CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

TRÀ VINH -AO BÀ OM




        Ao Bà Om là một trong những danh thắng ở khu vực đồng bằng Sông Cửu Long, tọa lạc tại khóm 3, phường 8, thành phố Trà Vinh, cách trung tâm thị xã Trà Vinh khoảng 5 km về phía Tây. Với diện tích mặt nước khoảng 39.000 m2, khí hậu mát mẻ quanh năm, xung quanh ao có những hàng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi như Sao, Dầu, có rễ nổi lên mặt đất trông rất đẹp mắt. Mặt nước dưới ao phẳng lặng, có một lớp những hoa sen, hoa súng, những đàn cá tung tăng bơi lội, những chú vịt trời (le le) cũng tụ họp về đây sinh sống, tạo nên một phong cảnh thiên nhiên hữu tình. Ao có dạng hình vuông nên người ta còn gọi là Ao Vuông.


HUYỀN THOẠI AO BÀ OM

        Trong dân gian có nhiều truyền thuyết khác nhau về lịch sử hình thành của Ao Bà Om, trong số đó thì truyền thuyết về “cuộc thi thố đào Ao” của một nhóm nam và một nhóm nữ trong làng được nhiều người chấp nhận nhất. Chuyện kể lại rằng: Ngày xưa, nam nữ muốn lấy nhau nhưng không bên nào chịu ngỏ lời trước vì phải chịu một khoảng chi phí rất lớn cho việc mua sắm lễ vật và tổ chức đám cưới cho cả hai họ. Và thế là nhân lúc hạn hán, dân làng bị thiếu nước dùng, Mẹ Sóc nghĩ ra cách cho nam nữ trong làng thi nhau đào ao để lấy nước dùng trong sinh hoạt, với quy ước chỉ đào trong một đêm, bắt đầu từ lúc trời tối và khi nào sao Mai mọc ở hướng Đông thì kết thúc, nếu bên nào đào xong với diện tích lớn hơn và sâu hơn thì bên đó thắng cuộc, bên thua cuộc phải đi hỏi cưới bên thắng cuộc.
         Sau khi thống nhất, hai bên tiến hành đào ao, bên nữ do Bà Om chỉ huy đã nghĩ ra cách là khi trời vừa tối Bà cho bày tiệc thết đãi, phục vụ rượu cho quý ông. Riêng ở bên nam ỷ lại vào sức mạnh của mình, xem thường sự yếu đuối của phái nữ nên không chú tâm đến việc đào ao mà chỉ mải mê uống rượu. Đến nửa đêm khi phái nam đã ngà say, Bà Om cho treo ngọn đèn trên cây thật cao, các ông cứ ngỡ là sao Mai đã mọc lên, nên đi về. Bà Om vẫn chỉ huy phái nữ tiếp tục đào ao và hoàn thành tốt công việc của mình cho đến khi sao Mai mọc thật sự mới về, kết quả là phái nữ đã thắng cuộc. Kể từ đó, người ta lấy tên của Bà Om đặt cho địa danh Ao Bà Om. Và truyền thống nam đi cưới nữ cũng bắt đầu từ đây. Thắng cảnh Ao Bà Om, Chùa  Âng, Nhà bảo tàng văn hoá dân tộc Khmer là nơi thu hút hàng trăm ngàn du khách đến tham quan, cắm trại, vui xuân, nhất là vào dịp lễ hội như: Lễ hội Ok-Om-Bok, ngày Tết Nguyên Đán hàng năm.
         Hằng năm, cứ đến lễ Chol-chnam-thmay, Dolta, đặc biệt là lễ hội Cúng Trăng - Ok-om-bok có rất nhiều bà con Khmer, Kinh, Hoa ở Trà Vinh và các tỉnh lân cận tụ hội về ao Bà Om vui chơi, nhảy múa, xem hát dù kê, múa rô-băm... tạo nên nét văn hóa rất riêng của Ao Bà Om. Đồng thời, thể hiện sự giao thoa văn hóa, sự đoàn kết, hòa hợp của ba dân tộc Kinh- Hoa- Khmer anh em. Ao Bà Om đã được Bộ Văn hóa – Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia, thuộc loại hình danh lam thắng cảnh, vào ngày 10/07/1994. 
(Tài liệu từ webiste Trà Vinh)

