CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

NGÀY MẸ THEO CHỒNG - THƠ KHA TIỆM LY









NGÀY MẸ THEO CHỒNG

            (Theo lời mẹ)

Nắng hừng lên chưa tan sắc cầu vồng,
Mà mẹ theo chồng từ năm mười sáu!
Cây sầu đâu thương cành trơ áo não,
Mà ngoại lo chi cây cải có ngồng!

Tóc mẹ ngắn, ngoại phải bới đi, bới lại.
Áo vải ta còn một cái sáng màu.
Đôi guốc vông ngượng ngùng chân con gái,
Chút dầu dừa trang điểm tóc cô dâu.

Thương đàn em – đứa chăn vịt cho người.
Đứa bắt cá để ngày mai đổi gạo.
Tuổi thơ kiếm ăn như con sành con sáo,
Đứa út tồng ngồng lấp ló đứng coi!

Qua bờ kia, giã từ thời con gái,
Thương các em còn lăn lóc trong đời
Lau nước mắt, mẹ đau lòng ngoảnh lại,
Chợt thấy dòng sông bên lở bên bồi!

Tại con bướm vàng đậu nhánh mù u.
Mà một bầy con kéo theo đời lận đận.
Chiếc võng đứt tao xót cho thân phận
Như đời mẹ buồn hơn những lời ru!

Ngoại nhai trầu không giập niềm thương nhớ,
Tóc hoa râm nay sợi trắng nhiều hơn.
Con bìm bịp sớm chiều kêu nước lớn,
Bông lục bình chợt tím cả hoàng hôn!

           KHA TIỆM LY


Nguồn : từ email của tác giả KTL gửi lamngoc.
NM chân thành cảm ơn Kha huynh thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

ĐỌC THƠ NHÃ MY - CHÂU THẠCH, NGỌC ANH







ĐỌC THƠ NHÃ MY (USA)






