CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

ĐƯA TIỄN NÀNG XUÂN - ĐỖ CHIÊU ĐỨC



Phiếm Luận Văn Chương :   

                                  ĐƯA TIỄN NÀNG XUÂN


                                                         Ngày ngày người thêm già nữa,

                                                         Năm năm xuân đến chẳng sai.

                                                         Cùng vui còn có chai rượu,

                                                        Tiếc làm gì cánh hoa bay !


      Đó là ý nghĩa của bốn câu thơ trong bài "Tống Xuân Từ" cuả Vương Nhai 王涯 (764~835)đời Đường. Thuận theo sự tuần hoàn của vũ trụ và sự luân hồi của lẽ tự nhiên trong đời sống con người; Hãy vui với cái mà ta đối diện trước mắt, chớ đừng nên thương tiếc xót xa khi thấy xuân tàn hoa rụng cánh bay mà làm gì :


               日日人空老,    Nhật nhật nhân không lão,

               年年春更歸。    Niên niên xuân cánh quy.

               相歡有樽酒,    Tương hoan hữu tôn tửu,

               不用惜花飛。    Bất dụng tích hoa phi !

     Diễn Nôm :

                   Ngày ngày người một già,

                   Năm năm xuân lại qua.

                   Cùng vui có chai rượu,

                   Tiếc gì các cánh hoa !


      "Xuân đi xuân đến hãy còn xuân" như lời ca trong bài "Gái Xuân" của nhà thơ Nguyễn Bính. Không như Giả Đảo, một nhà thơ đời Đường thuộc phái "Quái Đản" đã nắm níu nuối tiếc từng giây từng phút trong đêm 30 tháng 3, là đêm cuối cùng của mùa xuân, vì sáng hôm sau mồng 1 tháng Tư thì đã là mùa hè rồi. Giả Đảo đã cùng bạn suốt đêm không ngủ, thức trắng để bầu bạn với nàng xuân đến giây phút cuối cùng, vì khi chuông chùa chưa công phu buổi sáng thì vẫn hãy còn là mùa xuân với bài tứ tuyệt "Tam Nguyệt Hối Nhật Tống Xuân 三月晦日送春" sau đây :


              三月正當三十日,    Tam nguyệt chính đương tam thập nhật,      

              春光別我苦吟身。    Xuân quang biệt ngã khổ ngâm thân.      

              共君今夜不須睡,      Cộng quân kim dạ bất tu thụy,

              未到曉鐘猶是春。    Vị đáo hiểu chung do thị xuân. 

    Có nghĩa :

                 Tháng ba vừa đúng ba mươi,

                 Khổ ngâm giả biệt xuân tươi mõi mòn.

                 Cùng anh thức suốt đêm tròn,

                 Chuông chưa điểm sáng vẫn còn là XUÂN !        


                                  Bản viết tay Tam Nguyệt Hối Nhật Tống Xuân của ĐCĐ


      Khéo mà lưu luyến, nắm níu nàng xuân đến giây phút cuối cùng. Giả Đảo 賈島 quả không hổ là Thi Nô 詩奴 trong làng thơ thuộc trường phái "Quái đản". Hãy lạc quan như nhà thơ Nguyễn Bính, hay như Tần Quan đời Tống, thi nhân đã có cái nhìn phóng khoáng lạc quan về sự biến đổi tự nhiên của thời tiết, sự vần xoay của tứ qúy trong năm; Xuân đi rồi xuân lại về, chỉ có những nam nữ si tình hoài xuân mới cảm thấy quyến luyến muốn giữ nàng xuân lại trong buổi xuân tàn mà thôi. Sao không nhìn xem cảnh cây cỏ cành lá xanh om trong nắng hạ với tiếng ve sầu ra rả trong những cơn gió nam mát mẻ của các buổi trưa hè cũng gợi cảm và đẹp... chán chê, sao lại cứ phải tiếc mãi những cánh hoa rơi của buổi tàn xuân mà chi cho thêm phiền não. Nào hãy cùng đọc bài "Tam nguyệt hối nhật ngẫu đề 三月晦日偶題" của Tần Quan 秦觀 sau đây :


              節物相催各自新,    Tiết vật tương thôi các tự tân,

              痴心兒女挽留春。    Si tâm nhi nữ vãn lưu xuân.

