CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

*CÒN ĐƯỢC CHÚT TÌNH ... - THƠ TỊNH ĐÀM


Đàm Nguyễn Tài
21:27, Th 6, 19 thg 10 (2 ngày trước)
tới tôi





*CÒN ĐƯỢC CHÚT TÌNH ...

Ngõ hồn tôi
Mãi
Trầm tư !
Bao nhiêu ước vọng
Đã như ...
Sương mù !

Lặng nghe...
Đời khát lời ru !
Bóng hoa nào ?
Rụng
Nẻo phù vân ...
Xưa !

Sầu đong 
Biết mấy cho vừa !
Một tôi , tung tẩy
Nắng mưa  ... phận mình !

Cũng may
Còn được chút tình !
Về thương lại
Kiếp nhân sinh...
Vơi , đầy !

TỊNH ĐÀM
(TP.HCM.VN )

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

THƠ VỀ MÙA THU - ĐẶNG XUÂN XUYẾN


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
02:40, Th 6, 19 thg 10 (2 ngày trước)
tới Giống, Trần, Da, tôi, Xuân, Nguyễn, Phu, PV, Vu








THƠ VỀ MÙA THU 
Chùm thơ: ĐẶNG  XUÂN XUYẾN

*


HƯƠNG THU


.
Ô kìa chiều
Ai thả nắng vương cây
Tóc rối ai bay
Mòn ai đuôi mắt
Điệu lý buông lơi tính tang khoan nhặt
Da diết bổng trầm xao xác sông xưa

.
Ta hỏi chiều
Thu đã về chưa
Mà lá vàng rơi khẽ nghiêng thật nhẹ
Mà gió mơn man vuốt ve thật khẽ
Biêng biếc trời chiều
Man mát hương sen.

.
Ta hỏi chiều
Sao rất đỗi thân quen
Tí tách bếp ai dẻo thơm cốm mới
Câu lý giao duyên ngập ngừng bối rối
Bồng bềnh người ơi
Mây tím lưng trời.

*.
Hà Nội, chiều 07 tháng 08 năm 2014




SẮC THU

.
Tiếng cười trong veo, ngọt lịm
Ngác ngơ, chim Ngói gật gù.   
Ngõ nhà ai hoa tim tím
Dịu dàng níu khách lãng du.

*

Làng Đá, 17 tháng 09.2016




THU  LẠNH


.
Người đã đi rồi, đi quá xa
Bỏ ta ở lại với quê nhà
Hôm nay về lại thăm làng Đá
Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…


Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
Tháng chín thôi mà... sao đã lạnh
Thu vàng vồi vội rải nắng hanh.


Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi
Người đi thì cũng đã đi rồi
Nào ai biết được duyên mà đợi
Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

*

Hà Nội, chiều 20 tháng 10.2017




CHÚT YÊU

- Tặng lương y Nguyễn Phúc Hựu -

.
Có chút Thu về trong nắng say
Có mùi Sen dịu thoảng nhẹ bay
Có người trai ấy chiều hôm đấy
Vun một miền yêu nhẹ dâng đầy.

*.
Hà Nội, ngày 20.08.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

CA NHẠC THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM ĐƯƠNG THỜI. Kỳ 3: CA SĨ THỊ TRƯỜNG NGÀY NAY - LÊ THIÊN MINH KHOA


Minh Khoa Lê Thiên
Tệp đính kèm
23:28, Th 2, 15 thg 10 (5 ngày trước)
tới phuoc, tôi



C:\Users\TTC\Pictures\CA KHÚC (In) copy (1).jpg

 Phác thảo bìa cuốn sách “9 thập kỷ ca khúc tân nhạc Việt Nam”- Lê Thiên Minh Khoa.

