CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026

XA MẸ - THƠ NGUYỄN GIA KHANH



XA MẸ

(Thuận-Nghịch độc, Thủ vĩ ngâm)

Xa mẹ nỗi buồn luống quặn đau
Lệ tuôn đêm tủi gối khăn nhàu
Nhòa phai bóng cũ thềm vương nắng
Úa nhạt thu gầy dậu rụng cau
Tha thiết giọng Kiều câu lại vẳng
Ngẩn ngơ hồn Cúc chuyện thêm sầu (*)
Nhà đơn cảnh vắng niềm côi cút
Xa mẹ nỗi buồn luống quặn đau.

Đọc ngược:
Đau quặn luống buồn nỗi mẹ xa
Cút côi niềm vắng cảnh đơn nhà
Sầu thêm chuyện Cúc hồn ngơ ngẩn
Vẳng lại câu Kiều giọng thiết tha
Cau rụng dậu gầy thu nhạt úa
Nắng vương thềm cũ bóng phai nhòa
Nhàu khăn gối tủi đêm tuôn lệ
Đau quặn luống buồn nỗi mẹ xa.


NGUYỄN GIA KHANH

(*)Sự tích hoa Cúc trắng:
Có hai mẹ con sống đơn côi trong túp lều. Người mẹ làm việc vất vả nên lâm bệnh nặng.
Cô bé buồn khóc vì nhà nghèo không có tiền mua thuốc. Một cụ già tóc bạc xuất hiện và chỉ cho cô hái bông hoa cúc trắng bốn cánh ở gốc cây cổ thụ đầu rừng làm thuốc cứu mẹ.
Cụ dặn hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ sống được bấy nhiêu ngày. Thấy hoa chỉ có bốn cánh, cô bé liền xé nhỏ từng cánh ra thành vô số sợi mảnh để mẹ được sống lâu hơn nữa.
Lòng hiếu thảo của cô đã tạo nên phép màu.
Câu chuyện này cũng để giải thích nguồn gốc của loài hoa Cúc vì sao lại có nhiều cánh.
*

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ ! - ĐỖ CHIÊU ĐỨC

 

TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ 自君之出矣


   Giai Thoại Văn Chương :

                              TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ !
                                        

       "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ 自君之出矣" là một câu thường thấy dùng để mở đầu trong một bài thơ ca cổ; Sau mới diễn biến thành "tựa đề" của "thơ Nhạc phủ", là một loại thơ có thể phổ nhạc và hát được. TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ thường dùng để diễn tả nỗi biệt ly và lòng tưởng nhớ của một người vợ có chồng đi xa. Có xuất xứ như sau :
       Cuối đời Đông Hán, một trong "Kiến An Thất Tử 建安七子", Bảy người giỏi nhất thời Kiến An là Từ Cán 徐幹, tự Vĩ Trường 偉長 làm một bài thơ trường thiên tựa là "Thất Tứ 室思"; Có vế thứ ba như sau :

              其三               KỲ TAM
           浮雲何洋洋,    Phù vân hà dương dương ?
           願因通我辭。    Nguyện nhân thông ngã từ.
           飄颻不可寄,    Phiêu diêu bất khả ký!
           徙倚徒相思。    Tỉ ỷ đồ tương tư.
           人離皆復會,    Nhân ly giai phục hội,
           君獨無返期。    Quân độc vô phản kỳ.
           自君之出矣,    TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ,
           明鏡暗不治。    Minh kính ám bất trị,
           思君如流水,    Tư quân như lưu thủy,
           何有窮已時。    Hà hữu cùng dĩ thì ?!


* Chú thích :
    - Thất Tứ 室思 : là Những suy nghĩ tơ tưởng của người ở lại nhà.
    - Dương Dương 洋洋 : chỉ trôi nổi lang thang vô định.
    - Thông Ngã Từ 通我辭 : là Truyền đạt lời muốn nói của ta.
    - Tỉ Ỷ 徙倚 : là "Đổi chỗ tựa"; Ý chỉ "Thẩn thơ, ngơ ngẩn".
    - Đồ Tương Tư 徒相思 : ĐỒ là Trống không, Vô ích. Nên ĐỒ TƯƠNG TƯ là Nhớ nhau một cách vô ích; là Thương nhớ khơi nhơi, không có tác dụng.
    - Phục Hội 復會 : là Hội ngộ trở lại; là Gặp lại nhau.
    - Phản Kỳ 返期 : là Kỳ hạn phản hồi; là Ngày quay trở lại.
    - Bất Trị 不治 : Không lo lắng, không màng đến; Trong bài có nghĩa là Không lau chùi.

* Nghĩa bài thơ : 

                          NỔI NHỚ Ở NHÀ (bài 3)        
        Đám phù vân sao mà ung dung trôi nổi bay về đâu thế kia ? Ta muốn nhờ nó truyền đạt dùm những lời nói trong lòng của ta. Nhưng nó cứ trôi nổi phiêu bạt thế kia thì làm sao mà gởi gắm cho được ! Nên ta đành thơ thẩn mà tương tư một cách vô ích mà thôi. Những người ra đi đều đã trở lại, riêng chỉ có chàng là không hẹn được ngày về. TỪ CHÀNG RA ĐI RỒI thì chiếc gương sáng cũng phai mờ vì không ai lau chùi. Thiếp nhớ chàng như dòng nước cứ chảy xuôi chảy mãi, làm sao có thể có lúc nào ngưng chảy được chứ ?!

* Diễn Nôm :



                     THẤT TỨ (Kỳ tam)
              
                  Mây nổi sao thảnh thơi,
                  Có cho ta nhắn lời.
                  Trôi nổi làm sao gởi,
                  Đành thương nhớ suông thôi.
                  Người đi còn trở lại,
                  Chỉ chàng biệt chân trời !

                  Từ ngày chàng đi rồi,
                  Gương sáng cũng mờ thôi.
                  Nhớ chàng như dòng nước,
                  Chảy mãi chẳng ngừng trôi !
      Lục bát :
                  Phù vân sao lại thảnh thơi,
                  Cho ta nhắn nhủ đôi lời nhớ thương.
                  Nổi trôi khó gửi lòng buồn,
                  Thẩn thờ chiếc bóng vấn vương tơ lòng.
                  Người đi đều trở lại trông,
                  Riêng chàng biền biệt khó mong ngày về !

                  Từ Ngày Chàng Bước Chân Đi,
                  Gương trong mờ nhạt biếng khi lau chùi.
                  Nhớ chàng như nước sông trôi,
                  Nước trôi trôi mãi chẳng thôi chẳng dừng !



