CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA - THƠ NHÃ MY, NHẠC THÁI THÀNH




TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA
THƠ  :NHÃ MY
NHẠC: THÁI THÀNH & SAO MAI
TRÌNH BÀY: SAO MAI
NM CHÂN THÀNH CẢM ƠN NHẠC SĨ THÁI THÀNH VÀ CA SĨ SAO MAI

SỐNG CHẾT ĐỀU NHƯ CHƠI - THƠ TÂM NHIÊN







SỐNG CHẾT ĐỀU NHƯ CHƠI


Từ xứ biển viễn hành ca lên núi
Níu mây bay đùa rởn với ngàn sương
Gió trăng chẳng dính vào đâu cả
Làm thơ chơi tặng cây cỏ ven đường


Chuyện ngàn năm đến đi còn hay mất
Bận lòng chi vì hết thảy như chơi
Chơi giữa bình thường tâm vô sự
Cứ lại qua thưởng thức những hương đời


Chơi hý lộng tung hoành đủ điệu
Nhảy múa cùng cung bậc có và không
Rỗng rang trên đỉnh cao nhìn xuống
Cõi trần gian đẹp tựa khói sương lồng


Sống là chơi chết cũng là chơi vậy
Nên nghiêu ngao dạo khúc hát bây giờ
Chiều thiên thu hỡi trời xanh quá
Lá hoa cười hào phóng giọng cười thơ


TÂM NHIÊN
Nguồn:thơ Tâm Nhiên

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

NGUỜI MẸ TẬT NGUYỀN- TRUYỆN NGẮN KHA TIỆM LY




        Ảnh tác giả Kha Tiệm Ly


NGƯỜI MẸ TẬT NGUYỀN



“Xóm Cùi!”. Không biêt cái xóm nầy ngày xưa có bao nhiêu người cùi cư trú, nhưng từ lâu suốt cả xóm, người ta không thấy một ai đang mắc chứng bệnh quái ác nầy! Bởi vậy ngày nay khi nói đến “Xóm Cùi, người ta không hề nghĩ về một xóm có nhiều người lở lói chân tay, máu me, nước vàng nhầy nhụa, hay những bộ mặt sần sùi nổi cục nổi nần gớm ghiếc; mà ai cũng nghĩ đó là một xóm lao động bát nháo, đầy đủ mọi thành phần bất hảo: Chôm chỉa, nhậu nhẹt, bài bac, số đề! Tiếng chửi mắng rũa xả mở hết vô lum xảy ra như cơm bữa đến nỗi đã làm cho mọi người nhàm chán. Tiếng chân rượt đánh nhau kêu la ơi ới cũng không ai thèm để ý, dù cho những kẻ hiếu kì!
Nói vậy Xóm Cùi không phải là không có người lao động hiền lương sinh sống. Họ sống bằng mọi nghề hạ đẳng mà số tiền kiếm được cũng chỉ đủ đổi gạo, lây lất qua ngày, nếu không bị bệnh hoạn yếu đau.

Xóm Cùi tuy xô bồ bát nháo nhưng ít ai để ý đến ai. Duy có một người, và nay là một “gia đình”, đã “được” mọi người luôn nhắc đến: Đó là chị Hạnh.

Chị là người con gái có gương mặt hơi thon, nước da hơi trắng, môi hơi đỏ, má hơi hồng, để lộ những tia máu li ti. Tóc chị cắt ngắn để lộ cái cổ tròn trịa nõn nà. Mắt chị lại đen láy, mày chị thon thon, mi cong vút. Đặc biệt cái miệng lúc nào cũng sẵn nụ cười chào đón mọi người. Gương mặt của chị mà “lên lịch” thì chắc hẳn phải ăn trùm những tấm hình của các sao. Mà có thể người xem lại thích hơn vì ảnh chị toát ra nhiều nét diệu hiền, hoàn toàn không pha tạp cốt cách kiêu căng khinh mạn!
hoá thật khéo trêu ngươi! Khoảng giữa xương sống chị từ nhỏ như bị bẻ gập lại một góc, đến nỗi người ta nghĩ chị không thể nào nẳm ngửa được. Có người cắc cớ hỏi, chị đáp tự nhiên: “Thì em chêm hai cái gối hai bên!”. Nếu chỉ như thế thì không có gì đáng nói. Đàng nầy hai chân chị dường như không có khớp háng. Chúng quặc quà quặc quại dính vào thân hình chị một cách vô tích sự, cho nên chị có thể giắt chúng lên cổ khi thấy cần thiết, như lúc chị “đi” qua vũng nước chẳng hạn!