Châu Thạch tôi nhận tập thơ Khơi Xa của Nhã My tặng. Nhìn trang bìa cũng hiểu qua tấm lòng tác giả. Trang bìa in hình một người đàn bà xỏa tóc che phủ biển xanh và bốn câu thơ giãi bày:
Trăng đã úa bên trời quan ngoại
Mây giăng đầy mấy ải non cao
Bước chân thềm lá xanh xao
Khơi xa sóng vỗ bạc đầu nhớ thương.
Mở trang đầu, bài viết của nhà thơ Nguyễn Khôi có chủ đề là “Khơi xa -Nỗi lòng của người con xa xứ” cũng cho tôi có khái niệm về tập thơ nầy. Gối đầu giường đọc nó biết hay. Cầm bút nhiều lần trong bốn tháng để viết về nó không được chữ nào. Rồi một hôm, nhìn qua cửa sổ thấy đàn bướm bay nhẹ nhàng. Ồ! đây rồi phong cách thơ Nhã My: như đàn bướm đang bay. Bướm bay luôn đẹp và thanh thản. Dầu trời nắng hay trời âm u, dầu đi kiếm ăn hay chạy trốn tai họa, bườm vẫn nhẹ nhàng lướt đôi cánh mỏng, bay là là trong không gian. 
Thơ của Nhã My cho tôi cái cảm giác êm ái ấy, như đang nhìn một đàn bướm đang bay.
Nhà thơ Nguyễn Khôi nói về đặc tính cúa Khơi Xa như sau:
- Đó là nỗi nhớ quê bên kia bờ đại dương thương nhớ
- Đó là nỗi hoài niệm tình yêu đầu đời của cái thời mộng mị say sưa.
-Trùm lên cái “hoài niệm” về cố xứ, về tình xưa: thơ Nhã My suốt một đời thơ là cái đau cái buồn về cái kiếp người ( con người Việt Nam đương đại).
Về nghệ thuật sáng tác của Nhã My nhà thơ Nguyễn Khôi nhận xét như sau:
- Là tiếng con tim thâm trầm, tỏa một hồn thơ lên tới cao xanh.
-Một thứ thơ bàng bạc, lãng đảng và một chút ly tao, của một thoáng “trung niên thi sĩ” Bùi Giáng.
- Thơ Nhã My ngôn ngữ tinh luyện, cổ phong với những hình tượng thơ đẹp.
Thiết nghĩ một nhà thơ huynh trưởng đáng kính đã nhận xét thơ Nhã My nhứ thế thì nó nhất định phải như thế rồi. Châu Thạch tôi viết chi thêm nữa cũng chỉ là thừa, chỉ xin viết thêm cảm nghĩ của mình về đàn bướm bay trong thơ Nhã My mà thôi.
Vâng, xin nhìn những cánh bướm bay tư lự vì đang nhớ đến quê hương:
Trùng dương ngọn sóng xa khơi
Chim bay lặng lẽ bên trời buồn chắng?
Dấu trong sỏi đá khô cằn
Bước chân rùa biển mấy lần đi qua
(Tâm cảm)
Qua thơ ta thấy nỗi sầu ly quê trùm lên trên tất cả cuộc đời người xa xứ, dầu cuộc đời đó thành công như cánh chim tung cánh trên trời hay thất bại như con rùa trườn mình qua sỏi đá khô cằn. Tiếng thơ trầm tư như cánh bướm bay nhẹ nhàng và rất thấp nhưng diễn đạt trọn vẹn “về cái đau cái buồn về cái kiếp người ” của “con người Việt Nam đương đại” mà nhà thơ Nguyễn Khôi đã nói. 
Bây giờ hãy nhìn một cánh bướm bay vút lên cao:
Bên trời viễn xứ ngùi trông
Thương về cố lý mà mong tương phùng
Tay đan sợi nhớ mông lung
Nỗi niềm xin gởi không trung đợi chờ…
(Lục bát trên cao)
Vế thơ cho ta nhiều liên tưởng. Thi sĩ có thể vừa đan áo mùa đông mà trong lòng nhớ về cố lý suốt năm nầy qua năm nọ. Thi sĩ cũng có thể vừa đan áo mùa đông mà tưởng như mình đan những sợi tơ trời là biểu tương của nỗi nhớ nhung thầm lặng trong lòng đang giăng khắp một bầu trời. Sự nhớ ở trong lòng qua thơ, thể hiện trên không gian cao rộng. Sợi nhớ như con bướm sầu bi ẩn trú trong lòng vụt bay lên cao và cánh buồn của nó biến hóa thành muôn ngàn sợi nhớ trên cõi mông lung. 
Người nào yêu quê hương mà xa quê hương thì cũng nhớ, nhưng có người nhớ trong chua xót, có người nhớ trong đau thương, đặc biệt thơ Nhã My nhớ quê hương như nhớ người yêu, nghĩa là nó “bàng bạc, lãng đảng và một chút ly tao” như nhà thơ Nguyễn Khôi đã nói. 
Hãy đọc Nguyễn Du trong kiều:
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
Ta thấy chất thơ lãng mạn trong bức tranh vẽ được nổi lòng của kẻ ở trong phòng kín và nổi lòng kẻ đi trên dặm trường. Rồi đọc hai vế thơ của Nhã My ở trên, ta cũng thấy được chất lãng mạn ấy chứa trong nỗi lòng tác giả với quê hương có khác chi người yêu đang nhớ người yêu. Khác chăng là ở đây Nhã My diễn tả người yêu ở chốn khơi xa đang nhớ người yêu ở nhà là quê hương, là cố lý.
Nhã My hoài niệm tình yêu đầu đời cũng đẹp như bướm bay, đúng như nhà thơ Nguyễn Khôi đã nói: Sầu muộn mà không bi lụy, hồn thơ chân thật tình đời, lỡ tình nhưng không hận tình…tất cả chỉ còn “hoài niệm” những nét vàng phai thương nhớ. Hãy đọc một vài đoạn thơ sau đây:
Anh lạc bước gánh linh hồn phong nguyệt
Để đêm tàn ôm giấc mộng phù du
Em thánh thiện bên bờ ao ảo ảnh
Áo xiêm xưa giấu lại vết oan cừu
Mai trở lại thăm vườn cổ tích
Bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu…
( Rơi)
Trong hoài niệm anh vẫn luôn mang linh hồn của gió và trăng (phong nguyệt), em vẫn thánh thiên cho đến khi “trở lại thăm vườn cổ tích” thì đã cuối cuộc đời ( bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu). Vế thơ thất tình đến cùng tận nhưng vẫn hoài niệm tình trong cả áo xiêm và nhớ tình trong gió, trong trăng để nhìn vào quá khứ như đứng trên bờ ao mà nhìn vảo ảo ảnh ngày xưa nhòa trong nước. Đọc thơ tôi liên nghĩ đến một bầy bướm bay bên bờ ao và trong bóng tà huy. “ Bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu” là một tứ thơ tuyệt vời. Tà huy rơi hay nắng vàng rơi buồn hơn ngàn vạn chiếc lá múa thu rơi. Tà huy chỉ rơi vào từng buổi chiều và chỉ nhuộm vàng buổi chiều ấy. Tà huy ở đây nhuộm cả thiên thu là tà huy của đời người, là hình ảnh của người, của tình yêu đi về thế giới bên kía vĩnh viễn. Thơ buồn não nuột nhưng vẫn trong sáng vô biên, nếu không ví nó là bướm đang bay thì không có gì so sánh được.
Ta hãy đọc thêm Nhã My nói về một nửa:
Nửa câu thơ nửa lời mời
Nửa hoa nửa nguyệt nửa đời nửa mơ
Nửa anh hẹn với đợi chờ
Nửa em về với ngây thơ ngọc ngà
Nửa thương giấc mộng đã xa
Nửa neo bến đợi giang hà nước trôi
Nửa chừng mới biết xa xôi
Nửa nghe trống vắng nửa trời nhớ nhau
(Nửa)
Nhớ về tất cả cái không trọn vẹn trong quá khứ nhưng tâm hồn hoài niệm trọn vẹn vì hòa chung với cả đất trời: “Nửa nghe trống vắng nửa trời nhớ nhau”. Tám câu thơ của bài thơ nầy hình dung như tám đàn bướm bay chấp chới càng lúc càng xa và khuất bóng ở bầu trời, để lại sự cô đơn khi thấy mình chỉ còn lại nửa mình.
Trong bốn câu thơ sau đây Nhã My đã cho bóng thơi gian đố kỵ với con người, chẳng khác chi “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen:
Cạn chén một lần ta nhớ nhau
Hồn thơ dĩ vãng khó quên màu
Son môi còn thắm tình trong trắng
Mà bóng thời gian dấu bóng nhau?
( Tâm Không)
Tuy bóng thời gian dấu bóng đôi tình nhân, cho họ chia lía nhau nhưng khó được, bởi vì nhờ sự hoài niệm luôn có trong lòng tác giả nên “Hồn thơ dĩ vãng khó quên màu”.
Trong nỗi nhớ quê hương, trong sự hoài niệm quá khứ như những đàn bướm bay về chốn cũ, thơ Nhã My chất chứa vào đấy nỗi đau của kiếp người. Nỗi đau Nhã My thổ lộ trong thơ là nỗi đau từ kiếp người phiêu bạc xa tổ quốc, xa quê hương:
Em lạc mấy mùa trăng quá khứ
Hồn đi hoang lữ thứ xa đưa
Nhớ thương một mái nhà xưa
Bên hiên tiếng võng mẹ đưa trĩu lòng.
( Khơi xa)
Trong ly tan đó tác giả ngơ ngác vì tình yêu bất ngờ biến mất. Tiếng kêu tình đau cất lên trong thản thốt. Bài thơ “Tình đau’” có 17 câu thơ. Tôi xin mạn phép cô đọng ý thơ còn lại 6 câu:
Người mang tim tôi đi về nơi đâu
Ngàn năm mây bay tình nay đong sầu
Thành muôn thương đau vùi chôn trong nhau
Nhìn theo mây bay người tình ơi về đâu
Chìm trong mưa rơi ngàn đời không nhau
Tình đau.
Bài thơ “Ta Phụ Nhau Rồi” có 16 câu thơ. Tôi xin cô đọng lại còn 4 câu thơ chính:
Đời chia đôi ngã tình không hẹn
Người ở đầu sông ngóng cuối sông
Ta phụ nhau rồi em biết không…?
Hẹn nhau mà có được tương phùng!
“Bài thơ cho người đã xa” có 18 câu. Xin cô đọng lại còn 4 câu chính:
Ước gì lật ngược bể dâu
Tình xưa vẫn chẳng bạc màu tháng năm
Bốn mươi năm cuộc thăng trầm
Trái tim anh vẫn đậm màu thủy chung.
Người viết xin lỗi tác giả và bạn đọc vì đã tự ý cô đọng thơ lại, hầu rút ngắn bài viết, làm cho bạn đọc có thể khái quát ý thơ Nhã My mà không gây sự nhàm chán vì bài viết quá dài. 
Cuối cùng người viết xin mời bạn đọc đến với thơ Nhã My trong vườn thơ Khơi Xa để nhìn nhiều đàn bướm bay, để tâm hồn thư giản, dầu vào đó có lúc buồn, có lúc cô đơn, không có niềm vui trong thơ, nhưng có niềm vui được thưởng thức thơ hay cho mình. Thật vậy, vì đọc thơ Nhã My, nhà thơ thờì danh Kha Tiệm Ly cảm xúc viết được “Cảm Đề Khơi xa” rất tuyệt vời, được đăng ở cuối tập thơ. Bài thơ có một đoạn như sau:
Em đi mang cả khung tời cũ
Mới biết rượu tình cũng đắng cay
Trăm cánh phượng hồng, trăm héo rũ
Ta ngàn đêm nhớ, bấy đêm say
Hay sông đời bên trong, bên đục
Mà sông tình mới bên cạn, bên sâu
Mắt ngày ấy đã khô chưa dòng lệ
Mà từng đêm ta rượu uống đong sầu?
Chẳng đợi thuyền lao vào sóng gió
Mới thấy dòng yêu lắm thác ghềnh
Chẳng trách tình em gây bão tố
Cho thuyền ta mãi cứ lênh đênh ./.

