CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

MÊ VỌNG - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG

 



MÊ VỌNG

Hỏi ai người tri kỷ
Uống ngụm trà sớm mai
Ngày tháng trôi vô vị
Sá chi cuộc tình hoài

Hỏi ai người tri kỷ
Uống ngụm trà sớm mai
Ngày tháng trôi vô vị
Sá chi cuộc tình hoài

Với mây khói quê nhà
Ta thân người quán trọ
Lãng đãng trời mưa gió
Vẫn trông vời cố hương

Áo nào qua ngang cổng
Tóc thả mùi hương xưa
Ta hỏi lòng mê vọng
Nôn nao tiết giao mùa

Mấy lần tìm tăm cá
Trong gợn sóng muôn trùng
Vớt nhành rêu hối hả
Cớ gì hồn rưng rưng


TỪ KẾ TƯỜNG
(Bến Lặng 26-6-2026)

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

NHỮNG BÀI CA MẸ ĐI QUA TRONG CHIẾN TRANH - TRẦN HỮU NGƯ

 


Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'Bà Me Quê Nhạc sĩ PHAM DUY(1921 DUY Y(19212013) (192 1-2013) Album: Album:CaDaoMe ca Dao Me rinho rinhor www.chuagiacngo.com'


NHỮNG BÀI CA MẸ ĐI QUA TRONG CHIẾN TRANH
Nhạc viết về Mẹ đi qua trong Chiến tranh nó không có nhiều bằng những bài ca viết về Mẹ sau hòa bình?
Và hình như trong Chiến tranh ở miền Nam không có dựng tượng “Mẹ Việt Nam anh hùng”, và cũng hình như có đựng một tượng “Hai bà Trưng”, nhưng nó cũng… hình như giống hình bà Trần Lệ Xuân (?), nên người ta đã kéo xập! Vậy mới biết, tai mắt dân chúng ghê lắm, đừng có xem thường:
-Con ruồi bay qua là biết ruồi đực hay ruồi cái?
-Vận nước nổi trôi… là họ biết tất!
Tôi nói điều này, chắc do suy nghĩ nông cạn, hoặc chưa tới, nếu bị ném đá, tôi cũng chấp nhận thôi. “Dân chơi, đâu sợ mưa rơi”, nhưng chỉ sợ mưa đá và bão:
-Rất nhiều người “mê” bài hát “Huyền thoại mẹ” của TCS?
Riêng tôi, nghe chơi cho “đủ mâm đủ bát”, thì được, chớ tôi không mê bài hát này, vì theo tôi, nó có cái gì đó… không thật lắm, cứ nghe nó làm sao ấy! (Thành thật xin lỗi, nhạc sĩ TCS).
Tôi thấy nhạc viết về người mẹ bây giờ hơi cường điệu, có đôi khi không thật, vẽ vời thái quá, tô son đánh phấn người mẹ lý tưởng của bao thế hệ, làm khuôn mặt mẹ không còn cháy nắng, lưng mẹ không còn còng, mắt mẹ sáng quá, tay mẹ không còn dịu dàng bế con, mẹ có đôi khi mang vòng hoa… giả. Nghĩa là hình tượng người mẹ đích thực đã biến dạng giống như chuyện “cổ tích, huyền thoại” qua câu hò điệu hát? Và tại sao người ta lại làm người Mẹ Việt Nam “biến dạng”?
Viết về mẹ, tôi nhớ những người mẹ gồng gánh một thời đi qua Chiến tranh, tôi đã từng xem đứa con ôm vú mẹ mà bú, khi người mẹ đã chết, trên “đại lột kinh hoàng”, từ năm 1972, và khi xem hình ảnh này, tôi đã quay mặt, ám ảnh tôi nhiều năm khó quên. Thiết nghĩ, người mẹ dù bên này hay bên kia đều đau khổ như nhau khi đi qua Chiến tranh, và bà mẹ Việt Nam nào lại không có con cầm súng?
Có những bài ca người mẹ Việt Nam của một thời, bây giờ nghe lại cứ tưởng như chuyện cổ tích!
Nhắc đến những ca khúc viết về Mẹ, danh sách đầu phải là “Lòng Mẹ” của Y Vân. Chữ “đầu” ở đây có nghĩa là LÒNG MẸ được nhiều người hát, nhiều người thuộc, là thông điệp viết về mẹ, những ca từ, những nốt nhạc trong “Lòng Mẹ” như mật ngọt ngấm trong cổ họng, ai mà nói không cảm động khi nghe “Lòng mẹ”, trừ những đứa con trời đánh, và những đứa con từ trên trời rơi xuống! “Lòng mẹ”, những nốt nhạc êm như nhung, lời ca nhẹ như gió Nam làm đại dương êm sóng. Nhạc sĩ Y Vân, ông đã rút ruột để viết nên ca khúc này:
“… Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào…
Thương con thao thức bao đêm trường
Con đã yên giấc mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khô…”
Rồi, làm sao mà quên được người mẹ nguyên mẫu, không có huy chương tượng đồng, bằng khen:
“… Đêm khuya trăng mơ mắt trông về trong cõi xa mờ
Nơi xa xăm kia tôi say nhìn quê cũ dấu yêu
Ôi tình quê hương nơi chốn xa có bà mẹ hiền
Tóc màu hoa bạc chiều chiều mắt ngấn lệ vì con
Ra đi con dâng đời cho gió mưa
Quê người ngồi nhớ đến ngày vui qua
Gío chiều thường nhắc khúc ca biệt ly
Cố nhìn quê cũ lắn trong sương mờ
Mẹ ơi ra đi dời con sá chi
Mơ ngày ngồi dưới ánh đèn lâm ly
Bên mẹ thường hát khúc ca ngày đi
Ai ngờ rồi cũng đến lúc phân ly
Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ ơi…”
(Nhạc phẩm “Quê mẹ” của Thu Hồ).
Rồi, cũng khó mà quên được ca khúc “Mẹ tôi” của Nhị Hà. Dù là mẹ riêng của Nhị Hà, nhưng đó là người mẹ chung của Việt Nam, có chung những đứa con đôi khi dặt dẹo trong chiến tranh. Tại sao có những bà mẹ phải mỏi mòn trông chờ con? Chiến tranh mà, sống chết chỉ là đường tơ kẽ tóc:
“… Chiều chiều
Bên túp lều tranh
Mẹ tôi đứng đợi đàn con
Trước gió tóc trắng loa xòa
Đôi mắt dịu hiền
Như bể tình thương…”
Viết về mẹ, phải nhắc tới nhạc sĩ Phạm Duy, ông là nhạc sĩ của thời kháng chiến “lãng mạn”, của một thời Chiến tranh “lãng xẹt”, lên bờ xuống ruộng “lãng nhách”. Nhạc ông rải khắp ba miền Bắc-Trung-Nam, từ tây sang đông, từ Á sang Âu… Rồi ông “Hẹn em năm 2000”, để trở về Việt Nam, vì “Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời” (Bài hát Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy). Ông mang đúng “khẩu khí” của bài hát này, “Chết là đi vào cõi hết… tôi mang theo được những gì đây” (Chữ ông dùng hay quá: Chết… là đi vào cõi hết).
Ông là bậc thầy của Tình ca, Rong ca, Thiền ca, Đạo ca, Vỉa hè ca… và đừng quên “Tục ca” của ông. Đó là những bài ca do ông tự biên tự diễn, nghe rất… thật và có nghề! (Ông là ca sĩ mà). Khi thấy trong mình uể oải, tôi nghe “Tục ca” là thấy “Đời có thế mà thôi”! (Nó là thuốc bổ thận tráng dương mà!). Đó là “Chuyện cấm đàn bà”.
Nói dong dài có đôi khi là “nói dai, nói dại”, tôi xin kết thúc bài viết với hai nhạc phẩm viết về Mẹ, đó là những bài ca Mẹ đi qua trong chiến tranh của Phạm Duy:
“… Mẹ già cuốc đất trồng khoai
Nuôi con đánh giặc đêm ngày
Cho dù áo rách sờn vai
Cơm ăn bát vơi bát đầy…”
(Bà mẹ Gio Linh)
Và:
“… Mẹ quê
Mẹ quê vất vả trăm chiều
Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu
Bà, bà mẹ quê
Gà gáy trên đầu ngọn tre
Bà, bà mẹ quê
Chợ sớm đi chưa thấy về…”
(Bà mẹ quê)
Người mẹ Việt Nam nào trong Chiến tranh mà chẳng ước mong Hòa bình? Hãy nghe nhạc sĩ Thông Đạt trong nhạc phẩm “Hoa cài mái tóc”, đôi mắt mẹ sáng ngời khi nghe tin hòa bình:
“… Mẹ Việt Nam mắt ngời sáng quắt
Nghe đâu đây tiếng vọng hòa bình…”
Nhưng “Hoa cài mái tóc” ơi, Hòa bình đã có, nhưng Thanh bình hình như chưa có phải không?



