CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

VÍ - THƠ THỦY ĐIỀN

Kết quả hình ảnh cho ẢNH ĐIẾU THUỐC




Làm thơ như đốt điếu
Ngồi ngơ ngẩn nhìn trời
Mồm nhả từng cuộn khói
Suy ngẫm những chuyện xa…

Viết lên hoa, lên lá
Họa bức tranh vô hình
Đầu tưởng tượng linh tinh
Mà thấy lòng vui lên

Viết văn như nâng chén
Trầm ngâm chuyện xa, gần
Góp gom rồi đo, phân
Viết tràn lên giấy trắng

Trải dài mặt nhân gian
Cho cuộc đời lừa lọc
Xấu quăng vào xó góc

Hay lấy học để đời.



THỦY ĐIỀN

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

QUẠT LAN CHÂU 1-2 - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

Sinh Lê
Tệp đính kèm10 thg 12 (3 ngày trước)

tới tôi
GỬI  NHÃ MY BÀI THƠ TÌNH LỤC BÁT - CHÚC VUI KHỎE

NHA TRANG, 11/12/2017 - LÊ KIM THƯỢNG



anh 3d dep




QUẠT  LAN  CHÂU  1 - 2



1.



“Thương nhau như lửa cháy phừng

Dầu cho lở núi, tan rừng... cũng thương...”

Em qua đường nắng ngọt hương

Hàng cây Gạo vẫn ven đường xôn xao

Thương em da trắng, má đào

Làn môi, sóng mắt gửi trao dỗ dành

Áo tà trắng xóa mỏng manh

Nghiêng nghiêng nón lá... thanh thanh dáng hiền

Nắng qua bóng lá xiên xiên

Gió đùa sợi tóc bay nghiêng môi cười

Đỏ hồng đôi má hổ ngươi

Dịu dàng lời nói, nụ cười giai nhân

Bên em hơi thở rất gần

Mùi hương con gái lâng lâng bềnh bồng

Ru em... lòng ấp vào lòng

Võng đưa chao mãi hương nồng Phù Dung

Đôi tim hòa một nhịp chung

Đôi hồn lạc tới tận cùng u minh...



2.   



Tóc xưa buông xõa gợi tình

Tặng tôi sợi tóc... đinh ninh lời thề

Dẫu đi tám hướng sơn khê

Vấn vương sợi tóc... tìm về thăm nhau

Hoa trôi, nước chảy về đâu

Bên sông sóng vỗ chân cầu buồn tênh

Cầu quê lắt lẻo chông chênh

Một bên nhung nhớ... một bên bồi hồi

Hai người chung một trăng soi

Cô đơn bên ấy... lẻ loi bên này

Tình ta như sợi khói bay

 Lắt lay theo gió Heo May cuối mùa

Tình ta mưa dội, gió đùa

Để Lầu Hoàng Hạc... bốn mùa hoàng hôn

Tình ta bới đất đem chôn

Biết đâu đất có tâm hồn... buồn chung?

“Đôi ta chẳng đặng, thì đừng

Phận duyên Trời định... nửa chừng xa nhau

Em đi bỏ Quạt Lan Châu

Bỏ thương... bỏ nhớ... bỏ sầu... cho anh...”

                    

                    Nha Trang, tháng 12. 2017

                        LÊ  KIM  THƯỢNG



“...” Ca dao

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

YÊU NGƯỜI KHÓ PHAI- THƠ TRÚC THANH TÂM


TrucThanhTam Truc
9 thg 12 (3 ngày trước)

tới tôi 

  Hình ảnh có liên quan


YÊU NGƯỜI KHÓ PHAI 

 Đồng bằng vẫn còn áp thấp
 Mưa dầm từ chiều hôm qua
 Sáng nay thấy vàng hoa Cúc
 Nhớ người, tím cả chiều xa

 Lại một mùa xuân về nữa
 Thời gian, mấy chục năm trôi
 Em đi hương còn để lại
 Sông xưa, cầu đã bắc rồi 

 Vậy mà, tình chưa nối nhịp
 Con đường vẫn tím bằng lăng
 Lặng lẽ cuối ngày nắng tắt
 Đêm đầy tiếng hạc trong trăng

 Về nghe thời gian gõ nhịp
 Một mùa nhan sắc tàn phai
 Sao không vì nhau mà sống
 Chắc gì còn có kiếp mai

 Tình yêu sợi dây oan nghiệt
 Trói ta trọn kiếp làm người
 Xa nhau đau rồi mới biết
 Nên tình không dễ gì nguôi!

 TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

HUYỄN MỘNG - THƠ THẾ LỘC

Kết quả hình ảnh cho TRANH NGƯỜI CON GÁI ĐẸP

HUYỄN MỘNG 


Em từ huyễn mộng về qua
Gieo chi hương sắc để ta sững sờ 
Đi từ cố thổ hoang sơ 
Cõng theo đôi mắt hững hờ trần gian 
Môi em ướm nụ hoa vàng 
Bầy thiêu thân cũng bàng hoàng hiến thân 
Và ta áo mỏng chân trần 
Nhìn em cứ tưởng thiên thần giáng lâm 
Cội nguồn tim đã ướm mầm 
Sóng tương tư cũng âm thầm tràn qua 
Nẻo về cõi ý báo la 
Em vung nhan sắc để ta đói lòng... 
11/12/2017
THẾ LỘC

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

BÓI DẠO - TRUYỆN NGẮN CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
7 thg 12 (2 ngày trước)

tới Trần, Giống, Da, tôi, Tran, Thuong, Trác, Phu


Kết quả hình ảnh cho ảnh thầy bói




BÓI DẠO
*
Gã thanh niên xấp xỉ tuổi 30, chằm chằm nhìn lão, rồi  bả lả hỏi:
- Này anh. Có tin con người có số mệnh không?
Đang buồn vì không có người nói chuyện, thấy cách “bắt chuyện” của gã cũng hay hay, lạ lạ nên lão trả lời:
- Có chứ! Giày dép còn có số nữa là đời người!
Như gãi đúng chỗ ngứa, gã vỗ tay đến đét cái, hỉ hả: - Biết ngay mà. Nhìn là biết anh thuộc người của tứ phủ, cũng căn quả lắm đây! Mà... vợ con gì chưa?
Lão cười cười:
- Con thì có, vợ thì giờ vẫn chưa kiếm được.
Gã sấn đến, ngồi xuống, cầm tay lão, gãi gãi, xoa xoa. Ngón tay út khẽ cong lên, rồi ấn ấn, bóp bóp, dạn dĩ và rất chuyên nghiệp.
Vuốt vuốt gan bàn tay, cạ đi cạ lại gò Kim Tinh trên bàn tay của lão, gã nheo nheo mắt, nhăn nhở:
- Lại chuyện bị vợ chê là yếu sinh lý chứ gì? Gớm! Trông ra dáng gà chiến thế này mà... chẳng khác gà thiến là mấy... Tiếc nhỉ?
Lão giả bộ nai tơ, ngạc nhiên hỏi:
- Sao biết? Tài thế?
Gã bĩu môi rõ dài, rồi nhấn nhá:
- Không phải khoe đâu nhá... Em nhìn là em biết ngay. Đàn ông mà mặt buồn buồn như thế này thì khổ vì chuyện phòng the là đúng rồi. Lại nữa, cái tay... Ối giời ơi, gò Kim Tinh gì mà nát như băm như vằm thế kia thì đĩ lên đĩ xuống là phải... Từ từ, để xem đường sinh lý thế nào nào... Gớm, ngại cái gì, đĩ vung đĩ vẩy như thế mà cứ giả bộ đàng hoàng, đứng đắn... Ôi, nhìn cái bàn chân kìa, dài rộng thế này thì vợ nó chê như đuôi chuột ngoáy lọ mỡ là phải? ... Dào ồi! Vẽ chuyện. Mấy thằng đực với nhau thì ngượng cái gì?... Đưa tay mặt ra đây... Thế, thế...... Nhắm mắt lại xem nào… Xem giúp thôi, có lấy tiền đâu mà sợ đắt với rẻ?...
Lão thấy kỳ kỳ nên rụt tay lại, ngó quanh, ái ngại: - Uầy... Có gì đâu mà sợ? Chỉ là thấy nhột nhột nên không thích, thế thôi!
Gã nhìn lão, thêm chăm chú, rồi trầm giọng:
- Này, hỏi thật nhé, có định đi bước nữa không? Hay quyết định ở góa nuôi con?
Chẳng hiểu sao lão lại trải lòng:
- Cũng mấy lần định tìm vợ nhưng cu con phản đối dữ quá nên tạm gác lại, đợi vài năm nữa cu con lớn hẳn mới tính tiếp chuyện ấy...
Gã nhìn lão, xỉa 2 tay vào nhau, vỗ đến đét một cái, rồi cao giọng: - Ngu thế! Việc gì phải kìm hãm sự sung sướng lại làm gì? Ở góa mà nuôi con cũng tốt nhưng chuyện bồ bịch thì cứ phải chiến vô tư chứ... Dở hơi à mà kìm hãm sự sung sướng của mình như thế... Gái nó chửi cho đấy! Dở!
Đảo mắt thật nhanh, gã véo lão một cái rõ đau, rồi hạ giọng, thủ thỉ: - Này, trông vẫn còn nặng nghiệp lắm, vẫn còn nhiều Đào Hoa lắm. Yêu đi, đừng kìm hãm sự sung sướng như thế... Năm nay, vận Đào Hoa sẽ nhiều đấy, chớp lấy cơ hội, đừng để tuột mất như mấy năm trước mà uổng.... Vài năm nữa, có các thêm vàng, gái nó cũng chẳng thèm đâu....
Gã lại chăm chắm nhìn, ánh mắt như lọc xương lọc thịt, rồi ngón tay lại ấn, lại véo, lại làm lão đau, lão nhột.
Bất giác gã trai hất tay lão, thở hắt ra, rồi trệu trạo mà gượng cười: - Xem giúp thế thôi. Đến giờ đi đón vợ rồi... Đừng ngẩn người ra như thế! Có duyên ắt gặp lại. Bb nhé!
Nhìn theo gã, lão giật mình, lẩm bẩm: - Ơ... Rõ là vớ vẩn! Tự nhiên lại ngồi nghe mấy chuyện tào lao, chẳng đâu vào đâu... Rõ thật... ngớ ngẩn!
*.
Hà Nội, ngày 13 tháng 02 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

KHÚC THU BUỒN - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM


Truong Thi Thanh Tam
6 thg 12 (3 ngày trước)

tới tôi



Hình ảnh có liên quan



KHÚC THU BUỒN

              ***
Trong cơn say quách thành đều nghiêng đổ 
Để lòng nghe lạnh giá với hoang sơ 
Chiều buông xuống tìm đâu đêm hạnh ngộ 
Trái tình xưa thành mật đắng ai ngờ !