ẢNH CỦA NM






Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

MEN TÌNH SAY - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM





MEN TÌNH SAY 

                      
Một chút rượu có quên đi nỗi nhớ 
Một chút tình có làm ấm trái tim 
Uống một mình rồi khe khẻ gọi tên 
Nhớ hay quên muốn cùng ai đối ẩm!
*
Rượu chưa cạn vì môi còn chưa thấm 
Tình chưa nồng sao lại để ly tan 
Đừng vội đi trong ánh mắt ngỡ ngàng 
Cho con tim mồ côi trong đêm vắng 
*
Rượu còn đây ta chia nhau chén đắng 
Men tình say sẽ thấy ngọt mềm môi 
Đừng nhé anh ! Khi tim mở ngõ rồi 
Hương vị lạ làm ta say ngây ngất 
*
Hãy giữ lấy lời thì thầm chủ nhật 
Đi bên nhau trong nắng nhạt ban chiều 
Gío mơn man bờ tóc lệch liêu xiêu 
Mà cứ ngỡ môi ai vừa chạm má 
*
Rượu cạn bầu khi tình nghe hối hả 
Ta biết say bởi men rượu hay tình 
Tay gối đầu giọt lệ chợt rơi nhanh 
Trái hạnh phúc sẽ có ngày cũng chín.

         TRƯƠNG THỊ THANH TÂM -Mỹ Tho

Nguồn : từ email của TG Trương Thị Thanh Tâm gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn Thanh Tâm đã chia xẻ bài thơ hay.

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

TƯỞNG NIỆM 15 NĂM NGÀY MẤT CỦA NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN- THƠ XƯỚNG HỌA LÊ ĐĂNG MÀNH VÀ THI HỮU









THƠ MỜI HỌA


CÁNH VẠC BAY RỒI!

PHÚC ÂM BUỒN khẽ động làn môi
GIỌT LỆ THIÊN THU THƯƠNG MỘT NGƯỜI
TÌNH NHỚ , NGUYỆT CA soi CÁT BỤI
TÌNH XA, BIỂN NHỚ tụng cây đời
RA ĐỒNG GIỮA NGỌ quê hương hỡi
NGHE TIẾNG MUÔN TRÙNG  thành phố ơi !
MỘT CÕI ĐI VỀ phơi HẠ TRẮNG
Công Sơn,NHƯ CÁNH VẠC BAY… rồi …!

LÊ ĐĂNG MÀNH
Chữ in là tựa bài ca của TCS


BÀI HỌA:


CHƯA MẤT NIỀM TIN

"Cúi xuống thật gần"...một nét môi
"Có duyên không nợ", phải chăng người!
"Đời cho ta thế", đành yên phận
"Còn mãi tìm nhau", để hận đời!
"Giọt nước cành sen"- Ánh Tuyết... hỡi
"Gia tài của mẹ"- Khánh Ly... ơi!
"Cuối cùng cho một tình yêu" vẫn
"Chưa mất niềm tin" dẫu biệt rồi!

31/3/2016 HỒ VĂN CHI
Đà Nẵng



ƯỚT MI RỒI!

TÔI RU EM NGỦ để mây trôi 
Tết Suối Hồng XIN TRẢ NỢ NGƯỜI
MỘT CÕI ĐI VỀ dù giữa mộng
Muôn trùng xa cách VẪN BÊN ĐỜI
TIẾNG VE GỌI HẠ mong mưa hỡi
TUỔI ĐÁ BUỒN đông gọi nắng ơi ?
ĐỢI CÓ MỘT NGÀY TÔI ĐÃ MẤT
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP,ƯỚT MI… rồi …!

