CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

TÌNH CHA

THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA


Nhân ngày lễ Father's Day Sunday ,June,16,2013 Nhã My xin gửi đến  cha lời biết ơn sâu xa nhứt và  kính chúc những người cha dồi dào sức khỏe ,hạnh phúc an lành ,niềm vui trọn vẹn bên cạnh  người thân và con cháu.



TÌNH CHA


Công cha  to lớn tựa cao sơn
Vất vả vì con dạ chẳng sờn
Phụ tử thâm tình gì sánh được
Cù lao chín chữ hỏi ai hơn
 Cả đời kham khổ cơm rau hẩm
Năm tháng nhọc nhằn tấm áo đơn
Cuộc sống có cha cười hạnh phúc
 Mồ côi như thể đứt dây đờn

 NHÃ MY

****


"chín chữ cù lao" là do câu "cửu tự cù lao" có nghĩa là nhắc nhở đến chín điều cha mẹ nuôi nấng gánh chịu vì con: (1) sinh, (2) cúc (nâng đỡ), (3) phủ (vuốt ve), (4) xúc (cho bú), (5) trưởng (nuôi cho lớn), (6) dục (dạy dỗ), (7) cố (trông nom), (8) phục (săn sóc dạy bảo), (9) phúc (bảo vệ).








Nguồn Gốc của Ngày Lễ Cha (Father's day)

Bà John B. Dodd cư ngụ tại tiểu bang Washington là người sáng tạo ra ngày Lễ Cha ( Father's day) vào năm 1909 . Bà Dodd muốn có một ngày danh dự đặc biệt cho người cha yêu qúy của bà ta là Ông William Smart . Ông William Smart là một cựu chiến binh của cuộc nội chiến . Ông ta goá vợ lúc đưa bé thứ sáu chào đời . Người mẹ đáng thương đã qua đời để lại cho ông William Smart trong cảnh gà trống nuôi đứa bé sơ sinh cùng 5 người con khác ở một nông trại về phía đông của tiểu bang Washington . Đến khi trưởng thành, bà Dodd đã chứng kiến và ngưỡng mộ sức mạnh và lòng vị tha của chính cha bà qua sự chăm sóc con cái trong cảnh gà trống nuôi con này .

Ngày lễ Cha đầu tiên đã được chú ý đến

vào ngày 19 tháng 6 năm 1910 tại thành phố Spokane, Washington . Cùng lúc đó , nhiều thành phố khác tại Hoa Kỳ cũng bắt đầu đua nhau ăn mừng ngày Lễ Báo Ân Cha . Năm 1924, Tổng Thống Calvin Coolidge đã tán đồng ý kiến ngày Lễ Cha là một trong những ngày lễ của quốc gia . Sau cùng Tổng Thống Lyndon Johnson ký tuyên cáo công nhận hằng năm ngày Chủ nhựt vào tuần lễ thứ ba của tháng Sáu hằng năm chính là ngày lễ của Cha.
Ngày Lễ Cha không những chỉ là danh dự dành riêng cho các bậc sinh thành mà còn là cho tất cả các đấng trượng phu qua hình ảnh Cha kế, Cậu, Ông Nội, Ông Ngoại hay những người bạn phái nam của gia đình đều đáng được hưởng danh dự của ngày Lễ Cha


CÔNG CHA
Nhọc nhằn khuya sớm mấy thu đông
Cũng chỉ vì con phải gánh gồng
 Năm tháng lo toan đời đã cạn
Đêm ngày vất vả nợ chưa xong
Tình cha cao cả còn hơn núi
Nghĩa mẹ bao la kể mấy sông
 Đạo lý làm người luôn khắc dạ
Sinh thành dưỡng dục biết bao  công

NHÃ MY

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

HẠ SẦU HOA CHIẾC

THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA


 ***HẠ SẦU HOA CHIẾC
       Bài xướng của GIANG ĐÀ


1-Ôm ấp tình mơ vẫn vẹn đầy
Nhớ lần tương ngộ mấy xuân nay
Nỉ non tiếng trúc, vàng đêm mỏng
Thảnh thót vần thơ ,tím giấc gầy
Riêng nẽo trăng tàn chia góc phố
Nỗi người sao sớm rụng đầu cây
Thu gối miền đơn cài lửa hạ
Hạ sầu hoa chiếc trải thu này . .

