CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

SAU MÙA TUYẾT RƠI - TẢN VĂN CỦA MẶC PHƯƠNG TỬ




SAU MÙA TUYẾT RƠI


Sau mùa tuyết đổ tơi bời ấy
  Rừng nhú chồi xanh , thắm sắc hoa.                     
                                                

Khi ngọn gió chớm đông thỉnh thoảng thổi qua những cụm rừng trong và ngoài thành phố, nhất là những vùng Bắc và Đông Bắc Mỹ, những chiếc lá diễm màu chín mộng cuối thu cũng đã lần lượt trở về cội xưa, tiếp theo qua những cơn gió hối hả, để lại cái cảnh cây đứng trơ cành khẳng khiu giữa bạt ngàn sương khói, tựa như những dãy san hô khổng lồ trên mặt đất, trên núi đồi, như báo hiệu mùa đông đang đến và rồi đã đến,  còn có những cơn mưa cuối thu xối xả như dành một ít nước dinh dưỡng cho cây, cho cỏ, cho muôn hoa vào những tháng ngày giá băng tuyết phủ.

Mùa đông bắt đầu từ tháng 12 cho đến hết tháng 2, có khi cái lạnh vẫn còn đeo đẳng đến trung tuần tháng 3 mới dịu và ấm dần.  Sự vận chuyển từ sanh-hoá-tiêu-tàn của 4 mùa, trông như có tuồng sắp đặt qua sự biến dịch tự nhiên, điều nầy tự nơi con người chỉ biết cảm nhận, thưởng thức trong cái vô cùng huyền ảo, mầu nhiệm của đất trời, của thiên nhiên vạn vật.

Những ngày mùa đông tuyết rơi, trông như choàng lên không gian sắc màu xam xám, hay trắng đục lạnh lẽo và u tịch của tuyết. Những vẻ đẹp kỳ ảo mơ màng ấy, đã gợi lên không biết bao nhiêu cảm hứng, những tư duy và lẫn chút nhọc nhằn, tê tái của con người, trong thời gian tuyết rơi ngập ngụa tạo thành một lớp trắng dầy khắp cả đường phố, sân vườn, trên mái nhà, nhất là trên những cành cây trông như những cành thuỷ tinh lung linh trong không gian.

Tuyết rơi trắng lạnh, tuyết làm nên sắc màu diễm ảo, nhưng rồi tuyết cũng phải tan theo dòng chảy một khi mặt trời vượt thoát khỏi lớp mây mù, khung trời quang đảng, khí trời ấm áp dần lên, để rồi trong thơ Haiku đã phải buông câu hỏi, như muốn níu lại nhũng gì tuyết đã đến :

“Trên đám cây sa thảo
Dưới bóng hàng thông
Tuyết nằm diễm ảo
Có cách nào giữ lại
Cho tuyết đừng tan không ?”

Sự tuần hoàn của tuyết là tan chảy, nó không tồn tại, giống như bao hiện tượng sự vật khác, thì sự nắm lại, sự giữ lại chỉ tạo nên, góp vào ý niệm vui đùa mỏng manh tạm bợ

nơi cuộc sống vô thường bất định nầy. Thế nhưng, đây cũng là môt nốt nhạc, một ấn phím vào mỗi tâm thức ruỗi dong của con người, của chúng sanh, để nhận ra, để giác ngộ biết rõ rằng : tính chất phù phím, bọt bèo, tan hợp, không ta, không của ta luôn diễn bày khắp trong tam giới, nếu như có sự chấp thủ, từ hỷ tham, thì đây cũng chính là nguồn phát sinh những tội nghiệp, khổ đau và phải chịu trôi lăn xuống lên trong sanh tử.

Đồng thời, với cái nhìn khác cũng từ nơi dòng thơ Haiku nầy, chúng ta thấy :

“Lớp tuyết băng
Phủ kín thảm cỏ mùa đông
Một con hạt trắng
Nấp mình trong bóng tối
Trắng tinh.”

Lớp tuyết băng được kết tinh từ khí, từ hơi trong không gian vô tận nầy, và ở đây một khi nó được chạm vào nơi cõi đất, nơi vườn rừng, nơi núi sông.v.v... Tức thì những nơi ấy đã được diệt trừ không còn  những vi khuẩn, những ký sinh, những nhiễm ô độc hại, chúng không thể tồn tại và phát triển trong thời gian hiện hữu của tuyết. Chính vì thế, hình ảnh con hạt cho dù có nấp trong bóng tối bên thảm cỏ mùa đông, nhưng vẫn hiển hiện trắng tinh bên sắc màu và công dụng của tuyết. Bởi vì, nó được đồng thể thanh tịnh, trong sáng, tinh sáng từ nguồn tâm giải thoát, vô nhiễm.