                     
       Bốn câu cuối của vế thơ trên là "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ, 自君之出矣,Minh kính ám bất trị, 明鏡暗不治。Tư quân như lưu thủy, 思君如流水,Hà hữu cùng dĩ thì ?!何有窮已時?!" nói lên mối tình thắm thiết của người vợ luôn tưởng nhớ đến người chồng đi xa của mình, đã là niềm cảm hứng vô tận cho các thi nhân sau nầy; Mọi người đều cùng nhau lấy câu "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ, 自君之出矣" để làm tựa và để mở đầu bài thơ với muôn màu muôn vẻ, nói lên lắm nỗi trăm nhớ ngàn thương của người khuê phụ ở chốn phòng không với trên hai trăm bài ngũ ngôn tứ tuyệt và ngũ ngôn bát cú sau nầy.
       Thực ra thì Từ Cán chỉ nổi tiếng về văn thời Đông Hán (25-220) chớ không phải về thơ, bài thơ trên lúc đó cũng không mấy ai để ý, thậm chí hơn hai trăm năm sau cũng không mấy người biết đến, mãi cho đến thời Nam Bắc Triều(420—589) thì Nam Triều Tống Hiếu Võ Đế Lưu Tuấn 劉駿 (430-464) mới nhại khổ thơ trên mà viết một bài ngũ ngôn tứ tuyệt như sau : 

              自君之出矣,     Tự quân chi xuất hỉ,
              金翠暗無精。     Kim thúy ám vô tinh.
              思君如日月,     Tư quân như nhật nguyệt,
              迴環晝夜生。     Hồi hoàn trú dạ sinh!

               
* Chú thích :
    - Kim Thúy 金翠 : chỉ vàng ròng và ngọc phỉ thúy làm thành đồ trang sức.
    - Tinh 精 : là Tinh minh, sáng sủa, rực rỡ.
    - Hồi Hoàn 迴環 : là quay vòng, là lần lượt tuần tự theo quy trình.
    - Trú Dạ 晝夜 : Trú là ngày, Dạ là đêm.

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng ra đi rồi, thì đồ trang sức vòng vàng phỉ thúy của thiếp cũng không còn rực rỡ nữa. Nhớ chàng như là mặt trăng mặt trời vậy, cứ lần lượt mọc rồi lại lặn hết ngày rồi lại tới đêm (và cứ tuần tự như thế mãi!).

* Diễn Nôm :



                     TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                     Từ ngày chàng đi rồi,
                     Vàng ngọc cũng mờ thôi.
                     Nhớ chàng như nhật nguyệt,
                     Mọc lặn đêm ngày trôi !
         Luc bát :
                     Từ ngày chàng bước chân đi,
                     Trâm vàng phỉ thúy cũng mờ nhạt thôi.
                     Nhớ chàng nhật nguyệt dần trôi,
                     Ngày đêm mọc lặn không thôi nhớ chàng !            

        Kết cấu của bài thơ hoàn toàn giống như là vế thơ của Từ Cán : Ngoài việc lặp lại câu đầu, câu thứ hai cũng ở dạng phủ định, câu thứ ba cũng ở dạng so sánh với từ "NHƯ" và kết bằng ý chính ở câu thứ tư. Được ông vua tài hoa nhắc lại như là được một quảng cáo siêu cấp, nên mọi người đều đổ xô nhau dùng "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ" để làm thơ, để mô phỏng, để tiếp tục... không ngừng về thể thơ nầy khiến NÓ trở thành một "Tựa đề" trong Nhạc phủ;
cũng có những bài thơ đột phá khỏi cách thức nầy, nhưng tất cả đều cùng dùng câu "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ" để mở đầu bài thơ. Sau đây là diễn tiến của "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ" qua các thời đại... Bắt đầu từ bài thơ của Vương Dung 王融 nước Tề của Nam Triều : 
 
              自君之出矣,    Tự quân chi xuất hĩ,
              金爐香不燃。    Kim lô hương bất nhiên.
              思君如明燭,    Tư quân như minh chúc,
              中宵空自煎。    Trung tiêu không tự tiên.


                
* Chú thích :
    - Kim Lô 金爐 : là cái lò được dát vàng dùng để đốt trầm hương cho thơm phòng.
    - Nhiên 燃 : có bộ HỎA 火 là Lửa ở bên trái, nên có nghĩa là Đốt.
    - Minh Chúc 明燭 : Ngọn đuốc sáng; Trong bài chỉ ngọn đèn sáp được thắp sáng hằng đêm.
    - Trung Tiêu 中宵 : là Giữa đêm, là nửa đêm về sáng; Trong bài chỉ suốt đêm.

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng ra đi rồi; Lò vàng trầm hương cũng không còn đốt nữa. Nhớ chàng như ngọn đuốc nến đang cháy sáng; Suốt đêm cứ tự mình thiêu đốt mình một cách ngẩn ngơ mà không người biết đến.

* Diễn Nôm :


                   TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                   Từ ngày chàng đi rồi,
                   Lò hương biếng đốt thôi.
                   Nhớ chàng như đuốc nến,
                   Đêm tự đốt mình thôi !
        Lục bát :
                   Từ ngày chàng bước chân đi,
                   Lò vàng thiếp cũng biếng vì đốt hương.
                   Nhớ chàng như nến đêm trường,
                   Đêm đêm tự đốt tự thương thân mình !

       Tể Tướng Nam Đường là Trần Thúc Đạt 陳叔達, là em khác mẹ của Trần Hậu Chúa Trần Thúc Bảo thì có thơ như sau :

               自君之出矣,   Tự quân chi xuất hĩ,
               紅顏轉憔悴。   Hồng nhan chuyển tiều tụy.
               思君如明燭,   Tư quân như minh chúc,
               煎心且銜淚。   Tiễn tâm thả hàm lệ !

               自君之出矣,   Tự quân chi xuất hĩ,
               明鏡罷紅妝。   Minh kính bãi hồng trang.
               思君如夜燭,   Tư quân như dạ chúc,
               煎淚幾千行。   Tiễn lệ kỷ thiên hàng !

  
* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng ra đi rồi, thì nhan sắc hồng hào của thiếp cũng chuyển sang tiều tụy võ vàng; Nhớ chàng như là ngọn nến đang đốt sáng; Vừa đốt tim nến của mình lại vừa phải ngậm những giọt lệ nến chung quanh (Vừa đau lòng vừa nuốt lệ!).
        Từ ngày chàng ra đi rồi, thì gương sáng đã không còn soi được dung nhan đẹp đẽ của thiếp nữa. Nhớ chàng như là ngọn nến trong đêm; cứ đốt mãi thân mình cho lệ nến rơi đến mấy ngàn hàng !

* Diễn Nôm :



                    TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                         Từ ngày chàng ra đi,
                    Dung nhan thiếp tiều tụy.
                    Nhớ chàng như nến sáng,
                    Đốt lòng còn nuốt lệ !

                    Từ ngày chàng đi rồi,
                    Gương sáng cũng biếng soi.
                    Nhớ chàng như ngọn nến,
                    Ngàn hàng lệ tuôn rơi !
         Lục bát :
                    Từ ngày chàng bước chân đi,
                    Hồng nhan tiều tụy còn gì đẹp xinh.
                    Nhớ chàng như nến năm canh,
                    Đốt tim đốt dạ nuốt dòng lệ rơi !

                    Từ ngày chàng ra đi rồi,
                    Thẩn thờ gương sáng ngậm ngùi biếng soi.
                    Nhớ chàng như nến đơn côi,
                    Ngàn hàng lệ nhỏ ngậm ngùi đêm đêm !

    ... Và sau đây là 2 trong 6 bài TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ của Trần Hậu Chúa Trần Thúc Bảo 陳叔寶 của Nam Triều :

              自君之出矣,     Tự quân chi xuất hĩ,
              綠草遍堦生。     Lục thảo biến giai sinh.
              思君如夜燭,     Tư quân như dạ chúc,
              垂淚著雞鳴。     Thùy lệ chước kê minh.

