CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

DANH HIỆU THI THIÊN TỬ. - ĐỖ CHIÊU ĐỨC


 

 Thi Thiên Tử : Vương Xương Linh


        Danh Hiệu Thi Nhân
                                 THI THIÊN TỬ
                                                                      
          Những người nghiên cứu và say mê thơ Đường, thường hay kháo nhau về những giai thoại xoay quanh các thi nhân của thời đại nầy. Trong số các giai thoại đó, chuyện thường được nhắc đến nhiều nhất là danh xưng của các thi nhân, như  Thi Tiên là Lý Bạch, Thi Thánh là Đỗ Phủ và Vương Duy là Thi Phật, còn một danh hiệu cao quý thường gây tranh cải là Thi Thiên Tử. Vậy, ai là Thi Thiên Tử của thời đại hoàng kim của thi ca nầy ?. Chính là Vương Xương Linh đó, có giai thoại cho rằng Thi Thiên Tử là Vương Chi Hoán, vì trong một lần cá cược, Vương Xương Linh bị thua, cho nên mới nhường chức Thi Thiên Tử lại cho Vương Chi Hoán, nhưng đây chỉ là chuyện các thi sĩ vui đùa với nhau mà thôi, xin mời nghe giai thoại mà dân gian thường truyền khẩu sau đây.....
 
          Trong thời Khai Nguyên đời Đường (713-741), các thi nhân Vương Xương Linh 王昌齡, Cao Thích 高適, Vương Chi Hoán 王之渙 đồng nổi danh ngang nhau. Lúc bấy giờ tuy đời sống, hoàn cảnh của mỗi người mỗi khác, nhưng họ vẫn thường hay đi chơi chung với nhau luôn.
          Một ngày kia, trời lạnh, tuyết rơi nhẹ, ba vị thi nhân cùng đến uống rượu tại Kỳ đình. Bỗng nhiên có các Linh quan (con hát) ở Lê viên, độ hơn mười người, cũng lên lầu dự tiệc. Nhân đó, ba vị thi nhân đồng hẹn nhau tránh khỏi bàn ngồi, đến bên lò sưởi trong góc để nghe ngóng.
         Trong chốc lát, có bốn cô ca kỹ lần lượt kéo đến. Các cô đều rất xa hoa diễm lệ, yêu kiều khả ái. Tất cả mọi người cùng tấu nhạc và bắt đầu hát, các bài hát đều là những tác phẩm nổi danh đương thời. 
          Vương Xương Linh cùng các bạn ước hẹn với nhau rằng: "Bọn chúng ta hiện nay đều là những người có tiếng trên thi đàn, nhưng việc hơn kém chưa định được. Nay cứ lặng nghe các linh quan ngâm thơ và hát những bài thơ  thuộc Nhạc Phủ, xem thơ của ai được ngâm và hát nhiều nhất thì người ấy sẽ là Thi Thiên Tử nhé ! ". 

          Một lúc sau, các linh quan cử nhạc, một cô đào gỏ nhịp hát lên rằng:
 
         Hàn vũ liên giang dạ nhập Ngô          寒雨連江夜入吴,
         Bình minh tống khách Sở sơn cô        平明送客楚山孤.
         Lạc Dương thân hữu như tương vấn,  洛楊親友如相問,
         Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ.      一片冰心在玉壶 !

  
         Ban đêm đi thuyền vào đất Ngô trong khi mưa lạnh giăng giăng ngang sông. Sáng sớm mai tiễn khách chỉ có mỗi ngọn núi Sở cô quạnh. Nếu bạn bè thân thích ở Lạc Dương có hỏi thăm, (thì xin anh đáp rằng) Lòng tôi như một mảnh băng trong trắng ở trong bình ngọc vậy.
        Đó chính là bài "Phù Dung Lâu Tống Tân Tiệm 芙蓉樓送辛漸" của Vương Xương Linh, nên khi ...
        Nghe xong, Vương Xương Linh mỉm cười, đưa tay lên vẽ trên tường một dấu hiệu, nói: "Nhất tuyệt cú!". Lại một cô khác ngâm rằng:
 
             Khai khiếp lệ triêm ức          開箧淚沾臆,
             Kiến quân tiền nhật thư       見君前日書.
             Dạ đài hà tịch mịch             夜台何寂寞,
             Do thị Tử Vân cư.                猶似子雲居.



                                        Khốc Đơn Phụ Lương Cửu Thiếu Phủ

          Mở hộp ra mà nước mắt ướt đầm trên ngực, vì nhìn thấy bức thư của chàng ngày trước. Chốn dạ đài hiu quạnh biết bao nhiêu, nhưng nơi đó vẫn là chỗ ở của chàng Tử Vân (tức Dương Hùng ) đã mất . 

          Đó chính là bài " Khốc Đơn Phụ Lương Cửu Thiếu Phủ 哭單父樑九少府" của Cao Thích. Nên khi nghe xong...
          Cao Thích đưa tay lên vách vẽ một vòng, nói: "Nhất tuyệt cú!" 

          Tiếp đến một cô khác cũng gõ nhịp ngâm rằng:
 
        Phụng trửu bình minh kim điện khai    奉帚平明金殿開,
        Tạm tương đoàn phiến cộng bồi hồi     暫将團扇共徘徊.
        Ngọc nhan bất cập hàn nha sắc          玉颜不及寒鸦色,
        Do đới Chiêu Dương nhật ảnh lai.        犹带昭陽日影來 !

        
          Buổi sáng cầm chổi quét khi cửa điện vàng vừa mở ra, tay mân mê cây quạt mà trong dạ lại bồi hồi. Mặt ngọc còn không bằng cả nhan sắc của con quạ lạnh, (vì quạ) còn được hưởng ánh nắng mặt trời ở điện Chiêu Dương mà bay đến đây !

          Đó là bài " Trường Tín Thu Từ " cũng của Vương Xương Linh ...
          Nghe xong, Vương Xương Linh lại đưa tay lên vẽ lên tường, nói: "Nhị tuyệt cú!". Lại một cô khác đứng lên gỏ nhịp cất tiếng ngâm :

          千里黃雲白日曛, Thiên lý hoàng vân bạch nhật huân,
          北風吹雁雪紛紛.   Bắc phong xuy nhạn tuyết phân phân.
          莫愁前路無知己, Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ,
          天下誰人不識君。 Thiên hạ hà nhân bất thức quân ?!

          
          Ngàn dặm mây ngã màu vàng che mờ cả mặt nhựt. Gió bấc thổi cho chim nhạn bay về nam và tuyết rơi phơi phới. Thôi bạn hãy lên đường đi đi, đừng buồn là phía trước mặt không có người tri kỷ. Vì trong thiên hạ nầy ai là người không biết đến bạn đâu !?  
          Đó là bài " Biệt Đổng Đại 别董大" của Cao Thích, nên anh ta lại giơ tay lên ra dấu và điểm : " nhị Tuyệt cú !".