CA NHẠC THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM ĐƯƠNG THỜI.                             
                        Kỳ 3:  CA SĨ THỊ TRƯỜNG NGÀY NAY
                                                             LÊ THIÊN MINH KHOA

           Lĩnh vực sáng tác, quảng bá ca khúc đã vậy, ở khía cạnh biểu diễn, việc trở thành ca sĩ dễ bề nổi tiếng, nhanh chóng mang lại thu nhập cao đã tạo ra trào lưu đổ xô đi làm ca sĩ. Thậm chí, ngay cả với những người không có giọng hát nổi trội cũng bằng mọi cách để đứng trên sân khấu. Từ một người vô danh, nếu "đầu quân, đầu tư" vào một “lò” nào đấy, với sự hỗ trợ tối đa của                       
công nghệ âm thanh thời hiện đại, lập tức một hoặc một dàn "ca sĩ" ra đời và cứ đà ấy sẽ là những "ngôi sao", "siêu sao"; những pa này nọ... Đời sống âm nhạc hiện nay của nước ta đã "đầy phè" những ca sĩ kiểu đó.



              Image result for cẩm ly
                                       Ca sĩ Cẩm Ly.

          Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 nhận xét: “Ca sĩ bây giờ đa số chỉ chú trọng ăn mặc, make-up cho đẹp và lên sân khấu hát thì sau lưng có một đám múa. Nhưng ít chú trọng đến xúc cảm âm nhạc, không để tâm hồn vào bài hát”.
          Có người nhờ sự hỗ trợ của vũ đạo, trang phục sexy mà che đi khuyết điểm trong giọng hát của mình như câu thành ngữ mới: lấy mắt bù tai! Như một nữ ca sĩ trong Oh my chuối được đưa lên trang Youtube với mấy bộ váy áo cũn cỡn, vũ điệu gợi dục mà được chú ý... Hoặc, gây sự chú ý bằng những scandal đời tư hơn là những trau dồi về mặt chuyên môn. Thay vì tìm lối đi riêng, dày công tập luyện thanh nhạc, rèn luyện vũ đạo, tham gia các chương trình âm nhạc có tính chất cống hiến, không ít ca sĩ trẻ mải mê với các gameshow để đánh bóng hình ảnh, hoặc sa vào thể hiện lại những ca khúc mà những ca sĩ nổi tiếng một thời đã hát, như trong các chương trình: Gương mặt thân quen, Giọng ải giọng ai, Gương mặt thân quen nhí, Phiên bản hoàn hảo...



                      Image result for Chị em ca sÄ© NhÆ° Quỳnh- Tường Khuê
                            Chị em ca sĩ Như Quỳnh- Tường Khuê


           Một số trong họ lại chạy theo thời thượng, hát nhạc lãng mạn tiền chiến và tình  khúc 1945 - 1975, làm “biến dạng”, “méo mó” các dòng nhạc vốn sang trọng, thanh nhã này.
      TS- NS Nguyễn Hồng Quân, Chủ tịch Hội Nhạc sĩ VN trong bài viết  như là tổng kết đánh giá toàn diện về âm nhạc Việt hiện thời “Âm nhạc Việt Nam trên đường đổi mới và hội nhập quốc tế” đã viết: “Các ca sĩ, các “Diva”, các Sao, các giọng ca dòng nhạc nhẹ nổi lên một thời gian như cồn nhờ công nghệ lăng xê’’.
        Nhiều giọng ca trẻ bắt chước giọng hát, cách phát âm, nhả chữ... đến dáng điệu, y phục, trang điểm, cử chỉ và phong cách biểu diễn của các ca sĩ đàn chị mà quên rằng: trong văn học nghệ thuật nói chung và trong âm nhạc, nói riêng, cả trong sáng tác lẫn biểu diễn, rất kiêng kỵ sự lặp lại người khác. Người nghệ sĩ muốn thành công, trước tiên phải “không giống ai’ nghĩa là phải có phong cách riêng. Thậm chí, Như Quỳnh, ca sĩ của dòng nhạc này, trở về Việt Nam từ Mỹ làm giám khảo cuộc thi Thần tượng Bolero, trong  buổi gặp gỡ báo giới TP. HCM vào đầu năm nay, 2018 cũng chia sẻ: "Họ đang chịu ảnh hưởng và bắt chước thế hệ trước. Nói ra điều này, nếu các ca sĩ trẻ có chê trách, tôi cũng đành chịu. Các giọng ca gạo cội như Giao Linh, Thanh Tuyền, Thanh Thúy, Hoàng Oanh... mỗi người đều có chất giọng đặc biệt, không thể lẫn lộn. Tôi mong thế hệ sau sẽ có được giọng ca, âm điệu để cất tiếng lên, khán giả không cần nhìn mặt vẫn nhận được đó là ai".



