CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

XÓM LÀNG - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

 


XÓM LÀNG
 
1.
Người về… đi giữa hàng cây
Dặm đường gió bụi nhuộm đầy cô liêu
Người về mái ấm nhà yêu
Đất nghèo xưa cũ cũng nhiều đợi mong…
Thẹn thùng cơn gió tàn Đông
Tiếng chim Chiền Chiện trên đồng hót vang
Mùa về êm ấm xóm làng
Đào hồng chúm chím, mai vàng chờ xuân
Rì rào sóng lúa vang ngân
Hẹn người mùa vụ đầy sân lúa vàng…
Sợi mây cõng vạt nắng tan
Gió qua vườn vắng muộn màng chơi vơi
Nắng vàng còn chút đem phơi
Giọt chuông lắng đọng rơi rơi lưng đèo
Mái hiên cong mảnh trăng treo
Đêm buông dìu dịu xóm nghèo xanh xao…
 
2.
Người đi biền biệt phương nào
Quê hương một dạ dạt dào không phai
Phận đời gánh nặng hai vai
Hạt mưa sa giữa bi hài nhân gian…
Trước thềm giọt nắng hanh vàng
Mẹ già vẫn đợi muôn ngàn nhớ con
Lâu rồi lòng dạ héo hon
Con đi biệt xứ hao mòn ngày xanh…
Nhớ quê xứ sở an lành
Bông hoa nở đỏ, mái tranh gió lùa
Mâm cơm gạo mới đầu mùa
Mắm kho, canh bí, dưa chua cải ngồng…
Niềm vui cột với nỗi buồn
Trông về quê cũ, cánh chuồn phân vân
Bao giờ giũ áo phong trần
Về quê vui với người thân xóm làng …

 

 
Nha Trang, tháng 02. 2026
LÊ KIM THƯỢNG
              


Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

CHIÊM BAO - THƠ THY LỆ TRANG


 


CHIÊM BAO

Hỏi anh đếm được mấy vì sao
Có thấy mắt em ở chốn nào?
Một phút xôn xao mây phủ nhẹ
Muôn đời luyến tiếc má phai mau
Chập chùng sương trắng đầu non lạnh
Thăm thẳm rêu xanh đấy biển sầu
Dỗ giấc tình yêu đẩy mộng mị
Âm thầm giọt nhớ suốt canh thâu

Âm thầm giọt nhớ suốt canh thâu
Cũng đủ vì ai bạc mái đầu
Anh thấy sao trời trong mắt biếc
Em tìm biển ái giữa đêm sâu
Nụ hôn tỏa ngát mùi trinh bạch
Suối lệ nồng hương vị ngọt ngào
Siết chặt vòng ôm thêm chút nữa
Giật mình…sực tỉnh … giấc chiêm bao!



THY LỆ TRANG

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

PHỐ PHÁI - THƠ NGUYỄN KHÔI


Có thể là hình vẽ ngẫu hứng

 


PHỐ PHÁI


Hà Nội còn chăng vài “ Phố Phái “
Mấy ngôi nhà Phố cũ Song xưa 
                           -
Lâu lắm mới lên thăm “ Phố Phái “ (1)
Những mái nhà xô lệch gối đầu nhau
Ra Quán Thánh …qua Đồng Xuân rẽ trái
Sang Long Biên … quành nẻo Đầu Cầu…
Xích lô mới chở “bà Đầm” du lịch
Gái Ngọc Hà quẩy nhẹ “ gánh hàng hoa”
Quán vỉa hè lũ trai ngồi tán róc 
Một cô nàng áo đỏ phóng xe qua…
Càng “ đổi mới “ càng teo dần “ Phố Phái “
Những Cao Tầng dỡ mái chui lên
Thăm “ Phố Phái “ vào Bảo tàng Hà Nội
Quên những gì tưởng không thể nào quên .


NGUYỄN KHÔI
Hà Nội 10/10/2014

(1) “ Phố Phái “ : trong Tuỳ bút Nguyễn Tuân đã đặt cho tranh vẽ Phố Cổ Hà Nội của Hs Bùi Xuân Phái.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG - THƠ ĐỖ ANH TUYẾN ,CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI ,NỘI ƠI - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 



VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG

(Họa bài thơ CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI

của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)



Con về đây... giữa tuổi đã trung niên

Tìm lại dấu chân xưa vùng Gia Viễn

Dòng sông cũ, sóng tràn trên mặt nước

Đầm Vân Long... vương vấn một câu hò.

.

Ngược lối mòn con tìm đến Cầu Bo

Lời hứa cũ cứ nghẹn ngào nhắc nhở

Bà đi rồi... để lòng con vụn vỡ

Biết ai người dẫn bước lối xưa theo?

