CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

NHỮNG BÀI THƠ CHỦ ĐỀ MÙA XUÂN

THƠ NHÃ MY VÀ CÁC BẠN





***
XU
ÂN QUÊ

Quê nhà ruộng lúa thơm vàng rực
Xóm nhỏ tưng bừng lo bánh mứt
Lờ lững trên sông một bóng thuyền
Long nhong trước ngõ vài chàng mực
Cành mai nho nhỏ gió đưa xiêu
Nhánh lộc mong manh người chụp giựt
Rộn rã xuân về lân trống vang
Tiếng cười giòn giã vui không dứt

HƯỚNG DƯƠNG

Bài họa


***XUÂN QUÊ

Nắng ấm trời xuân mai nở rực
Trong nhà chưng dọn lo trà mứt
Cúc đào góc phố khoe màu bông
Giấy đỏ cụ đồ bên bút mực

Lân trống liên hồi pháo rền tai
Chợ chiều tàn cuộc người giành giựt
Mừng vui lũ trẻ trúng bầu cua
Rộn rã tưng bừng cười chưa dứt

NHÃ MY


***M
ÊNH MANG TRĂNG RẰM

Rằm giêng vằng vặc ánh tơ ngân
Loáng thoáng đào mai óng sắc xuân
Suối nhạc du dương nâng cánh mộng
Sóng thơ dào dạt dậy thuyền trăng
Tình đời thao thiết ngân se s
Hồn biển bâng khuâng vọng khẽ khàng
Thi tứ trào tuôn dần lắng đọng
Đất trời giao cảm đẫm mênh mang

LA THỤY

Bài họa

***XUÂN RẰM

Ánh trăng vằng vặc chiếu mang mang

Một tối nguyên tiêu mộng khẽ khàng
Loáng thoáng biển xanh đùa gió nh
Lung linh sóng bạc chở trăng vàng
Hồn thơ lai láng dậy tình xuân
Ý nhạc êm đềm gọi bóng trăng
Thuyền nhỏ xa xa con sóng gợn

 Tơ xuân dìu dịu sáng trong ngần

NHÃ MY

***XU
ÂN THA HƯƠNG NHỚ TẾT QUÊ HƯƠNG

Trời đất giao mùa lòng bâng khuâng hướng vđất t
Đông tàn xuân đến dạ ngẩn ngơ nhớ tết quê nhà
                  (câu đối tết 2013 Nhã My)

''Ai bảo đi xa cho đêm về trăn trở''(ĐGD)
Mùa xuân về nơi đất khách buồn hiu
Tết của riêng mình chẳng phải cuộc vui chung
Nên xuân đến tết về như xa l
Chợt nhớ quá mùa xuân ngày còn nh
Nhâm vang xóm nhỏ buổi chợ chiều
Đang sửa soạn cùng nhau vui đón tết
Gói bánh tét, dưa đầu heo ,bánh mứt
Cúc ,mai vàng ,pháo đỏ,trái cây tươi

''Cầu đủ xài'' ai nấy đều vui
Chị lo may áo mới mẹ còn đưa ông táo
Ngày ba mươi cả nhà hội họp
Rước ông bà vui tết đoàn viên
Đón giao thừa xin lộc cầu duyên
Ngày mồng một cùng nhau khoe áo mới
Người lớn lo lũ trẻ nhớ lì xì
Mừng tuổi ông bà chúc thọ chúc an khang
Cô cậu trẻ trong tay tình quyến luyến
Trong tiếng nhạc nghe tình xuân xao xuyến
Ly rượu mừng chúc tụng thành công
Xuân là của một mùa đầy hi vọng
Xuân tràn trề hạnh phúc yêu thương...