Cùng thế ấy, ngay trong thời Đức Phật cũng đã có lần Ngài trả lời với một vị thiên qua câu hỏi như sau :

“Vật gì trói buộc đời ?
Vật gì dẫn hành đời ?
Do đọan trừ pháp gì ?
Mọi triền phược đoạn diệt ?” 

Sau đó được Đức Phật cho biết;

“Chính Hỷ trói buộc đời
Tầm Cầu dẫn hành đời
Do đoạn trừ Khát Ái
Mọi triền phược đoạn diệt”.
                                                                                                  Kinh Tương Ưng S.i.39.

Chính do sự chấp nhận, tìm kiếm và vui chịu mọi thoả mãn bắt đầu từ lòng gian tham, sân giận, sai lầm để rồi đưa đến cạnh tranh, chiếm đoạt, tranh chấp bằng lời, bằng ý và cuối cùng là cuộc đấu tranh bằng hành động, diễn ra bao nhiêu tàn hại khốc liệt, oán thù,

tạo tác sự chia rẽ, những tật đố phỉ báng, những hiềm hận chống phá.v.v... Bao nhiêu điều ấy đưa đến kết quả khổ đau đoạ xứ địa ngục ngay trong hiện tại, không những đời
nầy, mà còn những đến đời sau.

Thế nhưng, nếu biết dừng lại, bằng ý niệm tư duy chơn chính, quán chiếu thấy ra mọi sự tà tham, tà tư duy, việc làm bất chánh đem lại tổn hại cho mình và người, mà các bậc Thánh hay người có trí không thể chấp nhận. Vì vậy, có lần Đức Phật khuyên chư đệ tử nên tu tập để đưa đến kết quả lợi ích an lạc như sau :

“ Ta không thấy một pháp nào khác, nầy các tỷ kheo, lại đưa đến bất lợi lớn, nầy các tỷ kheo; như tâm không có tu tập. Tâm không có tu tập, nầy các tỳ kheo; đưa đến bất lợi lớn”.

Trái lại, Ngài dạy tiếp :

 “ Ta không thấy một pháp nào khác, nầy các tỷ kheo, lại đưa đến lợi ích lớn, nầy các tỷ kheo; như tâm có tu tập. Tâm có tu tập, nầy các tỷ kheo; đưa đến lợi ích lớn.”
                                                                                                                Kinh Tăng Chi I.

Như vậy, ngang qua lời dạy trên của bậc Đạo sư, chúng ta có thể hiểu rằng; nhờ có sự tu tập, hành trì pháp, hoan hỷ trong pháp mà các bậc Thánh chứng ngộ, đạt được an tịnh lạc, không còn khổ đau, chấm dứt mọi bất thiện pháp, để đem lại an lạc hạnh phúc ngay trong hiện tại. Đến đây, chúng ta đọc lại lời dạy của Bồ tát Shantideva (Tịch Thiên) :

 “Tất cả việc làm đều cốt mang lại nguồn vui khó mua được bằng tiền bạc, bởi thế ta hãy nhân thiện hành của mọi người mà hưởng thú vui tuỳ hỷ”
                                                                                                       Nhập Bồ Tát Hạnh, 77.

Tóm lại; Sau mùa tuyết rơi, không gian trong sạch, môi trường trong sạch, những chiếc lá tàn thu đã làm nên phân chất cho các loại cây, các loại cây cỏ nhú lại mầm xanh, các loại hoa nẩy lên nụ biếc để đem lại sắc hương cho đời, tạo thành một bối cảnh sạch đẹp tươi mát muôn màu muôn vẽ.

Cùng thế ấy, đối với người đệ tử Phật, theo dòng thời gian sống và tu tập, cần phải biết ưa thích pháp, thường thân cận nghe và tích tụ pháp, quán chiếu và hành trì pháp của bậc Thánh, để không còn những ác bất thiện pháp, những cấu uế nơi tâm, những tầm cầu bất chính, những khát vọng thường tình thấp kém, hầu đem lại lợi ích lớn cho bản thân, và cho cả mọi người.

Chùa Kỳ Viên ,South  Dakota
1-2017    
MẶC PHƯƠNG TỬ                                                                      

                                                                                
  Nguồn : từ email của tác giả Mặc Phương Tử gửi nhamyngocsuuong.
NM cảm ơn Thầy Mặc Phương Tử đã chia xẻ một bài viết hay.
                                                                                     

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

CHÂU THẠCH GIỚI THIỆU THƠ HAY.




