CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

AÓ HUYỀN SƯƠNG - THƠ NGUYỄN AN BÌNH






ÁO HUYỀN SƯƠNG


Hãy mang đi chiếc lá cuối mùa đông
Còn sót lại đầu cành cơn bão rớt
Cứa vào tim con sóng vỗ trong lòng
Ngày tháng tận cho đời tôi thấm mệt.

Có gì đâu em đừng buồn đến thế
Dòng sông đi chia năm bảy nhánh sầu
Nào ai biết tôi về tìm hương cũ
Chợt già cùng mưa nắng thuở chiêm bao.

Gió cuốn đi áo huyền sương ngày nọ
Màu tóc mây em thả lửng bên trời
Con đường xa đem theo bao bụi đỏ
Chỉ một lần mãi thương nhớ khôn nguôi.

Đã hẹn nhau về sao chẳng đợi trông
Tôi lên ngàn người xuôi về biển rộng
Gió thổi đầu nguồn mây bay mãi cuối sông
Tình hai đứa mong manh như áo mỏng.

Hãy trôi đi màu tóc xưa đã bạc
Nghiêng vai người từng sợi nhớ sợi thương
Em đã xa xin tình yêu ở lại
Hương thời gian còn thơm áo huyền sương.
22/12/2014

    NGUYỄN AN BÌNH
Nguồn: blog TIENG VIẸT.NET 

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

TRANH TỐ NỮ - THƠ LA THỤY - NHẠC TRẦN NHÀN












TRANH TỐ NỮ
THƠ: LA THỤY
NHẠC VÀ HÒA ÂM: TRẦN NHÀN
CA SĨ: MINH TIẾN
VIDEO CLIP: PHÚ ĐOÀN



                                 TRANH TỐ NỮ

                       Người đứng đó vai gầy tóc liễu rũ
                       Môi bồng bềnh chao cánh võng nghiêng lơi
                       Mắt thẳm đọng sóng hồ thu nhẹ vỗ
                       Chớm u hoài mộng tỏa vút ngàn khơi

                       Thân đọng gió lung linh ngàn phấn bướm
                       Dưới sương mờ diễm ảo nét mi lay
                       Xiêm áo mỏng ủ men tình thắm đượm
                       Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai

                       Ta níu mộng để lòng hoài phơi mở
                       Thoáng ơ thờ , tình vẫn mãi đong đưa
                       Trăng xế bóng , thời gian đành hẹn lỡ
                       Cung tơ trầm đồng vọng nuối âm thừa

                                              LA THỤY


Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

VỀ ĐÌNH BẢNG ẨM TỬU - THƠ NGUYỄN KHÔI









    VỀ ĐÌNH BẢNG ẨM TỬU
      (Tặng : Lê Xuân Quang)
                   -----
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh"
Thánh Hiền tên tuổi bặt đi
Chỉ phường Thánh Rượu tiếng ghi muôn đời.
                     - Lý Bạch
                          *
Rượu Đình Bảng (rượu chui : Quốc lủi)
 đến Nguyễn Tuân, Lê Đạt còn thèm ? (1)
Chỉ một giọt rơi vào cổ họng
đã thấy mùi, hồn bốc lên Tiên...
                       *
Tất niên, lượn về thăm vườn cũ
Ba anh em ngất ngưởng nâng ly
-Nào cạn chén, bõ thời gian khổ
Chú đi B, mất cẳng ,còn về ! (2)
-Nào cạn chén,chú Ba -Ải Bắc
đánh Tàu xong, xuất khẩu làm thuê !
-Nào chén này, rửa đời cơ cực
Ngâm câu thơ lấp lánh Sao Khuê !
                        *
Rượu làng mình đời đời "Quốc lủi"
Chẳng Vua nào cho phép kinh doanh ! ?
"Đi săn Chuột" chẳng ai quản lý
"Món Gà đồng" còn "sạch" ...yên tâm !
Rượu Đình Bảng lâng lâng khí phách (3)
"Quốc túy" đây - Trai Đình Bảng anh hùng
Tổ Quốc gọi : ta lên đường đánh giặc
Hòa bình rồi về xóm làm dân.
                         *
-Ừ, ta lập Công ty, xưởng máy
Kẻ Báng đây, buôn bán kỳ tài
"Đại gia" lắm nhưng không tham nhũng
Làng anh hùng, rất quý con trai.
                          *
-Ừ, xây đời xông pha tiến tới
Nghỉ về làng : Quốc lủi- Cầy tơ
Nào ta cứ nhâm nhi ngất ngưởng
sảng khoái
nào
cùng đọc "Chiếu dời Đô".


