CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Ở MỘT NƠI CHỈ CÓ HAI MÙA

TẠP VĂN






Khi những cơn tuyết cuối cùng thật sự chấm dứt thì mùa xuân đã đi xa và mùa hè cũng như đang chùng lại .Đó là đã tận cuối tháng tư. Hè đã bước vào rồi nhưng vẫn cứ lúc thì   thập thò e lệ như một cô thôn nữ quê mùa,  khi thì lại đỏng đa đỏng đảnh như cô con gái nhà giàu . Hè không đường hoàng xuất hiện lẹ làng như ở những nơi khác với hoa phượng nở đỏ sân trường, với tiếng ve kêu hay ít ra cũng là mùa của hoa anh đào xinh đẹp. Hè chỉ yếu ớt với những cơn nắng nhẹ nhàng chưa đủ sức để cho hoa đua nở.Buổi sáng trời vẫn còn lạnh cho mãi đến tận ban trưa ,nóng một chút xíu rồi chiều lại mát.Nhưng ở đây hè lại là những ngày đặc biệt bởi ông mặt trời chừng như không thèm đi ngủ .Trời vẫn cứ sáng mãi tận cho tới gần khuya có khi vẫn còn luyến tiếc ở hoài cho tới khi sáng hẳn. Hơn nửa đêm về sáng nhìn ra bầu trời tuy không có bóng trăng sao nhưng vẫn cứ thấy cái ánh sang mờ mờ tưởng như đã bình minh,chỉ khác là không có tiếng gà mà chỉ nghe tiếng của  những giọt sương buồn rơi tí tách.

Nhưng đó là mùa của những ngày vui.Những ngày nắng ấm chờ đợi của một năm dài . Mùa nắng hay mùa nóng để phân biệt với cái mùa lạnh  triền miên của miền cực bắc.Vâng, nơi đây chỉ có hai mùa . Nóng và lạnh. Nơi đây không có đủ bốn màu xuân ,hạ ,thu ,đông của đất trời. Mùa nóng hay mùa nắng lại trở về quá chậm và vội vả ra đi trong tiếc nuối. Tội nghiệp cho những cái cây. Đời sống quá ngắn ngủi chừng như không đủ lớn, chúng èo uột trơ cả những cành bé nhỏ khẳng khiu. Mấy cái lá vừa chớm màu xanh chỉ mơn mởn cho đẹp một góc rừng rồi xanh hơn chút nửa đủ đậm  nhưng chưa kịp già ,chưa kịp khoát lên chiếc áo vàng rực rỡ để đón mùa thu thì đã bị cơn tuyết non sớm làm cho ũ rủ. Có ráng hơn một tí xíu  thì cũng chỉ vừa lõm chõm mấy sắc vàng  thì tuyết lại tới ,mạnh hơn ,phủ phàng hơn dùi dập không một chút tiếc thương.Sẽ không biết thu đã nhuốm màu quan san vì không có màu đỏ của rừng phong ,màu vàng rượm cả một góc trời của lá chết.Mùa thu chỉ biết khi gió mạnh thổi về .Gió từ hiu hiu của mùa hè cho tới mạnh bạo hơn ,nhiều hơn.Gió thổi suốt ngày đêm, làm ngửa nghiêng cây cỏ , gió rầm rập trên mái nhà, gió chao đảo những cánh chim di khiến chúng phải tìm nỏi ẩn nấp, gió bứt bỏ mấy cành cây không thương tiếc ,gió làm trể luôn những chuyến bay. Rồi tuyết rơi và mùa đông đến quá sớm, như một người khách lạ bước vào nhà không gõ cửa, như kẻ si tình tìm gặp người yêu mà không kịp hẹn hò.Những bông tuyết ban đầu mỏng manh tìm tới ,đẹp và dịu dàng bám nhẹ ở đám cỏ xanh hay vội vả tan mau trong cơn mưa nhỏ.Tuyết rơi nhẹ nhàng và còn thưa thớt, chiều sớm phủ mờ mấy lớp sương mềm đẹp mờ ảo và lảng mạn như hơi thở còn sót lại của mùa thu.Cảnh vật chắc sẻ buồn bã và ảm đạm lắm nếu như  không có rừng thông .Thông xanh biếc trập trùng ,thông vững vàng mặc cho gió tuyết , thông vui vẻ cười cợt với cái lạnh thấu xương,cho dù có mọc thành rừng hay hay cô đơn đứng một mình trong khuông sân của căn nhà nhỏ.Thông phủ một màu xanh làm đẹp một góc trời ,thông hiện diện như báo rằng sự sống của thiên nhiên và của con người không bao giờ bị đánh mất.Mùa lạnh kéo dài trong sự chịu đựng của nỗi buồn.Tuyết rơi trắng xóa mênh mông ,tuyết phủ dày khắp nẻo . Mùa của lạnh lẽo và nhớ nhung.Ông mặt trời chừng như cũng chán nản vội ẩn nấp vào những đám mây dày kín đáo,hay ông đã thức suốt cả một mùa hè nên mệt mỏi cũng thèm đi ngủ sớm .Mà có gì lý do gì đi nữa thí ông cũng đã trốn biệt rồi ,chỉ ngó xuống thế gian mỗi ngày một chút xíu ,buồn buồn thả đi mấy tia nắng nhợt màu. Lại vang lên mấy cái điệp khúc mà năm nào cũng hỏi có thích mùa đông không –không vì lạnh quá – nhưng tuyết đẹp mà -ừ thì đẹp,trắng xóa và long lánh như những nhạt ngọc hay kim cương trong đêm tối –chị tao bảo ở Florida không có tuyết nên lễ giáng sinh không đẹp và buồn.-ừ nói cũng phải,cứ tưởng tượng cũng sẽ buồn và không đẹp nếu như mà mùa giáng sinh trời chỉ có một màu đen.Tuyết đâu phải lúc nào cũng tệ .Tuyết chắc là cũng làm thơ mộng và tăng vẻ đẹp sang trọng cho mùa giáng sinh chứ. Cũng lảng mạn nữa khi hai kẻ đang yêu lắm lấy tay đi bộ dưới cơn mưa tuyết nhỏ hay dơ tay hứng lấy những sợi tuyết mà cho là sợi nhớ sợi thương.Và phải nép sát vào nhau cho đỡ lạnh khi cầu nguyện ở trong góc giáo đường   .Mùa đông cũng thú vị lắm chứ nếu như là một kẻ nhàn du ngồi ngắm tuyết rơi bên khung cửa sổ hay là một kẻ thích cô đơn  lạnh lùng đi dạo bước trong rừng.Mùa xuân đến trong cái lạnh hun hút của những ngày đầu trong năm mới .Không có em khoe áo đẹp đón mùa sang ,không có hoa đào hoa mai nở ,cả đám cỏ xanh bây giờ vẫn còn nằm chết lạnh dưới lớp tuyết đã hóa băng kia rồi.Nước sông cũng lạnh quá chảy không nổi đứng yên đóng thành một lớp băng dày.

