CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

XUÂN - THƠ NGUYỄN KHÔI





XUÂN

''Đình tiền tạc dạ nhứt chi mai''
 (Thiền sư Mãn Giác)

Xuân chẳng chờ ai - Xuân đợi ai ?
Mà ta thao thức suốt đêm dài
Ngoài hiên gió ấm xào cành lá
Một tiếng chim gù , một đóa mai


Ấy ai biệt mãi phương trời tuyết
Vương lại tình quê ánh Lộc Vừng
Tiếng quốc hoài đêm còn rỏ máu
Mà lòng tưởng một vẫn chia hai


Thương người đi mãi , Ta quên bẳng
Một chén trà thơm thoảng hơi người
Sương khói bồng bềnh hồn du tử
Xuân đến , Ờ Xuân. Thương nhớ ơi!

Quê xuân 2016
NGUYỄN KHÔI


BÀI ĐỒNG CẢM


NHỚ XUÂN
(Kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi)


Đã biết Xuân  về chốn quê xa
Cành mai nụ biếc sắp ra hoa
Hương xuân ngào ngạt mùi bánh mứt
Ánh xuân theo nắng ấm chan hòa

Xuân tới lòng ai vui như Tết
Quê người tuyết vẫn đổ , sương rơi
Mà mơ tiếng của chim gù hót
Nhớ , nhớ , thương thương đến nghẹn lời!

Người đi vẫn nhớ mùa Xuân cũ
“Một chén trà thơm thoảng hơi người’’
Chợt thấy hồn Xuân trong sương tỏa
Nhớ gió chướng về , hương  Tết ơi!

NHÃ MY





Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM chân thành cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi đã chia xẻ một bài thơ hay, cảm ơn bạn đọc blog NM ghé thăm và ghi cảm nhận
Thân quý,

TÌNH XUÂN-NHÃ MY





TÌNH XUÂN
Thơ NHÃ MY
Chép ảnh SONG NGỮ TRẦN

Em về áo mỏng sương che
Mùa xuân hoa lá lắng nghe bồi hồi
Chừng như mây cũng ngừng trôi
Nhẹ tênh đứng giữa đất trời gió bay
Chút hương còn đọng bên này
Thổi qua bên ấy cho gầy nhớ thương
Ru em lá cỏ bên đường
Khép mi để nắng vấn vương xuân tình

             NHÃ MY


BAÌ ĐỒNG CẢM

Song Ngữ Tran09:20 Ngày 28 tháng 10 năm 2013
(Cảm nhận qua bức tranh thơ )

TÌM 
Ta về tìm lại chiều nay
Sao em nhan sắc hao gầy mỏng manh
Ta tìm một thoáng xuân xanh
Sao em giản dị yên lành dấu mơ
Ta tìm đôi chút hồn tơ
Sao em cất mãi bến bờ xa xăm
Ta tìm một chút mông lung
Sao em lại ẩn muôn trùng trong ta

***


Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

LÊ ĐĂNG MÀNH - THƠ VÀ THƯ PHÁP - KHA TIỆM LY





Kết quả hình ảnh cho lãm nguyệt hiên
TG Lê Đăng Mành     và   Kha Tiệm Ly



LÊ ĐĂNG MÀNH - THƠ VÀ THƯ PHÁP

Lời bình Kha Tiệm Ly


Bấy lâu nay, đọc những bài thơ Đường Luật rất chững chạc và xem những bức thư pháp của Lê đăng Mành, tôi cứ đinh ninh tác giả phải là một người lớn tuổi; nào ngờ, đọc những dòng tự giới thiệu rất đơn sơ của tác giả, tôi mới biết là anh còn trẻ: " Sinh năm 1953, quê ở Hải Lăng, Quảng Trị. cựu học sinh trường Phan Sào Nam và Hàm Nghi, Huế ".Thế thôi, anh cho biết về mình chỉ có thế. Vậy mà anh đến với thơ, với bạn thơ, với cuộc đời bằng cả tấm lòng bao la, trân trọng không dễ gì tìm được trong xã hội ngày nay. Hãy đọc bài XIN THƠ mở đầu tập thơ Đường luật của anh:
XIN THƠ
Quý Tỵ chắc đây cạn số rồi
Bến bờ ngắc ngoải kiếm bè bơi
Tập mài thư pháp dâng trao bạn
Học chuốt chữ câu kính hỏi người
Còn thở: ngửa vay sương mặt đất
Tắt hơi: cúi trả gió gầm trời
Có ai thương cảm xin mời họa
Chín suối quảy về rỗi đọc chơi.