              自君之出矣,     Tự quân chi xuất hĩ,
              愁颜难复睹。     Sầu nhan nan phục đổ.
              思君如蘗條,     Tư quân như bách điều,
              夜夜只交苦。     Dạ dạ chỉ giao khổ !




* Chú thích :
    - Biến Giai 遍堦 : BIẾN là Khắp cùng; GIAI là Bậc thềm; nên BIẾN GIAI là Khắp cả bậc thêm, là Đầy thềm.
    - Thuỳ Lệ 垂淚 : là Nhỏ hai hàng nước mắt.
    - Kê Minh 雞鳴 : là Gà gáy, chỉ trời rựng sáng.
    - Phục Đổ 复睹 : là Nhìn rồi, nhìn lại một lần nữa.
    - Bách Điều 蘗條 : BÁCH là Cây Hoàng Bách 黃蘗, còn được đọc là Huỳnh Bách 黃蘗 hay Huỳnh Bá 黃柏, có vị đắng dùng làm thuốc giải nhiệt. Trong truyện "Lục Vân Tiên" của cụ Đồ Chiểu, thầy thuốc Triệu Ngang khi trị bịnh cho Lục Vân Tiên đã nói câu :
                 Huỳnh liên Huỳnh Bá huỳnh cầm,
               Gia vào cho bội nhiệt tâm mới bình.
       Còn trong ca dao dân ca thì nói:
                 Huỳnh Cầm, Huỳnh Bá, Huỳnh Liên,
               Ba Huỳnh hiệp lại thì khiêng ra đồng.
       Hay :
                 Huỳnh Liên, Huỳnh Bá, Huỳnh Cầm,
               Uống vào một miếng thì nằm ngay đơ !


                   
    - Giao Khổ 交苦 : Chỉ những cây Huỳnh bá mới mọc giao nhau cái vị đắng của cây; (Mượn vị đắng để chỉ cái khổ sở đang dày xéo trong lòng).

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng bước chân đi rồi, thì cỏ xanh cũng mọc đầy khắp cả bậc thềm (vì không còn ai đi lên xuống cả). Nhớ chàng như cây nến thắp ban đêm; cứ nhỏ lệ mãi cho đến lúc gà gáy sáng.
        Từ ngày chàng bước chân ra đi rồi, thì thiếp buồn rầu đến nỗi khó thấy lại được dung nhan của ngày xưa. Nhớ chàng như là những cây huỳnh bách mới mọc, cứ đêm đêm lại đắng thêm ra.

* Diễn Nôm :

                    TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                    Từ ngày chàng ra đi,
                    Đầy thềm cỏ xanh rì.
                    Nhớ chàng như lệ nến,
                    Gà gáy vẫn nhỏ lì !
        
                    Từ ngày chàng đi rồi,
                    Mặt buồn gương chẳng soi.
                    Nhớ chàng như huỳnh bá,
                    Đêm đêm ngậm đắng thôi !
        Lục bát :
                    Từ ngày chàng bước chân đi,
                    Thềm hoang cỏ dại xanh rì khắp nơi.
                    Nhớ chàng như lệ nến rơi,
                    Lệ rơi rơi mãi gà thời gáy vang !

                    Từ ngày chàng ra đi rồi,
                    Mặt buồn nên chẳng buồn soi gương vàng.
                    khổ như huỳnh bá nhớ chàng,
                    Đêm đêm ngậm đắng khổ càng khổ hơn !

       Đến đời Đường thì có Ung Dụ Chi 雍裕之 (765-813) với bốn câu thơ sau :

               自君之出矣,    Tự quân chi xuất hĩ,
               寶鏡為誰明?    Bảo kính vị thùy minh?
               思君如隴水,    Tư quân như Lũng thủy,
               長聞嗚咽聲。    Trường văn ô yết thinh.



* Chú thích :
    - Lũng Thủy 隴水 : Tên một con sông ở vùng Cam Túc, Thiểm Tây. Vì phát nguyên từ trong núi đá quanh co chảy ra, nên tiếng nước chảy nghe róc rách như oán như than.
    - Trường Văn 長聞 : VĂN 聞 nầy có bộ NHĨ 耳 là Lổ Tai ở bên trong chữ MÔN 門 là cửa : Chỏ lổ tai ra ngoài cửa, nên VĂN có nghĩa là Nghe Ngóng. Vì thế TRƯỜNG VĂN có nghĩa là : Nghe dài dài, là Nghe mãi...
    - Ô Yết 嗚咽 : Tiếng nấc tức tưởi nghẹn ngào từ trong cổ họng vang lên.

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng ra đi rồi, thì gương báu còn biết sáng vì ai đây ? Nhớ chàng như dòng sông Lũng Thủy, cứ nghe róc rách như nghẹn ngào tức tưởi mãi không thôi !

* Diễn Nôm :
                    TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                    Từ ngày chàng đi rồi,
                    Gương báu vì ai soi ?
                    Nhớ chàng như sông Lũng,
                    Róc rách mãi không thôi !
        Lục bát :
                    Từ ngày chàng bước chân đi,
                    Bỏ mặc gương báu sáng vì ai đây ?
                    Nhớ chàng như nước Lũng đầy,
                    Róc rách tức tưởi nghe hoài đêm đêm !
 
       Trong rừng thơ mô phỏng TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ, có ý mới và xuất sắc nhất là của Tễ Tướng Trương Cửu Linh 宰相張九齡 mà ta đã biết :

               自君之出矣,     Tự quân chi xuất hĩ,
               不復理殘機。     Bất phục lý tàn ki (cơ).
               思君如滿月,     Tư quân như mãn nguyệt,
               夜夜減清輝。     Dạ dạ giảm thanh huy !


                  
* Chú thích :
    - Phục Lý 復理 : LÝ là xử lý, là Sữa chữa; Nên PHỤC LÝ là Sữa chữa lại.
    - Tàn Cơ 殘機 : CƠ là Khung cửi; Nên TÀN CƠ là Khung vửi đà tàn tạ, hư hao. Vì muốn cho ĂN VẬN với từ HUY ở câu 4 nên CƠ mới đọc là KI.
    - Mãn Nguyệt 滿月 : là Vầng trăng đầy đặn trong sáng của ngày rằm.
    - Thanh Huy 清輝 : THANH 清 có ba chấm THỦY 氵bên trái, nên có nghĩa là Trong trẻo; nên THANH HUY là Ánh sáng trong trẻo dịu dàng của ánh trăng ban đêm.   
            
* Nghĩa bài thơ :
            Từ ngày chàng buớc chân ra đi, thiếp cũng đã chẳng thèm ngó ngàng sửa chửa gì đến cái khung cửi đã tàn tạ kia nữa. Thiếp nhớ chàng như ánh trăng rằm đầy đặn, rồi đêm đêm cứ giảm dần giảm dần ánh sáng trong trẻo một cách mõi mòn !