              芳菲歇去何須恨,    Phương phi yết khứ hà tu hận,

              夏木陰陰正可人。    Hạ mộc âm âm chánh khả nhân !

     Có nghĩa :

                    Thời tiết đẫy đưa tự đỗi thay,

                    Si tình nam nữ luống ai hoài.

                    Hương xuân giả biệt sao mà hận,

                    Bóng hạ râm râm cũng đẹp thay !


                                    "Tam nguyệt hối nhật ngẫu đề"    của Tần Quan 


      Lạc quan như Vương Lệnh 王令 (1032-1059)một thi nhân đời Tống, ông cho rằng : Sau ba tháng của mùa xuân thì hoa sẽ tàn và sẽ nở lại trong năm sau, và chim én cũng sẽ ngày ngày lại bay về dưới mái hiên nhà cũ, và con cuốc vẫn sẽ gọi hè đến mửa máu trong đêm... Nên ông không tin là gió xuân sẽ không thổi về khi mùa xuân lại đến. Ta đọc lại bài "Tống Xuân 送春" của ông sau đây :


              三月殘花落更開,   Tam nguyệt tàn hoa lạc cánh khai,

              小檐日日燕飛來。   Tiểu thiềm nhật nhật yến phi lai.   

              子規夜半猶啼血,   Tử Quy dạ bán do đề huyết,

              不信東風喚不回。   Bất tín đông phong hoán bất hồi ?!

     Có nghĩa :

                  Ba tháng hoa tàn rồi lại nở,

                  Bên hiên én lại lượn ngày ngày.

                  Gọi hè tiếng cuốc đêm trào máu, 

                  Chẳng lẽ gió xuân gọi chẳng về ?! 


      Nói đi rồi nói lại, đa số thi nhân vẫn tiễn xuân với cõi lòng sầu muộn tiếc thương xuân sắc của ba tháng mùa xuân. Mùa xuân qua đi với hoa tàn liễu rủ, như tuổi trẻ đã qua đi, như giai nhân đã qua thời xuân sắc, vẻ đẹp đã tàn phai; Như người lữ khách đã qua rồi thời oanh liệt với hùng tâm tráng chí, chỉ còn biết tiêu sầu với chén rượu để quên đi nỗi sầu thiên cổ... như trong bài luật thi "Tống Xuân Từ 送春詞" của Lưu Vũ Tích 劉禹錫 đời Đường :  


              昨來樓上迎春處,    Tạc lai lâu thượng nghinh xuân xứ,

              今日登樓又送歸。    Kim nhật đăng lâu hựu tống quy.

              蘭蕊殘妝含露泣,    Lan nhụy tàn trang hàm lộ khấp,

              柳條長袖向風揮。    Liễu điều trường tụ hướng phong huy.

              佳人對鏡容顏改,    Giai nhân đối kính dung nhan cải,

              楚客臨江心事違。    Sở khách lâm giang tâm sự vi.

              萬古至今同此恨,    Vạn cổ chí kim đồng thử hận,

              無如一醉盡忘機。    Vô như nhất túy tận vong ky !

     Có nghĩa :

                     Ngày trước đón xuân ở chốn này,

                     Hôm nay đưa tiễn cũng là đây.

                     Lan tàn nhụy rửa trong sương phủ,

                     Liễu rủ cành đưa theo gió rây.

                     Người đẹp soi gương lòng thổn thức,

                     Khách xa tâm sự sóng vơi đầy.

                     Ngàn xưa nay vẫn cùng chung hận,

                     Nâng chén say mèm quên hết ngay !


