CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

QUÊ CHIỀU - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

 


QUÊ CHIỀU 

 

1. 

 

Quê hương xa lắm thân thương

Nỗi buồn xa xứ vấn vương mong chờ…

Người về tìm khúc “… Ầu ơ…”

Lời ru xưa cũ, tuổi thơ xa mù

Lời ru có “…Gió mùa thu…”

Võng đưa kẽo kẹt, tiếng ru trong ngần

Đồng chiều vọng tiếng chuông ngân

Bờ tre nghiêng ngã ngại ngần liêu xiêu

Nhẹ nhàng trong gió phiêu phiêu

Sáo ai đổ tiếng, trời chiều đồng khô

Nghiêng vành nón lá nhấp nhô

Giữa làn sóng lúa xanh xô dập dìu

Hoàng hôn thèm một cánh diều

Hãy xin cứ để bóng chiều bay qua

Cơm chiều mắm muối, dưa cà

Thảo thơm hạt gạo đồng xa ngọt bùi…

 

2. 

 

Một đời đi ngược về xuôi

Cuối đời chỉ thấy ngậm ngùi xót xa

Khói sương, sương khói nhạt nhòa

Một mình đối bóng, mình ta rối bời

Hoang vu khuất nẻo đường đời

Núi rừng xa khuất, chơi vơi thiếu thừa…

Nhớ Cha cày cấy ngày mưa

Áo tơi của Mẹ sớm trưa trên đồng

Chợ làng mua bán còn đông?

Áo nâu của Mẹ, áo hồng của em

Cuộc đời điên đảo, đảo điên

Về quê tìm lại một miền rong chơi…

Mẹ đi ngày ấy xa khơi

Lòng con nhớ Mẹ… Mẹ ơi… Mẹ hiền…

Mẹ đi buông bỏ ưu phiền

Về miền Cực Lạc… Về miền Vãng Sinh…


           

            Nha Trang, tháng 07. 2026

                  LÊ  KIM  THƯỢNG


Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

PHẠM NGỮ : NGƯỜI NHẠC SĨ ĐÃ BỊ BỎ QUÊN ? TRẦN HỮU NGƯ


 