          Bốn cô đã ngâm bốn bài, toàn là tác phẩm của Vương Xương Linh và Cao Thích.
          Vương Chi Hoán thẹn quá, nhưng tự nghĩ rằng thơ của mình nổi danh đã lâu, bèn nói với hai người kia rằng: "Bọn này đều là những nhạc quan không theo kịp thời điểm, những bài họ hát đều là ngôn từ quê mùa của vùng Ba Thục. Còn những khúc hát như Dương xuân Bạch tuyết thì bọn phàm phu tục tử này có dám nói đến đâu ?" Bèn chỉ vào một trong những ca kỹ đẹp nhất bọn, nói: "Đến lượt cô này hát, nếu như không phải là thơ của ta, ta nhất định không tranh đua với các anh nữa. Còn nếu như đúng là thơ của ta, thì các anh phải tôn ta làm Thi THIÊN TỬ nhé !". Nói xong cả bọn vui vẻ cười đợi. Phút chốc, đến lượt cô đào đẹp nhất bọn, búi tóc song hoàn, cất tiếng ca réo rắt :
 
            Hoàng Hà viễn thướng bạch vân gian,    黄河逺上白雲間,
            Nhất phiến cô thành vạn nhận san.        一片孤城萬仞山.
            Khương địch hà tu oán dương liễu,         姜笛何須怨楊柳,
            Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan.       春風不度玉門関.

                          

          Sông Hoàng Hà chảy từ nơi xa tít trong khoảng mây trắng. Một mảnh thành trơ trọi giữa núi cao muôn nhận (đơn vị đo lường thời xưa, ba thước là một nhận). Sáo Khương đừng thổi bài "Oán dương liễu" nữa, vì gió xuân kia cũng không đưa (tiếng sáo) qua được Ngọc Môn Quan đâu. 
          Đúng là bài "Lương Châu Từ 涼州詞" nổi tiếng của Vương Chi Hoán 王之渙, nên khi cô đào vừa dứt tiếng hát thì ...
           Vương Chi Hoán bèn vỗ tay cả cười nói với hai bạn rằng : "Các anh thấy đấy, ta nói có sai đâu, ta quả là chơn mạng Thi THIÊN TỬ đó nhé !". Cả bọn cùng cả cười chuốc rượu uống mừng. 

                      Inline image

           Các linh quan không rõ đầu đuôi câu chuyện, đều hỏi: "Chẳng hay chư vị vui cười chuyện gì thế?" Vương Xương Linh và các bạn liền thuật rõ mọi việc. Các linh quan đồng thưa rằng: "Bọn tục nhân chúng tôi không nhận ra được những bậc cao nhã, xin được muôn vàn ngưỡng mộ!" Xong tất cả đều ngồi vào bàn tiệc cùng vui vẻ uống say  đến sáng.

           Nhân chuyện nầy, mới có giai thoại cho rằng Vương Chi Hoán cũng là Thi Thiên Tử là vì vậy !.....
 
          Kính mời Quý Vị xem  thêm tài liệu bổ sung sau đây :

          詩天子指诗坛的领袖。 唐 诗人 王昌龄 、 王维 和 李白 都有此誉称。 清 陆凤藻 《小知录•文学》:“ 王昌龄 集, 王维 诗天子, 杜甫 诗宰相。” 清 宋荦 《漫堂说诗》:“大抵各体有‘初’、‘盛’、‘中’、‘晚’之别,而三 唐 七絶,并堪不朽。 太白 、 龙标 ( 王昌龄 )更有‘诗天子’之号。” 郑振铎 《插图本中国文学史》第二五章八:“ 王昌龄 字 少伯 , 京兆 人,与 高适 、 王之涣 齐名,而 昌龄 独有‘诗天子’的称号。”
          Thi Thiên Tử (Vua trong thơ)  chỉ lãnh tụ trên Thi Đàn. Các thi nhân Vương Xương Linh, Vương Duy và Lý Bạch đều có cái danh xưng danh dự nầy. Theo Lục Phụng Tảo đời Thanh " Văn học- Tiểu tri lục " thì : " Theo Vương Xương Linh tập, Vương Duy là Thi Thiên Tử, Đỗ Phủ là Thi Tể Tướng. Trong "Mãn đường thuyết thi" đời Thanh thì : "Đại đễ các thể đều phân biệt SƠ, THỊNH, TRUNG, VÃN, mà tam Đường thất Tuyệt, đều có thể  nói là bất hủ hết được. Thái Bạch, Long Tiêu (Vương Xương Linh) lại có danh hiệu là "Thi Thiên Tử".  Theo điều thứ 25 chương 8 trong "Tháp đồ bổn TRUNG QUỐC VĂN HỌC SỬ" của Trịnh Chấn Đạc viết :"Vương Xương Linh tự Thiếu Bá, người đất Kinh Triệu , nổi danh ngang hàng với Cao Thích, Vương Chi Hoán, nhưng Vương lại có danh xưng độc hữu là "THI THIÊN TỬ".

           
       Sau Đây là Bảng xếp hạng các thi nhân đời Đường mà ta thường thấy :

1.  詩仙/詩俠:李白   Thi Tiên, còn gọi là Thi Hiệp : Lý Bạch.
2.  詩聖/詩史:杜甫   Thi Thánh hay Thi Sử : Đỗ Phủ. 
3.  詩豪:劉禹錫       Thi Hào : Lưu Vũ Tích.
4.  詩魔:白居易       Thi Ma : Bạch Cư Dị. 
5.  詩鬼/鬼才:李賀   Thi Quỷ hay Quỷ Tài : Lý Hạ. 
6.  詩佛:王維          Thi Phật : Vương Duy.
7.  詩囚:孟郊          Thi Tù : Mạnh Giao.
8.  詩奴:賈島          Thi Nô : Giả Đảo.
9.  詩骨:陳子昂         Thi Cốt : Trần Tử Ngang.
10.詩狂:賀知章        Thi Cuồng : HạTri Chương.
11.詩傑:王勃           Thi Kiệt : Vương Bột.
12.詩天子:王昌齡       Thi Thiên Tử : Vương Xương Linh.
13.詩腸:張籍           Thi Trường : Trương Tịch. 
15.詩囊 : 齊己           Thi Nang : Tề Kỷ.



        Hẹn bài viết tới !    
          