Trải lòng giữa thiên nhiên trong cái nắng hanh hao vàng nhè nhẹ của mùa hè ,lái xe suốt hơn ba tiếng để đến một thành phố lớn hơn để chỉ ăn một tô phở hương vị quê hương.Nhưng cái quan trọng và đáng yêu hơn là để được ngắm một con đường đẹp.Con đường đẹp tuyệt vời chạy quanh co hai bên những rừng thông .Con đường với một bên là những rặng núi điệp điệp trùng trùng quanh năm tuyết phủ một bên là biển lặng lờ một màu nước xanh và những chùm mây trắng  lang thang trôi hờ hửng.Xa hơn kia ,ở một góc trời núi như tiếp liền mây ,tuyết và sương mờ ảo như quyện lấy nhau.Xa. Xa mãi tận nơi nào.Núi và biển ,nước và mây như ôm cả đất trời  như hội tụ và mở ra những sắc màu xinh đẹp của thiên nhiên  bình yên và quyến rũ.Lòng người cũng như chùng xuống quên đi những ưu phiền .

Rồi ước gì mình cũng như mây kia ,  hay có được đôi chân lảng tử để rong ruổi khắp nơi,để được thấy mình nhỏ bé giữa thiên nhiên xa rộng và hồ đồ trong nhận thức bởi những điều mình chưa biết thì không phải là không có thật.

SL

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

VẮNG NẮNG - THƠ NHÃ MY





VẮNG NẮNG

Nắng ơi nắng bỏ đi đâu
Để ai ngơ ngác u sầu nơi đây
Người buồn nắng hỡi có hay
Câu thơ mưa ướt lạnh hoài chơi vơi
Viết gì cũng thấy vẩn vơ
Phương xa nhớ bạn mịt mờ cơn mưa
Nhớ sao giọt nắng lưa thưa
Mắt ai có ngấn lệ vừa  tuôn rơi
Nắng đi đâu hỡi nắng ơi
Người xa thì cũng cuối trời ngút xa
Vô tình nắng đã đi qua
Vấy lòng tôi chút xót xa giận hờn
Ngõ đời sao bỗng trống trơn
Nắng đi đâu mất để hờn tôi giăng...


Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

TẢN MẠN VỚI "NGHÊU NGAO VUI THÚ YÊN HÀ" - Tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Ba




                     





                
  TẢN MẠN VỚI "NGHÊU NGAO VUI THÚ YÊN HÀ"
                   - Tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

 Nguồn : http://yume.vn/nguyenvinhba/article/ngheu-ngao-vui-thu-yen-ha-vhpg-so-125.35DB0E3A.html



1. Có lẽ học sinh và sinh viên bây giờ rất lạ lẫm với từ  “thú yên hà” hoặc “cuộc yên hà”.  Ngày trước còn ngồi mài đủng quần trên ghế nhà trường, chúng tôi được nghe đến cụm từ này khá nhiều. Tất cả các ai từng học thơ của Uy Viễn tướng công Nguyễn Công Trứ hẳn biết cụ rất thích thú yên hà. Mấy ai có thể quên những câu thơ rất ấn tượng của ông như: 

                 - Ngoài vòng cương toả chân cao thấp
                 Trong thú yên hà cuộc tỉnh say. (Thú tiêu dao)
                 - Mặc xa mã thị thành không dám biết
                 Thú yên hà trời đất để riêng ta. (Thoát vòng danh lợi)


                 - Thơ một túi phẩm đề câu nguyệt lộ
                 Rượu ba chung tiêu sái cuộc yên hà. (Cầm, kỳ, thi, tửu)


Trong phạm vi văn bản của bài thơ, ít nhiều đã giúp chúng tôi hiểu được nghĩa chính xác của cụm từ này. Huống hồ thầy giáo lại càng giảng rõ nghĩa hai từ xuất xử trong nhân sinh quan của vị tướng công xuất chúng và cũng là một nhà thơ tài hoa này. Thú yên hà trong trí tưởng non nớt của chúng tôi ngày ấy là cả một nếp sống tao nhã, thanh bần, một khung trời thơ mộng, phóng khoáng và tự do.


2. Tình cờ tôi tra Tự điển Việt Anh của Bùi Phụng (NXB Đại học và Giáo dục Chuyên nghiệp, 1992. Tái bản lần thứ ba) tôi gặp được ở cụm từ yên hà được dịch như sau: 1. mist and fog; seclusion, retirement. 2. opium smoking, thú yên hà: the pleasure of opium smoking” (tr.1136) tức là 1. mù và sương, ẩn dật, xa lánh. 2. hút thuốc phiện, thú yên hà là cái lạc thú của việc hút thuốc phiện. Quả thật tôi hết sức ngỡ ngàng. Ở định nghĩa 1, “yên hà” đã được dịch như thế là tạm ổn rồi. Sao lại nảy ra cái nghĩa thứ hai kì cục như vậy? Hay là vì có thêm từ “thú” đứng trước mà làm nó biến nghĩa?


Tra tiếp một Tự điển Việt Anh khác là cuốn Từ điển Việt Anh của Viện Ngôn Ngữ Học, NXB TP Hồ Chí Minh, 2001, tôi cũng gặp lời dịch y hệt như ở cuốn trước (tr. 854 ).


Vậy tạm kết luận theo hai cuốn tự điển trên thì thú yên hà là cái thú hút thuốc phiện như bốn chữ trên bức hoành “PHI YẾN THU LÂM”chăng? Đây là cách chơi chữ của các cụ nho xưa. Bốn từ trên không có nghĩa là chim én bay trên rừng thu đâu mà chỉ là “Phiện thú lắm” nếu chúng ta đọc nhanh. Bức hoành này được tặng cho một tay trọc phú sính văn chương chữ nghĩa mà lại rấtghiền thuốc phiện.


3. Tôi nhớ lại một giai thoại văn chương về cụ Nguyễn Du. Trong một lần đi sứ tại Trung Quốc, cụ có ghé lại thăm một lò làm đồ sứ ở Cảnh Đức trấn nơi đang làm một số chén dĩa ấm trà và các dụng cụ khác cho vua Nguyễn. Biết cụ là danh nho, các nghệ nhân nơi đây đã nhờ cụ viết mẫu cho hai câu thơ Nôm để sao lại trên các dĩa sứ. Hai câu thơ đó là “Nghêu ngao vui thú yên hà, Mai là bạn cũ, hạc là người thân”.  Các dĩa sứ này vẫn còn lưu truyền đến ngày nay. Tôi nhớ không lầm thì có một tạp chí nào đó có chụp lại hình cái dĩa với các câu thơ trên. Hóa ra, nếu các tự điển trên không sai thì ngoài cụ Nguyễn Công Trứ còn có cụ Nguyễn Du là một tay nghiện nặng thuốc phiện và cả triều đình nhà Nguyễn cũng rất khoái cái thú độc hại này. Hay là cụm từ “thú yên hà” có đến hai cách hiểu mà các tự điển trên đã sơ sót chỉ nói đến một nghĩa?


