CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN : TIẾNG THỞ DÀI CỦA BI KỊCH NHÂN SINH - ĐỖ ANH TUYẾN




                   ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TIẾNG THỞ DÀI

CỦA BI KỊCH NHÂN SINH

 

Trong dòng chảy của thi ca đương đại, bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm" của Đặng Xuân Xuyến hiện lên như một nốt trầm mặc, đầy ám ảnh về thân phận và sự lỡ dở của tình yêu. Bằng một bút pháp cổ điển kết hợp với cái nhìn hiện thực đầy xót xa, Đặng Xuân Xuyến không chỉ kể lại một câu chuyện tình buồn mà còn dệt nên một bức tranh tâm trạng, nơi thời gian và không gian không còn là thực thể vật lý mà trở thành những lớp lang của bi kịch nhân sinh.

TÔI LẠI THỞ DÀI NGÓ XA XĂM

.

Tôi xa làng Đá đã nhiều năm

Từ độ người ta tuổi chớm Rằm

Cái tuổi xúi người say má thắm

Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm

.

Tôi nhớ, người ta một cuối năm

Giữa chiều mưa ấy rét căm căm

Mặc tôi thảng thốt chặt tay nắm

Vẫn nhẹ lắc đầu ngó xa xăm.

.

Tôi biết người ta với làng Chằm

Ân tình riêng nặng đã nhiều năm

Người ta lại giỏi cam chịu lắm

Mặc kẻ làng Chằm biệt biệt tăm.

.

Tôi về làng Đá mỗi cuối năm

Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm

Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm

Tôi lại thở dài, ngó xa xăm...

*.

Hà Nội, 26 tháng 01 năm 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Sức hấp dẫn đầu tiên của tác phẩm nằm ở nghệ thuật kiến tạo hình ảnh và xây dựng tứ thơ độc đáo. Đặng Xuân Xuyến đã khéo léo khai thác tứ "Vọng phu" nhưng đặt trong bối cảnh đời thường, không mở ra theo chiều rộng của không gian mà xoáy sâu vào chiều âm của số phận, khiến nó trở nên gần gũi mà buốt nhói. "Làng Đá" – từ một địa danh hành chính cụ thể – qua dòng thời gian đã biến chuyển thành một biểu tượng nghệ thuật: sự hóa thạch của nỗi đau. Hình ảnh "Người hóa đá giữa đêm Rằm" là một nhãn tự đắt giá, lột tả sự tàn nhẫn của thời gian. Ở đó, người phụ nữ không hóa đá trên đỉnh núi cao để thiên hạ chiêm bái, mà họ "tự lấp sâu vạn dặm" tuổi xuân của mình ngay giữa lòng làng quê, trong sự im lặng của lòng thủy chung lầm lạc. Đây là một bước chuyển mình về tư duy nghệ thuật. Sự "hóa đá" ở đây không phải là sự thăng hoa thành huyền thoại, mà là một sự "tự lấp sâu vạn dặm" của tuổi xuân. Tác giả đã nhìn ra một bi kịch hiện đại: con người ta không chết đi, nhưng họ tự đóng băng đời mình trong sự cam chịu và những giá trị đã lỗi thời.

Để chuyển tải tứ thơ ấy, Đặng Xuân Xuyến đã xây dựng được những cặp hình ảnh đối lập đầy ám ảnh. Hình ảnh "má thắm" của tuổi trăng tròn đối diện với cái "ngó xa xăm" vô định ngay từ khổ đầu đã dự báo về một sự lệch pha giữa sức sống thanh xuân và định mệnh u buồn. Đặc biệt, chi tiết "thảng thốt tay chặt nắm" trong chiều mưa "rét căm căm" là một nhãn tự đắt giá. Chữ "thảng thốt" ở đây không chỉ là trạng thái tâm lý mà là một hành động vật lý mang tính biểu đạt cao; nó cho thấy sự chới với của một người đang cố níu giữ cái thực tại đang tan rã. Đối lập với sự "thảng thốt" ấy là cái "nhẹ lắc đầu" – một hình ảnh tĩnh lặng nhưng có sức công phá mạnh mẽ hơn mọi lời cự tuyệt. Đặng Xuân Xuyến đã dùng cái "tĩnh" để chế ngự cái "động", dùng sự im lặng để biểu đạt sự tuyệt vọng cùng cực. Chính sự "giỏi cam chịu" mà nhà thơ nhắc đến không đơn thuần là lời ngợi ca phẩm hạnh, mà là một tiếng thở dài phê phán những lề thói, những ân tình cũ kỹ đã vô tình giam cầm biết bao kiếp người.