2-Thu này đọc suốt chục bài thơ
Nghĩa đó tình đây nguyện đợi chờ
Sợ én say xuân lòng háo hức
Đễ quyên gọi hạ giọng bơ vơ
Thành nam chong mắt, người riêng lối
Bến bắc chùng chân kẻ một đường .
Trằn trọc nguyệt dòm cười gối chiếc
Biết ai tâm đắc giữa vườn mơ …

3-Vườn mơ khập khễnh dấu chân say
Sợi buộc yêu đương gút chỉ gầy
trâm lược thẹn thùng bên mớ tóc
Phấn gương xấu hổ dưới làng mây
Cố quên ,hà tấc … tình vô vọng
Gắng nhớ rồi ra, …lệ chất đầy
Ngóng bạn sao đoài treo vạn lá
Sài thành hun hút vết chim bay…

4-Chim bay có thấu sáo đương lòng
Canh rượu Kinh Kha mấy lược đong
Nữa khép hoa khai ,người tứ hải
Mười ngoài liễu rủ khách tang bồng
Chiếu đêm so lệ than phiền hạ
Sương sớm vịn cành hờn dỗi đông
Lần nẽo cầu thơ về bến nhớ
Vô tri như đá há không chồng …

5-Không chồng dị nghị lưởi nào xương
Hỡi đấng mày râu hẳn tận tường
Có bận hạ về thân một bóng
Lắm khi xuân đến bướm ngàn phương
Ô hay Chức Nữ chưa rành lối
Mà lại Ngưu Lang quá vụng đường
Xa lối cách từơng lời khó giãi
Thôi đành chôn kín nỗi buồn thương …
   6-Buồn thương giọt ngắn mãi lần ra
E vũ ngại vân sợ quá đà
Ép bút tô sôn màu xướng hoạ
Đẽo thơ thêm đậm mốt đờn ca
Cho người hôm nọ lòng thanh thản
Hẳn khách chiều nay ý bảo hoà
Ray rức tơ tình vò chín khúc
Thanh huyền trăng ,nhẹ lướt thềm ta…

7-Thềm ta lặng lẽ bóng trăng say
Chén nhớ ly thương đả soạn bày
Xua cốc tương tư về nỗi hạ
Kéo chòm mâynhớ gởi niềm tây
Trao thương nhạn đợi trời sang tiết
Cất nhớ oanh trông đêm chuyển ngày
Mỗi bận mùa ngâu tê tái lạnh
Tình bằng câm lặng gió trăng hay.

8-Trăng hay nhỏ lệ khóc nhân tâm
Có biết khuôn nga cũng tủi thầm
Hỏi nguyệt? nguyệt già không ngoảnh lại
Tìm tơ !tơ lão giả trầm ngâm
Lược thương chín mối treo đầu vực
Chuỗi nhớ ngàn cung vọng giữa đầm
Giá phải trớ trêu đành vỗ mộng
Khề khà say khướt giả vờ câm.

9-Vờ câm ngày nhớ cứ đầy vơi
Vun đắp yêu đương đẹp nhất đời
Nỡ để thân bèo trôi cuối dặm
Mà cho hồn bướm đứng đầu khơi
Tình xây lầu mộng theo chân sóng
Nghĩa dệt thành thơ trải góc trời
Xuyên hạ tàn đông xuân chớm đến
Chờ nhau vô tận…mỏi mòn hơi.

10-Mòn hơi giá mấy cũng nâng niu
Bởi nhớ thương nhau phải khổ nhiều
Trắc trở mình cùng thêm nhựa sống
Khó khăn ta mới có men yêu
Trăng rời đỉnh núi không rời ý
Gió lạc vườn hoa chẳng lạc điều
Bứt rứt hạ về đầu nhuốm bạc
Nhọc lòng thi khách biết bao nhiêu.