4. Tiếng Anh thì vậy, còn tự điển tiếng Việt thì sao đây? Tôi tiếp tục tìm kiếm thì may thay trong cuốn Từ điển Tiếng Việt cũng của Viện Ngôn Ngữ Học, NXB Đà Nẳng, 2003 tôi gặp được dòng sau:

yên hà d. (cũ; vch) Cảnh thiên nhiên nơi rừng núi. Vui thú yên hà.


Nói tóm lại, đến ngang đây thì bản thân tôi cũng vẫn còn lúng túng vì biết tin ai. Từ điển rõ ràng là phải chính xác thế nhưng cùng chung một Viện Ngôn Ngữ Học mà hai cuốn từ điển lại cho hai nghĩa khác nhau đến thế. Nhưng nếu theo cách giải thích của cuốn Từ điển Tiếng Việt. tôi cũng cảm thấy chưa thỏa mãn. Cảnh thiên nhiên là cảnh gì đây, cây, núi, sông, gò, mây,... hay nước? Thú yên hà phải chăng chỉ có nơi rừng núi mà thôi? Nơi thôn dã đồng bằng, xa cách thị tứ nhộn nhịp liệu các nhà nho ngày xưa có hưởng thú yên hà được chăng?


5.1 Theo Tự điển Trung Việt của NXB Khoa Học Xã Hội, 1993 (tr.1374) và Hán Việt Tự điển của Thiều Chửu, NXB TP. HCM (tr.370) từ yên (/ 火因) được viết ghép bởi bộ hỏa () và từ nhân () có ba nghĩa chính như sau: 1.khói do đốt cháy mà ra. 2. hơi nước bốc lên trên mặt sông, 3. thuốc lá. Từ YÊN ta thường gặp trong các từ ghép Hán Việt như yên vụ, yên ba, yên hà, yên hoa, yên trần,....


Một số câu thơ Đường có các cụm từ trên. Với nghĩa 1 là khói từ lửa, ta liên tưởng tới hai câu đối trong phim Kỷ Hiểu Lam, một học sĩ triều Thanh:


Thử mộc thành sài, sơn sơn xuất (Gỗ này làm củi, núi nào cũng có.)
Nhân hỏa vi yên, tịch tịch đa (Có lửa nên có khói, chiều chiều càng nhiều.)


Cái hay của hai câu đối này là cách chiết tự trong chữ Hán.Chữ thử () ghép với chữ mộc () thành chữ sài (); hai chữ sơn () chồng lên nhau thành chữ xuất (); ở vế sau chữ nhân ghép với chữ hỏa thành chữ yên như đã nói ở trên và hai chữ tịch () chồng lên nhau thành chữ đa ().


Với nghĩa 2 là hơi nước là đà trên mặt sông, Thôi Hiệu trong bài thơ Hoàng hạc lâu đã viết: Yên ba giang thượng sử nhân sầu. Cụ Tản Đà đã dịch một cách tài tình là ‘Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai’.


Còn với nghĩa 3 là thuốc lá, Hồ Chủ tịch đã viết “Tam niên bất ngật tửu xuy yên” tạm dịch là “Đã ba năm nay Bác không uống rượu và hút thuốc lá”.


5.2 Cũng theo Tự điển Trung Việt tr.1284 và tự diển Thiều Chửu trang 742 thì từ hà () được ghép bởi bộ vũ () và từ giả ()* có một nghĩa là ráng. Theo Từ điển Tiếng Việt của Viện Ngôn Ngữ Học, ráng là hiện tượng ánh sáng mặt trời lúc mọc hay lặn phản chiếu lên các đám mây, làm cho cả một khoảng bầu trời sáng rực rỡ, nhuộm màu vàng đỏ hay hồng sẫm (tr.820).


Ta có thể gặp từ “hà” này trong câu thơ cổ nổi tiếng của Vương Bột, “Lạc hà dữ cô vụ tề phi, Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc”. Tạm dịch là ráng chiều cùng bay theo với những con cò đơn lẻ, Làn nước mùa thu cùng một sắc màu với khoảng trời mênh mông.