            
 NGUYỄN KHÔI
 (Quê Đình Bảng, Từ Sơn, Bắc Ninh- 30-12-2014)


  Ghi chú:    
(1) Nhà thơ Lê Đạt : quê mẹ Đình Bảng, quê cha Á Lữ.
(2) đi B = đi đánh nhau ở Miền Nam 1956-1975
(3) mượn ý thơ Kha Tiệm Ly.

Nguồn: từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn anh Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.
   

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

NĂM MỚI CHÚC NHAU - THƠ NGUYỄN KHÔI

       






    THƠ VUI

       NĂM MỚI CHÚC NHAU

        (Nhái thơ Tú Xương)
                   ----
Ra phố mà nghe chúng chúc nhau
Chúc nhau trẻ mãi nhẵn đầu râu
Phen này ông quyết đi buôn mũ
Muốn ĐẸP phải mua chụp kín đầu.
                     *
Ra phố mà nghe chúng chúc sang
Mua bằng, chạy chức tót làm Quan
Phen này ông nhập toàn xe xịn
Chúng nó tranh mua phải xếp hàng.
                     *
Ra phố mà nghe chúng chúc giầu
Chia nhau "dự án" thiếu gì đâu
Phen này ông mở thêm chứng khoán
Lùa chúng vào chơi...tớ vào cầu.
                      *
Nó lại máu "chơi" cỡ tuổi con
"chân dài", "đĩ đực" ngực môi tròn
Ra mãi ngoại thành xây Nhà Nghỉ
Cưa sừng làm Nghé thỏa tơ non.
                     *
Bắt chước "Xếp", ta chúc mấy lời
Chúc cho bọn ÁC sớm đi đời
Siêu cường, Bành trướng thi nhau chết
Để được an vui cả loài người.
          Góc thành nam Hà Nôi, 1-1-2015
           Nguyễn Khôi- kính chúc...


Nguồn: từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn anh Nguyễn Khôi với lời chúc vui năm mới


Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

KHÚC HAIKU MÙA XUÂN - THƠ NHÃ MY







MÙA XUÂN

Én trên không
Nắng hồng trước ngõ
Áo bay
Dịu dàng dáng nhỏ

Nụ xanh vừa ló
Ngấp ngó hoa vàng
Tiếng pháo

Rượu
Giao thừa
Bóng thời gian... 


       NHÃ MY

NM chân thành cảm ơn các anh chị và bạn bè ghé thăm và gửi lời chúc đẹp Thân kính chúc tất cả mọi người năm mới 2015 nhiều hạnh phúc thành công tốt đẹp.


Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

KIM LŨ Y - NGUYỄN KHÔI








              "KIM LŨ Y" - THƠ XƯA MÀ VẪN MỚI
                      (Tặng : Nguyễn Đăng Luận)
                                    ----------
  Trong  "Toàn Đường Thi" gồm 42.863 bài thơ của 2520 Thi sĩ đời nhà Đường, trong đó số nữ Thi sĩ chỉ có vài ba người thì Nữ sĩ Đỗ Thu (thường gọi là Đỗ Thu Nương) là nổi trội hơn cả với bài "Kim Lũ Y" . Nữ thi nhân xưa hiếm hoi là do thời Phong kiến với chế độ phụ quyền : người phụ nữ chỉ làm nội trợ/ hầu hạ, không được đi học để "tiến vi quan, thoái vi sư" như nam giới ?
   Nữ sĩ Đỗ Thu người Kim Lăng, nhờ tài sắc ở chốn ca kỹ, được Lý Kỳ (740-807) là Tôn thất, cháu đời thứ 8 của vua Đường cao tổ Lý Uyên, đang làm Tiết độ sứ -27 tuổi,ở Trấn Hải mua về là tì thiếp (nàng hầu- vợ bé) từ lúc 15 tuổi.Đỗ Thu Nương thường múa , hát bài "Kim Lũ Y" để mời rượu chồng. Khi Lý Kỳ vướng vào vụ "làm phản" bị giết , vua Đường Hiến Tông đưa Nàng vào cung...nhờ tài sắc, văn hay chữ tốt,giỏi giang và lắm mưu trí, Nàng được nhà vua sủng ái, phong tới "Thu Phi" ? đến đời vua Đường Mục Tông , bà được cử làm Bảo mẫu (mẹ nuôi) Hoàng tử Lý Thấu ( tước Chương Vương). Đỗ Thu Nương là một hiện tượng lạ :xuất thân từ một ca kỹ mà làm nghiêng ngả 2 triều vua nhà Đường.Về sau ,do sự đấu đá nội bộ nên Chương Vương  Lý Thấu bị hạ xuống làm "thứ dân", bà bị đưa trả về bản quán sống nốt quãng đời trong nghèo khổ...Nhà thơ Đỗ Mục có bài thơ "bà Đỗ Thu" cảm khái về thân phận  người phụ nữ tài hoa ấy.

