
TÔI NGHE NHẠC LÀ ĐỂ….?
Câu hỏi này chỉ dành riêng cho tôi, vì tôi biết không có ai giống như tôi, và tôi xin trả lời ngay:
-Tôi nghe nhạc là để NGHE-KỶ-NIỆM
-Tôi nghe nhạc là để được KHÓC!
-Tôi nghe nhạc là để CHỮA BỊNH.
Tôi tự “kiểm thảo”, tôi là người rất khó tính khi nghe nhạc.
Thường thì một CD bán ra thị thường có 10 đến 12 bài hát. Nhưng chỉ có 1 cho đến 2 bài hát hay, may mắn lắm thì có được 3 bài, còn lại là những bài dở! Đang nghe một bài hay mà chuyển sang một bài dở thì… như đang ăn cơm ngon mà nhai đụng một hạt sạn!
Để tránh tình trạng “mất sướng” này, tôi bỏ rất nhiều thì giờ, công sức, để làm riêng cho mình những CD “Toàn những bài hát hay và đứng được với thời gian”:
-Tôi chọn những bài tôi thích trong hằng trăm dĩa nhạc mà tôi đã mua, nghe kỹ, rồi lấy bài ưng ý… để làm riêng cho mình một CD “toàn những bài mình thích”. Và tôi làm đã mày mò làm được 50 CD cho riêng mình (không đụng hàng). Và mỗi ngày tôi cố nghe chừng 10 ca khúc. Một bài hát mất chừng 5 phút, nghe 10 bài chỉ mất chưa đến 1giờ.
Khi nghe nhạc, tôi không làm gì cả, nằm trên chiếc võng đu đưa… vặn âm thanh vừa đủ nghe và… tập trung… nghe. (rất tiếc, tôi đã bỏ thuốc lá rồi, chớ nằm võng hút thuốc, phà khói bay nhẹ, hớp một ngụm bia, mà nghe nhạc thì… Oke Salem).
Hôm nay cuối tháng 3.2026, tôi chọn một CD có 16 bài của tôi chọn, nhìn list, thì đây là những bài ca kỷ niệm đi qua tôi trong thời Chiến tranh:
-Ai cho tôi tình yêu (Trúc Phương) Hoàng Oanh ca
-Bóng người cùng thôn (Xuân Tiên) Trúc Mai ca
-Con đường xưa em đi (Châu Kỳ-Hồ Đình Phương) Mỹ Thể ca
-Hồi tưởng (Dạ Ly Vũ) Trang Mỹ Dung ca
-Khúc ca ngày mùa (Lam Phương) Thanh Tuyền ca
-Tím cả rừng chiều (Thu Hồ) Phương Dung ca
….
Những giọng ca của một thời vàng son… cất lên… tôi nghe như lúc còn ở Bình Tuy-một tỉnh “không xa kinh kỳ sáng chói” (nhạc Phạm Duy), mỗi buổi trưa mở Radio nghe ca qua “Chương trình thương mại” trên đài Phát thanh Saigon.
Khi nghe lại những ca khúc nêu trên, lòng tôi như đang nghe những kỷ niệm của những ngày xưa ở Bình Tuy-Lagi tràn về. Ngày đó, là những dòng nhạc lòng, được đánh lên trong âm thanh buồn vui, và ngày nay nhạc lòng đã mất, chỉ còn lại là nhạc đời! Nghe một ca khúc cũ đối với tôi là giống như đang xem một thước phim chiếu chậm đầy màu sắc văn hóa.
Tôi nói điều này sẽ không ai tin:
-Khi nghe ca sĩ Phương Dung hát bài TÍM CÀ RỪNG CHIỀU của Thu Hồ, tôi xúc động vì nhớ rừng, đến nỗi hai hàng nước mắt tôi chảy ướt. Tôi là người đàn ông “mau nước mắt” từ khi còn trẻ. Tôi KHÔNG KHÓC VÌ TIẾNG HÁT, mà KHÓC VÌ BÀI HÁT!
“… Vi vu vi vu đưa lòng về từ biên khu
Non xanh bao la chập chùng khuất trong rừng thu
Dư âm đâu đây nghe buồn vọng lên ngát mi
Qua bao ngăn cách ôi buồn kẻ ở người đi
Rồi một đàn chim theo gió ngàn đưa lối
Mách bóng người đã về khi màu tím nhuộm thu…”
(Ca khúc TÍM CẢ RỪNG CHIỀU)
Người ta xem phim, kịch, tuồng tích, chỗ nào cảm động thì người ta khóc, đó là chuyện bình thường, còn tôi nghe nhạc mà… khóc, là điều bất thường?
Sau khi tôi khóc, tôi thấy trong mình khỏe ra, và hình như “…Khóc cho vơi đi những giọt sầu?…” (Bài không tên số 4 của Vũ Thành An)
Những năm tháng kháng chiến chống Pháp, thấy thằng Tây đốt nhà, dân làng tôi tức quá, nhưng không biết phải làm gì, chỉ biết chửi thề: Merde Salaud. Vậy mà sau khi chửi, hết tức! Có người chỉ tôi liệu pháp chữa bịnh bằng cách chửi thề:
-Sáng sớm, ra đường mở hết thanh quản chửi thề một tiếng thật to, là khỏe hơn đi tập thể dục?
Hằng ngày, nếu bạn gặp một chuyện gì đó, tức đến nỗi không nói được, thì bạn vui lòng chửi thề một tiếng là hết tức ngay!
Phải công nhận rằng, ngày nay có những chuyện “tức không chịu được”, nên người ta phải chửi thề cho… đỡ tức, vì “làm được gì nó”.
Tôi nghe nhạc để chữa bịnh.
Điều này đã được chứng minh cho riêng tôi, mà phải là những bài hát tôi thích.
Có lần, tôi nhập Viện. Bệnh viện này có gắn loa mở nhạc “êm dịu” cho bệnh nhân nghe. Tôi nghe và cảm thấy… bớt bịnh!
Nhưng dù mê nhạc, nhưng tôi luôn cảnh giác:
-Có không ít nhạc những năm gần đây, nghe rồi bịnh luôn!
TRẦN HỮU NGƯ
(Boléro Xóm Gà Giađịnh, 31.3.2026)