CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

THỜI GIAN





PHIẾM LUẬN


Tất cả mọi thứ trên đời nầy đều phải mua ,làm ,xin, (thậm chí phải )…ăn cắp hay…cướp giựt thì mới có.Riêng thời gian thì được …cho free(tặng không ).Thời gian cũng như không khí và sự sống là món quà miễn phí, quí báu và vĩ đại mà Thượng đế đã dành riêng để tặng con người.

Thời gian hay thời giờ (thì giờ ) là khái niệm( thông thường ) mà con người dùng để chỉ khoảng cách kéo dài liên tục từ quá khứ đến hiện tại và tương lai.

(Xin chỉ được giải thích một cách sơ sài quí vị nào nếu như có …tò mò mà bấm vô  Từ điển bách khoa toàn thư bộ mới để xem định nghĩa cho đúng mà nếu như …hỏng hiểu gì hết thì xin đừng có trách tui đây xúi dại !)Thời gian được chia làm hai loại :thời gian vật lý và thời gian tâm lý.Thời gian vật lý là thời gian được đo (xác định ) bằng kim đồng hồ(tức thời gian có thật ).Một ngày có hai mươi bốn giờ,một giờ có sáu mươi phút và một phút có sáu chục giây.Cứ tính tiếp tục theo chúng ta sẽ có tuần lễ, tháng ,năm rồi thêm nữa năm ,mười ,mấy chục ,mấy trăm, mấy ngàn năm và kéo dài cho tới vô tận (hay...tận thế ).Thời gian mà Thượng đế (hay ông Trời ) dành cho con người và vạn vật là thời gian vô hạn định nhưng mà có... hưởng được nhiều hay ít là (ăn thua )do ở mỗi con người (hay các loại sinh vật và thực vật có sự sống khác ) bởi vì cuộc sống thì hữu hạn.Có người sống tới tóc bạc răng long cũng có kẻ đã ra đi khi mới vừa (hay chưa kịp ) mở mắt chào đời.Ngày xưa trình trạng y tế và khoa học chưa tiến bộ con người nếu như sống hơn bảy mươi tuổi thì được xem như là hiếm có ( thất thập cổ lai hy ).Ngày nay tuy cuộc sống đã được cải thiện rất nhiều nhưng cũng hiếm có nhiều người qua được hơn cái tuổi một trăm.

Thời gian tâm lý là thời gian trừu tượng ,nó có được và tồn tại là do ở sự cảm nhận đặc biệt của mỗi cá nhân con người. Đây là loại thời gian có rất nhiều trong thi ca và âm nhạc.Nó được “ văn chương và thi vị hóa ” qua nhiều hình ảnh khác nhau .Đã mấy mùa xuân ,nhìn những mùa thu đi ,hạ đỏ có chàng đến hỏi ,đông tàn xuân đến lại thu đi, lá đổ muôn chiều ,ông mặt trời thức dậy,mấy mùa trăng …Thời gian nầy thường hay xuất hiện ở thì quá khứ do sự hoài niệm của con người.Thường thì người ta hay nhớ về hồi tuổi nhỏ,nhớ về những chuyện đã qua , những kỷ niệm đẹp hay khổ đau ,những thời gian đã mất .Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên.  Thời gian này cũng có được do sự '' điều khiển  '' của con người .Có lúc như  mau “mười lăm năm nghoảnh lại có ra gì ” ( Dương Khuê ) lại có khi chậm “ngày dài thương nhớ mình cũng như nhau ” (Lam Phương ).Nó còn được …thêm vô cho đủ “ ngàn năm thương hoài một bóng hình thôi ’’ hay “ lấy nhau (kết duyên ) không đặng thương hoài ngàn năm ” (thật ra hiểu theo nghĩa bóng ngàn năm là …lâu lắm ) .Nó còn là loại thời gian “ đặc biệt ’’ có màu sắc và  hương vị thời tuổi trẻ thì màu xanh (thanh niên), thời …yêu nhau thì màu hồng , chia xa thì  xám ngắt , thất bại không có lối thoát thì tối đen (đen tối), thời trăng mật ngọt ngào …Thời gian hoan lạc (xin hiểu theo nghĩa là vui vẻ) thì …xem ra (quá ) ngắn ngủi ,thời gian chờ đợi hay đau (bịnh ,khổ ) thì như kéo dài và thời gian không có tự do thì càng dài hơn nữa (nhất nhựt tại tù thiên thu tại ngoại ) .