Mùa thu về cho lá úa rơi mau 
Anh có biết thu len vào hơi thở 
Giọt lệ nóng loang trong từng phiến nhớ 
Có đi tìm, chỉ nhặt mảnh tình vơi 

Tim biết khóc khi tình cho không nhận 
Giấc mưa rơi từ đỉnh dốc sương mù 
Ta lăn tròn vào khoảng tối hoang vu 
Chân hạnh phúc vẫn còn xa lăng lắc 

Ân ái cũ đã một lần đánh mất 
Chữ thủy chung trăn trở mạch sóng ngầm 
Biển hiền hoà ai hiểu...đá trăm năm? 
Khi hạnh phúc chỉ còn là hư ảo 

Men rượu đắng bước chân về điên đảo 
Khúc thu buồn đọng lại những hư hao 
Mơ ước nhiều xin gởi lại chiêm bao 
Một vòng tay đâu có gì để nhớ!
              TRƯƠNG THỊ THANH TÂM 
                          Mytho 

Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO - PHIẾM LUẬN CỦA NHÃ MY

Kết quả hình ảnh cho ẢNH BÉ GAI MẶC ÁO DÀI



TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO

         Ai cũng biết cái áo là vật để che thân . Không biết nó xuất hiện từ lúc  nào , nhưng kể từ khi con người biết tìm cái gì đó để che thân thì nó ra đời . Đầu tiên nó '' nghèo '' lắm , chỉ tạm bợ ít oi để che phần nhạy cảm cuả phụ nữ , (đàn ông thì không cần thiết lắm ), rồi từ từ theo thời gian văn minh tiến hóa , vật chất đầy đủ hơn nó cũng biến thể thành nhiều kiểu cách thời trang khéo léo, hấp dẫn ,sang trọng như bây giờ. Mà thật ra để che thân thì phải xài luôn cả cái quần cho đủ bộ , vậy mà cái áo lại được nói đến nhiều hơn ở trong văn chương, âm nhạc , hội họa mới là kỳ và thú vị.
            Hình ảnh cái áo lưu lại trong văn chương Việt Nam ta thì nhiều lắm , đầu tiên xin điểm qua chiếc áo đã đi vào ca dao , rồi đựoc cải biên thành điệụ hát . Cái áo huê tình thật dễ thương nó như thế này :
''Thương (yêu ) nhau cởi áo cho nhau
.Về nhà dối mẹ (mẹ hỏi ) qua cầu gió bay ''
Thử ''tán '' rộng ra một chút cho vui nhé: cái áo ở đây chắc  là áo của người nam (chàng trai) tặng cho người nữ (cô gái ) và nó xuất thân từ ngày  xa xưa  lắm,lúc xã hội còn nghèo , chưa có vải màu , vải hoa và may nhiều kiểu cách , đơn giản nó là một cái áo ''bà ba'' màu gì đó (trắng , đen , chàm , nâu chẳng hạn ) mà cả nam và nữ đều có thể mặc được , chỉ là kiểu may , kích thước hơi sai xích một ít thôi. Người con trai không có '' của làm tin'' nên đã cởi chiếc áo đang mặc tặng cho người mình thương yêu , chàng bèn để mình trần về nhà và nói dối với mẹ là '' qua cầu , gió bay''. Đương nhiên là chàng nói dối khó ai tin , bởi áo mặc phải cài khuy nút, gió làm sao mà bay được! . Ta cũng có thể tưởng tượng thêm vài hình ảnh thơ mộng khác là họ đứng ở bờ sông (hay con rạch ) , sau phút tâm tình, chàng can đảm và chắc nịch với mối tình muốn bày tỏ cùng nàng nên dù chỉ có chiếc áo tùy thân đang mặc cũng cởi phắt ra trao tuốt cho nàng . Chàng qua cầu về nhà , nàng cũng trở về (không biết có cùng qua cầu chung một đoạn đường nữa hay không ) , chàng thì  đã có sẵn cách nói dối (khó tin !) , còn nàng ? Thương quá đi , phận nữ nhi thời đó  làm sao dám công khai mặc áo cuả chàng hoặc đi khoe áo , chắc là chiếc áo đó sẽ được đem cất kỹ (và len lén ngửi mùi chàng !) . Rồi họ có thành đôi không , dù chưa chắc chắn nhưng mối tình '' trao áo '' thì thật là đẹp , đơn giản , thực tế , chất phát , chân tình .!
Còn thêm chàng trai quê khác, có chiếc áo (giả vờ hay cố ý ) bỏ quên để ướm thử cô nàng:
" Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen''( ôi ! cành sen nó mỏng manh mềm mại thế kia , làm sao mà chàng máng áo lên được , chẳng qua là mượn cớ để hỏi chuyện thôi mà )
- "Em được thì cho anh xin " (nếu em đã có người rồi )
"Hay là em để làm tin trong nhà " (ướm hỏi trao tình )
" Áo anh sứt chỉ đường tà (ồ , thì ra chỉ là một chiếc áo rách !)
Vợ anh chưa có , mẹ già chưa khâu ( vì hoàn cảnh ....)
Áo anh sứt chỉ đã lâu
Nay mượn cô ấy về khâu cho cùng ( cô ấy =đằng ấy tiếng gọi thân mật  )
Khâu rồi anh sẽ trả công
Ít nữa lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp cho một thúng xôi vò, (kể một lô lễ vật mà ai cũng hiểu là để rước nàng về dinh )
Một con lợn béo, một vò rượu tăm.
Giúp em đôi chiếu em nằm,
Đôi chăn em đắp, đôi chằm em đeo.
Giúp em quan tám tiền cheo,
Quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau.   ''