...Nơi quê người cũng vui xuân nắng ấm
''Nhưng không là nắng ấm của quê hương''

NHÃ MY


***TẾT THA HƯƠNG NHỚ MÙA XUÂN CŨ

Chiều xuống rộn ràng giữa phố hoa
Khói hương nghi ngút đón ông bà
Tiếng xe rộn rã về trăm ngã
Rung mấy chậu mai trước cửa nhà
Nhà nhà đón tết chuẩn bị xong
Thịt kho với trứng bốc thơm lừng
Khổ qua dồn thịt sôi trên bếp
Bánh tét treo dài lẫn bánh chưng
Con mặc áo mới đón mùa xuân
 Hoa nở trên đầu bướm giữa lưng
 
Đầy khay bánh mứt mâm trầu rượu
Dưa hấu quít đào tiếng trống lân
Chợt nhớ mùa xuân xa rất xa
Chiều ba mươi còn đủ mẹ cha
Anh em đùa nghịch vui phong pháo
Đì đạch đốt hoài dưới cội hoa
Mồng một se sua áo đủ màu
Tiếng pháo giao thừa nối đêm sau
Dăm ba đám tụ bài đen đỏ
Tiếng lắc bầu cua lẫn tiếng rao
Chúc tụng ông bà chúc mẹ cha
Lì xì bao đỏ ngát hương hoa
Lòng vui như xấp bao tiền mới
Nhộn nhịp ngoài sân đám đá gà
Từ đó xuân rồi nối tiếp xuân
Ba mươi năm lẽ vượt muôn trùng
Mẹ cha yên giấc nơi mồ cũ
Ta biết bao giờ ghé cố hương
Anh em mỗi gánh gia đình riêng
Đón tết người vui kẻ lụy phiền
Gặp nhau kể chuyện đời vinh nhục
Canh bạc hồng trần quá đỏ đen
Đâu mái nhà xưa đâu lối xưa
Chiếc bóng thời gian quá hững hờ
Đem ta chôn giữa đời đen bạc
Muốn khóc như thời tuổi ấu thơ
Chiều nay ta nhớ một mùa xuân
Thắp nén hương tàn chốn viễn phương
Bao giờ gặp lại người xưa ấy?
Hồn gửi noi nào trong khói hương?
Mùa xuân ta chẳng có mùa xuân
Chỉ có hương bay trước mộ phần
Chiều nay chuốc chén sầu lưu lạc
Khẽ gọi trăm lần tên cố nhân

HUY THANH


Trích tuyển tập thơ Khung Kỷ Niệm

  

 

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

THƠ ANH ĐỨC








NHỮNG BÀI THƠ CHỦ ĐỀ MÙA XUÂN

****TÌNH XUÂN

Tình ai mới độ giữa đang xuân
Mấy chục thiều quang đẹp tuyệt trần
Mây trắng lững lờ trôi ngắm núi
Nắng vàng óng ả trải phơi sân
Du xuân thi sĩ tha hồ vịnh
Ngoạn cảnh chim trời thỏa sức ngân
Hạnh phúc tình yêu đời mãi tỏa
Niềm tin cuộc sống sáng trong ngần

***MƯA XUÂN

Mưa phùn nhè nhẹ bay bay
Tựa như sương sớm vương đầy tóc em
Khẽ nhiêng má nũm đồng tiền
Xuân về duyên thắm môi mềm thêm xinh
Gió đưa hoa bưởi rập rình
Vạn cây trời đất quện mình tâm giao
Cỏ gà trắng đẩm hạt sao
Cây soan trước ngõ khác nào phơi sương
Đào khoe nảy mắt soi gương
Em khoe chúm chím nụ vương vấn lòng
Mưa rơi rơi đậu áo hồng
Em đi xuống đồng xuân trải trên tay