Thời gian (cho dù là vật lý hay tâm lý) thì bao giờ cũng trôi qua không trở lại .Có người cho là nó đi quá nhanh “ như bóng câu qua cửa sổ”  .Thời gian như thể tên bay .Nó đi đi mãi có chờ ai đâu .Chúng ta không thể tắm hai lần trong một dòng sông bởi vì dòng nước đó xem chừng ra như cũ nhưng thật ra nước đã chảy đi (và sẽ tiếp tục chảy mãi ngày này qua ngày khác ) nước của ngày hôm nay không phải là dòng nước của hôm qua.Thời gian cũng vậy nó lặng lẽ âm thầm bình thản vô tư trôi qua một cách điều đặn (không nhanh không chậm) …êm ru theo định luật tuần hoàn của tạo hóa. Nhưng nó …hữu hình . Nó
không có “dường như ’’ như dòng nước kia . Nó đếm được(gỡ lịch), nhìn thấy được(ngày và đêm, mùa) .  Tại hồi đó, nhớ hồi nào …Con người cớ sao phải ràng buộc hoài vào những hối tiếc ngậm ngùi ?(mặc dù ai cũng biết chẳng để làm gì)

Có phải vì thời gian nó là vật được cho không ,biếu không nên lúc có được trong tay chẳng có mấy ai biết quí ?

(viết thêm: có chứ người ta chỉ quí và tận tình hưởng thụ  những phút giây ngắn ngủi hoặc là không muốn buông ra “thời hạn quá độ ’’ nếu phải …giành giựt hoặc bỏ ra mua lấy bằng tiền! )



SL

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

NGÀY VỀ

   

THƠ CAO HOÀNG TRẦM VÀ CÁC BẠN

            ***NGÀY VỀ
                           (Tặng Nhã My)
Quê hương nồng ấm thơm vàng
Quyện tròn ký ức - nối ngàn ước mơ
Em về chất đọng hồn thơ
Mây vờn khảm bạc giăng tơ nỗi niềm
Thời gian nhuận sắc bao đêm
Tóc mây sương muối buồn thêm những ngày!?
Giao mùa gió lạnh heo may
Gợi bao nỗi nhớ hao gầy tuổi xanh
Sương lam rơi nhẹ trên cành
Thu hồ - mắt biếc để dành cho ai
Nhớ thời hoa mộng lượt cài
Hè về phượng đỏ vàng phai tóc thề...
Bóng chiều nhẹ bước ven đê
''Khung Trời Kỷ Niệm'' ngày về quê hương
Thi hữu mừng đón yêu thương
Vườn thơ điểm hẹn vấn vương bạn hiền
                            CAO HOÀNG TRẦM



 ***CẢM NHẬN CỦA BẠN BÈ***

      **GIÓ ĐỒNG QUÊ
''Sương lam rơi nhẹ trên cành
Thu hồ - mắt biếc để dành cho ai''...
Xin được nối tiếp vào câu thơ hay

Ta về ngắt một cành mai
Đợi nàng thơ đến từ ngoài dặm xa
Mùa thu nghiêng ánh trăng ngà
Nhành mai đã héo biết là tại đâu?