Trông chi di chuyển, người ta vừa xót thương, vừa cảm phục: Hai tay chị cầm hai ghế cóc (loại ghế cao chừng một tấc mà các bà bán hàng dưới đất thường dùng). Bước một, chị để một tay (cầm ghế) về trước, vừa một
bước chân, đồng thời lấy đà hất mình lên, sao cho mông chị ngồi trọn lên ghế ấy! Bước hai, chị để tay kia (cũng cẩm ghế) về trước, rồi cũng hất mình lên cho mông ngồi trọn trên ghế nầy! Lối đi độc đáo nầy rất có lợi là chị khỏi phải lếch, quần khỏi bị rách, và tất nhiên suốt ngày mông chị chẳng dính chút dơ!

Mọi thứ sẽ đở khổ cho chị hơn rất nhiều nếu chị không phải kéo lê theo hai khúc chân tong teo ăn hại!

Và nếu chỉ như thế, thì chị cũng như hàng trăm người tật nguyền bán vé số trên xe lăn, hay không xe lăn trên khắp nẽo đường, có gì khiến người ta đáng để ý, đáng quan tâm?

Điều khiến ai cũng biết chị, làm chị đột nhiên “nổi tiếng” như một người trúng số độc đắc cá cặp là chị… có bầu! Đó là tin giựt gân đến nỗi những người rỗi chuyện tìm chị để nhìn tận mặt xem có phải là tin vịt hay không! Cái bụng chị đã trả lời chính xác bao thắc mắc tò mò , và là sự phũ phàng cho ít kẻ có chút lòng nhân.: “Thằng nào mà ác dữ!”. Nhưng cái ác đâu chỉ là do hành động thủ ác, mà có nhiều cái miệng độc địa cũng góp
loại người như phần không nhỏ, thậm chí có phần lớn hơn! Nó xuất phát từ đủ hạng người, mọi ngã đường. Chúng bàn tán xôn xao, đặt nhiều nghi vấn tưởng tượng, mỉa mai thô bạo, và tự đề ra một luật lệ nghiêm khắc là chị không được hưởng quyền đẻ cái nuôi con: “Cái thứ không biết thân còn bày đặt!”. “Bày đặt” theo ý họ là cái “chuyện ấy”chỉ có những người lành lặn như họ mới được độc quyền hưởng thụ, hay gì gì đó!

Mấy quán cà phê tồi tàn trong xóm luôn là tụ điểm của những kẻ rảnh nghề mà háo sự. Mấy tay xồn xồn không biết làm nghề ngỗng gì mà cứ la cà nơi đây suốt ngày tám tiếng để bàn chuyện năm trên, chuyện thiên hạ, mà không từ bỏ một lời lẻ nghiệt ngã nào, miễn sao chúng được vui với những trận cười hô hố: “Ê gù! (chúng gọi chị Hạnh) Mầy nói cho tao biết rồi tao mua cho tờ vé số: Cái lưng mầy gù một cục, làm sao mầy nằm ngửa mà “làm ăn” được vậy mậy?”. Một tên khác đưa tay lên diễn tả rồi hắng giọng: “Cái đó mới ngon à nghen! Nó giống như cái đu, chổng lên, chổng xuống vậy mà! hố hố…”. Cả quán cười vang, kể cả bà chủ quán. Mụ cười làm hai tảng thịt trên má mụ bạnh ra, lòi hai hàm răng lổn cổn, đen thùi nhựa thuốc. Mụ hỏi chị khi hai cục môi dày cộm, tím ngắt như hai lạng thịt trâu ế ở chợ chiều vừa khép lại, để lộ nét hung tợn, tràn trề vị đắng cay, độc địa:
  1.  - Cái thằng nào “có phước” dữ vậy mậy? Mà mầy cũng “có phước” lắm đó nghe! Ha ha!