Mối tình '' ướm áo '' này cũng đẹp lắm , đơn giản , không kiểu cách màu mè tán tỉnh lơ mơ mà đi ngay vào thực tế , chân chất hiền hòa như tình cảm đôi bên ( nếu áo có thật và nàng trả áo thì thôi có gì để nói , nhưng chắc là  đoán biết nàng không  có áo để trả  nên chàng mới can đảm tỏ( rõ ) tình mình như thế! Chân quê , khôn khéo quá ! Tình tứ quá !
Đó là hai chiếc áo cuả người bình dân mộc mạc trong văn chương truyền khẩu , còn thi sĩ '' tình yêu'' Nguyên Sa thì :
''Nắng SaiGon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo luạ Hà Đông''
Một chiếc áo lụa tình cờ của ai đó đang mặc trên hè phố đã làm chàng thi sĩ đọng lòng khi nhớ về tà áo thời quá khứ của quê hương xa cách để rồi :
''Anh vẫn yêu tà áo ấy vô cùng ( cuả người yêu cũ )
Thơ anh vẫn còn  nguyên  lụa trắng '' (đẹp lưu luyến đến thẫn thờ !)
Tà áo cũng được chàng thi sĩ nhuộm thêm màu sắc  rất đẹp và so sánh với hoa , với lá :
''Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường '' (nàng ở đây hẳn là cô giáo hay sinh viên trường đại học mới mặc áo (dài ) màu chứ không phải tà áo trắng nữ sinh , tà áo màu rất đẹp  của thơ tình lảng mạn đầy thi vị )...
À quên , tôi cũng phải nói thêm  tà áo trong ca từ đẹp lãng mạn đã làm say đắm nhiều người cuả  nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nữa chứ :
''Gọi nắng
Trên vai em gầy đường xa áo bay...''
....
''Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau.''
...
''Aó em bây giờ mờ xa nẻo mây
Gọi tên em mãi suốt cơn mê này ''


Hay chiếc áo (đúng hơn là một bộ đồ) của cô giáo tên Lan , vợ bé  thầy giáo Hương  ,sau là ông cò quận 8(thời đó đô thành SG mới có 7 quận ) trong tuồng cải lương'' Tuyệt Tình Ca'' đã từng lấy nước mắt nhiều người trước năm 75 ở miền Nam : bộ đồ mà bà giáo chung tình đã cất giữ suốt 18 năm dài  khi chồng bỏ đi về với vợ lớn , cho tới khi đôi mắt đã mờ không còn trông thấy được , chỉ để ngửi hơi hám của cố nhân !Và chính mùi hơi thân thiết đó  (cuả bộ áo ) đã in sâu vào tâm khảm người vợ có thân phận đáng thương để rồi  trong lần gặp lại sau thời gian dài đằng đẵng cách xa , tuy không nhận ra giọng nói , mà đã nhận được hơi người !
 Và còn , còn rất nhiều nữa ,ta cũng đã bắt gặp biết bao tà áo khác xinh đẹp rộn ràng , dịu dàng đầy sắc màu  mộng mơ ,  yêu kiều , mến thương  ở nhiều bài khác trong thơ và nhạc, nghĩa là Áo cũng là đề tài trong các đề tài thu hút sự sáng tác của thi , nhạc sĩ    ...
Nhã My tui , làm thơ (dở ẹt ) chỉ để mua vui , thật không dám phạm thượng và khoe khoang những ''chiếc áo'' trong nhiều bài thơ  của mình  bên cạnh tiền nhân lỗi lạc , nhưng cũng có ''tà áo trắng '' của cô học trò ngây ngơ , đỏng đảnh :
"Ngày lại ngày trôi qua
Em khoe tà áo mỏng
Trắng cả trời ban trưa
Gió lùa trêu khóm lá
Anh nghe hồn đong đưa..."

