CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

KIẾP SAU - THƠ LÊ KIM THƯỢNG



 KIẾP   SAU 

 

1. 

 

Yêu nhau từ thuở còn thơ

Nào ai biết được… ai ngờ mai sau…

Ru em ngày đã đổi màu

Lời ru có những “… trái sầu rụng rơi…”

Cà phê giọt đắng đọng rơi

Giọt buồn đen thẫm cạn lời thủy chung

Yêu thương dẫu có vô cùng

Nào ai biết được… ngàn trùng nhớ mong

Trái tim rạn vỡ trong lòng

Tình xa, tình lỡ… xoay vòng buồn thiu

Thương nhau ngày ấy thật nhiều

Không duyên, không nợ hắt hiu tình buồn

Thôi đành “…cắt dứt dây chuông…”

Ai thương, ai nhớ, ai buồn, ai say

Cuộc tình mòn mỏi hao gầy

Áo hồng chưa mặc thì nay mất rồi…

 

 

2. 

 

Dù cho ước hẹn thề bồi

Nợ duyên không có, yêu rồi vẫn xa

Tình đầu đâu dễ phôi pha

Cố quên càng nhớ, cố xa càng gần

Lời tình thề hẹn bao lần

Lời tình trôi giữa Sông Ngân mất rồi

Bao năm trông ngóng phương trời

Quầng thâm đôi mắt… nhớ người mai sau

Những chiều trời đổ mưa mau

Nhìn mưa lặng nhớ một câu thơ buồn

Làm sao trời hết mưa tuôn

Để cho nước mắt… ngược nguồn về tim

Bóng em biền biệt khuất chìm

Đã đi… đi mất biết tìm về đâu

Nợ em một Khối Tình Sầu

Tìm em tôi trả…kiếp sau Luân Hồi…   

          

 

            Nha Trang, tháng  06. 2026

                 LÊ KIM THƯỢNG


Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

NẾU ĐIỀU CÓ THẬT - THƠ NGUYỄN VĨNH LONG


 Hoạ sĩ Nguyễn Trung: thế hệ vàng trong ...

    Tranh Nguyễn Trung



NẾU ĐIỀU CÓ THẬT

viết cho ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3 -

  

Nếu có thật cuộc luân hồi số phận

sẽ vì em tôi đón nhận mai này

trong đôi mắt đâu muôn vàn vết cắt

lưỡi dao tình ngọt lịm những bàn tay

 

Nếu có thật cuộc trăm năm đã định

sẽ vì em tôi ngồi lại hiên nhà

đợi cuộc tình dù chẳng hứa hẹn xa

theo chiếc lá mùa rơi vàng cuối ngõ

 

Nếu có thật cuộc đời là bể khổ

sẽ vì em tôi đắm giữa muôn trùng

tiếc chi ngày theo vạt nắng mong manh

trên môi đã một lần thôi cứ ngỡ

 

Nếu có thật đường chỉ tay lầm lỡ

sẽ vì em tôi đi hết con đường

bận chi lòng dù hằn vạn vết thương

tôi vẫn đợi ngày hương tàn phấn nhạt

 

Nếu có thật cõi niết bàn cực lạc

sẽ vì em tôi chọn thế gian buồn.!


 

  NGUYỄN VĨNH LONG

Nguồn: Thơ Văn Trần Yên Hoà



Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

VỌNG EM - THƠ TRẦN YÊN HOÀ

 

Nguyen Trung Artist - Vietnam Art Gallery NGUYEN TRUNG

Tranh Nguyễn Trung


 VỌNG EM


Ta ca xang suốt buổi chiều

Vọng em như thể quá nhiều tơ vương

Mà sao như thể lạ giường

Đúng ta thương nhớ suốt đường trường tôi


Ta quang gánh suốt một đời

Ta luay huay với những lời đắng cay

Ta biết ta trong cõi này

Yêu em vô vọng không ngày không đêm


Ta gọi em suốt đời tôi

Sao trong thiên hạ biết bao nhiêu người

Những tà áo trắng bay bay

Tôi nghiêng ngó mãi rớt qua tay mình


Cũng vì chỉ một em xinh

Nên tôi xin đứng đợi tình. Gọi em

Nên  tôi. Chỉ em là em

Tôi ngơ ngác trong cõi đêm nghìn trùng

Không đêm nào tĩnh cơn khùng

Vào ra trông ngóng não nùng xác thân

Tôi quỳ tôi với ăn năn

Xin cho tôi chút vô thần kiếp tôi


*


Xin thưa với em rằng

Đúng tôi Ngơ Ngác Cõi Người*em ơi


 

TRẦN YÊN HÒA

* tên một tập thơ của Luân Hoán


Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

HOẠ KHÚC SÔNG TIỀN - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG

 



HOẠ KHÚC SÔNG TIỀN


Thổi lồng lên gió Tháp Mười

Hương Giang, ơi hỡi ơi hời ! Hương Giang!