                 KIM LŨ Y
   Khuyến quân mạc tích Kim Lũ Y
   Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì
   Hoa khai kham chiết trực tu chiết
   Mạc đãi vô hoa không chiết chi.
                  Đỗ Thu Nương
                          *
                ÁO KIM TUYẾN
   Khuyên anh đừng tiếc áo thêu vàng
   Khuyên anh nên tiếc thời trẻ trung
   Hoa nở đáng bẻ thì nên bẻ
   Đừng chờ hoa hết, bẻ cành không.
                          *
        Khuyên anh chớ tiếc áo hoa
   Khuyên anh tiếc lấy thuở ta đương thì
        Cành hoa nên bẻ, bẻ đi
   Đừng chờ hoa hết, bẻ gì cành không.
               Trần Trọng Kim   (dịch 1944)

  Đánh giá về bài thơ "Kim Lũ Y" hiện nay có 2 loại ý kiến :
*1- Nhiều người cho đây là một bài thơ xưa rất đọc đáo, hiếm hoi, tuy đã qua trên nghìn năm mà rất hiện đại : bài thơ cảnh báo những người tuổi trẻ phải biết quý tuổi xuân, không lãng phí thời gian, nếu không hậu quả sẽ thảm khốc.
Nói một cách khác : bài thơ khuyên người ta phải biết tranh thủ sống với thời gian thực tại, phải biết giành lấy hạnh phúc (hưởng thụ) ngay khi còn đang tuổi trẻ, đừng chờ đợi (bỏ phí tuổi xuân xanh) mà chạy theo những cái gì ảo tưởng xa vời (thả mồi bắt bóng hão huyền) mà bỏ qua hạnh phúc trần gian hiện có... nghĩa là Bài thơ khá hiện đại ,rất hiện sinh ? !
*2- Có ý kiến phản bác cho rằng "Kim Lũ Y" không phải là Thơ, đó chỉ là những lời giáo huấn khuyên bảo của bậc trưởng thượng đối với người tuổi trẻ "đừng phí tuổi xuân" .Những lời giáo huấn đó xuất phát từ "ý", chứ không phải là "tâm", hoàn toàn không có chút "cảm xúc" nào ? mà "Thơ là cảm xúc"( nói theo Ts. Nguyễn Hưng Quốc ở Úc) : ta đi tìm đồng cảm để phân biệt Thơ với các lọạị hình nghệ thật khác (dẫn theo Phạm Đức Nhì trên T.Vấn& bạn hữu).
     Theo thiển ý của NK : 2 loại ý kiến trên đều có lý theo "hệ quy chiếu" đương đại. Tuy nhiên, đọc "Kim Lũ Y" hôm nay ta nên đưa bài thơ trở về cội nguồn trong bối cảnh lịch sử ra đời của nó. Ta hãy thử xem thêm Thơ của một nữ Thi sĩ cùng thời, cùng giọng điệu :

       LA CỐNG KHÚC
             Kỳ nhị
Mạc tác thương nhân phụ
Kim thoa đương bốc tiền
Triêu triêu giang khẩu vọng
Thác nhận kỷ nhân thuyền.
           Lưu Thái Xuân
(là vợ người ca xướng-con hát, do hát hay nên được Nhà thơ Nguyên Chẩn, bạn của Bạch Cư Dị rất yêu thích).
                 *
       BÀI CA LA CỐNG
             (bài 2)
(Chớ làm vợ những người lái buôn
Thoa vàng và tiền đều thành vật bói toán
Sớm sớm ra cửa sông đứng ngóng
Luôn nhận nhầm thuyền của người khác)
                    *
       Chớ làm vợ khách thương
       Thoa với tiền : đồ bói
        Sớm sớm ngóng đầu sông
        Nhận nhầm thuyền khách tới.
                   Trần Văn Nhĩ  (dịch)