    Chị lặng thinh, nhẹ nhàng quay xe đi. chị thấy hai mắt của chị hơi cay. Dù chưa được đến trường ngày nào, nhưng với tuổi đời gần ba mươi, chị cũng thừa hiểu tiếng “ có phước” được lập lại hai lần nó mang ý nghĩa thế nào! Tiếng đầu là thuần mai mỉa, tiếng sau lại được tạt thêm bao vùa miệt thị chua chát đến xé lòng!

    Chị âm thầm quẹt vội nước mắt.

    Chị dừng xe lại, lặng im để cho lắng bớt những lời lẽ thô tục nặng lời phỉ báng, thẳng tay bôi nhọ nhân phẩm của chị. Gọi là “nhân phẩm”, vì dù sao trong xã hội nầy, chị cũng là một con người. Chị cũng đã lấy sức lao động chân chính của mình để đổi lấy miếng cơm trắng sạch. Nói cho cùng, chị cũng đã ít nhiều mang niềm vui, hay ít ra là niềm hy vọng tới cho mỗi người khi mua tờ vé số! Chị cũng biết buồn, biết khổ, biết vui sướng, biết suy tư, biết rơi nước mắt, và nhất là chị đang biết nói tiếng người! Thì chị phải là con người chính cống, không thể chối cãi, không thể phủ nhận! Nhưng với nhiều kẻ không còn sót lại trong cặp mắt họ một chút nhân tình, thì trong tim họ, trong đầu họ, dẫu bào cho mòn, dẫu vạch cho kỹ, cũng không tìm thấy một chút xíu lương tri. Trong lồng ngực họ, trái tim nhân ái đã biến mất, hay đã bị rơi xuống, lẩn lộn trong vùng bụng đầy chất cặn bả của đại tràng che lấp! Với họ, chị là con thú dị hình, may mắn mang được mang tên người, không hơn không kém!
    ''Thằng nào có phước vậy  mậy " Câu hỏi đến tận cùng của sự mỉa mai                    
dư thừa sự tàn nhẫn và đầy rẩy sự khinh bỉ nầy dù cho chị có muốn trả lời, chị cũng không thể. Bởi chị có biết “thằng nào” đó là ai?!

Chị không biết là ai, nhưng chị không thể quên một chi tiết nào trong cái buổi định mạng ấy….

Như bao ngày, khi chị được tờ kết quả dò vé số, chị bương bả lăn xe, tranh thủ bán bớt những tờ vé số ngày mai cho tới sậm tối mới thư thả trở về theo ngả tắt nhị tì. Và cũng như mọi ngày, theo thói quen, khi đến đoạn đường dốc gồ ghề đá sỏi, chị thường dừng lại nghỉ…tay! Thì bất ngờ từ phía sau, xe chị được ai đẩy tới. Chuyện đẩy giùm lên một đoạn dốc của một tấm lòng nhân ái cũng đã thường xãy ra, nên chị không nhìn ra sau mà chỉ “Cám ơn”! Nhưng lần nầy xe chị lại bị đẩy nhanh về phía trong

chòm mả lớn, rồi một cánh tay chắc nịch bồng chị chạy tuốt vào trong. Hắn để chị xuống…
Sự việc xảy ra nhanh chóng, bất ngờ. Chị loạn xạ thần hồn, muốn la, cũng không ra tiếng. Trong chỗ tận cùng của ý thức, đột nhiên chị biết sự việc sẽ diễn biến thế nào! Chị sợ sệt, lo lắng, hồi hộp, rồi phó mặc! Bao ý nghĩ lộn xộn trong đầu óc chị, mà sự phập phồng để đón nhận việc sắp tới đã chiếm phần ưu thế. Chị muốn hé mắt nhìn xem người ấy là ai, nhưng có nhiều thứ làm chị không dám, trong đó có việc sợ người ấy hoảng hốt bỏ đi (!)...Mùi rượu nồng nực, làm chị muốn ngộp thở khi thân thể kia dán vào mình chị, tiếp theo là những cảm giác lạ kỳ…