*** MÙA XUÂN TRẨY HỘI CHÙA HƯƠNG



Chùa Hương vắng khách dịp đầu năm - Địa điểm du lịch - ZINGNEWS.VN




Mờ mờ sương tỏa đò buông
Rủ nhau trẩy hội Chùa Hương chốn này
Một vùng quần thể trời mây
Non xanh ,nước biếc đắm say lòng người
Bến trong bến đục đầy vơi
Quanh co suối Yến núi trời ngắm nhau
Đền Trình em rẽ vào mau
Ngược xuôi ai cũng qua cầu Hội Xuân
Giũ cho sạch bụi phong trần
Em đi lễ Phật miệng thầm nam mô
Thuyền xuân đậu bến Thiên Trù
Mây giăng đỉnh núi sương mù như mưa
Người đông đi lễ sớm trưa
Cùng anh chụp ảnh về thưa mẹ thầy
Chỉnh trang khăn gói đeo tay
Gậy tre mũ lá lại ngay lên đường
Lối kia lên động Hình Bồng
Lối đây Hương Tích lối vòng Đại Binh
Trập trùng núi lượn uốn quanh
Nhấp nhô bậc đá theo anh em trèo
Nam mô niệm Phật em leo
Cho chân thêm vững cho đèo vượt qua
Đường về Hương Tích bao la
Đường lên tiên cảnh núi hòa cùng mây
Đất trời như mở từ đây
Hương Sơn đệ nhứt động này trời nam
Lòng thành thắp một nén nhang
Lầm rầm lễ Phật mơ màng cõi tiên
Chắp tâm đặt một đồng tiền
Giơ tay hứng sửa mẹ hiền ban cho
Ngước lên núi cậu núi cô
Lộc xin Đụn Gạo mong no đủ đầy
Hương Sơn du khách ngất ngây
Mãi vui quên đã giờ chia tay rồi
Ba lô rau sắn củ mài
Tay cầm nhánh lộc em cài túi thơ
Bây giờ cho tới bao giờ
Hẹn ngày mình lại ngồi đò Chùa Hương
                                Tháng 3/2010

                                   ANH ĐỨC

 Trích  TUYỂN TẬP THƠ KHUNG KỶ NIỆM

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2013

                       
                                          

                            


  NHÂN NGÀY TẾT CỔ TRUYỀN VIỆT NAM NĂM QUÍ TỴ
  NHAMY SƯƠNG LAM THÂN KÍNH CHÚC CÁC ANH CHỊ CÁC BẠN CÁC EM VÀ GIA ĐÌNH  MỘT  CÁI TẾT VUI VẺ HẠNH PHÚC CÙNG MỘT NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG PHƯỚC LỘC DỒI DÀO VẠN SỰ NHƯ Ý   
                  

                                 

                                     CUNG CHÚC TÂN XUÂN   

                  

                                      
                                             

                    
                                                     CÂU ĐỐI TẾT

       


  
 