Gắn bó với thơ văn, thư pháp, trân trọng bạn thơ, yêu mến, biết ơn cuộc đời, khiêm cung trong ứng xử, vui vẻ, lạc quan...Thái độ sống gói gọn trong bài này, được thể hiện đậm nét, trải rộng trong suốt tập thơ Đường luật của anh. 
Nổi bật nhất trong các tác phẩm của anh chính là QUAN NIỆM SỐNG thật nghiêm túc vì nó ảnh hưởng sâu đậm Phật Pháp,với Nho học,nên giá trị đạo đức cơ bản  luôn được tôn trọng ,chúng được thể hiện không qua những lời rao giảng khô khan mà như những lời tâm sự , chia sẻ chân tình. Nói với người mà trước tiên là tự nhắc nhở mình:

Lúc khổ cùng san lời dịu ngọt
Khi giàu hãy nhớ thuở lầm than.
( Khuyên mình )

Hãy tẩy si mê ngời ngõ tánh
Xin chùi sân hận thoáng vườn tâm.
( Xuân cát tường )

Dưỡng bón mầm bi ngời quả thiện
Trồng gieo nụ trí rõ nhân lành.
( Ngũ độ thanh thi )
Hãy dừng tráo trở khi đang thế
Hãy giảm quắt quay lúc mất thời.
( Hãy )

Sống trong sạch, đàng hoàng, không bon chen vụ lợi, giữ lương tâm luôn yên ổn:

Mặc người tráo trở tay ngoa ngoắt
Kệ kẻ tranh giành miệng đãi bôi.
( Chia sẻ )
Hãy tránh xô nhau tìm địa vị
Chớ hùa đẩy bạn khỏi nhà quan.
( Khuyên mình )

Luôn tâm niệm trong lòng như lời tự nhắc nhở thường xuyên:

Nuôi tâm sáu khắc gìn không niệm
Dưỡng ý bao thời giữ lặng im.
( Chính đây )

Tu tâm dưỡng tánh cho mình để có thể sống tốt hơn, chan hòa cùng mọi người, có ích lợi cho đời, cho xã hội hơn. Một tư tưởng vị tha rất rõ nét:

Vào đời vô ngã luôn chăm chút
Học đạo vị tha mãi khắc răn.
( Khuyên mình )
Gieo trồng bác ái đi muôn ngã
Gởi gắm từ bi đến mọi người
( Nụ cười nhân ái )
Hãy cấy từ bi cùng mặt đất
Hãy gieo bác ái khắp gầm trời
( Hãy )

Đứng đắn, nghiêm túc là vậy mà lại vui vẻ, lạc quan biết bao:

Cửa hư không mở - xuân còn mãi
Chín suối chưa về - cứ thảnh thơi
( Qua rồi năm tuổi )

Sáu mươi hai tuổi đã dôi xuân
Nghe chồi rạo rực nụ tầm xuân 
( Tầm xuân )
Ngay cả trước cái chết vẫn ung dung , cười cợt và không chuộng xa hoa hình thức:

Mừng chết ung dung tiện mọi bề
Khỏi rình rang thổi...tọ...tì...te..!
( Trăng trối )

Mừng và ung dung trước cái chết, xưa nay chắc ít ai được như anh, phải là người thấm nhuần lẽ vô thường trong trời đất.
Và hơn thế nữa, anh còn rất bình tĩnh vị tha khi quyết định hiến tặng thân xác mình để phụng sự cho y học:

Nhục thân xin hiến cho y học
Tro cốt đem về bón đất quê.
( Trăng trối )
Một thái độ sống vô cùng cao đẹp!
Yêu thơ, làm thơ, xin thơ...đến khi chết thì thanh thản quảy thơ theo để đọc:

Chín suối quảy về rỗi đọc chơi!
( Xin thơ )

Thật dễ thương làm sao! Và cũng thật tự nhiên khi tác giả xem cái chết chỉ là sự quay về !...
Ở Lê Đăng Mành, chúng ta tìm thấy lòng yêu thơ thật say đắm. Anh đến với thơ bằng cả tâm hồn, niềm đam mê và sự trân trọng:

Tập mài thư pháp dâng trao bạn
Học chuốt chữ câu kính hỏi người
( Xin thơ )

Tập, học, dâng trao, kính hỏi...Văn thơ đối với anh như một người bạn tri âm, lúc nào cũng tương kính như tân.