Chút tình Tôn Nữ nặng mang,

Thương ai lửa thắp tro tàn Huế xưa

Buồn vui thầm gọi khẽ thưa

Nam bình thoảng khúc âm thừa đêm sâu

Giăng đồng nước nổi… sáu câu

Lục bình trôi buổi lãng du… anh về

Bổng trầm buông bắt say mê

Nổi trôi rót giọng xuống xề mà đau!

Mời em nâng một chén đầu

Chạm vào một chút thẳm sâu cõi mình

Trời quê trong vắt vòm xanh

So dây tài tử,so tình mênh mang

Tràm Chim xuân đọng giọt đàn

Ghi ta thánh thót ngổn ngang nỗi người

Đến đây cuối đất cùng trời

Đâu ai nỡ cắt ngang lời ai đâu!

Mời em cạn nốt  chén sau

Hương Giang họa khúc sáu câu sông Tiền!

Trăng rằm soi tỏ Tràm Chim

Lênh loang câu hát buộc duyên nôï vào

Hai dòng sông… hợp lưu nhau

Tạ lòng tri kỷ nặng sâu tình nồng!



TRẦN NGỌC HƯỞNG


TÔI VỀ HỨNG NHỮNG TÀN TRO - THƠ NGUYỄN KHÔI


 

TÔI VỀ HỨNG NHỮNG TÀN TRO

( nhân đọc thơ Ngô Tịnh Yên )

             ———————

“ Lòng tôi ai chẻ những tàn tro bay “

( Thơ Ngô Tịnh Yên )


Tôi về hứng những tàn tro

Bếp than em nhóm củi ngo hôm nào

Nỗi buồn tôi hứng hạnh hao

Sóng sông tôi hứng dạt dào tim bay

Hứng đường ngôi , hứng bàn tay

Nhành gai tôi hứng máu rây đóa hồng

Hứng biệt ly những con đường

Hứng tình yêu để vết thương chẻ lòng

Hứng mưa rơi Lệ mơ mòng

Hứng thơm sợi tóc quấn vòng hồn tôi

Tro tàn tôi hứng tình phôi …



 Hà Nội , 26/12/2012-

NGUYỄN K HÔI


Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

MƠ ĐƯỢC HÁI SEN - THƠ NGUYỄN DU, ĐỖ CHIÊU ĐỨC DIỄN NÔM


 


Góc Việt Thi :

                         MƠ ĐƯỢC HÁI SEN của NGUYỄN DU    


                       

      Trong "Nam Trung Tạp ngâm 南中雜吟" của cụ Nguyễn Du 阮攸, ghi lại tất cả những bài thơ mà ông đã làm trong thời gian "Làm quan ở kinh đô Huế" (1805-1808). Sau đây là chùm thơ "Hái Sen" nổi tiếng của ông đã được trích làm những bài học thuộc lòng trong văn thơ cổ lớp 11 của chương trình THPT. Kính mời các bạn cùng đọc và thưởng thức hệ thống 5 bài thơ "MỘNG ĐẮC THÁI LIÊN 夢得採蓮 Mơ Được Hái Sen" của Nguyễn Du sau đây :