Cái hay của tứ thơ còn nằm ở sự dịch chuyển điểm nhìn. Từ cái nhìn khách thể của người đi xa trở về, tác giả chuyển dần sang sự đồng cảm và cuối cùng là sự đồng điệu trong nỗi đau. Câu kết "Tôi lại thở dài, ngó xa xăm" là một sự lặp lại có chủ đích, hoàn tất vòng lặp của bi kịch. Nếu cái "xa xăm" của người phụ nữ là sự chờ mong kẻ biệt tăm, thì cái "xa xăm" của thi sĩ là sự bất lực trước sự tàn nhẫn của thời gian và lòng người.

Trong chỉnh thể của bài thơ "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến không cầu kỳ trong việc dụng chữ bằng những thuật ngữ tân kỳ, nhưng lại đặc biệt thành công trong việc kiến tạo một hệ thống ngôn ngữ giàu tính gợi hình và một tứ thơ mang đậm hơi thở của bi kịch nhân sinh. Ngôn ngữ và hình ảnh trong tác phẩm này không tồn tại độc lập mà đan cài chặt chẽ để phục vụ cho một ý đồ nghệ thuật nhất quán: sự hóa thạch của nỗi đau.

Khổ thơ cuối là một sự thăng hoa của cảm xúc nhưng lại hạ cánh trong một hiện thực tàn khốc. Hình ảnh "Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm" là một ẩn dụ đầy sức nặng. Làng Đá không còn là tên gọi hành chính, nó đã thấm vào máu thịt, vào số phận của con người. Người phụ nữ ấy, sau bao năm tháng đợi chờ, đã tự hóa thạch chính tuổi xuân của mình. Cụm từ "Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm" gợi lên một sự hy sinh tự nguyện nhưng vô vọng, một sự tự chôn vùi cái tôi cá nhân vào hố sâu của định kiến và lòng thủy chung lầm lạc.

Điểm đáng chú ý nhất về nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ là hệ thống vần "ăm" (năm, Rằm, thắm, xăm, căm, nắm, Chằm, tăm, dặm) được gieo xuyên suốt tác phẩm. Trong ngữ âm tiếng Việt, vần "ăm" là một âm đóng, tạo cảm giác tù túng, quẩn quanh và bế tắc. Việc lặp lại âm hưởng này không chỉ tạo nên tính nhạc cho bài thơ mà còn tạo ra một không gian tâm lý chật hẹp, nơi nhân vật trữ tình và cả người phụ nữ kia đều bị giam cầm trong những ký ức không lối thoát. Bên cạnh đó, cách sử dụng các từ láy như "căm căm", "thảng thốt", "biệt biệt tăm" đã đẩy cao tính biểu cảm, làm đậm thêm cái lạnh lẽo của không gian và cái dài dặc của thời gian.

Kết thúc bài thơ, tác giả lặp lại hành động "ngó xa xăm" nhưng lần này là cái nhìn của chính chủ thể trữ tình. Nếu cái "xa xăm" của người phụ nữ là sự chờ đợi vô định, thì cái "xa xăm" của nhà thơ là sự bất lực trước vòng xoáy của nhân duyên và số phận. Tiếng thở dài của Đặng Xuân Xuyến không chỉ dành cho một mối tình đơn phương, mà là tiếng thở dài cho những kiếp người tự buộc mình vào những giá trị xưa cũ để rồi tàn héo trong thầm lặng.

Bằng việc sử dụng ngôn ngữ giàu nhạc tính và xây dựng những hình ảnh có sức nặng biểu tượng, Đặng Xuân Xuyến đã nâng một câu chuyện tình lỡ dở lên thành một suy tưởng về thân phận. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân mà là bản cáo trạng nhẹ nhàng nhưng buốt nhói về những lề thói, những ân tình cũ kỹ đã vô tình chôn vùi biết bao kiếp người trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Có thể nói, với "Tôi lại thở dài ngó xa xăm", Đặng Xuân Xuyến đã thành công trong việc nâng một câu chuyện riêng tư lên thành một suy tưởng mang tính nhân văn sâu sắc. Bài thơ không chỉ chạm đến trái tim độc giả bằng sự chân thành, mà còn khẳng định bản sắc của một cây bút biết cách dùng những ngôn từ giản dị để chạm tới những vỉa tầng sâu kín nhất của tâm hồn con người.