Kính tạm biệt mọi người

CHÂU THẠCH


Nguồn : từ TG Châu Thạch gửi qua facebook của Suonglam.
NM chân thành cảm ơn anh Châu Thạch .và các trang bạn đã đăng tải bài viết này.

NM CHÂN THÀNH CẢM ƠN CHỊ NGỌC ANH ĐÃ ĐỒNG CẢM VÀ VIẾT LỜI KHEN TẶNG 

Ngày 26-2-2015 tôi nhận được tập thơ qua đường bưu điện.Cầm tập thơ trên tay,tâm hồn tôi xúc động vì vui.Là người yêu văn chương nghệ thuật,đây là lần đầu tiên tôi được tặng một tặng phẩm như thế này
Tập thơ trình bày ,in ấn thật đẹp.
Với lời bạt của anh Kha Tiệm Ly.
.....Khơi Xa gồm 99 bài thơ tình với nhiều đề tài khác nhau mà tình yêu đôi lứa của tuổi học trò chiếm số lượng nhiều nhất,xen vào đó là những bài tình yêu quê hương hay nỗi ray rứt về một kiếp người.Nhưng dù với khía cạnh nào,chúng cũng được tác giả phóng bút một cách linh hoạt,làm cho người đọc không kém phần thú vị......
....Thuở học sinh là thuở ngọc ngà đầy hoa mộng....
Hoa vàng từng cánh đong đưa
Ru tôi vào mộng cũng vừa chớm yêu.(Hoàng Hoa)
............
Tình yêu tuổi học trò thường không như ý nguyện,nhưng đó lại là những kỷ niệm theo suốt cuộc hành trình của cuộc đời.
..............
Theo nắng hạ ngàn hoa rơi đỏ
Phủ sân trường còn đó hè ơi (Hè)
..... Và hình ảnh người yêu xưa,khung trời cũ dồn dập quay về đem theo sự nuối tiếc nhớ thương.
..........
Phượng hồng chẳng thấy đùa trong nắng
Chỉ thấy sương sa lạnh cõi lòng (Tâm Không)
.........
Nỗi đau thương chia cách,bùi ngùi kéo dài không chỉ là mười năm,bốn mươi năm mà bất chấp thời gian và không gian
Người đi hoa bưởi hoa cau rụng
Sỏi đá buồn theo bước ngập ngừng (Mười Năm)
...............
Cho nên dù ở phương trời viễn xứ,có một người vẫn ngậm ngùi,thổn thức
Nửa thương giấc mộng đã xa
Nửa neo bến đợi giang hà nước trôi (Nửa)
................
Chưa phôi pha vì tình yêu tan vỡ,người nữ lại thêm một nỗi buồn chia ly mới:xa đất nước,xa tất cả những kỷ niệm thời thơ ấu
Dài tay đếm cạn tháng ngày
Chén sầu uống cạn xót trời tha hương (Tha Hương)
...........
Và để kết thúc cho lời bạt anh Kha Tiệm Ly viết.
Tóm lại,nếu gác ra ngoài dăm ba bài thơ mang chủ đề khác,thì Khơi Xa là một chuyện tình buồn.Nó mượn tay tác giả để thành những vần thơ..........,nhưng với những ý thơ mới lạ,bình dị,êm đềm,đã khiến cho người đọc phải để lại chút bâng khuâng sau khi xếp sách.....
Xin được chân thành cám ơn chị Nhã My đã dành cho tôi một món quà đầy ý nghĩa tình cảm của ngày đầu năm và cũng thật vui khi trên tủ sách gia đình nhà tôi có sự hiện diện một tập thơ mà bạn đã dành tặng