PHẠM NGỮ : NGƯỜI NHẠC SĨ ĐÃ BỊ BỎ QUÊN?
“… Cảo thơm lần giở trước đèn…”
(Truyện Kiều - Nguyễn Du)
Mỗi buổi sáng thức dậy, nghe tiếng gà gáy là tôi nhớ tỉnh Bình Tuy - nhớ một tỉnh nghèo nhưng đầy ắp kỷ niệm.
Tôi thường dậy sớm, và lục trong trí nhớ mình, bỗng dưng tôi nhớ những người nhạc sĩ có họ là Phạm:
-Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Phạm Thế Mỹ, Phạm Trọng Cầu…
Và một người nhạc sĩ đã bị bỏ quên:
-Phạm Ngữ với nhạc phẩm “NHỚ QUÊ HƯƠNG”.
Thú thật rằng: Tôi bị dị ứng khi nghe rất nhiều người kêu nhạc Trịnh Công Sơn bằng một tiếng cụt ngủn: Nhạc Trịnh!
Và hình như đây là việc gọi bắt chước theo phong trào để “tỏ ra ta là người sành nghe nhạc Trịnh Công Sơn!”. Tại sao lại tiếc lời mà không gọi là nhạc Trịnh Công Sơn? Thêm hai từ “Công Sơn” nữa thì nó đâu có dài như đường Trường sơn và xa như Trường Sa? Vì nếu gọi là nhạc Trịnh còn có Trịnh Lâm Ngân, Trần Trịnh, Trịnh Hưng, Trịnh Nam Sơn… (Và nếu chỉ gọi là nhạc Trịnh, thì có người sẽ hiểu lầm là nhạc bậy bạ, nhạc bụi chuối lùm tre thời Đông Chu Liệt quốc ở bên Tàu?)
Xét về “Phẩm và lượng” thì nhạc Phạm Duy đâu có thua gì nhạc Trịnh Công Sơn, (đó là cách nói khiêm nhường thôi, chớ bì làm sao được Phạm Duy (?) nếu gọi là nhạc Trịnh, sao không gọi là nhạc Phạm, nhạc Văn (Văn Cao)?
Và nếu gọi nhạc Phạm thì là Phạm nào: Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Phạm Thế Mỹ, Phạm Trọng Cầu, Phạm Ngữ…?
Nay, tôi xin có đôi điều vắng tắt về nhạc sĩ Phạm Ngữ, người nhạc sĩ bị người ta “nghỉ chơi”:
-Ông sinh năm 1920 tại Hải Phòng
-Mất năm 1986 tại Hanoi
Ông đã từng là bạn thân với các nhạc sĩ: Đỗ Nhuận, Lưu Hữu Phước, Văn Cao, Canh Thân, Hoàng Phú (Tô Vũ). Năm 1939, Phạm Ngữ là thành viên trong nhóm Đồng Vọng để truyền bá Tân nhạc, và ông cũng có lần được Vua Bảo Đại mời lên thuyền rồng đánh đàn Ghitar phục vụ hoàng cung.
Phạm Ngữ có sáng tác một bài hát hay: NHỚ QUÊ HƯƠNG (không biết ông có còn bài hát nào nữa không). Ca khúc NHỚ QUÊ HƯƠNG đã được ca sĩ Thái Hiền, Lệ Thu, Hương Lan ca, và bài hát này cũng được Ban Tam Ca 3A hợp ca, nghe mà… “Buồn nhớ quê hương”! Và tôi được biết thêm rằng, ông còn sáng tác bài hát “Chỉ một người” do Ly Tao xuất bản, dưới bài nhạc có ghi “Copyright 1955 By Phạm Ngữ:
“Có cô con gái kinh kỳ
Cả ngày quay sợi nghĩ chi thẩn thờ
Biết chăng tôi đợi tôi chờ”.
Điều đặc biệt, nhạc cũ, có năm, ba chục nhạc phẩm viết về quê hương, nhưng không có tựa nào trùng với tựa nào. Nhiều quá, tôi tạm đưa ra đây một số bài hát mà tôi thường nghe và biết chắc rằng đó là những ca khúc đi cùng năm tháng Chiến tranh:
-Quê nghèo
-Quê hương
-Tình quê hương
-Hương quê
-Nhớ quê hương
-Tình hoài hương
-Xuân tha hương
-Buồn nhớ quê hương
V.v…
Và tên nhạc sĩ ngày xưa cũng không có trùng nhau.
Nhưng, sau 1975 có thêm nhạc sĩ Hoài An, Tuấn Khanh… Và biết đâu chừng mai sau sẽ có nhạc sĩ trùng tên Phạm Duy, Văn Cao, Trịnh Công Sơn… thì vui biết mấy!
Trở lại nhạc sĩ Phạm Ngữ.
Chắc ông đã có lần xa quê hương vì Chiến tranh, mà chỉ có Chiến tranh mới làm cho con người xa quê nhớ quê, nên nhạc sĩ Phạm Ngữ đã viết nhạc phẩm “Nhớ quê hương” đến rứt ruột như vậy? Và bài hát này ra đời chắc cũng từ lâu lắm? Và nếu không có ca sĩ hát lại, chắc người đời cũng đã quên tên ông?
Qủa thật, nhạc sĩ Phạm Ngữ đã đi sát chủ đề “Nhớ quê hương”… Nên khi nghe bài hát này, tôi nhớ quê hương, cái nơi mà tôi sinh ra, rồi lớn lên đầy ắp những kỷ niệm:
“… Đến nay thu tàn
Phương xa kìa chim én bay về
Khuất trong non ngàn
Riêng ta nhìn đâu thấy bóng quê
Kìa mấy nếp tranh
Đằng xa luyến bao làn khói sương
Kìa bóng lá xanh
Còn vương lấy tiếng chuông chiều buông
Sống xa một mình
Ta đau lòng nhớ tới quê nhà
Nước non bao tình
Sao tâm hồn ta thấy xót xa
Buồn nhớ cố hương
Lòng ta có bao giờ thắm tươi…
Ôi quê hương biết bao trìu mến…
Dẫu phương trời xa ta bao giờ quên
Bóng tre xanh ngắt khi sương chiều xuống…
Tôi mơ ngồi nhớ quê hương mỗi chiều
Lúc trăng đang dần
Nhô cao đầu trên khóm tre già
Chúng ta quay quần
Vui nô đùa bên mấy khóm hoa…”.
Chỉ những hình ảnh đơn sơ, trong một làng quê nghèo cô quạnh, của những ngày tháng xa xưa như:
-Chim én
-Nhà tranh
-Làn khói
-Tre xanh
-Sương chiều
-Trăng lên
-Khóm hoa…
Vậy mà nhạc sĩ Phạm Ngữ đã viết nên một nhạc phẩm nghe buồn nhớ quê hương đến nao lòng!
Và tôi biết chắc rằng còn có không ít những bài hát “bị bỏ lại phía sau” chỉ vì những bài hát ra đời thời đó, chúng tôi, những người yêu mến âm nhạc còn quá nhỏ? Và bây giờ những người chịu trách nhiệm Biên tập âm nhạc phát trên đài truyền hình cũng còn nhỏ tuổi nên không biết những ca khúc “tiền chiến”?
Tôi, lúc Chiến tranh Việt-Pháp cũng chỉ là đứa bé, “kháng chiến chống nạnh” nên không biết nhạc sĩ Phạm Ngữ.
Bài viết này, thay nén nhang thành kính tưởng niệm ông-một trong những nhạc sĩ tiền chiến- đã canh tân nhạc Việt từ trước năm 1938.