   **VÂN SƠN051960
''Em về chất đọng hồn thơ
Mây vờn khảm bạc giăng tơ nỗi niềm''...

              HOÀI NIỆM
Bầu trời chiều ánh trăng liềm
Thu non tiễn hạ giăng niềm nhớ nhung
Nhạt màu phượng đỏ mắt rưng
Giọt châu ngấn khóe như chừng nhớ ai
Nửa chiều thu đổ sương bay
Hồn thơ lạc lỏng tỏ bày cảnh quê
Xa xa bóng nhạn bay về
Ngõ lòng vắng lặng tái tê chất chồng
Hút heo một bóng phòng không
Tìm trong ký ức bềnh bồng giấc mơ
Tàn thu giá lạnh đợi chờ
Nửa bờ vai trọ hững hờ quạnh hiu
Xuân sang nhuộm sắc mỹ miều
Tiếng quê nhẹ rót một chiều trong thơ
Lòng ai lạc lỏng bơ vơ
Nửa vần thơ dở thẩn thờ đeo mang
(Các bài đã đăng trong blog Tiếng Thơ Tình Người)

   **NHÃ MY


             NGÀY VỀ
Bấy lâu mới trở về thăm
Quê hương tiếng gọi xa xăm thuở nào
Sách thơ duyên chửa bạc màu
Nén tim tất cả niềm đau nhớ về
''Lagi biển nhớ'' đón mời
Ghép cung xin cả phiến lời vì nhau
''Biển mai hồng'' sóng dạt dào
"Ngày về " tiếng hát ngọt ngào tình thân
''Ngây thơ" mộng cũ nay gần
"Bâng khuâng" lắng đọng ân cần người ơi
''Vườn Thu'' sắc liễu ru lời

''Hai chiều'' ''Nghiêng'' gió xa xôi thẩn thờ
"Chia tay" lưu luyến hồn mơ
Còn vang vọng mãi ''Tiếng thơ tình người"

Ghi chú :


LaGi biển nhớ: Tên một bài thơ của Hải Đăng và nhạc sĩ Tuấn Anh phổ nhạc

 ( Cũng là tên tập thơ của Hải Đăng vừa mới in - nhà xuất bản Văn Học 2013)
Biển mai hồng:Thơ La Thụy
Ngày về: Thơ Cao Hoàng Trầm
Ngây thơ, Nghiêng: Thơ Đỗ Quyên
Vườn thu, Hai chiều: Thơ Giang Đà
Đêm chia tay: Thơ Hồng Ngoan
Bâng Khuâng: Tên blogspot của La Thụy
Tiếng Thơ Tình Người: Tên blog Tiếng Việt do Hải Đăng chủ biên

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

ĐÊM RA MẮT TẬP THƠ KHUNG KỶ NIỆM - Nhã My, Hải Đăng, La Thụy, Lương Bút

                           

                                              HÌNH BÌA TẬP THƠ KHUNG KỶ NIỆM


Mời truy cập đường link này để xem video clip Cảm ơn
http://haidang160710.blogspot.com/2013/01/em-ra-mat-tap-tho-khung-ky-niem.html Đêm ra mắt KKN

                            


                                            

      KHUNG KỶ NIỆM là tập thơ in chung nhiều tác giả, do nhà xuất bản Văn Học ấn hành năm 2012. Tập thơ gồm nhiều bài thơ đăng trên Yahoo blog của các bạn như  Nhã My _Sương Lam, Hải Đăng, La Thụy, Lương Bút, Hướng Dương, Anh Đức, Hạt Cát Diệu Sinh, Hoàng Nhi,  Huy Thanh, Hồ Tịnh, Tiếng Lòng, cùng với một số bạn thơ trong blog Tiếng Thơ Tình Người như Hồng Ngoan ,Trần Tịnh Như, ... đặc biệt là thơ một số thi hữu của thị xã La Gi ( Bình Thuận) như Cao Hoàng Trầm, Đỗ Quyên được Nhã My _ Sương Lam tập hợp và chọn đăng.

       Vừa qua ,  blogger Nhã My _Sương Lam từ  Mỹ về nước , có ghé thị xã La Gi để giao lưu văn nghệ . Anh chị em bloggers La Gi như Hải Đăng, La Thụy, Lương Bút, ... và các hội viên UNESCO  Thơ Đường Luật  La Gi,  CLB Thơ Ca La Gi đã cùng đón tiếp và tổ chức đêm giao lưu ra mắt tập thơ KHUNG KỶ NIỆM. 