                                      Tống Xuân Từ 送春詞" của Lưu Vũ Tích 劉禹錫


       Hay an phận tự an ủi mình khi tàn xuân về lại mái nhà xưa, nhìn lại khóm trúc trước cửa sổ bên hông nhà vẫn xanh om tươi tốt chờ đón người về, mặc cho các loài hoa tươi đẹp khác như Hoa mộc lan đã úa tàn, chỉ còn có hoa hạnh là vẫn nở và bay la đà trong gió sớm, dù đã không còn chim hoàng oanh kêu hót bên khe nước trong buổi tàn xuân. Cảm khái làm sao khi đọc lại bài thơ "Mộ Xuân Quy Cố Sơn Thảo Đường 暮春歸故山草堂" của Tiền Khởi 錢起 (Có thuyết cho là của Lưu Trường Khanh 劉長卿) như sau :


              溪上殘春黄鳥稀,   Khê thượng tàn xuân hoàng điểu hi,

              辛夷花盡杏花飛。   Tân di hoa tận hạnh hoa phi.

              始憐幽竹山窗下,   Thỉ lân u trúc sơn song hạ,

              不改清蔭待我歸。   Bất cải thanh âm đãi ngã quy !

      Có nghĩa :

                      Trên khe vắng tiếng hoàng oanh hót,

                      Hoa mộc lan tàn hoa hạnh bay.

                      Thương quá bên song kìa khóm trúc,

                      Bóng râm chẳng đổi tựa bao ngày !


       Cuối cùng là lời nhắn nhủ thiết tha của Thôi Lổ 崔橹, là Tiến sĩ của thập niên(847—858)từng là Lệ Châu Tư Mã 棣州司马, khi ông đưa tiễn bạn trong ngày cuối của mùa xuân 30 tháng 3 : Tam Nguyệt Hối Nhật Tống Khách 三月晦日送客 như sau :


               野酌亂無巡,     Dã chước loạn vô tuần,

               送君兼送春。     Tống quân kiêm tống xuân.

               明年春色至,     Minh niên xuân sắc chí,

               莫作未歸人。     Mạc tác vị quy nhân.

                                      

* Chú Thích :

    1. Hối 晦 : là Đêm 30 âm lịch, trời tối đen như mực."Tam nguyệt Hối nhật 三月晦日" là 30 tháng 3, ngày cuối cùng của mùa Xuân.

    2. Dã Chước 野酌 : Dã là Đồng trống, phần đất ở ngoài khu phố, chợ. Chước :

 Ta đọc trại thành Chuốc, là Chuốc rượu. "Dã Chước 野酌" là Rót rượu mời nhau ngoài đồng trống bên đường khi đưa tiễn nhau.

   3. Loạn 亂 ở đây không có nghĩa là rối loạn, mà là "Không theo Thứ Tự nào cả".

   4. Tuần 巡 : là Đi một vòng. Vd : Đi Tuần là đi kiểm soát một vòng. Rượu mời giáp vòng là "Một Tuần Rượu". Vô Tuần 無巡 là Không có Tuần Tự gì cả.

   5. Mạc Tác 莫作 : Mạc là Đừng, Tác là Làm, Mạc Tác 莫作 là Đừng làm...

 

                                         Bản viết tay năm 1972 của ĐCĐ


* Dịch nghĩa :

                       Ngày 30 Tháng 3 Đưa Khách.

       Chuốc rượu tiễn đưa nhau bên đường, nên cứ rót mời tràn lan, không ra tuần tự gì cả. Hôm nay, đưa tiễn anh đi mà cũng tiễn cả nàng xuân đi nữa ! Mà này, sang năm thì nàng xuân lại mang xuân sắc trở về nữa đấy nhé, mong rằng bạn đừng làm kẻ không về, (mà hãy  cùng về với nàng xuân !).


* Diễn Nôm :

                  Rượu chuốc loạn không tuần tự

                  Tiễn anh, tiễn cả xuân đi.

                  Sang năm nàng xuân lại đến,

                  Nhớ đừng làm kẻ không về !

        Lục Bát :

                  Chén đưa loạn chẳng thành tuần

                  Tiễn anh, tiễn cả nàng xuân một bề

                  Sang năm xuân sắc lại về,

                  Mong rằng anh sẽ cùng về với Xuân !

     

        Qủa là một lời nhắn nhủ chân tình thiết tha và khéo léo biết bao nhiêu !


       Hẹn bài viết tới !