* Diễn Nôm :

                     TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ 
                  
                     Từ ngày chàng đi rồi,
                     Khung cửi chẳng sửa thôi,
                     Nhớ chàng như mãn nguyệt,
                     Đêm đêm bớt sáng rồi !
        Lục bát :
                     Từ ngày chàng bước chân đi,
                     Cửi khung bỏ mặc cần gì sửa sang. 
                     Nhớ chàng tựa ánh trăng vàng,
                     Đêm đêm bớt sáng võ vàng đêm đêm !

       Bài thơ của Trương Cửu Linh đã được nhạc sĩ Đàm Tiểu Lân 譚小麟 (1912-1948) phổ nhạc. Bấm vào link dưới đây để nghe nhạc :

           
       Nữ thi nhân nước Tống thời Nam Triều là Bào Lệnh Huy 鮑令暉 thì viết hẵn thành một bài Ngũ ngôn Cổ phong với nhiều tình tiết nhớ thương và mong đợi... như sau :

               自君之出矣,     Tự quân chi xuất hĩ,
               臨軒不解顏。     Lâm hiên bất giải nhan.
               砧杵夜不發,     Châm chữ dạ bất phát,
               高門晝恆關。     Cao môn trú hằng quan.
               帳中流熠耀,     Trướng trung lưu tập diệu,
               庭前華紫蘭。     Đình tiền hoa tử lan.
               物枯識節異,     Vật khô thức tiết dị,
               鴻來知客寒。     Hồng lai tri khách hàn.
               游用暮冬盡,     Du dụng mộ đông tận,
               除春待君還。     Trừ xuân đãi quân hoàn !



* Chú thích :
    - Lâm Hiên  臨軒 : là đến trước mái hiên nhà.
    - Giải Nhan 解顏 : là Mở mày mở mặt, chỉ vui vẻ. Nên Bất Giải Nhan là mặt mày không vui chút nào cả.
    - Châm Chữ 砧杵 : CHÂM 砧 có bộ THẠCH 石 bên trái, là cái Chày bằng đá, mà cũng có nghĩa là tấm thớt nữa. CHỮ 杵 có bộ MỘC 木 bên trái, là Chày bằng cây. Nói chung CHÂM CHỮ là dụng cụ dùng để giặt giũ ngày xưa. Vì vải thô và dầy nên thường phải đập bằng chày.
    - Hằng Quan 恆關 : HẰNG là Thường; QUAN (động từ) có nghĩa là Đóng; nên HẰNG QUAN là Thường đóng kín lại.
    - Tập Diệu 熠耀 : TÂP là Sáng lắp lánh; DIỆU là Sáng choang, sáng chói. Nên Tập Diệu là Sáng lắp lánh rực rỡ. Lưu Tập Diệu 流熠耀 là chỉ những con đom đóm bay nhấp nháy trong màn.
    - Tử Lan 紫蘭 :là một loại hoa lan, có màu tím, trắng, lam, vàng...
    - Tiết Dị 節異 : là Thời tiết đã khác đi.
    - Hồng Lai 鴻來 : là Chim hồng nhạn bay đến.
    - Du Dụng 游用 : Chỉ người du tử dạo chơi khắp chốn.
    - Trừ Xuân 除春 : Chỉ cuối đông đầu xuân.

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng ra đi rồi, thiếp thường ra đứng ở mái hiên để trông ngóng chàng một cách buồn bã vì chẳng thấy chàng đâu.
        Thớt chày đêm đêm cũng không còn vang lên tiếng giặt giũ; và cửa nhà luôn được đóng kín lúc ban ngày.
        Trong trướng thì mỗi đêm đều có đom đóm bay chập chờn lắp lánh; Trong sân nhà thì các loại hoa tử lan lại nở đầy.
        Vạn vật cứ khô héo dần nên thiếp biết là thời tiết đã thay đổi khác đi rồi; và chim hồng nhạn bay đến nên thiếp biết là ở nơi đất khách trời đã trở lạnh rồi.
        Chàng dạo chơi khắp chốn nhưng cũng nên biết là mùa đông đã sắp tàn rồi, và đầu xuân nầy thiếp sẽ mong đợi chàng về (để đôi ta được đoàn tụ).

* Diễn Nôm :



                   TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                        Từ ngày chàng đi xa,
                   Buồn ngóng mái hiên nhà.
                   Tiếng chày đêm hết giặt,
                   Cửa ngày chẳng mở ra.
                   Trong trướng đóm bay lượn,
                   Ngoài sân lan nở hoa.
                   Vật khô thời tiết đổi,
                   Nhạn về lạnh khách xa.
                   ngao du đông đà hết,
                   Đầu xuân đợi về nhà !
         Lục bát :
                   Từ ngày chàng bước chân đi,
                   Bên hiên buồn ngóng vui chi sao đành.
                   Chày giặt im tiếng đêm thanh,
                   Cửa nhà đóng chặc không đành mở ra.
                   Trong màn đóm lượn lấp la,
                   Ngoài sân lan đã nở hoa khắp cùng.
                   Sao vời vật đổi mông lung,
                   Nhạn về đất khách lạnh cùng khắp nơi.
                   Ngao du đông đã hết rồi,
                   Đầu xuân thiếp đợi, chàng ơi hãy về !

        Sau đây là bài thơ của Ngu Hi 虞羲, môt thi nhân của buổi Tề Lương, khi thơ ngũ ngôn bát cú vừa mới manh nha thành hình :

              自君之出矣,     Tự quân chi xuất hỉ,
              楊柳正依依。     Dương liễu chính y y.
              君去無消息,     Quân khứ vô tiêu tức,
              唯見黃鶴飛。     Duy kiến hoàng hạc phi.
              關山多險阻,     Quan sơn đa hiễm trở,
              士馬少光輝。     Sĩ mã thiểu quang huy.
              流年無止極,     Lưu niên vô chỉ cực,
              君去何時歸。     Quân khứ hà thời quy ?!
                 
* Chú thích :
    - 依依 Y Y : Y là dựa dẵm. Y Y là Lưu luyến, nắm níu không nở rời nhau.
    - Tiêu Tức 消息 : là Tin tức; những việc xảy ra mà mình muốn biết.
    - Quan Sơn 關山 : QUAN là Cửa ải; Sơn là Núi non. Nên QUAN SƠN là nơi quan ải với núi non hiểm trở.
    - Sĩ Mã 士馬 : Lính và Ngựa; chỉ quân đội ngày xưa.
    - Quang Huy 光輝 : là Sáng sủa. Trong bài là THIỂU QUANG HUY 少光輝 Không phải là "Thiếu sáng sủa"; mà chỉ "Rất vất vả, lao nhọc".
    - Lưu Niên 流年 : là Suốt năm, cũng có nghĩa là "Hết năm nầy qua năm khác".
    - Chỉ Cực 止極 : CHỈ là ngừng; CỰC là Hết mức. Nên CHỈ CỰC là Hết mức rồi nên dừng lại. VÔ CHỈ CỰC 無止極 là "Không có điểm để dừng lại", có nghĩa là "Cứ tiếp tục mãi như thế".
    - Hà Thời 何時 : là Chừng nào, lúc nào, khi nào...