6. Nói tóm lại, yên hà là cảnh khói nước trên mặt sông cùng với màu ráng trời rực rỡ. Đây là những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt mỹ mà những người mãi lăn lộn trong cuộc sống quan trường, kinh doanh nơi phố thị đô hội không hề quan tâm tới. Chỉ có những người đã ra khỏi vòng hệ lụy của cuộc nhân sinh đáng chán kia, xem chốn phồn hoa công danh là tù ngục, bỏ về vui cuộc sống thanh bần lạc đao với thú ruộng vườn mới cảm nhận được cái đẹp đơn sơ, tự nhiên của thiên nhiên quanh ta (không nhất thiết là nơi rừng núi vì chẳng có từ nào ám chỉ cái nghĩa rừng núi ở đây cả) và say sưa với nó. Thú yên hà có thể hiểu là thú ẩn dật, vui sống đời thanh bần lạc đạo, xa lánh lễ nghi hình thức, xiêm áo rềnh ràng, một lạc thú của những người mang tư tưởng Lão Trang khi thấy rằng “Xử thế nhược đại mộng, Hồ vi lao kì sinh “(Lí Bạch) và tìm về sự ngưỡng mộ thiên nhiên giản dị, tự nhiên không có bàn tay con người can thiệp như một cách chia sẻ tâm tình.


Mãi về sau tôi mới tìm được một cách lí giải cho việc dịch cụm từ trên của hai cuốn tự điển trên. Họa là các tác giả đã nhầm từ “thú yên hà” với “thú yên hoa”chăng? Từ “yên hoa” chỉ những nơi hút thuốc phiện và cả chứa gái. Cả hai thói hư luôn đi kèm với nhau. Chính trong từ này “yên” mới có nghĩa là thuốc phiện tức nha phiến yên còn “hoa” là chỉ các cô kĩ nữ.

Tuy nhiên “yên hoa” còn có nghĩa thứ hai là hoa khói tức là khói nước chờn vờn trên mặt sông nhìn mơ hồ như những đóa hoa. Hình ảnh này đã được miêu tả trong câu thơ “Cố nhân tây từ Hoàng hạc lâu, Yên hoa tam nguyệt há Dương châu (Lí Bạch). Trần trọng San đã dịch là Bạn cũ dời chân Hoàng hạc lâu, Tháng ba hoa khói xuống Dương châu (Thơ Đường, NXB Thanh hóa, 1997, trang 199.)

Xem ra nghĩa của hai cụm từ thú yên hà và thú yên hoa xa nhau. Mong rằng các tác giả tự điển nói trên để tâm xem lại.


* Chữ giả đã lược bỏ bộ nhân đứng.
                                                                                                   NGUYỄN PHÚC VĨNH BA




Gối sầu vò võ hôm mai, tỉnh ra mới biết mộng dài vụt tan? - Đại Kỷ ...



    SUONGLAM GÓP Ý KIẾN VỚI ANH VĨNH BA( bài đã đăng trong Yahoo blog của SL )
 
        Bài viết của anh Vĩnh Ba giải thích hai từ Hán Việt "yên, hà" thật rõ ràng.

 Trước hết SL tôi xin cảm ơn  anh VB đã  viết bài này vì qua đó giúp được cho các bạn trẻ hoặc những người không có vốn từ Hán Việt được hiểu biết rành rẽ hơn.
SL tôi không  học nghiên cứu chuyên ngành Hán Nôm, thời nhỏ học SP Việt Hán (ĐH CT) nhưng chỉ học hệ GSTH đệ nhứt cấp (vì nhà nghèo phải tranh thủ ra trường sớm để làm việc kiếm tiền). Sau này lại theo chuyên ngành tiếng Trung phổ thông (bạch thoại)chương trình mới chữ giản thể và phiên âm quốc tế theo giáo trình của ĐH Bắc Kinh nên so về kiến thức chữ Hán cổ thì còn kém. Nói thật vì quen sử dụng âm tiếng Phổ thông nên có nhiều chữ không đọc ra âm Hán Việt và … không biết tra từ điển theo số nét và bộ thủ chỉ biết tra theo âm tiếng Trung mà thôi..! Cũng phải nói thêm là chữ Trung Quốc (chữ Nho và  tiếng TQ) rất khó học nó đòi hỏi người học phải có một sự kiên nhẫn tuyệt đối và trí nhớ để thuộc lòng toàn bộ chữ … ngoằn nghoèo gồm khoảng hơn 14 ngàn ký tự chưa kể đồng âm khác âm hay nếu viết khác bộ thủ thì trở thành một từ khác nghĩa cũng như phải phân biệt được khi nghe… người Tàu nói , phải nghe theo ngữ cảnh vì trong tiếng Trung có rất nhiều từ đồng âm (còn nhớ mỗi khi qua một kỳ thi tôi phải nghe máy … nói suốt ngày đêm đến nỗi đậu rồi cả hai lỗ tai gần như bị điếc bài vỡ thì  “ gối đầu nằm” khi giựt mình thức dậy phải học thuộc lòng tiếp để khi vào lớp thầy yêu cầu kể một đoạn ngắn nào đó trong một truyện ngắn của Tàu  mà ít nhứt cũng …dài có tới hơn 30 trang!! Đi thi thì “viết một câu truyện ngắn’’ dĩ nhiên phải viết  đúng chữ  !!!  Các bạn nào lấy xong bằng cử nhân tiếng Trung chắc cũng phải vất vả như tôi!!)
Nói dông dài một chút để hiểu rằng giải thích đúng nghĩa của các từ Hán Việt thì không phải là nói càng nói đại mà phải có vốn học và  hiểu biết.