                                             
                  杜紹德

                 ĐỖ CHIÊU ĐỨC  
     

NGỒI DỰA LÃO MAI - TỪ KẾ TƯỜNG


 

NGỒI DỰA LÃO MAI
Ngôi nhà lầu ấy hiện ra trước mắt tôi giống như trong truyện Liêu Trai của Bồ Tùng Linh. Màu ngói cũ phủ rêu xanh mốc trắng nằm lặng dưới nền trời chiều, cái mái rêu phủ cả sức nặng thời gian ấy, ở những chỗ ngói bể không hiểu sao lại nhô lên mấy bụi cỏ gió trơ gầy, phất phơ như điểm xuyết thêm cho bức tranh gam màu lạnh toát lên cho người ngắm không gian u hoài một cảm xúc nao lòng. Những khoảng tường trống ngày xưa chúng tôi chơi trốn tìm, những bậc cầu thang uốn lượn dẫn lên vuông sân hoang phế với màu gạch của buổi phai tàn ngày xưa chúng tôi tắm mưa đùa giỡn tiếng cười đi xuyên qua các căn phòng trống của ngôi nhà không còn ai, chỉ trơ những cái bóng lừng lững của mấy hàng cột cháy đen.
Dưới chân khoảng bao lơn ôm lấy vuông sân xưa cũ vẫn chi chít những hàng cây lách tách lá xanh, bông tím, nhô ra những chùm trái khô đen có hình dạng như những cây tăm xỉa răng, bê trong có rất nhiều hạt giống như hột é. Chúng tôi vẫn thích trò chơi nghe âm thanh lách tách bằng cách ngắt những chùm trái khô đen này ngâm vào chén nước mưa, lập tức những trái lách sẽ nứt ra làm đôi và những cái hạt bên trong sẽ nổ “ lách tách” giòn tan giữa ánh mắt tròn xoe của đám trẻ con lên chín, lên mười vì đã phát hiện ra một loại trái nghộ nghĩnh. Tất nhiên những hàng cây hoang dại hoa tím, trái khô cong ấy không phải tên “ lách tách”. Chúng có một cái tên khác nhưng tôi không còn nhớ, chỉ nhớ rằng, ngày xưa chúng tôi gọi cây này là cây lách tách.
Ngôi nhà lầu có lẽ xây dựng suýt soát 100 năm,nhưng những viên gạch nền còn sót lại sau những năm tháng thăng trầm của ngôi nhà và nhiều thế hệ chủ nhân vẫn còn như mới tinh khôi, màu xanh da trời, độ bóng láng như gương và hoa văn in chìm rất sắc sảo. Loại gạch này không chỉ lót nền mà còn gắn trên bệ cửa rộng đủ một người nằm, ngày ấy, vào những buổi trưa gay gắt nắng, chúng tôi vẫn nằm ở đây ngắm mây trời bay qua khu vườn rộng mênh mông phía trước ngôi nhà lầu và lắng nghe cảm giác mát lạnh sảng khoái dưới lưng áo. Tôi đã có những buổi trưa tuyệt vời, nằm ngủ miên man trong tiếng chim sẻ kêu ríu rít trên mái ngói hay những hốc tường bể, lỗ hổng của những thanh đòn tay, vì kèo mục ruỗng mà lũ chim sẻ thích chọn làm tổ.
Trong khu vườn mênh mông trồng vú sữa trắng, vú sữa tím mà vào dịp Tết cành nhánh lủng lẵng trái chín rất đẹp, những bụi bông trang vàng, đỏ, bùm sụm, dạ lý thủy bông trắng từng chùm rũ xuống, rất thơm. Rồi những bụi chuối Tây, cau kiểng, thiên tuế giương những tàu là hình răng lược mà ngày đó bọn trẻ con chúng tôi không biết chúng quý hiếm thế nào, chỉ thấy sờ ợ những chiếc răng nhỏ, sắc bén như gai tre này. Đặc biệt nhất trong khu vườn là những cây mai vàng trồng trong chậu xoay to lớn xếp thành hàng dài làm một thứ hàng rào tự nhiên ngăn khu vườn với con đường chạy ngang phía trước ngôi nhà lầu. Những cây mai vàng rất cao cành nhánh bung ra tự nhiên, đẹp hoang sơ sẽ được tuốt hết lá già từ chiều 20 tháng chạp để đơm nụ và kịp nở đúng hôm 30 tết. Tôi là một thành viên luôn có mặt để phụ tuốt lá mai với với ba chị em con của chủ nhân ngôi nhà lầu ấy mà không hiểu sao tôi lại gọi bằng bà ngoại ba, và gọi ba chị em con bà tuổi liền kề nhau bằng dì: dì Mười Điểm, dì Mười Bé và dì Mười Út.
Hồi đó dì Mười Điểm khoảng 16 tuổi, dì Mười Bé 15 và dì Mười Út 14. Dì Mười Điểm đẹp nhất, gương mặt rất thánh thiện, phúc hậu, nước da trắng hồng, mái tóc đen buông dài…họ học trên Mỹ Tho và trở về buổi trưa theo chiếc đò máy ngược nước thủy triều lên với cuộc hành trình tất bật ngày cuối năm ghé ngang Bến Bạ để kịp vào chiều 20 rũ nhau tuốt lá mai. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in ba gương mặt con gái ấy, mỗi người một vẻ “ mười phân vẹn mười”, nghĩa là cả ba cô gái đều đẹp lộng lẫy, rất “ tiểu thư” và hầu như cả ba cô gái đều rất thương mến tôi, nhưng có lẽ thương và gần gũi với tôi hơn cả là dì Mười Điểm. Mỗi năm nghỉ học về nhà ăn tết, bao giờ dì Mười điểm cũng có quà cho tôi, khi thì cây viết mực, khi thì quyển sách, khi thì bộ quần áo. Còn dì Mười Bé và dì Mười Út thường cho tôi những thanh kẹo sô cô la hoặc những trái ổi sẻ, trái lý, trái sa-bô-chê, hoặc trái lựu có rất nhiều trong vườn quanh nhà. Cách tuốt lá mai của ba chị em cũng rất lạ, không bao giờ chia ra mỗi người tuốt một cây mà cả ba cùng xúm nhau tuốt với tôi nữa lá bốn, tướt từ gốc lên tên ngọn mai và khi họ vói tay không tới thì dì Mười Điểm lập tức nhìn tôi bằng đôi mắt có hàng mi dài, mở to, đen tròn, với sức hút mãnh liệt và nở nụ cười rất đẹp, giọng rất ngọt ngào: “ cưng, đi lấy cái thang”.
Hơn ba mươi năm chiến tranh trôi qua, trong thời gian ấy ba chị em dì Mười Điểm cũng qua hết thời thiếu nữ, mỗi người chắc đã có gia đình riêng và nổi trôi theo số phận đời mình. Tôi hoàn toàn không gặp lại cả ba chị em họ trong suốt thời gian chiến tranh và sau ngày giải phóng có dịp trở lại quê nhà tới thăm ngôi nhà lầu, người chủ mà tôi gọi bằng bà ngoại ba đã chết, ngôi nhà dưới phía sau ngôi nhà lầu rộng thênh thang với bàn ghế xưa, tủ thờ khảm xà cừ và những cây cột gõ mun hai người vòng tay ôm mới hết hoàn toàn biến mất, chỉ còn trơ lại nền đất trống hoang tàn. Ngôi nhà lầu vẫn còn đứng vững nhưng giờ trông càng hoang phế hơn, ba chị em con bà ngoại ba mà tôi gọi bằng dì cùng thứ mười nghe nói đã ra nước ngoài. Khu vườn nhiều cây trái đã không còn dấu vết của những chậu thiên tuế, đặc biệt là những cây mai trồng trong chậu xoay to lớn cũng biến mất, khu vườn đầy cỏ dại và lá mục. Trong buổi chiều 30 tết càng toát lên vẻ hoang vắng, thôi thúc lòng tôi một nỗi hoài niệm ngậm ngùi.
Nhưng thật bất ngờ làm sao khi tôi phát hiện ra một gốc mai cổ thụ còn sót lại ở góc trái cuối khu vườn. Đúng là dáng một “ lão mai”, gốc rất to, sù sì gân guốc, tàn lá cao rộng, rậm rì, chí chít lá là lá. Do không ai chăm sóc và tuốt lá nên cho đến giờ này “ lão mai” cũng chỉ lác dác vài ba chồi nụ hiếm hoi trong khi ngày xuân đã chực chờ bên thềm cửa. Tôi vội trèo lên, làm công việc tuốt lá mai giống như ngày xưa với ba chị em dì Mười Điểm. Khi những chiếc lá cuối cùng rơi xuống gốc “ lão mai” tôi đã có một thảm lá héo vàng rất dày bay mùi thơm của nhựa sống vừa tươm ra ở chỗ những “vết thương” còn để lại trên cành nhánh trơ trụi, sần sùi. Ở chỗ những “ vết thương sâu” ấy đã bắt đầu có sự sống mới đang hồi phục, luân chuyển và ngày mai sẽ bung ra chồi nụ xanh tươi để bừng nở một mùa vàng. Tôi ngồi xuống thảm lá mai mới ngắt, tựa lưng vào cái gốc sần sùi vững chắc chứa đựng nhiều năm tháng ấy và ngước lên một khoảng trời chiều sót lại những vạt nắng muộn nhạt màu, bàng bạc như cảm xúc xa vời vợi tận đâu đâu chợt kéo ùa về. Tôi nhắm mắt và thả tâm hồn mình lang thang vào cõi không gian ùn ùn kỷ niệm ấy với hình ảnh của ba chị em dì Mười Điểm trong một chiều cuối năm cùng tuốt lá mai chờ tết. Họ đang ở đâu?
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
(thơ Vũ Đình Liên).


