CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 9 năm 2016

EM ĐI RỒI - THƠ KHA TIỆM LY




EM ĐI RỒI

Chưa cạn chén tình đã trở thành tri kỷ,
Mà lỡ sai cung nên đàn khảy biệt ly sầu.
Dẫu vạn lần yêu nhưng kiếp nầy không nợ,
Thì bến Nại Hà xin hãy chờ nhau!

Mây trường sơn nghìn năm vời vợi,
Nước trường giang bên lở bên bồi
Mây nước mông lung, khi dời khi đổi,
Tôi vẫn thương người hơn cả thương tôi!

Lệ nào em khóc vui ngày cưới
Rớt xuống lung linh chén rượu đào.
Lệ nào em khóc lần hôn cuối,
Rớt xuống đời ta bao đớn đau?

Em đi mang hết bao duyên nợ
Để lại làm chi ánh mắt buồn?
Em đi hương tóc vờn theo gió,
Để lại làm chi sợi nhớ thương?

Đã lụn tàn rồi bao ước mơ,
Thì nói làm chi chuyện đợi chờ?
Ta còn sợi tóc trên vai áo,
Em vội vàng quên để lại câu thơ!

                            KHA TIỆM LY

Nguồn :từ email của nhà thơ KTL gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Kha huynh thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay..

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

ANH CHỞ XÁC EM VỀ - THƠ NGUYỄN KHÔI



Lời dẫn: Trưa 12/9/2016  (Fb Tùng Hải) tại phường Quyết Tâm, Tp Sơn La chụp được hình ảnh anh Lò Văn Muôn, quê Mường Sại, huyện Quỳnh Nhai... đi xe máy chở xác em gái bó chiếu (Lò thị Phanh sinh năm1977 bị lao phổi, xin về từ Bệnh viên tỉnh...) vì không có 5 triệu VNĐ để thuê xe ô tô... đã gây bức xúc trên mạng xã hội... Nguyễn Khôi xem, bị "sốc" , có đôi vần cảm thán:


Hình ảnh người thân chở thi thể chị P. vì không có tiền thuê xe gây xôn xao dư luận. Ảnh Otofun

ANH CHỞ XÁC EM VỀ
         
Anh đưa em về quê
Không tiền đành bó chiếu
Đèo xe máy mà đi
hai chân thò...nặng trĩu .
             
Đường dốc đèo lủi thủi
Mịt mù lối tối tăm
Như cuộc đời đen đủi
Em gái trải bao năm.
             
Dân chúng thì lầm than
Chỉ "Quan Tham" là sướng
Họ xây mộ, xây lăng
Quan tài vàng khiêng nặng.
             
Dân bản làng nghèo hèn
Ốm không tiền...chết thảm ;
Ván mỏng chôn xó rừng 
Xác mặc cho mối kiến.
             
Cái ÁC đan hiển hiện
Đời "sống chết mặc bay"
"Quan Tham" sống phè phỡn
Dân đen nuốt đắng cay.

         NGUYỄN KHÔI
     Hà Nội 17-9-2016

Nguồn : từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngọc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.


Thứ Tư, ngày 14 tháng 9 năm 2016

TÁI NGẠO GIANG HỒ - THƠ NGUYỄN KHÔI




Lời dẫn : Ngày 7-11-2005, sau khi đọc bài "Giang Hồ" của Phạm Hữu Quang, Nguyễn Khôi về hưu (hết bay nhảy) đang ngồi bó gối trên gác ở Phố Vọng viết bộ sử làng  "Cổ Pháp cố sự" - 4 tập, 920 trang... nổi hứng viết bài "Tái ngạo giang hồ" gửi tặng một số bạn thơ... Nay (10/9/2016) đọc trên Văn đàn Nguyễn Nguyên Bảy có đăng bài "Giang hồ tê chân" của Trần Hoàng Vy, viết ngày 22/10/2008... Nguyễn Khôi thấy hay hay, xin đăng lại bài thơ cách nay 11 năm để các bạn thơ cùng đọc cho vui :



 TÁI NGẠO GIANG HỒ
"Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà"
                      Phạm Hữu Quang 
                          (1952-2000)
               