TRẦN HỮU NGƯ
(Những ngày xa quê nhớ mẹ hiền, nhưng gần mẹ hiền thì hay đòi tiền!)

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

KHÔNG ĐỀ - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG


 


KHÔNG ĐỀ

Rồi có một ngày anh trở lại
Long An tỉnh cũ chẳng còn tên.
Âm vang thoảng chút hương phường xã
Một thoáng mơ màng cõi nhớ quên.

Thổ ngơi thơm phức hồn quê kiểng
Vàm Cỏ dòng xanh nước lượn mình
Hai nhánh hợp lưu ra biển lớn
Ngược nguồn Soài Rạp thấu Tây Ninh.

Mộc Bài Long Khốt từ bao thuở
Trấn cõi biên cương một góc trời.
Sừng sững hiên ngang làm lá chắn
Non sông gấm vóc một màu tươi.

Dù cho sáp nhập chi chăng nữa
Hồn cốt trước sau vẫn ruột rà.
Gọi lên tên cũ hay tên mới
Vẫn một lòng yêu thật thiết tha.

Chẳng bận tâm gì tên cũ mới
Thói đời trước lạ cũng sau quen
Cứ tự nhiên thôi rồi sẽ thấy
Lâu ngày tên mới cũng là tên ...


TRẦN NGỌC HƯỞNG


Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

CỔ TÍCH TA VÀ BÉ - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG



 CỔ TÍCH TA VÀ BÉ


Có những lúc ta ngồi buồn nhớ bé
Ta ngày xưa và bé của hôm nay
Như ong bướm đùa vui cùng hoa cỏ
Hoa rất vàng mà cỏ biếc đâu hay

Nếu thương nhớ chỉ là mưa và nắng
Nắng và mưa đôi lúc cũng chung đường
Chiếc lá úa màu xưa bay rất nặng
Xuống bên trời cho bé tuổi yêu thương

Tay giông bão ta đã từng qua hết
Dấu chân tròn in lối cũ màu rêu
Ta gặp bé chẳng biết sau hay trước
Mỗi sớm mai, đầu nắng, cuối trăng chiều

Bé gặp ta để mùa xuân chín rộ
Trần gian này hoa trái sẽ thơm hơn
Dẫu mai mốt ta ngồi nghe thác đổ
Cuộc phân ly đâu đó rất u buồn

Ta và bé gặp nhau là quá đủ
Chuyện thần tiên trang sách mở ra rồi
Nơi gửi gắm ước mơ thời thơ ấu
Để bây giờ… mơ ước vẫn đang trôi.



TỪ KẾ TƯỜNG


Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

NGỌT LÀNH - THƠ LÊ KIM THƯỢNG


 

NGỌT LÀNH

 

1. 

 

Quê hương đẹp mãi trong mơ

Tình quê gắn với tuổi thơ xa vời

Quê nhà đẹp mãi ngàn đời

Nhớ ngày xưa cũ rong chơi trên đồng…

Trời xanh, xanh thẳm mênh mông

Bức tranh Thủy Mặc dòng sông, con đò

Bờ sông đợi, bến nước chờ

Có người viễn xứ bên bờ nhớ xưa

Quê nhà mưa nắng hai mùa

Thảo thơm hạt gạo nắng mưa ngọt lành

Nhà nghèo vách đất, mái tranh

Nồi cơm chín tới, bát canh đậm đà

Cơm chiều mắm muối ngày qua

Bình yên, thanh đạm chan hòa vui tươi

Tri âm chén rượu, nụ cười

Xưa nay ai cũng quý người thủy chung…

 

2. 

