THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA

NM không họa được bài thơ HẾT THỜI của Kha Huynh nên làm bài khác để đáp lễ vậy
Mời họa:
http://datdung.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=10862#axzz2vvHnuKed
VỊNH THÚC SINH
Ở đời sợ vợ nghĩ mà kinh
Danh tiếng ai bằng gã Thúc Sinh
Quen thói đèo bồng nên cứ chịu
Giấu bà vỡ chuyện phải van xin
Qua rồi những tưởng êm gia thất
Lại gặp nào ngờ vướng tướng binh
Tái mặt gươm đòi phen quỳ lạy
Dập đầu khóc lóc nghĩ mà kinh
…
NHÃMY
*Kinh :sợ hãi, kinh hãi
BÀI HỌA

VỊNH HOẠN THƯ -THÚY KIỀU
THY LỆ TRANG
KHỎI TỤNG KINH
CHÂN TƯỚNG THÚC SINH
Run sợ oai bà đến thất kinh
Mà còn mê gái, hẹn ba sinh !
Với tình, giả dối đưa lời hứa
Trước vợ, ươn hèn giở giọng xin
Thấy cảnh nhẫn tâm vờ cúi mặt
Khiếp uy sát khí vội lui binh
Xưa nay đầy rẫy người như thế
Vướng phải, từ sầu đến thất kinh !
SÔNG THU
VỊNH THÚC SINH
Ở đời sợ vợ nghĩ mà kinh
Danh tiếng ai bằng gã Thúc Sinh
Quen thói đèo bồng nên cứ chịu
Giấu bà vỡ chuyện phải van xin
Qua rồi những tưởng êm gia thất
Lại gặp nào ngờ vướng tướng binh
Tái mặt gươm đòi phen quỳ lạy
Dập đầu khóc lóc nghĩ mà kinh
…
NHÃMY
*Kinh :sợ hãi, kinh hãi
BÀI HỌA

VỊNH HOẠN THƯ -THÚY KIỀU
Nội tướng nhà ông cũng đến kinh
Sa chân
chốn ấy hết nơi… sinh
Miệng ngoài thơn thớt phô đường mật
Dạ tối ngấm ngầm
ém ác hình
Bà Hoạn cậy thần nên ngứa ghẻ
Thúy Kiều lẽ mọn né đao
binh
Tội thân liễu yếu đào tơ ấy
Bẩy nổi ba chìm… nghĩ thật kinh!
HẠT CÁT
NẾU LÀ KIỀU...
Chỉ nhắc mà thôi đủ thất kinh
Kỳ Tâm tên tự của chàng Sinh
Yêu hoa, lộ mặt phường chơi, bỏ
Sợ vợ, lòi đuôi hạng cúi, xin
Hạnh phúc, hồn treo nơi đỉnh núi
Gian nan, mắt nhắm giữa gia binh
Là Kiều ta sẽ phân ân oán
Đánh gã trăm hèo...cho thất kinh!
THY LỆ TRANG
KHỎI TỤNG KINH
Sợ vợ có gì phải thất kinh ?
Chỉ vì cả nể mới hy sinh
Chẳng qua cũng để êm đềm sống
Nào phải ươn hèn quy lụy xin ?
Lắm kẻ cứng đầu toan nổi loạn
Nhiều người cụt lối hết đường binh
Nên đành vâng, dạ, thưa bà xã....
"Tôi sợ bà rồi, khỏi tụng kinh"
THỤC NGUYÊNCHÂN TƯỚNG THÚC SINH
Run sợ oai bà đến thất kinh
Mà còn mê gái, hẹn ba sinh !
Với tình, giả dối đưa lời hứa
Trước vợ, ươn hèn giở giọng xin
Thấy cảnh nhẫn tâm vờ cúi mặt
Khiếp uy sát khí vội lui binh
Xưa nay đầy rẫy người như thế
Vướng phải, từ sầu đến thất kinh !
SÔNG THU
NM cảm ơn Kha Huynh và quý thi hữu bên trang Đất Đứng đã góp họa bài thơ này và mong rằng sẽ còn nhận được thêm sự ủng hộ về sau.