                                 C:\Users\TTC\Pictures\ca Quốc Đại.jpg



        Trong nền âm nhạc thị trường, một số giọng ca nổi tiếng thành danh với những dòng nhạc khác cũng không thể bỏ qua sức hút cũng như lượng công chúng đông đảo của những ca khúc bolero như Cẩm Ly, Quốc Đại, Phương Thanh…  Ngoài ra, một số ca sĩ trẻ như Quốc Thiên, Phương Vy... cũng đã chọn bolero để làm mới mình, trong đó album Quốc Thiên - Tình ca vượt thời gian cũng được đánh giá tốt.
        Điều  gây bất ngờ nhất là ba ca sĩ  hàng đầu của dòng nhạc học thuật là Khánh Hòa,  một giọng ca thính phòng vốn "đóng đinh" với nhiều ca khúc về chủ đề người lính, biển đảo, biên cương;  Hoàng Tùng, giải Nhất phong cách thính phòng Sao mai 2003 và Lan Anh, một giọng ca opera sang trọng, đã không chỉ dừng lại ở việc "hát chơi" như Trọng Tấn, Anh Thơ mà còn ra hẳn những album Bolero, đầu tư hòa âm, phối khí mới cho các ca khúc… Có điều  Khánh Hòa, một giọng ca thính phòng nổi tiếng; Hoàng Tùng, vốn được đánh gía là giọng ca có kỹ thuật điêu luyện và Lan Anh, một trong những giọng ca opera nữ số 1 Việt Nam hiện nay khi từ lối hát học thuật của thính phòng chuyển thành chất bảng lảng xưa cũ của những hoài niệm, khán giả cũng không khó để nhận ra họ đã thay đổi, với một cách hát hoàn toàn khác. Cho nên có người đã đặt câu hỏi: Họ hát bolero là vì đam mê thực sự hay là vì chạy theo trào lưu?
       Đặc biệt là Phương Thanh với giọng hát dường như sinh ra cho rock đã khiến khán giả bất ngờ khi ra mắt album Chanh Bolero. Một cách hát nhạc xưa rất lạ, không quá sướt mướt, mùi mẫn,  không sến sẩm, nhưng buồn mà vẫn đẹp, vẫn cao sang của nữ ca sĩ đã trở thành một hiện tượng âm nhạc tích cực của dòng nhạc bolero VN.



                     Image result for PhÆ°Æ¡ng Thanh
                                           Ca sĩ Phương Thanh chuyển từ rock   
                                        qua bolero vẫn thanh tao, sang trọng.   


