CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

VĨNH BIỆT NHÀ THƠ TRÚC THANH TÂM


Kết quả hình ảnh cho ảnh nén hương thành kính phân ưu

tructhanhtaam@yahoo.com

TRÚC THANH TÂM- Tên thật: Dư Thanh Tâm

- Sinh ngày : 21.8.1949
- Tại : Long Mỹ ( Cần Thơ )
- Quê gốc : Cái Nước ( Cà Mau )
- Làm thơ, viết văn đăng trên các báo và tạp chí từ năm 1964
- Sáng lập : Văn nghệ Hoa Thời Gian, Thi văn đoàn Trăng Nguyên Thủy, Văn nghệ Cần Thơ (hoạt động đến 1975)
- Bút danh khác : Lý Thị Phương Hà, Lê Nghiêm Châu, Trương Hoài An, Bá Tùng, Hải Hà, Rạng Đông...
- Kỷ niệm chương " Vì sự nghiệp văn học nghệ thuật Việt Nam "
- Địa chỉ: 287 đường Louis Pasteur, khóm Vĩnh Phú, phường Châu Phú A, Châu Đốc ( An Giang )
- Điện thoại: 0903 643 751
- Email: tructhanhtaam@yahoo.com
- Blogs cá nhân: http://vuonthotrangnguyenthuy.blogspot.com/
http://tructhanhtam.blogtiengviet.net/


Trong hình ảnh có thể có: 1 người


TRÚC THANH TÂM '' Một đời tận hiến cho thi ca'' đúng so với một khoảng thời gian quá dài tham gia văn chương nghệ thuật cùng với một số lượng tác phẩm dồi dào mà anh đã cống hiến cho nền thi ca hiện đại .
Tôi thật sự không quen thân với anh .Cách đây 7 năm khi tôi mới tham gia yahoo blog , mỗi ngày trang blog cuả mình được vài nguời hay vài chục người vào thì có một lần tình cờ tôi qua trang yahoo cuả anh thấy một số lượng khách khổng lồ hơn 500 nguởi vào mỗi ngày và đặc biệt không thấy anh viết nhiều còm giao lưu như những trang khác cũng không thấy đăng ký blog nỗi bật như các trang khác có số khách ít hơn ! ( và không đăng bài mà chỉ đăng hình ảnh offline !) Tò mò nên thỉnh thoảng tôi vào để đọc thơ anh. Rồi yahoo đóng , thỉnh thoảng tôi đọc thơ anh trên những trang văn nghệ mạng , nhìn con số người đọc ,tôi biết có rất nhiều bạn đọc thích thơ anh . Năm 2015 vì bận nhiều công việc tôi đã tạm ngưng viết bài nhưng cái duyên chưa dứt và cùng với sự ưu ái cho trang NM , rất nhiều thi văn hữu đã gởi chia xẻ , blog NM vẫn tiếp tục hoạt động . Một hôm tôi nhận được một email từ nhà thơ Trúc Thanh Tâm gởi qua 1 bài thơ với dòng chữ '' kính gởi NTNM...'' và sau đó anh vẫn tiếp tục gởi bài đều đặn cho trang tôi , rồi 1 lần tôi nhận được 1 tin nhắn từ facebook với dòng chữ '' NM soạn cho vài bài thơ để đăng trong trang Trăng Nguyên Thủy cùng với đường link vào trang TNT của anh.Tôi vào trang anh và thấy có vài bài thơ của tôi đã được anh tự ý tuyển đăng và có mở một đường link liên kết với Blog NM. Chưa kịp gởi bài cộng tác thì được tin anh bịnh nặng , vì quá bận việc nên hơn 20 ngày sau tôi mới điện thoại về để hỏi thăm và được người nhà anh trả lời'' hộm qua có mở mắt nhưng còn thở oxy và bác sĩ có cho uống chút sửa bằng miệng '' /.Tôi nghĩ anh sẽ hồi phục cho đến khi nhận hung tin báo từ người bạn ''TTT đi rồi !" Tôi quá bận không theo dõi facebook thường cũng không kết bạn với facebook của anh nên không hay tin! Khi được anh Nguyễn An  Bình  xác nhận '' đã là sự thật nhưng đường đi Châu Đốc xa xôi quá tôi cũng chỉ chia buồn thôi !"' Tôi chỉ kịp đăng lời chia buồn lên trang facebook  và rất cảm động khi thấy nhiều người vào chia buồn và chị Hạt Cát (ở Hanội ) đã ghi thêm phần tiểu sử cùa anh, điều đó chứng tỏ không phải chỉ riêng tôi mà rất nhiều người mến mộ và thương tiếc anh !
Kiểm tra lại từ lúc đăng bài cuả anh trên Blog NM , tổng cộng 42 bài , bài cuối cùng anh gởi cho tôi là ngày 9/12 , một ngày trước khi anh nhập viện cũng là bài cuối cùng anh đã đăng trên các trang cuả anh !
Con tằm đã nhả những sợi tơ cuối cùng ! Một đời làm thơ , một đời cống hiến , sống lặng lẽ ít ồn ào Anh đã ra đi để lại bao thương tiếc cho bạn bè văn nghệ !
Hôm nay Nhã My xin gởi mấy dòng này để thắp một nén tâm hương ngậm ngùi thương tiếc tiễn đưa một nhà thơ đáng kính , một người bạn văn chương và cảm ơn anh với những bài thơ hay đã chia xẻ cho blog nhỏ bé của NM!Cảm ơn anh với quà tặng là đường link nối kết với blog NM từ trang Trăng Nguyên Thủy đã đưa nhiều bạn đọc mới vẫn thường xuyên truy cập blog NM mặc dù người chủ trương đã mất !
Cầu nguyện anh an giấc nơi miền thi ca vĩnh cửu ở cõi niết bàn !