 

Cuộc đời có có, không không

Còn chăng chỉ một tấm lòng yêu quê

Bình thường mà lắm đam mê

Để người xa xứ sơn khê ưu phiền

Cuộc đời điên đảo, đảo điên

Về quê tìm lại một miền thảnh thơi

Mong gì tìm được một nơi

Xóa đi phiền muộn một đời chênh chông…

Con về nhà đã vắng không

Nhớ hình bóng Mẹ trong lòng xót đau

Mẹ đi mãi mãi về đâu

Lung linh nến cháy hai đầu áo quan

Bàn thờ lặng lẽ khói nhang

Lòng con quặn thắt bàng hoàng ngu ngơ

Nghẹn ngào nhớ Mẹ ngày thơ

Rưng rưng nước mắt bơ vơ cuối đời…



 

            Nha Trang, tháng  06. 2026

                 LÊ KIM THƯỢNG


Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

''NHỚ EM DỊU HIỀN NẮNG CHIỀU NGỪNG TRÔI'' - TRẦN HỮU NGƯ


 


“NHỚ EM DỊU HIỀN NẮNG CHIỀU NGỪNG TRÔI…”

“… Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi”...
Tôi xin mượn câu kết của nhạc phẩm “Nắng chiều” để làm tựa cho bài viết ngắn này.
Nhạc sĩ Lê-Trọng-Nguyễn, có không ít người lầm với Lê-Mộng-Nguyên, người nhạc sĩ này nổi tiếng duy nhất “Trăng mờ bên suối”, và cũng có người gọi là “Lê Mộng Nguyễn” (không có ai là nhạc sĩ tên này!).
Nhạc sĩ Lê-Trọng-Nguyễn sinh năm 1926 tại Điện-Bàn - Quảng-Nam.. Trước 1975, tuy là nhạc sĩ, nhưng ông không sống bằng “nghề viết nhạc”. Ông đã từng nuôi sống gia đình bằng nghề “Giám đốc”. Lê-Trọng-Nguyễn đã từng làm GĐ Công Ty Sealand (1968), nhà máy Hóa dầu Cửu-Long (1973). Sau 1975, ông mở lớp dạy nhạc và làm đờn để kiếm sống qua ngày ở Saigon. Năm 1983 định cư ở nước ngoài và mất năm 2004 tại Huê-Kỳ.
Nhạc sĩ Lê-Trọng-Nguyễn sáng tác không nhiều, vì như đã biết, ông không sống bằng nghề nhạc sĩ. Ông viết chừng dưới 20 nhạc phẩm, viết “chơi cho vui” như :
-Nắng chiều (1952)
-Khi bóng đêm về (1958)
-Bến Giang đầu (1959)
-Chiều bên giáo đường (1962)
-Sao đêm (1963)
-Cát biển (1964)
-Lá rơi bên thềm (1966)
-Tìm nơi em (1969
-Sông nước viễn phương (1980- Viết ở nước ngoài).
Tôi xin lấy bài “Nắng chiều” làm đại diện cho những sáng tác của ông.
Bài hát “Nắng chiều” được sáng tác năm 1952 (có nơi ghi năm 1953) tại cầu Vĩnh-Điện ở sông Thu Bồn? Như vậy bài hát này ra đời trước ngày Đình chiến 1954? Và tôi đang có nhạc phẩm “Nắng chiều” do NXB Tinh Hoa tái bản lần thứ 10 tính từ ngày 2.4.1971. Và không biết từ năm 1971 đến 1975 còn có tái bản lần nào nữa không?
Quả đây là con số kỷ lục vượt mức trong những nhạc phầm ra đời từ thới 1954 đến 1971!
Tại sao nó có một con số phát hành kỷ lục kinh khủng đến như vậy?
Xin trả lời rằng:
-Dân miền Nam dù thất học, đời sống gắn bó với ruộng đồng, họ là những nông dân chân lấm tay bùn, buôn gánh bán bưng… nhưng họ nghe nhạc là Number One! Bài nào dở là họ “cạch” ngay. Cho nên “Nắng chiều” mới được cái hân hạnh đó.