CHÂU THẠCH GIỚI THIỆU THƠ HAY.

KHƠI XA


Em lạc mấy mùa trăng cố xứ ?
Hồn đi hoang lữ thứ xa đưa
Nhớ thương một mái nhà xưa
Bên hiên tiếng võng mẹ đưa triũ lòng

Trời viễn xứ buồn trông quê cũ
Để nỗi buồn ũ rũ chiều mưa
Đâu rồi một tiếng gà trưa
Gáy bên bờ dậu lưa thưa bồi hồi

Em ngày cũ xa xôi cách trở
Đường tương lai vạn thuở lao đao
Chuyện tình một giấc chiêm bao
Dung nhan đã héo nhạt màu áo phai ?

Trăng đã úa bên trời quan ngoại
Mây giăng đầy mấy ải non cao
Bước chân ghềnh đá chênh chao
Khơi xa sóng vỗ bạc đầu nhớ thương…

NHÃ MY
(USA)

Cảm nhận ngắn:

Bài thơ dùng thể thơ song thất lục bát, một thể thơ đã được dùng trong hai kiệt tác Chinh Phụ Ngâm và Cung oán Ngâm Khúc lưu lại cho đời hai áng văn chương tuyệt vời. Tuy thế ngày nay thể thơ nầy hầu như không mấy ai dùng nữa . Nhà thơ Nhã My hình như cũng chỉ bất ngờ cảm hứng , sáng tác ngắn gọn nhưng tính chất tài hoa, đài các, tinh xảo và nhuần nhuyển của thể thơ nầy cũng hội đủ trong bài thơ. Đặc biệt không như người xưa, tác giả không dùng điển tích, điển cố mà câu thơ vẫn được trau chuốt một cách tuyệt xảo. Bài thơ bày tỏ nỗi nhớ cố hương của một người ở “khơi xa” nghĩa là ở bên kia bờ biển. Nhạc điệu của bài thơ réo rắt như tiếng gió bay qua đại dương. Nỗi buồn có góc cạnh, dội vào sâu thẳm lòng người. Hình ảnh trong thơ nổi lên rõ mồn một như trên phim ảnh. Ta thấy võng mẹ đong đưa, ta nghe vẳng tiếng gà trưa, và tất cả cảnh bên nầy và bên kia bở biển trôi trong nỗi buồn diệu vợi len vào tâm hồn người đọc. Đặc biệt bốn câu thơ cuối chùng xuống với hình ảnh bầu trời trăng úa, mây giăng, bước chân gập ghềnh bên bờ khơi xa sóng vỗ bạc đầu đẹp đến diễm lệ nhưng lại buồn đến se thắt cõi lòng. 
Bài thơ ngắn gọn nhưng lại gói trọn tinh túy của một thể thơ bị lãng quên, nó làm thức tỉnh trong lòng người đọc tên tuổi của những thi hào Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Gia Thiều và những bụi phấn trên tóc thầy cô đứng trên bục giảng một ngày xa nào đó trong ký ức ./.
CHÂU THẠCH

 Nguồn : từ tác giả Châu Thạch gửi qa facebook của suonglam.
NM cảm ơn Châu huynh đã đồng cảm và khen tặng.

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

UỐNG RƯỢU VỚI PHAN THANH GIẢN - THƠ KHA TIỆM LY , ẢNH CỦA NM


Tượng thờ Phan Thanh Giản ở Văn Thánh Miếu Vĩnh Long




UỐNG RƯỢU VỚI PHAN THANH GIẢN


Về Vĩnh Long con đến thăm ngài,
Bụng muốn sắm thịt thà, hoa quả, đèn nhang làm một mâm lễ đủ.
Ngặt màng túi viêm kinh niên nên chỉ có tiền mua rượu.
Ngài nhân từ, đâu chấp thằng bận áo vá vai.
Áo vá vai mà lòng con lành trơn, không vá,
Nên mới dám mời ngài, bậc đại khoa thương nước yêu nòi.
Uống cùng ngài, bởi kính ngài vì dân một dạ,
Đâu phải để... chụp hình đem lên mạng khoe chơi!
Ngài giao ba thành đâu phải là hành vi bán nước,
Bởi trong lòng còn bao uất hận, đau thương.
Ngài chết một thân, ngài nào có tiếc
Đổi lại Nam kỳ bá tánh khỏi tai ương!
Khi mất đảo biển con buồn lắm lắm,
Nghĩ lại bi giờ mới thảnh thơi ra.
Bởi ba tỉnh miền Tây đất vuông nghìn dậm,
Thì nhằm nhò gì một nhúm đảo Hoàng Sa!
Nhìn non nước từ từ rơi vào quân cướp,
Ngài là cực phẩm đại thần mà còn chịu bó tay!
Chén thuốc độc, e một mình ngài quá hớp,
Vậy xin ngài cho con được cưa hai!