       Đêm giao lưu diễn ra thân tình, ấm cúng. Anh Hải Đăng  đã quay phim lại. Do quay phim và thu âm trực tiếp, nên âm thanh hình ảnh không đạt hiệu ứng cao. Anh chị em diễn ngâm toàn là "cây nhà lá vườn"  (hội viên  Chi hội UNESCO Thơ Đường Luật La Gi , hội viên CLB thơ La Gi) ,  ngâm thơ và hát rất ngẫu hứng,  không hề có sự tập dượt trước. Máy quay phim cũng thuộc loại "đồ cổ" , người quay phim cũng chỉ là  amateur nhưng tình cảm thật chứa chan và tấm lòng rộng mở. Mời quý bạn cùng xem : 

                             VIDEO I

 
 
 


                            VIDEO II 

 
 
   


                            VIDEO III

 
 
  


                              VIDEO IV

   


            MƯA - THƠ NHÃ MY



     
  


Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

MƯỜI THƯƠNG

THƠ NHÃMY


*SL góp vần bài Thương Em của Hải Đăng

Một thương ánh mắt nhung huyền
Hai thương mái tóc đen tuyền thả lơi
Ba thương em rất kiệm lời
Rằng thưa rằng dạ như mời mọc riêng
Bốn thương má lún đồng tiền
Năm thương cổ yếm đeo kiềng tròn xinh
Sáu thương em đứng một mình
Bảy thương là để chúng mình nhớ nhau
Tám thương đôi má hồng đào
Chín thương môi mộng gửi trao ân tình
Mười thương cầu ván gập ghình
Em qua dáng nhỏ xinh xinh dịu dàng….

NHÃMY

alt

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

DẠNG THƠ BÌNH THANH - La Thụy






               DẠNG THƠ BÌNH THANH 
                         
           Nguồn: http://phudoanlagi.blogspot.com/

        Thi ca Việt Nam vừa phong phú súc tích về nội dung, cú pháp, ngôn từ; vừa đa dạng về thể loại ( thất ngôn , bát ngôn, tứ tuyệt, bát cú, lục bát, song thất lục bát, thơ tự do …) Hầu như thơ các nước như Trung Hoa, Nhật Bản, thơ các nước Tây phương đều gieo vần ở cuối câu ( VẦN CHÂN – CƯỚC VẬN ), thơ Việt Nam còn gieo thêm vần ở giữa câu ( VẦN LƯNG – YÊU VẬN ) như trong thể THƠ LỤC BÁT, THƠ SONG THẤT LỤC BÁT ( có khi còn gieo nhiều vần trong một câu ). Ngoài ra, nhiều nhà thơ Việt Nam còn sáng tạo thêm nhiều dạng thức mới như : thơ đọc nhiều cách, thơ hình, thơ Việt chèn ngoại ngữ, thơ bình thanh ... Hôm nay, tôi xin giới thiệu DẠNG THƠ BÌNH THANH đến các bạn yêu thơ


         Trong DẠNG THƠ BÌNH THANH , các câu thơ trong bài hoàn toàn bình thanh . Nghĩa là câu thơ có những tiếng toàn là thanh bằng , nhiều người hay gọi nhầm là thơ vần bằng là không chính xác. Vần bằng có nghĩa là các tiếng bắt vần trong các câu thơ có thanh bằng. Trong thơ Việt, thể thơ song thất lục bát chỉ gieo vần trắc ở hai câu 7, các bài vè  cũng có gieo vần trắc  ở cuối câu, nhưng chỉ khoảng 2 ; 3 câu lại chuyển đổi sang vần bằng. Riêng với thể thơ Đường luật, thể thơ cổ phong hầu như các tác giả đều gieo vần bằng, rất hiếm ai gieo vần trắc, vì đọc lên nghe trúc trắc không êm tai - Chẳng hạn bài thơ cổ phong gieo vần trắc như bài "ĐÊM MÙA HẠ" của Nguyễn Khuyến


