CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

VIẾNG SỬ GIA TẠ CHÍ ĐẠI TRƯỜNG - THƠ NGUYỄN KHÔI







VIẾNG SỬ GIA TẠ CHÍ ĐẠI TRƯỜNG

"Lịch sử là một sự dối trá mà không ai phủ nhận"
 - Naponéon đệ nhất
             
Sử gia thật như ông
Người Bình Định chẳng thẹn
-Thời Tây Sơn bão bùng
bi hùng cuộc nội chiến.
             
Như ông xưa nay hiếm
Sự thực tạc nên văn
đủ nhân vật, sự kiện
với bao điều oái oăm...
             
Sử gia không thiên thẹo
không vì chức, vì tiền
cũng không vì danh hão
thực như Tư Mã Thiên...
             
Người đời chắc không quên
một con dân Đất Việt
là Tạ chí Đại Trường
một Sử gia thứ thiệt...
Vĩnh biệt ! ! !

 Hà Nội, chiều 24-3-2016
         NGUYỄN KHÔI
(Nhà văn Hà Nội - kính viếng...)



Nguồn: từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc

NM thành kính phân ưu cùng tang quyến nhà sử học Tạ Chí Đại Trường
Cầu nguyện linh hồn người quá cố được về nơi cực lac.




      Nhà sử học Tạ Chí Đại Trường, tác giả ‘Lịch sử nội chiến Việt Nam’ vừa qua đời tại TP. HCM sáng 24/3 là ‘người không chịu mệnh lệnh của ai ngoài con mắt nhìn sự thật’ như lời nhận xét của một giáo sư ở Hà Nội.
     Ông Đại Trường, thọ 81 tuổi, là một nhà sử học và nghiên cứu văn hóa Việt Nam.
Tên ông được cho là ghép từ hai địa danh của tỉnh Khánh Hòa là Đại Lãnh và Trường Giang (sông Cái). Ông là con nhà Hán học Tạ Chương Phùng, nhà hoạt động phong trào độc lập dân tộc thập niên 1940 - 1950 cùng với ông Ngô Đình Diệm, sau làm Tỉnh trưởng tỉnh Bình Định và thành viên nhóm Caravelle.
        Ông Đại Trường viết tác phẩm ‘Lịch sử nội chiến ở Việt Nam từ năm 1771 đến 1802” năm 1964, đặt lại vấn đề về vai trò của nhà Tây Sơn trong lịch sử Việt Nam.
Sau năm 1975, cuốn sách này khiến tác giả gặp nhiều rắc rối. ‘Lịch sử nội chiến’ bị cho là "hạ thấp Quang Trung, đề cao Gia Long" và bị cấm lưu hành tại Việt Nam trong một thời gian dài và chỉ được in lại trong nước từ cuối thập niên 2000.
Sau năm 1975, ông bị đi cải tạo đến năm 1981.
Từ tháng 8/1994, ông định cư tại Hoa Kỳ.
Báo Người Việt hôm 23/3 viết: “Tại Mỹ ông bắt đầu cho in các tác phẩm chính của mình, như ‘Những bài dã sử Việt’ (1996), vốn là tập hợp các bài viết ở Việt Nam của ông giai đoạn 1984-1986; hay cuốn ‘Thần, Người và Đất Việt’ (1989, 2000)”.
       "Kể từ cuối thập niên 2000, sách của Tạ Chí Đại Trường mới được chính thức in và phát hành tại Việt Nam. Năm 2014, Tạ Chí Đại Trường được Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh trao giải thưởng Văn Hóa Phan Chu Trinh về ngành nghiên cứu".

(TÀI LIỆU TỪ INTERNET)

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

NHƯ CUỘC RONG CHƠI - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ






NHƯ CUỘC RONG CHƠI


Mây cuối đường mây tiếp dặm không
Giữa bao la hiện ánh dương hồng
Ta về dừng lại từng ga trạm
Chở khối tình trong ánh mắt trong.

Ý niệm thời gian loạn dáng màu
Nỗi niềm thế sự chạnh lòng đau
Ai hay từng chuyện đời sau trước
Nhân phẩm ơ hờ…đáy vực sâu!

Thời thế đã làm nên thế đó
Đảo điên đạo nghĩa kiếp con người
Càng lên chót vót đài danh phận
Càng thấp bùn đen bẩn chất đời.

Có kẻ lạnh lùng bên quán trọ
Có người nô bộc dưới chiều hoang
Phím đàn đã nát theo cung bậc
Giọt lệ sầu lên chuyện đá vàng.

Ừ nhỉ, men lên đời mộng túy
Sá chi, đã trót cuộc phù vân!
Mái chèo dù ngược xuôi dòng nước
Đất trời thanh khí bước thanh tân.