GIANG ĐÀ (Lương Bút) 1-5-2012




***CÔ PHỤ THÁN

Bài họa của NHÃ MY



1/.Chia cách tình xa chẳng trọn đầy
Lòng sầu nhung nhớ mấy đông nay
Người đi nuối tiếc ôm hồn mộng
Kẻ ở buồn vương mỏi dáng gầy
Riêng chạnh tàn chuông treo gác trọ
Nỗi trào mưa ướt phủ vòm cây
Xuân qua hạ đến còn bao nữa
Một khắc tương tư khóc nỗi này


2/. Nỗi này gợi nhớ những tờ thơ
Chợt ngóng chợt trông mãi đợi chờ
Ngại sớm nghe tin lòng thổn thức
Sợ chiều bặt tiếng dạ chơ vơ
Đường xa mỏi bước người lẻ bóng
Lối nhỏ chùng chân kẻ trễ giờ
Có hẹn chăng ngày vui hội ngộ
 Để còn ao ước gặp người mơ


3/. Người mơ có thấu tỉnh cơn say
Chỉ thấy đơn côi chiếc bóng gầy
Trâm lượt bẽ bàng trên mái tóc
Phấn son ngần ngại dưới đôi mày
Nhớ thương hồn mất tình chưa cạn
Vọng tưởng đời đau lệ ướt đầy
Cánh nhạn lưng trời ai biết được
Làm sao theo đuổi dấu mây bay


4/. Mây bay thấu nỗi gió xao lòng
Tàn tạ u hoài mấy độ đông
Nửa giấc cô liêu còn vướng vấn
Trọn đời giong rủi mãi bềnh bồng
  Nguyệt buồn xuân tiễn than trời hạ
Hoa khóc thu tàn lạnh gió đông
Quạnh quẽ chiều xa sầu vạn dặm
Vào ra thơ thẩn ngóng trông chồng


5/.Trông chồng gắng giữ lưỡi không xương
Ngõ sớm đường hôm có kẻ tường
Lắm lẽ bướm ong lời tứ hướng
Ít phen vàng đá tiếng muôn phương
Tơ tình quanh quẩn giăng tràn nẻo
Dệt mộng đong đưa kín khắp đường
Giữ được liễu đào yên phận mỏng
Tình chung chôn kín một sầu thương


6/. Sầu thương cố giấu lệ tràn ra
Ấp ủ niềm tin quá đậm đà
Mượn bút lòng mong vui nét họa
Ôm đàn dạ muốn cất lời ca
Trời xa gởi tận câu xum hiệp
Đất rộng đưa trao ý hảo hòa
Kẻ ở phương trời người có biết
Nhìn trăng ai thấu nỗi lòng ta


7/. Lòng ta mòn mỏi chẳng còn say
Rượu uống niềm đau khó giải bày
Nhấp chén một mình ai thấu hiểu
Nâng ly lẻ bạn khóc riêng tây
Muốn say cho hết  năm cùng tháng
Lại tỉnh còn đây đêm tiếp ngày
Mỗi bận đông về tê tái lạnh
Tình này tha thiết có ai hay


8/. Ai hay thiếu phụ khắc trong tâm
Mặc tháng ngày trôi khóc tủi thầm
Duyên phận người đi không ngoảnh lại
Nỗi lòng kẻ ở mãi trầm ngâm
Cố như vành nguyệt treo đầu núi
Tựa thể hoa sen lạc giữa đầm
Lòng một tình yêu không muốn đổi
Chối từ hò hẹn ngậm ngờ câm

9/. Ngờ câm yên phận nỗi đầy vơi
Giữ trọn tình chung của một đời
Dù có người về hay  biệt bóng
Cho rằng ong bướm mở lời khơi
  Đợi chờ trọn hứa xa ngàn dặm
 Mong ngóng  tròn thương tận góc trời
Tình nặng nghĩa tràn chung thủy vẹn
  Giờ đây mong nhớ chẳng còn hơi


10/. Còn hơi tình cũ mãi nưng niu
Bạc mái đầu xanh bởi khóc nhiều
Trắc trở mấy ai không lỗi hẹn
Khó khăn lắm kẻ lạc lời yêu
Riêng ta vàng đá niềm tin vững
Chung một lòng son chẳng ngại điều
Chờ đợi nhau về xây mộng ước
Ngày vui hạnh phúc có chừng  nhiêu !