                                       ĐÊM MÙA HẠ
                                   Tháng tư đầu mùa hạ
                                   Tiết trời thật oi ả
                                   Tiếng dế kêu thiết tha
                                   Đàn muỗi bay tơi tả
                                   Nỗi ấy nói cùng ai
                                   Cảnh này buồn cả dạ
                                   Biếng nhắp năm canh chầy
                                   Gà đà sớm giục giã
                                             NGUYỄN KHUYẾN


        Tôi cũng thử làm một bài thơ Đường luật gieo vần trắc khi chúc thọ tuổi 70 bác Lê Ngọc Kha :


                                 MỪNG TUỔI BẢY MƯƠI             
                                     (Mừng thọ bác Kha 70 xuân)
                              Con giáp xoay vòng giờ đến Sửu
                              Thất tuần đáo tuế mừng thi hữu
                              Đêm xuân ngâm ngợi Hán Đường thư
                              Ngày hạ khề khà Mai Quế tửu
                              Cảm hứng chứa chan ông đón tân
                              Ý tình dào dạt bà đưa cựu
                              Tương giao sơ ngộ họa đôi dòng
                              Chúc bác Ngọc Kha thọ bách cửu
                                                                     LA THỤY


         Trở lại DẠNG THƠ BÌNH THANH ( thơ có những tiếng đều mang thanh bằng ) ; từ khá lâu , trong phong trào THƠ MỚI, thi ca Việt Nam đã có những câu thơ , thậm chí toàn bài thơ đều mang thanh bằng .

        Tản Đà trong bài thơ "THĂM MÃ CŨ BÊN ĐƯỜNG" đã có một câu hoàn toàn bình thanh :

                             Tài cao, phận thấp, chí khí uất,
                             Giang hồ mê chơi, quên quê hương?
                                                                           (Tản Đà)

           Xuân Diệu trong bài thơ “Nhị hồ” có hai câu :

                              “Sương nương theo trăng ngừng lưng trời
                                Tương tư nâng lòng lên chơi vơi”


         Hàn Mặc Tử có bài thơ “Tiêu sầu” khá dài , trong đó khoảng 2/3 bài đã là toàn bình thanh


                           “Ô! Đêm nay trời trong như gương
                             Không làn mây vương không hơi sương
                             Tơ trăng buông rèm trên muôn cành.
                             Tơ trăng vàng rung như âm thanh.
                             Từ đâu tiêu sầu reo vi vu,
                             Buồn như làn mây hiền mùa thu
                             Êm như giòng tơ trên vai nường.
                             Mong manh như là lời yêu đương
                             Tiêu đưa tôi bay lên cung trăng!
                             Tôi phiêu diêu cùng ngàn sao băng
                             A ha! Lòng tôi trăng là trăng!
                             A ha! Trăng tràn đầy châu thân!
                             Cung thiềm đây rồi hương ngây ngây,
                             Ồ! Bằng trân châu hay quỳnh dao ?
                             Và mớm cho tôi bao tình say
                             Mà tôi trút bao dòng ngọt ngào
                             Nghê thường lên khơi nường Hằng ra
                             Hương trầm bâng khuâng quyện mình hoa.
                             Nhịp nhàng nường đi theo nhịp đàn
                             Âm thanh lên cao nhạc rừng lan,
                             Tôi lại gần bên, ô! Lạ thường!
                             Nường trăng. Ô! Chính là Thương Thương.
                             Người tôi rung động như âm thanh,
                             Môi không ngừng dưới đôi tay xinh.
                             Hoảng hốt tôi ôm chầm lấy nường,
                             Than ôi, nường đã biến ra sương.
                             Tôi ôm chầm phải tiếng tiêu sầu,
                             Vi vu reo buồn trong đêm thâu.
                             ...................................................
                                                         HÀN MẶC TỬ


         Đặc biệt , trong thi ca Việt Nam có những bài thơ bình thanh toàn bài . Chẳng hạn bài thơ “Hoa ti - gôn” của Vân Anh đăng trong Phổ thông bán nguyêt san trước 1975 ( do Nguyễn Vĩ chủ biên ) .