Nâng bút xin ngồi xuống chiếu chơi
Thú vui đài các nhất trên đời
( Chiếu thơ )
Chơi thơ thì phải có bạn thơ, nhất là với thơ Đường Luật thì bạn xướng họa là không thể thiếu được. Hơn ai hết, nhà thơ Lê Đăng Mành là người vô cùng trân trọng tình bạn: 

Thiếu bạn sách cầm không thích đọc
Vắng người trà rót chẳng buồn nâng
( Tầm xuân- LĐM)

Những câu thơ sau đây làm ta liên tưởng đến những vần thơ tha thiết của Nguyễn Khuyến:

Thơ muốn viết đắn đo chưa viết
Viết cho ai ai biết mà đưa
( Khóc Dương Khuê- Nguyễn Khuyến )

Cùng bạn bình thơ, với Lê đăng Mành, chẳng khác được nhập vào cõi tiên:

Tao nhân bút thẳng xa đường tục
Mặc khách văn bình nhập cõi tiên
( Hạo khí )

Không những yêu quý bạn thơ, ở nhà thơ Lê đăng Mành , ta còn tìm gặp lòng yêu thương thiết tha dành cho nhân loại, cho cõi đời, cho cuộc sống :

Đất trời hào phóng cho hơi thở
Trăng gió bao dung tặng tiếng cười 
( Qua rồi năm tuổi )

Tan hợp trùng trùng như sóng bủa
Thì xin san sẻ chút tình thương
( Cảm tàn thu )

Với người khổ cực cần tao nhã
Cùng bạn sang giàu giảm thiết tha
( Nguồn tâm )

Cao và xa hơn là sự gắn bó thiết tha, tình yêu quê hương nồng nàn dù đó chỉ là mảnh đất miền Trung nghèo xơ xác:

Bão quơ phên liếp bao chua xót
Lũ quét chiếu manh bấy đọan trường
( Chiều đông )

Ảm đạm thềm xưa giàn nhện bủa
Đìu hiu vườn cũ nốt gà đưa.
( Mưa xuân )

Mặc xuân dẫu Tết vẫn ra đồng
Trời rét mưa dầm chắng áo bông
( Quê nghèo )

Nghèo khó giao thừa xin đạm bạc
( Quê nghèo )

Cuộc sống ở chốn quê nhà nghèo là thế mà thái độ của nhà thơ vẫn rất an nhiên tự tại:
Thong dong tiêu sái giữa miền quê
( Thanh thản )

Trong hoàn cảnh nào, nhà thơ cũng giữ cho mình thài độ ung dung, bình thản mang đậm phong cách thiền:

Huơ gậy rong chơi tỏa vị thiền
Mặc đời tráo trở vẫn như nhiên.
( Thiền tuệ )

Tánh vốn không ham chỗ rộn ràng
Gần bùn sắc vẫn ánh thường quang
( Sen )

Thường quang - ánh sáng thường chiếu của Đức ADi Đà - phải chăng chính tác giả Lê Đăng Mành đã thấu hiểu, thấm nhuần cái ánh sáng diệu kỳ ấy để có thể cảm nhận được:
Ngay giữa tang bồng soi tánh Phật
Chính trong lãng tử giấu Di Đà
( Nguồn tâm )

Đi giữa vô thường tâm sắc tĩnh
( Bạch mai hoa )

Những ước chan hòa cây hạnh nở
Còn xin thẩm thấu nụ lòng nhân
( Thư pháp )

Tóm lại, thơ Lê Đăng Mành mang nhiều triết lý Phật giáo, pha một chút Nho học nên quan niệm, thái độ sống thật nghiêm túc, khiêm cung, nhưng không thiếu tính vị tha, độ lượng… Tất cả được Lê Đăng Mành chuyển tải qua những bài thơ Đường với một bút pháp dù không thể nói là cao siêu nhưng thật vững vàng, nhẹ nhàng, nhuần nhuyễn cũng không kém phần thi vị.