NHÃ MY

GÁNH HÁT - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
15 thg 1 (2 ngày trước)

tới tôi 












GÁNH HÁT

.
Ngẩng mặt lên anh
Quệt nước mắt đi anh
Dừng thôi mấy trò “con hát”
Đời vốn đủ đắng cay mặn chát
Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời
Đừng đắp điếm nụ cười
Đừng ép niềm tin đem tráo đổi
Chẳng phải quan tham
Chẳng cố phạm sai lầm
Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử
Hà tất khiếp lòng người giận dữ
Chẳng sợ làm ma trong tù
Chẳng sợ tòa tuyên án tử
Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.
.
Thôi nín đi mấy anh mấy chị
Thương vay khóc mướn thế đủ rồi
Bữa sáng người ta ăn
Bằng cả tháng nhà đông con không cần chi tiêu tằn tiện
Chai rượu người ta uống
Hơn tháng đẫm lưng mồ hôi đám người lao động
Người ta ở nhà lầu
Người ta đi xe hơi
Con cái ngông nghênh tiêu tiền chẳng phải nghĩ
Tiền ở đâu ra
Của ông của cha
Hay thiên hạ xót nghèo đã nhón tay “lại quả”.
.
Đúng sai đã có quan tòa
Anh hãy ngẩng cao đầu
Thử một lần làm đấng trượng phu
Và đám mấy người kia
Đâu cần rủ nhau khóc mướn.
*
Hà Nội, sáng 16 tháng 01.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

ĐỌC THƠ MẠNH TRƯƠNG - THẾ LỘC



Lộc Thế tới tôi Tệp đính kèm15 thg 1 (1 ngày trước)




ĐỌC THƠ ANH MẠNH TRƯƠNG

TỚ SẼ NẰM YÊN

Tôi đã gặp anh Mạnh Trương trong một đêm Thu tỉnh lặng cùng đứa con tinh thần TỚ SẼ NẰM YÊN của anh qua nửa vòng trái đất.