PHAN TỰ TRÍ
Biên Hòa

(chữ IN là tên các bản nhạc của Trịnh Công Sơn)



LỜI THIÊN THU GỌI

"Ướt mi ""tình nhớ "những vành môi
"Hạ trắng""sương đêm" trả nợ người
"Cỏ xót xa đưa" kia bóng lạ
"Hoa vàng mấy độ" nọ bên đời
"Bến sông" nguồn cội núi đồi hởi 
"Cát bụi" chốn về sỏi đá ơi
"Chiếc lá thu phai" xuân quá vội
"Biển nghìn thu ...ở lại"...đi rồi...

PHAN QUANG HẢI


TÌNH KHÚC TCS

RU EM, TÌNH NHỚ   ngọt trên môi
GIỌT LỆ THIÊN THU khóc tiễn người
MỘT CÕI ĐI VỀ,CA DAO MẸ
BỐN MÙA THAY LÁ,NGẪU NHIÊN đời
VÀNG  PHAI TRƯỚC NGÕ, PHÔI PHA hỡi
LẶNG LẼ NƠI NÀY thương nhớ ơi
HÃY SỐNG DÙM TÔI thân CÁT BỤI
DIỄM XƯA,HẠ TRẮNG ,ƯỚT MI  rồi !

NHÃMY
 USA

Chữ in là tựa bài ca của TCS


LẶNG BÓNG RỒI

ĐẠI BÁC RU ĐÊM lạnh tái môi
TÌNH SẦU vết cháy xót xa người
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP tình tươi mộng
GIỌT LỆ THIÊN THU ý thắm đời
YÊU DẤU TAN THEO gầy bóng nhớ
PHÔI PHA chờ đợi héo lòng ơi!
TÔI ĐANG LẮNG NGHE từng ngày tới
CỎ XÓT XA ĐƯA lặng bóng rồi.


GM.NGUYỄN ĐÌNH DIỆM


BÀI XƯỚNG


VỌNG KHÚC XƯA!

Mỗi lần phượng ứa khoác màu tang
Lòng lại ngân lên những điệu đàn
CÁT BỤI xót thương lưu cốt cách
QUỲNH HƯƠNG cảm mến giữ hào quang
BIẾT ĐÂU NGUỒN CỘI buồn khe suối
VẪN NHỚ CUỘC ĐỜI tủi dạ lan
RƠI LỆ RU NGƯỜI xin hát lại
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP nhịp chưa tàn

LÊ ĐĂNG MÀNH
Chữ in là tựa bài ca của TCS


BÀI HỌA


LỜI RU CŨ

Ngày cá tháng tư lại để tang.
Một người nhạc sĩ đã ngưng đàn,
Gia tài của mẹ còn in dấu,
Ca khúc da vàng khiến tỏa quang,
Tiếng nguyệt cầm như đà lặng tắt,
Hương quỳnh bay sao mãi trầm lan.
Biết đâu nguồn cội rừng xưa khép,
Cát bụi quay về Diễm cũng tàn.

HOÀNH TRẦN
30/3/16



GIỌT LỆ THIÊN THU

Ngày Một, tháng này... nhớ đám tang
Công Sơn, người hỡi! Bặt cung đàn!
"Bay đi thầm lặng" nhường danh lợi
"Chìm dưới cơn mưa" rực ánh quang
"Một cõi đi về" miền cát bụi
"Bên đời hiu quạnh" phận phong lan
"Đường xa vạn dặm. Đêm. Du mục"
"Giọt lệ thiên thu" mãi chẳng tàn!

                   Ngày 01/4/2016
                  HỒ VĂN CHI
                       Đà Nẵng.



Nguồn: Lãm Nguyệt Hiên blog
NM cảm ơn thi huynh Lê Đăng Mành đã mời họa và quý thi hữu đã góp những bài họa hay.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

PHẢI CHI..., DẤU CHẤM BUỒN - THƠ HOÀNG YÊN LYNH







PHẢI CHI... . . .

                  

Phải chi mình không gặp lại nhau
Như chưa bao giờ có nhau trong nỗi nhớ
Bốn mươi năm ... đường đời rẽ chia đôi ngã
Tóc đã trắng rồi kỷ niệm cũng hanh hao.