.

Tiếng chuông chùa vọng lại phía chùa Keo

Nghe huyền thoại về thiền sư Không Lộ

Nền gạch cũ in dấu hài thuở nọ

Dựng giang sơn... rạng rỡ những trang hùng.

.

Ước một lần mang sức vóc trẻ trung

Ngồi nghe Nội kể chuyện đời dâu bể

Để hiểu thấu chữ Nhân nồng hậu thế

Giữa cõi người... nhân nghĩa mãi lên hương.

.

Dẫu hôm nay ngăn cách những nẻo đường

Gia Viễn, Cầu Bo... mờ sương lối đợi

Nhưng trong dạ vẫn vẹn nguyên tiếng gọi:

Nội đi rồi... con vẫn hướng tâm theo!


*

ĐỖ ANH TUYẾN


Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.



CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI...

(Tưởng nhớ Nội kính yêu)

.

Con lớn rồi. Đã tuổi trung niên

Vẫn chưa một lần về thăm Gia Viễn (1)

Ngắm cầu Khuốt sóng dồn mặt nước

Đầm Vân Long vời vợi câu hò...


Con chưa về thăm lại Cầu Bo (2)

Bao lần hứa? Bao lần con thất hứa!

Nội ơi Nội! Con đâu còn chọn lựa?

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...


.Con muốn về nghe chuyện chùa Keo (3)

Những huyền tích về thiền sư Không Lộ

Lập triều Lý từ cơ mưu chùa cổ

Dựng giang sơn viết trang sử hào hùng.



Con muốn về với sức vóc trẻ trung

Thăm chuyện tuổi thơ qua lời Nội kể

Cho con hiểu nỗi đoạn trường dâu bể

Chữ Nghĩa Nhân vật lộn giữa cõi người.



Con muốn về với muôn nụ cười tươi

Thăm Gia Viễn, thăm cầu Bo cùng Nội

Con nào biết đường về giờ xa lối

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...



Hà Nội, 26 tháng 10 năm 2024

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


(1) Gia Viễn (Ninh Bình): quê nội của Bà nội.

(2), (3) Cầu Bo (Thái Bình), Chùa Keo (Thái Bình): quê ngoại của Bà nội.


Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

HÀ NỘI - NHỚ - THƠ NGUYỄN KHÔI



HÀ NỘI - NHỚ

( Chiều hôm đứng lặng trên cầu
Trương con mắt rỗng trông bầu trời không )


Hà Nội có một thời để nhớ
Nhà chen nhau “ Phố Phái “ ngả nghiêng đời ( 1)
Phơi phới nhất là hồi chưa lấy vợ
Mỗi nghỉ hè xe đạp phóng dong chơi .
Tối “ bát “ phố tóc bay tung trước gió
Phở Nam Ngư còn đợi lúc đêm tàn
Chị tần tảo cho em tiền sách vở
Anh di cư “lặng” để lại “bài đàn…” (2)
Ơi Hà Nội , tha hương thì càng nhớ
Ga Long Biên ai hẹn lỡ chuyến tàu
Như số phận bắt mỗi người một ngả
Giấc mơ hồng … bươn bả để hồn đau .
Về Hà Nội mái đầu xanh còn nửa 
Những người thân lưu lạc ở muôn phương
Mình lơ láo bước vào thời mở cửa
Bước lên tầng rơi lệ tới Hồ gươm .

.

NGUYỄN KHÔI
( Hà Nội 10/10/2009-)

1) liên tưởng đến tranh của Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái vẽ về phố cổ Hà Nội.
( 2) bài Tạ Từ của Ns Tô Vũ .


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

PHỐ LÒ ĐÚC - THƠ NGUYỄN KHÔI


Có thể là hình ảnh về văn bản


PHỐ LÒ ĐÚC

( Nhớ Lê Đức Mậu & các bạn Hà Nội cũ)

Phố Lò Đúc của những người thợ đúc
Hàng “ Sao đen “ với Cò vạc là nhà 
Thời Sinh viên mình qua thăm bạn gái
Hương tóc thề cuối phố gió bay xa …
Rồi chính chiến mỗi người đi một ngả
Vào đạn bom đâu dám hẹn ngày về
Ngày chiến thắng , lại tìm … đi đâu cả
Chủ nhà giờ là Cán bộ Nhà Quê.
Dân Lò Đúc còn ai quen mà hỏi
Lũ Vạc cò chừng cũng khuất sương mai
Mình đi dưới hàng Sao đen lạc lối
Ở phương trời “ Lò Đúc “ có còn ai ?