Giang hồ... Ừ ta đi lên gác
Leo từ tầng một lên tầng tư
Phớt tỉnh khi đi qua buồng vợ
Đầu trụi, không tiền khác gì Sư ?
Giang hồ... Ừ không đi đâu cả
Quanh quẩn lên lên xuống xuống hoài
Ra ban công trông mây hóng gió
Đứng tựa lan can đọc Thơ vui...
Giang hồ... sớm mai ta thể dục
Vươn vai, khuỵu gối, quay hai tay
Ngồi Thiền bất động e ngưng trệ
Vặn vòi xịt nước tưới Bon Sai .
Giang hồ... không say, ừ kiêng rượu
Tránh huyết áp cao, ngại Tiểu đường
Cảm lạnh viêm dây "Thần kinh bảy"
Châm cứu... méo mồm - ôi rất thương.
Giang hồ... ương ương, ừ lẩm cẩm
Ti vi xem chán lại nghe Đài
Các tay Chính khách đua tung hứng
Sợ Cúm gia cầm, khủng bố xơi...
Giang hồ... mình chẳng CHƠI chi cả
Cứ kệ thây đời quá nhố nhăng
Bọn trẻ lâng lâng trong chích CHÁT
Cánh già "thế sự" chuyện loăng quăng.
Giang hồ... âm thầm qua trang sách
- Cụ Khổng mơ bá chủ loài người (1)
Thôi thì hội nhập TOÀN CẦU HÓA
Các nhà tài phiệt thỏa kiếm lời.
Giang hồ... tiến lui trên sân thượng
Ta đang cười hay đang ngu ngơ ?
Thế giới tranh hùng... mình ngất ngưởng
Tọa sơn xem Thiên hạ đánh cờ...

                     Phố Vọng 7-11-2005
                          NGUYỄN KHÔI 
---ẻ những bài thơ hay.
(1) Đọc sách "Trung Hoa mộng"

Nguồn : từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc.
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻyì thơ ha những baì thơ hay.

      

Thứ Hai, ngày 12 tháng 9 năm 2016

NHÀ THƠ QUÊN ĐỔ HỒI CHUÔNG - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Kết quả hình ảnh cho ảnh nhà thờ đẹp


NHÀ THỜ QUÊN ĐỔ HỒI CHUÔNG 


                    ***
Anh đi để lại nỗi buồn 
Bao năm chia cách gió sương đâu ngờ 
Đường xa cay mắt bụi mờ 
Một đêm tao ngộ ngẩn ngơ với tình 

Qua rồi ngày tháng lênh đênh 
Dấu yêu mùa cũ bồng bềnh khói mây 
Người về ấm một vòng tay 
Giấu che ánh mắt, ngất ngây men nồng 

Giờ thì cách một dòng sông 
Ai bên chăn ấm còn mong đợi về 
Nhớ chi biển hẹn non thề 
Ước mơ trả lại cơn mê xa vời 

Hỏi lòng" bước mỏi chơi vơi "
Hỏi người " người nói tại đời đó em"
Thủy chung ai biết mà tìm 
Còn đâu tay gối nên đêm thật buồn 

Nhà thờ quên đổ hồi chuông 
Hay anh quên mất thiên đường yêu xưa 
Phố buồn lạnh buốt hiên mưa 
Nhìn bong bóng vỡ, ai đưa em về?
         TRƯƠNG THỊ THANH TÂM
                 Mytho
Nguồn : từ email của TG Trương Thị Thanh Tâm gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn T4 thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Hai, ngày 05 tháng 9 năm 2016

GỬI TRÀ VINH -THƠ NGUYỄN KHÔI


           


                   ----
Lời dẫn : Năm 1993, lần đầu tiên NK vào Trà Vinh công tác, cái xứ sở xa lạ mà hồi học cấp 2 (1953) ở Chiến khu Việt Bắc, đọc thơ của Nữ sĩ Vân Đài "Trà Vinh thương nhớ" gây ấn tượng mãi không quên...không ngờ sau 40 năm NK được tới Trà Vinh và xuất thần bài thơ "Gửi Trà Vinh"...đến nay đã 23 năm, NK lục sổ tay thấy bài thơ còn nguyên tính Thời sự, xin chép lại gửi các Bạn thơ cùng đọc cho vui :