        Nhưng Phương Thanh là trường hợp hiếm hoi, đa số các ca sĩ từng nổi tiếng “lúc trước hát tốt, tôi thích, nhưng giờ chạy theo hát nhạc vàng bị mất chất” như ý kiến của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Trả lời phỏng vấn về ca sĩ thị trường ngày nay, ông có những nhận xét rất chân thành, thẳng thắn, bình tĩnh, có trách nhiệm và nhiều trăn trở đối với giới ca sĩ và thậm chí với từng ca sĩ đang ăn khách hiện nay. Có ca sĩ thì “cái gì cũng tốt nhưng đều bị vướng vướng kỹ thuật thanh nhạc nên nhiều lúc nhạc cảm không có, tâm hồn bài hát không có”. Có ca sĩ thì “đóng kịch nhiều hơn là hát, khi diễn tả nội tâm, diễn kịch tính nhưng đóng kịch chứ không thật.”. Có ca sĩ  hát “chỉ nghe vui mắt, vui tai, nghe qua xong rồi thì thôi, không để lại ấn tượng gì hết”. Có ca sĩ  trước “hát cho thỏa đam mê còn sau này, bị gò bó vào kỹ thuật để khoe giọng, và vô tình giết chết tình cảm. Người nào cũng phô trương, tôi phải hát giọng cao tới nốt đó tôi mới là ca sĩ, còn hát chưa tới thì chưa phải là ca sĩ. Cái đó là sai lầm tai hại vô cùng và không ai chấp nhận”.
       Người am hiểu và yêu âm nhạc rất lo lắng khi thấy nhiều ca sĩ nhạc thính phòng được đào tạo về thanh nhạc nhiều năm trong nhạc viện, một số được phong là Nghệ sĩ ưu tú bởi những cống hiến cho dòng nhạc sang trọng, trí thức này, cũng vì đồng tiền đã bỏ sở trường là nhạc hàn lâm của mình chạy qua mảnh đất đang màu mỡ  là nhạc thị trường  này. Đáng buồn hơn là khi thấy họ đứng nghiêm trước những lời “úynh giá” của các ca sĩ nhạc sến đàn chị mà họ “khẩu phục”,  vì đứng trước một nền ca nhạc bị thương mại hóa, trong khi chắc chắn họ không “tâm phục”, vì họ chắc chắn  đã chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi một dòng âm nhạc cao cấp hơn  thấm sâu vào tim óc, máu thịt họ  nhiều năm rồi!
       Những năm gần đây, người ta còn mời nhiều ca sĩ sến ở hải ngoại về Việt Nam và tổ chức những đêm nhạc “hoành tráng” trên khắp ba miền đất nước để các ca sĩ này hát những bài ca rên rỉ,  nỉ non… một thời. Thậm chí, có nơi còn “sính” hàng ngoại và “đồ cổ quá đà”, đến nổi phải mời họ làm giám khảo cho những cuộc thi ca nhạc, hội diễn do địa phương mình tổ chức để truyền bá một nền văn hóa, văn nghệ mới!
(Kỳ tới: CÔNG CHÚNG CA NHẠC THỜI NAY).
                                              LÊ THIÊN MINH KHOA
  (Trích trong cuốn  sách “9 THẬP KỶ CA KHÚC TÂN NHẠC VIỆT NAM”-  nghiên cứu, nhận định- Lê Thiên Minh Khoa-  trang 152-155, sắp xuất bản, 2018).
-----------------
Nguồn ảnh: Internet và  các nhạc sĩ cung cấp.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THU - NGUYÊN LẠC

Steven Nguyen
16:09, Th 6, 19 thg 10 (13 giờ trước)
tới tôi

Gởi NM vài bài thơ
.............................................



TÌNH THU

Níu tay anh hỏi thu phai ?
Thưa em. thu đó vẫn hoài thu xưa !
Riêng em. mộng đã đủ chưa ?
Để tôi chưa thấy hoang sơ cuộc tình !





THU NHỚ QUÊN


Nhớ hay quên cũng chỉ là huyễn vọng
theo tháng ngày rồi cũng phôi pha!
còn lại đây vài giọt lệ và ...
người năm cũ xót xa vầng mây trắng!

Người năm cũ mắt đầy. chiều nghiêng nắng
nghe trong hồn gai lạnh nỗi thu phong!
chiếc lá thu chao cánh. nhẹ tóc nào
thu lam biếc. hay mắt người lam biếc?!

Nhớ hay quên. cũng chỉ rồi thương tiếc
mùa thu nào không vàng lá rơi rơi?
tiếng thu nào không lay động hồn người?
và như thế. thu về... quên cùng nhớ!