TỪ KẾ TƯỜNG

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

CHUYẾN XE LÊN PHỐ,KHỞI ĐẦU MỚI - THƠ ĐỖ ANH TUYẾN

 

 


 CHUYẾN XE LÊN PHỐ

.

Sáng nay em lại lên Hà Nội rồi...

Tay xách nách mang, quà quê gói ghém bao nhiêu cho đủ

Tôi cứ đứng bên em vụng về và tư lự

Muốn nắm tay thật lâu mà sợ nghẹn lời chào.

.

Xe nổ máy rồi, em gượng nụ cười  trao

Mắt ngoảnh lại nhìn tôi qua ô cửa kính

Tôi vẫy tay mà lòng mình bất định

Ngỡ như em mang cả hơi ấm Tết đi xa.

.

Hà Nội ngoài kia, phố xá người ta

Lại hối hả, lại ồn ào bụi bặm

Em đi làm xa, đường đời vạn dặm

Cố giữ lòng mình đừng quá nỗi cô đơn.

.

Đừng ăn vội bát cơm, đừng thức muộn dỗi hờn

Lúc mệt mỏi cứ quay đầu nhìn lại

Ở phía sau em vẫn có anh đứng đợi

Giữ chút lửa hồng từ bếp củi đêm đông.

.

Tôi đứng lặng yên giữa bến bãi mênh mông

Nhìn khói xe tan vào làn sương mỏng

Lòng bỗng sợ cái khoảng không im lặng

Khi trở về nhà... không còn thấy em bên.

 

 

KHỞI ĐẦU MỚI

.

Sáng nay,

Tôi thức dậy khi mặt trời còn chưa kịp gõ cửa

Gió ngoài kia mang vị của sương sớm và mầm non

Chẳng còn những muộn phiền cũ kỹ của năm qua

Chỉ còn tiếng cười của lòng mình đang rộn rã.

.

Kìa là sắc xuân!

Từng cánh hoa đào thắp lửa bên thềm

Từng nụ tầm xuân vươn mình đón nắng

Mọi ngõ ngách đều nhuộm màu hy vọng

Mọi bước chân đều thấy nhẹ tênh.

Tôi mở toang cửa sổ,

Hít một hơi thật sâu làn khí tiết trong lành

Nghe tiếng chim hót về những dự định xanh

Những giấc mơ dang dở nay bỗng nhiên bừng thức.

.

Ngày hôm nay...

Không có chỗ cho sự chần chừ hay mệt mỏi

Chỉ có nhịp đập hối hả của niềm tin

Tôi muốn chạy thật nhanh, muốn ôm trọn đất trời

Muốn viết lên trang giấy trắng những lời tự sự tươi vui.

Cảm ơn cuộc đời vì một sớm mai thanh khiết

Cho tôi được bắt đầu, lần nữa, với yêu thương.


*


ĐỖ ANH TUYẾN


Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

NHẠC : MANG THAI & THỂ ĐƠN BÀO -TRẦN HỮU NGƯ


Ảnh tác giả Trần Hữu Ngư


 Tết Bính Ngọ này, nếu chẳng may bạn nào không được vui, thì hãy đọc bài viết này sẽ vui Tết ngay!

   NHẠC: 

   MANG THAI & THỂ ĐƠN BÀO

   *TRẦN HỮU NGƯ

   Dân số Việt Nam đang già hóa, nên Nhạc sĩ làm công việc của Bác sĩ?

   Một bài viết cũ từ cuối năm 2016. 

   Nay sửa lại và bổ túc thêm, đăng lại để dành cho những bạn nào chưa đọc. 

   Bài hát bây giờ sao nó ngộ quá! (Ngộ khác hay!)

   Ngày xưa người ta tổ chức chương trình Ca-Nhạc, ngày nay người tổ chức Ca-Múa-Nhạc. Nhạc bây giờ HÁT phải có MÚA, cho nên người ta nói “nhạc bây giờ chỉ để coi! Coi múa là chính, thường thì “bầy múa” có những động tác “vô duyên” không ăn nhập gì đến bài hát?

   -Nhạc trước 1975 HÁT có MÚA thì vô duyên!

   -Nhạc sau 1975 HÁT có MÚA mới có duyên!

