Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

MỘT THỜI, QUÊ HƯƠNG VỜI NHỚ - THƠ NGUYÊN LẠC


Steven Nguyen
14:50, Th 2, 9 thg 7 (1 ngày trước)
tới tôi

Gởi tới Nhã My



.











Ảnh tác giả Nguyên Lạc


MỘT THỜI 


.

Chiều nay mây trắng phương đoài
Nhớ về cố quận mắt đầy ngùi trông
Dòng sông nước lớn nước ròng
Bãi bồi bãi lở xuôi dòng hoa trôi
.

Lục bình tím ngát một thời
Bần de đom đóm gọi mời tình nhân
Vẳng khuya cá đớp bóng trăng
Buồn ai tiếng vạc kêu khan lưng trời


***

Quê tôi buồn lắm ai ơi !
Từ ngày bão nổi đổi dời bể dâu
Một thời cùng ước mộng đầu
"Vá trời lấp bể" hẹn câu tình người
.

Những "đêm không ngủ" lửa ngời *
Câu ca lời hát dựng đời mai sau
Khung trời đại học thuở nào
Tay ôm mắt ngỏ môi trao nụ cười
.

Oan khiên đâu phải do trời
Quê hương tan rã bởi lời dối gian
Điêu tàn cùng với ly tan
Mộng mơ tuổi trẻ lụi tàn từ đây
.

Từ ngày ngụy ngữ lên ngôi
Từ ngày giai cấp phân đôi ta thù
.

Giã từ phố cũ đường mơ
Kẻ vào từ ngục kẻ mù chân quê
Kẻ ra đi mãi không về
Bỏ tình ở lại bốn bề hư không
.

Riêng ai bến vắng bờ sông
Những chiều hiu quạnh bên đồng chim kêu
"Chiều chiều chim vịt kêu chiều" **
Bâng khuâng nhớ bạn quán chiều phố xưa
.

Khổ đau như thế chắc vừa?
Quê hương giả biệt hẹn mùa xuân sau!
.

Giữa khuya cũng vẫn sông nào
Xuôi dòng ra biển lệ trào biệt ly
Như buồn bần đước ngả quỳ
Vạc than khóc tiễn người đi lưng trời


***

Chiều nay mây trắng phuơng đoài
Nhớ về cố quận một thời đã xa
.

Đã xa buồn chắc phải là
Nhưng trong tâm mãi em và quê hương!
.

Nguyên Lạc
.......................
[*] Sinh viên trước 1975 thường tổ chức những đêm không ngủ để hát tình ca và nhạc "đấu tranh"
[**] Ca dao


.
.


QUÊ HƯƠNG VỜI NHỚ

.

Sương khói chạnh niềm riêng cố xứ
Dõi mắt,  xuân không, lệ đắng lòng! (Nguyên Lạc)


*

Lam dương hướng ấy chiều đến vội
Thấy những tàn phai mộng cuối trời
Đồng vọng mùa sang lời rất khẽ
Vời nhớ quê hương ngút phương đoài
.
Sao nhớ chi câu thơ ly khách
Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay
Sầu ly hương đong đầy mắt khách
Sao chẳng say ly rượu chiều này ?
.
Nhớ lắm cố hương dòng sông Hậu
Tím biếc hoa trôi nước ròng đầy
Thương lắm quê tôi vườn trái ngọt
Sầu riêng môi mật mớm tình nhau
.
Ra đi đã biết rồi không thể…
Mang theo hồn thơ cổ người xưa
Mang theo chút tình quê để nhớ
Chiều nay vời đó tím một màu !
.
Tha phương lưu lạc đầu có bạc
Vẫn mãi trong tôi cố quận nào !
Bạc đầu tình ấy làm sao bạc
Cách chi phai nhạt vị ngọt ngào ?
.
Vẫn mãi trong tôi vườn trái ngọt
Ngàn năm môi mật mớm tình nhau !
.
NGUYÊN LẠC

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Các bạn có thể copy link hình và link video clip của youtube và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.