Ngày mai tớ sẽ nằm yên
Thiên thu trong giấc cô miên đất trời
Buồn vui sướng khổ đầy vơi
Xin đem trả lại cho đời hôm qua
Muôn ngàn thương nhớ thiết tha
Cũng đành bỏ lại để mà ra đi
Bùi ngùi nghĩ nghĩ suy suy
Tấm thân cát bụi ra gì ai ơi
Đời người như kiếp hoa thôi
Sắc hương chi lắm cũng rơi khỏi cành.
                             MẠNH TRƯƠNG
Đêm Thu tỉnh lặng, tiếng côn trùng khoắc khoải ngoài hiên trăng, buồn và nhớ, nỗi nhớ mông lung của kẻ phong trần sau những tháng năm bôn ba bươn chải như con tàu nằm nhả khói trên sân ga đợi giờ nhập kho vì quá date, và tôi đã trải lòng cùng TỚ SẼ NẰM YÊN  của anh Mạnh Trương trong tập DẤU XƯA.
Tôi nhớ bạn tôi MỘNG Ý khi anh tâm sự cùng người bạn đời:
Em cho anh quậy vài năm
Mai sau anh chết anh nằm rất ngoan.
Còn Mạnh Trương với chuyến xe chiều đổ hoàng hôn anh không hứa hẹn và xin vài năm như Mộng Ý mà gấp góp, đợi chờ, đón nhận:
Ngày mai tớ sẽ nằm yên
Thiên thu trong giất cô miên đất trời.
Tiêu cực chăng, hay anh nghe từng tế bào trong cơ thể rủ rê một chuyến về “Bảy mươi ông đã đủ vốn rồi” (Bảy Mươi, trang 20) để anh xoa tay nhẹ nhỏm, thanh thản và tự nhủ: Ừ, ta đã đủ đã chán cõi trần này rồi, ta đã bươn chải qua nhiều nơi nhiều chốn, khổ cực gian truân cũng lắm mà vui buồn cũng nhiều, Tam Kỳ, Trung Phước, Đakao, Sài Gòn , Huế, có đêm anh phải ngã lưng nơi thâm sơn cùng cốc
Đêm nay ngủ chân núi Bà Rá
Vì miếng ăn lặn lội đường xa
Một đêm trĩu nặng sầu muôn kiếp
Buồn man mác thêm nỗi nhớ nhà.
(Đêm Lữ Quán, trang 98 ).
Mạnh Trương một thân lữ khách mang nặng tình nhà với nỗi nhớ quê dằng dặc anh bươn chải và anh mơ mộng, một buổi bình minh có sương long lanh trên cành lá, một buổi trưa nồm, cánh cò, góc phố, dòng sông đã gợi trong anh biết bao nhung nhớ đã tạo cho anh một hồn thơ dào dạt da diết với tình yêu. Đau buồn trong chia ly, hạnh phúc trong chung thủy, anh vui sống không ủy mỵ cũng không khoe khoang, lời thơ đơn sơ mộc mạc và đã đạt đỉnh điểm của sự tinh túy trong thơ, anh bộc bạch rất chân thành và dân dã như người dân xứ Quảng: “Tôi làm thơ để tự giải thoát, để gởi gấm vào thơ những gì tôi không cất giữ được”. Rồi anh hồi tưởng một thời đã qua, vui, buồn, sướng, khổ. Thế nhưng mấy ai giữ được điều mình mong ước mà không trả lại cho đời khi quỉ thời gian của đời người cạn kiệt.
Buồn vui sướng khổ đầy vơi
Xin đem trả lại cho đời hôm qua
Mạnh Trương rất ngoan hiền đến dễ thương khi anh dùng từ XIN. Tuy vậy, không biết trong anh còn điều chi níu kéo vợ, con hay người tình một thuở mà anh thở dài da diết:
Muôn ngàn thương nhớ thiết tha
Cũng đành bỏ lại để mà ra đi
Chao ôi... cũng đành, làm tôi bùi ngùi xót xa như ngày xưa tôi còn bạch diện thư sinh đứng nép mình bên hiên nhà len lén nhìn người yêu vu quy vì môn đăng hộ đối để rồi nghe:
Pháo vu quy nổ rộn ràng
Thế mà tôi tưởng tiếng đàn biệt ly.
(Thơ Thế Lộc).
Mạnh Trương giờ đây còn chút tiếc nuối, có lẽ người xưa chưa thấy về mà người đi thì không nỡ, để đêm dài trằn trọc nghĩ suy bởi cái thân cát bụi phải trả về cát bụi là lẻ thường dù anh có luyến tiếc cái thân xác đã xữ dụng 79 năm nay đã cằn cỗi, già nua. Ngày xưa khi Đức Phật sắp nhập diệt, Ngài đã nói với các môn đồ rằng: Ta đến đây một thân một mình, rồi một mình một thân ta sẽ ra đi. Huống gì Mạnh Trương đã để lại đời biết bao nhiêu tế bào trong xã hội nên anh ngập ngừng lưỡng lự:
Bùi ngùi nghĩ nghĩ suy suy
Tấm thân cát bụi ra gì ai ơi.
Và đâu đó tiếng chuông... không phải của Hemingway mà từ Bồ Đề Thiền Viện vọng lại làm cho Mạnh Trương giật mình ngộ ra rằng Sắc, Tướng đều là phù vân, đời người rồi sẽ qua đi như cánh hoa
Phù Dung sớm nỡ tối tàn