                                       
 HOA TI GÔN
                                                “Bảo rằng hoa giống như tim vỡ
                                                  Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”
                                                                                     T.T.KH.


                             
 Chiều xưa qua nhà anh mang cho
                              Chùm hoa ti- gôn xui anh mơ
                              Vui cười em hôn hoa vào lòng
                              Và em tìm ra bao vần thơ

                              Chiều nay sao lòng em vương buồn
                              Mong chờ anh và hoa ti- gôn
                              Chùm hoa trên bàn hầu như tàn
                              Xa anh hoa sầu , em sầu hơn

                              Anh ơi ! Giờ đây ngoài biên cương
                              Anh đang xông pha nơi sa trường
                              Chiều xưa anh đi bao năm rồi
                              Không lời , không thơ , buồn vương vương

                              Hình anh cho em đà phai màu
                              Em không nhìn ra anh em đâu
                              Bình sinh anh thường ưa hoa này
                              Hôm nay nhìn hoa em sầu đau

                              Cầu trời cho em luôn gần anh
                              Nhưng trời cao hơn tầng mây xanh
                              Bên anh , em đan toàn len hồng
                              Bên anh , em ngồi chờ trăng thanh

                              Bên anh , em vun hoa trong vườn
                              Cho nhà chen đầy , ôi muôn hương
                              Bên dàn tre che phòng anh nằm
                              Em trồng cho nhiều cây ti- gôn

                              Trồng nhiều ti- gôn ngay bên thềm
                              Xây quanh phòng anh làm thành rèm
                              - Anh ơi , sao lòng em bồn chồn
                              Hay là vì yêu hoa hình tim
                                                          VÂN ANH
                                           ( Phổ thông bán nguyệt san )


         Riêng thi sĩ Bích Khê có hai bài thơ rất nổi tiếng toàn bình thanh , đó là bài “Tì bà” ( hai nhạc sĩ Phạm Duy và Khúc Dương đã phổ nhạc ) và bài “Hoàng Hoa”


                                                  TỲ BÀ
                             
 Nàng ơi! Tay đêm đang giăng mềm
                              Trăng đan qua cành muôn tay êm
                              Mây nhung pha màu thu trên trời
                              Sương lam phơi màu thu muôn nơi

                              Vàng sao nằm im trên hoa gầy
                               Tương tư người xưa thôi qua đây
                               Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
                               Hoa vừa đưa hương gây đê mê

                               Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
                               Cây đàn yêu đương run trong mơ
                               Hồn về trên môi kêu: em ơi
                               Thuyền hồn không đi lên chơi vơi

                               Tôi qua tìm nàng vay du dương
                               Tôi mang lên lầu lên cung Thương
                               Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
                               Tình tang tôi nghe như tình lang

                               Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
                               Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
                               Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
                               Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi

                              Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
                              Sao tôi không màng kêu: em yêu
                              Trăng nay không nàng như trăng thiu
                              Đêm nay không nàng như đêm hiu

                              Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
                              Buồn sang cây tùng thăm đông quân
                              Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
                              Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
                                                                       BÍCH KHÊ





                                              HOÀNG HOA 

                              Lam nhung ô ! màu lưng chừng trời;
                              Xanh nhung ô ! Màu phơi nơi nơi.
                              Vàng phai nằm im ôm non gầy;
                              Chim yên neo mình ôm xương cây.
                              Đây mùa Hoàng hoa, mùa Hoàng hoa:
                              Đông nam mây đùn nơi thành xa...

                              Oanh già theo quyên quên tin chàng !

                              Đào theo phù dung: thư không sang !
                              Ngàn khơi, ngàn khơi, ta, ngàn khơi:
                              Làn trăng theo chàng qua muôn nơi;
                              Theo chàng ta làm con chim uyên;
                              Làn mây theo chàng bên nhung yên.

