
CA SĨ KHÁNH NGỌC QUA CA KHÚC “MẮT BUỒN HANOI”

CA SĨ KHÁNH NGỌC QUA CA KHÚC “MẮT BUỒN HANOI”
DÁNG HUẾ HOÀNG KIM XƯA
Tìm em giữa nội thành xưa Huế cũ
Rêu phong buồn… che khuất một hoàng kim
Ta lần bước qua miền xưa kỹ niệm
Gọi tên O… mà lòng mãi lặng im…
Ai gọi mô tê… giữa chiều bảng lảng
Tên của O… rơi xuống nước Hương Giang
Sầu chi chứa… bóng người xưa năm cũ
Áo hoàng kim… đã mất… bóng mây tan
Hương Giang ơi… trôi đi mô trôi vội
Để tình ta… lạc mất giữa sương mù…
Ta không còn… là ta ngày nớ nữa…
Chỉ còn đây… một bóng lẻ ưu tư…
Chuông Thiên Mụ… ngân chi mà sầu rứa
Nghe trong lòng… rát ruột .. một niềm đau…
Huế xưa ơi… răng mà buồn chi lạ …
Giữ tình người… dao cứa mãi lòng sầu…
O mô rồi… người ơi…. năm xưa ấy…
Bỏ lại ta …dưới bóng ánh trăng tàn…
Một lần bên nhau… mà thương mà nhớ
Để mô chừ… ta mãi mãi …miên man…
Ta là gió…gió bay qua thành nội
Ta là mây …mây trôi… giữa trời xa
Thôi đừng kím… một điều không có nữa
Kẻo đau lòng… tái tê một ngày qua……
Ta thương O… thiệt lòng… O có biết …
Thương quá khi duyên ni đã lỡ làng…
Dẫu trăm năm… ta còn mong còn đợi…
Ôi trăm năm…! cũng chỉ rứa mà thôi…
Hương Giang ơi… đừng trôi nhanh tội lắm…
Cho ta còn… giữ chút bóng người xưa…
Ta tan rồi… như sương sa buổi sớm…
Chỉ còn người… trôi mãi giữa dòng mưa…
Chuông Thiên Mụ… còn ngân trong gió lạnh…
Như tình ni… không dứt được mô tê…
Huế mình ơi… răng mà buồn chi lạ…
Giữ thương đau… chưa trọn một câu thề…
Tình đã lỡ… răng còn thương đến rứa…
Rứa còn thương, con nhớ….Cẩm Tú ơi… …

GIẤC MƠ THIÊN THẦN
Em mơ đôi cánh thiên thần bé nhỏ
Chấp cánh bay tới khung trời yêu thương
Đưa anh đến cung Hằng hoa sáng tỏa
Ôi! Nồng nàn đêm huyền mộng ngát hương
Anh ơi! Vầng trăng đêm nay đẹp quá!
Ta bên nhau phiêu lãng giữa trời mây
Hồn chơi vơi nơi thiên đường tình ái
Đêm mặn nồng...nụ hôn đắm ngất ngây
Em mơ đôi cánh thiên thần xa vút
Mộng thần tiên giữa chốn thiên thai
Em lãng đãng trong bình minh nắng sớm
Có anh bên em, ấm áp những đêm dài
Em sẽ mãi là thiên thần bé nhỏ
Cho anh dệt thắm những vần thơ
Anh ép vào thơ đóa hồng nhung đỏ
Nở yêu thương... em ôm ấp mong chờ.
JOS NHẬT QUANG

HẠT MƯA
Long lanh trên phiến lá
Hình như mới đêm qua
Hạt sương hay hạt ngọc
Hay là hạt mưa sa.
Xin biến thành hạt lệ
Gọi nụ tình trổ hoa
Ngày sau như hạt bụi
Hòa vào cõi thiên hà.
Đợi ngàn năm chuyển kiếp
Lại thành hạt mưa sa
Reo thì thầm trên lá
Kể chuyện tình chưa xa.
NGUYỄN AN BÌNH
(những bài thơ ngắn)
THƠ MỪNG TIỂU HÈ 80 XUÂN
Thế là Nàng đã 80
Chừng như Xuân Sắc thoáng thời Thanh Xuân
Ngang vai suối tóc buông trần
Ngực non như mới nhú tuần sướng non
Lưng ong từng địu cõng con
Lên rừng xuống biển chẳng mòn gót chân
Long lanh mắt đượm phong trần
Trãi qua bom đạn xem chừng vẫn tươi
Bây giờ nàng đã 80
Cháu con mỗi đứa mỗi nơi một đàng
Bây giờ Chàng ở bên Nàng
Bỏ thời công tác mỗi phương một người
Đời vui còn có tiếng cười
Nhà mình mình ở tự nuôi chăm mình
Cháu rau đượm ấm trà xanh
80 xuân thắm duyên tình thương yêu
NGUYỄN KHÔI
HN 4-4-2026
“Chẳng thơm cũng thể hương dànChẳng trong cũng nước nguồn Hàn chảy ra”
“Tây phong Hà xứ xuy trần khởiBất tụ niên tiền triệt thể thanh”
“Gió tây cuốn bụi dồnNước trong thấy đáy nay còn nữa đâu”
TÔI NGHE NHẠC LÀ ĐỂ….?