Trở lại đề tài bài viết của anh Vĩnh Ba , SL tôi xin góp thêm vài ý kiến nhỏ như sau:

1-*- Yên từ Hán Việt  
  (bộ hỏa + chữ nhân) là danh từ có nghĩa là khói. Khói do vật chất đốt cháy mà ra như xuy yên (thổi khói) Đây là  “ khói đồng quê, khói bếp, khói lam chiều, khói rơm…’’ thường gặp chữ yên trong thơ Vương Duy:


                                  Đại mạc cô yên trực
                                  Trường hà lạc nhật viên

                            (Sa mạc sợi khói thẳng đơn chiếc.

                             Sông dài mặt nước tròn lặn)

 (Chữ hà     :  (bộ thủy + khả) trong trường hà ở đây nghĩa là con sông dài, khác với chữ hà       :  ( bộ vũ +  giả)  là ráng chiều)
**Yên  có nghĩa là hơi nước, sương móc chất hơi từ sông, núi bốc lên như vân yên    (mây mờ),  yên vụ  霧  (mù mịt),là
chữ yên    trong thơ Thôi Hiệu (Hoàng Hạc Lâu):

                              Nhật mộ hương quan hà xứ thị
                             Yên ba giang thượng sử nhân sầu


Golden Gate Bridge ở đâu? Những điều chưa biết về cầu cổng vàng


Mà các bậc tiền bối đã dịch là khói sóng. Khói sóng (yên ba )là từ ngữ (tượng hình) sử dụng trong thơ theo nghĩa khói do nước bốc hơi mà ra.  Ai cũng biết khi nước đun sôi ta sẽ thấy những làn khói tỏa ra từ cái vòi của ấm nước hay từ nồi canh ,nồi nước lèo bốc khói .Nhưng thấy khói từ mặt sông bốc lên ít khi được nhìn tận mắt vì ở vùng nhiệt đới khí hậu nóng nước bốc hơi thẳng lên cao thành mây. Chỉ ở vùng khí hậu lạnh khi hơi nước bốc lên từ mặt nước sông gặp lạnh chỉ lơ lửng lưng chừng tạo thành đám khói mờ. Tôi sống ở vùng Bắc Mỹ rất thường gặp khói (nước) sông. Ở WA có một con sông lớn , xe chạy trên một cây cầu dài và rất cao ,mỗi buổi sáng  tôi vẫn thấy hơi khói bốc lên từ mặt sông dày đặc cả vùng sông rộng, có khi nằm dưới chân cầu có khi bay lơ lửng lên giữa cầu .Có hôm trời quang đảng , không khí ở các vùng khác và ngoài đường lộ hoàn toàn không có sương mù nhưng khi qua dòng sông này vẫn thấy khói (mà lúc đó lầm tưởng là sa mù). Lần khác khi ở Alaska có hôm buổi chiều nhìn phía khu rừng cây mù mịt khói ở dưới thấp trắng mờ lầm tưởng là khói …cháy rừng  (hiiii khói cháy rừng thì nóng và màu xám đen còn khói này xuất hiện vào mùa lạnh), sau đó mới hiểu ra là khói bốc lên từ dòng sông lớn phía sau khu rừng .Khói núi cũng thường thấy khi nó bao phủ lưng chừng núi như những đám sa mù sà xuống thấp.