 
 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

TUỔI GIÀ


PHIẾM LUẬN





        Một người bạn rất cũ ,rất thân,quen nhau từ cái hồi “dáng nhỏ tóc thề’’  đã  gần nửa thế kỷ trước một hôm email cho tôi với những lời lẽ không mấy lạc quan “ dạo này hình như mình đâm lười ,tuổi già lẻo đẻo theo mình hồi nào mà không hay” …’’văn chương hình như cũng già theo mình hay sao đó …”(bạn là người đã và đang hành nghề viết văn) .Một người bạn khác thì than  “đời đã rêu xanh  ’’ “ hoàn toàn chán nản” .Thì ra khi tuổi già bước đến dường như không thấy vui mặc dù cả hai người đều có một cuộc sống viên mãn và hạnh phúc.
        Tuổi già dường như không mấy ai muốn nhận (lấy) mặc dù ai cũng biết nó sẽ đến.Có một câu chuyện vui kể rằng có một lão già chăn dê mỗi ngày thả dê ra núi cứ lẩm bẩm đếm đi đếm lại bầy dê không biết bao nhiêu lần .Có người hỏi lão năm nay bao nhiêu tuổi thì lão lắc đầu cho là không biết vì không có đếm.Lại hỏi nữa tại sao ông đếm dê mà không đếm tuổi thì được trả lời rằng đếm dê vì sợ dê bị mất trộm còn tuổi thì không vì đâu có ai đi ăn trộm tuổi bao giờ (nếu như có kẻ nào dại dột ăn trộm tuổi thì kể như… hết thời vì sẽ được (bị )…   già! ). Già quả thật ai cũng …chán và cũng không muốn người khác …thấy được. Người ta ai cũng muốn giữ cái hình ảnh hồi còn trẻ trung xinh đẹp quyến rũ hay hào hoa phong nhã ,thư sinh phong độ chứ ai muốn (phải tả làm sao cho không bị “đụng chạm”đây) khoe cái thân xác (phì nhiêu, đẩy đà ,bệ vệ…hay là gầy khô đét ,tóc thưa,mắt cười có nhiều vết …chân chim,trán đầy những vết nhăn …thế kỷ…) không còn đẹp và hấp dẫn sau khi đã mệt mỏi …bước hành trình cùng với thời gian. ''Giai nhân tự cổ như danh tướng.Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu''.Mà cũng phải.Hãy thử tưởng tượng người đẹp của thủa nào mặt hoa da phấn ,mắt phượng mày ngài, môi trầm mắt nâu, hương tóc mạ non, thân thể nỏn nường đã từng là (thần tượng)mơ ước của bao người thì làm sao dám để cho thiên hạ thấy nhan sắc lúc về già chứ.Văn chương ,thi phú,ca nhạc ,xi nê người ta cũng chỉ trưng ra người đẹp(trẻ) kia mà. Những Đắc Kỷ, Điêu Thuyền,Bao Tự,Hằng Nga …đều được “vẻ” lúc tuổi xuân.Tả người(đẹp) già thì ít lắm.Ngay cả Tố Như tiên sinh cũng chỉ nói ỡm ờ.''Ở nam về mái đầu đã bạc.Người đẹp kia cũng khác hình dung''.Khác hình dung thì (chắc chắn)là phải già hơn ,xấu hơn chứ không phải ngược lại! Hoặc là'' dáng mẹ già hơn trước ,tóc cha thêm sợi bạc'' hay là dùng một hình tượng ngọt ngào , tình cảm hơn để so sánh '' Mẹ già như chuối chin cây. Gió đưa mẹ rụng con rày mồ côi.'' Còn như ông tướng (nổi danh)kia nữa mới ngày nào uy phong vạm vỡ, hét ra lửa dưới trướng không biết bao nhiêu người nghe lịnh,phục vụ,đi tới đâu quân giặc khiếp sợ và giật mình, có không biết bao nhiêu hồng nhan(tri kỷ,bạc mệnh) theo hầu mà bây giờ chỉ còn là một ông già lụm khụm phải nhờ cháu chắt dắt qua đường (vì sợ xe) hay ngớ ngẩn cứ lập đi lập lại nghe không hiểu ,nói lớn hơn dùm (vì lảng tai) hoặc trông gà hóa cuốc(vì mắt mờ) thì cũng thảm lắm, chẳng ai muốn thế bao giờ. Trong chữ nghĩa ,tuổi già còn bị “kỳ thị” bị “đẩy” ra ngoài cuộc sống lòe loẹt sắc màu của tuổi trẻ .Thật đấy, tả người trẻ thì vô cùng hấp dẫn như trẻ đẹp ,trẻ măng ,tuổi trẻ hăng hái , nhiệt huyết,lý tưởng, tài năng, tre tàn măng mọc, sóng nước trường giang lớp sau dồn (chứ không phải chào) lớp trước. Người nào đó còn mạnh dạn quả