                 其一                    Kỳ nhất

             緊束蛺蝶裙     Khẩn thúc kiệp điệp quần

             採蓮棹小艇     Thái liên trạo tiểu đĩnh

             湖水何浺瀜     Hồ thủy hà xung dung

             水中有人影     Thủy trung hữu nhân ảnh


                 其二                   Kỳ nhị

             採採西湖蓮     Thái thái Tây Hồ liên

             花實俱上船     Hoa thực câu thướng thuyền

             花以贈所畏     Hoa dĩ tặng sở úy

             實以贈所憐     Thực dĩ tặng sở liên


                 其三                  Kỳ tam

             今晨去採蓮     Kim thần khứ thái liên

             乃約東鄰女     Nãi ước đông lân nữ

             不知來不知     Bất tri lai bất tri

             隔花聞笑語     Cách hoa văn tiếu ngữ


                 其四                  Kỳ tứ

             共知憐蓮花     Cộng tri liên liên hoa

             誰者憐蓮幹     Thùy giả liên liên cán

             其中有真絲     Kì trung hữu chân ti

             牽連不可斷     Khiên liên bất khả đoạn


                 其五                  Kỳ ngũ

             蓮葉何青青     Liên diệp hà thanh thanh

             蓮花嬌盈盈     Liên hoa kiều doanh doanh

             採之勿傷藕     Thái chi vật thương ngẫu

             明年不復生     Minh niên bất phục sanh


            * Chú thích :

    - Khẩn Thúc 緊束 : KHẨN là chặt; THÚC là buộc. KHẨN THÚC là buộc cho chặt.

    - Kiệp Điệp Quần 蛺蝶裙 : là Quần (váy) có thêu hình bươm bướm bay. Có xuất xứ từ bài thơ "Học Thư 學書"(Học viết thư pháp) của Dương Duy Trinh 楊維楨 đời Nguyên 元 như sau :


             歌徹陽春酒半醺,     Ca triệt dương xuân tửu bán huân,

             玉尖搦管蘸香雲。    Ngọc tiêm nhược quản trám hương vân.

             新詞未上鴛鴦扇,     Tân từ vị thướng uyên ương phiến,            

             醉墨先污蛺蝶裙。    Túy mặc tiên ô Kiệp Điệp Quần !

    Có nghĩa :

                    Hát hết Dương xuân nửa tỉnh say,

                    Tay thon nắn nót phiếm mây trời.

                    Ý thơ chưa viết uyên ương quạt,

                    Mực đã lắm lem váy bướm rồi !


    - Trạo 棹 : Danh từ là Cây dằm, cây chèo; Động từ là Bơi, Chèo, Chống.

    - Xung dung 浺瀜 : Chỉ thế nước rộng và sâu; là Lai láng, là mênh mông.

    - Thái 採 : là Hái. Hai chữ THÁI đi liền nhau THÁI THÁI 採採 có nghĩa Hái rồi lại hái, hái không ngừng tay, hái lia hái lịa...

    - Hoa Thực 花實 : HOA là Bông; THỰC là Trái. Trong bài thơ chỉ Hoa sen và Gương sen.

    - Sở 所 : là Phiếm chỉ Đại từ có nghĩa : Cái mà...; Người mà... như trong bài thơ : SỞ UÝ 所畏 là Người mà ta kính sợ; SỞ LIÊN 所憐 là Người mà ta thương xót.

    - Kim Thần 今晨 : KIM là Hôm nay; THẦN là Buổi sáng. KIM THẦN là Sáng nay.

    - Đông Lân Nữ 東鄰女 : Theo sách LỄ KÝ xưa 《禮記》中有記載 có ghi rằng :「Chủ nhân tựu Đông giai, Khách nhân tựu Tây giai 主人就東階,客人就西階」Có nghĩa : Chủ nhân thì ngồi ở thềm phía đông, còn người làm khách thì ngồi ở thềm phía Tây. Sau dùng rộng ra, gọi ĐÔNG GIA 東家 là Nhà chủ, nhà làm Cái. ĐÔNG LÂN 東鄰 là gọi một cách tôn trọng người hàng xóm là "Ông chủ mé Đông"; Nên ĐÔNG LÂN NỮ 東鄰女 là cô gái xóm đông, là "Cô Hàng xóm" như trong bài thơ "Năm Qua" của thi sĩ J. Leiba thời Tiền chiến :

                  Duyên mình hờ hững hộ duyên ai,

                  CÔ GÁI ĐÔNG LÂN dáng ngậm ngùi...


    - Lân 鄰 : có Bộ ẤP 阝là thôn xóm đứng bên phải, nên có nghĩa là Hàng xóm. Như ĐÔNG LÂN 東鄰 là Xóm Đông; LÂN LÝ 鄰里 là Làng xóm, như Kim Trọng nói với Thúy Kiều :

                       Chàng rằng LÂN LÝ ra vào,

                    Gần đây chớ phải người nào xa xôi ! 