NGUYỄN KHÔI
( Hà Nội 31/8/1975-)

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

NHẠC VALSE TƯỞNG TIẾC XA XĂM - TRẦN HỮU NGƯ



 

NHẠC VALSE TƯỞNG TIẾC XA XĂM…
-Nhân ngày 8.3.2026, người ta tặng quà, tặng hoa cho chị em phụ nữ, riêng tôi, tôi xin tặng hai bài hát viết về Hai Bà Trưng trong giai điệu Valse tưởng tiếc xa xăm…, đó là ca khúc “Hồ Lãng Bạc” của Xuân Tùng, và “Ngày xưa” của Tô Vũ, để nhớ về hai người nữ anh hùng Việt Nam đầu tiên của thời kỳ dựng nước và đánh giặc giữ nước.
Thay vì “đọc lịch sử”, chúng ta “hát lịch sử” vậy!
Nhạc Valse có rất ít, không nhiều như những giai điệu khác. Hình như nhịp Valse khó viết, nên trong gia tài âm nhạc Việt Nam nhạc Valse rất khiêm nhường, và có những nhạc sĩ suốt đời không viết được một bản nhạc Valse nào!
Tôi nhớ hai bài hát “lịch sử” mang nhịp Valse mà rất nhiều người không nhớ, thậm chí không biết, vì nếu không nhắc lại sẽ có một ngày không xa hai bài hát rơi vào quên lãng, sẽ có tội với người đem tâm huyết viết ra.
Học sinh ngày nay không giống chúng tôi đi học ngày xưa, thay vì học
“học lịch sử” khô khan, khó thuộc… chúng tôi “Hát lịch sử”, đã đem đến cho chúng tôi rất nhiều lý thú và nhất là dễ nhớ công lao tiền nhân không ngại máu xương đánh đổ ngoại xâm.
Ngày 8.3, xin trân trọng gởi đến chị em hai bài hát tiêu biểu của thời kỳ đánh giặc dựng nước, và giữ nước của Hai Bà Trưng:
-Hồ Lãng Bạc của Xuân Tùng
-Ngày Xưa của Tô Vũ.
Xin mời hãy nghe và hát lịch sử:
1-HỒ LÃNG BẠC của Xuân Tùng:
“… Thuyền bơi reo lướt trên hồ đầy nước trong
Bọt tung theo sóng kêu dạt dào
Buồm căng nặng gió mang thuyền đi lướt nhanh
Én nhào trên sóng nước long lanh
Bờ xa bát ngát ven trời mâysóng đưa
Thành cây xa tắp trong mây mờ
Hồ Tây, đây chốn tranh hùng Trưng Nữ Vương
Khiến người như thấy bâng khuâng
Nào sóng vỗ thuyền đi lên có điều gì nhớ thương
Triền sóng tới dồn tiếp tiếng ánh tà dương trắng vàng
Nào én đến vèo bay đi ngắm mình trong ánh dương
Tràn sóng tới thuyền lả lướt, lướt mình trên nước xanh
Thề quyết chiến liều xông lên thét hùng oai nữ vương
Ào gió thét ầm sóng vỗ thế cũng không chút sờn
Hồ vẫn đấy, người xưa đâu sóng hùng ghi nữ anh
Buồm quyến gió thuyền rẽ sóng dưới trời mây nước thanh…”
Thời xưa, nhạc viết về con sông gắn liền với lịch sử. Có những con sông Việt Nam là những chứng tích Chiến tranh của một thời vang bóng. Bây giờ những con sông vẫn còn đó, nhưng là con sông của thời Hòa bình, nếu nhạc sĩ có viết về sông, thì chỉ là kỷ niệm của những ngày tháng cũ, vì một điều gì đó mà người ta đã bỏ quê, bỏ giòng sông của một thời hẹn hò, con nước đầy vơi, bên lở, bên bồi.
Có một điều rất lạ là nhạc sĩ Xuân Tùng và Tô Vũ đều chọn Valse khi viết về sông, hồ, mà những nơi này đã mang chiến tích và sự đau buồn của hai Bà Trưng:
2-NGÀY XƯA của Tô Vũ:
“… Giòng sông Hát nước xanh mờ sâu
Êm đềm trôi về đến nơi đâu
Sóng đưa lăn tăn con thuyền ai xuôi
Theo gió khơi tiếng ca âm thầm trầm rơi
Ngày xưa kia nơi đây đã từng vang hình bóng
Đôi quần thoa đem máu đào hòa nước sông nhà