Xét về nguồn gốc thì Thơ ca ra đời từ khi chưa có chữ viết (văn tự), thuở sơ khai
các bậc huynh trưởng dùng Thơ ca để giáo huấn (dạy) con em, để chúng trở thành người chính trực, ôn nhu, rộng lượng, kiên nghị, cứng cỏi mà không thô bạo,giản dị mà không ngạo mạn. Thơ dùng để nói CHÍ (thi ngôn chí), CA (hát)  dùng để ngân dài lời thơ cho nó thấm sâu vào lòng người,Thơ ở trong lòng là CHÍ, phát ra lời là THƠ ( mà CHÍ có nghĩa là "dừng" ở trong lòng nên nó gắn được với 2 chữ "tình" và "ý".
    Vậy "tình" ở đây toát ra từ những lời khuyên (Ý) ,nếu không phải là từ "tâm" (cõi lòng) không có cảm xúc thì làm sao bột phát (xuất thần) ra được một ý mới/ tứ lạ  như Kim Lũ Y ?
   Chao ôi, thơ là ngôn ngữ để truyền đạt một "tình", một "ý",,,nói như Jakobson thì "Thơ là ngôn ngữ tự lấy mình làm cứu cánh", yêu Thơ là yêu hình tượng Thơ đẹp, lời nói diễm lệ và sống động...chính từ những lẽ đó mà bài thơ Kim Lũ Y dù đã trên nghìn năm , nay đọc lên ở vẫn  thấy xao xuyến trong lòng, nó S.O.S với ta : sống sao cho thích ứng với thời cuộc- thời "cơ chế thị trường" này để mưu cầu hạnh phúc một cách thiết  thực, đừng phí hoài tuổi xuân.
         Góc thành nam Hà Nội , 30-12-2014
                       NGUYỄN KHÔI

Nguồn: từ email của TG Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn anh Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài viết hay

******

Nhã My đồng ý với anh Nguyễn Khôi khi xét một bài thơ (hay một tác phẩm) phải đặt nó nó vào bối cảnh xã hội lúc xuất xứ.
Một bài thơ ngắn như Kim Lũ Y tuy ngôn từ chưa chảy chuốc nên chưa đạt được mức độ truyền cảm của thi tứ, nhưng nó đã thoát ra được ''tiếng lòng'' ,cái tâm trạng của người phụ nữ nuối tiếc hạnh phúc của tuổi xuân thì , nhứt là trong một xã hội phong kiến đương thời , người phụ nữ phải tự đè nén cảm xúc và khát vọng chờ đợi  yêu thương , ít ai dám ''xuất ngôn'' như vậy. Phải chăng đây là   ''tiếng kêu'' đòi hỏi nữ quyền , tiếng kêu phát xuất từ một ''tâm ý'' của người phụ nữ ý thức ở một thời  cổ xưa hủ lậu mà cho tới ngàn năm sau mới được thực hiện như một khẩu hiệu của thời hiện đại :''Hãy nhớ rằng chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian ".

...
Đồng tâm trạng với người phụ nữ sống trong xã hội phong kiến phụ quyền , người phụ nữ không có quyền quyết định hôn nhân và hạnh phúc thì ''cô gái bình dân'' của ca dao VN cũng đã có lần than thở khi người yêu đã đến trể (vì nghèo không đủ tiền nạp lễ theo phong tục xưa) để duyên phận phải chịu cảnh phũ phàng:

Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng
Như chim vào lồng như cá cắn câu
Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào ra...
NM

         

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

HỎI VU VƠ-THƠ HẠT CÁT




Ảnh Tác giả HẠT CÁT


HỎI VU VƠ


Mây đông cuốn em đi
Lạnh thấm từng nếp áo
Gió bấc chợt ùa về
Bốn, năm phương nhộn nhạo.


Hơi ấm nào cho em
Khi mùa đà cạn kiệt?!
Ánh lửa nào cho em
Khi lụi tàn ngọn nến?!
...


Em thong dong cõi không
Trời xui ai đứng đó
Em thảnh thơi cửa Thiền
Đất khiến ai thành gió.


Em ngược tìm ngàn xưa
Sợi duyên tơ xe dệt
Em trôi về muôn sau
Giọt nợ tình ngưng kết.


Gửi dịu dàng hơi gió
Về hoàng hôn đuốc hồng
Gửi lung linh trăng bạc
Cho bát ngát hừng đông.


Tào khang xưa không hẹn
Cũng duyên Tấn, nợ Tần.
Tây Sương mai không nguyện
Cũng nghiệp Phan, kiếp Trần.


Ta cầm ngang nét nghĩa, 
Ta thắt dọc chữ tình.
Chắc rằng vu vơ ấy
Là không - sắc riêng mình!



        HẠT CÁT
Nguồn: dieusinh.blogspot.com