
LỜI HẸN.
Một cho tôi.
Một cho bà.

LỜI HẸN.
THƯƠNG MÃI CHỖ EM NGỒI
anh mới về thành phố
khung cửa sổ ngủ yên
tiếng chim rơi bên tổ
làm nhớ hoài không quên
cây mù u rụng lá
bên góc thềm hoang liêu
để màu trời mệt lả
khi nắng vàng đổ xiêu
nhà bên còn đèn sáng
hắt bóng một góc phòng
hình như nghe trong gió
ánh mắt chìm sập đông
mùi dạ hương đã dịu
thì thầm bên gối chăn
thấy bờ môi nghiêng lại
chảy vào hồn bâng khuâng
như chiếc lá thu phân
làm mùa lên mái tóc
em thả xuồng căn phần
một giọt đời mưa móc
chiều như xa nửa buổi
mà ngõ về vang ngân
hỏi lòng ai đã tối
mà nép tình giữa sân
đợi em ngày hai bữa
con đường chia hai nơi
bên kia thì nắng ráo
bên này thì mưa rơi
làm lòng anh bối rối
để dòng đời lạc trôi
mười năm dài mấy lối
thương mãi chổ em ngồi.
HUỲNH LIỄU NGẠN
7.7.2026
NGƯỜI QUÊ
1.
Quê nhà xa khuất sơn khê
Ai đi xa cũng mong về với quê…
Cỏ xanh ken lối đi về
Đình làng xưa cũ, đôi Nghê đứng chầu
Sông dài nước chảy về đâu
Sóng xô một khúc nhạc sầu miên man
Trời xanh mây trắng lúa vàng
Cánh đồng no gió mênh mang nắng hồng
Cha còn vất vả trên đồng
Mẹ còn lặn lội long đong tháng ngày
Đường về gánh lúa chiều nay
Áo em thôn nữ gió bay nhẹ nhàng…
Rượu quê uống cạn lại tràn
Người quê say giữa thênh thang đất trời
Thật thà, chân chất người ơi
Hiền hòa, giản dị một đời bình an…
2.
Mấy mùa gió chướng, mưa đan
Nhớ hình bóng Mẹ, hai hàng lệ rơi
Tôi đi chưa trọn kiếp người
Nợ Người chữ Hiếu, nợ đời chưa xong
Vọng Phu đá núi trông chồng
Lưng còng như dáng Mẹ trông con về…
Tôi người viễn xứ xa quê
Nhớ quê nỗi nhớ bộn bề rứt ray
Nhớ quê còn một chút này
Rưng rưng, nghèn nghẹn, đong đầy nhớ mong
Nhớ mùa nước lũ mênh mông
Dòng sông chảy nặng, đỏ hồng phù sa…
Đi tìm hạnh phúc quanh ta
Hừng đông nắng nhẹ, chiều tà nắng khan
Cuộc đời bao nỗi gian nan
Sống sao trọn vẹn, chứa chan nghĩa tình…
Nha Trang, tháng 09. 2026
LÊ KIM THƯỢNG
MẸ RU CÁNH VÕNG CA DAO | |
Ca dao là tiếng mẹ ru con Đêm trằn trọc giữa cánh đồng thao thức Đèn báo bão chập chờn trong lồng ngực Không thể nào đau hơn nữa mẹ ta
Ca dao là tiếng Cuốc bên nhà Mỗi lần nhớ đất đai về cố thổ Nơi cắt rốn chôn nhau từ muôn thuở Đã thấm sâu trong máu thịt đồng bào
Ca dao là ngọt bùi vôi mặn trầu cau Là suối reo ngựa chòm lên bóng núi Là thảo nguyên những đồi xanh rong ruổi Tiếng đàn bầu dưới ánh trăng giêng
Ca dao đem con sóng vỗ bên triền Khi mùa chướng nhánh bần hường ra trái Bạn xuồng câu họp bè đêm tụ lại Bài vọng cổ xuống xề nhấm trăng sáng đưa cay
Ca dao là chái bếp quê nghèo tần tảo hạt ngô khoai Ngọn lửa ấm theo cánh cò bay lả Là khói quyện hương đồng rơm rạ Túp lều tranh nơi cuối xóm ta chờ
Ca dao là cánh võng tròn nghe vọng tiếng ầu ơ Nôi mẹ ru suốt chiều dài đất nước Biển và non núi rừng soi ánh đuốc Dẫn ta đi về phía trời hồng
Ca dao là câu hò Đồng Tháp mênh mông Điệu lý giao duyên Cửu long chiều man mác Sông Hậu sông Tiền như lời thơ lời ý nhạc Châu thổ hiền từ nhìn cánh vạc biền bưng
Xin được gieo hạt ngà trên đất cằn sỏi đá rưng rưng Để thấy nhỏ nhoi Mà vươn mình đang lớn dậy Để thương những con người từng trải Đêm Hiền Lương nhớ câu ví dậm Quảng Đà
Ca dao ươm mầm hạt ngọc phù sa Vặm vỡ luống cày tháng năm đầy bi tráng Đất nước anh hùng hóa thi nhân hào sảng Đem ca dao truyền lại cho người Bầu tròi xanh chim hót mỗi mùa vui ...
