CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

CA TỪ TRIẾT LÝ - TRẦN HỮU NGƯ


Ảnh tác giả Trần Hữu Ngư

 

CA TỪ TRIẾT LÝ

Một bài viết tải lên mạng được bạn đọc đón đọc và có lời bình phẩm, nhận xét khen chê, hay, dở, là niềm vinh dự và vô cùng hạnh phúc của người viết.
Tôi đã viết:
-ĐIỀU KIỆN GÌ ĐỂ BÀI HÁT VIỆT NAM BẤT TỬ?
Và tôi cũng tự trả lời rằng:
-Để bài hát được bất tử là ca khúc không hư cấu, không tưởng tượng, không ảo, không cầu kỳ, không triết lý…
Và cũng rất vui, khi có không ít bạn đồng ý với tôi câu này, và lưu ý một điều rất quan trọng nữa là:
-Bài hát không nên có nhiều ca từ… “triết lý”.
“Ca từ không triết lý”… tôi giật mình, có lẽ có không ít người cạn nghĩ, chủ quan, và nghe nhạc “triết lý” với cái tai bình dân, đầu óc “học vụ”, nên không hiểu hết những nhạc phẩm có ca từ “triết lý” mà chỉ nhờ giai điệu đưa đẩy nên nghe nó thuận tai, và hùa nhau khen hay?
Thú thật, cho mãi đến bây giờ, có rất nhiều người nghe là nghe, hát là hát, có mấy ai hiểu được “Đóa hoa vô thường”, “Biết đâu nguồn cội” của Trịnh Công Sơn? Ngay cả, ca khúc “Diễm xưa”, ông nói gà bà nói vịt về câu “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ”! Và ca khúc “Ngọc Lan” của Dương Thiệu Tước. Chưa hiểu thì chịu khó tìm hiểu, chứ chưa hiểu mà hùa nhau mà khen hay thì tôi… xin đầu hàng!
Sở dĩ tôi nói “nhạc không cần triết lý” là có lý do của nó:
Những bài hát “tiền chiến” từ Bắc di cư vào Nam, những ca khúc sinh ra ở miền Nam trước 1975, đã đáp ứng nhu cầu thưởng thức của “anh hùng quần chúng lao động”, đám cần lao, làm nông, buôn gánh bán bưng, đàn ông đi chân đất hút thuốc rê, đàn bà nhai trầu bỏm bẻm… không biết “triết lý” là gì, ngay cả cái đám “rớt tú tài anh đi trung sĩ”… chỉ mới vở lòng “triết lý”. Bảo đảm với các bạn rằng, tất cả những bài hát Boléro sở dĩ người ta yêu mến, thích hát, thích nghe… vì không có ca từ “triết lý”.
Điển hình, những ca khúc của các nhạc sĩ Lam Phương, Trúc Phương, Lê Dinh, Minh Kỳ, Anh Bằng, Châu Kỳ, Hoàng Trọng, Hoàng Thi Thơ, Phạm Thế Mỹ, Hoài An, Thanh Sơn, Phạm Đình Chương, Phạm Duy… nhờ không có ca từ triết lý nên nó bất tử trong lòng người nghe?
Bây giờ phần nhiều ca từ của những bài hát được viết “nhuốm màu triết lý”, và buồn thay, đó là “triết lý dỏm”, và có những ca khúc đang hát ngon lành, bỗng dưng… ứ ứ… u u… a a… thay ca từ, rồi thêm mấy chữ tiếng Anh vào… tưởng hay, nhưng nghe nó… lãng xẹt, vì ví như đang mặc áo dài, nhưng mặc quần một ống!
Thịt heo thì có thịt ba rọi, bây giờ có thêm nhạc ba rọi nữa, thì quả là nhạc Việt đang vươn mình!
Xin cám ơn những đóng góp vô cùng quý báu của các anh chị.
Mong được đón nhận những ý kiến vàng ngọc của các cao thủ.



TRẦN HỮU NGƯ
(Saigon-Giađinh, tháng 3.2026, ngồi nghe nhạc ba rọi, buồn cười quá, nên gãi… tóc, tóc… tăn tăn!)