*


ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình



NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN - ĐỖ CHIÊU ĐỨC


 


NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN


                          Tôi muốn tắt nắng đi,
                       Cho màu đừng nhạt mất,
                       Tôi muốn buộc gió lại,
                       Cho hương đừng bay đi!
                         Xuân Diệu
   
        NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN là chỉ nói cho "xôm tụ", cho vui thôi, chẳng lẽ đọc Thơ Đường mãi, thay đổi không khí, ta đọc thơ Thời Tiền Chiến nhé. Nhưng nói là đọc thơ Thời Tiền Chiến cho oai thôi, chớ chỉ điểm qua vài bài có vẻ Xuân và hoa Đào hoa Mai của Nguyễn Bính và Jean Leiba mà thôi !

       Nào, bạn đã thấy Xuân về như thế nào chưa ? Nếu chưa, hãy nghe Nguyễn Bính nói đây :

                              Đã thấy xuân về với gió đông,
                              Với trên màu má gái chưa chồng.
                              Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm,
                              Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong !


       Gợi cảm và làm xao xuyến rạo rực lòng người biết bao với "Gió đông, với màu má gái chưa chồng, và với đôi mắt trong của nàng thiếu nữ !", Mùa xuân như hiển hiện ở màu má màu mắt của cô Xuân nữ tràn đầy nhựa sống của lứa tuổi hoa niên. Mùa xuân mang lại sức sống mới cho tuổi trẻ, mùa xuân cũng mang lại những kỷ niệm khó quên của tuổi xuân thì, khơi lại tình tự mộng mơ của quá khứ làm não nuột lòng người :

                                   Xuân đã đem mong nhớ trở về,
                                   Lòng cô lái ở bến sông kia.
                                   Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,
                                   Trên bến cùng ai đã hẹn thề !...

                                  Nhưng rồi ... Người khách tình quân ấy,
                                  Đi biệt chẳng về với nước sông,
                                  Đã mấy lần xuân trôi... trôi mãi ...
                                  Mấy lần cô lái mõi mòn trông !
                                                           ( Cô Lái Đò )

             
       Não nùng thay, đáng thương thay cho tâm sự của "nàng xuân" trên bến nước ! Thơ Nguyễn Bính thường đi vào lòng ta bằng những hình ảnh thật nhẹ nhàng gợi cảm, tế nhị mà làm xao xuyến lòng người ! Ta hãy nghe ông ví von :

                                       Ai đi chắp lại cánh hoa rơi,
                                       Bắt bóng chim xa tận cuối trời.
                                       Có lẽ ngày mai đò ngược sớm,
                                       Thôi nàng ở lại để ... quên tôi !
                                                    ( Thôi Nàng Ở Lại )

       Rất nhẹ nhàng nhưng cũng có pha chút gì chua xót ! Chua xót như những cánh hoa đào rơi rụng :

                                      Hoa đào từng cánh rơi như tưới,
                                      Xuống mặt sân rêu những giọt buồn.
                                      Như mảnh tim tình tan vỡ ấy,
                                      Nhện già giăng mắc sợi tơ đơn !....


      Cuối năm, đọc những câu thơ tình của Nguyễn Bính làm cho lòng ta  chùn xuống, xót cho từng cánh hoa đào rơi như những mảnh tim tình tan vỡ, khéo mà ví von làm thương cảm lòng người ! Sau này, khi lưu lạc vào Nam, lúc xuân về Tết đến, Nguyễn Bính vẫn khoắc khoải day dức băn khoăn tự nhủ : 

                                   Xuân này xứ Bắc ra sao nhỉ,
                                   Đào có hây hây ? Cúc có vàng ?
                                   Câu đối có còn ôm đỏ cột, 
                                   Nêu dài tiếng khánh có khua vang ?

  ... và não lòng người làm sao với :

                                  Em ra bến nước trông về Bắc
                                 Chỉ thấy mây trôi chẳng thấy làng !


                              Chỉ thấy mây trôi chẳng thấy làng !

        Nguyễn Bính xưng " em " chắc có lẽ thi sĩ đang nhớ đến người chị mà tác giả thường hay nhắc trong thơ :

                         ... Cho đến một hôm em mới nhớ:
                            "Lòng người...." Chị Trúc nhớ hay quên?