GỬI TRÀ VINH

Quê hương em dòng Cổ Chiên tươi đỏ
Rừng dừa xanh che mát xóm quê
Chùa ông Mẹt ngày rằm em đến lễ
Ao Bà Om vằng vặc mảnh trăng thề.
                       *
Đất sống động miền quê đầu ngọn gió
Con lộ dài, đồng nước nổi mênh mang
Ghe thuyền về chiều nhen bếp lửa
Câu "dù kê" vang đến tận Cầu Ngang.
                      *
Quê hương em : những xóm làng , thị tứ
Phố Trà Vinh cao vút rặng cây Dầu
Tiếng chim hót nghe sao mà thương nhớ
Con Le Le ngụp dưới rặng Trâm Bầu.
                       *
Thơm mát dịu mùi hoa Cau, hoa Bưởi
Cọng "Cải son" ngon miệng mát lòng
Con cua Đinh cụng càng bầy Tôm Sú
Cá Bông Kèo lùa đàn cá Lòng Tong.

                       *
Những thôn xóm - đất Anh Hùng một thuở
Bao thân Dừa còn ghi tích chiến công
Một mái chèo đưa quân ra tuyến lửa
Ơi Cửu Long Giang vỗ sóng sông Hồng...
                       *
Quê hương em đẹp lòng ngày hôn lễ
Ba má thương...ở rể chẳng đòi về
Đến miệt vườn anh hóa thành con trẻ
Trèo cây Bòng hạnh phúc bẻ cành huê.
          Quê Bắc Ninh 1993
            NGUYỄN KHÔI

Nguồn ; từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 9 năm 2016

RƯỢU CHIỀU - THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA LÊ ĐĂNG MÀNH VÀ THI HỮU

Kết quả hình ảnh cho ảnh buổi chiều


THƠ MỜI HỌA


RƯỢU CHIỀU
“NĐT”
Tan ngày dế bật tiễn hoàng hôn
Lặng lẽ u hoài khúc nỉ non
Mái cũ dìu mây sầu cổ độ
Thềm xưa ngậm khói tủi tang bồng
Gìn trong kỷ niệm mà nhung nhớ
Khắc giữa can trường để đợi trông
Những tưởng nghiêng bầu chia hớp rượu
Cho chiều sưởi ấm cuộc hàn ôn
LÊ ĐĂNG MÀNH


BÀI HỌA

CHIỀU THU
“Ngũ độ thanh”
Thiểu não chiều thu nhuộm ám hôn
Chim hoài sải cánh ngược về non
Đìu hiu gió thổi cùng mây gợn
Vội vã người mang với kẻ bồng
Ngắm cuộc phù sinh niềm tủi trỗi
Nương màu thế sự nỗi buồn trông
Từng trang kỷ niệm đang đùa giỡn
Dẫu xót xa đành giở lại ôn…!
NGUYỄN GIA KHANH

VƯỜN CHIỀU
“NĐT”
Chiều đưa dải nắng nhẹ nhàng hôn
Tán vải vườn ai mãi vệ non.
Dáng vẻ điềm nhiên chồng rãnh dọn
Tâm tình thoải mái vợ con bồng.
Cành rung lá nhảy dồn hương lại
Mẹ vẫy hoa cười để bé trông.
Bữa tối ngon lành rau cải sạch
Hồn quê tổ mẫu có người ôn.
TRẦN NHƯ TÙNG

VẾT TÌNH
“NĐT”
Neo lòng cổ độ vết tình hôn
Mộng đẫm trăng ngời sáng đỉnh non
Một thuở đềm êm hồn phóng lãng
Ngàn phương hỷ lạc cánh phiêu bồng
Vô thường tựa mũi tên vù mất
Huyễn ảo như làn chớp thoạt trông
Thẳm lặng trời xưa niềm vĩnh hóa
Quen tìm cõi nhớ nhặt về ôn
LÝ ĐỨC QUỲNH

MÃI TIẾC...
“NĐT”
Vẫn nhớ môi mềm gửi nụ hôn
Em về...gió nhẹ thả đầu non
Êm đềm... gã bướm ru hồn ngủ
Lặng lẽ... làn sương phủ tóc bồng
Nẻo cũ đường trăng hoài ngóng đợi?
Đò xưa bến mộng mãi chờ trông?
Trùng dương cách biệt đời dang dở
Vỡ mảnh tim nồng...tiếc lại ôn !
THY LỆ TRANG