Gặp lại nhau bao ngậm ngùi da diết
Câu thơ xưa còn chạnh lòng luyến tiếc
Có bao giờ trên dốc đời thấm mệt
Suy nghĩ về nhau ... như thuở ban đầu .

Thôi cũng trăm năm lắm nỗi cơ cầu
Ai chọn đời mình thương nhớ khổ đau
Như con nước vơi đầy muôn thuở
Như vầng trăng vẫn mãi không tròn .

Phải chi mình biền biệt tin nhau
Sương khói thời gian phủ bóng mây
Một người xa xứ buồn muốn khóc
Một người cố quận ngóng mưa bay .

HOÀNG YÊN LYNH

















DẤU CHẤM BUỒN ...

                   

Em  vẫn nhớ con đường xưa lá đổ
Hàng thông nghiêng xõa tóc đợi ai về
Em còn nhớ hương thơm mùa gặt mới
Cơn mưa chiều mây xám cả sơn khê .

Chỉ có một người em không còn nhớ
Dấu thời gian đã hoen ố đợi chờ
Tình trăm nẻo và chuyện đời dâu bể
Nước qua cầu đã lạc bến sông xưa .

Đời vẫn thế và tình yêu vốn thế
Em ngập ngừng bối rối gặp người xưa
Có gì đâu để ngậm ngùi trăn trở
Vẫn ngát hương đời trên lối em qua .

Phải chi đường tình mất hút đời nhau
Tình đâu có dấu chấm buồn day dứt
Để giấc mơ bóng hình ai sống mãi
Trái tim yêu nguyên vẹn ánh trăng đầy .


HOÀNG YÊN LYNH

Nguồn : từ email của tác giả Hoàng Yên Lynh gửi nhamyngocsuong.

NM cảm ơn nhà thơ HYL thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

TRÀ VINH - CHÙA ÂNG






   Trà Vinh là một tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long; miền nam VN, cách thành phố Hồ Chí Minh 200 km đi bằng quốc lộ 53 qua tỉnh Vĩnh Long,( khoảng cách rút ngắn  chỉ còn 130 km nếu đi bằng quốc lộ 60 qua tỉnh Bến Tre) ,cách thành phố Cần Thơ 95 km. Được bao bọc bởi sông Tiền, sông Hậu với 2 cửa Cung Hầu và Định An nên giao thông đường thủy có điều kiện phát triển. Phía Đông giáp Biển Đông, phía Tây giáp Vĩnh Long, phía Nam giáp Sóc Trăng, phía Bắc giáp tỉnh Bến Tre, có 65 km bờ biển.
   Thành phố Trà Vinh có quyết định thành lập trên cơ sở thị xã Trà Vinh từ tháng 3 năm 2010.
Từ thành phố Bến Tre , chúng tôi theo lộ 60 qua cầu Hàm Luông, cầu Cổ Chiên , đi tiếp khoảng
 27 cây số là tới Trà Vinh.
    Thành phố nhỏ , không có những  công trình xây cất  lớn mới , phong cảnh  thanh bình , có nhiều cây xanh . Trà Vinh là nơi định  cư của số đông sắc tộc  Khmer nên có nhiều kiến trúc cổ đặc trung văn hóa Khemer .Toàn  tỉnh có hơn 150 ngôi chùa Miên trong đó có nhiều chùa nổi tiếng như  : chùa Ông Mẹt, chùa Âng, chùa Phnô Đung, chùa Ấp Sóc, chùa Hang,chùa Bào Môn, ....
 và có nhiều điểm du lịch như ao Bà Om, bãi biển Ba Động...
Nhìn chung ngành du lịch chưa mấy phát triển nên không thấy nhiều du khách như ở Sóc Trăng , nhưng các chùa Khemer ở đây khá cổ và cũng đẹp.

BẢO TÀNG VĂN HÓA DÂN TỘC KHEMER

CHÙA ÂNG (ANGKORAJABOREV)




Chùa Âng (tên Khmer là Angkorajaborey) là một ngôi chùa cổ trong hệ thống chùa Khmer của tỉnh Trà Vinh; hiện tọa lạc bcn quốc lộ 53, thuộc khóm 4, phường 8, thành phố Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh, Việt Nam. Chùa nằm cách trung tâm thành phố khoảng 5 km, nằm trong khuôn viên thắng cảnh Ao Bà Om, và đối diện với Bảo tàng Văn hóa dân tộc Khmer của tỉnh.