***Yên     chỉ riêng cho thuốc phiện như yên thổ      (nha phiến chưa luyện), đại yên    (khói thuốc phiện), lao yên  (thuốc lào),  hấp yên  吸  (hút thuốc)

2-* Hà từ Hán Việt là sông ( 
   bộ thủy + khả) như sơn hà…

  1. **Hà là ráng   bộ vũ + chữ giả) trong khoảng trời khi có khí mù lại có bóng mặt trời xuyên qua lúc mới mọc hay sắp lặn trên nền trời sẽ có màu sắc sặc sỡ (bình minh, hoàng hôn),ráng (nhiều màu sắc rất đẹp) thì ai cũng nhìn thấy và biết.Đây cũng là   chữ hà trong Đằng Vương Các Tự, thơ Vương Bột:


                                Lạc hà d cô vụ tề phi
                               Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc

                    ( Ráng chiều với cánh vịt trời đơn chiếc cùng bay
                    Nước thu trộn lẫn với bầu trời dài một sắc)


3-*Nghĩa của từ ghép yên hà, thú yên hà như trong thơ Nguyễn Công Trứ mà anh Vĩnh Ba dẫn là hai từ yên  (khói ở đồng quê hay khói trên sông) và hà (là ráng trời .)
Là thú vui của người biết thưởng thức hòa mình trong cảnh đẹp thiên nhiên tự do rộng lớn ưu đãi  thú vui điền dã, giản đơn, nhàn nhã  không đua đòi danh lợi vật chất cao sang (ngắm bầu trời ,mây nước…). Nếu nói cho cùng theo nghĩa ghép chữ hiểu hà là sông đi nữa thì cũng là khói …  trên sông chứ không là thú vui (thưởng thức) theo … khói thuốc phiện được (vì nếu chỉ giải nghĩa chữ yên= thuốc phiện như thế chỉ được từ yên còn hà thì để đâu? nói tóm lại ta phải hiểu theo nghĩa cả 2 từ yên + hà ghép lại)
Thú vui trong khói thuốc (thuốc lá hay bàn đèn) là thú vui vật chất trong một không gian hạn hẹp và có điều kiện  làm sao so sánh thú vui tao nhã phóng khoáng giữa trời đất bao la ,hòa hợp với thiên nhiên kỳ thú, với cảnh sắc tuyệt mỹ của ráng trời hay mơ màng trong khói sóng … Còn nếu nói nhầm thú “ yên hoa ” ( theo nghĩa thú vui ở chốn Bình  Khang ) với '' yên hà " thì hai từ hoa và hà khác xa (trong cách viết và phát âm của Hán Việt  hay chữ Việt)
Hi vọng là sẽ không gặp trường hợp như vị đắng của “ Canh gà Thọ Xương” mà  một giáo viên trẻ đã … nuốt phải  !!!


                                                          SƯƠNG  LAM                                                                                                             



XUÂN- THƠ NHÃ MY


                  

                   Ảnh net


XUÂN

 


Những chiếc nụ khẽ khàng trong suơng sớm
Cánh mai vàng hé nở đón mùa sang
Em xênh xang trong áo mới rộn ràng
Vui tíu tít điệu đàng chân guốc mộc
Nắng thì nhẹ ngỡ ngàng hôn lên tóc
Môi thơm nồng mắt biếc lộc trời xuân
Em bước đi hoa bướm cũng ngập ngừng
Anh thảng thốt đón nàng xuân vào mộng


 

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

OÁN KHÚC



THƠ NHÃ MY VÀ SONG NGỮ TRẦN






***
CHỜ
Chờ ư?Cạn chén trăng phai
Tóc xanh điểm bạc lưu đày tình xa
Hoa trôi theo sóng la đà
Lòng trôi chờ đợi con đò
biệt tăm
Dỗ lòng tình ở xa xăm...

***
NGẬM NGÙI

Ngậm ngùi khúc vọng cổ xưa
Bên bờ lau lách gió đưa cung sầu
Tiếng thương tí tách giọt ngâu
Tiếng buồn chợt nhớ'' qua cầu gió bay''
Dối cha dấu mẹ những ngày...
Ngậm ngùi
Tiếc áo
Đã bay theo người

***LẠC LỐI

Đ ời
Không như những hồi kinh
Vô ngôn
Vô tự

Chỉ mình đọc thôi
Bước hoang lạc lối bồi hồi
Không câu sám hối
Không lời xẻ chia...