                              Chàng ơi! hồn say trong mơ màng,

                              -- Hồn ta ? hay là hồn tình lang ?
                              Non Yên tên bay ngang muôn đầu...
                              Thâm khuê oan gì giam xuân sâu ?
                              -- Ai xây bờ xanh trên xương người ?!
                               Ai xây mồ hoa chôn đời tươi ?!
                                                                       BÍCH KHÊ


       Có một bài thơ  bình thanh rất hay đã xuất hiện cách đây gần 40 năm, nhưng ít ai biết . Nhạc sĩ tài hoa THẢO  NGUYÊN tức là thầy giáo Nguyễn Hứa Thảo ( từng giảng dạy trường Trung học Nguyễn Hoàng – Quảng Trị  và các trường Quốc Học , Đồng Khánh – Huế ) rất tâm đắc , âm thầm  phổ nhạc, ca sĩ Quốc Duy trình bày. Đó là bài thơ  RU ĐỜI TRÊN TAY của tác giả  TÔN NỮ THU DUNG – một thi nhân cũng huyền bí như T.T.KH . TÔN NỮ THU DUNG đến nay chưa được xác định rõ là ai, nam hay nữ ? – T.T.KH thì đã được ông Nguyễn Vĩ  vén màn bí mật từ lâu rồi  
( xem bài  "Thâm Tâm và sự thật về TTKh" của Nguyễn Vĩ)
 http://thinhanquangngai.wordpress.com/2007/08/07/tham-tam-va-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt-v%E1%BB%81-ttkh/ 
 và bài " Huyền thoại hoa ti-gôn" của Ngọc Thiên Hoa")
 http://ngocthienhoa.net/index.php?view=story&subjectid=1440&chapter=4 

 Mời click chuột vào đường link sau để nghe nhạc :

http://www.art2all.net/nhac/thaonguyen/dk-qh/rudoitrentay_t.mp3
    Hoặc :      RU ĐỜI TRÊN TAY


                                     RU  ĐỜI  TRÊN  TAY ...
                                              Thơ: Tôn Nữ Thu Dung
                                              Nhạc :  Thảo Nguyên


                             Ngàn năm ... ngàn năm sao chưa về ,
                             Thiên thu ... còn  xa như  hôn  mê ...
                             Tìm ai ... đời đời  nghe bâng khuâng ,

                             Ta về ... rung tơ cho đàn ngân ...
                             Ru đời ... êm xuôi như rong rêu ,
                             Ru người ... mi ngoan ... trong mưa chiều
                             Đêm  nghe quỳnh hoa ... say hương mê..

                             Đêm nhìn sao rơi ... quên đường  về...

                             Đường về ... còn xa  như cơn mơ ...
                             Tìm đâu ... dư âm thừa... hương xưa ...
                             Ngày nào, chim về nghe sương rơi ...
                             Ngày nao, chim yêu bay đầy trời ?
                             Còn nghe chi đâu ... đàn TƯƠNG NHƯ... 
                             Còn ai cho ta ... lời tương tư ?
                             Đời sao im ngoan ... như hồ thu ...

                             Người sao xa nhau ... như sương mù ...
                             Ta về ... tìm mây , quên người xưa .... 
                             Hương yêu thời nào ... nghe như mơ ...
                             Ta về... ru đời ngoan trên tay ...

                             Ta về ... ru ta ... quên đời này !

         Bản thân tôi , cũng tập tò làm thử ba bài thơ toàn bình thanh .Một bài theo thể ngũ ngôn , một bài theo thể thất ngôn , một bài theo thể lục bát .


                                       THÙY HIÊN (* )

                               Chiều tàn sương lung linh
                               Vườn hồng mơ chim xanh
                               Thùy Hiên , em trong vườn
                               Bừng lòng bao là thương

                               Môi hồng gieo buồn vương
                               Mơ hồ chờ anh hôn
                               Lâng lâng và chơi vơi
                               Yêu em không còn lời

                               Hồn chiều in lên mi
                               Thuyền tình xuôi mây đi
                               Ồ nàng hay sao trời
                               Thiên hà hay trùng khơi ?