TRẦN HỮU NGƯ

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026

KÝ ỨC CHIỀU QUÊ - THƠ NHẬT QUANG

 

Tranh Nhật Quang


KÝ ỨC CHIỀU QUÊ 


Đưa ta về lại chốn xưa
Chợt mênh mang tiếng gà trưa vang trời
Lam chiều khói tỏa chơi vơi
Hoa cau trắng rụng thơm ngời sân quê

Liêu xiêu dáng mẹ ngõ về
Vai oằn, gối mỏi, bộn bề chợ xa
Bên thềm tựa cửa dáng cha
Tháng năm dâu bể, tóc pha sương chiều

Bờ lau vọng tiếng cuốc kêu
Ao sâu hoa súng lêu khêu tím màu
Hoàng hôn ngả bóng vườn rau
Đàn gà ríu rít gọi nhau lên chuồng

Bếp quê tí tách lửa hồng
Thơm hương gạo mới, nghe lòng ấm no
Bến sông thấp thoáng con đò
Lênh đênh theo sóng câu hò...ngân vang

Tình quê tha thiết nồng nàn
Bâng khuâng ký ức ngập tràn vấn vương
Chiều về giữa chốn tha hương
Lòng con thổn thức...nhớ thương quê nhà.


Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026

CHIỀU TÍM - TRẦN HỮU NGƯ



Có thể là hình ảnh về ‎văn bản cho biết '‎שתקו chiêu NM DAN-THO THO DAN ĐINH DINH-HUNG HUNG‎'‎