Màu mắt  chìm trong màu bể loạn
Niềm vui ẩn hiện vạn niềm đau!
Ngàn thu chớp mộng màu mây nước
Nhịp vỗ thời gian vạn cổ sầu.

Ta vẫn đi theo vạn bến đời
Theo từng ga trạm, cuộc rong chơi
Lắng nghe cung bực lời dâu bể
Để dệt tình thơ giữa kiếp người.

            ATLANTA 21/2/2016
            MẶC PHƯƠNG TỬ

Nguồn : từ email của tác  giả Mặc Phương Tử gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn Thầy  Mặc Phương Tử đã chia xẻ baì thơ hay.
 

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

UỐNG CẠN NIỀM ĐAU - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM





Ảnh TG Trương Thị Thanh Tâm



           UỐNG CẠN NIỀM ĐAU 
                       *****
Bầu rượu nóng ta mời nhau mấy cốc 
Uống đi anh một lần biết mềm môi 
Men rượu đắng có làm ta quên hết...
Mối tình đầu mai gọi cố nhân thôi 
*
Uống để quên những ngày qua vội vã 
Lời hẹn thề chỉ có ở bờ môi 
Thương nhớ cũng qua vần thơ nho nhỏ 
Đợi chờ chi mòn mỏi áng mây trôi 
*
Uống đi anh quên tháng năm chờ đợi 
Quên nỗi buồn trong khoé mắt bờ môi 
Uống đi anh nắng đã tắt phía đồi 
Gom kỷ niệm dìm trong cơn say khướt 
*
Một chút nhớ, quên có gì đâu luyến tiếc 
Cánh chim di, chắc sẽ chẳng quay về!
Đừng ngụp lặn trong vũng lầy hư ảo 
Trút muộn phiền một bước khỏi u mê 
*
Thêm chút nữa ta chỉ còn ly cuối 
Rượu cạn bầu tình cũng có thế thôi 
Đêm trăn trở đừng gọi tên nhau nữa 
Mai xa rồi thành phố chỉ riêng tôi 
*
Đừng ve vuốt tóc rơi thời vụng dại 
Má không còn hương sắc thắm ngày xưa 
Uống đi anh ta cạn niềm tâm sự 
Trời ngoài kia gió bấc đã sang mùa!


                 TTTT- (Mytho )


Nguồn : từ email của tác giả Trương Thị Thanh Tâm gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn bạn TTTT đã chia xẻ một bài thơ hay.

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

HÀ NỘI MÙ MỊT SƯƠNG - THƠ NGUYỄN KHÔI

   




HÀ NỘI MÙ MỊT SƯƠNG
(Tặng Bàng Nguyễn)


                  ------
Lời dẫn : Theo Sống khỏe.vn thì " Hà Nội là Thủ Đô
ô nhiễm không khí nhất Châu Á".
                    *
May là mới nóng 26 độ
như ở Sài Gòn (35độ C) chắc phát điên ?
                     
Sớm ra Hà Nội sương mù mịt
Cứ ngỡ mình đang ở Sơn La ?
-Nhưng mà không phải là khói bếp,
là khói Xăng xe độc hại mà...
                      
Mới sớm tinh mơ Xe chật đường
Các em "bịt kín" thật là thương
- chẳng phải Đạo Hồi mà che mặt
Đến cái gót chân chẳng tỏ tường...
                      
Ơ hay, "mở cửa" văn minh đến
Hóa ra tàn phá cả môi trường
-Xóa sạch làng quê xây Phố thị
Người thừa vất vưởng... thiếu áo cơm.
                      

Mới khởi đầu thôi... đã mịt mờ
Ung thư vào Bệnh viện nằm chờ
Rỗi nghề ra Quán Bia chém gió
Mặc kệ sương mù... ngạt thở ơ... ? !

                   Hà Nội 18-3-2016
                   NGUYỄN KHÔI


Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn  Khôi thường uên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

ĐỜI VẪN TIẾP BÌNH MINH -THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ






         




ĐỜI VẪN TIẾP BÌNH MINH


Đêm khuya khoắt
Bên thềm sương giọt đọng
Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ
Nhịp thời gian gõ tràn theo nhịp sống
ủa muôn màu ảo hóa điệu tung hô.

Đời nát lệ
Mắt người hun hút mộng
Nẻo hoang vu hồn dâu bể muôn trùng
Gió bạt đỉnh tình mây trời lồng lộng
Se lòng hạt bụi ước mơ chung.

Ta và người
Tung cánh ngàn bạt gió
Nào phải đâu gió bạt bến chiều xa!
Ta viễn khách giữa muôn màu hoa cỏ
Nào phải đâu viễn xứ biệt quê nhà !