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

XÓM LÀNG - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

 


XÓM LÀNG
 
1.
Người về… đi giữa hàng cây
Dặm đường gió bụi nhuộm đầy cô liêu
Người về mái ấm nhà yêu
Đất nghèo xưa cũ cũng nhiều đợi mong…
Thẹn thùng cơn gió tàn Đông
Tiếng chim Chiền Chiện trên đồng hót vang
Mùa về êm ấm xóm làng
Đào hồng chúm chím, mai vàng chờ xuân
Rì rào sóng lúa vang ngân
Hẹn người mùa vụ đầy sân lúa vàng…
Sợi mây cõng vạt nắng tan
Gió qua vườn vắng muộn màng chơi vơi
Nắng vàng còn chút đem phơi
Giọt chuông lắng đọng rơi rơi lưng đèo
Mái hiên cong mảnh trăng treo
Đêm buông dìu dịu xóm nghèo xanh xao…
 
2.
Người đi biền biệt phương nào
Quê hương một dạ dạt dào không phai
Phận đời gánh nặng hai vai
Hạt mưa sa giữa bi hài nhân gian…
Trước thềm giọt nắng hanh vàng
Mẹ già vẫn đợi muôn ngàn nhớ con
Lâu rồi lòng dạ héo hon
Con đi biệt xứ hao mòn ngày xanh…
Nhớ quê xứ sở an lành
Bông hoa nở đỏ, mái tranh gió lùa
Mâm cơm gạo mới đầu mùa
Mắm kho, canh bí, dưa chua cải ngồng…
Niềm vui cột với nỗi buồn
Trông về quê cũ, cánh chuồn phân vân
Bao giờ giũ áo phong trần
Về quê vui với người thân xóm làng …

 

 
Nha Trang, tháng 02. 2026
LÊ KIM THƯỢNG
              


Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

CHIÊM BAO - THƠ THY LỆ TRANG


 


CHIÊM BAO

Hỏi anh đếm được mấy vì sao
Có thấy mắt em ở chốn nào?
Một phút xôn xao mây phủ nhẹ
Muôn đời luyến tiếc má phai mau
Chập chùng sương trắng đầu non lạnh
Thăm thẳm rêu xanh đấy biển sầu
Dỗ giấc tình yêu đẩy mộng mị
Âm thầm giọt nhớ suốt canh thâu

Âm thầm giọt nhớ suốt canh thâu
Cũng đủ vì ai bạc mái đầu
Anh thấy sao trời trong mắt biếc
Em tìm biển ái giữa đêm sâu
Nụ hôn tỏa ngát mùi trinh bạch
Suối lệ nồng hương vị ngọt ngào
Siết chặt vòng ôm thêm chút nữa
Giật mình…sực tỉnh … giấc chiêm bao!



THY LỆ TRANG

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

PHỐ PHÁI - THƠ NGUYỄN KHÔI


Có thể là hình vẽ ngẫu hứng

 


PHỐ PHÁI


Hà Nội còn chăng vài “ Phố Phái “
Mấy ngôi nhà Phố cũ Song xưa 
                           -
Lâu lắm mới lên thăm “ Phố Phái “ (1)
Những mái nhà xô lệch gối đầu nhau
Ra Quán Thánh …qua Đồng Xuân rẽ trái
Sang Long Biên … quành nẻo Đầu Cầu…
Xích lô mới chở “bà Đầm” du lịch
Gái Ngọc Hà quẩy nhẹ “ gánh hàng hoa”
Quán vỉa hè lũ trai ngồi tán róc 
Một cô nàng áo đỏ phóng xe qua…
Càng “ đổi mới “ càng teo dần “ Phố Phái “
Những Cao Tầng dỡ mái chui lên
Thăm “ Phố Phái “ vào Bảo tàng Hà Nội
Quên những gì tưởng không thể nào quên .


NGUYỄN KHÔI
Hà Nội 10/10/2014

(1) “ Phố Phái “ : trong Tuỳ bút Nguyễn Tuân đã đặt cho tranh vẽ Phố Cổ Hà Nội của Hs Bùi Xuân Phái.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG - THƠ ĐỖ ANH TUYẾN ,CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI ,NỘI ƠI - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 



VỀ LẠI MIỀN THƯƠNG

(Họa bài thơ CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI

của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)



Con về đây... giữa tuổi đã trung niên

Tìm lại dấu chân xưa vùng Gia Viễn

Dòng sông cũ, sóng tràn trên mặt nước

Đầm Vân Long... vương vấn một câu hò.

.

Ngược lối mòn con tìm đến Cầu Bo

Lời hứa cũ cứ nghẹn ngào nhắc nhở

Bà đi rồi... để lòng con vụn vỡ

Biết ai người dẫn bước lối xưa theo?

.

Tiếng chuông chùa vọng lại phía chùa Keo

Nghe huyền thoại về thiền sư Không Lộ

Nền gạch cũ in dấu hài thuở nọ

Dựng giang sơn... rạng rỡ những trang hùng.