Đời người như kiếp hoa thôi
Sắc hương chi lắm cũng rơi khỏi cành
Cuối cùng thì anh cũng nghiệm ra rằng, có sinh có diệt, có nhân có quả và cái nghiệp là tài sản riêng của mỗi người. Và anh mang nghiệp thơ từ khi lọt lòng mẹ, cất tiếng khóc đầu đời đã có thơ có nhạc bên trong tiếng khóc nhơn chi sơ tánh bổn thiện ấy. Bởi cái nghiệp nên anh yêu rất sớm khi mới 17 tuổi và cũng bởi cái nghiệp anh đã dính vào thơ năm 17 tuôi và khi anh yêu là anh đang làm thơ để gởi chút hương cho đời, những bài thơ bàng bạc cho đến bây giờ tuổi 79.

Cầu mong “Cụ" Mạnh Trương sáng tác nhiều hơn nữa để trả nợ cho đời mấy vần thơ và anh còn làm thơ, anh cón sống với chúng ta lâu hơn nữa để được tôn vinh MỘT NGƯỜI THƠ THỨ THIỆT.
Viết xong 3H15 ngày 04.10.2014.
THẾ LỘC

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

TẾT TÂY VỀ QUÊ ĐÌNH BẢNG - THƠ NGUYỄN KHÔI


Khôi Nguyễn <khoidinhbang@gmail.com>
To:
THU NGUYEN ,Thuong Nguyen ,tongocthach ,hpnTran Van Mau ,Trần Mỹ Giống
and 15 more...

Jan 11 at 12:39 PM







TẾT TÂY VỀ QUÊ ĐÌNH BẢNG
                
Tết Dương lịch về quê Đình Bảng
Cũng bánh Chưng, giò chả bày ra
- Cô giáo- thím em một tay tất tả
thết anh em Công chức nhà ta...
                     
Cực đoan là Võ Tòng Xuân - Tiến sĩ
đòi bỏ Tết Ta, theo Nhật đổi đời ?
- Vui gì Tết hoa Đào chưa hé nụ
Vụ chiêm xuân... đâu đã lúc nghỉ ngơi ?
                    