Quên. là cố quên đi nỗi nhớ
nhớ làm chi. mộng vỡ tuổi thanh xuân?
quên đi thôi. những đau khổ đã từng!
đã từng nhớ. người ơi. sao quên được?!

Và như thế. quên quên. nhớ nhớ
chiều bên trời thu xứ lạ. vời trông
có ai đợi tôi không?
cùng với nỗi lòng
sầu bạc tóc. người muôn năm cũ!

Chiều thu lạ. một người cô lữ
vàng một màu. đầy mắt nhớ quên!





















TIẾNG THU



1.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Chiều thu vàng lá rơi
Chút chân tình thơ dại
E ấp nép bên người

Mắt khép môi dâng hiến
Ướt ngọt nụ tình đôi
Chim giật mình bay biến
Không làm chứng tình tôi!

Thì thôi còn sợi nắng
Chiều nghiêng trói tình này
Ửng hồng khuôn mặt ấy
Run rẩy đôi vai gầy


2.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Chiều thu lam gió lay
Tiếng thu thay lời nói
Yêu thương ngại tỏ bày

Bể dâu ngày tháng ấy
Lệ trào bao đắng cay!
Nộ cuồng cơn bão dữ
Thổi vạn đời ai bay!


3.

Riêng em giờ có lẽ
Bạc lưng trơ nắng đời!
Riêng ta giờ cô lẻ
Tha phương sầu quê thôi!

Em bây giờ có lẽ
Đâu còn tuổi dại khờ
Ta riêng đời lữ thứ
Bạc tóc nhớ môi xưa!


4.

Bao năm rồi tôi hỡi?
Thu lại về hôm nay!

Cũng chiều nghiêng sợi nắng
Cũng lá vàng bay bay
Nhưng đâu. hồng mặt ấy?
Tiếng thu. lời nói thay?!

Chiều nay vườn thu lạ
Tiếng chim buồn thiết tha!
Nhớ ngọt ngào môi ấy
Huơ tay ôm sương mờ!


5.

Em bây giờ có lẽ
Quên mất chiều thu xưa!
Ta sao giờ không thể?
Quên bờ môi vụng khờ!

Thu nơi nầy sao thế?
Thu phong lạnh thấu hồn!
Ta bây giờ sao thế?
Thấy đời toàn hư không!

NGUYÊN LẠC

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

CHUYỆN CỦA CHỊ LINH GIÒ CHẢ - ĐẶNG XUÂN XUYẾN

BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
17:58, Th 3, 16 thg 10 (3 ngày trước)
tới Phu, Da, Trác, tôi, Giống, Trần, Xuân, Nguyễn, PV




















CHUYỆN CỦA CHỊ LINH GIÒ CHẢ

*

Hôm trước, lâu rồi, chả hiểu duyên cớ gì, chị Linh giò chả tự dưng “bắt chuyện”:

- Em vất vả nên trông già hơn chị gái anh chứ thực ra tuổi tác thì em còn kém chị gái anh đến mấy tháng đấy.

Nghe buồn cười nhưng lão cố nhịn, nhỏ nhẹ:

- Đã biết chị bằng tuổi chị gái của em sao lại xưng em với em thế?

Chị gãi gãi đầu, hềnh hệch cười, phân trần:

- Em quen xưng hô với khách hàng thế rồi anh ạ. Biết là dở hơi nhưng khó sửa quá.

Tưởng chị hết chuyện nên lão quay bước, chị vội kéo lại, hồn nhiên “khoe”:

- Em còn biết cả tuổi của anh nữa đấy. Anh nhiều hơn thằng con lớn nhà em mấy tuổi.