   

                                                      杜紹德

                                                   ĐỖ CHIÊU  ĐỨC

                                                    05-16-2026

                                     Nhằm ngày 30 tháng 3 Âm lịch năm Bính Ngọ

 

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

NHƯ GIẤC MƠ ...VỀ - THƠ NHẬT QUANG



Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'Như GlaCMo... Về' 


NHƯ GIẤC MƠ... VỀ


Chiều Secret Garden•

nắng vàng cong vạt gió

mùa Hạ về theo những giấc mơ... 

tháng 5 hong màu kỷ niệm 

cánh phượng hồng vương nhánh tóc

buông dáng mềm vai lụa thướt tha 

ngất ngây trong vũ khúc nghê thường 

mênh mang chút tơ lòng say đắm 

Ta vẫn mơ...

một mùa yêu xa lắm!

về hôn làn tóc xõa em thơm

đôi môi hồng chín mọng yêu dấu 

ngọt ngào ái ân...

lâng lâng con sóng tình phủ lên phiến đời êm trôi

để có lúc ta nằm ôm thực tại

hạnh phúc đến đâu còn là những giấc mơ... 

Ta lãng đãng

cùng mây gió dệt vần thơ

giai điệu hé nụ cung bậc yêu thương 

khi cơn mưa Hạ vội nẩy mầm xanh ngát

nồng nàn giấc chiêm bao

rạo rực giọt mặn nồng trong tim

thẩm thấu qua từng thớ thịt

nghe bồi hồi những giấc mơ về.


JOS NHẬT QUANG

• Secret Garden ( Phim trường tọa lạc tại P Thạnh Xuân - Q 12- TP HCM.)


Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

HOÀNG XUÂN SƠN ''CŨNG CẦN CÓ NHAU'',NGUYỄN ĐÔNG NGẠC ''NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA '' - PHAN NI TẤN GIỚI THIỆU

 

May be an image of text that says 'HOANG XUAN SON CŨNG CẤN CÓ NHAU PHÒNG PHÔNGBÚT BOT 2'


HOÀNG XUÂN SƠN, CŨNG CẦN CÓ NHAU
Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn, từ khi tôi quen biết gần 45 năm qua, đến nay tên tuổi anh vẫn sáng chói trên vòm trời thi ca Việt Nam. Khởi viết từ trong nước trước 1975, một người mang danh thi sĩ như Hoàng Xuân Sơn đã sống hết lòng với sự chân thành, mê đắm, dâng hiến trọn vẹn đời minh cho thi ca. Sau bốn thi tập Viễn Phố, Huế Buồn Chi và Lục Bát Hoàng Xuân Sơn, Thơ Quỳnh cũng như rất nhiều thơ phổ biến trên các tạp chí các diễn đàn internet, tôi nhận thấy thơ Hoàng Xuân Sơn là thơ của quê hương, đất nước, của tình yêu, thân phận và tình người. Chính vì thế mà người ta quen gọi Hoàng Xuân Sơn là nhà thơ, dù đứa con tinh thần thứ năm của anh đã xuất bản mang tên Cũng Cần Có Nhau bằng văn xuôi trong đó kèm theo những trang thơ mà anh gọi là “phóng bút”.
Ai cũng biết mỗi con người chúng ta đều chất chứa trong tâm khảm một nỗi niềm đặc biệt. Đó là tình bạn lúc nào ta cũng trân trọng và cần đến. Với Hoàng Xuân Sơn, tình bằng hữu không những được ghi nhận qua thơ văn, mà ngoài đời, dù ở hoàn cảnh nào, bằng hữu cũng chiếm cứ một phần quan trọng trong cuộc sống của anh. Nhìn lại một đời sinh hoạt văn học nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn, người ta không thể phủ nhận sự thành tựu rực rỡ ở lãnh vực thi ca của anh.
Hoàng Xuân Sơn sinh năm 1942 tại Vỹ Dạ, Huế. Cựu học sinh trường Quốc Học Huế, Đại học Văn Khoa Sài Gòn. Tốt nghiệp Cử Nhân Triết. Công chức ngành bưu điện. Khởi viết từ năm 1970 với các bút hiệu Sử Mặc, Hoàng Hà Tĩnh, Vô Định. Công tác nhiều tạp chí trong và ngoài nước. Định cư tại Montreal, Canada từ tháng 12 năm 1981 đến nay.
Tác phẩm đã xuất bản:
– Viễn Phố (thi tập) Việt Chiến 1989
– Huế Buồn Chi (thi tập) tác giả tự xuất bản 1993
– Lục Bát Hoàng Xuân Sơn (thi tập) Thư Ấn Quán 2004
- Thơ Quỳnh (thi tập) Văn Học Mới 2020
- Cũng Cần Có Nhau (phóng bút) Nhân Ảnh 2021.