                               Hồn anh dâng bâng khuâng
                               Đàn lòng sao ngân vang
                               Cung trầm rung miên man
                               Lời trên môi thì thầm

                               Lời chiều muôn năm xưa
                               Òa tràn trăm sông thơ
                               Mênh mang tà huy bay
                               Thùy Hiên vàng trăng gầy

                           *Thùy Hiên : Tên người thiếu nữ
                                                                LA THUỴ 



             


                                           TÌNH XƯA

                             
 Sầu thu mênh mang thương rừng phai
                              Tương tư bâng khuâng nhiều canh dài
                              Lời trăng vương gieo hờn lên môi
                              Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi

                              Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi
                              Chừ đây uyên ương không còn đôi
                              Rồi em sang ngang trên thuyền hoa
                              Giang hồ phiêu bồng ru đời ta

                              Giang hồ phiêu bồng ru đời ta
                              Lênh đênh trùng khơi đùa phong ba
                              Vàng trăng giăng tơ khơi tình xưa
                              Tình ơi ! Tình ơi ! Đừng đong đưa
                                                                   LA THUỴ


                                                     HỒ CẦM
                                      
 Vang đêm thanh hồ cầm ngân
                              Trăng ngà giăng tơ cung trầm buông lơi
                                       Lâng lâng tình đang lên khơi
                              Hồ , xừ , xang … lòng chơi vơi canh dài
                                       Mơ hồ hồn xưa liêu trai
                               Mồ thu hoang vu chừ ai u hoài
                                       Vương mang chi, đàn ngân dài
                              Lưu dư hương … ồ trang đài về đâu
                                       Tương tư sao , đàn dâng sầu
                              Say men nồng hay say màu thời gian
                                        Vời chân mây , nhòa non ngàn
                              Bâng khuâng heo may , mơ màng hơi thu
                                        Ai phiêu diêu trong sương mù
                              Người muôn năm … từ thâm u quay về
                                        Trần gian kia còn si mê?
                              Hồ cầm cao cung , thương hề niềm xưa
                                        Rơi rưng rưng từng âm thừa
                               Sao trời lung linh đường tơ chìm dần
                                                                            LA THỤY



  Bài thơ HỒ CẦM được nhạc sĩ Thảo Nguyên - một thành viên của trang web  L'ART CHAN TRAN đã phổ nhạc.

                       

      Mời click chuột theo đường link sau để thưởng thức :



         Bài “HỒ CẦM” tôi lấy cảm hứng từ các câu thơ : "Ái thính thu phần quỷ xướng thi” ( Vương Ngư Dương ), " Thơ thẩn nghe ma đọc mấy lời" ( Tản Đà ), "Quạnh quẽ thu phần thơ bặt tiếng" ( Vũ Hoàng Chương ). Luật hài thanh trong thơ lục bát đối với các tiếng trong câu thơ vốn là :


                                 Bằng bằng , trắc trắc, bằng bằng 
                         Bằng bằng, trắc trắc, bằng bằng, trắc bằng


        Theo đúng quy định " nhị ,tứ ,lục phân minh", thì tiếng thứ tư bắt buộc phải mang thanh trắc.


       Thế nhưng, Thâm Tâm từng có câu thơ bình thanh  "đưa người ta không đưa sang sông"  trong bài thơ TỐNG BIỆT HÀNH  nổi tiếng, thì trong bài thơ  lục bát "CÁC ANH" cũng từng có câu lục hoàn toàn bình thanh:


                              Hơi đàn buồn như trời mưa
                              Các anh tắt nốt âm thừa đi thôi
                                                              (Thâm Tâm)


        Bắt chước Thâm Tâm , tôi thử làm bài thơ lục bát bình thanh “HỒ CẦM “ này, góp chung với hai bài thơ đã làm từ trước thành ba bài thơ bình thanh gửi đến quý bạn đọc cho vui những khi trà dư tửu hậu .


                        “Mua vui mong được một vài trống canh “
                                                                    (Nguyễn Du)

                                                                                             
LA THUỴ