SAO LÒNG…
“Ngũ độ thanh”
Chẳng nghĩ rồi đây bậu đính hôn!
Quên ngày hẹn biển với thề non!
Ưu sầu phận mỏng buồn duyên trách
Khắc khoải niềm đau nẫu ruột trông
Nhủ dạ âm thầm xua nỗi nhớ
Nhìn em vất vả bận tay bồng
Mong người hạnh phúc nào tơ tưởng
Tự hỏi sao lòng cứ mãi ôn?
NHƯ THU

NỤ HÔN ĐẦU
“Ngũ độ thanh”
Tiếc mãi chưa lần cảm nụ hôn
Mang mùi quả ngọt mối tình non
Tâm hoài ám ảnh làn da mọng
Dạ vẫn thầm mơ thảm tóc bồng
Yểu điệu, nàng thơ hờ hững bước
Si tình, lữ khách mỏi mòn trông
Thôi đành hẹn đến ngày hôn lễ
Thỏa sức môi kề chuyện cũ ôn....
SÔNG THU

THUỞ BAN ĐẦU
“NĐT”
Ngẫm thuở ban đầu chớm nụ hôn
Lời trao hẹn biển với thề non
Tình em chẳng thẹn cùng trang lứa
Nghĩa bạn nào phai lúc tuổi bồng...
Cảnh cũ ngày xưa còn vướng bận
Đường mai dạo ấy mãi hoài trông
Dòng trôi bóng ngã nào quên được
Kỷ niệm xuân thời mãi khắc ôn.
LIÊU ĐÌNH TỰ

GIỮ TRỌN LỜI NGUYỀN
“NĐT”
Cay nồng uống cạn buổi thành hôn
Nhị Hỷ chung cành mãi cuối non
Vẫn ước tìm vui đời hạnh phúc
Hằng mơ hưởng lạc cõi tiên bồng
Tình em thắt chặt không hề lở
Nghĩa bạn xe rồi khỏi ngóng trông
Một trái tim vàng luôn vững chải
Nghìn thu chuốt tạc khỏi cần ôn !
NSCANADA


NHẸ LÒNG 
Men rượu không nồng tựa nụ hôn,
Mà sao lại muốn bỏ vào non?
Mắt trần thấy sắc thèm đêm lạc.
Lòng tục mơ tình khoái chốn bồng..
Bởi chút ghét yêu luôn ngoái vọng
Vì dăm của cải khiến vời trông.
Bao nhiêu danh vọng phủ du cả,
Buông bỏ nhẹ lòng chẳng phải ôn.t
HOÀNH TRẦN

MÂY KHÓI 
Rượu cháy thơ cuồng cuộc phối hôn,
Thảy đành bỏ lại để lên non
Không ngờ vực thẳm đâu Dòng Nhược 
Cứ tưởng rừng thưa hóa Đỉnh Bồng.
Hai phía mịt mờ nào hiển thấy
Bốn bề bát ngát đã xa trông.
Đau cho mong ước thành mây khói,
Phận số thất thường tựa đới ôn.
PHAN TỰ TRÍ
26/8/16


ĐEN BẠC
Tạm biệt đơn thuần mới hứa hôn
Rồi người góc biển kẻ chân non
Ra đi trót hẹn ngày tương ngộ
Gặp lại ai kia đã bế bồng 
Cách mặt quan hà bao ngóng đợi
Xa lòng khói nước những chờ trông
Lời nào rủa sả quân đen bạc
Giận lắm, đành văng "thứ ác ôn".
THỦY LÂM SYNH (CA)
Aug. 26, 2016


ĐÃ LỠ ĐƯỜNG
Chia tay chén rượu buổi thành hôn
Đắp ước người xây nẻo lạc trông
Sắc mộng trần thanh vùi xác dục
Hương mơ vị tục lấp thân bồng
Lang thang hỷ nộ lòng quên luyện
Ái ố phiêu du dạ bỏ ôn
Đã lỡ đường đi đời kiếp lụy
Vô thường cát bụi trả về non.
GM.NGUYỄN ĐÌNH DIỆM