*

Đứa con chị ra đời là cả niềm hạnh phúc, và cả niềm hy vọng lớn lao của chị. Chị đã có con, chị đã được quyền làm mẹ, được quyền thương yêu con mình như bao nhiêu người khác. Chị thỏa thê hôn hít nựng nịu, vuốt ve con mình như bao người. Chị không còn tủi thân khi phải chịu những lời lẻ, những thái độ khó chịu khi chị thuận tay nựng nịu những gương mặt các bé thơ ngây dễ mến. Thậm chí, khi chị khen em bé đẹp, dễ thương , họ cũng chẳng hài lòng! Họ nghĩ bàn tay chị như chứa đầy những vi trùng của bệnh nan y; và lời chị, dù là những lời chúc tụng tốt lành, cũng không khác những lời nguyền độc địa! Nhiều khi chị nghĩ lại, lời mụ chủ quán cà phê cũng có lý: “ …Mầy cũng có phước lắm đó nghe!”. Đúng vậy, chị rất may mắn, rất “có phước” khi đẻ một đứa con xinh đẹp, khoẻ mạnh, điều mà chị thường ước ao, nghĩ là vô vọng, mà nay mới được toại nguyền. Chị thầm cám ơn ai đó tại khu gò mả năm xưa.
Cô bé càng lớn, chị phải “làm thêm” để đủ sức nó ăn. Thân nó càng tròn, thì thân chị càng teo lại. Có nhiều khi nhường con ăn thịt mà chị thèm y như những ngày tháng cấn thai.
Cô bé càng lớn, càng trắng trẻo hồng hào, tóc càng óng ả mượt mà, môi càng đỏ thắm. Mười sáu tuổi thì nổi danh… “Hoa Hậu Xóm Cùi”!
Hoa đẹp dù mọc bất cứ nơi nào thì hương thơm vẫn quyến rũ được đàn bướm ong từ bốn hướng bay về.
Xóm Cùi lại một phen lé mắt khi mà căn chòi lá tồi tàn của chị được thay bằng ngôi nhà tường khang trang, mô đen nhất xóm; lại được chiếc xe tay ga đời mới cáu xèng trang điểm, làm tăng thêm phần uy thế

Ở được nhà đẹp, nhưng chị Hạnh lại không thấy vui, bởi chị biết số tiền xây nhà con chị đã kiếm được từ đâu!
Thông thường trong gia đình, hễ ai có nhiều tiền thì được nhiều quyền. Sự hiện diện của chị trong ngôi nhà nầy không còn cần thiết, hay đúng hơn là chị đã mất hẳn chỗ đứng. Một lần khi về, chị thấy nhiều xe lạ dựng trước, nhìn vào thì thấy mấy gã sang trọng đang chè chén với con chị. Chị còn do dự, thì “Hoa Hậu Xóm Cùi” chạy ra xua tay, kèm theo cái nháy mắt khó chịu: “Không mua! Không mua (vé số)! Đi đi! Đi đi!”


Chị đã hiểu! Con chị đã không muốn thân thể tật nguyền của chị làm bẩn mắt những người bạn sang trọng của nó. Nó không muốn thân thể tồi tàn của chị làm mờ nhạt, hay bôi đen gương mặt diễm lệ của mình; dù gương mặt “hoa hậu” nầy được nuôi nấng bằng những giọt sữa chắt chiu bởi một thân thể gầy còm tàn tật! Thân thể nầy đã gánh nặng oằn cả cuộc đời gian khổ, tủi nhục. Đã nhịn ăn, nhịn uống. Nói mà không sợ xấu hổ, nhiều lúc nhìn con ăn mà nước giải chị trào ra vì quá thèm thuồng bởi từ lâu chị chưa hề nếm thịt

 

Một lần người ta nghe trong nhà chị:
- Ngày mai tôi có khách suốt ngày, tối bà hãy về, nghen!
- Ngày mai là đám giỗ bà ngoại con …
Giọng bực bội:
- Ngoại , ngoại, ngoại! Giỗ, giỗ cái gì? Bữa khác đi!
Sáng hộm sau, tại một góc phố vắng, trên bàn bán vé số của chị người ta thấy một gói nhỏ thịt lợn quay, một chén cơm trắng và ba cây nhang cháy dở. Chị lâm râm khấn gì đó. Một kẻ qua đường vui miệng nói:
- Cha! Lúc rày làm ăn khá, “chơi” heo quay há!
Lại có người nhìn chị bĩu môi:

-Học làm sang
Chị không để ý lời họ, mà nghe cay xè trên hai mắt.
Cuối phần đất nhị tì là một con mương giáp ranh với miệt vườn. Khi thuỷ triều xuống, nước cạn trơ tận đáy; khi thuỷ triều lên, nước xâm xấp cây cầu dừa bắt ngang. Tờ mờ sáng, một người hốt hoảng khi phát hiện xác chị nằm úp mặt xuống sình, cạnh bên là chiếc xe lăn. Mương không lớn, nước không sâu, không chảy xiết nhưng đủ dìm chết kẻ tật nguyền như chị!