Nghe xong câu chị nói, lão đứng chết trân, cứng hàm không cười nổi, há hốc mồm nhìn chị đang quay sang thanh minh với chị Mơ hàng mắm:

- Không phải tớ đĩ mà lấy chồng sớm đâu. Thời ấy, cả khu phố nhà tớ chả hiểu thế nào mà con gái cứ 15, 16 tuổi đã sồn sồn đòi lấy chồng rồi. Có đứa mới 14 tuổi đã làm mẹ. Tớ thuộc diện hoa khôi của phố mà 17 tuổi mới đẻ thằng lớn là thuộc diện đứng đắn, con gái nhà lành lắm đấy... 

Chị Mơ nghe chuyện cứ luôn mồm thế á, thế á, rồi tủm tỉm cười...

*         *

*

Hôm nọ, nhưng cũng lâu lâu rồi, thấy một “ông cụ” khá hom hem ngồi sắp xếp giò chả ở quầy hàng của chị, lão phân vân vì nhớ có lần chị kể ngày bố chồng chị mất mưa to gió lớn lắm nên bụng bảo dạ: Chắc ông cụ là bố đẻ của chị Linh... Nhưng mà sao không thấy “ông cụ” có nét nào giống chị?

Thấy lão cứ đứng nhìn, chị chạy ra, vồn vã:

- Anh vào mua hàng đi. Chồng em đấy. Chắc anh tưởng là bố chồng em chứ gì. Đồng trang lứa với em nhưng trông rầu rĩ thê lương thế anh ạ.

Nghe chị nói, lão tròn mắt hỏi:

- Anh bằng tuổi chị?

Chị xoa tay, cười cười:

- Vâng! Em với lão ấy cùng là giống lợn. Đồng trang lứa lợn với nhau đấy anh ạ.

Lão lẩm bẩm:

- Cùng sinh năm Kỷ Hợi sao già thế nhỉ?

Chị hô hố cười, lốp chốp:

- Đâu mà cùng Kỷ Hợi hả anh. Chỉ mình em là Kỷ Hợi còn lão chồng em là Đinh Hợi. Em là Kỷ lợn, còn lão là Đinh lợn...

Lão vỡ lẽ, gật gù:

- À... Chồng chị lớn hơn một giáp. Thảo nào...

Chị giãy nảy lên:

- Không phải một con giáp đâu anh. Lão chồng em nhiều hơn em 12 tuổi. 

*         *

*

Sáng hôm kia, đang đứng ở hàng thịt bò, chị đi ngang qua, véo mông lão, rõ đau, bả lả:

- Sao anh này không lấy vợ nữa đi? Bị hỏng hẳn cái khoản kia rồi à?

Chưa kịp trả lời, chị đã bô lô bô la:

- Thằng lớn nhà em cũng thế. Mới bốn mươi tuổi mà đã xịt hẳn rồi. Con dâu nhà em cứ cằn nhằn suốt ý. Chán nhỉ? Đời người có mỗi cái khoản ấy là khoái nhất lại bị hỏng thì phí quá.

Lão đỏ mặt, ngại sự bỗ bã của chị. Định rảo bước thì chị véo tiếp vào mông lão, nháy mắt:

- Em bảo này. Hôm nào anh đến nhà em, nhờ lão chồng em nó bày cách cho. Trông lão hom hem như con chó ghẻ thế thôi nhưng cái khoản ấy thì lão chồng em xứng đáng là tổ sư của bọn dê cụ. Ác chiến lắm anh ạ... 

Chị Thịnh thịt bò chau mày:

- Con mụ Linh này ăn nói bỗ bã thế. Sao không về bảo chồng phổ biến kinh nghiệm cho con giai để con dâu đỡ cằn nhằn. Chú ấy khiến gì mụ bày vẽ. Rõ là đồ lắm chuyện.

Chị Linh đi được một đoạn mới ngoảnh lại, dài giọng: - Thằng lớn nhà em bị tiểu đường gần chục năm rồi. Nặng lắm. Có thánh cũng chả chữa được... Kệ mẹ chúng nó. Sướng chúng nó chứ sướng đếch gì mình. Mà sướng chúng nó rồi lại khổ mình. Chả dại.