May be an image of text that says 'NHỮNG TRUYÊN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA ៥ HAI MƯƠI NĂM VĂN HỌC MIỀN NAM 54-73'

NGUYỄN ĐÔNG NGẠC (1937-1996)
NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHÚNG TA
Nguyễn Đông Ngạc, tác giả tuyển tập Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta, đã lâu lắm, cũng trên bốn chục năm nay, tôi vẫn nhớ, tôi nhớ người bạn cũ Nguyễn Đông Ngạc, dù anh đã mất từ lâu.
Dựa theo chủ trương và tâm niệm của nhà văn Nguyễn Đông Ngạc với văn học Việt Nam trong tuyển tập Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta được xuất bản cuối giai đoạn chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc, thì lời mở đầu trong tuyển tập nói trên, anh viết như một lời tình tự:
“Đây là một trong những đóng góp một đời còn lại dành tặng quê hương trong cuộc chiến hơn một phần tư thế kỷ hầu như đã phá vỡ gần hết tất cả gia tài nổi chìm của chúng ta. Sự đóng góp vào cái gia sản tinh thần bất diệt của tổ tiên của những người làm việc trong lặng lẽ giữa tiếng ồn ào của đạn bom này, đã nói lên hùng hồn ý nghĩa của tranh đấu cho Tự Do và những giá trị Nhân Bản. Những người của phần đất bên này giòng Bến Hải".
Nhưng đó là Nguyễn Đông Ngạc của nửa thế kỷ đã trôi qua ở quê nhà; gần gũi hơn, thân thiết hơn nên dễ nhớ hơn, là những lần Nguyễn Đông Ngạc từ Montreal về Toronto thăm bạn bè lần nào anh cũng réo tôi đi nhậu. Từng là nhà mô phạm nhưng tánh tình anh rất cởi mở, hào phóng với bạn hữu, nói cười văng mạng, nhậu cũng ra trò.
Tôi nhớ nhất là khoảng cuối năm 1995, Nguyễn Đông Ngạc lại về Toronto chơi, không quên gọi phone rủ tôi đi nhậu, đáng tiếc tôi bận việc gì đó không tới được hẹn anh lần khác. Nhưng chính Nguyễn Đông Ngạc và cả tôi đều không ngờ đó là lần cuối cùng anh rủ tôi đi nhậu. Ngày 18 tháng 2, 1996, vài giờ trước giao thừa Bính Tý, Nguyễn Đông Ngạc bị đứt mạch máu não qua đời lúc 9 giờ sáng ngày 21 tháng 02 năm 1996 tại bẹnh viện Jan Talon, Montreal, Canada.
Nguyễn Đông Ngạc sinh ngày 10 tháng 9, 1937 tại làng Thường Lệ tỉnh Phú Yên. Quê tổ ở làng Đông Ngạc tỉnh Hà Đông (nay thuộc huyện Từ Liêm, Hà Nội) nên trong khai sanh anh được vinh hạnh mang tên làng tổ. Theo gia đình vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An, Quốc Gia Hành Chánh và Đại Học Sư Phạm. Ra trường lần lượt dạy Việt văn ở các trường trung học Trịnh Hoài Đức, Cộng Đồng Quận 6, Mạc Đĩnh Chi và Trưng Vương.
Có thơ và truyện đăng trên Thái Độ, Văn Học, Quần Chúng, Đất Nước, Hành Trình, Nghệ Thuật, Khởi Hành, Tìm Hiểu. Chủ trương nhà xuất bản Sóng chuyên in sách dịch từ các tác phẩm nổi tiếng của các nhà văn ngoại quốc. Cuối cùng là tác phẩm đồ sộ của Nguyễn Đông Ngạc là tuyển tập Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta, phát hành năm 1974. Biến cố tháng 4/1975 đẩy Nguyễn Đông Ngạc ra ngoài nước.
Tác phẩm đã xuất bản:
Hết Rồi Mùa Thu Hà Nội (thơ, nxb Hoa Nắng, 1971). Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta (tuyển tập truyện ngắn, nxb Sóng, 1974).