Hồn linh thiêng sống trong muôn trùng sóng
Những khi nào chiếu vắng
Trầm đưa lên tiếng ca
Thuyền ai lướt sóng trên giòng sông
Êm đềm trôi về đến nơi đâu
Có hay chăng ai trên giòng sông xanh
Tiếng ca thuở xưa như gợi mối sầu
Chiều êm vắng nước sông mờ sâu
Con thuyền ai chèo đến nơi đâu
Sóng đưa câu ca trên giòng sông sâu
Theo gió khơi tiếng ca âm thầm trầm rơi
Ngày xưa kia nơi đây đã từng vang hình bóng
Đôi quần thoa đem máu đào hòa với nước sông nhà
Hồn linh thiêng sống trên muôn trùng sóng
Những khi nào chiều rơi, trầm đưa lên tiếng ca…”
Khi nghe, và “HÁT” HỒ LÃNG BẠC”, NGÀY XƯA, chúng ta đã được “ĐỌC” lịch sử về hai Bà Trưng, chúng ta tìm về, để chúng ta nghe và thấy một miền sông nước mênh mông, lặng lờ xuôi chảy… Và hình ảnh hai Bà Trưng chợt thoáng hiện trong tâm tưởng chúng ta mặc dù lịch sử đã đi qua, thời cuộc biết bao biến cố, đổi thay, nhưng HỒ LÃNG BẠC và SÔNG HÁT vẫn còn như thách thức với thời gian.
Nhạc phẩm NGÀY XƯA nói về sự trầm mình ở giòng sông Hát của hai Bà Trưng để giữ vẹn khí tiết, còn nhạc phẩm HỒ LÃNG BẠC là ghi lại trận quyết chiến giữa quân sĩ hai Bà Trưng với quân Mã Viện.
Sống và chết, sông và hồ có khác nhau, nhưng hai nhạc phẩm này giống nhau ở giai điệu Valse. Có lẽ dụng ý của tác giả là dùng Valse (mà hình như chỉ có Valse) mới lột tả được trọn vẹn hai trường hợp, hai hoàn cảnh khác nhau của hai nhạc phẩm này?
Sông HÁT là chỗ sông ĐÁY tiếp vào sông HỒNG, một con sông bình thường như mọi giòng sông, chỉ khác ở chỗ là sông HÁT đã nhuộm máu cách đây hàng ngàn năm khi Trưng Trắc, Trưng Nhị trầm mình tuẫn tiết.
Theo sử gia Lê Văn Hưu, hai Bà Trưng là người phụ nữ anh hùng nổi lên đánh lấy sáu mươi thành trì, rồi lập quốc xưng vương. Hai Bà đã chọn Mê Linh làm nơi chiêu mộ, dấy binh, khởi nghĩa rồi đóng đô:
“… Canh dài ta ngồi trong rừng cây vang ấm hồn thiên thu
Trời vắng hồn lắng tiếng sơn hà trong gió hú…
Ai đắp non sông trường tồn, ai kết nên dân tài hùng
Xua tan giặc Đông Hán, xua tan giặc xâm lấn…
Ta cháu con dân Việt hùng
Nơi Mê Linh ta trùng phùng đồng lòng nguyền vẫy vùng…”
(Nhạc phẩm Đêm Mê Linh của Văn Giảng)
Hơn nửa thế kỷ đi qua, khi còn là những đứa trẻ đến trường, chúng tôi đã từng học lịch sử Việt Nam qua các ca khúc: Hùng Vương, Trưng Nữ Vương (Thẩm Oánh), Bóng cờ lau (Hoàng Qúy), Gò Đống Đa (Văn Cao), Hồ Lãng Bạc (Xuân Tùng), Ngày xưa (Tô Vũ), Hội nghị Diên Hồng, Bạch Đằng giang, Ải Chi Lăng (Lưu Hữu Phước), Đêm Mê Linh (Văn Giảng), Hồn tử sĩ (Lưu Hữu Phước)…
Học và đọc lịch sử quả là khô khan. Nhưng nếu lịch sử được viết lại bằng những ca khúc, thì, thay vì đọc lịch sử… chúng ta hát lịch sử vậy!
Riêng về sử ca, có lẽ hai Bà Trưng được các nhạc sĩ nhắc đến công đức của hai Bà nhiều nhất, năm nhạc phẩm: (Hồn tử sĩ, Đêm Mê Linh, Trưng nữ vương, Hồ Lãng Bạc, Ngày xưa)
Điều này chứng tỏ rằng bất cứ thời đại nào người phụ nữ cũng được tôn vinh, nhất là những người phụ nữ… đánh giặc.

HỒ LÃNG BẠC và NGÀY XƯA là hai bó hoa tươi thắm gởi đến chị em Phụ nữ nhân ngày 8.3.2026.


TRẦN HỮU NGƯ
(Viết từ Xóm Gà Boléro)