THƯƠNG HOÀI NGÀY XƯA Thơ : THY LỆ TRANG Nhạc , hoà âm , video : CAO NGỌC DUNG Tiếng hát : TÂM THƯ
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2019
THƯƠNG HOÀI NGÀY XƯA THƠ THY LỆ TRANG , NHẠC CAO NGỌC DUNG
THƯƠNG HOÀI NGÀY XƯA Thơ : THY LỆ TRANG Nhạc , hoà âm , video : CAO NGỌC DUNG Tiếng hát : TÂM THƯ
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019
XUÂN VỌNG -THƠ ĐỖ PHỦ- ĐỖ CHIÊU ĐỨC DỊCH
Chieu Duc
06:36, Th 2, 11 thg 2
Mùa Xuân xa quê, mời đọc lại bài XUÂN VỌNG của Đỗ Phủ .
XUÂN VỌNG
Đỗ Phủ

Năm Chí Đức thứ 2 ( 757 ) đời Đường, Đỗ Phủ bị kẹt lại trong thành Tràng An đã lọt vào tay loạn tướng An Lộc Sơn. Thi nhân nhìn cảnh xuân với tâm tình của một con dân mất nước, núi sông vẫn như cũ, nhưng nước đã mất nhà đã tan, xuân về nhưng cả thành Tràng An đều đượm vẻ thê lương, xúc cảnh sanh tình tạo nên lời thơ cảm khái và bi thương qua bài Ngũ ngôn Luật Thi sau đây...
春望 XUÂN VỌNG
杜甫 Đỗ Phủ
國破山河在, Quốc phá sơn hà tại,
城春草木深。 Thành xuân thảo mộc thâm.
感時花濺淚, Cảm thời hoa tiễn lê,
恨別鳥驚心。 Hận biệt điểu kinh tâm.
烽火連三月, Phong hỏa liên tam nguyệt,
家書抵萬金。 Gia thư để vạn kim.
白頭搔更短, Bach. đầu tao cánh đoản,
渾欲不勝簪。 Hồn dục bất thắng trâm.

CHÚ THÍCH :
1. Quốc Phá : trong Thành ngữ " Quốc Phá Gia Vong ", tương đương với câu nói " Nước mất nhà tan " của ta.
2. Thâm : là Sâu, là Đậm, Ở đây nghĩa là Xanh om tươi tốt.
3. Tiễn : là Ép cho tuôn trào ra. Tiễn Lệ là ứa lệ, là rơi lệ.
4. Phong Hỏa : Đài cao dùng đốt lửa để báo hiệu quân địch tấn công. Ở đây chỉ Chiến Tranh.
5. Để : là Đáng giá, Có giá trị như...
6. Tao : là gãi. Ở đây có nghĩa là dùng các ngón tay để gom tóc lại.
7. Hồn Dục : là Gần như, là Hầu như.
8. Bất Thắng : Ở đây không có nghĩa là Thua ( không thắng ), mà là Không Thể.
9. Trâm : Danh Từ là Cây Trâm. Ở đây là Động Từ, nên có nghĩa là Cài Trâm.
10. Vọng : là Hy Vọng. Ở đây là Trông Ngóng, Mong chờ.
DỊCH NGHĨA :
XUÂN MONG CHỜ
Nước đã mất, nhưng núi sông thì hãy còn trơ đó , thành Trường An vào xuân cây cỏ vẫn xanh om tươi tốt ( vì cỏ cây đâu biết hờn mất nước ). Lòng đầy xúc cảm vì thời cuộc, nên trông hoa nở cũng khiến lệ rơi,Hận vì chiến tranh cách biệt, nên nghe tiếng chim kêu cũng kinh hãi trong lòng. Chinh chiến tràn lan suốt ba tháng nay, tin nhà đều bặt, nên nhận được thơ nhà thấy quý giá như được ngàn vàng. Tuổi già tóc bạc, vuốt thấy đã rụng và ngắn lại nhiều, hầu như không còn búi được để cài trâm nữa !
... Riêng câu 3 và 4 có thể giải là :
Cảm thương về thời cuộc đão điên, nên hoa cũng ứa lệ.
Ly hận của sự biệt ly, làm cho chim cũng cảm thấy kinh hoàng....
Hiểu như trên , lại làm cho ta nhớ đến bài thơ " GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG " của Nhà thơ THẾ LỮ...
" Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan,
Trong lúc gần xa pháo nổ rang.
Rủ áo phong sương trên gác trọ,
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang !
và....