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng bước chân ra đi rồi, thì cũng chính là lúc thiếp như nhành dương liễu cứ nắm níu lưu luyến mãi không nở rời xa.
        Chàng ra đi rồi thì bặt tin bặt tức (không có chim nhạn đưa thư gì cả!) chỉ thấy có những con hạc vàng bay vút tận chân trời.
        Trên con đường quan ải núi non trùng điệp nhiều hiễm trở khó đi; Chắc binh sĩ và ngựa chiến cũng rất là gian nan vất vả.
        Suốt năm nầy qua năm kia đều không có điểm dừng chân ngừng nghỉ; Thế thì chàng ra đi biết đến khi nào mới được trở lại đây ?!

* Diễn Nôm :


                   TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                  Từ ngày chàng lên đường,
                  Liễu rũ cũng vấn vương.
                  Tin nhạn đâu không thấy,
                  Hạc vàng bay tứ phương.
                  Ải núi nhiều hiễm trở,
                  Binh mã cũng thê lương.
                  Hết năm nầy năm khác,
                  Khi nào về quê hương ?!
       Lục bát :
                  Từ ngày chàng bước lên đường,
                  Thiếp như liễu rũ vấn vương khác nào...
                  Chàng đi biệt tích âm hao,
                  Trông trời chỉ thấy bay cao hạc vàng.
                  Quan sơn hiễm trở muôn vàng,
                  Lính ngựa vất vả ngổn ngang núi rừng.
                  Năm nầy năm, nữa chẳng dừng...
                  Ngày nào chàng mới trùng phùng hồi quê ?!

       Đột phá nhất là Tể Tướng Vương An Thạch 王安石 đời Tống, ông làm thơ TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ theo vần Trắc để tưởng nhớ bạn bè chớ không phải tình yêu của người cô phụ trông chồng. Ta cùng đọc bài "Hoài Nguyên Độ 懷元度"(Nhớ đến nhà sư Nguyên Độ) sau đây :
                  
             自君之出矣,    Tự quân chi xuất hĩ,
             何其掛懷抱。    Hà kỳ quải hoài bão.
             孤坐屢窮辰,    Cô tọa lũ cùng thần,
             山林跡如掃。    Sơn lâm tích như tảo.
             數枝石榴發,    Sổ chi thạch lựu phát,
             豈無一時好。    Khởi vô nhất thời hảo ?
             不可持寄君,    Bất khả trì ký quân,
             思君令人老。    Tư quân lệnh nhân lão !

             

* Chú thích :
    - Hà Kỳ 何其 : là Cái gì đó, Cái nào đó...
    - Hoài Bão 懷抱 : Cái mà người ta ôm ấp, ấp ủ ở trong lòng.
    - Cùng Thần 窮辰 : là Hết giờ giấc; có nghĩa là suốt ngày suốt buổi.
    - Thạch Lựu 石榴 : là cây lựu, trái lựu.
    - Khởi Vô 豈無 : Chả lẽ không...
    - Trì 持 : là Cầm, nắm, níu.
    - Lệnh 令 : là Làm cho, Khiến cho...

 * Nghĩa bài thơ :
       Từ ngày bạn ra đi rồi, thì như có cái gì đó cứ vương vấn mãi ở trong lòng tôi.
       Tôi ngồi một mình suốt cả mấy ngày liền, trong rừng núi sạch sẽ như được quét dọn đến không một vết tích nào cả. 
       Có mấy cây lựu đang trổ hoa kết trái; Chả lẽ không có một đôi lúc nào tốt hay sao ?       
       Không thể đem được cái nỗi lòng nầy của tôi để gởi đến bạn; Nhớ đến bạn lại làm cho con nguời ta cảm thấy như già hơn ra.

       Vì là thơ nhớ đến một nhà sư (Nguyên Độ) nên có vẻ cao siêu, như có một ý Thiền ẩn hiện đâu đây trong bài thơ...

* Diễn Nôm :
                   TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                     Từ ngày bạn ra đi,
                   Như có vấn vương gì.
                   Mấy ngày ngồi ngơ ngẩn,
                   Rừng núi được quét đi.
                   Mấy cành hoa lựu nở,
                   Tốt lành cũng có khi ?
                   Không thể gởi gan ruột,
                   Nhớ bạn người già đi !  
       Lục bát :
                   Từ ngày bạn rời chân đi,
                   Lòng tôi như có chút gì vấn vương.
                   Một mình ngồi suốt mấy hôm,
                   Núi rừng được quét sạch trơn ai ngờ.
                   Mấy cành lựu trổ hoa mơ,
                   Tốt lành đâu hẵn phải chờ có khi ?
                   Khó đem gan ruột gởi đi,
                   Nhớ bạn lại khiến người thì già thêm !

        Đến Lư Long Vân 盧龍雲 đời Minh thì phá cách hẵn; Chẳng còn lối phủ định ở câu 2 và lối Tỉ giảo với từ NHƯ 如 ở câu 3 nữa. Ta đọc bài thơ sau đây của ông :

              自君之出矣,    Tự quân chi xuất hĩ,
              時序速如梭。    Thời tự tốc như thoa.
              雪裡春將動,    Tuyết lý xuân tương động,
              流光一歲過。    Lưu quang nhất tuế qua !

                * Chú thích :
    - Thời Tự 時序 : là sự Tuần tự của thời gian; là Thời gian lần lượt...
    - Tốc Như Thoa 速如梭 : là Nhanh như con thoi (trong khung cưởi).
    - Tương 將 : là Sắp, là Sẽ...
    - Lưu Quang 流光 : là Thiều quang qua đi như nước chảy; Ý chỉ Thời gian qua nhanh.

* Nghĩa bài thơ :
        Từ ngày chàng bước chân ra đi rồi; thì thời gian cũng tuần tự qua nhanh như là thoi đưa vậy.  Trong cảnh tuyết rơi, thì mùa xuân cũng đã khởi động rồi; và thời gian nhanh đến nỗi môt năm cũng sắp qua đi rồi !

* Diễn Nôm :


                   TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                   Từ ngày chàng đi rồi,
                   Thời gian tựa như thoi.
                   Trong tuyết xuân đà bén,
                   Một năm sắp qua rồi !
         Lục bát :
                   Từ ngày chàng bước chân đi,
                   Thời gian tuần tự thua gì con thoi.
                   Tuyết rơi xuân cũng đến nơi,
                   Một năm một tuổi qua rồi một năm !

      Cuối cùng là chủ nhân của "Tài Tử Đa Cùng Phú" của ta là Cao Bá Quát cũng  góp phần "TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ" với một bài Ngũ ngôn Luật thi hẵn hoi, như sau :

              自君之出矣,      Tự quân chi xuất hỹ,
              夜夜守空床.      Dạ dạ thủ không sàng.
              海月照孤夢,      Hải nguyệt chiếu cô mộng,
              江風生暮涼.      Giang phong sinh mộ lương.
              小鏡寄遠篋,      Tiểu kính ký viễn khiếp,
              寒衣留故房.      Hàn y lưu cố phòng.
              持此各自慰,      Trì thử các tự ủy,
              不遣兩相忘!      Bất khiển lưỡng tương vong!