                                                           ( Khăn Hồng )

    ... Chị Trúc là chị TRÚC ĐƯỜNG, một người chị trong thơ, trong mơ, mà Nguyễn Bính không bao giờ với tới, cũng không dám với tới, chỉ nhớ, chỉ mơ rồi ... thơ thẩn, thế thôi ! Mà như thế lại nên thơ hơn, da diết hơn và gợi cảm mơ mộng hơn nhiều ! Và nhờ thế mà ta mới có được những vầng thơ tuyệt diệu của "Lỡ Bước Sang Ngang". Sau này khi lưu lạc giang hồ, trong "Xuân tha hương" và "Xuân vẫn tha hương", Nguyễn Bính đều gửi tâm sự về quê nhà, kể lể nỗi niềm cùng chị Trúc:

                                       Tết này chưa chắc em về được 
                                       Em gửi về đây một tấm lòng 
                                       Ôi chị một em, em một chị
                                      Trời làm xa cách mấy con sông ...
                 và ...
                                      Rượu say nhớ chị hồi con gái 
                                      Thương chị từ khi chị lấy chồng...
           Giờ đây thì ...
                                     Đêm ba mươi Tết quê người cũng 
                                     Tiếng pháo giao thừa dậy tứ phương 
                                       .................................

                                    Đất khách tình dâng nhòa mắt lệ
 
                                    Ôi nhà, ôi chị.. ôi quê hương !

        Khá thương thay tâm sự của kẻ tha hương và cũng ngạc nhiên thay, ngạc nhiên đến thú vị !... Ai đời nhớ quê hương, nhớ nhà lại đi kèm với "nhớ Chị", hẵn người Chị nầy phải vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến trở thành ... tự nhiên trong thơ của Nguyễn Bính !


        Hoa Đào là biểu tượng cho hoa xuân ngoài Đất Bắc, còn hoa Mai là biểu tượng của hoa xuân Miền Nam. Ta thường nghe nói Đào Bắc Mai Nam, nhưng hoa mai lại thích ứng cả 2 miền Nam Bắc, ta đã từng biết qua  2 câu thơ của nhà sư Tề Kỷ ở cuối đời Đường đầu đời Tống là :

                            Tiền thôn thâm tuyết lý,    前村深雪裡,
                            Tạc dạ sổ chi khai.            昨夜數枝開。
        Có nghĩa :
                            Đêm trước hôm qua trong tuyết lạnh,
                            Xóm trên lấm tấm mấy cành mai.

               
      Bây giờ, thì ta hãy điểm qua bài thơ Mai Rụng của Jean Leiba thời Tiến Chiến nhé :

                              Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai, 
                              Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài, 
                              Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ, 
                              Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai...

     " Thiếu nữ khóc hoa mai " như khóc cho thân phận của mình, khóc vì nuối tiếc cho ngày vui đã qua mau, nuối tiếc cho những ngày xuân mà tim hồng rộn rã, khi :

                              Tường đông, xuân ấy gặp tình lang, 
                              Chàng nhủ cùng em nỗi nhớ thương. 
                              Ngơ ngẩn em về, sầu chẳng mối: 
                              Ngây thơ, em mới biết yêu chàng.

       Ôi, đẹp biết bao khi lòng người xuân nữ vừa chớm hương yêu trong lứa tuổi xuân thì !... Nàng  e ngại thẹn thùng bắt đầu làm đẹp, làm dáng và thấy mùa xuân càng đẹp hơn lên khi con tim yêu đang lần đầu tiên rạo rực :

                             Yêu chàng, em cố chuốt hình dong, 
                             Tô cặp môi son, điểm má hồng. 
                             Em thấy xuân nay hoa nở đẹp, 
                            
 Cảm tình Thanh đế, tạ đông phong !


      Hạnh phúc biết bao trong mùa xuân..." hoa nở đẹp ". Thực ra thì xuân nào mà hoa chẳng nở đẹp ?! Nhưng khi đang ngây ngất trong men yêu thì đâu có xuân nào đẹp hơn được nữa ! Nàng Cảm ơn Chúa Xuân, cảm ơn gió Xuân ( Cảm tình Thanh đế, tạ đông phong !), cảm ơn hết những gì mà mùa xuân mang đến ... Nhưng rồi, ngày vui qua mau, mùa xuân cũng chóng tàn, khi :

                             Hoa tặng vừa tàn bông thược dược, 
                            Tìm chàng bỗng vắng, bóng chàng xa...