KHA TIỆM LY
99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
Email: khatiemly@gmail.com



Nguồn : từ email của Lê Đăng Mành gởi lamngoc.
NM cảm ơn Kha huynh  và Lê huynh .

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

CÒN THƯƠNG RAU ĐẮNG- NHÃ MY






CÒN THƯƠNG RAU ĐẮNG

TÙY BÚT
(Bài đã đăng trong blog Yahoo 2011)


      


      Rau đắng ở đây là rau đắng đất, một loại rau mọc dại ở sau hè.Hè ở đây cũng không phải là mùa hè  (mùa hạ ) mà là cái hè nhà . Thường thì nhà ở thôn quê có một mảnh đất không rộng lắm, một thẻo đất nhỏ ở phía sau   nhà, hoặc xung quanh nhà, rau đắng mọc ở đó .Nó khác với loại rau đắng mọc ở vùng xăm xấp nước được gọi là rau đắng biển, có cọng tròn thuôn dài, lá hơi to thường thấy bán nhiều ở ngoài chợ. Người ta ra chợ mua rau đắng biển về để ăn sống, luộc , nấu canh hoặc xào…Rau đắng đất lá nhỏ , cọng nhỏ,có nhiều cành đâm ra mọc  bò ở trên mặt đất, có những hoa nhỏ li ti màu vàng. Thường thì người ta chỉ cần nhóm các cành lại và nhổ cái rễ chánh lên khỏi mặt đất là được nguyên một dề rau ,to nhỏ là tùy ở bụi rau tốt hay xấu .Rau đắng đất  đắng hơn rau đắng biển và ít khi thấy bán ở ngoài chợ.
Nhớ lại thuở chúng tôi còn nhỏ , sau mùa gặt, đất ruộng khô queo và bị nứt từng lằn nhỏ, là lúc rau đắng đất mọc đầy. Nhưng có lẽ ít người mặn mà với loại rau mọc dại này. Người ta thường thích các loại rau khác dễ ăn hơn như rau má, rau ngỗ, rau sam , rau càng cua,rau dừa, rau trai, rau muống , bông súng…mà hồi đó cũng mọc dại đầy đồng. Hoặc là thường hay đi tìm những loại rau để nấu canh gọi chung là rau tập tàng như rau dền, mồng tơi, chùm ngót, bình bát,  cải trời ,chùm ngây, nhãn lồng…Riêng chỉ có bà tôi là mê rau đắng đất.Và cứ tới mùa hè là bọn nhỏ nhà tôi nghe lịnh của bà ra ruộng tìm rau đắng đất. Chúng tôi nhổ rất nhiều rau gom thành từng đống trước sự ngạc nhiên của nhiều người khác. Và đống rau đắng đất đó được mang về để nấu cháo. Cháo ở đây cũng không giống cháo cua, cháo gà ác, cháo cá…hiện nay bán ở các nhà hàng ăn kèm với các loại rau như rau má , mồng tơi, rau đắng biển…

          