Tôi, từ năm 1955, bước vào lớp Năm (Lớp 1 bây giờ), thầy tôi tên là thầy Khanh đã hát cho chúng tôi nghe “Nắng chiều”, tôi nhớ thầy nói rằng:
-Bài hát này nó đã được dịch ra nhiều thứ tiếng ở nước ngoài.
Và sau này tôi đã biết thầy tôi nói đúng! Đây là một vinh dự cho Việt-Nam nói chung và miền Nam nói riêng. Và nếu ngày ấy nếu có ai đó gửi “Nắng chiều” đi dự giải Nobel chắc… đậu!
Tôi không biết có mấy bài hát Việt được dịch ra tiếng nước ngoài ? Ít lắm phải không ?
“Nắng chiều” cả giai điệu Rumba-Boléro và lời ca nó đẹp “trên từng milimet” :
“… Qua bến nước xưa lá hoa về chiều
Lạnh lùng mềm đưa trong nắng thưa thưa
Khi đến cuối thôn chân bước không hồn
Nhớ sao là nhớ đến người ngày thơ
Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy
Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh
Anh nhớ bước em khi nắng vương thềm
Má em màu ngà tóc thề nhẹ vương
Nay anh về qua sân nắng:
Chạnh nhớ câu thề tim tái tê
Chẳng biết bây giờ người em gái
Duyên ghé về đâu?
Nay anh về nương dâu úa
Giọng hát câu hò thôi hế đưa
Hình bóng yêu kiều
Kề hoa tím, biết đâu mà tìm
Anh nhớ xót xa dưới tre la ngà
Gợn buồn nhìn anh, em nói: Mến anh
Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồi
Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi…”
Tôi phải trích ra hết bài, để chỉ những chỗ ca sĩ hát sai:
-“Nhớ em là nhớ đến người ngày thơ” (“ngày thơ” là nốt “sì, pha”, một nốt ngang rất khó hát!)
-Gợn buồn nhìn anh, em nói “Mến anh” (“Gợn buồn”, chớ không phải “Gợi buồn”, “Mến anh” chớ đừng cương là “Yêu anh”. Thời đó làm gì mới gặp mà “Yêu anh”, đâu phải như bây giờ gặp nhau là “xáp-lá-cà” yêu búa xua!
-Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồi (Có ca sĩ hát: Mây lướt, NƯỚC TRÔI, khi nắng vương THỀM).
Hát sai, làm tội nghiệp “Nắng chiều” quá! Nếu có hát thì làm ơn hát cho đúng chữ, đừng hát sai làm cho “Nắng chiều” trở nên… “Tối chiều!”
Tôi thường viết về nhạc cũ, có những bài hát được sinh ra thời “Bảo Đại”, vì theo tôi chỉ có bài hát cũ mới cho tôi nhiều kỷ-niệm, và làm sao tôi quên được.
Ánh nắng chiều mà nhớ em, ánh nắng cũng ngừng trôi, quả là một sự “nhớ em” vô bờ bến:
“… Nhớ em dịu hiền
Nắng chiều ngừng trôi…”



TRẦN-HỮU-NGƯ

MƯA NGANG - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI



 Có thể là hình ảnh về thủy vực


MƯA NGANG

Mưa ngang ngồi nhớ một mình,
Nghe chiều nhỏ giọt trên cành lá non.
Buồn vui rồi cũng mong manh,
Như mưa ghé tạm rồi đành xa bay.
Mưa ngang nhìn bóng mây đen,
Thấy đời như giấc mộng tàn thinh không.
Thôi thì giữ một tấm lòng,
An nhiên giữa cuộc bềnh bồng nhân gian.
Mưa ngang mưa hồi nhớ thênh thang,
Nghe trong hạt nước tiếng ngàn vô âm.
Mưa ngang từng giọt vở tan ,
Cám ơn còn bước trên đường bình yên.


HUỲNH TÂM HOÀI