    Tôi xin bổ túc thêm điều này: 

   -Nghe nhạc không phải dễ! (Tôi đã từng đề nghị mở một trường dạy nghe nhạc, vì nhạc sau 1975 của các nhạc sĩ Trẻ rất khó nghe)

   -Đã có Nhạc sĩ, Ca sĩ.

   Nay tôi thêm:

   -Nghe sĩ.

   Nghe nhạc phải thuộc trình độ “Nghe sĩ” thì mới biết bài nhạc đó hay, tại sao hay. Vì chưa đạt được trình độ “Nghe sĩ”, nên có những bài hát “ngồ ngộ”, vẫn được chọn giới thiệu hát “long trời lỡ đất”, “lan tỏa’ thấu thiên đình! Nếu Vua trời có thật thì nhà vua sẽ cử người xuống hạ giới hỏi xem bài hát gì mà nghe ngộ vậy?

   Bạn nào chưa đọc, hãy đọc, vì cái gì thì cũ, nhưng chỉ riêng bài hát thì không bao giờ cũng cũ, và nó mới, với những bạn nào nghe lần đầu!

   Và bài viết này có sửa lại và thêm những điều còn thiếu sót…

        ***

   Trên mạng có giới thiệu một đêm nhạc được gọi là “In the spotlight” với chủ đề “Giao thoa” diễn ra vào tối 9.12.2016 tại Cung Văn hóa Hữu nghị Hà Nội, nhân vật chính là ca sĩ TD.

  Lần đầu tiên, tôi nghe TD thổ lộ về hai ca khúc mà theo cậu ta là  hay và sẽ làm cho người nghe xúc động? Đó là nhạc phẩm “Mang Thai” của Lê Cát Trọng Lý, và “Thể Đơn Bào” của nhạc sĩ Sa Hoàng.

   -MANG THAI:

   “… Một mầm cây mang thai khu rừng

   Một giòng suối mang thai biển khơi

   Một bàn chân mang thai con đường

   Một bàn tay mang thai tình người

   Một chuyến đi mang thai ước vọng

   Một đợi chờ mang thai mùa đông

   Một khúc ca mang thai mơ mộng

   Một đóa hoa mang thai tình si…”

   -THỂ ĐƠN BÀO:

   “… Hời…ơi ru hời… ơ ru hời

   Vì sao chúng ta chiêm bao

   Em là thể đơn bào đang trôi trôi

   Như một con cá bơi, bơi, bơi

   Giữa bầu trời

   Tình yêu đã mang cho ta 

   Bao nhiêu thể đơn bào

   Ngăn đôi trong miền ấm áp bao la, bao la

   Giữa lòng mẹ

   Rừng xanh vẫn reo vi vu

   Hoang sơ như cây mùng

   Sơ khai trong miền kí ức xa xưa, xa xưa

   Chiếc đồng hồ xoay xoay

   Về ngày thơ bé à ơi ru hời

   Đất và trời giao nhau

   Chợt tình yêu hóa mưa

   Mỗi một loài sinh linh

   Đều từ một thể nhỏ nhoi đơn bào

   Giữa vòng tròn âm dương

   Là hoàng hôn cuối ngày

   Là bình minh bắt đầu

   Sự sống

   Tình yêu đã mang cho ta

   Bao nhiêu thể đơn bào…”

    Khi nghe TD phát biểu, dù chưa biết ất giáp gì, nhưng thấy ngồ ngộ… vì âm nhạc lần đầu tiên đã đi vào… phụ khoa! (xin lỗi). 

   Cậu ca sĩ này còn nói: 

   -“…Thương phụ nữ khủng khiếp…” và “Đàn ông không thể nào có thiên chức như phụ nữ…” (!). 

   Nghe câu này, tôi tưởng chỉ mình cậu ca sĩ này thương phụ nữ, còn không ai khác thương phụ nữ bằng cậu, và tiếp theo, một câu nói thừa:

   -“…Đàn ông không thể nào có thiên chức như phụ nữ…” (!)

   Lạ quá, đàn ông có ai ghét phụ nữ đâu, và người đàn ông có ai làm thiên chức phụ nữ đâu? Và một mình người đàn bà đâu có thể mang thai mà phải nhờ có người đàn ông cấy giống chứ?

   Tiếc quá, tôi không thể đi nghe đêm nhạc này, và cũng tiếc rằng nếu tôi là nhạc sĩ, tôi sẽ sáng tác bài “Make love”, vì có “Làm tình” mới có  “Mang thai” chứ? (Xin lỗi, tôi phải nói câu này nó mới xứng tầm, hòa hợp “mang thai”).

   Không biết ở suối vàng nhạc sĩ Văn Cao và Phạm Duy có nghe nghe được “Mang thai” không vì hai ông đã có “Thiên thai” và “Tiếng sáo thiên thai”?

   Nói là nói thế, nhưng tôi đang trông đến ngày đó nếu được trực tiếp truyền hình thì mở TV xem một lần cho biết. Phụ nữ mang thai thì xưa hơn trái đất, nhưng nhạc mang thai thì lần đầu tiên tôi nghe, nên cũng háo hức lắm. Bạn nào có hai nhạc phẩm “Mang thai” và “Thể đơn bào” cho tôi xin, tôi xin đa tạ! 

   Một buổi sáng (19.11.2016), uống cà phê với họa sĩ Uyên Huy, tôi đem chuyện này ra nói, anh Uyên Huy phán một câu: 

   -Bây giờ có nhiều nhạc quái thai, và thằng hát quái dị!

  Và riêng tôi, đây là hai bài hát đã dùng từ thật là “quái thai” cho nên tôi nghe cũng… quái dị!

   MANG THAI thì có:

   -Muôn cây mang thai

   -Bàn chân mang thai

   -Chuyến đi mang thai

   -Đợi chờ mang thai

   -Đóa hoa mang thai

   …

   THỂ ĐƠN BÀO:

   -Vì sao chúng ta chiêm bao?

   -Em là thể đơn bào trôi trôi

   -Tình yêu cho ta bao nhiêu thể đơn bào

   -Chiếc đồng hồ xoay xoay

   -Đất trời giao nhau

   -Chợt tình yêu hóa mưa

   …

    Hai bài hát thấy từ lạ quá! Hai nhạc sĩ này, tôi biết họ cũng còn rất trẻ, hình như họ dùng từ mới để bài hát không đi vào lối cũ chăng?

   Hình như ca từ của “Mang thai” và “Thể đơn bào” là “từ chuyên môn” của bác sĩ, và nhà khoa học, chớ không phải của nhạc sĩ?

   Và riêng “Mang thai” thì 9 tháng 10 ngày phải đẻ chứ, sao không thấy nhạc sĩ nói đến? Hay là “quái thai” nên nó đã chết trước khi sinh ra?

   Cho nên đưa “Mang thai” và “Thể đơn bào” vào âm nhạc, mà hiểu được: 

   -CHẾT LIỀN!