 CHIỀU TÍM

Trong âm nhạc có những ca khúc viết về màu Tím:
-Màu tím hoa sim
-Màu tím Pensé
-Tím cả rừng chiều
Và tôi chợt nhớ đến CHIỀU TÍM.
Nhạc sĩ Đan Thọ:
-Sinh ngày 24.6.1924 tại Nam Định Hanoi
-Qua đời ngày 05.9.2023 tại Hoa Kỳ.
-Tên khai sinh: Đan Đình Thọ.
Ông di cư từ miền Bắc vào Nha Trang năm 1954, rồi vào Saigon năm 1956.
Và năm 1985, ông rời Việt Nam sang định cư Hoa Kỳ.
Nếu đúng như ngày sinh và ngày tử của ông, thì nhạc sĩ Đan Thọ sống Thọ như tên của ông (99 tuổi).
-Lại thêm một nhạc sĩ “Sinh nội tử ngoại!”
Nhạc sĩ Đan Thọ ngoài việc sáng tác nhạc, ông còn là một tay vỹ cầm có tiếng một thời ở phòng trà ThiênThai của nhạc sĩ Hoàng Trọng tại Nam Định từ năm 1945.
Nhạc sĩ Đan Thọ sáng tác không nhiều chỉ chừng 10 nhạc phẩm:
-Tình quê hương, viết chung với Phan Lạc Tuyên
-Bóng quê xưa
-Vọng cố đô, viết chung với Nhật Bằng
-Xa quê hương, viết chung với Xuân Tiên.
Và rải rác một một số bài hát khác.
Lâu nay người nghe ít có dịp nghe lại Chiều Tím, dù ca khúc này nổi tiếng do Đan Thọ phổ thơ Đinh Hùng, ra đời từ năm 1956. Người yêu mến âm nhạc ở miền Nam không ai là không có một vài lần nghe qua ca khúc này?
“Chiều tím” là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Đinh Hùng, ngày ấy “thơ phổ nhạc” hiếm có, chớ không phải “tràn ngập và lan tỏa” nhiều như bây giờ! Và nhân việc “phổ thơ”, tôi xin nhắc lại một việc mà tôi đã nói nhiều rồi. Vấn đề thơ phổ nhạc, ngày xưa nó khác ngày nay như sau:
-Ngày xưa, nhạc sĩ đi tìm thơ hay để phổ nhạc.
-Ngày xưa, không phải nhạc sĩ nào cũng phổ được thơ.
-Ngày nay, người làm thơ đi tìm nhạc sĩ nhờ phổ nhạc.
-Ngày nay, nhạc sĩ nào cũng phổ được thơ.
-Ngày nay, thơ hay nhiều hơn thơ hay ngày xưa!
-Ngày nay, nhạc sĩ giỏi hơn nhạc sĩ ngày xưa! (Giỏi mới phổ được thơ, vì phổ thơ rất khó. “Con hơn cha là nhà có phúc”).
Để nhớ nhạc sĩ Đan Thọ, chúng ta hãy tưởng niệm ông bằng nhạc phẩm CHIỀU TÍM:
“… Chiều tím, chiều nhớ thương ai
Người em tóc dài
Sầu trên phím đàn
Tình vương không gian
Mây bay quan san có hay?
Đàn nhớ từng cánh hoa bay
Vần trăng viễn hoài
Màu xanh ước thề
Dòng sông trôi đi
Lúc chia tay còn nhớ chăng?
Ai nhớ mắt xanh năm nào
Chiều thu soi bóng
Nắng chưa phai màu
Kề hai mái đầu
Nhìn mây tím nhớ nhau
Chiều tím chiều nhớ thương ai
Còn thương nhớ hoài
Đàn ơi nhắn giùm
Người đi phương nào
Nếp chinh bào biếc ánh sao
Từ đấy đàn nhớ thanh âm chùng dây vĩ cầm
Người xa vắng rồi chiều sang em ơi
Thương ai hoa rơi lá rơi
Người ấy lòng hướng trăng sao, hồn say chiến bào
Tìm trong tiếng đàn mùi hương chưa phai
Ý giao hòa người nhớ chăng?
Mây gió bốn phương giăng hàng
Mùa thu thêu áo nét hoa mơ màng
Và em với chàng kề vai áo vấn vương
Chiều hỡi đàn nhớ mong nhau
Tình thương bắc cầu
Người đi phương nào
Tìm trong chiêm bao
Tóc bay dài, gió viễn khơi…”
Tôi nghe lại Chiều tím, rồi tôi tự hỏi:
-Chiều tím, chiều nhớ thương ai?
Và tôi cũng tự trả lời rằng:
-Chiều tím, chiều nhớ thương nhạc sĩ Đan Thọ, thi sĩ Đinh Hùng.
Viết mấy lời ngắn này, thay nén nhang tưởng nhớ nhạc sĩ Đan Thọ và thi sĩ Đinh Hùng.