Em đứng nghiêng mình dưới gốc mai,
Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,
Cười nâng tà áo đưa lên gió,
Em bảo : " HOA KIA KHÓC HỘ NGƯỜI ! "

DIỄN NÔM :
Nước mất núi sông còn đó,
Vào xuân hoa cỏ xanh rì.
Đau xót hoa còn rướm lệ,
Kinh hoàng chim sợ phân ly.
Khói lửa mịt mờ ba tháng,
Thư nhà khoắc khoải người đi.
Tóc bạc bơ phờ năm tháng,
Trâm cài chẳng được còn chi !
Lục bát :
Nước mất nhưng núi sông còn,
Thành xuân cây cỏ xanh rờn khắp nơi.
Khi buồn hoa cũng lệ rơi,
Kinh hoàng ly biệt chim trời bay cao.
Lửa binh ba tháng lao đao,
Thư nhà nhận được mừng nào cho cân.
Bạc đầu tóc lại rụng dần,
Lưa thưa khó búi chẳng cần cài trâm !
ĐỖ CHIÊU ĐỨC
06:36, Th 2, 11 thg 2
Mùa Xuân xa quê, mời đọc lại bài XUÂN VỌNG của Đỗ Phủ .
XUÂN VỌNG
Đỗ Phủ
Năm Chí Đức thứ 2 ( 757 ) đời Đường, Đỗ Phủ bị kẹt lại trong thành Tràng An đã lọt vào tay loạn tướng An Lộc Sơn. Thi nhân nhìn cảnh xuân với tâm tình của một con dân mất nước, núi sông vẫn như cũ, nhưng nước đã mất nhà đã tan, xuân về nhưng cả thành Tràng An đều đượm vẻ thê lương, xúc cảnh sanh tình tạo nên lời thơ cảm khái và bi thương qua bài Ngũ ngôn Luật Thi sau đây...
春望 XUÂN VỌNG
杜甫 Đỗ Phủ
國破山河在, Quốc phá sơn hà tại,
城春草木深。 Thành xuân thảo mộc thâm.
感時花濺淚, Cảm thời hoa tiễn lê,
恨別鳥驚心。 Hận biệt điểu kinh tâm.
烽火連三月, Phong hỏa liên tam nguyệt,
家書抵萬金。 Gia thư để vạn kim.
白頭搔更短, Bach. đầu tao cánh đoản,
渾欲不勝簪。 Hồn dục bất thắng trâm.
CHÚ THÍCH :
1. Quốc Phá : trong Thành ngữ " Quốc Phá Gia Vong ", tương đương với câu nói " Nước mất nhà tan " của ta.
2. Thâm : là Sâu, là Đậm, Ở đây nghĩa là Xanh om tươi tốt.
3. Tiễn : là Ép cho tuôn trào ra. Tiễn Lệ là ứa lệ, là rơi lệ.
4. Phong Hỏa : Đài cao dùng đốt lửa để báo hiệu quân địch tấn công. Ở đây chỉ Chiến Tranh.
5. Để : là Đáng giá, Có giá trị như...
6. Tao : là gãi. Ở đây có nghĩa là dùng các ngón tay để gom tóc lại.
7. Hồn Dục : là Gần như, là Hầu như.
8. Bất Thắng : Ở đây không có nghĩa là Thua ( không thắng ), mà là Không Thể.
9. Trâm : Danh Từ là Cây Trâm. Ở đây là Động Từ, nên có nghĩa là Cài Trâm.
10. Vọng : là Hy Vọng. Ở đây là Trông Ngóng, Mong chờ.
DỊCH NGHĨA :
XUÂN MONG CHỜ
Nước đã mất, nhưng núi sông thì hãy còn trơ đó , thành Trường An vào xuân cây cỏ vẫn xanh om tươi tốt ( vì cỏ cây đâu biết hờn mất nước ). Lòng đầy xúc cảm vì thời cuộc, nên trông hoa nở cũng khiến lệ rơi,Hận vì chiến tranh cách biệt, nên nghe tiếng chim kêu cũng kinh hãi trong lòng. Chinh chiến tràn lan suốt ba tháng nay, tin nhà đều bặt, nên nhận được thơ nhà thấy quý giá như được ngàn vàng. Tuổi già tóc bạc, vuốt thấy đã rụng và ngắn lại nhiều, hầu như không còn búi được để cài trâm nữa !
... Riêng câu 3 và 4 có thể giải là :
Cảm thương về thời cuộc đão điên, nên hoa cũng ứa lệ.
Ly hận của sự biệt ly, làm cho chim cũng cảm thấy kinh hoàng....
