CỔ TÍCH TA VÀ BÉ
BLOG CỦA NHÃ MY
Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026
CỔ TÍCH TA VÀ BÉ - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG
Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026
NGỌT LÀNH - THƠ LÊ KIM THƯỢNG
NGỌT LÀNH
1.
Quê hương đẹp mãi trong mơ
Tình quê gắn với tuổi thơ xa vời
Quê nhà đẹp mãi ngàn đời
Nhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…
Trời xanh, xanh thẳm mênh mông
Bức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đò
Bờ sông đợi, bến nước chờ
Có người viễn xứ bên bờ nhớ xưa
Quê nhà mưa nắng hai mùa
Thảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lành
Nhà nghèo vách đất, mái tranh
Nồi cơm chín tới, bát canh đậm đà
Cơm chiều mắm muối ngày qua
Bình yên, thanh đạm chan hòa vui tươi
Tri âm chén rượu, nụ cười
Xưa nay ai cũng quý người thủy chung…
2.
Cuộc đời có có, không không
Còn chăng chỉ một tấm lòng yêu quê
Bình thường mà lắm đam mê
Để người xa xứ sơn khê ưu phiền
Cuộc đời điên đảo, đảo điên
Về quê tìm lại một miền thảnh thơi
Mong gì tìm được một nơi
Xóa đi phiền muộn một đời chênh chông…
Con về nhà đã vắng không
Nhớ hình bóng Mẹ trong lòng xót đau
Mẹ đi mãi mãi về đâu
Lung linh nến cháy hai đầu áo quan
Bàn thờ lặng lẽ khói nhang
Lòng con quặn thắt bàng hoàng ngu ngơ
Nghẹn ngào nhớ Mẹ ngày thơ
Rưng rưng nước mắt bơ vơ cuối đời…
Nha Trang, tháng 06. 2026
LÊ KIM THƯỢNGThứ Ba, 23 tháng 6, 2026
''NHỚ EM DỊU HIỀN NẮNG CHIỀU NGỪNG TRÔI'' - TRẦN HỮU NGƯ
“NHỚ EM DỊU HIỀN NẮNG CHIỀU NGỪNG TRÔI…”
MƯA NGANG - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026
HỮNG HỜ ĐÊM - THƠ NGUYỄN GIA KHANH

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026
BÓNG DÁNG MỘT CON PHÀ - TỪ KẾ TƯỜNG

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026
NÓI VỚI MẸ - THƠ HUỲNH SƠN VŨ
NÓI VỚI MẸ | |
Thôi đừng khóc nữa những bờ mi Cho trời hạ trong màu thiên thanh Sau đôi mắt ướt chiều tà rơi rụng Mẹ không thể khóc như ngày còn thiếu nữ Hai phần ba cuộc đời nghiêng ngả trên vai Mỗi bước chân thời gian đi qua đời mẹ Quãng hành trình con khập khiễng dấn thân Hỡi buồn đau xin đừng theo bên mẹ Để nụ cười tô điểm rạng bờ môi Nửa đời con không thể hiểu nổi ý nghĩa Giọt mồ hôi mẹ rơi trên cánh đồng Con chỉ biết hạt cơm mình ăn mặn đắng Từ thầm lặng những bàn tay thơm đất Từ những buổi chiều quá vãng mông lung Mẹ tạc hình hài con bằng sữa Nuôi lớn thân con bằng gạo mùa hanh hao Bằng nước sông hoài niệm Nên cả đời con nặng nợ quê hương Thôi đừng chảy nữa dòng nước mắt xa xăm Để trời xanh thôi không buồn rầu rĩ Đôi má mẹ còn chút thanh xuân Đời thiếu phụ chông chênh Cuộc đời con hát khúc thanh tân Con còn nghe tiếng cười của mẹ Buổi trong veo sớm mai Tinh khôi thổn thức An yên ươm mầm trong mẹ Phước duyên gieo khắp trời Con quỳ xuống tĩnh tâm ôm vào lòng Đất lạnh nghìn xa Thầm cảm ơn đời Cảm ơn mẹ Con được thành người Thành con mẹ Lớn khôn giữa cõi ta bà.
HUỲNH SƠN VŨ Nguồn : Thơ Văn Trần Yên Hoà | |

