CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

TRẺ EM Ở MỸ -ĐƯỢC GIÁO DỤC NHƯ THẾ NÀO ? -BÀI CỦA THÁI QUỐC MƯU



Danviet1995@aol.com
Tệp đính kèm17 thg 8 (2 ngày trước)

tới cadao1963,tôi, vddien, phamvanduong7, nhavansg, baotoquoc, ngacthuyla, thuviensangtao, phannitan, truongvantran, baothang_xuanx., huongmai8081,  newvietart, homanhphihung.., tranhamvui, vudinhninhqn, vandanviet, donghoasia, saigonnhobient.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản



Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

THƠ VỀ MÙA THU NƯỚC NGA - NGUYỄN KHÔI



1- MÙA THU NGA LA TƯ
            (Tặng Ph. A.)
                   
Chẳng biết thực có tình yêu không đấy ?
Nhưng mùa thu thì lại nhớ em rồi
Xao xác lá, nắng thu vàng rười rượi
Để một mình thu chín ở trong tôi
                         
Sông lặng chảy một dòng thu chậm rãi
Căng cánh buồm tung cánh Nhạn bay
- Em thầm hỏi : thu về ai yêu nhỉ ?
Mà xao lòng...thu đến với ai đây ?

                                       
 2- MỘT MÌNH VỚI MÙA THU
         Cảm đọc "K. Pautovski"
                 
Một mình với mùa thu
Nắng thu vàng anh uống
Lá thu vàng anh tưởng
Trời thu vàng anh say...
             
Hồ thu vàng ngất ngây
Sông thu vàng lóng lánh
Tình thu vàng dâng đầy
Gió thu vàng lành lạnh...
             
Mùa thu vàng nước Nga
Đi xa rồi vẫn nhớ
Lá phong - rừng Bạch Dương
Mắt xanh, trời xanh mơ...

                Mockba 19/9...
               NGUYỄN KHÔI

Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc.
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

BÀI THƠ TÌNH MUÔN THUỞ - THƠ TRÚC THANH TÂM

Thân gởi: Nhà thơ Nhã My ( Bài Thơ Tình Muôn Thuở - thơ Trúc Thanh Tâm ) 
Hộp thư đến


TrucThanhTam Truc
21:18 (10 giờ trước)

tới tôi 
thơ Trúc Thanh Tâm

  




 BÀI THƠ TÌNH MUÔN THUỞ

 - Quý mến tặng tất cả bạn bè

 Anh rất vui, trái đất chưa tận thế
 Nên bao điều cần nói hôm nay
 Xin tạ lỗi với những người đang sống
 Cám ơn đời cho anh hạnh phúc, đắng cay.

 Ngày ly biệt, em hãy nên bình tĩnh
 Khóc nhiều rồi, đã mấy mươi năm
 Cả đời anh, thăm chưa giáp nước
 Nghĩ thêm buồn chuyện của thế nhân.

 Đem theo anh, em đừng quên giấy, viết
 Những tập thơ tình bè bạn in chung
 Anh ký tặng để làm quà qua cửa
 Ở cõi âm, văn hóa họ rất cần.

 Chỉ biết được những giây phút cuối
 Người yêu thầm và người lại yêu thơ
 Anh trả lại trần gian bao vinh, nhục
 Riêng tình em, anh mang hết xuống mồ.

 Bạn bè xa, bao người hay muộn
 Hãy nâng ly cạn hết rượu buồn
 Anh nhớ mãi nụ cười của những người thân thích
 Cõi sinh tồn nhiều lắm hoa thơm.

 Tiếng chuông ngân qua tầng mây gió
 Đưa hồn anh ra khỏi bến mê đời
 Sống thật làm người đâu phải dễ
 Đất nước mình còn điên đảo, em ơi.

 TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC VỚI QUÊ - THƠ TRÚC THANH TÂM

Thân gởi: Nhà thơ Nhã My ( Một Lần Được Khóc Với Quê - thơ Trúc Thanh Tâm ) 
Hộp thư đến


TrucThanhTam Truc
05:43 (4 giờ trước)

tới tôi 
thơ Trúc Thanh Tâm
     

  



MỘT LẦN ĐƯỢC KHÓC VỚI QUÊ

 Ngước lên thấy lạ mặt người
  Nhìn ngang ngửa thấy một trời bể dâu
  Thư hùng còn một nhát dao
  Vết thương âm ỉ cứ trào máu tươi

  Giết nhau rồi bịt miệng đời
  Đằng sau tiếng nói giọng cười vuốt ve
  Hồn đêm mù mịt vỉa hè
  Độc huyền ai dạo não nề khúc mưa

  Tin người nên bị bùa mê
  Sống là cõi tạm đừng thề thốt chi
  Một bầu khí quyển sân si
  Giữa trầm luân lạc người đi kẻ về

  Một lần được khóc với quê
  Và xin tạ tội lỗi thề năm xưa!

  TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

CHÙM THƠ KIẾM KHÁCH


Kết quả hình ảnh cho tranh vẽ cô gái


VÀNG XƯA

Vàng ươm chùm khế sau nhà
Vàng mơ màu áo vàng hanh nắng chiều
Vàng đời bóng mẹ xiêu xiêu
Vàng thơm hoa chúa cánh diều đường quê
Vàng bông cây cải sau hè
Vàng con bướm nhỏ vãn ve gợi tình.

NƯỚNG BÁNH PHỒNG
Lửa rơm đốt nướng bánh phồng
Khéo tay chùi bánh mà lòng lo xa
Nghiêng vai gánh nước non nhà
Giếng trong khơi đục cũng là từ đây
Đường xa đêm tối trăng tà
Chân đi dò dẫm quá xa đình làng
Em đi cây nép hai hàng
Chông gai lá rụng gót nàng xót xa.

EM XƯA QUA ĐÒ
Chuông chùa vừa gõ tiếng ngân
Sang sông ta với em xưa- chạm lòng
Cảnh thiền tĩnh lặng mà không
Màu thiền in nét dòng sông mây choàng
Áo xưa vừa rũ mũi xuồng
Nằm phơi bãi vắng lặng buồn đâu đây.