.

Ước một lần mang sức vóc trẻ trung

Ngồi nghe Nội kể chuyện đời dâu bể

Để hiểu thấu chữ Nhân nồng hậu thế

Giữa cõi người... nhân nghĩa mãi lên hương.

.

Dẫu hôm nay ngăn cách những nẻo đường

Gia Viễn, Cầu Bo... mờ sương lối đợi

Nhưng trong dạ vẫn vẹn nguyên tiếng gọi:

Nội đi rồi... con vẫn hướng tâm theo!


*

ĐỖ ANH TUYẾN


Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.



CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI...

(Tưởng nhớ Nội kính yêu)

.

Con lớn rồi. Đã tuổi trung niên

Vẫn chưa một lần về thăm Gia Viễn (1)

Ngắm cầu Khuốt sóng dồn mặt nước

Đầm Vân Long vời vợi câu hò...


Con chưa về thăm lại Cầu Bo (2)

Bao lần hứa? Bao lần con thất hứa!

Nội ơi Nội! Con đâu còn chọn lựa?

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...


.Con muốn về nghe chuyện chùa Keo (3)

Những huyền tích về thiền sư Không Lộ

Lập triều Lý từ cơ mưu chùa cổ

Dựng giang sơn viết trang sử hào hùng.



Con muốn về với sức vóc trẻ trung

Thăm chuyện tuổi thơ qua lời Nội kể

Cho con hiểu nỗi đoạn trường dâu bể

Chữ Nghĩa Nhân vật lộn giữa cõi người.



Con muốn về với muôn nụ cười tươi

Thăm Gia Viễn, thăm cầu Bo cùng Nội

Con nào biết đường về giờ xa lối

Nội xa rồi! Ai sẽ dẫn con theo...



Hà Nội, 26 tháng 10 năm 2024

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


(1) Gia Viễn (Ninh Bình): quê nội của Bà nội.

(2), (3) Cầu Bo (Thái Bình), Chùa Keo (Thái Bình): quê ngoại của Bà nội.


Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

HÀ NỘI - NHỚ - THƠ NGUYỄN KHÔI



HÀ NỘI - NHỚ

( Chiều hôm đứng lặng trên cầu
Trương con mắt rỗng trông bầu trời không )


Hà Nội có một thời để nhớ
Nhà chen nhau “ Phố Phái “ ngả nghiêng đời ( 1)
Phơi phới nhất là hồi chưa lấy vợ
Mỗi nghỉ hè xe đạp phóng dong chơi .
Tối “ bát “ phố tóc bay tung trước gió
Phở Nam Ngư còn đợi lúc đêm tàn
Chị tần tảo cho em tiền sách vở
Anh di cư “lặng” để lại “bài đàn…” (2)
Ơi Hà Nội , tha hương thì càng nhớ
Ga Long Biên ai hẹn lỡ chuyến tàu
Như số phận bắt mỗi người một ngả
Giấc mơ hồng … bươn bả để hồn đau .
Về Hà Nội mái đầu xanh còn nửa 
Những người thân lưu lạc ở muôn phương
Mình lơ láo bước vào thời mở cửa
Bước lên tầng rơi lệ tới Hồ gươm .

.

NGUYỄN KHÔI
( Hà Nội 10/10/2009-)

1) liên tưởng đến tranh của Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái vẽ về phố cổ Hà Nội.
( 2) bài Tạ Từ của Ns Tô Vũ .


Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

PHỐ LÒ ĐÚC - THƠ NGUYỄN KHÔI


Có thể là hình ảnh về văn bản


PHỐ LÒ ĐÚC

( Nhớ Lê Đức Mậu & các bạn Hà Nội cũ)

Phố Lò Đúc của những người thợ đúc
Hàng “ Sao đen “ với Cò vạc là nhà 
Thời Sinh viên mình qua thăm bạn gái
Hương tóc thề cuối phố gió bay xa …
Rồi chính chiến mỗi người đi một ngả
Vào đạn bom đâu dám hẹn ngày về
Ngày chiến thắng , lại tìm … đi đâu cả
Chủ nhà giờ là Cán bộ Nhà Quê.
Dân Lò Đúc còn ai quen mà hỏi
Lũ Vạc cò chừng cũng khuất sương mai
Mình đi dưới hàng Sao đen lạc lối
Ở phương trời “ Lò Đúc “ có còn ai ?


NGUYỄN KHÔI
( Hà Nội 31/8/1975-)