LIÊN PHƯƠNG Nguồn : THƠ VĂN TRẦN YÊN HOÀ | |

NIỀM ĐAU DĨ VÃNG
Tôi lấy tên ca khúc NIỀM ĐAU DĨ VÃNG của nhạc sĩ Nguyễn Văn đông làm tựa cho bài viết nhớ về Nguyễn Văn Đông.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông qua đời năm 2018 tại Saigon.
Anh là một nhạc sĩ quân đội mang cấp bậc khá lớn, nhưng anh không sống vì chức vụ, quyền hạn, mà anh sống vì nhạc. (Khác này ngày người ta sống vì chức vụ và nhạc).
Sau 1975, anh lên đường vào trại “cải huấn” để làm tròn bổn phận của một công dân dưới chế độ mới như bao sĩ quan khác.
Những ngày ở trại “cải huấn” từ Nam chí Bắc… Chị Thu vợ anh ở nhà trông trồng như “Hòn vọng phu”, không tính bằng ngày tháng, mà tính chục bằng năm.
Chế dộ cũ đã nuôi sống anh bằng âm nhạc, những ngày “làm người tù không chân dung”, cũng chính nhạc anh đã cứu sống anh.
Những ngày mưa tầm tả, anh nhớ CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI, những ngày Tết ngồi trong trại anh nhớ PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN, những ngày Hè anh nhớ bãi biển Honolulu Với SẮC HOA MÀU NHỚ… Và chính bài hát của anh là những viên thuốc không màu, không vị, đã cứu sống anh!
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sáng tác không nhiều như Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Phạm Đình Chương, Lam Phương, Hoàng Thi Thơ… Nhưng thành thật mà nói, nhạc anh không có bài nào dở. Khi bài hát của Nguyễn Văn Đông ra đời, đã được ca sĩ “hát trên từng cây số”, và người nghe đón nhận nồng nhiệt từ thành thạnh thị cho đến thôn quê, ngay cả những vùng “xôi-đậu”.
Chỉ cần một ca khúc CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI cũng đủ để Nguyễn Văn Đông làm người nhạc sĩ của hôm nay và mai sau.
Anh có nhiều bút hiệu như: Phượng Linh, Phương Hà, Vì Dân, Đông Phương Tử, và anh viết nhạc đủ mọi chủ đề. Ghi danh trong ca khúc những bút hiệu như trên, nhưng người nghe khi nghe đã biết cái “air” nhạc của Nguyễn Văn Đông.
Việt Nam nói chung và Miền Nam nói riêng, ca khúc CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI là một bài hát đầu tiên xuất cảng sang Pháp được ca sĩ Trần Văn Trạch hát, đã làm dân Pháp thích thú! Và cũng chính CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI đã bị Tổng thống Ngô Đình Diệm cấm hát vì “làm nhụt chí khí quân đội”, anh đã bị “trọng cấm” về bài hát này! “Trọng cấm” một thời gian khá dài, nên không anh đã được lên Tướng chớ không phải cấp Tá sau 1975.
Có một điều ít ai biết:
-Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là người đầu tiên nghĩ ra chương trình kết hợp TÂN CỔ GIAO DUYÊN và anh đã viết nhạc nền và đạo diễn 50 tuồng cải lương, như: Nửa đời hương phấn, Đoạn tuyệt, Tiếng hạt trong trăng, Sân khấu về khuya, Tiếng cướp Bạch Hải Đường, Mưa rừng…
Tôi đã từng đến thăm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, lần nào tôi cũng xin phỏng vấn anh, nhưng đều bị anh từ chối. Anh nói với tôi rằng, không phải anh từ chối em, mà tất cả các nhà báo trong và ngoài nước anh đều từ chối! Em đừng buồn anh nhé!
Tôi vẫn kiên trì…
Sáng ngày 30.4.2016, đúng 41 năm sau 30.4.1975, tôi đến thăm anh và nhắc lại chuyện phỏng vấn.
Anh suy nghĩ trước khi trả lời tôi:
“… Nghĩ lại, cuộc đời này dẫu sao cũng còn nhiều người tốt, vì tốt nên anh em mình vẫn còn sống đến ngày hôm nay (anh cười). Chúng ta là những con chim đã một lần trúng đạn nên rất sợ những cành cong, và cho dù thời gian sẽ làm lành vết thương, nhưng tiếc rằng chúng ta không còn trẻ nữa!...”
