CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

THƠ VỀ HUẾ - NGUYỄN KHÔI

 


                            Có thể là tác phẩm nghệ thuật


MƯA HUẾ

Đến Huế gặp suốt chiều mưa Huế

Mưa nghiêng nghiêng nắng xế xiên ngang 

- Gói làm sao được chùm mưa nhỉ? (*)

Cho người bạn quý gội trời hương...


Ngoài nớ chừ đang rát nắng hè

Thèm cơn mưa Huế mát lòng nghe

Bên đê sông Đuống đang phòng lũ

Mong mưa lại sợ lụt vỡ đê


Ai đã từng che mưa áo mỏng

Tìm hơi nhau sưởi ấm buồng tim (*)

Mưa giăng núi Ngự, dòng Hương sóng

Để cả đời mưa Huế đi tìm


Vô duyên đến Huế-Người đi vắng

Rả rích ngoài hiên, đứng thẫn thờ

-Kìa ai lữ thứ, trời chưa nắng

Dầm dưới mưa dày ngỡ Huế xưa.


Huế chiều 11-9-1999

(*)Ý thơ H.Đ.T.A


MƯA SÔNG BỒ

Xuôi nẻo sông Bồ mưa nghẽn lối

Trông núi trông mây tưởng Huế gần

Thương người ở A Sao, A Lưới

Chưa kịp về lũ khéo cầm chân


Nhớ bạn hai mươi năm xa xứ

Trong cơn mơ về thăm đất ông bà

Là chim Bồ chao bay tìm hơi hướng cũ

Khói cơm chiều... đâu bãi chiến trường xưa?


Ôi thế kỷ ta qua đau thương và bão táp

Tiếng quê hương đất khách nhạt phai dần

Tưởng sóng vỗ mạn thuyền con cá quẫy

Trải lưới lòng ai đó thầm giăng?


Về tới sông Hương trời trong mây tạnh

Ngỡ ngàng sao gặp đuôi mắt ai nhìn

Thôi, mình cứ tảng lờ như vô cảm

Mưa sông Bồ còn dội buốt con tim.


Huế 11-9-1999


 NHỚ HUẾ

Mình không ở Huế mà nhớ Huế

Nỗi nhớ chừng như cũng lạ kỳ?

Sông Hương soi bóng chùa Thiên Mụ

Một tà áo tím đủ say mê...


Ai bảo Cố Đô đầy hoài cổ?

Thương ông cha Nam tiến thuở nào

Một gánh giang sơn vào Thuận Hoá

Khúc Nam Ai bỏng tiếng gươm đao


Mình không người Huế mà nhớ Huế

Mạch nguồn Kinh Bắc khởi Thăng Long

Khúc Nam Bằng thoảng giọng hò Thanh Hoá

Để câu quan họ tới Đàng Trong


Mình người xa Huế nên nhớ Huế 

Gặp ai quê Huế ngỡ người thân

Nhớ ngọn cờ hồng trên thành Nội

Bởi chung huyết quản máu Lạc Hồng.

 


                                       NGUYỄN KHÔI 

                       Hà Nội 6-1999

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

MỘT THUỞ ĐỜI LANG BẠT - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI

 

MỘT THUỞ ĐỜI LANG BẠT


Một thuở tóc xanh đời lang bạt
Giờ tóc chiều điểm trăng như sương
Ngồi ủ rũ trên ghế buồn tức tưởi
Đã hết đời kiêu ngạo tai ương
Vai từng gánh mộng cao hơn núi
Chân từng qua gió bụi trăm phương
Mắt từng cháy niềm tin rực lửa
Tay từng vẫy gọi cả nhân gian
Rượu từng uống cạn đêm không đáy
Nhạc từng ôm suốt những canh tàn
Cười ngạo nghễ với đời dâu bể
Ngỡ kiếp người chỉ một lần sang
Ai biết sóng đời nhiều lớp thế
Ai hay nhân thế lắm đoạn trường
Một bước hụt, trăm năm trĩu nặng
Ngoảnh đầu sương khói đã giăng đường
Bạn cũ kẻ còn, người khuất bóng
Tên tuổi chìm theo những mùa xa
Chén trà nguội lạnh bên song cửa
Nghe gió thở dài chuyện đã qua
Tóc rơi theo tháng ngày mỏi mệt
Lưng còng chở nặng nợ trần ai
Muốn đứng dậy mà chân run rẩy
Bóng chiều đè xuống cả tương lai
Thôi cũng đủ một đời giông bão
Được mất rồi như mộng chiêm bao
Ngẩng mặt ngắm trăng treo cuối dốc
Cười buồn cho kẻ đã từng cao
Nếu kiếp khác thì xin làm cỏ
Mọc bên thềm nắng sớm hiên nhà
Không kiêu ngạo, không mang tai họa
Chỉ xanh thầm với gió trăng qua.