Chị chết đi, những tủi nhục trần gian được xóa hết. Niềm hy vọng của chị theo đó cũng tiêu tan: Đứa con mà chị đặt tên là Hiếu, với bao kỳ vọng là nó trả hiếu cho một cuộc đời khốn khổ lúc về chiều, giờ cũng không còn!


KHA TIỆM LY



Nguồn: từ email của TG KTL gửi lam ngoc để chia xẻ
NM cảm ơn Kha Huynh đã gửi một truyện ngắn hay.
 

VU VƠ -NHẠC THẢO NGUYÊN -THƠ NHÃ MY



NM CHÂN THÀNH CẢM ƠN THẦY HỨA THẢO ĐÃ GỬI TẶNG MÓN QUÀ VĂN NGHỆ TUYỆT VỜI NÀY.







VU VƠ
vu vơ gió vu vơ mây
yên hà vui thú cho đầy tháng năm
vu vơ bóng vu vơ hình
vu vơ một chút cho tình lên ngôi
sao kia vẫn sang trên trời
hoa kia vẫn nở nắng kia vẫn hồng
thiên nhiên mở rộng tấm lòng
đón hồn thi tứ thoát vòng ái ưu
tang bồng một gánh phù du
đời người thắm thoát
tuyết sương mấy mùa
thoát vòng danh lợi tranh đua
tìm trong mây nước
tỉnh say mặc đời
bạc đen đen bạc đổi dời
tháng năm còn lại ta cười vu vơ

NHÃ MY

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

NGÂN HUYỀN TIẾNG THƠ EM- THƠ TÂM NHIÊN





NGÂN HUYỀN TIẾNG THƠ EM


Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt
Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi
Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn
Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !

Bao kẻ sĩ thời nay đều quy ẩn
Chẳng còn ai ngồi đối ẩm cùng nhau
Thôi thì chỉ biết nghiêng hồn xuống
Uống tình em cho đỡ bớt ưu sầu

Dù nhức nhối ngậm ngùi ôi thế sự
Vẫn dâng lên niềm hào khí bi hùng
Thây kệ thăng trầm bao chìm nổi
Đại dương lòng sâu thẳm chứa hàm dung

Bùng vỡ hết giữa mùa hỗn độn
Chốn trần gian sa mạc đã lan dần
Vó ngựa đời ta chưa mòn gót mỏi
Bởi còn em đồng vọng tiếng huyền ngân

TÂM NHIÊN

http://img1.blogblog.com/img/icon18_email.gif

NGUỒN:THƠ TÂM NHIÊN
http://tamnhien.blogspot.com/




Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

CỔ PHÁP CỐ SỰ - NGUYỄN KHÔI





Kết quả hình ảnh cho cổ pháp cố sự




















VÀI NÉT TIỂU SỬ VĂN HỌC


Bút danh khác Lý Thanh, Điền Hoa Tên khai sinh Nguyễn kim Khôi  Ông sinh ngày 26/12/1938 tại Yên Bái Quê quán làng Đình Bảng, huyện Từ Sơn,tỉnh Bắc Ninh Từ năm 1949-1958 học phổ thông ở Thái Nguyên Tốt nghiệp Đại học Nông Nghiệp Hà Nội 1963 , Học viện hành chánh Quốc Gia 1985, Đại Học Kinh tế tài chính Saint Péterburg Liên Xô 1987 Từ năm 1984-2000 công tác ở Văn Phòng Quốc Hội , chuyên viên cao cấp , Phó vụ trưởng Vụ Dân Tộc , ủy viên BCH Hội văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số VN(khóa II), ủy viên BCH hội văn nghệ dân gian HàNội (khóa X)
Ông được tặng giải thưởng hội văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam cho tập thơ Gửi Mường Bản Xa Xăm (1998) , Giải thưởng thơ về HaNội của Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội (2005) , giải văn học nghệ thuật thủ đô cho bộ sách Cổ Pháp Cố Sự (2008) , huy chương vì sự nghiệp văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam và nhiều giải thưởng khác.