Châu Sơn 3-3-2015
NGUYỄN THỊ NGỌC ANH


Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

TÌNH MIỆT THỨ - THƠ HOÀNG YÊN LYNH






 Ảnh của NM


TÌNH MIỆT THỨ

Khúc dân ca ai hát chiều nay
Theo con nước chồng chềnh sông Cái Lớn
" Bông bần rụng trắng bờ sông
Lấy chồng xa xứ khó mong ngày về ...".

Em theo chồng về tận miệt Cà Mau
Có xa đâu mà đò ngang cách trở
Có xa đâu mà để buồn để nhớ
Em không về ...
Thăm lại bến sông xưa .

Tôi mình ên
Nghe tiếng chim chiều gọi bạn
Khúc lý qua cầu như tiếng thở than
Vắng người xưa bến đợi đôi bờ
Sông nước cũng buồn lây .

Ai về bên xứ Cà Mau
Cho tôi gởi chút tình sầu cố nhân
Bên sông rụng trắng bông bần
Người đi để lại cung đàn dỡ dang
Ơi tình Miệt Thứ đa mang ...


HOÀNG YÊN LYNH
Nguồn : từ email của TG Hoàng Yên Lynh gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn nhà thơ HYL thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

VỀ LÀM CHI NỮA- THƠ NGUYỄN KHÔI






         VỀ  LÀM CHI NỮA ?
  "Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai "
                      -thơ Thôi Hiệu
     Tặng : Đặng Xuân Xuyến
         tác giả bài "Về đi em"
                --------
Ừ, có nhớ...thôi, đừng về em ạ 
Có còn đâu mái rạ, bờ tre
Xóm lên phố đã bê tông tất cả
Đường lấn sân không còn nữa viả hè...
                      *
Ừ , có nhớ...thôi, đừng về em ạ
Ánh trăng mơ ? - đã có điện thay rồi
Trầu cau chỉ còn trong Cổ tích
Mảnh vườn xưa đã theo mẹ về trời...
                       *
Ừ, có nhớ...thôi, đừng về em ạ
Máy bơm kêu xình xịch trên đồng
Chẳng có ai "xịch xòm" tát nước
Nhạc "chát bùm" loa xóm váng đoài đông...
                        *
Ừ, có nhớ...thôi, đừng về em ạ
Đâu còn rừng rợp trắng cánh Cò bay
Tiếng sáo diều chỉ còn trong film ảnh
Còn đâu "cầu Quan Họ" để chia tay...
                        *
Ừ, có nhớ...thôi, đừng về em ạ
Dòng sông xanh trong ký ức thầm thì
đã thành dòng Formosa nhiễm độc lòng quê mẹ
Trai gái làng đang bỏ xứ mà đi...

           Quê đêm 31-7-2016
             NGUYỄN KHÔI

Nguồn :từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài hay.


Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

CHÙM THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ







HỘI TỤ

Đất trời hương muôn thuở
Xanh, mắt xanh núi rừng
Kẻ đá cành hoa nở
Diệu Pháp Hoa thơm lừng.

CHIẾC LÁ

Chở gió sương và nắng
Mặt sân rụng chiều qua
Ta gom thời gian lại
Gởi hương chốn trời xa.


NẮNG MỚI

Chờm lên hương cổ thụ
Giọt sương mai thuỷ tinh
Bên thềm mây tỉnh toạ
Giữa trời đất thanh bình.

NGÔI NHÀ CŨ

Nhuốm bao mùa sương gió
Giữa cuộc bể dâu nầy 
Chợt cánh hoa đầu ngõ
Thoảng hương trời qua đây.