HUỲNH TÂM HOÀI

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI



 Có thể là hình ảnh về cây quả hạch và văn bản


CHUYẾN XE NÀY LÊN CHÂU YÊN

"đã lên uống rượu Châu Yên 
về xuôi còn để nỗi phiền cho ai" 
Chuyến xe này đi lên Châu Yên 
Nghiêng 
Nghiêng chiều mây dốc đỏ 
Nghiêng 
Nghiêng ngàn suối rửa chân em 
Tiếng khèn 
Xuyên tim 
Chuyến xe đi trên mây trên gió 
Suối Vạt thở dài 
Rửa xém lông mày ai 
Trong rừng đêm 
Ai đi bước chân của gió 
Con hoẵng động tình 
Mở cửa thung êm... 
Chuyến xe này đi lên Châu Yên 
Chở đầy những hũ 
SAY 
MEN...



CON MẮT PHÚ YÊN

Qua Tuy Hoà có gì để nhớ?
- Em đa tình, con mắt Phú Yên;
Ở nơi ấy biển trời sóng vỗ
thực dịu hiền để muốn ở thêm.

Nho nhỏ êm êm làng phố nhỏ
thấm vào tim hạt muối nghĩa tình;
anh nhắm mắt mà anh nhìn thấy rõ
gió ru hời đôi mắt lim dim…

Mây nắng Phú Yên vương lòng người xứ Bắc
Người Sơn Tây đôi mắt mơ huyền
để cho khách tình si ngơ ngác
Rất đa tình con mắt Phú Yên.


ĐÔI MẮT KHƠ ME

Trông sâu thẳm mắt khmer lấp lánh 

Đôi mắt đen thắp sáng mặt trời đen 

Gió rừng biển phả dịu êm lai láng 

Da đen hồng tươi mát mặt trăng em. 

Thẳm sâu đôi mắt khmer 

Cái buồn u ẩn để mê hồn người 

Lệ rơi lệ đã khô rồi 

Còn đây ánh lửa cho đời bừng lên.



NGUYỄN KHÔI


03/1993

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

ĐƯA ÔNG TÁO - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG



 


ĐƯA ÔNG TÁO

Hai mươi ba tháng chạp đưa ông Táo
Cỡi cá chép vàng bay thẳng về trời
Bếp thảo dân nghèo nhà thơ nhà báo
Bánh kẹo thèo lèo trà nhạt tiếp hơi

Táo cũng là quan thiên đình bổ nhiệm
Suốt năm đoàn kết vui cửa vui nhà
Mặt mũi lọ lem trấn nơi xó bếp
Hạnh phúc phu thê hai ông một bà

Gia chủ cơ hàn ăn đong từng bữa
Văn chương hạ giới vốn rẻ như bèo
Cơm bụi cơm bờ ít khi thổi lửa
Khiến gia đình Táo nhiều lúc đói meo

Thôi thông cảm tớ làm nghề nuôi nghiệp
Sách ế, báo nghèo chữ nghĩa hết hơi
Báo cáo Ngọc Hoàng lựa lời tốt đẹp
Năm sau gia chủ cố gắng "lên đời" !

Quyết đổi xe xăng thay bằng xe điện
Trước là tuân thủ làm sạch môi trường
Hoặc chơi xế điếc tuỳ cơ ứng biến
Vác chạy cho mau gặp cảnh kẹt đường

Trong sớ Táo Quân nhớ ghi rành mạch
Trăm thứ lỗi phạt dân tình hoang mang
Phạt nóng phạt nguội quả là cấp bách
Hàng chục triệu đồng ôi quá ngỡ ngàng

Hàng gian, hàng giả, vô cùng thâm độc
Mánh khoé kừa đảo hết sức tinh vi
Đạo đức tha hoá ngày càng xuống cấp
An toàn toàn thực phẩm bỏ ngõ chí nguy

Trăm sự thế gian nhờ ông bà Táo
Báo cáo Ngọc Hoàng ghé mắt xuống trần
Đừng nghe nịnh thần ăn lơ nói láo
Bàn dân thiên hạ đã lắm gian nan



TỪ KẾ TƯỜNG
(Chiều 23 tháng chạp Ất Tỵ)


CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ''NHỚ NGÀY XƯA' CỦA NGUYỄN QUỲNH - ĐỖ ANH TUYẾN


{keywords}


                                      CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ

"NHỚ NGÀY XƯA" CỦA NGUYỄN QUỲNH

 

Những vần thơ viết về Mẹ và ký ức nông thôn trong dòng chảy của thơ ca đương đại không hề hiếm, nhưng để chạm được vào cái hồn cốt của sự chân thực thì không phải tác phẩm nào cũng làm được. Bài thơ "Nhớ ngày xưa" của nữ thi sĩ Nguyễn Quỳnh là một lát cắt đầy ưu tư, nơi tác giả dùng thể lục bát để ngược dòng thời gian, tìm về những mảnh vỡ của một thời gian khó nhưng lấp lánh nghĩa tình.