Sau lời nói ấy, anh đồng ý cuộc phỏng vấn của tôi!
Tôi ngạc nhiên và mừng khôn xiết.
Anh nói:
-Đây là cuộc phỏng vấn đầu tiên anh dành cho em, và là cuộc phỏng vấn độc quyền (anh đã từ chối tất cả), vì em đã hiểu và thuộc nhạc anh và em cũng thấm thía những năm tháng “làm lại cuộc đời” như anh sau 1975.
Đặc biệt, sở dĩ anh đồng ý vì: EM LÀ NHÀ BÁO KHÔNG CÓ BÁO! Và em là người kiên nhẫn không bỏ cuộc! (Anh cười).
Bài phỏng vấn độc quyền này, tôi có đăng trong cuốn sách ỦA, SAO KỲ LẠ VẬY? Do NXB MỸ THUẬT phát hành tháng 3 năm 2016 và đã được nhà báo Lam Điền viết bài giới thiệu trên báo Tuổi Trẻ.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đi “nghỉ mát” khoảng 10 năm, và được tha vào năm 1985. Lúc ra Trại anh bị bịnh nặng, tưởng ngày trở về để chờ “di tản qua bên kia thế giới”, nhưng nhờ chị Nguyệt Thu vợ anh, nuôi anh với phép mầu, nên anh sống thêm 33 năm nữa để nhìn đất nước đổi mới!
Những ngày tôi đến thăm anh, lúc nói chuyện, anh thường gõ nhẹ những ngón tay tật nguyền (hậu quả của những ngày lao động cải tạo) xuống bàn… Tôi hỏi anh chuyện cải tạo, chuyện đời, chuyện nghề… và lúc thấy anh vui, tôi hỏi về “chuyện tình một thời với một một người đàn bà nghệ sĩ trước 1975 có tên tuổi, và sau 1975 nổi tiếng…” Với đôi mắt buồn xa xăm, anh nói nhỏ với tôi:
-Chuyện cũ đã qua rồi, đó là MIỀN ĐAU DĨ VÃNG!
Những ngày mưa tháng 8.2026, tôi nghe CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI và nhớ Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Và bỗng dưng tôi nhớ MIỀM ĐAU DĨ VÃNG một ca khúc của Nguyễn Văn Đông đề tên Phượng Linh.
Nhạc viết về DĨ VÃNG không nhiều, chỉ có một số bài khó quên:
-Dĩ vãng (Trịnh Nam Sơn).
-Giọng ca dĩ vãng (Bảo Thu. Tôi đã có bài viết riêng)
-Chuyện tình không dĩ vãng (Tâm Anh. Tôi đã có bài viết riêng)
-Gĩa từ dĩ vãng (Nguyễn Đức Trung)
-Tango dĩ vãng (Anh Bằng. Tôi sẽ có bài viết riêng Tango dĩ vãng)
Và NIỀM ĐAU DĨ VÃNG của Nguyễn Văn Đông:
“… Ngày hai đứa ân tình vỡ đôi
Đời hai lối phương trời lẻ loi
Thuyền tình em lạc bến lâu rồi
Niềm tin đã trót trao rồi
Âm thầm em khóc khi biệt ly
Người yêu thuở ban đầu khó quên
Ngày xa anh, em càng nhớ thêm
Dù mai đây vật đổi sao dời
Đường tơ đã lỗi cung rồi
Tình yêu một thuở không hề vơi
Yêu nhau chiều nào
Rồi xa nhau chiều nay
Lòng ai không đảo điên
Xót xa tình đầu tiên
Anh ơi một phút bên nhau rồi
Tình ấy cao vời vợi
Lòng nhớ mãi khôn nguôi
Lời ân ái đâu ngờ chóng phai
Tình dang dối nên nhiều đắng cay
Hồn em xin trọn kiếp theo chàng
Dù duyên tình dở dang rồi
Buồn theo ngày tháng âm thầm trôi…”
Bài viết để tưởng nhớ vợ chồng nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và chị Trần Thị Nguyệt Thu vĩnh biệt Saigòn về bên kia thế giới.
Ở thế giới mơi, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sẽ không còn đau niềm đau dĩ vãng, và chị Nguyệt Thu đã đến bên anh một thời dĩ vãng:
“… Em đến thăm áo anh mùi thuốc súng
Ngoài trời mưa lê thê
Qua ngàn chốn sơn khê
Non nước ơi, hồn thiêng của núi sông
Kết trong lòng thế hệ
Nghìn sau nối nghìn xưa…”
(Ca khúc MẤY DẶM SƠN KHÊ của Nguyễn Văn Đông)
TRẦN HỮU NGƯ
(Bo léro Xóm Gà-Giađinh, 12.8.2026)