Cái tà áo mỏng tí ti này (làm từ năm 19 tuổi ) đã hân hạnh được thi sĩ tiền bối Nguyễn Khôi và  nhà văn Lê Ngọc Trác đã nhắc tới ! ( ôi thật là cảm kích !)
Và có cái áo nữa của tui  (làm  năm 2011 lấy ý từ câu ca dao '' cởi áo cho nhau " thì nó không có gói bọc được  tình yêu trọn vẹn mà  '' ngậm ngùi'' như thế này:
"Ngậm ngùi khúc vọng cổ xưa
Bên bờ lau lách gió đưa cung sầu
Tiếng thương tí tách giọt ngâu
Tiếng buồn chợt nhớ '' qua cầu gió bay''
Dối cha giấu mẹ bao ngày
Ngậm ngùi
Tiếc áo
Đã bay theo người !"
 (Áo này là áo mua hoặc may để tặng và người ở đây là nam hay nữ gì cũng được hii bởi vì  là thơ , là sản phẩm cuả trí , tình trong tưởng tượng !)

           Chúng ta đã điểm qua những chiếc áo trong tình cảm thơ văn (tưởng tượng) , còn chiếc áo trong thực tế đời sống ? Tôi  dám chắc là không có ai trong chúng ta trong đời mà chưa có lần nào được nhận áo hay tặng áo. Hồi nhỏ , lúc còn nghèo , trẻ con ắt đứa nào cũng mong tết đến để được bố mẹ may cho áo mới , áo đẹp để mặc đi chơi , đi khoe . Lên thời trung học , mấy cô bé nữ sinh đố đứa nào khỏi suýt xoa , vui mừng hoặc đôi chút ngỡ ngàng khi (lần đầu tiên soi gương ) được mặc chiếc áo dài màu trắng tinh khôi mà mẹ  , chị đã sắm cho. Rồi thời '' bao cấp '' chắc cũng có nhiều người rưng rưng cảm động khi nhận được chiếc áo cũ hay thầy,cô giáo (nghèo ) cảm động khi nhận được xấp vải  (mà học trò nhiều đứa đã hùn tiền mua tặng để biết ơn thầy cô trong ngày lễ  Nhà Giáo ) để may chiếc áo mới mặc cho lịch sự , tươm tất hơn.
Tôi thật sự không muốn nói chuyện buồn khi thình lình người vợ  nhận chiếc áo tang của chồng  trong thời chiến tranh hay khi gia đình có người thân quá cố nhưng làm sao mà tránh được những chiếc áo tang thương đó .
Riêng cá nhân tôi , tuổi nhỏ và lớn lên trong đầy đủ ,vậy mà cũng vô cùng mừng vui , cảm động khi lưu lạc xứ người , nhận được những chiếc áo cũ phân phát từ trung tâm từ thiện .Những chiếc áo không đẹp lắm , không khít khao vừa vặn nhưng nó thật là quí ở thời điểm cần thiết , để tiết kiệm tiền mua sắm và hạnh phúc hơn khi nhận được tấm lòng từ những con người xa lạ.
Rồi qua thời gian làm việc , kiếm tiền và sinh sống trong xã hội thực dụng và đầy đủ vật chất , nói không ngoa, mỗi người phụ nữ ở đây ít nhứt cũng đã sắm từ vài chục tới vài trăm cái áo (không phải những thương hiệu  với giá khủng tiền )Áo (quần ) thì phải mặc theo thời tiết từng mùa ,hè qua , đông đến , cứ lần lượt đem cất vì không mặc được. Cứ bảo để sang năm đem ra mặc lại , rồi thì tới mùa năm khác lại ''sale off'' , lại mua sắm cái mới ! Những chiếc áo cũ không xài tới , mang về quê nhà tặng thì sợ bị bắt lỗi là cho đồ cũ (mà hàng mới mua tặng cũng không đắc bao nhiêu ), bán (ga-ra sale ) cũng chỉ mua được vài món đồ ăn, thôi thì theo dòng đời luân chuyển , kẻ có , người không cứ mang tặng hết cho cơ sở từ thiện . Những chiếc áo này ( không mới tinh nhưng cũ thì không cũ lắm) sẽ được bay đi tận những nơi xa xôi , nghèo khó mà người cho và người nhận hoàn toàn xa lạ . Thương lắm thay những tấm lòng của những người làm thiện nguyện ,âm thầm nối kết , chia xẻ những tình người !

NHÃ MY
(mùa đông 2017 )


NM cảm ơn quý bạn  ở facebook đã đọc bài , ghi cảm nhận và quý trang bạn đã đăng bài.
TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO – PHIẾM LUẬN CỦA NHÃ MY
https://nghiathuc.wordpress.com/2017/12/10/tan-man-ve-chiec-ao-phiem-luan-cua-nha-my/

TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO – PHIẾM LUẬN CỦA NHÃ MY
http://huongnguyenhoang.blogspot.com/2017/12/tan-man-ve-chiec-ao-nha-my-aicung-biet.html#more

Nhã My - Sương Lam-TẢN MẠN VỀ CÁI ÁO
https://chuvuongmien.blogspot.com/2017/12/anh-o-thi-minh-giang_86.html#more