NHỚ NỤ HÔN
Nhung nhớ buổi đầu trao nụ hôn
Yêu nhau da diết thuở còn non
Tâm hồn mơ mãi làn môi mỏng
Dạ vẫn thấy hoài mái tóc bồng
Yểu điệu thân hình  nhìn đắm đuối
Yêu thương vóc dáng mỏi mòn trông
Em ơi ! hẹn ước ngày sum hợp
Thắm đượm vợ chồng mãi sắt son
HỒ HẮC HẢI

RƯỢU CHIỀU
Nắng tà đùa giỡn dịu dàng hôn .
E thẹn trăng dòm ló đĩnh non .
Đường cũ mờ in cầm cố quận .
Mái xưa rêu phũ trượt phiêu bồng .
Ô lâu sóng gợn se mong mỏi .
Bến cũ sương vờn buốt vợi trông .
Thơ thẩn bên chiều ly rượu nhớ .
Bới vùng kỷ niệm nỗi hoài ôn
LÊ SỸ THU


CHUYỆN TÌNH CŨ
Từ dạo Em trao tặng nụ hôn
Dưới gian hoa lí sáng trăng non
Anh về…tơ tưởng bờ môi thắm
Đêm ngủ nằm mơ mái tóc bồng
Gởi phận xe duyên chung gối mộng
Chờ ngày kết mối thỏa lòng trông
Nhưng rồi hai đứa chia đôi ngả!
Chuyện cũ tình xưa mãi nhớ ôn.
NGÔ VĂN GIAI
Virginia.Aug 2016


THUỞ  BAN  ĐẦU
Thương mãi người yêu tặng nụ hôn
Một thời áo trắng tuổi thề non
Em lên phố thị vui đài các
Anh ở miền quê sống cảnh bồng
Thơ thẩn chuổi ngày tha thiết đợi
Âm thầm năm tháng mỏi mòn trông
Cạn ly rượu đắng khơi tình sử
Cái thuở ban đầu kỷ niệm ôn.
PHÙNG TRẦN ( TRẦN QUẾ SƠN)
(Illinois; Aug-29-2016)

Nguồn : từ email của thi huynh Lê Đăng Mành gửi nhamy ngocsuong.
NM cảm ơn Lê huynh và quý thi hữu đã chia xẻ những bài thơ xướng họa thật hay.


Thứ Bảy, ngày 27 tháng 8 năm 2016

THÁNG 7 NÀY KHÔNG CÓ MƯA NGÂU - THƠ NGUYỄN KHÔI

       Kết quả hình ảnh cho ảnh mưa ngâu


  THÁNG 7 NÀY KHÔNG CÓ MƯA NGÂU

 (Tặng LXQ - Berlin)

"Tháng 7 về trời bỗng đổ mưa Ngâu
Cầu Ô Thước hai đầu trông mắt nhớ "
                                      - Thơ bạn

 Tháng 7 này không có mưa Ngâu ?
-Hà Nội nắng 37 độ
Trên Lào Cai lũ tràn sạt lở
Tiếng ve kêu đỏ cành Phượng bên cầu.
                     
Đâu còn Quạ bắc cầu Ô Thước
(Phun thuốc sâu : Quạ tuyệt chủng rồi,
Phân hóa học : ruộng không còn Đỉa...)
Nỗi đau hoài : tượng Tô Thị nung vôi...
                     
Đâu còn mưa Ngâu gieo tiếng nhạc trời
 Mưa rả rích thương người con xa xứ :
-Cô ấy bán sang Hàn làm "vợ"
Rằm tháng 7 này có nhớ "tết" mẹ cha ?
                     
Nắng chang chang thèm một tiếng sấm xa
Thèm một trận mưa xưa lành ( không a xít )
-Ôi Đất Nước đang từng phần tự chết
Diệt môi trường : trời chẳng đổ mưa Ngâu.
                       
Nước mắt rơi rơi
chẳng thành được mưa Ngâu !

Hà Nội 12/8/2016, sắp rằm tháng 7 Bính Thân
                    NGUYỄN KHÔI
Nguồn : từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi đã chia xẻ một bài  thơ hay.