BÚP HOA

Nở giữa bọng đời tinh tuý
Nụ cười toả thơm mười phương
Vi diệu lời truyền Từ Thị 
Hằng sa cát bụi dâng hương.


TÌNH MƯỜI PHƯƠNG

Tiếng chim sâu buổi sáng
Lay động trời mù sương 
Tinh khôi cơn gió thoảng
Hoa cỏ về dâng hương.


MẶC PHƯƠNG TỬ.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

NHỚ QUÁ PHÀ ƠI - KHA TIỆM LY


Kết quả hình ảnh cho HÌNH ẢNH PHÀ RẠCH MIỄU
Hoàng Hôn Phà Rạch Miễu - Bình Luận - Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật





Bài 10. NHỚ QUÁ PHÀ ƠI!
(Loạt bài biên khảo)

Theo tàng thư thì phà Rạch Miễu ra đời từ năm 1924. Lúc đó bến phà đặt tại cuối đường Trần Quốc Tuấn, sau đổi lại là đường Ông bà Nguyễn Trung Long, và bây giờ là Nam Kì Nhởi Nghĩa.

Bấy giờ, đất thưa người ít, phương tiện di chuyển do đó cũng không nhộn nhịp lắm. Chỉ cần mấy chiếc phà chuồi 25 tấn cũng thừa sức làm nhiệm vụ đưa xe, đưa khách sang sông. Chuyện “kẹt xe” ít xãy ra. Vào những ngày gần Tết, lượng xe đậu chờ phà chỉ kéo dài đến đại lí bia BGI (nhà Nhà Văn Hoá Tỉnh) thì đã là chuyện lạ mắt!

Bến phà lúc đó cũng không được rộng rãi và an toàn như sau nầy: “Trái nổi” (cầu phao) nhỏ hẹp và lỏng lẻo lắm! Trên cầu phao là một dàn hình chữ thập bằng cây, nẳm trên những bánh xe nhỏ. Khi xe xuống phà, bốn nhân viên cùng xoay cho một đầu dàn chữ thập nối liền với đầu cầu để xe từ từ chạy xuống nằm giữa chữ thập; và rồi phải xoay cho đầu xe hướng về mỏ phà để xe chạy lên phà! Bởi vậy thời gian phà lên phà xuống khá lâu, khá cực nhọc, và cũng khá nguy hiểm! Chỉ cần tài xế “canh” không ngay chữ thập, hay thắng không “ăn” một tí, thì tai nạn xảy ra như chơi!

Về sau, vì nhu cầu hành khách và phương tiện vận chuyển ngày càng nhiều, nên bến phà phải bỏ điểm cũ (nay có địa danh là “Cầu Bắc cũ”) , mà “chuyển hộ khẩu” về chợ Đồng Xanh , phường 6, để được cải tiến qui mô hơn về mọi mặt: Xe lên xuống chỉ cần chay một mạch từ cầu xuống phà; từ phà lên cầu một cách thong thả, bởi cầu phao nối liền cầu với phà rất rộng rãi, an toàn. Và từ những chiếc phà chuồi 25 tấn, đã được thay bằng những 13 chiếc phà hiện đại 100 tấn, và mấy chiếc 40 tấn, 60 tấn. Thế mà vào những ngày lễ, dịp tết, những chiếc phà nầy dù phục vụ hết công suất của mình vẫn không kham nổi số lượng hành khách xe cộ quá đông (có khi hơn 50 ngàn lượt khách /ngày!). Nạn kẹt xe vài tiếng đồng hồ để chờ qua phà không còn là chuyện lạ.

Bến phà đến đâu là kéo theo sự sầm uất đến đó. Hai dãy nhà hai bên bến phà bày bán đủ mọi mặt hàng cần thiết cho khách vãng lai; lại kéo theo đội quân bán dạo bánh kẹo, thức ăn, nước uống, vé số, bánh mì … cả trăm người nên càng náo nhiệt.

Khi cầu Rạch Miễu đưa vào sử dụng, thì phà ngưng hoạt động (2008), thì không gian bến phà thật tiêu điều, vắng lạnh như “Cầu Bắc cũ” năm xưa!

Thủy trình phà Ràch Miểu tính từ bờ chợ Đồng Xanh, Mỹ Tho, đến bờ Tân Thạch, Bến Tre, khoảng 3km2, là thuỷ trình khá dài; nếu đi phà 100 tấn thì cũng mất trên 30 phút; đó là chưa kể thời gian chờ phà, thời gian lên, xuống. Cho nên mọi người đều ao ước có một cái cầu nối liền hai bờ cho sự giao thông thuận lợi hơn.