NHỮNG TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN

Trai Đình Bảng , thơ 1995,2000
Bắc Ninh thi thoại , khảo cứu 1997,2000,2004
Gửi Mường bản xa xăm ,thơ 1998
Xứ Thái mù sương ,tùy bút 2001
Cổ Pháp cố sự, biên khảo 4tập 2003
Trưa rừng ấy , thơ 2005
Ngoài ra ông còn dịch chuyển thể nhiều tác phẩm văn học dân gian sang thơ Song Thất Lục Bát gồm
Tiễn dặn người yêu (Sống chụ son sao )
Chàng Lú nàng Ủa...vv...
*******************************************

Giới thiệu bài viết:
(Trích Cổ Pháp Cố Sự Q4 Chuyện Làng, Chuyện Quê)

ẨM THỰC ĐÌNH BẢNG

Dân Đình Bảng là dân buôn , có nghề nhuộm thâm, sơn mài , làm ruộng ...Nhưng thường ở vị trí ông chủ , bà chủ,nét riêng độc đáo của người Đình Bảng là :
Anh về vui với cày bừa
Để em tay nãi gió đưa phương trời
 "Vui với cày bừa'' ở đây về làm ông chủ trông coi thợ cày lực điền đến làm thuê cho nhà mình Ở Đình Bảng trước 1945 cứ con traiđến 18 tuổi ta là được làng chia cho 5 ̀ sào ruộng , nhà 2 con trai cộng cả bố , ông nội là có 2 mẫu , chả tội gì mà phải đi cày...Phụ nữ trong nhà ̣ bà nội , mẹ chồng , nàng dâu , đến mùa mua thóc vào đầu cơ  đến tháng ba ngày tám được giá bán thóc ra.. Mỗi họ, mỗi nhà là một '' công ty kinh doanh tổng hợp '' ... ông chụ̉ ông nội , con trai cả  ngồi nhà cầm chịch lũ gia nhân người ăn kẻ ở  ''Sáng ngày vác cuốc thăm đồng'' '' chồng canh nông vi bản , vợ phi thương bất phú '' dân Đình Bản  đi 2 chân '' công nông '' '' thương nghiệp'' thực hiện cơ chế thị trường rất nhanh nhạy '' kim ngọc mãn đường '' là thế
Là dân buôn , sẵn tiền , đi đó đi đây nếm món ăn thiên hạ nên rất sành ăn .. phú quý sinh lễ nghĩa :ở Đình Bảng một năm có 365 ngày thì trên 250 ngày có cổ bàn Làng như '' thủ đô'' thu nhỏ , khách tứ xứ về giao dịch buôn bán tấp nập ngày đêm Dân Hà Nội các nơi về Đình Bảng đánh bạc, ăn chơi tiêu tiền ...Do đó nhu cầu ẩm thực ̣ăn uống ở Đình Bảng rất coi trọng Nhiều cơ sở chế biến thực phẩm được mở ra , phát triển ̣ như nấu rượu - ''quốc lủi Đình Bảng'' ngon đến cỡ Văn Cao,Nguyễn Tuân,Kim Lân phải đặt mua, giò chả ở cánh nhà ông Phó Giáp ở xóm Đình Ngang tầm giò chả Ước Lễ bên Hà Đông , phở gánh ông Ba Hành, bánh xu xuê bà Lụa , cháo sườn bà Tí Tỏn một thời lung tiếng ...
Các cỗ vào đám , khao vọng ,cưới hỏi, lệ hội '' khách ba, chủ nhà bảy'' các đám bạc ngày đêm chạy hết công xuất , cô đầu , con hát các nơi được đón về phục vụ .. đả '' chơi '' thì phải ăn , miếng ngon được người Đình Bảng chế tác '' sướng mồn khách đến, túi đầy khách đi'' ̣ tục ở đây khách được mời đến ăn cỗ , ra về đều có phần hậu hỉ mang về
Với người Đình Bảng ăn không phải để no, để bổ mà còn là để sướng  Kiếm được nhiều tiền là phải chơi, phải hưởng thụ ... do đó không được chém to kho mặn  mà phải nấu nướng sao cho ngon để khi ăn , nhắm rươủ̀ là một sự thưởng thức
Ngay món mộc tồn ̣thịt chó là món khoái khẩu rẻ tiền phổ cập ở nhiều nơi là món dồi , luộc , nướng .. thì ở Đình Bảng món nhựa mận , món om xương chế tác có khác , để dễ ăn món om cho thêm it củ chuối thái miếng + riềng + mẻ vừa để khử mùi tanh mùi hôi , giảm vị ngậy