quyết rằng nếu như không có tuổi trẻ thì không làm thay đổi được xã hội .Tuổi trẻ dám nghĩ dám làm .Họa hoằn lắm mới nghe vài câu trách nhẹ trẻ dại ,trẻ người non dạ.Còn già thì già khú, già khằng, già lụ khụ, lù khù,  lụm cụm ,già chán, già chát(?),già nhăn nheo,già đi hỏng nổi, già lẩm cẩm(giống như tui đây ham nói chuyện tầm phào),già lẩn …Lại còn già dê,già (mắc)dịch ,già phải gió,già mất nết…nữa mới chết chứ!Chao ôi!quả  là chẳng công bằng chút nào.Tại sao lại đem hàng lố những từ ngữ không mấy tốt này mà gán cho ngừoi già,tại sao nó lại không đứng sau chữ trẻ nhỉ.Tại sao có những chuyện mà trẻ làm được thì lại hạn chế với tuổi già(như dê chẳng hạn),thật là chẳng “bình đẳng, bình quyền” một chút nào cả!
Rồi thì suy đi nghĩ lại nhiều khi thấy cũng khá đúng. Bởi vì tuổi già so ra với thời trẻ đôi lúc cũng khác nhau .Tâm ,sinh lý cũng có nhiều thay đổi.Có nhiều việc mà hồi nhỏ rất ghét hoặc rất thích thì bây giờ thay đổi.Chẳng hạn như …hồi đó nếu có cái thằng cha nào đó thuộc dạng mày râu nhẳn nhụi áo quần hỏng bảnh bao mà cứ theo đuôi hoài thì( đương nhiên)là không thích cứ cho là bị mất tự do, bị theo dỏi,muốn…biến đi cho rồi.Rồi thì bây giờ lúc về già (nếu sống một mình) lại muốn (mà hỏng có) có người bạn tâm tình cho (ít ra) cũng đỡ hiu quạnh.Như hồi nhỏ ghét tiếng con nít khóc thì bây giờ lại thích nghe cho vui nhà ,vui cửa.Hoặc giả hồi còn trẻ (hào hoa phong độ) đi đâu mà có (bà xã xệ) cản đầu cản đuôi,lại quan tâm chăm sóc kỹ quá,muốn …ăn phở mà cứ bắt phải ăn cơm, quần áo thì phải mặc cái này cái nọ thật chán chết thì thôi.Rồi thì khi đã (vĩnh viễn)mất nhau thì mới thấy tiếc nhớ .Đập cổ kính ra tìm lấy bóng.Xếp tàn y lại để dành hương(cung oán ngâm khúc).Hồi nhỏ thích leo trèo,phá phách,đua đòi, hippy, hiện sinh ,ấn tượng…gì gì đó nói chung là hỏng giống ai (cho nó lạ,mới ,le ,nổi) thì về già lại đàng hoàng ,đứng đắn,cẩn thận, rõ ràng(để làm gương cho con cháu?)Hồi nhỏ mê nhạc giựt già khoái cải lương, trẻ thích tưng bừng già ham yên tịnh…Xem ra tâm lý trẻ- già khác biệt mặc dù cùng một con người.Người già thì cũng dễ quên hơn hoặc giả muốn quên.Thật là cũng khó chịu nếu như có tình xưa tìm tới mà nhớ em thì nhớ giả đò làm lơ thì cũng tội nghiệp cho …cố nhân.Hay nhắc điện thoại lên mà cứ nghe tiếng quen quen mà vẫn (cố) hỏi ông (bà) là ai tui hỏng biết thì cũng bẽ bàng cho ai kia lắm chứ.Thật chẳng tình xưa nghĩa cũ chút nào.Rồi còn cái vụ giàu đổi bạn sang đổi vợ nữa,chuyện này chắc ít xảy ra so với hồi còn …con nít.Khoan, xin các vị cao niên đừng có vội la làng. Không phải già ai cũng bạc tình bạc nghĩa vậy đâu.Vẫn còn được nhắc nhở cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ,cho dù... áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau(Trinh Công Sơn)hay Yêu nhau như thể một ngày.Trăm năm ngoảnh lại đừng phai áo hồng(Từ Kế Tường).Già thì cũng là con người thôi ,tình cảm thì có kể vầy ,kẻ khác đó mà. Chuyện nhân thế thường tình.
        Có người than thở ''Ôi tuổi già .Mi đến làm gì .Ta sợ mi ''.Ồ, đừng có lo.Tóc bạc ư? Vẫn có thể nhuộm lại đủ màu( cho hợp thời trang).Nhan sắc về chiều vẫn có thể tân trang lại(nếu muốn …lạ và có tiền).Tâm hồn thì cứ việc tự “trẻ trung hóa” nếu như muốn tranh đua tham dự những cuộc chơi (tới bến)cùng đám trẻ (liệu có sức không?) Gạt mình( gạt người) âu cũng là một thú vui ,nhưng mà (sống giả tạo) thì liệu có ích lợi gì?
SL
THƠ NHÃ MY