PHAN NI TẤN

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

NHỮNG CA KHÚC TUYỆT PHẨM NGOẠI Ô - TRẦN HỮU NGƯ


 Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'Y-VÂN NGOẠI ላ ĐỀN VANG ThúyHuyền Thúy Huyền'


NHỮNG CA KHÚC  TUYỆT PHẨM NGOẠI Ô

   

   Tôi nhớ hình như có một câu nói:

   -Hãy cho tôi biết bạn giao lưu với ai, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là người như thế nào?

   Câu này, nay tôi xin đổi lại để áp dụng trong Âm nhạc:

   -Anh chị thích nghe nhạc gì, thì tôi biết anh chị là người thế nào?

   -Nhạc sĩ thích sáng tác nhạc gì thì tôi biết nhạc sĩ là người thế nào?

   -Ca sĩ thích hát nhạc gì thì tôi biết ca sĩ là người thế nào?

   Sở dĩ có những câu hỏi này, vì bây giờ xuất hiện có quá nhiều nhạc sĩ, ca sĩ!

   Trong thời “kỷ nguyên vươn mình”, Việt Nam là nước đứng đầu thế giới về Sĩ:

   -Nhạc sĩ, Ca sĩ, Thi sĩ, Văn sĩ, Nhà Báo sĩ, Tiến sĩ, Thạc sĩ, và bây giờ có thêm Nịnh sĩ nữa?

   Và xin mời các bạn, đọc NHỮNG CA KHÚC TUYỆT PHẨM NGOẠI Ô: 

   Tôi nói điều này, biết chắc rằng sẽ có không ít bạn phản đối, nhất là những nhạc sĩ xuất hiện sau 75:

   -Sau 1975, không có nhạc hay (kể cả hai miền Nam-Bắc).

   -Và có rất nhiều “Bài quên không bao giờ ca”.

   Nghe nhạc không cần trình độ, không cần bằng cấp, không cần học qua trường lớp âm nhạc, nghĩa là nhạc hay, thì ai nghe cũng biết hay. Bằng chứng rằng, trước 1975, toàn dân miền Nam chỉ có trình độ “bình dân học vụ” nhưng họ biết nghe nhạc, vì những bài hát mà toàn dân miền Nam ngày đó thích, thì bây giờ đã hơn nửa thế kỷ đi qua, những ca khúc ấy vẫn được người ta tìm nghe lại và những “ca sĩ miệt vườn” tìm hát lại, và nghe hát… vẫn hay, vẫn mới như ngày nào! Cái gì cũng lỗi thời, nhưng bài hát… thì không! 

   Tôi biết có không ít nhạc sĩ, ca sĩ miền Bắc không thích nhạc miền Nam, điều này cũng dễ hiểu thôi, vì đất nước ta sự phân biệt vùng miền khá lớn, nhất là sự giáo dục, riêng trong âm nhạc, nghe cách hát và bài nhạc sáng tác thì biết. 

   Những năm gần đây, nói riêng trong lãnh vực  âm nhạc xuất hiện phòng trào “HÙA”. HÙA khen một bài hát, HÙA chê một bài hát, HÙA khen một ca sĩ.

  Có thể liệt HÙA vào “Văn hóa phi vật thể”? 

   Trở lại NHỮNG CA KHÚC TUYỆT PHẨM NGOẠI Ô.