KHA TIỆM LY



Một số ảnh chụp ở Văn Thánh Miếu Vĩnh Long
Ảnh của NM



Kết quả hình ảnh cho văn thánh miếu vĩnh long
Văn Thánh Miếu Vĩnh Long

       

Cặp đối trước cổng chính

Tấm  bia  bằng cẩm thạch trắng Long Hồ Văn Thánh do Phan Thanh Giản biên soạn
Tụy Văn Lầu (Văn Xương Các )

Bên trong Tuỵ Văn Lầu nơi thờ cụ Phan Thanh Giản và các vị tiền hiền .


Bộ bàn ghế nơi quan Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản tiếp khách.


Ảnh và câu đối trong đền thờ

Bài vị thờ Phan Thanh Giản và Võ Trường Toản

Chiếc dọc tẩu cuả ngài hút thuốc



Người dân phụng cúng

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

MAI - XƯỚNG HỌA LÊ ĐĂNG MÀNH VÀ THI HỮU





MAI

“NĐT”

Trồng thân lạnh lẽo tẩm đông dài
Ủ ngõ vô thường đậm tánh mai
Đã nhả tinh thần chưng cố quận
Nên chuồi hạo khí cảm bồng lai
Mùi vươn thẩm thấu miền trăng lạc
Sắc chuyển lan truyền cõi hạc say
Phẩm giá trầm tư dìu vũ trụ
Hương thuần khiết đọng dẫu tàn phai
NHƯ THỊ


BÀI HỌA

MAI
“NĐT”

Giá lạnh trời đông cả chuỗi dài
Ươm mầm đợi nắng nở bừng mai
Mong gìn noãn đẹp bù tê tái
Để giữ hoa vàng đọng thái lai
Trổ rộ vườn xuân người đã ái
Bung trùm ngõ tết kẻ đà say
Dù khi nhuỵ úa danh còn mãi
Đọ với muôn loài chẳng dễ phai.
LƯU XUÂN CẢNH– 22.12.2016


MAI
“NĐT”

Chẳng biết hàn đông lạnh lẽo dài
Xuân về nở rực mấy mùa mai
Quanh nhà lã ngọn hoa hàm tiếu
Cạnh cửa vờn cây bướm vãng lai
Gió thoảng ươm tình ai mãi hẹn
Trăng cười cảm ái kẻ còn say
Trơ cành dẫm chịu trời sương giá
Vẫn sắc vàng tươi chả nhạt phai
NHÃ MY


Kết quả hình ảnh cho ảnh hoa mai


MAI XUÂN
“NĐT”

Trời đông lạnh lẽo buốt canh dài
Vạn ngõ xuân về tỏa cánh mai
Để giữ mây trời dâng lộc đến
Nên gìn thủy nguyệt biếu tài lai
Vườn tươi sắc nở tình giao hẹn
Ngõ đượm nồng hương ái gửi say
Tịnh nẻo trần mơ vàng lối cũ
Thơm ngày nắng đọng dẫu mùa phai
GM.NGUYỄN ĐÌNH DIỆM 23.12.2016


MAI VÀNG
“NĐT”

Xuân về lại viết dẫu không dài
Bảy chữ năm vần ngợi tính mai.
Bởi thấy cần sao màu mãi thuận
Càng thêm hiểu thật sắc nào phai.
Hồn luôn nhã nhặn vời khang đáo
Vẻ dễ chan hòa gọi phúc lai
Thỏa mãn vui nhà câu chuyện Tết
Tay tài tạo dáng để đời say .
TRẦN NHƯ TÙNG


MAI

"NĐT"

Đất lạnh vì đông vẫn tẩm dài
Ê mình tủi dạ khóm hoàng mai
Sương choàng nhụy ướm mùa khai trổ
Gió chuyển mầm bung cuộc vãng lai
Nở trễ trêu hồn thơ thức dậy
Tàn nhanh ghẹo lũ bướm cuồng say
Mùa xuân tổ quốc tưng bừng rộ
Hưởng tết thanh bình dễ nhạt phai
THỦY  LÂM SYNH


Dec. 24, 2016
MAI
“NĐT”

Suốt chuỗi ngày đông ủ lạnh dài
Xuân bừng hé nở những nhành mai
Kim đài tán trải niềm an lạc
Ngũ bộ giao hòa cảnh thái lai
Gió vãng thần thiêng bày nụ cảm
Mây chào sắc nhiệm ngẩng hồn say
Tình hoa mở hướng đêm trừ tịch
Gợi nhắc thanh lòng chẳng lãng phai!
UYÊN DU