LỊCH SỬ, KIẾN TRÚC
    Đây là một trong những ngôi chùa tiêu biểu trong hệ thống 141 ngôi chùa Khmer ở Trà Vinh Theo Bảng Di tích lịch sử chùa Âng, thì chùa có từ năm 990... Đến năm 1695, ngôi chính điện được xây dựng lại bằng tre lá. Năm 1842, chùa được xây dựng lại bằng gỗ quý (rui, mè và 60 cây cột), lợp ngói và tường xây. Sau đó, chùa còn được trùng tu vài lần nữa .
    Chùa nằm trong khuôn viên có diện tích khoảng 4 ha, có hào nước sâu bao bọc, và được xây dựng theo lối kiến trúc-trang trí chùa Khmer Nam Bộ.
Cổng chùa được xây dựng với ba ngọn tháp ở trên, có đắp hình chằn. Hai bên trụ cổng là hình vũ nữ Kẽn naarr và tượng người đầu chim (Krũd).
Chánh điện quay về hướng Đông, tọa lạc nên một nền cao 2 m  Mái của chính điện được cấu tạo gồm ba cấp, hai mái trên cùng thì dốc và cao hơn mái còn lại. Các gò mái có thần rắn Naga, đuôi cong vút, tượng trưng cho sự dũng mãnh vĩnh cửu. Ở các đầu cột là những tượng vũ nữ Kẽn naarr và tượng người đầu chim (Krũd) với hai tay chống đỡ mái. Quanh chính điện có trụ cột, hàng rào với đầu thần Bayon bốn mặt. Ngoài ra ở đây còn có tượng chằn Yeak mặc áo giáp với khuôn mặt dữ dằn…
Ngoài ra, trong khuôn viên chùa còn có các hạng mục công trình khác như: trai đường, giảng đường, các Tăng xá và các tháp chứa di cốt...
    Như bao ngôi chùa thuộc hệ phái Phật giáo Nam tông Khmer khác, bên trong chính điện chùa Âng cũng chỉ thờ duy nhất là Phật Thích Ca. Bệ thờ Phật rộng gần 30 m² gồm bốn bậc. Tượng Phật chính cao 2,1 m. Xung quanh có khoảng 50 tượng Phật khác nhỏ hơn. Ba phía vách chính điện có các bức tranh vẽ kể lại cuộc đời đức Phật Thích Ca. Trần chính điện được trang trí bốn bức bích họa lớn theo chủ đề: Phật Thích Ca đản sinh, xuất gia, đắc đạo và nhập niết bàn.
Một trong số bức tranh tường vẽ về cuộc đời Phật Thích Ca trong chính điện
Và cũng như nhiều ngôi chùa Khmer khác, chùa Angkorajaborey không chỉ là nơi tu hành của các vị sư, là nơi thanh niên Khmer đến tu học, mà còn là một trung tâm văn hóa. Hàng năm, lễ hội Ok Om Bok (rằm tháng 10 âm lịch) là lễ hội lớn nhất của chùa.
    Ngày 25 tháng 8 năm 1994, chùa Âng đã được Bộ Văn hóa-Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia.
(Tài liệu từ WIKIPEDIA)


ẢNH CUA NHÃ MY -SƯƠNG LAM.