* Chú thích :
    - Cô Mộng 孤夢 : là Giấc mộng cô đơn, lẻ loi chỉ có một mình.
    - Mộ Lương 暮涼 : Cái lạnh lẽo khi chiều xuống đêm về.
    - Viễn Khiếp 遠篋 : KHIẾP là cái Rương, cái Tráp, cái "Va-ly" nhỏ. Nên VIỄN KHIẾP là "Cái tráp của người đi xa".
    - Cố Phòng 故房 : là "Cái phòng cố hữu", là cái phòng xưa nay vẫn ở đó.
    - Trì Thử 持此 : TRÌ là Cầm, là nắm; Nên TRÌ THỬ là "Giữ những thứ nầy".
    - Tự Ủy 自慰 : là Tự mình an ủi mình.
    - Bất Khiển 不遣 : là "Chẳng khiến cho...; Chẳng làm cho...".
    - Lưỡng Tương Vong 兩相忘 : là "Cả hai cùng quên nhau".

* Nghĩa bài thơ :                   
      Từ ngày chàng bước chân đi rồi, đêm đêm em vẫn giữ lấy chiếc giường trống không nầy. 
      Ánh trăng trên biển đêm đêm vẫn chiếu vào giấc mộng cô đơn lẻ loi của em; và gió trên sông thổi đến làm tăng thêm cái lạnh lẽo khi chiều xuống đêm về. 
      Chiếc gương nhỏ thì đã gởi vào cái tráp của người đi xa rồi, còn chiếc áo lạnh thì vẫn hãy còn ở phòng cũ đây. 
      Giữ những thứ nầy để hai ta tự an ủi nhau khi nhìn thấy nó; và để "chẳng làm cho hai ta cùng quên nhau được!"(có nghĩa là : Sẽ mãi mãi nhớ nhau !).

* Diễn Nôm :



                     TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ

                      Từ ngày chàng đi rồi,
                     Đêm đêm giường không thôi.
                     Trăng biển soi mộng lẻ,
                     Gió sông thổi lạnh người.
                     Gương nhỏ theo tráp mất,
                     Áo lạnh giữ phòng côi.
                     Cùng giữ để yên ủi,
                     Cùng không quên bạn đời !
         Lục bát :
                     Từ ngày chàng bước chân đi,
                     Giường không thiếp giữ xá gì đêm đêm.
                     Trăng soi bể vắng cô miên,
                     Gió sông thổi lạnh màn đêm xuống rồi.
                     Gương nhỏ theo tráp xa xôi,
                     Hàn y giữ lại phòng côi một mình.
                     Cùng giữ để cùng ngắm nhìn,
                     Cùng yên ủy chẳng quên tình đôi ta !

        Đó là tất cả xuất xứ và lịch sử của quá trình diễn tiến hình thành của thể Nhạc phủ có tên rất nên thơ và đượm chút u buồn là TỰ QUÂN CHI XUẤT HĨ 自君之出矣, có nghĩa là : Từ ngày chàng bước chân ra đi rồi !...

        Hẹn bài viết tới !


                                            杜紹德
                                       ĐỖ CHIÊU ĐỨC                         


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

KHAN CỔ GỌI TÌNH ,VỀ (2) - THƠ TRẦN YÊN HOÀ



 


KHAN CỔ GỌI TÌNH , VỀ (2)

 

 1. Khan cổ gọi em, chiều biển động

gió xa thổi rụng một cành khô 

trơ trọi lòng ta nhìn sóng nước

 ơi em, ơi, con sóng vỗ bờ. 

 

Ơi em, đã quá xa tay với 

mù mịt người từ độ chiến chinh

mù mịt nhau nên đành lạc mất

 một bờ vai thon, nhỏ, êm, mềm. 

 

2. Khan cổ gọi em, năm hai mươi

 áo trắng em bay chiều mùa hạ

 sân trường vui trong những tiếng cười

 má hồng em thơm mùi cỏ lạ. 

 

Anh lạc mất em ngày chủ nhật

 trường vắng em, lớp cũng vắng em

 đoạn thư tình nằm trong túi áo

 áo mơ phai, ngàn năm chưa quên. 

  

3. Khan cổ gọi em, năm hai lăm

 em bỏ ta đi về xa lắc

 nơi có người đưa đón em sang

con sáo sậu hát bài tuyệt vọng

 

 Em đứng trong khung cửa đời em

 ngó về anh bằng đôi mắt ướt

 có khóc không em, lòng gương ý lược

 muộn màng rồi sáo đã sang sông. 

 

4. Khan cổ gọi em, như tiếng vạc kêu

 đêm thổ huyết những lời chung thủy

trời hạn hán làm ta mệt lữ

nằm  chênh vênh giữa chốn mù tăm

 

 Ơi, nhớ quá cuộc tình xa xăm

 nhớ một thuở áo vàng qua ngõ

 em hiện đến bên anh rạng rỡ

 cõi lòng ta, ơi, thuở yêu người. 

  

5.  Đời đẩy đưa những cuộc tình chung

 cũng biển dâu tang thương quá đổi

 ta loay hoay suốt kiếp cô đơn

 không tìm được, một tia nắng tỏ.  

 

Ta cày mãi những ngày đất khổ

 làm kiếp tằm nhả những đường tơ

 nhưng thơ ta cũng như tình em

vạt nắng đầu ngày xa mấy độ. 

  

6. Khan cổ gọi em, năm ba mươi

 cuộc tù tội làm ta thất tán

 nước mắt im khóc huyệt mộ người

 ngày trải dài như dòng sông cạn. 

 

Em ở xa ngoài một tầm tay

tầm tay khô càng thêm khô khốc

 ta ráo hoảnh vực bờ mắt khép

 khóc nước non trong hệ lụy người.

 

7. Khan cổ gọi em, ngày bốn mươi

 em đâu xa lắc, xa vô tận

 ta mãi tìm em trong biệt tăm

 ta gọi em hoài trong giấc mộng. 

 

Em thì xa như là chim bay

 con chim sáo nhỏ của năm nào

 bài thơ hoa cúc vàng ta giữ

 giữ mãi đường gươm bật máu bầm. 

 

8. Khan cổ gọi em, ngày năm mươi

 ứ hự long ta buồn tiếng quốc

ta lẻ loi như là hồn nước

 dạt xa, trăn trở mãi, con người. 

 

Em ở đâu xin một tiếng kêu

như con chim quốc gọi tin về

 cho ta nghe được lời cố quận

 bớ em, bớ em, người trăm năm. 

 

9.  Khan cổ gọi em, chiều hôm nay

 chiều mai, chiều mốt, hay chiều kia

em, cõi lòng ta từ muôn kiếp

 hãy thức cùng ta sau cơn mê. 

  

Hãy đọc thơ ta ngày bình yên

 nhánh yêu thương chảy giữa môi hiền

em ơi, nhát cuốc thời trung cổ, 

hãy cố quên, như chưa bao giờ 

 

em ơi cố dấu đi dòng lệ 

dòng lệ mừng cho những tình chia.

 

Khan cổ gọi em, khan cổ gọi tình, về

 

TRẦN YÊN HOÀ


Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

NHỮNG NGƯỜI NỮ TRONG THƠ TRẦN YÊN HOÀ - PHAN NI TẤN



 TRẦN YÊN HÒA hơn năm mươi lăm năm THƠ là tập thơ phản ánh tâm trạng của nhà thơ qua nhiều thể loại thơ khác nhau. 