NIỀM XƯA
“NĐT”

Khắc khoải đời tư những dặm dài
Canh chầy thấp thỏm một tình mai
Miền yêu vụn vỡ niềm  hư ảo
Lối mộng tiêu điều chẳng vãng lai
Đắm nỗi nguồn ân hoài trở dạ
Vương sầu bể ái mãi ngà say
Phương trời ngất ngưởng. màu ly biệt
Cảnh cũ ghi lòng  khó nhạt phai.
LIÊU ĐÌNH  TỰ


Nguồn : từ email của tác giả Như Thị mời họa.

NM cảm ơn thi huynh LĐM và quý thi hữu đã chia xẻ những bài thơ (NĐT) hay.




Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

HOA LỤC BÌNH VẪN TÍM - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Kết quả hình ảnh cho ảnh hoa lục bình đẹp




HOA LỤC BÌNH VẪN TÍM
                          ***
Không có anh mặt trời đi trốn ngủ
Ngày âm u mưa chợt đến chợt đi
Gío cuối thu len bờ lá thầm thì
Bước chân vội cô đơn về ngỏ vắng

Không có anh hướng dương buồn đợi nắng
Để vàng thêm từng cánh phía mặt trời
Áo trắng ngày nào giờ đã xa xôi
Cánh bướm bay đâu rồi?...Chưa trở lại

Không có anh ánh mắt buồn hoang dại
Nghe tiếng chim bìm bịp gọi đồng trên
Mùa lúa thơm cầu tre nhỏ gập ghềnh
Nón che nghiêng áo bà ba thấp thoáng

Không có anh hồn nghe sao hoang vắng
Tóc bay bay lãng đãng áng mây chiều
Đường quen xưa trở gió lạnh liêu xiêu
Trong nỗi nhớ mùa xuân còn vương vấn

Ta xa nhau để quên thời lận đận
Tuổi đam mê dừng lại giấc mơ đầu
Chút hành trang cho hạnh phúc mai sau
Quên hay nhớ thì cũng xa vời vợi

Không có anh biết ai chờ ai đợi
Bóng con đò đã khuất dạng mù u
Cách một dòng sông, văng vẳng lời ru
Còn nơi đây hoa lục bình vẫn tím.


              TRƯƠNG THỊ THANH TÂM
                           Mytho
Nguồn : từ email cùa tác giả Trương Thị Thanh Tâm gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn T4 đã chia xẻ  bài thơ hay.

                     

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

CHÙM TỨ TUYỆT -1 GIÊNG 2017 - THƠ NGUYỄN KHÔI







  CHÙM TỨ TUYỆT - 1 GIÊNG 2017
  "Thi gia thanh cảnh tại tân xuân" (1)
       -thơ Dương Cự Nguyên (755- ?)
                    -----
*1- Ngồi xuống thềm nhà nghe chim hót
Sân trước cành Mai điểm trắng rồi
Mới hay xuân đến không báo trước
Hút hồn gió bắc hạt sương rơi...
                      *
*2- Khí hậu đổi thay Xuân đến sớm
Không cảnh đông tàn...nắng đơm hoa
Bắp cải : xe thồ ra chợ bán
Gà vịt được mùa rộn đồng xa...
                      *
*3- Đón tết Nhà nông dồn "vỗ" lợn
Ủn ỉn đầy chuồng "mẩm" thắng to
Sơn ve tường mới, sắm xe lớn
Gái đi Đại học Xinh ga po...
                      *
*4-Chẳng phải là mơ : ở nhà mình
Thương cô em gái mãi Berlin
"Xuất khẩu" hết đời nơi đất khách
Noel "khủng bố" tưởng mà kinh !
                      *
*5- 2017 - mừng năm mới
Cả nhà xum họp :cỗ bày ra
"Bà nó" tưng bừng bên bếp lửa
Như thể hồi xuân má đỏ nhừ.

--
(1) Cảnh đẹp của Nhà thơ là ở mùa xuân mới
  Quê Đình Bảng, Bắc Ninh 1-1-2017
         NGUYỄN KHÔI

Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.


Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

GIÓ ĐỔI CHIỀU - TRANH THƠ KIẾM KHÁCH , LÊ ĐĂNG MÀNH





THƠ KIẾM KHÁCH
ẢNH VÀ CHÉP TRANH LÊ ĐĂNG MÀNH
NM CẢM ƠN THI HUYN H LÊ ĐĂNG MÀNH ĐÃ TẶNG TRANH THƠ.