   ... Và từ đó, cuối xuân sang hạ, hết thu lại đông, nàng sống trong âm thầm chờ đợi mõi mòn, mong ngóng bóng ai kia ở cuối nẽo chân trời ...  

                             Xuân tàn, hạ cỗi, cảnh thu sầu, 
                             Mờ mịt hơi đông ám ngọn lau. 
                             Xuân tới cành đào hoa lại nở, 
                             Mong chàng mỏi mắt, thấy chàng đâu ?! 

       Ủ rủ não nề như người cô phụ trông chồng "Thẩn thờ trâm lệch lỏng vòng lưng eo" đến đổi không còn nhận ra mình trong gương nữa ...

                              Sầu đối gương loan, bóng lạ người, 
                              Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai? 
                              Bơ phờ tóc rối, vành khăn lệch, 
                              Ủ rũ hoa gầy, má đỏ phai !
 
 
                            
      Qủa là thương cảm cho nàng thiếu nữ khi đã vuột khỏi tầm tay, đánh mất một tình yêu nồng thắm của tuổi xuân thì. Xuân chửa đi qua mà tình yêu đà biền biệt, nên mơ hồ nghi ngại là nàng xuân vẫn còn lẫn khuất đâu đây :

                             Xuân hết, đào phai, lý rụng rồi, 
                             Hoa đình tịch mịch vẻ xuân phai. 
                             Tơi bời ong bướm bay qua ngõ, 
                             Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.
  
       
       Đọc những câu thơ trên lại làm cho ta nhớ đến 2 câu cuối trong bài XUÂN TÌNH của Vương Giá đời Đường :

                        蜂蝶紛紛過牆去,  Phong điệp phân phân qúa tường khứ,
                        卻疑春色在鄰家。  Khước nghi xuân sắc tại lân gia.
Có nghĩa :
                 Lũ lượt bướm ong bay hết qua tường hàng xóm, nên ...  
                 Ngờ rằng hương sắc của mùa xuân còn ở nhà kế bên !!!

                                 Vượt tường ong bướm xôn xao,
                             Ngờ rằng xuân sắc phía rào bên kia.

 
                                       Tơi bời ong bướm bay qua ngõ, 
                                       Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.  

       Tình yêu bao giờ cũng là đề tài muôn thuở của nhân sinh, là đề tài không bao giờ cạn kiệt của văn nhân thi sĩ. Tình yêu mang lại sức sống yêu đời, tình yêu nhuộm hồng cuộc sống nhân sinh, mang lại sức sống vui tươi cho mọi lứa tuổi, mọi lứa đôi ... Nhưng tình yêu cũng mang lại sầu thương buồn thảm, đố kỵ ghét ghen, ưu phiền chán nản, làm nhục chí anh hùng, khiến cho bao người không còn thiết tha với cuộc sống, muốn buông xuôi tất cả như Jean Leiba lúc cuối đời, mặc dù ông chỉ mới có 29 tuổi đầu mà thôi :

                                Phù thế đã nhiều duyên nghiệp quá !
                                Lệ lòng mong cạn chốn am không.
                                Cửa thiền một đóng duyên trần dứt,
                                Quên hết người quen chốn bụi hồng !

       Xin được khép lại bài viết về mùa xuân nhưng không được vui như xuân nầy !