   Ở thế kỷ 21 này, từ “NGOẠI Ô” không còn nữa, vì nông thôn đã biến thành thành thị. Vì NGOẠI Ô đã mất tên, tôi nhớ, nên tìm nghe lại 4 tuyệt phẩm “Ngoại ô” của thời Chiến tranh, nghe mà cứ tưởng như “chuyện cổ tích”:

   1-MƯA ĐÊM NGOẠI Ô của nhạc sĩ Đỗ Kim Bảng:

   “… Trời đã khuya rồi đây, trăng chênh chếch xuyên ánh qua mành

   Trời đã mưa rồi đây, mưa trên xóm xa ánh đô thành

   Đường ngoài kia không xôn xao, không đẹp vì đèn màu

   Ôi đường dài hun hút với mưa sâu

   Bước chân ai qua mau

   Dưới mưa nghe nao nao lẫn tiếng còi tàu thét lâu

   Nằm giữa đêm ngoại ô nghe mưa rớt trên khóm tre già…”

   2-CĂN NHÀ NGOẠI Ô của nhạc sĩ Anh Bằng:

   “… Tôi ở ngoại ô một căn nhà xinh có hoa thơm trái hiền

   Gần kề lối xóm có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn

   Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu chưa nghĩ đến mai sau

   Những đêm thức giấc ngỡ ngàng nghe lòng thương nhớ biết rằng mình yêu

   Khi hiểu được nhau thời gian gần gũi đã trôi qua mất rồi

   Nào còn những lúc hái hoa vườn trăng suốt đêm vang tiếng cười

   Tôi bước theo tiếng gọi của người trai tha thiết với tương lai

   Tôi xa ánh sáng phố phường xa người em nhỏ lên đường tòng chinh…”

   3-NGOẠI Ô BUỒN của nhạc sĩ Anh Bằng:

   “… Từ tiền tuyến tôi về thăm căn nhà ngoại ô thấy lòng thương vô bờ

   Cũng con đường này đây cũng mái nhà này đây còn mang kỷ niệm đầy

   Nhưng trăng đêm nay không còn tha thiết như những mùa trăng đắm say

   Tôi nghe gió ru cây chim kêu trên làn mây

   Hồn miên man khắc khoải chìm giữa khung nhạc êm đềm

   Năm xưa tôi đi từng đêm vàng võ vùng ngoại ô có người mong

   Hôm nao tôi đi quê cũ thưa người vì hy sinh cho non sông

   Hơn hai mươi năm lửa binh tàn phá vùng ngoại ô lắm khổ đau…”

   4-NGOẠI Ô ĐÈN VÀNG của nhạc sĩ Y Vân:

   “… Một người vừa đi lặng lẽ

   Trên con đường vắng ngoại ô

   Lạnh lùng nhà tranh ngủ sớm

   Nên bóng đêm còn mơ hồ

   Ngọn đèn vàng không vừa sáng

   Cây cao gục ngả màu đêm

   Bâng khuâng đôi gót phong trần

   Từ biệt kinh thành đầy nhớ thương

   Đêm nay ai tiễn ai đưa

   Ai vui hát sau sưa để mình em thương nhớ

   Ôi bao câu nói không hơn gì

   Một màu buồn sâu từ đôi mắt…”

    4 bài hát ngoại ô nêu trên, nghe ca từ và nội dung câu chuyện tình đẹp quá, lại có văn hóa nữa và không biết có còn bài ngoại ô nào nữa không?

   Nghe 4 bài NGOẠI Ô trong tiếng hát của ca sĩ Hương Lan và Kim Loan… một “thời của tiếng ca u hoài”, các ca khúc này  đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng nay nghe lại, sao tôi vẫn thấy rất gần, dù ngày nay từ NGOẠI Ô không còn ai nhắc nữa, vì đã bị xóa tên trên bản đồ. Thế mới biết bài hát nào hay, nó có sức hút gấp vạn lần sức hút trái đất! 

   Tôi nhớ những buổi chiều từ thành phố Saigon đi ra vùng ngoại ô khi hoàng hôn buông xuống… Ra Thủ Đức ăn nem, xuống Lái Thiêu ăn trái cây, ngồi ven xa lộ ăn hột vịt lộn… cho ta một cảm giác bình yên chi lạ, và cứ tưởng đất nước Thanh bình, mặc dù Chiến tranh đang rình rập từ ngoại thành cho đến nội thành, mìn đã gài, súng đạn đã lên nòng, Plastic hẹn giờ… nổ bất cứ lúc nào.

   Bây giờ NGOẠI Ô chỉ còn trong lời ca tiếng hát, đó là những bài ca kỷ niệm khó quên.