Giọt nắng ngân dù tỏa ngàn bến đổ
Nhưng giọt lòng vẫn sáng với nguyên trăng
Loài hoang thú chết trên miền cổ độ
Sá chi lời lau lách giữa trần gian.

Dù bình minh hay hoàng hôn phía trước
Bao sắc màu đâu khỏa bóng phù vân
Đôi vai gầy vẫn quảy vầng nhật nguyệt
Bước tiêu dao cho trót cuộc phong trần.

Ta và người
Hề chi đường sỏi đá…
Mặt mũi nào cháy sạm vết luân trầm ?
Cánh Hồng Hộc bỏ sau trời khoáng dã
Yến Tước  còn hiu hắt cõi xa xăm… (*)

Đêm dẫu dài,
Nhưng đêm rồi lại sáng
Trời hoàng hôn trời lại tiếp bình minh
Miếng chung đỉnh chôn sâu đời chạng vạng
Lòng còn xuân , mây nước vẫn thanh bình.

       MẶC PHƯƠNG TỬ
           Louisiana ,tháng 9, 2014.


*…’’Yến Tước an tri Hồng Hộc chi’’
(chim Yến , chim Sẻ đâu hiểu được ý chí chim Hồng, chim Hộc )

Nguồn : nguyệt san Nhiên Đăng số 2 trang 43





Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

XÓM CỎ - THƠ NGUYỄN KHÔI









               XÓM CỎ
"Khóm tre già đợi gió đứng bên ao"
                      - Anh Thơ
       (Tặng : Đặng Xuân Xuyến)
                   -------

Mơ... được bỏ Cao Tầng về Xóm Cỏ
Ngồi bờ đê hít thở với sông dài
Ngắm dáng con đò trước cầu cao ngạo nghễ
Bãi ngô non thấp thoáng bóng ai...
                      *
Ta là kẻ lạc loài chán chê Phố Thị
Chàng Nhà Quê mê kéo vó đêm
Thả hồn thơ cùng chị Hằng "tăm" cá
Cánh tay trần "cất" cả ánh trăng lên...
                       *
Ta muốn quên cái thời đang biến động
Chỉ vài hôm đã sạch lũy tre làng !
Cánh đồng xanh đã thành Đô Thị Mới
Ở giữa quê như chẳng có Quê Hương ? !
                        *
Còn chút hẻo lẻ loi chòi Xóm Cỏ
Ta ra đây ngụ với Bác cu Bần
Nuôi vịt, trồng rau...xuống sông kéo vó
No cái mùi Hoa Cỏ nức hương xuân...


               Quê 12-3-2016
                NGUYỄN KHÔI


Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI, VẦNG TRĂNG CAM LỘ - THƠ HOÀNG YÊN LYNH







Ảnh TG HYL thời trẻ
Ảnh do TG HYL gửi


TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI .

                         

Tháng Tư về nắng hạ đã về chưa
Cơn gió Lào có làm khô tóc rối
Em vẫn gánh hai vai đời bươn chải
Gánh thời gian và gánh cả chợ đời .

Đời gieo neo nên thuyền không bến đổ
Bao ước mơ thôi chôn kín đợi chờ
Người bỏ người trong bão lửa mưa giăng
Còn lại em gánh khung trời dĩ vãng .

Bốn mươi năm bài tình ca dang dỡ
Có bao giờ đời ước tựa giấc mơ
Em áo trắng với khung trời hoa nắng
Với trăng quê chan chứa nguyện ước thề .

Tháng Tư về em bên đời hiu quạnh
Dấu thời gian đã nghiêng bóng bên đồi
Em lặng lẽ ngóng vầng trăng mòn mỏi
Người xa người da diết lắm người ơi .

HOÀNG YÊN LYNH


  VẦNG TRĂNG CAM LỘ
                              

Về nghe anh
Với trời quê Cam Lộ
Gió Ba Thung hòa quyện nắng Cam Tuyền
Khung trời  xưa vẫn chất tràn kỷ niệm
Cánh võng ru hời níu giữ người đi .

Quán nhỏ ngày xưa
Những lần hành quân ghé vội
In bóng trăng thề xao xuyến buổi chia ly
Bài thơ xưa dẫu cuối vần tan vỡ
Dẫu tang thương đường đời cách trở
Vầng trăng có vơi đầy năm tháng
Đợi ai về
Ghép lại mảnh trăng xưa .

HOÀNG YÊN LYNH


Nguồn: từ tác giả Hoàng Yên Lynh gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn nhà thơ Hoàng Yên Lynh thường xuyên chiaxẻ những bài thơ hay.