             ĐỖ CHIÊU ĐỨC
                                                                                                                             

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

MÙI TẾT - THƠ NGUYỄN KHÔI


 Có thể là hình ảnh về đường phố


MÙI TẾT

“ Tết ở quê người , Ôi nhớ quê “

————-
Xa Đất Nước
Tết
Nhớ sao “ mùi Tết “ ?
Lất phất mưa phùn đi nép bên nhau
Chiều 30 ào ra phiên chợ “ vét “
Quất với Đào “ tháo khoán “ để về mau.
Mẹ sửa mâm cơm cúng ông bà ông vải
Cha trồng Cây Nêu đuổi quỷ trừ tà
Anh cả mải dán Câu đối đỏ
Ngoài sân chùa làng đang dựng Cây đu.
Đêm 30 , cả nhà bên bếp lửa
Nồi bánh Chưng xình xịch đón Giao thừa
Thằng cu Tí ra vườn xem “ Mai “ nở
cắt một cành cắm lọ để bán thờ .
Đêm 30 tối như bưng rộn rịp
Người đi đòi công nợ réo chửi nhau 
Chú “ Đạo chích “ đang rình nhà Chức dịch
Lũ chó canh nhặng xị sủa “ gâu gâu “…
Sáng mùng một đua nhau chưng áo mới
Bà lì xì lũ trẻ sướng nhảy câng
Bố kính cẩn bưng mâm lên lễ Tổ
Mẹ trong buồng trang điểm trước tủ gương .
Ông pha trà , xếp bằng tròn chờ khách
Rượu Cúc thơm nhấp chén nhả vần Thơ
Bố đã về , ngả mâm bày trên sập
Mùi hương trầm phảng phất đến tận trưa.
Chiều mùng một , người đua đi Chúc Tết
Lối đường thôn nườm nượp lũ dân làng
Mấy cô nàng tha hương về ăn Tết
Mặc quần Tây , áo dạ “ mốt » khoe sang .
Chùm hoa Bưởi bên vườn vừa hé nụ
Thơm lẫn mùi yếm áo tới sân đình
Tiếng trống đánh vang rền Mừng Năm Mới
Đượm hồn làng vang động cả Thần linh.



NGUYỄN KHÔI
( Bangkok , mùng 1 Tết Ất Mùi 2015-🤣NK ).


Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

CHÙM THƠ XUÂN - NGUYỄN AN BÌNH



Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người 



ĐÁNH THỨC THÁNG GIÊNG


Giêng hai biêng biếc tầm xuân

Ngõ hoa vừa chợt nhú mầm trước sân

Sang mùa sao lại lần khân

Khiến đàn sáo nhỏ tần ngần qua sông


Giêng hai ngày mỏng cánh chuồn

Để con bướm đậu cải ngồng vàng hoa

Dỗ dành chi hạt mưa sa

Nghe thanh âm ngọt cỏ hoa thơm nồng. 


Giêng hai chạm mắt môi hồng

Áo em tấm lụa bềnh bồng trôi đi

Non tơ lộc nõn xuân thì

Nghe em – Giữ lại nhu mì làm duyên.


Giêng hai ai nỡ bắt đền

Nốt trầm xao xuyến thuyền quyên gọi mùa

Xin đừng gột bỏ giấc mơ

Để tôi thao thức đêm vừa ra giêng.


15/11/2022


GIAI ĐIỆU MÙA XUÂN


Luống hồng hoa mới nở

Những nụ đời tinh khôi

Thơm trong từng ngọn gió

Trong ánh xuân rạng ngời.


Con dù đi muôn phương

Vẫn nhớ hoài mùa cũ

Ánh mắt mẹ yêu thương

Thương đời cha lam lũ.


Sắc mạ non xanh rờn

Mơ cánh đồng trĩu hạt

Chim bay trên sóng vờn

Muôn đời sông vẫn chảy.


Cánh võng chiều quê hương

Ngọt ngào ca dao mẹ

Chân trên mọi nẻo đường

Có một thời tuổi trẻ.


Tiếng hát của dòng sông

Phù sa thêm sâu nặng

Ấm áp ngọn lửa hồng

Một tình yêu thầm lặng.


Trong màu mắt em thơ

Chứa bao điều khát vọng

Phải đâu là tình cờ

Xuân mang niềm vui sống.


28/11/2022


TRƯỚC GIAO THỪA


Bên nồi bánh lúc giao thừa

Mẹ còn giữ lửa đợi mùa giêng sang

Tận cùng trầm tích thời gian

Sợi bấc chở rét sang ngang giữa chừng.


Củi reo tí tách ngập ngừng

Khơi mùi khói bếp thơm lừng bánh quê

Níu chân tôi bước trở về

Giấc mơ tuổi trẻ bộn bề đa đoan.


Buồn vui thành hạt sương tan

Đan vào nỗi nhớ muộn mằn trước sân

Không gian lắng đọng muôn phần

Ngược xuôi ký ức bao lần đầy vơi.


Nén trầm thơm mãi trong tôi

Thiêng liêng thời khắc xanh ngời sớm mai

Chạm tay nhớ một chỗ ngồi

Còn xanh góc bếp khoảng trời xuân xanh.



15/12/2022

NGUYỄN AN BÌNH