    - Lân 憐 : có Bộ TÂM 忄là lòng dạ đứng bên trái, nên có nghĩa là Thương. Như KHẢ LÂN 可憐 là Đáng thương; LÂN TUẤT 憐恤 là Thương xót, như cụ Nguyễn Du đã viết khi gia đình Thúy Kiều gặp nạn, lúc "Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi", thì :

                       Hạ từ van lạy suốt ngày,

                   Điếc tai LÂN TUẤT, phũ tay tồi tàn.


    - Cán 幹 : là Thân, là Cọng (sen).

    - Khiên Liên 牽連 : KHIÊN là Dẫn, dắt; LIÊN là Liền nhau; Nên KHIÊN LIÊN là nắm níu, là Dây dưa, là Vướng mắc.

    - Doanh Doanh 盈盈 : là Đầy đặn, nhởn nhơ, tả cái dáng vẻ yêu kiều dễ thương của các cô gái; Trong bài thơ chỉ hoa sen tươi đẹp đáng yêu.


               

* Nghĩa các bài thơ :

                                   MƠ ĐƯỢC HÁI SEN

    -Bài 1 :

            Buộc chặc lại cái váy có thêu hình các con bươm bướm; rồi chống chiếc thuyền nhỏ đi hái sen; Nước hồ ôi sao mà mênh mông và chập chờn có bóng hình người in trong nước.

   - Bài 2 : 

           Hái lấy hái để sen Tây Hồ; Hoa sen và gương sen đều cho cả lên thuyền; Hoa sen thì để tặng cho người ta kính trọng, còn gương sen thì để tặng cho người ta thương yêu.

   - Bài 3 :

           Sáng nay lại đi hái sen, cùng hẹn với cô gái ở xóm đông lân; Cũng không biết là cô ấy đến hay không đến, chỉ nghe tiếng cười nói trong lá hoa sen vang vọng lại mà thôi !

   - Bài 4 :

           Cùng biết với nhau rằng phải thương xót hoa sen, nhưng ai là người biết thương xót cả những cọng sen nữa. Vì trong những cọng sen kia còn có những tơ lòng thật, và những sợi tơ đó sẽ vương vấn không bao giờ đứt cả !

   - Bài 5 :

           Ôi, lá sen sao mà xanh xanh như thế kia, và hoa sen lại đẹp một cách yêu kiều dễ thương như thế kia. (Khuyên ai đó) có hái sen thì đừng để tổn thương đến củ sen và ngó sen, (Nếu làm cho thương tổn) thì sang năm sen sẽ không còn sinh sôi nẩy nở nữa !    

                 

* Diễn Nôm :

                     MỘNG ĐẮC THÁI LIÊN


                              Bài 1.

                   Xắn lại quần cánh bướm,

                   Chống thuyền đi hái sen.

                   Nước hồ sao lai láng,

                   Thấp thoáng bóng người quen !


                              Bài 2.

                   Hái , hái sen Hồ Tây,

                   Hoa gương thuyền chất đầy.

                   Hoa tặng người ta qúy,

                   Gương tặng người thương đây !


                              Bài 3.

                   Sáng nay hái sen hồng,

                   Hẹn cô gái xóm đông.

                   Đến không nào ai biết...

                   Tiếng cười nói trong bông !


                              Bài 4.

                   Cùng biết yêu hoa thôi,

                   Ai người yêu ngó, chồi ?

                   Tơ lòng trong ngó ấy...

                   Vương vấn mãi không thôi !...


                              Bài 5. 

                   Lá sen sao xanh xanh,

                   Hoa sen đẹp xinh xinh.

                   Hái khéo chớ thương tổn,

                   Sang năm sen chẳng sinh !


       Lục bát :

             

                               Bài 1.

                    Xắn quần cánh bướm chập chờn,

                Hái sen chống chiếc thuyền con lửng lờ.

                    Nước hồ lai láng nên thơ,

                Thấp thoáng trong nước mập mờ bóng ai.


                              Bài 2.

                     Hái vội sen của Hồ Tây,

                Thuyền con bỗng chốc đã đầy hoa, gương.

                    Hoa thì tặng người kính thương,

                 Gương thì tặng kẻ ta thường dấu yêu.  