TUỔI GIÀ
Trăm  năm một đám cỏ khâu
Sông sâu nước chảy ,qua cầu gió bay
Tuổi già nào có quên ai
Làm sao biết được ngày mai thế nào

Thời gian như thể  tên bay
Giấc mơ buổi sáng chiều phai  mất rồi
Tình xa mãi tận mù khơi
Thì xin giữ một nụ cười mà vui
(2011)
(viết tặng doanhuyen)
NHÃ MY at 06/30/2012 08:20 pm comment
Linh 13:16 24 thg 11 2011 Đọc xong bài tuổi già của Sương Lam, tôi có ý định tặng bạn hình 1 ông già đang ở tuổi đáo tuế đó. Bài bạn viết rất hay, riêng tôi thì không hế có ý sợ tuổi già mà rất sẵn sàng đối mặt. Chúc bạn luôn vui với tuổi già.
NHÃ MY at 06/30/2012 08:20 pm reply
SUONGLAM 08:55 25 thg 11 2011 Vâng thời gian rồi sẽ tới có sợ cũng không được Cao huynh ạ Cảm ơn Cao huynh đã tặng bài thơ (nhưng chữ nhỏ quá không đọc dược rõ già rồi mắt kém hiihiii)Chúc Cao huynh vui vẻ an hưởng tuổi già nhé
NHÃ MY at 06/30/2012 08:19 pm comment
Hướng Dương'sblog 11:31 26 thg 10 2011 Đọc bài này như mình thấy mình trong tương lai... hi. Vì bây giờ HD vẫn còn tự xem là trẻ (tự tin chút nha chị) HD cũng thấy mình lúc này kém trí nhớ rồi, nhớ chuyện cũ thì nhiều, mà chuyện bây giờ lại hay quên... Tự an ủi mình như vậy mai mốt biết đâu lại dễ ... chịu.Chị viết bài nào đọc cũng thú vị, coi vui quên cả sợ ....già.
NHÃ MY at 06/30/2012 08:20 pm reply
SUONGLAM 12:32 26 thg 10 2011 Viết tếu tếu một chút cho dễ đọc Chỉ là để mua vui thôi mà! Khi nào ''khoái'' nhớ chuyện cũ là ...sắp già đó ! Hồi nhỏ SL cứ nghe bà kể chuyện hồi xưa hoài bây gio thì SL o dám kể đâu vì bọn nhỏ cho là nói nhảm đó !HiHii...
NHÃ MY at 06/30/2012 08:18 pm comment
Thu Vang 00:06 29 thg 6 2011 Chị viết bài này đọc thấy tâm đắc , cuộc đời vẩn thế mà nhung trong tình yêu dường như không có tuổi nên có câu " tình yêu vẩn không già "... . Chúc chi SL luôn manh khoe và vui nhé. Cafe nha chị
NHÃ MY at 06/30/2012 08:19 pm reply
SUONGLAM 00:16 29 thg 6 2011 Chào Thu Vang.Đúng vậy .Thời gian và tình (yêu,bạn) đều là một thực thể cố định và bất biến ,chỉ có con người tới, bước vào rồi ra đi thôi(đời..
NHÃ MY at 06/30/2012 08:17 pm comment
ngocanh184 19:37 23 thg 6 2011 Rất tâm đắc với ý tưởng trong Tuổi Gìà-SL nè.! Đọc" Thơ NM" nghe lao xao - lan nhẹ tâm hồn với bao nhiêu là cảm xúc!!!Đêm dạt dào với Thơ Văn nghen SL .
NHÃ MY at 06/30/2012 08:18 pm reply
SUONGLAM 23:02 23 thg 6 2011 Cảm ơn bạn.Đóa hoa hướng dương đẹp quá.Tuổi nào thì cũng nên "tri túc..."tri nhàn..."phải không.Chúc thật là vui và hạnh phúc nhé.Thân ái.SL