NHỚ NGÀY XƯA

.

Mẹ ta gian khó đã từng

Miếng sung thì chát, miếng gừng thì cay

Sinh ra bám đất ruộng cày

Nắng mòn chân rạ héo gày cuộng rơm

.

Bây giờ thương nghiệp kiếm cơm

Làm sao hạt gạo chẳng thơm như mùa mmm về

Nhớ ngày nước mặn bùn chua

Cá cờ lội ngược cơn mưa chạy đồng

.

Cái thời con dại lại đông

Thuế sưu bồi đắp chất chồng hai vai

Tháng năm ngắn, tháng ba dài

Bát cơm đấu gạo chỉ vài ngày no

.

Tép đồng tương mặn khế kho

Sắn khoai vùi bếp tiếng hò trẻ thơ

Đói no gắng gượng mẹ chờ

Chị anh khôn lớn cậy nhờ bấy nhiêu

.

Tôi thì chả đỡ được nhiều

Thu rơm quét thóc mỗi chiều cơn mưa

Bây giờ ngồi nhớ mẹ xưa

Bao năm xa cách lòng chưa hết buồn

.

Vinh hoa mà nhớ cội nguồn

Những ngày xưa ấy như khuôn tạc đời!

*

NGUYỄN QUỲNH

Mở đầu bài thơ, người đọc lập tức bị ném vào cái không gian khắc nghiệt của làng quê xưa thông qua những tính từ đầy sức gợi: “chát”, “cay”. Nhà thơ không dùng những mỹ từ hoa mỹ để tô vẽ cho sự nghèo, mà chọn cách đối diện trực diện với nó. Hình ảnh “Nắng mòn chân rạ héo gày cuộng rơm” là một sự quan sát sắc sảo, cho thấy cái nắng không chỉ thiêu đốt đất đai mà còn bào mòn cả sức lực của con người. Sự chuyển hóa giữa cái vô hình (nắng) làm biến dạng cái hữu hình (cuộng rơm) chính là một ẩn dụ khéo léo cho sự nhọc nhằn mà người mẹ phải gánh vác.

Ngay từ những câu thơ mở đầu, Nguyễn Quỳnh đã thiết lập một không gian sinh tồn đầy khắc nghiệt. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với các vị giác mang tính biểu tượng: "sung chát", "gừng cay". Đây không chỉ là thức ăn, mà là ẩn dụ cho những đắng cay của cuộc đời mà mẹ đã nếm trải.

Đặc biệt, hình ảnh "Nắng mòn chân rạ héo gày cuộng rơm" là một liên tưởng rất đắt. Tác giả không nói người mẹ già đi, mà nói "nắng mòn", "héo gày" trên chính những vật thể vô tri xung quanh. Cái nắng như có sức nặng, mài mòn đi sức lực của con người, biến cuộc đời mẹ thành một phần của đất đai, ruộng đồng.

Hình ảnh "Cá cờ lội ngược cơn mưa chạy đồng" gợi lại một không gian làng quê Bắc Bộ xưa cũ, nơi thiên nhiên và con người cùng gồng mình trong sự khắc nghiệt nhưng cũng đầy sức sống bền bỉ.

Đi sâu vào nội dung, bài thơ không né tránh những thực tại trần trụi của lịch sử như “thuế sưu bồi đắp chất chồng hai vai”. Cách ngắt nhịp và dùng từ “tháng năm ngắn, tháng ba dài” gợi lên cái nhịp sinh học khắc nghiệt của nhà nông – khi thời gian no đủ thì trôi nhanh, còn những ngày giáp hạt thì dằng dặc. Những món ăn như “tép đồng tương mặn”, “khế kho” hay “sắn khoai vùi bếp” không chỉ là thức ăn để lấp đầy dạ dày, mà đã trở thành những chứng nhân cho sự gắn kết gia đình.