Thịt chuột đồng là món ăn chơi lúc khi nhàn , vào tay người Đình Bảng cũng chế biến thành cỗ đặc sản để thưởng thức và thiết bạn...Vì thế mới có câu đồn thổi" Cổ Đình Bảng không có món thịt chuột là không to'' một cách ngoa truyền nói them cho vui câu chuyện Khi làm cỗ :mâm cao cỗ đầy những giò nem ninh mọc thì bao giờ cũng có bát '' om chuối xanh''- đó là món chuối xanh già  (chưa chin) đã tước 1/2 vỏ ngoài , thái nhỏ, nấu nhừ thành bột với nước xương ...Trong bữa ăn món này thường được'' đụng đũa '' và hết trước nhất Ăn xong tráng miệng có bánh xu xê , chè kho...Người Đình Bảng khi có món ngon thường bày cỗ , trước hết là đưa lên bàn thờ làm lễ cúng gia tiên ( có một bát nước mưa, ba chén rượu) - sau khi tàn một tuần hương nhang, chủ nhà mới hạ cỗ mời ông bà , bố mẹ ''ngồi lên trên''... nếu là con thứ đã ra ở riêng thì sai con cháu bưng mâm sang biếu ông bà, bố mẹ ở bên nhà anh trưởng Nếu là con rễ thì đem mâm cỗ xuống biếu bố mẹ vợ
Vào mâm cơm, với người Đình Bảng được ông bà cha mẹ dạy dỗ từ bé , gắp món nào trước , món nào sau cũng theo phép tắc của nó , trong đó có món rau , món xào là đụng đũa đầu tiên , kết thúc là món xôi chè hay bánh xu xê để tráng miệng Ăn có mời '' kính các cụ'' ăn xong có thưa '' xin phép các cụ ''
Trước vào bữa có ''bề dưới'' bưng chậu thau nước sạch để ''các cụ rửa tay'' ăn xong có nước rửa tay , xúc miệng ,xỉa rang...có khan lau miệng lau tay tử tế ( cứ như nhà hàng , khách sạn bây giờ )Khi xỉa răng phải đưa tay che miệng , xong dứt tăm đi, không được xỉa ngậm mãi ở mồm
Phụ nữ Đình Bảng váy lụa lưỡi chai, buông chùng quét đất, that lung hoa cải hoa cà, áo dài nâu 2 tang , khuyên vàng xà tích xúng xính ...Sau khi sinh con độ một tuần là đem mướn nuôi (ở vú) để  ''tay nãi gió đưa'' lên xe , xuống tàu kinh doanh buôn  bán...nhưng mà rất hiếm chuyện trăng hoa , mãi kiếm tiền về cho '' đức ông chồng'' đủ ''ngày ba bữa rượu , sang ra chè mạn , chè tàu ...'' do vậy phụ nữ Đình Bảng thường không tham gia việc đồng áng , nội trợ... nấu ăn khéo thường là đàn ông Sung túc vợ đi vắng , ở nhà nhàn cư vi sinh ra ăn chơi , cờ bạc ... xoàng nhứt cũng là mấy anh em tổ chức đi săn chuột đồng, bẫy chim,đi đầm hồ bắn chim trời vịt nước, thậm chí lên cả mạn ngược săn thú rồi chế tác thưởng thức các món thịt rung, cá suối...người Đình Bảng sành ăn là vậy
Hàng quà ở Đình Bảng không khác gì ngoài Hà nội ,điều đặc biệt là hầu hết do chính người dân Đình Bảng làm ra phục vụ nhà hang , người nơi khác khó chen vào được
Sáng ra nào bánh khúc nóng, bánh giò,bánh tẻ,bánh rợm, phở , bún các kiểu... Nhà tôi ở cạnh nhà chị Nhung xóm Đình chuyên tráng bánh cuốn từ thời còn con gái tới tuổi lên bà, bánh cuốn chị Nhung ngon như bánh cuốn Thanh Trì ,ngoài bán trong làng (tự đến nhà đặt mua ) còn là đem lên bán trên chợ Giầu
Trưa là giò chả ,nem, bánh dày giò ,thịt qua bữa ăn trưa Tối là các quán '' nhậu'' chat ních người bia rượu chén tạc chén thù ...Rồi là các gánh hang rong (phở cháo)phục vụ cánh ăn chơi , dân buôn bán mãi tới khuya...
Ăn uống ở Đình Bảng là một thứ dịch vụ hoạt động 24/24 rất tiện lợi cho một làng đã đô thị hóa Khách đến Đình Bảng bị đói,nhỡ bữa ...vấn đề thì phải có tiền thì có ăn có uống có chỗ chơi để tiêu hết tiền hưởng điều'' tứ khoái''
Từ xưa đã có câu ''ăn Bắc mặc Kinh'' (ăn ngon như Kinh Bắc, mặc đẹp như Kinh Kỳ) đến Đình  Bảng có lẽ sẽ thấy đủ cả hai của người Kẽ Bảng