   Đã có bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”, bây giờ không phải là đất nước mà là nhạc: 

   -Nhạc nước mình ngộ quá phải không em?



   TRẦN HỮU NGƯ

   (Mùng Ba Tết Bính Ngọ 2026, sửa và đăng lại để nghe hai bài hát này không phải để ca mà để… hí mới hay!)


Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

QUẺ XĂM THỨ 105 - PHIẾM LUẬN CỦA ĐỖ CHIÊU ĐỨC


 

   
                   Tạp Ghi và Phiếm Luận : 
                                                           Quẻ Xăm thứ 105


       Đây là Quẻ Xăm thứ 105 của Địa Tạng Chiêm Sát Nghiệp Báo Pháp Xăm
-----地藏占察業報法籤文 第105籤-----

     二八佳人刺繡遲,   Nhi bát giai nhân thích tú trì,
     紫荊花下囀黃鸝。   Tử kinh hoa hạ chuyển hoàng li.
     可憐無限傷春意,   Khả lân vô hạn thương xuân ý,
     盡在停針不語時。   Tận tại đình châm bất ngữ thì !


             此籤典故出自於---
       中天竺中仁禪師的開示法語
       Quẻ xăm nầy là điển cố, có xuất xứ từ ... Pháp ngữ khai thị của Trung Thiên Trúc Trung Nhân Thiền Sư.
       臨安府中天竺中仁禪師,圓悟克勤禪師之法嗣,洛陽人。中仁禪師少年時投東京奉先院出家,北宋徽宗宣和初年(1119)落發得度,受具足戒後,一度往來於三藏譯經場所,專攻經論。但是,他對於禪宗之事,卻未曾信人。
當時,圓悟克勤禪師居於天寧寺接眾。

        Lâm An Phủ Trung Thiên Trúc Trung Nhân Thiền Sư, là người pháp tự của Viên Ngộ Khắc Cần Thiền Sư, người đất Lạc Dương. Khi còn trẻ người xuất gia tại Phụng Tiên Viện ở Đông Kinh ( Khai Phong Phủ ), được độ cho thế phát vào năm đầu Tuyên Hòa Tống Huy Tông đời Bắc Tống ( 1119). Sau khi đã thụ giới  đầy đủ, một dạo thường tới lui nơi dịch kinh Tam Tạng, chuyên về kinh luận. Thế nhưng, đối với Thiền tông, lại chưa từng tin vào ai cả. Lúc bấy giờ, Viên Ngộ Khăc Cần Thiền Sư đang ở Thiên Ninh Tự để tiếp xúc với chúng tăng.

        一天凌晨,中仁禪師入天寧寺禮謁圓悟禪師,正好趕上圓悟禪師為眾入室請益。中仁禪師一見圓悟禪師的威德,便生敬服之心,便大膽地走到圓悟禪師的跟前禮問。圓悟禪師道:「 依經解義,三世佛冤。離經一字,即同魔說。速道!!!速道!!!.  中仁禪師正要開口論對,圓悟禪師照著他的嘴一拳打過來,頓時一顆牙齒被打掉了,落在地上。中仁禪師當即豁然大悟。

        Một buổi sáng sớm, Trung Nhân thiền sư vào Thiên Ninh Tự để ra mắt Viên Ngộ thiền sư, cũng vừa đúng lúc Viên Ngô thiền sư đang mở cửa cho mọi người vào thỉnh ý. Trung Nhân thiền sư vừa trông thấy vẻ uy nghiêm của Viên Ngộ thiền sư bèn sinh lòng kính trọng, mới bạo gan bước đến để chào hỏi. Viên Ngộ thiền sư bèn nói rằng : " Y kinh giải nghĩa, tam thế phật oan. Ly kinh nhất tự, tức đồng ma thuyết. Tốc đạo !!! Tốc đạo !!!". Trung Nhân thiền sư vừa mới muốn mở miệng luận đối, Viên Ngộ thiền sư bèn một quyền đánh tới trúng ngay miệng rớt ngay một cái răng xuống đất. Trung Nhân thiền sư bỗng nhiên giác ngộ.

        中仁禪師悟道後,繼續留在天寧,向圓悟禪師請益,從此師資道合,請問無間。後開法於大覺寺,不久遷住中天竺,末後又移住靈峰。
        Sau khi ngộ đạo, Trung Nhân thiền sư vẫn tiếp tục ở lại chùa Thiên Ninh, học hỏi thêm ở Viên Ngộ thiền sư. Từ đó về sau, hai người chí đồng đạo hợp, không ngừng trao đổi. Sau khai pháp ở Đại Giác Tự, ít lâu sau vời về Trung Thiên Trúc,cuối cùng lại vời về Linh Phong Tự.

        南宋孝宗淳熙甲午年(1174)四月初八釋迦牟尼佛聖誕日,中仁禪師奉詔入禁中升座說法。孝宗皇帝舉「 不與萬法為侶」(註一)之公案,請中仁禪師拈提(對古人現成公案,進行評點發揮,以啟發學人)。中仁禪師拈提罷,作偈頌云:
        Năm Giáp Ngọ Thuần Hi đời vua Hiếu Tông thời Nam Tống ( 1174 ), nhân ngày Phật Đản mùng 8 tháng tư, Trung Nhân thiền sư phụng chiếu vào cung cấm, đăng đàn thuyết pháp. Hiếu Tông Hoàng Đế đưa ra Công Án " Bất dữ vạn pháp vi lữ " : là " Không cùng làm bạn song hành với vạn pháp.(1)  Mời Trung Nhân thiền sư thuyết giảng triển khai ( Từ những Công Án có sẵn của cổ nhân, tiến hành phê phán điểm hóa phát huy, để gợi mở cho người học đạo ). Sau khi thuyết giảng xong, Tung Nhân thiền sư bèn đọc bài kệ như sau :

           秤鎚握出油,     Xứng chùy ốc xuất du,
             閒言長語休。     Nhàn ngôn trường ngữ hưu.
         腰纏十萬貫,     Yêu triền thập vạn quán,
             騎鶴上揚州。     Kỵ hạc thướng Dương Châu !
Có nghĩa :
               Qủa cân bằng sắt bóp ra dầu,
               Nói dong nói dài chẳng nói đâu.
               Mười vạn quan tiền lưng lận sẵn,
               Một lèo cởi hạc tới Dương Châu !