Từ một cậu học trò xuất thân trong một gia đình văn hóa xứ Quảng, Trần Yên Hòa bắt đầu làm thơ lúc mười hai tuổi. Từ những bước đầu chập chững đến nay, sau hơn năm mươi lăm năm làm thơ, nhà thơ nhìn lại chặng đường dài đã đi: "Cha tôi cũng mê thơ. Ông có làm thơ đường, thơ thất ngôn bát cú và họa thơ (…). Hay mẹ tôi, thường hát ru tôi bằng những câu ca dao thắm đượm mùi vị quê hương, tình yêu trai gái, nên tôi thấm sâu vào lòng những âm thanh ấy, để rồi sau này tôi yêu thơ và làm thơ…"

   

Phần tự sự trên đăng trong tập thơ TRẦN YÊN HÒA hơn năm mươi lăm năm THƠ là một phần đời của Trần Yên Hòa được tác giả kể lại bằng thi ca. Sáng tạo nghệ thuật trong suốt tập thơ dầy 338 trang gồm 123 bài, Trần Yên Hòa đã hình dung được hình tượng, phác họa ra chữ nghĩa vọng âm như một tiếng thở dài. Bài thơ Khúc Tôi mở đầu trang thơ cho tới bài Tạ ở cuối tập, đã là một tiếng thở dài. Nỗi hoài vọng trong suốt Khúc Tôi là hình ảnh quá khứ những người thân từ hồi nào đã không ở cùng tác giả mà… ở đâu đó. Ngữ pháp u trầm nhưng rất sắc qua quan hệ tình cảm ruột rà của tác giả là một thí dụ: 

 

… Mẹ yêu dấu cũng trở về với đất

đất thì im lặng tiếng, mịt tăm 

nên lời mẹ đã ngút ngàn phơ phất 

bỏ mình tôi cùng đá cuội, lăn tăn

 

Cha thương nhớ cách xa như cổ tích

 

mệt nhoài tôi đứng lặng, thư phòng

nhìn quanh quất đâu dấu hài, tịch mịch? 

dấu hài em lặn mất giữa dòng

 

Còn lại chị, còn lại anh, đâu đó 

không thấy ai, hú gọi tôi về

còn lại con… con còn đang cất vó… 

hồng ân chưa cập bãi sông mê…

 

Nhưng thiết nghĩ hình ảnh cố nhân, là đối tượng Em của tác giả mới là tâm ý của bài thơ, có điều cuối cùng cũng xa lắc từ bao giờ:

  

Tôi còn lại em, mà em xa lắc 

nên còn lại tôi, chỉ một tôi thôi 

vì em, biển, còn tôi, là cát biển

lũ dã tràng kia, xe, cũng, lở, bồi

Khúc Tôi, tr. 16

 

Đọc trang tự sự của Trần Yên Hòa cho thấy người thơ cô đơn cả ngoài đời lẫn trong thơ, vì chiến tranh, Trần Yên Hòa đã nhận rõ vị trí lính chiến của mình, xông pha ngoài mặt trận. Do đó, bài thơ viết trên ba-lô, trên mặt đá hay bên bờ sông, dốc núi, bìa rừng khẽ bật lên một lời xin nhỏ, dù chỉ một lần thôi: 

 

Cho tôi được ngủ nhà đêm nay 

cho tôi ngủ nhà đêm nay rồi mai đưa tôi đi đâu cũng được

bao nhiêu tháng bao nhiêu năm

 

tôi sẽ xa thành phố xa mái tóc em xa những đứa con yêu dấu

hãy cho tôi ngủ nhà đêm nay

không còn gì để van xin

sao đẩy tôi đi quá xa như vậy quá xa như vậy

hở chiến tranh loài người…

Lời Xin, tr. 20

 

Ngoài tình thương gia đình, có thể nói tình yêu đôi lứa trong thơ Trần Yên Hòa là một loạt tình yêu không có màu xanh của bầu trời và biển cả. Đồng ý sức mạnh tinh thần của người thơ tạo ra thơ, nhưng hình ảnh những người tình trong thơ đều như gió bay đi xa lăng lắc, không để lại một vạt áo nào để người thơ rưng rưng đề thơ. Cho nên Em có bàng bạc bay đi, bay về, qua lại từng trang thơ trữ tình, rốt cuộc vẫn là Em… lê thê bào ảnh: 

 

Em đến thăm anh trong chốc lát

trời bên ngoài đổ cơn mưa

mưa rất dầy, mù mịt

làm sao anh giữ được em

 

Chốc lát em trở thành thánh nữ 

ở đâu cũng thấy em ngời sáng 

cả vườn đời anh nở rộ 

những đóa hoa hồng thắm

Rồi em ra về như gió bay

Bỗng dưng em xa lắc 

Bỗng dưng em mịt mù như cơn mưa… (Em Xa Lắc, tr.31)

 

Ngay cuộc tình thứ nhất vì cơn mưa đã làm cho ủ dột: 

 

Có lẽ rất xưa - ngày em vào xuân 

đôi má em hồng như trái bồ quân 

đôi mắt em đen như nhung, ướt rượt 

đốt cháy hồn anh cùng nắng sân trường

 

Rồi thế rồi thôi lạc mất nhau

lạc nhau đành đoạn suốt nửa đời

lạc nhau trong giấc chiêm bao cũ

biển loạn đời ta, thân nổi trôi…

Bài Trăm Năm, tr.39

 

Mưa miền Trung thường dầm dề. Mưa của nhà thơ Trần Yên Hòa cũng không khác. Từ cuộc tình thứ nhất mưa đành đoạn, mưa dầm dề, lê thê cho tới cuộc tình cuối vẫn mưa không ngớt hột:

 

Em về đâu từ bao lâu nay

Anh xa em như chim xa bầy

Mưa bay ướt áo em đang mặc

Đành đoạn rời đi như đám mây

         Mưa Em, tr. 326 

Rón rén lần theo những cuộc tình thơ đẹp mà buồn được miêu tả qua từng trang Rượu Tình Say, Gởi Khổ Lụy Một Đời, Tạ Tình, Xa Người, Phượng Hề, Cô Gái Tam Kỳ Đất Khổ, Nhớ Em Khi Qua Cầu Cỏ May, Tôi Và Em, Tình Quay Lưng, Tình Em Xa Ngái, Bài Tình Cho Diên Khánh, Thà Người Phụ Ta v.v…, người ta cảm thương cho người thơ tội nghiệp ra sức bơi trên sóng tình yêu hầu mong tìm nguồn hạnh phúc khổ đau. Từ bơi ngửa với cuộc tình dịu ngọt vội xấp mặt trên dòng nước lạnh tê. Từ vòng ôm rưng rưng xiết chặt chợt hụt hẫng giữa khung trời hiu hắt. 