NGUYỄN KHÔI
27/4/09

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

NGÀY MẸ THEO CHỒNG





THƠ KHA TIỆM LY



Mẹ tôi quang gánh tảo tần



NGÀY MẸ THEO CHỒNG

(Theo lời mẹ)

Nắng hừng lên chưa tan sắc cầu vồng,
Mà mẹ theo chồng từ năm mười sáu!
Cây sầu đâu thương cành trơ áo não,
Mà ngoại lo chi cây cải có ngồng!


Tóc mẹ  ngắn, ngoại phải bới đi, bới lại.
Áo vải ta còn một cái sáng màu.
Đôi guốc vông ngượng ngùng chân con gái,
Chút dầu dừa trang điểm tóc cô dâu.


Thương đàn em – đứa chăn vịt cho người.
Đứa bắt cá để ngày mai đổi gạo.
Tuổi thơ kiếm ăn như con sành con sáo,
Đứa út tồng ngồng lấp ló đứng coi!


Qua bờ kia, giã từ thời con gái,
Thương các em còn lăn lóc trong đời.
Lau nước mắt, mẹ đau lòng ngoảnh lại,
Chợt thấy dòng sông bên lở bên bồi!


Tại con bướm vàng đậu nhánh mù u.
Mà một bầy con kéo theo đời lận đận.
Chiếc võng đứt tao xót cho thân phận
Như đời mẹ buồn hơn những lời ru!

Ngoại nhai trầu không giập niềm thương nhớ,
Tóc hoa râm nay sợi trắng nhiều hơn.
Con bìm bịp sớm chiều kêu nước lớn,
Bông lục bình chợt tím cả hoàng hôn!


                                     KHA TIỆM  LY


BÀI THƠ NÀY NM NHẬN ĐƯỢC TỪ EMAIL CỦA KHA HUYNH ĐỂ CHIA XẺ VỚI BẠN ĐỌC BLOG CỦA NM CẢM ƠN KHA HUYNH
NM CŨNG CÓ MỘT BÀI THƠ NÓI VỀ HÌNH ẢNH CỦA NGƯỜI MẸ TRONG THỜI CHIẾN TRANH HÔM NAY NHÂN NGÀY LỄ MẸ XIN ĐĂNG LẠI .





MẸ

Mẹ ngồi nhặt lá mồng tơi
Đọt tươi đọt héo khóc đời làm dâu
Áo lam mưa nắng dãi dầu
Thương thân thiếu phụ qua cầu đắng cay


Cha đi biền biệt bao ngày
Ôm con lẻ bóng mẹ rày bơ vơ
Khổ đau vất vả đợi chờ
Một bên con dại bên thờ mẹ cha


Lấy chồng vạn dặm đường xa
Tiếng chim miệt thứ hỏi nhà mình đâu
Một đời số phận làm dâu
Thương cha nhớ mẹ ôm sầu hôm mai


Nuôi con vất vả từng ngày
Thân cò mệnh bạc lất lay nỗi buồn
Lớn khôn con lại lên đường
Chiến chinh cướp mất tình thương mẹ rồi


Về già số kiếp đơn côi
Chồng con không có mẹ thời bơ vơ
Cau buồn rũ bẹ chiều rơi
Trầu không héo lá khóc đời mẹ đây

NHÃ MY