*        *

*

Chiều qua, đi ngang quầy giò chả của chị, lại bị chị vô cớ giữ chân “tâm sự”:

- Anh này... Em hỏi thật nhé. Anh bị xịt như thế có thấy tiếc không? Trông phong độ thế này mà trên bảo dưới không nghe thì nẫu ruột nhỉ? Mà anh bị bệnh thật không? Bị lâu chưa? Sao anh không chữa chạy đi? Để như thế không thấy ái ngại à? Đời người, có mỗi khoản ấy là khoái nhất, lời nhất mà không được hưởng thì đời cũng vô vị, quá chán...

Chị Mơ hàng mắm bặm môi cười cười, đây đẩy lão, rồi toang toác: 

- Cái nhà chú này đến lạ. Bị mụ ấy chọc ghẹo như thế mà cứ thộn mặt ra nghe, chẳng đốp chát vài câu cho mụ ấy hết thói ngứa mồm. Còn mụ này nữa. Thấy chú ý hiền, cứ ngứa mồm ăn khoai môn là sao. Phải người khác, người ta đấm cho mụ vỡ mặt rồi.

Chị Linh bĩu môi:

- Ngứa mồm ăn khoai môn? Bà thì biết cái gì. Tôi thật lòng muốn tốt cho anh ấy mới góp ý. Bà nhìn đi. Cái mặt anh ấy hiền hiền, đần đần như thế kia, phải chỉ bảo cụ thể thì anh ấy mới biết được. Chứ cứ xa xôi, ý tứ thì xin lỗi, cái mặt ấy còn lâu mới hiểu...

Quay sang lão, chị gật gù:

- Anh nhỉ? Em muốn tốt cho anh mới tham gia, góp ý. Chẳng cám ơn em thì thôi, lại trách em thì dở hơi à, anh nhỉ?

Xéo chị Mơ một cái nữa, thật sắc, chị Linh lại trề môi, dài giọng:

- Này. Thằng con lớn nhà tôi nó bảo, Những ngữ như nó với anh này, nhìn người khác làm chuyện vợ chồng thèm lắm, rỏ dãi ra nhưng đếch làm gì được. Ức nhưng phải chịu vì cũng như ông cụ 90 tuổi, rụng hết răng, còn trơ lại mỗi lợi thì gặm đùi gà thế đếch nào được... 

Vỗ tay đét cái rồi cười khùng khục, tự thưởng cho câu nói rặt chất “triết lý” của mình, chị quay sang lão, nheo nheo mắt, ra chừng hỉ hả lắm:

- Anh nhỉ? Em nói quá chuẩn, anh nhỉ?

Chị Thịnh, thịt bò, phủi ghế, thủng thẳng:

- Cũng lạ cho nhà chú này. Người đâu mà lành đến thế...

Chị Linh trề môi, cướp lời:

- Người đâu mà lành thế? Xin lỗi bà Thịnh nhé. Cái mặt anh ấy mà lành á? Chẳng qua tôi nói trúng tim đen nên mới chịu trận, không cãi. Tôi nói sai xem nào? Anh ấy liệu có để cho tôi yên không? Nói phải củ cải cũng phải nghe, chị ạ. 

Chị Thịnh nhẹ nhàng:

- Chẳng qua chú ấy coi thường Linh, không thèm chấp nhưng Linh lại không biết, cứ tưởng thế là hay. Người chứ có phải thánh đâu mà hoàn hảo. Nếu có ai lôi chuyện chân khèo, răng vẩu của Linh ra chọc cười thì Linh nghĩ sao? Hoặc đem chuyện phòng the của Linh ra bỡn cợt thì Linh nghĩ thế nào? Sao Linh cứ thích chạm vào điều tế nhị, không muốn nói của người khác thế?

Chị Linh đỏ mặt:

- Chuyện phòng the của tôi thì làm sao? Chẳng có gì để bỡn cợt cả.