TRẦN-HỮU- NGƯ
(Boléro Xóm Gà-Giađinh, tháng7.2026)

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

YÊU ẢO - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI


 Kết quả hình ảnh cho ảnh vợ chồng


YÊU ẢO

Yêu xa như chiêm bao
Cõi yêu như cõi thật
Anh với em kề vai
Mắt cười trong mắt biếc
Quên tháng rộng năm dài.

Bàn tay tìm bàn tay
Vòng tay ôm rất chặt
Nụ hôn yêu nồng ấm
Như chưa hề cách ngăn.

Lời yêu trao rất nhẹ
Rót đầy trong chiêm bao
Tim hòa cùng nhịp thở
Say giữa những ngọt ngào.

Đêm trở mình thức giấc
Giấc mộng bỗng tan rồi
Chỉ còn hồn ngây ngất
Lặng rơi giữa bồi hồi.

Tỉnh dậy ôm khoảng vắng
Mắt tìm bóng đêm đen
Biết chiêm bao là ảo
Mà yêu thật say mềm.

Chỉ mong đêm trở lại
Được gặp em trong mơ
Dẫu ngàn lần tỉnh giấc
Vẫn chờ em…. chiêm bao….


HUỲNH TÂM HOÀI


EM CẦN THƠ - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG




EM CẦN THƠ

 .. Em cần thơ , anh sẳn thơ

Nương hơi tài tử cập bờ Hậu Giang
Bến Ninh Kiều nắng mênh mang
Gió mê mải thổi người sang tìm người!

Dạo đờn nhấn nhá nhịp roi
Vó tung móng gõ ngựa đòi về dinh
Leng keng lục lạc khua tình
Têm cho nhau miếng trầu xanh vôi nồng

So dây sợi đục sợi trong
Ngựa đi nước kiệu, ngựa lồng bờm rung
Giọng Nam rao oán tơ chùng
Dây kìm gió lật mở bung đất trời!

Thắng kiềng vàng, ngựa ô ơi!
Cầm tay nâng chén rượu mời thành thân
Vẳng câu lý phút xuất thần
Quàng vai trăng mật đang tuần tinh khôi

Men tình ngọt tái tê môi
Tra thêm khốp bạc, cất lời giao duyên
Em trau chuốt lại áo xiêm
Về dinh chung tỏ nỗi niềm Tây Đô…!


TRẦN NGỌC HƯỞNG
1995

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

ÁO VÀNG LÀM CHI ? - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG

 


ÁO VÀNG LÀM CHI?

Đội nắng đội mưa
Anh về
Một buổi
Sợ ngày mau
Tối
Sợ đêm
Mau về
Lối cỏ
Đường quê
Không hoa dại
Nở
Không con bướm
Nhỏ
Khoe đôi cánh
Vàng
Mùa
Thu
Vội sang
Mặt hồ xanh nước
Làm sao
Biết được
Một người ra đi
Nắng mưa
Tiếc nắng mưa gì
Ôi hoa cúc cũ
Khép mi
Bỏ chiều
Sân nhà liêu xiêu
Mấy nhành
Rêu biếc
Anh
Ngồi tưởng tiếc
Dấu thời gian
Qua
Sương khói quê nhà
Tiếng chim
Gọi cửa
Cuối mùa hoa
Nở
Áo vàng
Làm chi?


TỪ KẾ TƯỜNG