Trần Yên Hòa với hơn năm mươi lăm năm ăn nằm cùng thơ đã trở thành một mối lợi cho sự hình thành tập thơ gối đầu. Thế nhưng trong khi mượn thơ để thổ lộ tâm tình, lịch sử tình yêu lại làm chứng cho cơn thất tình rực rỡ của người thơ. Nhưng không phải lần duy nhất người tình bỏ đi mà về sau… trở thành Em xa lắc như tranh cổ tích, em thiên thu đâu tận cõi ngoài, như Trần Yên Hòa thở than vản. Rồi em trích tiên, em điệu, em phù thủy cũng là một cái "khổ ách" xô người thơ ra khỏi "mái hiên đời":

 

Em, tình ta, mái hiên đời nắng dịu

sao bỏ đi xa ngút tận trời nào 

Khan Cổ Gọi Tình, Về (1), tr. 68

 

Em ơi, đã quá xa tay với 

mù mịt người từ độ chiến chinh 

mù mịt nhau nên đành lạc mất

Khan Cổ Gọi Tình, Về (2), tr. 70

 

Từ em, bỏ cội bỏ nguồn 

bỏ con sông nước đứng buồn nhìn theo

nhánh sông chảy miết qua đèo

anh heo hút đợi, chèo queo một mình

Khan Cổ Gọi Tình, Về (3), tr. 75

 

Bị tước mất tình yêu, không thể níu lại chút mảnh vụn của thế thái nhân tình, người thơ cay đắng mà thiệt thà biến những Em xinh tươi, lộng lẫy, thành giấy bút trắng tinh khôi, một trang vở mới (Thuở Em Là Nữ Sinh), Thiên nga bé nhỏ (Bài Tình Năm 2000), Mùa vàng rưng hoa cúc (Lãng Mạn Thu), Con chim nhỏ (Thảng thốt tôi)… Thậm chí, biến Sài Gòn thành em; cả con mắt cũng hóa trăng rằm "Mắt em một thuở trời trăng rằm" (Chung Một Nhánh Sông). Lãng mạn thật nhưng cũng thật cảm động với lời Tự Tình Cùng Đất Nước: "Vì Em cùng nghĩa với Mẹ. Cùng nghĩa với Quê Hương, Đất Nước" (tr.63).

 

Mà cũng lạ. Giữa nỗi buồn chênh vênh tưởng người thơ không toét nổi miệng cười, người đọc bất ngờ nhận ra câu ví von khá ngộ nghĩnh về mưa. Nhà thơ xứ Quảng ra Huế đụng phải cây mưa mà ngẫu hứng nảy sinh một ý tưởng đầy thi vị, cái thi vị không giống với bất cứ nhà thơ nào. Nhờ sự thành tâm của tác giả khiến đặc tính của câu thơ trong bài Huế Mưa được miêu tả theo kiểu "kích thích tính dục" bỗng trở nên hào hứng, vuốt ve tình tứ mà trong trẻo khác thường: 

tôi nghĩ mùa mưa ở Huế nồng nàn như đêm hợp cẩn 

bởi vì cái lạnh tê da ngoài Huế cho ta cảm giác ái ân.

Huế Mưa, tr. 23

Cái cảm giác ái ân của người thơ Quảng Nam đâu có khác chi cái ái ân tái tê cuồng dại:

 

Xin ca tụng em bài thơ mới viết

Giữa ta và say, như một tình cờ

Ta chếnh choáng em, mùi hương mới

Là chanh và sả buổi mai tươi

Em đã xông em. Trong ngày thứ bảy

 

Nên em thơm lừng, hương gió bay

Nên em thơm lừng, mùi da thịt

Anh cúi xuống vùng em, mùi thơm ngát

Vùng em thơm rất đượm. Tình Ơi.

Ru Tình Tôi, tr.188 

 

Đặc tính trong thi pháp Trần Yên Hòa là ngữ vựng. Bài thơ dài hơi "Nhặt Khoan Cho Ngày Sinh Nhật" gồm 64 câu, đã có 5 lần kêu Huớ, nghe ra thật ồn ào: 

 

Huớ em tôi, những ngày tình với Nẫu

Huớ em tôi, hãy bỏ xa tiền kiếp 

Huớ em tôi, mùa xuân xanh lại đến

Huớ em tôi, ngày mai anh sinh ra

Huớ em tôi, không quay lui lại nữa

 

Tiếng Huớ diễn tả niềm vui trong ngày sinh nhật của tác giả, với tôi là lạ tai. Dù vậy, tiếng Huớ dễ thương của "dân nẫu" có phải là tiếng Bớ của người miền Nam: Bớ người ta! Bớ làng nước ơi! Bớ em!?

 

Bài "Bắt Đầu" có hai câu: Mới rợi này em, ngày mới rợiBỏ đàng sau, năm tháng, cô đơn. "Mới rợi"nghĩa là gì? Có phải là "Mới tới"? 

Bài  "Bờ Em": Khi tình cuốn ta trôi chấp chới. Giữa cuồng lưu biết bíu vào dâu. "Bíu" có phải lài Níu?Chao ôi! Ngôn ngữ của Nẫu quả là… nẫu nẹt, là lạ tai tôi.

Trần Yên Hòa sống trọn đời, tận tụy cho nghiệp thơ. Làm thơ vì đời, vì người (nghệ thuật vị nhân sinh). Hơn năm mươi lăm năm hướng về 

thế giới thơ, nghệ thuật Trần Yên Hòa nặng nợ với những đối tượng rực rỡ, thủy chung với những hình thể chói lòa để rồi chất chứa nỗi u 

sầu rã mục, dẫn lối vào không gian đơn chiếc độc thoại với âm u. Nghĩ lại mà tội người thơ đã lầm yêu phải thứ tình yêu chớp mắt, thứ tình yêu con bướm (đậu rồi bay đi), nó ray rứt não nề, nó ruồng rẫy biệt ly ngay từ cuộc tình đầu tay. Ta đọc lại đoạn cuối "Bài Trăm Năm" (tr.37):

 

Nửa đời ta như mưa phơ phất 

Bỗng nhặt được lòng nhân ái từ tâm 

của em, đánh rơi vào tình thứ nhất 

để ta ôm hoài đi giữa nhân gian

 

Nhân gian ở đây rõ ràng không bình thường như người bình thường sống giữa đời thường mà nhân gian của người thơ là lai láng "sông mê" không bờ bến. Con sông mê muội chảy ngược xuôi giữa hồn đời sắc sắc, không không rồi thấm vào Bát Nhã. Người thơ thất tình lục dục lúc bấy giờ hốt nhiên đốn ngộ, dứt bỏ hết khổ ách (năng trừ nhất thiết khổ), biến thành "sa di" gánh cái chân tình tự ngã lững thững đi vào trang Tự kinh: 

 

Thầm thì, thầm thì, rậm rịt 

Tiếng cầu kinh trong đêm thâu 

Ba la mật đa yết đế

Hãy quên cuộc sống nát nhầu

 

Đã qua bên bờ bỉ ngạn

Lời kinh chảy suốt qua tâm

 

Gió ngoài hiên tuôn thốc tháo

Dội qua tiếng kệ âm thầm

 

Ba la mật đa thời

Quên giọt máu bầm năm tháng

Quên hết những trò gian lận

Trở về gốc cội nghỉ ngơi

 

Thầm thì, thầm thì, tiếng mõ

Ngũ uẩn phút giây cuồng nộ

Hãy quên, hãy quên, hãy quên

Nằm kề trang kinh bát nhã.

 

Mang âm hưởng Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh của Phật Giáo Đại Thừa trải qua từ bảy thế kỷ đến nay, bài "Tự Kinh" (tr. 229) của Trần Yên Hòa với thi phong an nhiên tự tại thấm thía một đạo lý thâm hậu.

 


PHAN NI TẤN