Hiểu như trên , lại làm cho ta nhớ đến bài thơ " GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG " của Nhà thơ THẾ LỮ...
" Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan,
Trong lúc gần xa pháo nổ rang.
Rủ áo phong sương trên gác trọ,
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang !
và....
Em đứng nghiêng mình dưới gốc mai,
Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi,
Cười nâng tà áo đưa lên gió,
Em bảo : " HOA KIA KHÓC HỘ NGƯỜI ! "
DIỄN NÔM :
Nước mất núi sông còn đó,
Vào xuân hoa cỏ xanh rì.
Đau xót hoa còn rướm lệ,
Kinh hoàng chim sợ phân ly.
Khói lửa mịt mờ ba tháng,
Thư nhà khoắc khoải người đi.
Tóc bạc bơ phờ năm tháng,
Trâm cài chẳng được còn chi !
Lục bát :
Nước mất nhưng núi sông còn,
Thành xuân cây cỏ xanh rờn khắp nơi.
Khi buồn hoa cũng lệ rơi,
Kinh hoàng ly biệt chim trời bay cao.
Lửa binh ba tháng lao đao,
Thư nhà nhận được mừng nào cho cân.
Bạc đầu tóc lại rụng dần,
Lưa thưa khó búi chẳng cần cài trâm !
ĐỖ CHIÊU ĐỨC
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019
CÀ PHÊ BẾN TRE -2019

Tọa lạc phía bên kia cầu Cái Cối thuộc Mỹ Thạnh An , cà phê Làng Văn là một khu caphê vườn rất rộng. Tôi đã đến đây ba lần trong những ngày ở BếnTre ., mỗi lần đến ngồi ở một địa điểm khác mà vẫn chưa hết giáp vòng của quán . Quán có bán thức ăn sáng , khu vườn mát mẻ , quang cảnh đẹp ...Cảm ơn người bạn đã vượt đường xa để mời tôi uống caphê , ăn sáng (và ghi ảnh ) trong những ngày tôi ở quê nhà .
CON ĐƯỜNG TÌNH QUÊ- THƠ HẢI RỪNG
Hai H. Lam
22:35, 21 thg 2, 2019 (4 ngày trước)
tới tôi
CON ĐƯỜNG TÌNH QUÊ
Người chưa quen mà hình như đã gặp
Cũng một lần đâu đó trên quê hương
Đời lãng tử bước giang hồ cùng khắp
Những nẽo đường bao gương mặt thân thương.
Hà Nội ơi! Khung trời nầy Phố Cổ
Vẫn ấm lòng viễn khách dù mưa nắng
Với gương mặt chợt nhìn để mãi nhớ
Giữa đông người tất bật qua ngày tháng.
Ôi sông Hương! Giọng người con gái Huế
Nghe ngọt ngào mát lịm trên bờ môi
Đã nhớ rồi điệu hò đưa nhân thế
Con đường tình một lần còn trong đời.
Về Quảng Nam, Đà Nẳng bao nhịp cầu
Ra biển Đông cát vàng sóng phủ thân
Hội An ơi! Quen em nhớ ở đâu
Để tình dài theo dòng sông Thu Bồn.
Mặt xạm nắng người dân chài Long Hải
Một lần quen khi thuyền về rũ lưới
Cá chẳng nhiều mà cũng vui nắng bãi
Bà Rịa ơi! nôn nao một ngày mới.
Con đường đèo cao nguyên xứ hoa đào
Đồi thông xanh bao tình sử lãng mạn
Vẫn quyến rũ con tim xiết là bao
Đà Lạt ơi! mắt nhìn mà đã hẹn.
Xuôi miền tây áo bà ba hiền lành
Nụ cười duyên óng ánh dòng sông Cửu
Nước theo mùa mà người mãi chung tình
Long Xuyên ơi! lòng vương trong men rượu.
Người chưa quen mà hình như đã gặp
Cũng một lần đâu đó trên quê hương
Đời lãng tử bước giang hồ cùng khắp
Những nẽo đường bao gương mặt thân thương.
HẢI RỪNG
Ngày 30/6/2014
Để nhớ một chuyến về quê
làm giang hồ lãng tử khắp nơi, 2014.
Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019
CHÙM TỨ TUYỆT - RẰM THÁNG GIÊNG KỶ HỢI - THƠ NGUYỄN KHÔI
Khôi Nguyễn
18:14, Th 7, 23 thg 2 (19 giờ trước)
CHÙM TỨ TUYỆT - RẰM THÁNG GIÊNG KỶ HỢI
( Tặng : BNN & LPL)
-------
*1- Hoa Ban nở đường xuân hừng sắc tím (1)
về Từ Sơn ngỡ lạc lối Sơn La
Qua cầu Đuống lòng quê nghe bịn rịn
Thấy sóng xao gợn nỗi nhớ sông Đà.
*
*2- Ra giêng hai vận hành mùa lễ hội
Vạn vạn người chen chúc chốn chùa đền
Lũ cuống tín vái : cầu tài, cầu lộc
Bọn kinh doanh Thần Phật hốt bộn Tiền.
*
*3-Cả thế giới hóng Hội đàm Trump - Ủn
69 năm hé hy vọng Hòa bình
Có "thoát Trung" ...hay vào "vòng tay Mỹ " ?
Dân Bắc Hàn còn lắm nỗi điêu linh.
*
*4- 40 năm mới kể chuyện đánh Tàu
Nhức nhối nào hơn Lão Sơn, Bản Giốc ?
- Học theo Bác, thật khó làm như Bác (2)
Hướng về "lò Bác Trọng" ...ngẫm mà đau.
*
*5- Xuân tết này tránh xem Thơ xả rác
"Thơ bạn Thơ" không hội ngộ bạn bè
- Mừng là Bạn đã lên ngôi " cụ Bát "
Chém gió muôn màu...
Mình lủi thủi về Quê.
---------
(1) Đường từ Gia Lâm tới cầu Đuống trồng nhiều cây hoa Ban tím
xen với cây Bàng lá nhỏ Đài Loan rất đẹp.
(2) Bác Hồ : có Chính sách đối ngoại khôn khéo cân bằng Liên Xô- Trung Quốc...
Quê Từ Sơn 19-2-2019
NGUYỄN KHÔI
Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2019
CHÙM THƠ TỊNH ĐÀM
Đàm Nguyễn Tài
17:10, Th 4, 20 thg 2 (3 ngày trước)
tới tôi

*BÂY GIỜ...
Bây giờ ,
Tôi lại nhìn tôi
Thấy thanh xuân
Sớm đến hồi...hoa râm !
Thấy đời
Trong mắt trầm ngâm...
Cõi xa nào
Đợi bước thầm...
Về quên !
* LÀ EM...
Niềm vui
Có được trong đời
Là em...
Cùng với những lời yêu thương .
Mỗi người
Chỉ một quê hương
Và tình em đó...
Là phương anh về .
*NIỀM RIÊNG .!
( Gởi tặng chị BẢNG ,Sơn Tây , Hà Nội )
Nợ duyên
Đứt gánh nửa chừng
Chị về
Ôm mối tình chung...
Để buồn !
Niềm riêng ,
Nước mắt thầm tuôn
Bao đêm
Đối bóng...
Ngọn nguồn ai hay ?!
*RỐI LÒNG .
( Thân tặng bác GiangThanh Điệp )
Nỗi mình
Thấy vẫn chưa yên
Lại thêm nỗi bạn
Cho nên...rối lòng !
Phận người
Sao mãi long đong !
Tóc xanh
Từ thuở sầu hong...
Bạc rồi !
TỊNH ĐÀM
(TP.HCM VN )
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019
GIAI THOẠI VĂN CHƯƠNG : BÁN TỰ SƯ - ĐỖ CHIÊU ĐỨC
Chieu Duc
16:53, Th 3, 12 thg 2
GIAI THOẠI VĂN CHƯƠNG :
BÁN TỰ SƯ
千里黄云白日曛, Thiên lý hoàng vân bạch nhật huân
北风吹雁雪纷纷. Bắc phong xuy nhạn tuyết phân phân
莫愁前路无知己, Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
天下谁人不识君。 Thiên hạ thùy nhân bất thức quân ?
Có nghĩa :
Ngàn dặm mây vàng nắng úa hanh,
Tuyết rơi gió cuốn nhạn bay nhanh
Đừng sầu trước mặt không tri kỷ,
Thiên hạ ai người chả biết anh ?!
Đó là bài thơ "Biệt Đổng Đại" nổi tiếng của thi sĩ Cao Thích đời Đường. CAO THÍCH 高適 ( 706-765 ), tự là Đạt Phu 達夫, người Bột Hải đất Thương Châu ( nay là Cảnh Huyện tỉnh Hà Bắc ). Ông là nhà thơ biên tái với lời lẽ mộc mạc chất phác nhưng mạnh mẽ, nổi tiếng ngang hàng với Sầm Tham, được người đời xưng tụng chung là CAO SẦM. Ông từng là Quan Sát Sứ của đất Lưỡng Chiết.