                                        CẦU CỔ CHIÊN

HOA SALA





Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

CHÙM THƠ TỨ TUYỆT - THÁI QUỐC MƯU










     Tác giả THÁI QUỐC MƯU (tên thật ) là một nhà văn , nhà báo kỳ cựu ở Việt Nam trước năm 75, hiện đang sinh sống ở Hoa Kỳ.
Ông là anh của nhà thơ KHA TIỆM LY (tên thật Thái Quốc Tế), nhà văn QUỐC PHONG (tên thật Thái Quốc Phong ) và soạn giả  A LÝ PHƯỢNG TUYỀN (tên thật Thái Quốc Thế Nguyên )
Ông viết rất nhiều  và đã xuất bản nhiều tác phẩm gồm đủ thể tài : thơ (Đường luật và thơ tự do), phú, truyện ký , biên khảo văn học , dịch thuật, nhân định về tư tưởng Nho giáo và Phật giáo …
     Trước tháng 4/75,  Thái Quốc Mưu là Biên Tập Viên Địa Phương cho  Nguyệt San Nông Thôn Mới của Bộ Phát Triển Nông Thôn dưới bút danh Bằng Giang, Liêu Tần Tử.
Sang Mỹ, ông là Chủ nhiệm/ Chủ bút bán nguyệt san Kiến Thức Phổ Thông Dân Việt, từ 12/1995 đến 2013. Chủ nhiệm trang nhà lieutiensinh.com,  lieutiensinh.org (vì lớn tuổi, đã ngưng hoạt động). Ông từng là Đệ Nhất Phó Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Đông Nam Hoa Kỳ & Florida. Hội viên Văn Bút Quốc Tế. Đương kim Cố vấn Trung Tâm Văn Bút Đông Nam Hoa Kỳ & Florida, Hội viên Văn Bút Đông Dương (Indochine Writes In-Exile), Hội viên Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại    
     Thơ văn của ông được đăng tải trên nhiều trang văn học trong và ngoài nước và được rất nhiều độc giả mến mộ
    .Thơ văn của ông mang nặng tính nhân văn , đạo lý , giáo dục… ,ông viết về những suy tư trong cuộc sống,về thân phận con người, đi sâu vào xã hội đả kích những thói hư tật xấu , đề cao lòng  yêu nước , nỗi hoài hương...

     Thời gian gần đây , qua email được gửi từ tác giả Thái Quốc Mưu , NM hân hạnh nhận được rất nhiều bài viết của ông (tùy nghi sử dụng ).
      NM xin chân thành cảm ơn ông và xin chia xẻ cùng độc giả của blog NM.


CHÙM THƠ TỨ TUYỆT - THÁI QUỐC MƯU


HAI CHẬU HOA

Cái chậu phong lan dáng mượt mà
Tường vi lối xóm cũng thăng hoa
Sắc hương phưởng phất bay trong gió
Sớm, tối vào, ra tủi phận già.
Atlanta, Aug. 25, 2008


BỨC TRANH ĐỜI

Con bé xin ăn ở tuổi mười…
Lưng đèo đứa nhỏ khoảng thôi nôi
Nép bên mé cửa rình chờ khách…
đứng dậy - Bưng tô húp sụp sùi.
Sàigòn, 26-9-2009

PHO TƯỢNG

Khấn bái, van xin trước tượng người
Hì hà, hì hụp lạy quên thôi
Giả như tượng có quyền năng thật!
Sao cũng ngả nghiêng trước bão đời?
Atlanta, Aug. 26, 2008

TUYẾT

Bông tuyết bay bay vẻ thướt tha
Cho trời thêm sắc, đất thêm hoa
Đâu ngờ trong nét kiêu sa ấy
Khơi dậy lòng ta nhớ nước nhà!
Atlanta, Aug. 26, 2008


ÔNG TRỜI

Ở tuốt trên cao ngất ngưởng ngồi
Lão Trời cắc cớ khéo trêu ngươi
Ra điều bố đức thi ân lắm…
Nhưng lại sản sinh lúc nhúc giòi
Atlanta, Aug. 28, 2008


 NÚI


Sừng sững, uy nghi giữa đất, trời
Tuyết, sương vùi dập mãi không thôi.
Bão gào, sấm động khôn lay chuyển
Nhưng ngại lòng người bạc quá vôi!
Atlanta, Aug. 30, 2008

SÔNG

Người bảo: “Sạch như nước giữa dòng!”
Nên đời luôn gạn đục, khơi trong
Riêng ta mặc thói đời trong, đục
Mong nước trôi xuôi rửa sạch lòng
Atlanta, Aug. 30, 2008