NHÃ MY (SUONGLAM)


Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

BỎ

THƠ NHÃ MY








BỎ
Em đi một nẻo  mù sương
Bỏ yêu thương bỏ cung đường luyến lưu
Bỏ trăng ước hẹn  trời thu
Bỏ lâu đài nhớ âm u mây buồn
Ta về lỡ mối tơ duyên
Mất chìa nên cứ liêng xiêng lạc loài
Lâu đài khép kín tình ai
Ta trong cô quạnh tháng ngày tiễn đưa
 Người xưa nhớ lối tình xưa?
Riêng ta giữ mãi hương thừa  xót xa


Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

NỢ

THƠ NHÃ MY






NỢ 

Người đi một bóng bơ vơ
Người về nghẹn với câu thơ ngậm ngùi
Từng đêm đếm giọt buồn rơi
Từ xa độ ấy nửa trời ngóng trông
Nợ nhau một chút tình thân
Nợ nhau môi mắt mùa xuân ngỡ ngàng
Rừng cây lá chết bao lần
Đời ta đếm tuổi vô ngần nhớ nhau
Tự tình đêm cũng nghẹn ngào
Mai về cát bụi tìm nhau muộn màng

NHÃ MY


Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

RƠI

THƠ NHÃ MY








RƠI 


Kỷ niệm rơi rồi anh cố giữ
Nhặt lên nhìn ngắm những niềm đau
Mưa qua những cung sầu vần vũ
Một dòng trôi lạnh cả hoang vu
Sao còn tiếc chuyện mùa thương năm cũ
Cỏ đong đưa níu hạt sương mù
Anh lạc bước gánh linh hồn phong nguyệt
Để đêm tàn ôm giấc mộng phù du
 Em thánh thiện bên bờ ảo ảnh
Aó xiêm xưa giấu lại vết oan cừu
Mai trở lại thăm vườn cổ tích
Bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu…





Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

NHỚ AI



 THƠ NHÃ MY, TRẦN VĂN HẠNG (HỌA )




Kết quả hình ảnh cho ảnh nhớ




NHỚ AI


 Nhớ ai vàng phố tím người
Nhớ ai sợi nắng cuối trời buồn hiu
Nhớ ai thả mái tóc chiều
Bay trong gió lạnh ít nhiều luyến lưu
Nhớ ai cuối nẻo sương mù
Bóng theo ảo ảnh phù du cuộc tình
Nhớ ai ai có nhớ mình
Nụ hồng còn đó nguyên trinh khép hồn
Gió về thổi lạnh hoàng hôn
Thổi không bay nỗi bồn chồn tương tư

  NHÃ MY

BÀI KẾT NỐI

NHỚ AI

Nhớ ai chín đợi mười chờ(HUY THANH)
Ngày xanh rụng với hững hờ tóc xanh
Nhớ ai ngày tháng lênh đênh
Đại dương thăm thẳm chông chênh lối về
Buồn giăng mấy nẻo sơn khê
Hai người hai lối đi về quạnh hiu
Nhớ ai lạnh áng mây chiều(NHÃ MY )
Mây bay xin gửi ít nhiều đợi trông
Xót người gối lẽ phòng không
Xót người vạn dặm chờ mong một người
Trăng khuya chếch bóng đơn côi
Nhớ ai thăm thẳm cuối trời buồn tênh
Trùng dương con sóng lênh đênh
Nhớ ai ai nhớ chông chênh lối về...

HUY THANH & NHÃ MY
Tặng NMSL


 THƯƠNG AI (Họa)

Thương ai đi cạnh một người
Mà lòng luôn nhớ cõi trời hắt hiu
Thương ai ngồi ngắm mây chiều 
Mà tâm vọng tưởng đến nhiều luyến lưu
Thương ai một bóng khuất mù
Nỗi lòng vương vấn mộng du đường tình
Thương ai đơn chiếc một mình
Có buồn thao thức trắng trinh tâm hồn
Thương người gởi gió nụ hôn
Cho tan nỗi nhớ bồn chồn riêng tư.


TRẦN VĂN HẠNG


Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

GỌI

THƠ NHÃ MY






GỌI 

Gĩa từ bến cũ hoang liêu
Bâng khuâng để nhớ một chiều nước mây
Mù sương mấy dặm đường dài
Nghe tâm tư đọng khói bay mơ màng
Khúc chiều ai khảy nhịp đàn
Hoàng hôn bóng chạm sầu mang dặm trường
Đan thanh khép đóa hải đường
Bước chân hoang dại hồn vương mây tần
 Rồi phen giũ áo phong trần
Bởi nghe nơi cũ tình thân gọi về