       Rau đắng đất mang về rửa sạch, phần đọt non rất ít được lặt riêng để ăn sống hoặc nấu canh. Canh rau đắng đất cũng phải biết cách nấu nếu không thì ăn rất đắng. Thường thì người ta nấu canh rau đắng với thịt heo bầm nhuyễn (lúc đó ngoài chợ chưa có bán loại thịt heo xay sẵn), tôm hay tép. Phải nấu nước canh trước . Thịt heo bầm nhuyễn ướp với gia vị nước mắm, bọt ngọt, tiêu , hành. Bắt chảo mở nóng lên phi với tỏi thơm phức rồi bỏ thịt vào xào sơ qua, sau đó đổ vào nồi nước, nêm nếm vừa ăn là đã có được một nồi nước canh . Tôm thì cũng quết nhuyển ướp gia vị rồi múc thành từng viên nhỏ bỏ vào nồi nước nấu canh, tép con nhỏ chỉ cần đập dẹp. Đọt rau đắng rửa sạch ,phải kỹ để không bị dập,sau đó chia thành từng nhúm nhỏ bỏ vào tô. Nước canh còn đang nóng hổi đổ vào tô đựng rau. Rau vừa chín tới còn nguyên màu xanh trong tô canh lại được rắc thêm hành , tiêu , nước canh ngon ngọt  hơi có chút đắng và thơm của vị rau, chất béo của  mỡ ,  chỉ nhìn thấy đã phát thèm. Mỗi tô canh chỉ đủ cho một , hai người ăn, nếu có nhiều người thì làm nhiều tô. Bà tôi giải thích không nên bỏ rau vô nấu chung một nồi canh vì  rau chín quá hoặc khi thọc vá múc ra tô, dạo qua dạo lại nhiều lần canh sẽ bị đắng. Rau đắng đất còn được nấu với cá, đặc biệt là cá trê vàng.Cá trê vàng thịt thơm , mềm , béo thường được kho tiêu , kho gừng, nướng hoặc chiên dầm với nước mắm gừng. Phải là dân sành ăn mới nấu canh , nấu cháo với cá trê vàng vì khi rỉa cá ra chỉ lấy được một phần ít thịt còn hai bên vi cá có xương nhỏ phải bỏ ra. Bà tôi thường nấu canh rau đắng đất với các loại cá nước ngọt như cá lóc , cá rô , cá trê vàng…và đó là một nồi canh ngon đặc biệt. Cá làm sạch đem luộc lấy nước ngọt, sau đó rỉa cá ra lấy phần thịt bỏ xương rồi đem ướp với gia vị không cần xào (vì sợ cá bị nát) rồi đem nấu canh với trái bầu non,nêm nếm vừa ăn và đem canh này chế vào tô riêng đã có đựng sẵn đọt rau đắng.Loại canh hỗn hợp này rất là ngon đặc biệt vì nấu với trái bầu đã ngọt sẵn nên át được vị đắng của rau khiến rau đắng cũng …ngọt luôn ! Múc một muỗng canh hoặc bưng chén canh lên húp sẽ thấy được cái vị ngọt của cá, của bầu, vị thơm của mùi rau đắng, thấy được cái mùi hấp dẫn, cái hương vị ngọt ngào của bữa ăn dân dã vô cùng ngon đặc biệt.

       

Sau khi tận dụng phần đọt non để ăn sống hoặc nấu canh thì bụi rau đắng đất được đem phơi nắng cho thật khô rồi đem đốt để lấy tro. Thường thì người ta dùng một cái thau nhôm cũ, cái nồi cũ hoặc cái chậu sành rồi bỏ rau khô vào , sau đó châm diêm quẹt đốt cháy thành tro. Tro này đem ngâm nước để cho lắng xuống, lọc lấy phần nước trong có màu hơi vàng và thơm. Nước tro đổ vào nồi gạo để nấu cháo. Cháo nấu bằng nước tro này sẽ có màu hơi vàng, mùi thơm đặc biệt và không đắng. Một chút vị mặn của nước tro, mùi thơm  của rau đắng khô với chất gạo mềm , nhuyễn , béo  ngậy ,sẽ là một món cháo đặc biệt ngon. Người già , bịnh thì thích ăn cháo loảng, còn bọn trẻ thì thích quậy cho gạo nát nhừ thành bột và nấu thành một loại cháo đặc giống như bánh đúc.Xắn cháo ra từng miếng rồi chấm với đường cát, nước đường hoặc ăn với đường thẻ, đường tán giống như một loại bánh thơm ngon ,vừa no lại vừa đơn giản. Bà tôi vẫn thường dự trữ chất tro rau đắng để nấu cháo đãi bà con ở thành phố về chơi quê , còn riêng tôi , mỗi khi đi học ở xa về thường hay lặn lội ra đồng tìm hái rau đắng vì thèm ăn tô canh bầu , cá trê, rau đắng thật ngon .
        Xa quê đã mấy chục năm trở về . Đồng ruộng bây giờ làm suốt mấy mùa, đất lúc nào cũng ngập nước, chỉ còn thấy đàn vịt con lội len theo gốc lúa tìm mồi. Lật đật chạy ra sau hè thì bờ hè cũng được dọn sạch sẽ , đổ đất phân để trồng các loại rau thơm , hành , ngò , họa hoằn lắm thì chỉ còn loe hoe vài cụm cỏ nhỏ mọc hoang.Không tìm đâu được những bụi rau đắng ngày xưa ! Trở vô nhà nhắc thằng em về nồi cháo rau đắng mà bà thường nấu ngày còn nhỏ, thằng em buồn buồn trả lời làm gì có rau đắng nhiều để đốt lấy tro!
       Nhớ và thương lắm loại rau mọc dại ngày nào ! Tiếng máy hát nhà ai như nhắc nhở '' ngồi một mình , nhớ lũy tre xanh , dạo quanh khung trời kỷ niệm , chợt thèm rau đắng nấu canh !'' (xin cảm ơn tác giả bài hát ''Còn thương rau đắng mọc sau hè'' )