 BIỂN

Rộng lớn, bao la chẳng tận cùng
Mà lòng sâu, hiểm hết phương dung
Những khi gió lặng vờ im ắng
Chốp được thời cơ dậy sóng cuồng
Atlanta, Aug. 30, 2008

ĐÀN BÀ

Rực rỡ xinh hơn vạn cánh hồng
Đã từng làm lệch núi, nghiêng sông
Nụ cười phượng vĩ bừng sương sớm
Dưới nét kiêu sa cuộn sóng thần
Atlanta, Aug. 30, 2008

RÂU QUẶP

Những tưởng sinh ra ở cõi đời
Nghĩ mình tùng, bách, hóa ra... tre
Ngoài đường hò hét cùng mây, khói
Vô cửa vợ lườm vội nín khe!
Atlanta, Aug. 30, 2008

THÂN GIÀ

Miệng, mồm móm mém, má nhăn nheo.
Thân xác gầy còm, tướng khẳng kheo
Ra cửa ngại ngùng cơn gió lớn
Ăn lười, biếng uống, tối chèo queo!
Atlanta, Sept. 30, 2008

THÂN PHẬN

Nghĩ tới nghĩ lui thật hãi hùng
Phận mình - chiếc lá giữa dòng sông
Sớm chiều ngọn sóng xô con nước
Lên xuống, nổi trôi, thật... não nùng!
Atlanta, Sept. 5, 2008

BỨC TƯỢNG và TA

Bức tượng bệ trên, ngất ngưởng ngồi
Giữa đời nguếch ngoác cái thằng tôi
Giả như ta cũng là gỗ, đá
Lắm kẻ đêm ngày khấn tới, (khấn) lui
Atlanta, Sept. 5, 2008

TRƯNG NỮ VƯƠNG

Đánh đuổi xâm lăng giữ cõi bờ,
Nghìn thu còn rạng mặt Âu Cơ
Nếu chồng không chết vì Tô Định,
Không biết Mê Linh có dựng cờ?
Atlanta, Sept. 5, 2008

SAI TỌA ĐỘ

Thần Sét tuân theo thánh chỉ trời
Vén mây quan sát dưới trần đời
Chấm nhầm tọa độ - Vung cao búa
Nhè đám dân nghèo đánh tả tơi.
Atlanta, Sept. 5, 2008

TRÁI ĐẤT

Ta không là núi chẳng là mây
Bốn bể năm châu ở chốn nầy
Ngày ánh dương soi đời sáng rực
Đêm cùng ả nguyệt suốt canh chầy
Atlanta, Sept. 5, 2008

 QUAN ÔN

Chức trọng, quyền cao thật gớm ghê!
Hết mua quan tước, đến nâng mề
Rộng mồm hò hét “yêu dân, nước”
Mặt thật khác chi một lũ hề?


Atlanta, Sept. 7, 2008

THÁI QUỐC MƯU



Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

HOA SƯA- LÃNG MẠN PHỐ - THƠ NGUYỄN KHÔI







HOA SƯA - LÃNG MẠN PHỐ

(Tặng Phương Thảo - Paris)
                 -----

Tháng giêng rét đài
Tháng hai rét lộc...
            
Em ơi - lãng mạn phố
ra với trời hoa Sưa
(dưới kia rực Anh Đào
bên tượng Lý Thái Tổ)
Xe lượn từ Giảng Võ
lên đường xanh Tây Hồ
rung rinh cả hồn Thơ
Hoa li ti trinh trắng
Xuân như không bến bờ
thơm má em hồng nắng...
Nhớ một người đi vắng
Thương một người không yêu
Tháng 3 : hoa Sưa trắng
vô tư... mà mỹ miều !
Rét lộc... thật tuyệt rét
Đất cho trời hoa Sưa
Hà Nội ĐẸP ai biết ?
Lãng mạn phố... SAY mơ...

Hà Nội 17-2- Bính Thân
           25-3-2016
     NGUYỄN KHÔI


Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn  Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường  xuyên chia xẻ những bài thơ hay.