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

CÂU ĐỐI TẾT XƯA VÀ NAY - LA THUỴ

Nguồn: http://phudoanlagi.blogspot.com/2013/02/cau-oi-tet-xua-va-nay-la-thuy-suu-tam.html


                          

                                   Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
                                           Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
                                                          (Mãn Giác thiền sư)



                                            


      Tiêu đề của entry là CÂU ĐỐI TẾT nhưng hình minh họa đầu tiên không phải là câu đối và cũng không đề cập gì đến Tết. Hơn nữa, hình thức trình bày lại bất cân phương như dạng thơ lục bát. Vâng, đó chính là hai câu " Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai"  trích trong bài thi kệ "Cáo tật thị chúng" của Mãn Giác thiền sư. Tuy không phải là câu đối nhưng chữ thư pháp quá đẹp. Hơn nữa ý thiền tràn ngập, hương xuân thơm ngát nên tôi đưa lên trên các câu đối khác                  
                                                                                                       Nguyễn Tôn Nhan (1948 - 2011)

            

              

              

           

              

             

            

             

             

             

             

             

             

             

             

             

             

             

             

              

              

              

              

              


                               

                          Lộc tiến vinh hoa gia đường thịnh
                        Phúc sinh phú quý tử tôn vinh

Ở câu đối này, chữ  PHÚ (富) trong vế đối thứ hai (phía trái - chữ thứ 3 kể từ trên xuống) , người viết thư pháp viết nhầm thành chữ  PHÚC (福)  
Không những chỉ riêng câu đối này, một số câu đối khác cũng không được chuẩn lắm. Ví dụ câu đối thứ 5 : " Xuân tha hương sầu thương về QUÊ mẹ / Tết xa nhà buồn bã nhớ QUÊ cha", bị lặp từ QUÊ và cùng thanh bằng trong mỗi vế. Nếu chỉnh lại  ĐẤTMẸ thì đối chuẩn hơn.
Hoặc câu thứ 7 :  " Niên hữu tứ thời xuân VI thủ / Nhân sinh bách hạnh hiếu VI tiên".
Câu đối gốc vốn là "xuân TẠI thủ"
Nhìn chung, ngoài những câu đối của các nhà nho, nhà thơ nổi tiếng, vẫn còn một số câu đối còn chưa chỉnh về từ loại, về ý, về thanh,... tôi sưu tầm và tải lên để thư giản trong những ngày cuối năm. Chúc quý bạn có nhiều niềm vui  nhé!
                                                                             

     
LA THỤY
                                                                                                         









Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

NHỚ VÀ QUÊN


PHIẾM LUẬN





Ai đó nói rằng cùng với thời gian chúng ta sẽ quên đi mọi thứ. Thời gian sẽ “ chửa lành’’ các vết thương lòng…Xét về mặt y học ,khi con người già đi ,các cơ quan chức năng từ từ bị lão hóa,trí óc cũng không còn nhạy bén và minh mẩn nữa thì con người lúc đó dễ bị quên.Nhưng có quên đi mọi thứ thì phải đợi đến khi ta bước chân vào và ở lại chốn vĩnh hằng cái nơi mà thời gian của ta cũng không còn nữa.Còn việc “ chửa lành vết thương lòng” được hay không cũng do ở …chủ nhân của vết thương này có …muốn quên (bỏ ) nó đi không.