Tác giả Nhã My TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO ...
VANNGHEQUANGTRI.BLOGSPOT.PE

 https://www.thuy-dien-thivanviet.de/.../nm-t%E1%BA%A3n-m.../


TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO
NHÃ MY

Nhà thơ Lê Nghị, tác giả bài thơ khá đẹp ở trên, lúc bấy giờ đang là một tu sĩ Phật giáo chính hiệu. “Chính hiệu” theo…
LENGOCTRAC.COM

Suong Lam NHÃ MY – TẢN MẠN VỀ CHIẾC ÁO
https://khoahocnet.com/.../12/12/nha-my-tan-man-ve-chiec-ao/


Ai cũng biết cái áo là vật để che thân . Không biết nó xuất hiện từ lúc nào , nhưng kể từ khi con người biết tìm cái gì…
KHOAHOCNET.COM
 https://hung-viet.org/p22826a24860/tan-man-ve-chiec-ao


Ghi nhận của Lang Trưong:

Lang Truong Chị Nhã My viết bao giờ cũng hay, như thường lệ. Từ chiếc áo trong văn học đến chiếc áo trong đời thực, chiếc áo nào cũng thấm đẫm chất nhân văn, ngan ngát tình người. 
Riêng câu ca dao 
Thương nhau cởi áo cho nhau 
Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay. 
LT lại có cảm nhận khác. LT lại nghĩ rằng người cởi áo lại là cô gái. Ngày xưa các cô mặc áo yếm bên trong; áo mớ ba, mớ bảy bên ngoài. Kiểu trang phục này không cài khuy, chỉ thắt dây ngang eo, rất kín đáo mà cũng rất quyến rũ. Các cô gái tha thướt, duyên dáng qua cầu, không may gặp mấy gã có máu D ( như LT chẳng hạn) giật chiếc dây lưng, tà áo xổ tung gió cuốn đi mất. 
" Trai thời cha dạy văn chương 
Gái thời mẹ dạy trăm đường nết na "
Cô gái bị mất áo ( thật ra là liều lĩnh CHO NHAU ), rất sợ, dễ bị xem là mất nết, nên phải nói dối mẹ; chứ nếu là chàng trai, cứ nhảy tòm xuống ao, rồi chìa mông ra, để ông cụ quất vài roi mây là xong. 
Có lẽ vì Trương Đạo Sĩ cũng thích được các cô " cởi áo cho nhau " nên có cảm nhận khác chăng.
Cám ơn chị Nhã My đã cho đọc một bài viết rất hay. 
Thương người như thể thương thân 

Nhường cơm sẻ áo lòng nhân mới là.

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

EM - MỘT TÌNH THƠ HAY CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - GIÁP KIẾU HƯNG


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
Tệp đính kèm6 thg 12 (1 ngày trước)

tới tôi




EM - MỘT TÌNH THƠ HAY

CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
*
  EM

Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta
Nửa đời ta trễ hẹn
Em nồng nàn đốt ta.

Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại
Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say.

Trời đất như cuồng say
Ngả nghiêng theo nhịp phách
Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuộm ta ngả màu.
*.
Hà Nội, đêm 21 tháng 01 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