Tết Dương lịch sướng mấy Ngài Nhà Nước
Chức quyền cao vui nhậu nhẹt thâu đêm
Rượu bạc triệu - tiền Chùa tham nhũng được
Kính Đức Chúa Trời
soi xét
Amen !
                                     NGUYỄN KHÔI
                         Quê Đình Bảng,1-1-2018

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018

CÓ MỘT THỜI HOA MỘNG - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM


Truong Thi Thanh Tam
11 thg 1 (3 ngày trước)

tới tôi


Hình ảnh có liên quan




CÓ  MỘT THỜI  HOA MỘNG

                ***
Ngã ba sông nước ròng chia hai hướng 
Hoa lục bình tim tím lặng lờ trôi 
Nắng chiều rơi lấp loáng phía bãi bồi 
Đàn cò trắng về đâu chiều nhuộm tím 

Áo em bay chập chờn như cánh bướm 
Tuổi mộng mơ thả tóc gió vô tình 
Nụ cười hồn nhiên duyên dáng nữ sinh 
Chân chim sáo tung tăng bên cửa lớp 

Ánh mắt em có màu xanh hạnh phúc 
Thả niềm tin cao vút cánh diều bay 
Những lá thư ép chiếc lá thuộc bài 
Nét suy tư gởi theo màu hoa tím 

Đường trước mặt đắng cay hay ngọt lịm 
Bước chân đi sao cứ mãi rụt rè 
Mây lang thang còn vướng lại bờ tre 
Có bóng ai thả hồn theo con nước lớn 

Một chút nhớ bâng quơ còn lởn vởn 
Con đường quen và ánh mắt ngu ngơ 
Nằm ngủ yên theo năm tháng thờ ơ 
Chút hành trang gom chưa đầy chiếc lá 

Thời hoa mộng nghe chừng như hối hả 
Trang thơ  tình màu mực tím chưa phai  
Tuổi xuân trôi theo mùa gió heo may 
Nụ hôn chưa trao vẫn còn là kỷ niệm
                 TRƯƠNG THỊ THANH TÂM
                             Mytho 

ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY” THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG - CHÂU THẠCH



Ảnh TG Châu Thạch

KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY
1.
suỵt .im lặng.
không khóc ở đây
2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay 
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa
3.
suỵt. im lặng. 
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh 
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc 
ở đây.
4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG

LỜI BÌNH: CHÂU THẠCH
Có phải đây là một bài thơ gọi là thơ hậu hiện đại hay không tôi không biết. Tuy thế nếu nó là một bài thơ thuộc loại hậu hiện đại thì tôi hoan hô nó bằng hai tay. Tất nhiên tôi không hiểu hết bài thơ nhưng tôi đã bật khóc khi đọc nó. Chỉ vào khổ thơ 1. “Suỵt. Yên lặng. Không khóc ở đây” tôi đã hình dung được những con người nhòe nước mắt và khóc nghẹn ngào trong cổ họng. Cấm khóc ở đây là một mênh lệnh khắc nghiệt và vô nhân đạo nhất ở đời nầy. Cười thì còn cấm được vì tiếng cười biểu lộ sự hân hoan, dầu có bị kềm chế cũng không làm cho ai đau khổ. Nhưng tiếng khóc thì khác. Tiếng khóc biểu lộ sự đau khổ mà cấm thì nó sẽ xé lòng. Nhà tan cửa nát, cha chết, mẹ chết, vợ chết, con chết, nếu bị cấm khóc hay đuổi đi chổ khác mới khóc là một sự cưởng bức dồn nén niềm đau và buộc người ta nuốt lệ vào lòng. Ai cúng biết rằng như thế nỗi đau khổ khi bị cưởng chế sẽ tăng lên vạn lần. Tất nhiên người ra lệnh có cái lý của họ nhưng chắc chắn đây là “lý kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”. Bởi lý kẻ mạnh bao giờ củng thắng cho nên phía sau cái cái lệnh là sự phẩn uất, là ngọn lửa phản kháng âm ỉ cháy. Nếu “Suỵt. Im lặng. Không khóc ở đây” chẳng phải là lệnh của kẻ bạo ngược thì nó còn bi thảm hơn nữa, vì nó là sự khiếp sợ đến nổi không dám khóc ở đây của người yếu thế.
Vậy thi ai bị cấm khóc? Có rồi. Đó là kẻ tưởng mình đã chết đi tri giác ở khổ thơ 2:
2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay 
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa
Người tưởng rằng mình đã “ngủ quên rồi những miền não bộ” nhưng thật ra chưa ngủ quên bao giờ. Vì nếu đã ngủ quên thì không bao giờ thốt lên lời nói “hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ”. Người ấy còn thấy “những màu hoa đột tử” chớ không phải hoa đột tử. Những màu hoa là sắc thái của cái đẹp, là đạo đức, là văn hóa, là luân lý, là tình người, tất cả những thứ ấy đẹp như những màu hoa đã được chứng kiến sự đôt tử của nó. Và ngôi nhà trên ngọn đồi bị hoang phế: Đó là ngôi nhà lý tưởng của xã hội, của cuộc đời nay đã trở thành hoang phế. Đó là ngôi nhà đại diện cho một thuở vàng son của hanh phúc nay trở nên hoang vắng. Nhà thơ tưởng mình “ngủ quên những miền não bộ” nhưng không đâu, vì nhà thơ còn suy tư, còn thấy hoa đột tử, còn thấy ngôi nhà ở rất xa trên tận ngọn đồi thì nhà thơ vẫn còn tỉnh táo. Cái ngủ trong thơ chẳng qua như con hổ của Thế lữ lim dim nằm trong củi sắt, buồn bực khi thấy mình như “làm trò lạ mắt thứ đồ chơi”.
Qua khổ thơ thứ 3 “Suỵt, im lặng. Không khóc ở đây” mới thật sự là lời khiếp sợ của người thất thế. Tiếng “suỵt” bây giờ giống như tiếng suỵt khi bàn tay mẹ bịt miệng con trẻ mình lúc địch đang vây quanh tìm kiếm. Đây là chữ suỵt của kẻ bị bức bách phải câm miệng lại, vì nếu nói ra thì tai họa lớn sẽ đổ trên đầu. Rồi sau tiếng suỵt là tiếng thì thầm trong bóng tối:
3.
suỵt. im lặng. 
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh 
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc 
ở đây.
Trong khổ thơ nầy ta thấy con người đã bất lực, họ đầu hàng số phận khi chấp nhận một cọng một không thành hai mà thành bao nhiêu cũng được, kể cả vô hạn kiếp người. Điều đó có nghĩa là, họ chấp nhận mọi điều sai trật,dầu phải chịu đựng điều sai trật đó trãi qua bao nhiêu thế hệ. Họ chấp nhận sự gian dối. Họ chấp nhận sự láo khoét. Họ chấp nhận sự bất công. Tất cả kéo dài triền miên trong cuộc sống của họ. Vì sao như thế? Bởi vì họ đã thấy biết bao linh hồn người đã trở thành rác thải đựng chung trong một quan tài với xác chết của chuột. Bởi vì những đứa bé phải dấu cả giấc mơ vào phía sau vạt áo mỏng nhưng cũng bị bạo lực như cơn gió cướp mất. Tất cả nhưng điều đó là một cơn đại nạn của sa-tan đem đến cho họ, làm họ khiếp sợ đến độ tự mình câm miệng lại, không dám khóc tại nơi xảy ra sự cố.
Và cuối cùng nhà thơ xin nhận mình làm người đi xây mộ. Đó là con người đã đau khổ vì tự nguyện bịt miệng mình khi chôn cả hồn thơ là tiếng nói của lương tâm, nay lại phải làm người cô dơn nhất, vì phải sống mà đi chôn đồng loại của mình:
4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.
Trên trang facebook của Trương Đình Phương, nhà thơ có than thở rằng thiên hạ ném đá anh nhiều quá. Có lẽ nhà thơ bị ném đá vì những bài thơ như trên đây. Tôi muốn chép lại lời bình luận của tôi cho lời than thở đó để khép lại bài viết nầy:
Đang đi qua khu làng nuôi chó
Chó sủa om sòm thì quay lại ư?
Dầu chó gâu, chó sủa, chó gừ
Đường vẫn đó không là đường của chó./,
CHÂU THẠCH