            
       中仁禪師接眾時,比較灑脫自由,常以閨閣中事,以逗學人之機。
       Khi Trung Nhân thiền sư tiếp xúc với mọi người, thường với phong cách tự do thoải mái, lại hay lấy chuyện trong khuê các để làm cái cơ duyên gợi mở cho người học đạo. Xem bài kệ sau :
 
   九十春光已過半,   Cửu thập xuân quang dĩ qúa bán,
       養花天氣正融和。   Dưỡng hoa thiên khí chính dung hòa.
       海棠枝上鶯聲好,   Hải đường chi thượng oanh thanh hảo,
       道與時流見得麼?       Đạo dữ thời lưu kiến đắc ma ?!
Có nghĩa :
        Chín mươi ngày nắng xuân đã qua qúa nửa rồi.
        Đúng lúc dung hòa giữa khí trời và việc trồng hoa.
        Trên cành hải đường tiếng oanh đang hót rất vui tai.
        Đạo và trào lưu thời đại có thấy được sao ?
Diễn Nôm :
                    Chín chục thiều quang qúa nửa rồi,
                    Trồng hoa dung hợp với khí trời.
                    Hải đường oanh hót sao vui vẻ,
                    Đạo với trào lưu khó tách rời !

       然雖如是,且透聲透色一句作麼生道?
       Tuy rằng như thế, lại chỉ một câu cho thấu thanh thấu sắc mà sanh ra cái đạo được sao ?
       金勒馬嘶芳草地,    Kim lặc mã tê phương thảo địa,
       玉樓人醉杏花天。    Ngọc lâu nhân túy hạnh hoa thiên.
Có nghĩa :
         Dây cương vàng, tiếng ngựa hí trên đồng cỏ xanh tươi.
         Trong lầu ngọc, người say trong mùa hoa hạnh nở.


  
        又一次上堂,舉狗子無佛性話(註二),乃曰:
        Lại một lần trên giảng đường, đang nói về " Cẩu tử vô phật tính" (2), sư bèn đọc nài kệ :

          二八佳人刺繡遲,   Nhi bát giai nhân thích tú trì,
          紫荊花下囀黃鸝。   Tử kinh hoa hạ chuyển hoàng li.
          可憐無限傷春意,   Kha lân vô hạn thương xuân ý,
          盡在停針不語時。   Tận tại đình châm bất ngữ thì !

Nghĩa Bài Kệ :
         Giai nhân tuổi vừa đôi tám ngồi thêu một cách lơ đểnh.
         Dưới hoa tử kinh chim hoàng oanh đang hót líu lo.
         Thương thay cái ý thương xót cho mùa xuân vô hạn của nàng, đều ở trong một lúc ngừng kim thêu mà không nói một lời nào !
Chú Thích :
       THÍCH 刺 là Đâm. TÚ 繡 là Thêu. THÍCH TÚ 刺繡: là từ kép chỉ THÊU THÙA.
       Câu đầu của bài kệ này hay bị hiểu nhầm chữ TRÌ 遲. TRÌ là TRÌ TRỆ 遲滯, TRÌ HOÃN 遲緩, có nghĩa là : Lôi Thôi, Lơ Đểnh. Chớ TRÌ ở đây không phải là CHẬM. Câu nầy thường được dịch là : " Người đẹp đôi tám ngồi thêu một cách chậm raĩ ". Dịch như thế không sát NGHĨA chữ mà cũng không ăn với Ý của bài Kệ nữa ! Tại sao ?! Vì Nàng ngồi dưới khóm hoa Tử Kinh nghe chim Oanh hót là để thương cảm cho mùa xuân chớ không phải thật tình muốn ngồi để thêu thùa gì cả. Thêu chỉ là cái cớ, cái làm đẹp bên ngoài cho có vẻ, để che giấu đi nỗi lòng thương cảm của nàng đối với mùa xuân sắp qua đi mà thôi ! Xem 2 câu tiếp thì sẽ rõ !

  
 Diễn Nôm :
                Thêu thùa lơ đễnh giai nhân,
                Dưới cành hoa tím chim oanh hót chào.
                Thương thay xuân sắc dạt dào,
                Ngừng kim lặng lẽ biết bao ý tình !

         修行最關鍵的,就是要能夠透聲透色,不為聲色所迷。避開聲色,潛入山林,作為修行的一個階段,固然不可缺少,但是,最終還是要回到聲色中來淬火,以顯示其金剛之性。「 金勒馬嘶芳草地,玉樓人醉杏花天」,於此極盡歡樂之地,能否透得過???若透不過,說一千道一萬,也只是知見。
         Cái then chốt nhất của việc tu hành là có thể thấu Thanh thấu Sắc, không bị mê hoặc bởi THANH SẮC. Tránh xa Thanh Sắc, ẩn thân vào rừng núi để tu luyện, giai đoạn đó cố nhiên không thể thiếu. Nhưng sau cùng, cũng phải trở về với Thanh Sắc để chiụ thử thách, và để tỏ rõ cái tính Kim Cang bất chuyển vững chắc của mình. Giữa cảnh cực kỳ hoan lạc như : " Kim lặc mã tê phương thảo địa, Ngọc lâu nhân túy hạnh hoa thiên " mà có thể dửng dưng được, nếu bị lay chuyển, thì có thuyết giảng một ngàn một vạn lần cũng chỉ là hiểu biết suông mà thôi !

註一: 
 不與萬法為侶者的公案如是-----
龐居士於唐貞元年初,謁石頭和尚,
乃問不與萬法為侶者是什麼人?
石頭和尚以手掩其口,而豁然有省。
後參馬祖,問曰:
「不與萬法為侶者,是甚麼人?」
祖回答:「待汝一口吸盡西江水,即向汝道。」
遂於言下,頓悟玄旨。
CHÚ THÍCH 1.
        Công án " Bất dữ vạn pháp vi lữ " là...
        Đầu năm Trinh Nguyên đời Đường, Bàng Cư Sĩ yết kiến Thạch Đầu Hoà Thượng, có hỏỉ : Người mà " Bất dữ vạn pháp vi lữ " là người như thế nào ?. Thạch Đầu Hòa Thượng lấy tay che miệng lại, mà bỗng nhiên có chút giác ngộ.
         Sau tham kiến Mã Tổ, lại hỏi rằng : Người mà " Bất dữ vạn pháp vi lữ " là người như thế nào ?. Tổ trả lời rằng :
       - Khi nào ngươi có thể một hơi uống hết nước của sông Tây Giang, thì ta sẽ nói cho ngươi biết !.
         Sau lời nói đó, bỗng nhiên đốn ngộ huyền vi.
                  