   TRẦN HỮU NGƯ

   (Saigon-Giađinh, 11.5.2026) 


Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

THÁNG 6 NẮNG HƯỜM NHƯ CON GÁI - THƠ LÊ MINH HIỀN

 

Tìm hiểu thông điệp đằng sau màu sắc ...


THÁNG 6 NẮNG  HƯỜM NHƯ CON GÁI


Tháng 6 thì khác gì tháng 5

ngày trôi trên những ngó tay mềm

ký ức dạt về theo hơi thở

nhớ ai chỉ nhớ thủa hiền ngoan


Tháng 6 - tháng 7... 30 ngày

dạo nầy chẳng tha thiết  tương lai

tháng 6 nắng hườm như con gái

thơm mùi táo chín nhìn không ăn


Tháng giêng, 2, 3, 4 rồi tháng 5

tháng 7, 8, 9, mười, tháng chạp

tháng 6 nằm giữa mười hai tháng

tháng nào là tháng ta có em


Đôi lúc vô tình nhìn qua gương

có phải ta không chợt hãi hùng

ừ mà vẫn là hồn ta đó

trăm năm vẫn mơ dáng kiều ngon



  LÊ MINH HIỀN

Nguồn : thơ văn Trần Yên Hoà


Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

NỐI - THƠ HUỲNH LIỄU NGẠN


 


NỐI


qua cầu đếm bước em theo

bên kia bên ấy cheo leo bên nào

em còn hồng má tầng sao

để rêu trên đá nằm chao đảo chờ

 

bây giờ cầu nối thành thơ

treo lên độn cát giấc mơ đã thành

gởi em ít chút mộng lành

để rung nhịp đập tròng trành giữa đêm



những ngày thân ái nối thêm

bờ đông bờ bắc êm đềm bờ anh

nhìn theo phía có trời xanh

em còn thả tóc cho nhanh qua cầu



gió chiều vướng nhẹ bờ lau

áo em nghiêng ngọn cỏ khâu anh về

nhịp đời như thể ngủ mê

để con nước cuộn chân đê nối dài


hai lòng cách một bờ vai

anh qua không kịp hẹn mai mới cùng

em vui ngày hội non bồng

quê nghèo không nhớ dòng sông nữa rồi.



HUỲNH LIỄU  NGẠN


Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

XAO LÒNG - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

 

XAO  LÒNG 

1.

 Người về trả nợ tháng năm

Trả quê nửa mảnh trăng rằm ngày xưa

Người về cuốc nắng, trồng mưa

Mồ hôi nhỏ xuống đường bừa rẽ đôi

Bồng bềnh lãng đãng mây trôi

Có con én nhỏ xa xôi giữa trời

Chuồn chuồn đậu đọt mùng tơi

Cuối mùa lá úa, lá rơi mịt mù…

Trưa hè man mác lời ru

Đong đưa cánh võng, vi vu gió lành

Nước sông in bóng trời xanh

Chênh vênh bóng núi, chòng chành gió đưa…

Trâu về theo tiếng mõ khua

Xa xa vọng tiếng chuông chùa ngân nga

Hoàng hôn trăng đậu mái nhà

Ánh vàng gieo rắc như xa như gần…  

2.

 Người xa quê nhớ bâng khuâng

Xóm làng xưa cũ, người thân vẫn còn

Gái quê môi thắm vẫn son

Áo bà ba tím tươi giòn xốn xang

Mồ hôi đọng giọt nắng vàng

Sáng trên vần trán, mùa màng reo vui…

Nhớ hoài nỗi nhớ khôn nguôi

Nhớ hình bóng Mẹ trong tôi bồi hồi

Nắng buồn ôm núi mồ côi

Nén nhang con thắp, nghẹn lời đau thương

Theo con Hạc trắng mù sương

Mẹ về với cõi vô thường xa đưa…

Ước gì đời lặng gió mưa

Trở về quê cũ rau dưa qua ngày

Buồn buồn ngọn gió Heo may

Rượu quê đầy cạn say say xao lòng…

 

          

            Nha Trang, tháng 05. 2026

                  LÊ  KIM  THƯỢNG