Chị Thịnh vẫn nhẹ nhàng:

- Ừ. Linh để Thịnh nói hết đã. Già rồi mà đêm nào cũng hành chồng vài bận, hơn cả vắt chanh, làm chồng kiệt sức, sợ quá phải chạy sang nhà con trai lánh nạn, mới ngã ngửa ra con trai bị bất lực cả chục năm rồi nên mãi không có cháu bồng. Không thương con, không xót chuyện của con lại lôi chuyện của con ra làm trò đùa, mua vui với thiên hạ. Linh không nghĩ như thế là ác với con, ác với chồng, ác với cả chính Linh à? Ngọc còn có vết rạn, huống hồ con người. Sao lại lấy nỗi đau của người khác làm niềm vui cho mình? Như thế là ác lắm. Tệ lắm, Linh ạ. 

Tái mặt. Chị Linh chống chế:

- Ờ ... thì đùa anh ấy cho vui chứ tôi có ác ý gì đâu mà bà mắng mỏ tôi ghê thế.

Giọng vẫn đều đều, chị Thịnh nhẹ nhàng tiếp:

- Mình chưa hoàn hảo. Gia đình mình cũng chưa hoàn hảo sao lại cười cợt sự chưa được tròn trĩnh của người khác, gia đình người khác như thế. Thật là buồn cười!

Chị Linh cúi xuống, tay cứ mân mê mãi mấy cọng lạt gói giò. Chừng như chị ngại lắm thì phải. 

*.

Hà Nội, ngày 06 tháng 05 năm 2016

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

ĐÊM THU RƠI- THƠ NHẬT QUANG


nhat quang
Tệp đính kèm
17:13, Th 4, 17 thg 10 (1 ngày trước)
tới tôi

Kính gửi chị Nhã My!




ĐÊM THU RƠI

Vàng lá Thu rơi ngả bóng chiều
Hoàng hôn rủ chạm bóng cô liêu
Thoảng đêm Thu buồn nghe quạnh vắng
Phím loan trầm lắng khúc đìu hiu

Thả lòng mình vào giữa phố đêm
Đường thênh thang mỏi gót chân mềm
Nghiêng chiếc lá vàng rơi xào xạc
Rụng mảnh trăng gầy vỡ bên hiên

Đêm Thu rơi, hồn chợt xuyến xao
Mơ mắt ai đắm đuối hôm nào
Em và thơ đôi bờ vương vấn
Ru mộng buồn chìm giấc chiêm bao

Đêm Thu rơi, nghe lòng buốt giá
Khóe mắt sầu đêm trắng mênh mang
Trở trăn dạ khúc hồn mơ Nguyệt
Nhẹ áng Thu tàn, gió Đông sang.

                           
                             

NHẬT QUANG
(Sài Gòn )

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

CHO MƯỢN - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
14:23, Th 5, 11 thg 10 (6 ngày trước)
tới tôi



Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời



CHO MƯỢN

- Tặng chị Nguyễn Thị Ngọc Diệp -

.

Người tình hỡi
Ta cho mượn đêm nay
Này mắt
Này môi
Này vòng tay
Này vòm ngực
Cả hơi thở của ta
Cả chỗ ta nằm, chỗ ta lăn, chỗ ta ngủ
Người toàn quyền
Ta chỉ nhất nhất nghe.

.

Đừng rụt rè
Mà dạn dĩ tròn đêm
Tay tìm tay
Môi tìm môi
Đường cong tìm điểm nhấn
Tòa thiên nhiên mời gọi sóng trườn về
Khúc nhạc lòng phủ nhẹ đê mê
Đêm lạ lẫm trả về cho thác đổ.

.

Này người hỡi
Yêu đi!
Yêu đi!
Kệ thế gian điên đảo
Chuyện thị phi cứ vứt ở vỉa hè
Yêu đi nào
Người tình trẻ hào hoa...

*.

Hà Nội, đêm 25.09.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.