 註二: 
 狗子佛性的公案如是-----
  禪宗公案名。又作趙州狗子、趙州佛性、趙州有無、趙州無字。
「狗子有無佛性?」自古為禪宗破除執著於有、無之公案。
僧問趙州從諗禪師:『狗子還有佛性也無?』
趙州從諗禪師云:『有。』
僧云:『既有,為甚麼卻撞入這箇皮袋?』
趙州從諗禪師云:『為他知而故犯。』
又有僧問:『狗子還有佛性也無?』
趙州從諗禪師曰:『無。』
僧云:『一切眾生皆有佛性,狗子為什麼卻無?』
趙州從諗禪師云:『為伊有業識在。』

CHÚ THÍCH 2 :
               Công án : Phật tính của chó.
Còn gọi là : Chó Triệu Châu, Triệu Châu Phật Tính, Triệu Châu hữu vô, Triệu Châu Vô tự.
      " Chó có Phật tính hay không ? " là Công Án của Thiền Tông từ xưa đến nay còn đang tháo gở giữa CÓ và KHÔNG.
        Có tăng nhân hỏi Triệu Châu Tòng Niệm Thiền Sư rằng : " Chó còn có Phật tính không ? ". Sư đáp : " Có ". Tăng nói rằng :"  Đã có Phật tính, sao còn chui vào cái lớp vỏ bọc nầy ? ". Sư đáp : " Vì nó biết mà vẫn cứ phạm ". 
         Lại có một tăng nhân hỏi : " Chó còn có Phật tính không ? ". Sư đáp : " Không ". Tăng nói : " Nhất thiết chúng sinh đều có Phật tính, tại sao chó lại không có Phật tính ? " Triệu Châu Tòng Niệm Thiền Sư đáp : " Vì nó đang mang cái nghiệp trên mình !".

       "Sắc tức thị không, Không tức thị sắc !" Theo bạn, Chó có "Phật tính" hay không ?!


                                       杜紹德
                                     ĐỖ CHIÊU ĐỨC


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

XUÂN ĐẤT KHÁCH - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI



 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người


XUÂN ĐẤT KHÁCH

Xuân đất khách gió lùa qua mái tóc
Nghe lòng mình chợt lạnh giữa trời xa
Phố xứ người đèn hoa giăng rực rỡ
Mắt cay cay vẫn nhớ bóng quê nhà

Nhớ bến sông con đò chiều lặng sóng
Nhớ hàng tre nghiêng bóng buổi hoàng hôn
Mùi bánh Tết quyện khói chiều thơm ấm
Nhớ mẹ ngồi quạt lửa bếp xuân hồng

Xuân nơi đây rượu nồng không đủ ấm
Chỉ quê nhà mới sưởi được tâm hồn
Ước một chuyến quay về trong nắng sớm
Để nghe tiếng chim hót giữa vườn xanh
Nghe pháo nổ rộn ràng trong ký ức
Áo mới thơm hương nắng thuở quê nghèo
Con đường đất in bàn chân bé nhỏ
Dẫn ta đi qua những buổi xuân theo

Xuân đất khách bao mùa hoa vẫn nở
Mà trong tim chỉ một hướng quay về
Dẫu xa xôi ngàn trùng mây cách trở
Hồn vẫn neo nơi bến cũ trăng thề

Mai có dịp trở về trong gió mới
Quỳ bên thềm nghe tiếng mẹ ru xưa
Ôm quê hương vào lòng như thuở nhỏ
Cho xuân này thôi lạnh giữa sương mưa.



HUỲNH TÂM HOÀI

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI

 

              Có thể là hình ảnh về văn bản


LÊN MAI CHÂU NGỦ NHÀ SÀN
Tặng Nhà Thơ Vũ Quang Tần


Lên Mai Châu qua đêm Bản Lác
Gái Thái tóc thơm, da trắng , thịt mềm
Đôi bầu Nhật Nguyệt như mộng ước
Ru hồn trai lên cõi trời tiên...


Thật "hên" còn xứ hoang sơ thế
Tắm suối nguồn, hái hoa Vông Vang
- Chai Rượu ngất ngư bên bếp lửa
Được "chết" trong say đắm mắt Nàng...
 
Ai đã từng sang Nga, sang Pháp
"Của Lạ" đâu bằng ở Việt Nam ? (1)
- Nhớ ơi  Tây Tiến...thiên đường ngát
Lên ở Mai Châu ngủ Nhà sàn...



NGUYỄN KHÔI
 
-(1) Việt Nam ta có 54 dân tộc (ngót 100 tộc người)
nên các Bông hoa Rừng, Bông hoa Châu thổ, Bông hoa miền Biển...
cực kỳ phong phú rất đẹp và rất lạ...thả sức cho các Nhà Văn,
Nhà thơ tìm hiểu, khám phá...
 
Kỷ niệm chuyến đi Mai Châu cùng Nhà Văn Tô Hoài, Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn...


ĐÊM TÔ  CHÂU NGHE QUẠ  KÊU

       nhớ Quách Tấn & Yến Lan
" Từ Ô Y Hạng rủ rê sang..."
                 Quách Tấn
 
Đêm Bến Phong Kiều vang tiếng quạ
Tưởng nơi Bến Chợ động trăng mơ ?
Nửa đêm chuông vọng sầu khách lạ
Lửa chài thao thức với Người thơ...


Viết tại Tô Châu ( Trung Quốc) 17-6-2006


TRĂNG VƯỜN CŨ
(Nhớ Quách Tấn & Yến Lan
Tặng : Đặng Quí Địch (Bình Định)
 
Lâu lắm mới về thăm Vườn cũ
Đêm trăng thơ thẩn dạo một mình
Cha mẹ đã đi vào thiên cổ
Cây cao bóng cả tỏa rung rinh

Ồ kinh, tiếng gió vẫn du dương
giun dế ca lên khúc nhạc buồn
Thạch Sùng tặc lưỡi bên hiên vắng 
thầm lặng đôi làn Dạ lan hương...

Ừ thương, một mảnh trăng vườn cũ
"thất thập" ta là kẻ mồ côi
-Đâu bạn học trò như quỷ sứ ?
bát cháo tranh nhau...mẹ cha cười !

Than ôi, thêm tủi thăm vườn cũ
Trăng có đoàn viên, mình một mình
Con cháu lưu vong phương trời lạ (1)
Thơ phú chông chênh nỗi bạc tình .

 
-(1) Con trai & cháu đích tôn của tác giả định cư ở
 bên Anh Quốc.
Quê Đình Bảng - xuân Canh Dần 2010
 
HOÀI NIỆM BẾN MY LĂNG
Tặng : Lâm Bích Thủy (1)

 Sông Cửa Tiền mênh mông mùa nước lũ
Bến Trường Thi lưu dấu gót Thi nhân
Thành Bình Định mờ sương vầng trăng nhú
Để Người thơ mường tượng Bến My Lăng

Chàng tráng sĩ từ Tây Sơn thượng đạo
Việc quân cơ về tiếp ứng Bàn Thành
-Thời oanh liệt đã đi vào Lịch sử
Để Nhà thơ huyền thoại Bến My Lăng...

Ơi xứ sở đã bao phen huyết chiến
Máu anh hùng còn dào dạt Côn Giang
Hận Tây Sơn chôn đáy Đầm Thị Nại
Ngời trang thơ hoài niệm của Yến Lan...


 (1) Con gái Nhà thơ.

 

   Qui Nhơn 17-9-2009

               NGUYỄN KHÔI