Sự lôi cuốn của bài thơ nằm ở cấu trúc chuyển dịch thú vị giữa "bây giờ" và "ngày xưa". Khi đã đứng ở vị thế của một người thành đạt với "thương nghiệp" và "vinh hoa", nhân vật trữ tình lại nảy sinh một nỗi hoài nghi đầy xót xa: “Làm sao hạt gạo chẳng thơm như mùa”. Đây là một nhận xét tinh tế về mặt tâm lý, bởi hạt gạo ngày nay dù trắng trong, dẻo thơm đến mấy cũng thiếu đi cái vị của sự nhọc nhằn và tình thâm sâu nặng. Trong ký ức ấy, hình ảnh "Cá cờ lội ngược cơn mưa chạy đồng" hiện ra như một biểu tượng của sức sống bền bỉ giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Đoạn thơ giữa tiếp tục đào sâu vào những chi tiết thực nghiệm như thuế sưu, bát cơm đấu gạo, hay cái đói quay quắt của "tháng Ba dài", vẽ nên một bức tranh xã hội nông thôn ngột ngạt. Nhưng chính trong cái nền tăm tối đó, người mẹ hiện lên như một trụ cột tinh thần duy nhất; cụm từ "gắng gượng mẹ chờ" đã tạc nên chân dung một người đàn bà nuôi con không chỉ bằng khoai sắn mà bằng cả đức hy sinh thầm lặng.

Khép lại bài thơ là một nỗi buồn ưu tư mang tính nhân văn sâu sắc. Sự trung thực của người con được thể hiện qua cái nhìn tự vấn, không tô vẽ khi thừa nhận mình "chả đỡ được nhiều", chỉ quanh quẩn với việc "thu rơm quét thóc". Thái độ này càng làm tôn thêm sự vĩ đại của mẹ và sức nặng của câu kết: "Vinh hoa mà nhớ cội nguồn / Những ngày xưa ấy như khuôn tạc đời". Đây là lời khẳng định đanh thép về đạo lý uống nước nhớ nguồn, rằng quá khứ khổ đau chính là chiếc khuôn định hình nên nhân cách và sự thành bại của mỗi người ở hiện tại.

Câu kết “Những ngày xưa ấy như khuôn tạc đời” đã nâng tầm bài thơ từ một tiếng lòng cá nhân thành một quy luật phổ quát. Quá khứ không phải là gánh nặng, mà là cái khuôn mẫu để hình thành nên bản lĩnh và cốt cách của một con người ở hiện tại. Dù đôi chỗ vần điệu còn mộc mạc, gần với lối kể chuyện hơn là sự trau chuốt ngôn từ, nhưng chính sự mộc mạc đó lại tạo nên một hấp lực riêng, khiến bài thơ "Nhớ ngày xưa" đã thành công trong việc khơi gợi lòng trắc ẩn, vừa là tiếng khóc thương mẹ, vừa là lời nhắc nhở về những giá trị truyền thống đang dần mai một giữa dòng đời hối hả.

Có thể nói, bài thơ là một bản tổng kết bằng cảm xúc về một thời đại đã qua, nơi mà những giá trị tinh thần được tôi luyện qua gian khổ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, giữa những vinh hoa của hiện tại, nếu thiếu đi sự kết nối với “cội nguồn”, con người sẽ chỉ là những thực thể không gốc rễ.

*


ĐỖ ANH TUYẾN



Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

XUÂN QUÊ - THƠ LÊ KIM THƯƠNG

 

                             



XUÂN QUÊ 

 

 

1. 

 

Người về cùng với xuân quê

Mùa xuân trở lại, người về quê hương

Dẫu cho mưa nắng gió sương

Người quê đón nhận yêu thương chan hòa…

Hừng đông chim ríu rít ca

Mái nhà xưa cũ vỡ òa vui tươi

Nắng xuân về với nụ cười

Mầm non đón ánh mặt trời mong manh

Sông xuân dòng nước xanh xanh

Chiếc xuồng nho nhỏ chòng chành xa xa

Cánh cò bay lả bay la

Bay qua sông vắng, bay xa giang đầu

Đồng xuân xanh thẳm một màu

Một đàn cò trắng, trắng phau trên trời

Đồng xanh thấp thoáng bóng người

Áo nâu, nón lá Mẹ cười…”Ngày xưa.”…

 

2. 

 

Gió xuân nhè nhẹ như vừa

Lách luồn mái lá, đong đưa nắng chiều…

Lưng còng bóng Mẹ liêu xiêu

Khát khao tiếng Mẹ mắng yêu thuở nào

Nhớ nhiều bến nước cầu ao

Tình quê tha thiết thấm vào lòng con…

Chiều buông màn tím hoàng hôn

Ai xui cơn gió thổi hồn trầm tư

Chuông chùa văng vẳng xa đưa

Gió lay cành lá lưa thưa bồi hồi

Cánh diều bay bổng lưng trời

Chiều tà nắng nhẹ, vàng phơi áo màu…

Trăng lên chiếu sáng đêm thâu

Cảnh quê yên ả, về đâu cánh diều

Trăng vàng thả bóng liêu xiêu

Lời ru Đất Mẹ còn nhiều bâng khuâng…


           

            Nha Trang, tháng 02. 2026

                  LÊ  KIM  THƯỢNG