NHÃ MY

CẢM NHẬN CỦA SONG NGU*



***KHÚC CHIỀU
Chiều
Nghe
Bờ cõi nương dâu
Một mùa thu nữa
Qua cầu nhớ thương
Bao nhiêu thu
Cõi vô thường
Cho ta gom sạch nỗi buồn thả mây
Chiều rơi
Mấy hạt lệ dài
Chút mằn mặn nhớ
Chút cay cay chờ
Ta gom vào chữ
Làm thơ
Rưng rưng vần nhớ
Thẩn thờ vần thương
Chiều
Nghe
Trăm sợi vấn vương
Trôi trên dòng tóc hạt sương chạnh lòng
Ai về bên ấy dòng sông
Gửi dùm tôi chút tuổi hồng về đây

SONG NGU*


Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

ĐALAT


THƠ NHÃ MY VÀ CÁC BẠN



.

***ĐALAT

Chiều lên thiền viện Trúc Lâm
Tiếng chuông theo gió xa xăm vọng về
Thông reo hoa nở tứ bề
Tuyền Lâm nhẹ cánh chim trời xa xa
XQ kim chỉ thướt tha
Bàn tay ngà ngọc lụa là nên tranh
Rừng thông xanh
Rừng thông xanh
Màu xanh phủ kín
Một trời bao la
Người đi một nẻo mù xa
Người về gối chiếc trăng tà bơ vơ
Biết ai còn đợi mà chờ...
....Thông reo gió thổi như lời vấn vương
Mai xa thành phố mù sương
Forget-me-not bên đường nhớ ai...

NHÃ MY



***ĐALAT

Chiều lên thiền viện Trúc Lâm
Mơ hồ như cõi xa xăm người về
Sương mù lấp kín đường mê
Bên hồ hiu quạnh bốn bề tịch nhiên
Chạnh lòng thấy muốn hóa duyên
Xin ai giọt lệ cửa thiền cho ai

HUY THANH








***HÓA DUYÊN

Đồi thông uyển chuyển xạc xào
Nghe như gió hát ngọt ngào hương hoa
Xa xa vẳng tiếng chuông hòa
Trúc Lâm thiền viện la đà hóa duyên
Ai kia gửi lại cửa thiền
Lánh xa bể khổ an nhiên giữa đời
Còn đây trăng gát bên thềm
Treo bên song vắng nhớ đêm lại về

RÊU PHONG

.




***MƯA ĐALAT

DaLat mưa chiều nay người ơi
Nỗi nhớ nghẹn dâng ,lặng căm lời
Lá cỏ nát nhầu bàn tay nhỏ
Chỉ thấy mây buồn man mác trôi...
Là xa đấy nhỉ
Mấy năm rồi?
Mặt hồ Than Thở giọt sương rơi
Xuân Hương hiu hắt chiều mây phủ
Tuyền Lâm nước biếc ,sóng chơi vơi...
DaLat ngày nào mưa cũng rơi
Mưa rơi ,mưa rơi ...mãi không thôi
Ta vô duyên quá ,người quen ạ!
Mưa ướt sũng em ướt sủng giời...
Dứt áo mà đi đưa tiễn nhau
Thành phố mông mơ...mưa vẫn mau
Chả biết hôm nay về có nổi
''Gía đừng''...Em nhắm mắt nguyện cầu
Nhưng có gì đâu
Mây cứ bay
Thông reo như hát,hát như say
Lạy giời gom hết mưa mọi nẻo
Để nước dâng lên ngập chốn này...

HẠT CÁT

.


Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

PHAN THIẾT

THƠ NHÃ MY



***THÁP CHÀM

Rừng núi hoang vu mấy tháp Chàm
Tang thương dâu bể với thời gian
Nghe trong cây cỏ hờn vong quốc
Một giấc nam kha xế bóng trăng





***BIỂN

Sóng trập trùng xa xa xa xa
Bình minh biển vắng cánh buồm xa
Chim trời lạc cánh buồn xa vắng
Mai mốt xa rồi ai nhớ ta...





***ĐỒI CÁT

Cây chôn gốc im lìm trong đồi cát
Bóng chiều tà sa mạc nhỏ hoang sơ
Mắt nhìn xa theo dỏi cánh chim trời
Nghe tiếng vọng xa vời thương dĩ vãng
Ngẫm thế cuộc xoay dần theo năm tháng
Ai công hầu khanh tướng xa xưa
Dấu thời gian nay đã phủ rêu mờ
Đồi cát đó vẫn hoang vu từ thuở nọ
Cát vẫn chảy lấp dấu chân người qua lại
Như chôn vùi bao vết tích tang thương
Cát âm thầm không một chút vấn vương
Không như biển trập trùng con sóng lượn
Cát căm lặng im lìm trong chiều vắng
Dấu chân buồn rồi cũng đã xóa tan...

NHÃ MY