                              Bài 3.

                     Sáng nay đi hái sen hồng,

                  Hẹn cô gái ở xóm đông đi cùng.  

                     Biết không, biết có tới không ?

                 Chỉ nghe cười nói trong lòng hồ sen.     


                              Bài 4.

                     Cùng là thương xót hoa sen,

                 Ai người thương xót ngó sen đâu nào?

                      Trong ngó có tơ thật sao,

                 Vấn vương vương vấn chẳng bao giờ rời.   


                              Bài 5.

                     Lá sen sao khéo xanh xanh,

                 Hoa sen sao khéo xinh xinh khác thường.

                     Hái sen chớ khá tổn thương,

                 Sang năm sen sẽ hết đường xinh tươi !   

     

                    

        Qủa là những vần thơ đầy thi tình họa ý, phác họa nên toàn cảnh của các cô gái hái sen trong mùa hè nóng bức một cách thực tế, hiển hiện trước mắt chớ không phải trong mơ như cụ Tiên Điền "Mơ được hái sen"(Mộng đắc thái liên) nữa, mà là cảnh sống động của các cô nàng hái sen tươi mát cùng tranh kiều diễm với các "Liên diệp thanh thanh" và "Liên hoa doanh doanh" một cách nửa cân tám lạng :


                     Lẫn trong ao vẳng tiếng cười,

                  Nghe ca mới biết có người hái sen !   


         Qủa là một chuổi thơ hái sen rất nên thơ lý thú và tràn đầy thi vị của cụ Nguyễn Du trong khoảng thời gian làm quan ở triều đình Huế.


         Hẹn bài dịch tới  !


                                                 杜紹德

                                                 ĐỖ CHIÊU ĐỨC


Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

ĐÒ NGANG CHỞ NHỚ - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI


 


ĐÒ NGANG CHỞ NHỚ

Hò ơ... ơ... hò...
Ai qua bến nước chiều nay,
Cho em nhắn gởi câu này sang sông.
Con đò còn đợi bên dòng,
Mà người năm cũ biệt tăm phương nào...
Hò ơi... hò ơ... hờ ơi…..
Đò ngang lặng lẽ giữa dòng sông,
Chở khách qua rồi chở nhớ mong.
Con nước xuôi hoài không ngoảnh lại,
Để người đứng đợi lạnh bờ trông.
Ngày ấy em qua chuyến đò chiều,
Áo trắng bay bay giữa nắng xiêu.
Tôi nhìn theo mãi con đò khuất,
Nghe cả lòng mình gợn sóng yêu.
Em đâu biết được người bên ấy,
Ngày ngày mong ngóng bóng đò ngang.
Mỗi lần nghe tiếng chèo khua nước,
Lại ngỡ người thương đứng đón sang.
Bến cũ còn đây hàng dừa nước,
Gió chiều vẫn hát khúc mênh mang.
Mà sao năm tháng trôi xa quá,
Người với người như cách ngút ngàn.
Đò ngang ơi... đò còn sang bến,
Có chở giùm em chút ân tình.
Bên kia sông ấy người còn nhớ,
Hay đã quên ai một bóng hình…..
Hò ơ...Đêm nghe tiếng nước vỗ bờ,
Nghe như ai gọi câu thơ năm nào...
Hò ơi...Gió đưa ngọn trúc lao xao,
Hò ơ...Lục bình trôi tím lênh đênh,
Mang theo nỗi nhớ lênh đênh phận người...
Hò ơi...Dòng sông còn chảy không nguôi,
Mà sao duyên phận một đời cách xa...
Chiều nay tôi lại ra đầu bến,
Nghe tiếng chèo khua động nước mềm.
Tưởng đâu người cũ về qua đó,
Chỉ thấy hoàng hôn tím xuống êm.
Hò ơi...
Nếu có một lần quay lại bến sông xưa...
Em vẫn nhận ra người đứng đợi...
Vẫn còn nguyên như buổi ban đầu...
Đò ngang năm tháng còn đưa khách,
Mái tóc người chèo đã bạc phai.
Chỉ riêng nỗi nhớ còn nguyên vẹn,
Như buổi người đi của một ngày.
Hò ơ...
Con đò còn đợi bên sông...
Mà người năm cũ đã không đường về...


HTH