Thế mà khi cầu Rạch Miễu hoạt động, thỉnh thoảng người dân ngang qua bến phà cũ, thấy sự hoang vắng, không ai lại chẳng cảm thấy ngùi ngùi thương tiếc những hình bóng những chiếc phà năm xưa!

Những người thường đi phà, họ không sao quên được cảm giác thơ mộng khi bồng bềnh trên sóng nước, nhất là những chuyến phà đêm vắng khách; đứng trên mũi phà mà nhìn về thành phồ Mỹ Tho với những ánh đèn rực rỡ đủ màu; hay nhìn qua dãy cồn Phụng, cồn Thới Sơn, theo những rặng bần ven sông, hàng triệu con đom đóm lấp lánh kêu gọi bạn tình, trông như những hàng cây Nô-el khổng lồ khoe sắc; người nhiều tưởng tượng hơn thì cho giống như những chòm sao của dãy thiên hà bay xuống trần gian trong lúc người dân bên cồn đang chìm trong giấc ngủ!

Phà Rạnh Miễu đã gần một thế kỉ làm sứ mạng đưa khách sang sông. Phà đã “về hưu” khi cầu Rạch Miễu đứng lên thay thế làm nhiệm vụ cao cả ấy. Trong một trăm năm qua, phà đã gắn sâu vào lòng người không biết bao nhiêu kỉ niệm buồn, vui, thương yêu, lẫn… cả bực mình (vì trễ phà, chờ phà!).

Cầu Rạch Miễu được xây dựng nhằm vào sự phát triển kinh tế vĩ mô của đất nước. Không một ai lại không thấy sự lợi ích to lớn đó.

Tuy nhiên, với khía cạnh tình cảm thiết tha đáng quí của người dân, họ không sao quên được ân tình của “kẻ” đã từng âm thầm, chẳng quản mưa nắng đưa người sang sông suốt bao thế hệ. Nhất là những nhà văn, nhà thơ thì tình cảm nầy càng được nhơn lên. Nhà thơ Nguyệt Lãng một lần về quê hương Bến Tre, đã phải ngậm ngùi khi dừng chân trên cầu Rạch Miễu:

“Chẳng còn ngăn kéo nào để giấu,
Ta trút vào sông hết nỗi niềm.
Có cả hồn ta trong chén rượu,
Cuối cùng tiễn biệt chuyến phà quen”

Và:

“Ngày nay đã có cầu Rạch Miễu,
Giờ muốn qua sông hết lụy đò…
Mấy nhịp chênh vênh nghe nín thở
Bàng hoàng để rớt một câu thơ!”

KHA TIỆM LY


Nguồn : từ email của nhà văn KTL gởi lamngoc


Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016

HƯƠNG THẦM - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM








HƯƠNG THẦM 

                     ***
Tôi nhớ anh mắt buồn vương ngấn lệ 
Mái tóc dài lạc lõng giữa bờ vai 
Hai phương trời xa cách một vòng tay 
Trái tim nhỏ đã bao lần đau nhói 

Kỹ niệm xưa có tàn theo mây khói 
Lời yêu thương còn đó giấc mơ đầu 
Hạnh phúc  nhiều ngày hai đứa bên nhau  
Trái tim yêu vẫn rung lên nhè nhẹ 

Má thêm hồng bao lời tình khe khẻ 
Hương vị ngọt ngào đọng ở bờ môi 
Nắng xuân ngập tràn màu mắt tinh khôi 
Vòng tay ấm ru ta miền đất hứa 

Tình tưởng đã trăm năm chung nhịp thở 
Có ngờ đâu duyên đến trước nợ sau 
Cuộc đời còn bao ngang trái bể dâu 
Trời hai phương buồn rơi đầy phiến đá 

Xuân hạ đến thu tàn đông lạnh giá 
Có gì vui ngày tháng hóa dại khờ 
Chút hương thầm bên lối cỏ ngu ngơ 
Áo trắng xưa nhuộm đầy màu lá úa 

       TRƯƠNG THỊ THANH TÂM
                  Mytho

Nguồn : từ email của tác giả Trương Thị thanh tâm gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn T4 đã chia xẻ bài thơ hay.