LỜI BÌNH:
Người ta ví von người phụ nữ như lửa, có thể thiêu đốt cả thành trì, lâu đài, thậm chí cả một vương triều... quả thật không sai. Ở EM, ngọn lửa ấy đã thiêu đốt một thành trì TA “trinh bạch” sừng sững được “nửa đời” người rồi.
Mở đầu, “TA” rất hồn nhiên, rất tự tin vào bản lĩnh đàn ông vững chãi của mình nên đủng đỉnh “gạ” EM cạn chén. Vâng, chỉ là “gạ” thôi, chứ không mời, không ép, không nghĩ sâu xa, mưu mô gì cả. Chỉ đơn giản điều vì “TA” là đàn ông, còn EM là đàn bà, nên mới “gạ” em “cạn chén”. Nghĩa là “ta” chỉ bông đùa chút chút với “em” cho vui, cho có khí thế, chứ “ta” thừa biết, “em” sao uống được rượu với ta mà “cạn chén”. Ngạo nghễ là thế, đủng đỉnh là thế, ấy vậy mà “ta” phải sững người với hành động của em: “Thế là em cạn ta”. Ô hay. “Gạ” người ta cạn chén lại để người ta “cạn” mình thì chỉ có thi sĩ họ Đặng mới được trải nghiệm.
Ở khổ thơ đầu, thi sĩ họ Đặng đã vẽ một khung cảnh có 2 kẻ đang “vờn” nhau, chỉ để bông đùa nhau rất nhẹ nhàng, êm ái, không một tiếng động nhưng đằng sau những cử chỉ (gạ rượu) rất nhẹ nhàng ấy lại là những chuyển động thật mãnh liệt, kinh khủng và máu lửa ở sinh lý, ở tâm trạng:
“Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta
Nửa đời ta trễ hẹn
Em nồng nàn đốt ta.”
Ở khổ thơ này, tác giả viết như là rất tự nhiên, như là không hề sắp xếp, bài trí, cứ nhẹ nhàng, cứ thanh thoát giữa “ta” với “em”. Và người đọc dễ bị đánh lừa bởi khung cảnh yên ả, rồi trở chiều (có vẻ) thuận chiều ấy. Người đọc như thấy tác giả của EM từ thế chủ động thành thế bị động, từ “hung thủ” trở thành “nạn nhân” rất nhẹ nhàng, êm ái và khá ngọt:
“Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta”
Một câu thán xuôi chiều, chấp nhận tự nguyện không hề miễn cưỡng (Thế là em cạn ta), cũng rất “hồn nhiên”, tự nhiên như sự gạ (rượu) ban đầu của “chàng”. Tâm trạng ấy cứ nhẹ nhàng, đều đều dẫn người đọc đi hết khổ thơ, để bạn đọc chỉ hình dung thấy “chàng” đang bị “nàng” “ăn thịt” trở lại. Và sự trở chiều ấy lại rất ngọt, rất khoái bởi “nửa đời ta trễ hẹn” nên giờ “Em nồng nàn đốt ta” là hợp lẽ, là trên cả mong đợi.
Chỉ 4 câu thôi, “chàng” đã bộc bạch cho mọi người biết là cả “chàng” và “nàng” đều đã cảm nhau từ lâu rồi, từ “nửa đời” trước nhưng chỉ vì sự nhút nhát của chàng, sự e lệ, giấu kín của nàng mà chuyến đò tình của 2 kẻ cảm nhau, yêu nhau mới “trễ hẹn”. Đến đây, người đọc mới vỡ lẽ ồ thì ra việc “gạ” rượu của chàng chỉ là cái cớ, là phép “lửa đổ thêm dầu” để tình yêu của nàng dành cho chàng bấy lâu phải bùng cháy.
Vào khổ thơ thứ 2, cũng vẫn sự nhẹ nhàng, đều đều ấy nhưng mạch thơ nhanh hơn, nóng hơn, ngùn ngụt hơn:
“Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại
Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say.”
Ở khổ thơ này, tác giả rất thành công: Mỗi một câu thơ là một hình ảnh đẹp, say đắm của tình yêu đến từ hai phía. Cả “em”, cả “ta” đều say đắm đến hoang dại, đến quên tất tật để tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu. Rõ là viết về một cuộc làm tình, mà làm tình lại bạo liệt, ấy thế mà không hề có một tiếng động nào mới lạ?! Chẳng lẽ cuộc làm tình này cần kín đáo nên âm thanh hoan hỉ phải được điều tiết, cấm tiệt? Không phải vậy! Cái tuyệt vời chính ở chỗ không có tiếng động ấy! Đọc, ta thấy 2 kẻ yêu nhau đang rất trân trọng cái khoảnh khắc được đốt nhau ấy. Họ lặng lẽ cháy, lặng lẽ dâng hiến và lặng lẽ tận hưởng men say của ái tình. Họ đến với nhau bằng tình yêu, bằng sự dồn nén “thèm muốn” lâu ngày nên họ trân trọng thời khắc yêu ấy mà lặng lẽ cùng nhau hoan hỉ!
“Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại.”
Ở 2 câu này, người đọc hình dung “nàng” đang rất ngỡ ngàng, rất hạnh phúc bởi tiến triển tình cảm với “chàng” nên “nàng” lặng lẽ dâng hiến, lặng lẽ tận hưởng. Nàng sợ, rất sợ sẽ mất chàng, mất khoảnh khắc được yêu chàng nên nàng “run rẩy”, nàng “ghì”, nàng “quấn” chàng bằng cái tình yêu mãnh liệt mà bản năng của con người (hoang dại) nhưng rất gượng nhẹ, êm ái và trân trọng, nâng niu. Một loạt động từ mạnh được nàng sử dụng khi làm tình, ấy thế mà ta lại không nghe thấy một tiếng động nào, dù chỉ là tiếng rên, tiếng phì phò, hổn hển phải có để cuộc làm tình được gọi là thăng hoa. Cái hay, cái tuyệt của thi sĩ họ Đặng là ở đây, là ở cách tả tình nóng bỏng mà không cần đến sự phụ trợ của âm thanh.
Tiếp 2 câu cuối của khổ 2:
“Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say”
Ở 2 câu này, hình ảnh TA (chàng) hiện lên khá hoàn chỉnh sự hoan hỉ của chiến thắng. Từ “thẫn người” đến “ngây dại” đều chung biểu cảm trạng thái hoan hỉ của sự toại nguyện, của niềm vui chiến thắng. Hình ảnh chàng nhâm nhi “uống em từng giọt say” đã chỉ rõ chàng là gã thợ săn đích thực và nàng tưởng là kẻ đảo chiều quay lại ăn thịt chàng thì thực chất nàng chỉ là con mồi trong bữa tiệc ân ái của chàng mà thôi.
Từ thế chủ động tấn công: “Ta gạ em cạn chén”, rơi vào thế bị động, trở thành nạn nhân: “Thế là em cạn ta”. Rồi từ thế bị động: “Thẫn người, ta ngây dại” lại chuyển sang thế chủ động: “Uống em từng giọt say”... đọc qua, tưởng vậy mà lại không phải vậy vì để ý kỹ mới thấy “TA” hoàn toàn làm chủ “thế trận”, “em” chỉ là người bị “TA” giật dây, điều khiển.
Đến khổ 3, là khổ cuối của bài thơ, theo cảm nghĩ của riêng tôi thì hình như tác giả viết để kết thúc bài thơ cho phải phép nên không đầu tư câu chữ, cảm xúc, vì thế mà kém hay:
“Trời đất như cuồng say
Ngả nghiêng theo nhịp phách
Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuôm ta ngả màu!”
Đọc xong bài thơ, điều tôi thắc mắc vẫn cứ ở sự khó hiểu của 2 câu kết:
“Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuộm ta ngả màu”
Tôi hỏi mà không trả lời được là sao “ta” phải giữ gìn sự trinh bạch ấy? Chẳng lẽ “ta” không ham ái tình? Và nữa, “em” là thế nào mà “nhuộm ta ngả màu”? Sự ngả màu ấy là hàm ý tiếc nuối bị mất đời trai trinh trắng hay sự hoan hỉ vì đời trai khờ khạo đã được ngả màu?
Ôi! Chàng Đặng Xuân Xuyến này, sao cứ bắt người đọc phải trăn trở về tình yêu của mình như thế? Chẳng lẽ không thể viết rõ hơn được sao, chàng Đặng?!
*.
Hà Nội, tháng 02 năm 2015
GIÁP KIỀU HƯNG


Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

THƯ PHÁP CỦA LÊ ĐĂNG MÀNH

VIẾT TRÊN ÁO 



 VIẾT TRÊN LÁ CÂY






VIẾT TRÊN VỎ ỐC

NHỮNG ÂM THANH ĐÃ MẤT - THƠ LANG TRƯƠNG


Hình ảnh có liên quan



NHỮNG ÂM THANH ĐÃ MẤT 

Tôi đã mất, mất nhiều hơn tôi nhớ
Những âm thanh ngày cũ tuổi thơ tôi
Tiếng à ơi hoà nhịp võng đưa nôi
Lan trong gió từ ngàn xưa vọng lại

Tiếng quẫy nước của nhịp chèo xuôi mái
Tiếng dế râm ran đêm vắng thanh bình
Tiếng ríu rít gọi nhau khi chim chiều về tổ
Cả tiếng gà rộn rã đón bình minh

Tiếng kẽo kẹt của rặng tre trưa vắng trở mình
Tiếng rao đêm cho cơn mơ thổn thức
Tiếng guốc gỗ chị khua lóc cóc
Điểm nhịp đều đều rạo rực con tim

Tiếng giọt sương khuya rơi trên vòm lá im lìm
Tiếng bếp lửa reo vui tí tách mỗi đông về buốt giá
Tiếng lộp bộp của giọt mưa rơi dịu dàng trên mái lá
Tiếng loẹt xoẹt ai mài dao trên phiến đá nhà bên

Tiếng côn trùng réo rắt gọi trăng lên
Tiếng chân người lao xao đi chợ sớm 
Tiếng đòn gánh tre kĩu kịt trên vai người tung tẩy
Tiếng con chim gáy rù rì vọng từ cõi xa xăm.

Những âm thanh cho đêm dài vô tận
Và ngày dài tưởng nhịp sống ngừng trôi
Mất hết rồi, cả tiếng em tôi
Trong vắt, ngân vang giờ trở nên trầm đục
Tôi mơ thấy tiếng mẹ về trong tiềm thức
Lắng vào hồn dỗ giấc ngủ thêm sâu.
___________#___________
LANG TRƯƠNG 29/11/2016

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

CHÚA Ở TRÊN TRỜI CÓ THẤY ĐAU- THƠ TRÚC THANH TÂM


TrucThanhTam Truc
29 thg 11 (6 ngày trước)

tới tôi 



CHÚA Ở TRÊN TRỜI CÓ THẤY ĐAU

Giáng sinh năm đó lên Đà Lạt
Nhà thờ Con Gà đứng trong sương
Ta như lạc giữa trời nhan sắc
Dòng tóc mây bay góc giáo đường

Vùng đất cao nguyên ngày thiếu nắng
Sương mù đêm xuống cứ rơi rơi
Chiếc áo khoác nhung màu rượu chát
Có đủ cho em ấm một đời

Em biết yêu anh năm mười tám
Má hồng, môi mọng, mắt tròn xoe
Cùng cắn trái dâu tươi màu máu
Như khắc vào tim chữ hẹn thề

Ân tình ta nợ em từ đó
Phải chăng lúc trả chính nợ thêm 
Theo ta suốt một đời lang bạt
Mùi hương con gái khó lòng quên

Tàn cơn chinh chiến ta trở lại
Đồi Cù gió hú phía hàng thông 
Hỏi ra, em đã rời phố cổ
Xuống miệt Đồng Nai để lấy chồng

Tình hỡi, kiếp nầy xin lỗi hẹn 
Đêm nay nghe lại tiếng kinh cầu
Từ trong sâu thẩm như ai khóc
Chúa ở trên trời có thấy đau !
TRÚC THANH TÂM 
( Châu Đốc )