Quên xem ra như quá dễ ,như một nụ cười “xí xóa” khi lỡ hẹn  ,  như một câu nói “tỉnh bơ”  lúc  vội vàng, như lời hứa dễ thương “chắc mà không quên đâu,quên hồi nào …’’.Nhưng mà có ai muốn quên đâu bởi quên là điều có lỗi và có ai muốn bị trách bao giờ.Vì vậy ta mới phải bị buộc vào cái nhớ.Nhớ xem ra như  cần thiết hơn quên.Nhớ xem ra như bao giờ cũng có lợi.Nhớ là điều bắt buộc phải có đối với chuyện thường tình nhân thế.Nhớ như là lời nhắc nhở mà ta phải làm.Nhớ ăn cơm, nhớ học bài,nhớ cái này ,nhớ chuyện nọ,nhớ …đừng quên.

Nhớ khi để diễn tả cung bậc của tình cảm lại còn dồi dào hơn.Nhớ đi chung với một  từ khác như nhớ thương,nhớ mong thường là diễn tả cái cảm giác nhớ về một người.Nhớ để chỉ một sự hoài niệm, về một cảnh cũ đã xa,một nơi chốn đầy ắp nhiều kỷ niệm nhớ nhà,nhớ quê hương.Nhớ gắn bó với một sự kiện ,một cái mốc thời gian,một biến cố quan trọng trong lịch sử hay một biến cố đã xảy ra trong đời sống tâm linh của cá nhân con người.Nhớ đi từ nhẹ nhàng,từ mơ hồ lảng mạn tới mãnh liệt ,dữ dội nhớ một buổi chiều,nhớ con đường quê ,nhớ  trường lớp cũ , nhớ một …tà áo xanh (hay một màu  nàokhác),nhớ cây đa cũ, nhớ bến đò xưa, nhớ... bóng quen quen,nhớ tiếng hát ,câu hò,nhớ           
tiếng bom đạn ,nhớ cảnh chết chóc,nhớ những hình ảnh ghê rợn khác.Nhớ chừng như ăn  sâu hơn vào tâm khảm con người , được diễn tả  lúc thì tha thiết  khi quá đớn  đau  nỗi nhớ” như cào xé con tim, như từng nhát dao cắt vào da thịt”. Nó khác với cái nhớ sinh học được lưu trử trong trí nảo(bộ nhớ) mà ta chủ động “cứ lấy ra xài” mỗi khi cần tới.Nhớ không thể “điều chỉnh,điều khiển ’’được “ khi cố quên là lòng lại nhớ”.Nhớ ai như nhớ thuốc lào.Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Lỡ yêu rồi làm sao quên được anh (em )ơi.

Cùng với sự ra đi của thời gian ,cảnh vật và có khi cả lòng người cũng có nhiều thay đổi.Cái kẻ nào đó mới hôm nào thề sống chết với tình (mình) mà biết đâu hôm nay lại “ngoảnh mặt quay lưng chẳng nhìn” để cho ai kia nếu như có nhớ thì cũng chỉ “ngẩn ngơ đứng nhìn’’.Rừng cây thì đã thay lá có khi lại bị “những bàn tay thô bạo’’ đốn đi không thương tiếc . Con phố cũ ,căn nhà xưa liệu có còn như cũ. ,mà nếu còn thì chắc gì giống hệt năm xưa ? “Cố nhân” cho dù có là người trong mộng thì cũng phải già đi .Thế gian dời đổi âu cũng là một qui luật tiến hóa tự nhiên .Rồi thì có những chuyện ,những lúc cũng phải quên đi.Quên đi để chửa những vết thương lòng ,quên đi để sống.Còn có như “còn chút gì để nhớ” phải chăng là những hình ảnh và kỷ niệm đẹp ở trong lòng.?

SL