Một hôm, Cao Thích đi ngang qua Thanh Phong Lãnh của đất Hàng Châu, đêm ngủ lại một ngôi chùa cổ trên núi, nhìn thấy cảnh trời cao lồng lộng không một bóng mây, ánh trăng thu sáng vằng vặc chiếu xuống dưới dòng sông đang gợn sóng lăn tăn với thuỷ triều đang xuống trông vô cùng gợi cảm... bất chợt gợi hứng hồn thơ, bèn đề một bài thất ngôn tứ tuyệt lên trên vách chùa :
絕嶺秋風已自涼, Tuyệt lãnh thu phong dĩ tự lương,
鶴翻鬆露濕衣裳。 Hạc phiên tông lộ thấp y thường.
前村月落一江水, Tiền thôn nguyệt lạc nhất giang thủy,
僧在翠微閒竹房。 Tăng tại thúy vi nhàn trúc phòng.
Có nghĩa :
Đỉnh núi gió thu lạnh mát người,
Áo tơi hạc lượn ướt sương rơi.
Trước thôn trăng lặn đầy dòng nước,
Phòng trúc tăng thiền vẻ thảnh thơi.
Sáng hôm sau khi từ giả lên đường, Cao Thích đi thuyền trên sông Tiền Đường mới thấy rằng, khi trăng lặn cũng là lúc thủy triều xuống nước ròng sát thì dòng sông Tiền Đường nhỏ lại chỉ còn bằng một nửa lúc nước đầy, nên câu thơ "前村月落一江水, Tiền thôn nguyệt lạc nhất giang thủy" không ổn chút nào cả. Vì "NHẤT GIANG THỦY là Một dòng nước đầy", nên khi Nguyệt Lạc (trăng lặn) thì nước sông chỉ còn có "BÁN GIANG THỦY 半江水 là Nửa dòng nước" mà thôi. Ông trăn trở mãi vì câu thơ có chữ "NHẤT" đó. Cho đến một hôm khi có việc đi ngang qua Hàng Châu, ông bèn lên núi tìm đến ngôi chùa trước kia định sửa chữ NHẤT 一 thành chữ BÁN 半. Nhưng khi đến nơi thì thấy chữ NHẤT 一 trong câu thơ đã được ai đó thêm vào chữ THẬP 十 và HAI CHẤM 丷 hai bên thành chữ BÁN 半 rồi ! Cao Thích vừa ngạc nhiên vừa thích thú, mới hỏi thăm sư trong chùa xem ai đã sửa chữ NHẤT của ông thành chữ BÁN vậy ?
Một nhà sư trẻ mới nói cho ông biết là khi ông vừa đi chẳng bao lâu, thì có một người khách khác đến, đọc bài thơ xong bèn mượn bút mực của chùa mà sửa chữ, và vì người khách nầy có tiếng tăm rất lớn nên nhà chùa không dám cản. Cao Thích hỏi ra thì mới biết người khách đó chính là Lạc Tân Vương 駱賓王, một trong TỨ KIỆT của buổi sơ Đường, bèn chắc lưỡi tán thán rằng : " Qủa là bậc thầy trong chữ nghĩa !". Và cũng vì thế mà người đời kháo nhau rằng : Lạc Tân Vương 駱賓王 chính là BÁN TỰ SƯ 半字師 (ông thầy chữ BÁN) của Cao Thích 高適. Và vì BÁN TỰ 半字 cũng có nghĩa là NỬA CHỮ, nên BÁN TỰ SƯ cũng có nghĩa : Nữa chữ cũng là Thầy !
Và bài thơ trên thành :
絕嶺秋風已自涼, Tuyệt lãnh thu phong dĩ tự lương,
鶴翻鬆露濕衣裳。 Hạc phiên tông lộ thấp y thường.
前村月落半江水, Tiền thôn nguyệt lạc BÁN giang thủy,
僧在翠微閒竹房。 Tăng tại thúy vi nhàn trúc phòng.
Có nghĩa :
Đỉnh núi gió thu lạnh mát người,
Áo tơi hạc lượn ướt sương rơi.
Trước thôn trăng lặn LƯNG dòng nước,
Phòng trúc tăng thiền vẻ thảnh thơi.
BÁN TỰ VI SƯ 半字為師 "Nữa chữ cũng là Thầy" có xuất xứ nên thơ như thế đó !
ĐỖ CHIÊU ĐỨC
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