NHÃ MY –SƯƠNG LAM



Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA- HOÀNH TRẦN,NHÃ MY



Kết quả hình ảnh cho ẢNH HỌC TRÒ


CỨ MÃI LÀ XƯA


Nhắc lại ngày xưa quá ngọt ngào,
Sân trường lớp học thật xôn xao,
Câu thơ mực tím thay lời nói
Điệu nhạc ngày xanh thế mắt trao.
Tình ngỡ ngàn năm luôn bền bỉ,
Yêu từ muôn kiếp chẳng lao đao.
Ai ngờ tất cả đều như mộng,
Tiếc nhớ nhiều khi cứ cuộn trào.

HOÀNH TRẦN
18/11/15

Họa:

CHIA LY

Cất bước chia ly mắt nghẹn ngào
Bạn bè thân thiết vẫy tay trao
Bút nghiên bỏ lại hồn lưu luyến 
Áo trắng nhìn theo mộng xuyến xao 
Binh lửa người đi đời  chẳng hẹn 
Nỗi lòng kẻ ở lệ tuôn trào
Trường xưa lớp cũ đành xa cách 
Thề nguyện làm chi để xót đau !

NHÃ MY


Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

TÓC CON GIỜ ĐÃ HOA RÂM -THƠ KHA TIỆM LY






 Ảnh TG Kha  Tiệm Ly


TÓC CON GIỜ ĐÃ HOA RÂM

(Cho con trai đầu lòng)


Khi cánh chim chập chờn trong bão tố,
Đành phải giã từ biển rộng trời cao.
Mộng tung mây đã rơi vào quá khứ,
Đối mặt cuộc đời năm tháng lao đao.

Con theo ba lên rừng làm rẫy,
Ao ước bình thường chỉ có trong mơ.
Nắng sớm chiều mưa, đời con cũng vậy,
Cuộc sống phũ phàng đốt cháy tuổi thơ.

Hột bắp, củ khoai theo ngày đói khổ,
Gà trống nuôi con trăm thứ vụng về.
Áo con rách vá miếng xanh miếng đỏ,
Tay ba vụng về nên mũi nhặt mũi thưa!

Nước suối, rau rừng đói no đấp đổi,
Cố dạy cho con nên vóc nên người.
Bếp lửa thay đèn nhói lòng trăn trở,
Nghe con đọc bài mà bụng chẳng hề vui!

Thấy con đọc  bài mà thương thương tội tội:
Bảng giấy là nền, phấn bút là than!
Sách vở cùa ba đã thành tro thành khói,
Thời cuộc đổi thay, chữ nghĩa trút hơi tàn!

Bán chữ mua cơm bằng những vần thơ sót lại,
Chẳng  biết theo thời, nên đổi được mớ rau!
Con lớn lên tiếp theo đời khổ lụy,
Nắng gội sương chan nên tóc sớm hai màu!

Ba lê lếch kéo theo đời lận đận,
Bốn mươi năm trời, bao cuộc bể dâu!
Ba tóc trắng đã đành cho số phận,
Con tóc hai màu ba mới thấy lòng đau!


KHA TIỆM LY
12. 2015

Nguồn: từ email của tác giả Kha Tiệm Ly gửi nhamyngocsuong
NM cảm ơn anh Kha Tiệm Ly đã chia xẻ một bài thơ tình cảm rất cảm động cùng cảm ơn bạn đọc blog NM ghé thăm và ghi cảm nhận
Thân quý,


Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

BIỂN ĐÊM- THƠ NHÃ MY



               





                             BIỂN ĐÊM



               Đêm nay lại về phố biển
               Cát còn ẩn dấu chân xưa?
               Ngập ngừng từng con sóng vỗ
               Nghe như tiếng vỡ bao mùa

               Bóng dừa nghiêng che kỷ niệm
               Một mình khẻ gọi biển ơi
               Bọt sóng trào dâng ảo ảnh
               Nhớ thương tha thiết muôn đời

               Vầng trăng như chừng đi lạc
               Để buồn con nước xa khơi
               Ánh vàng chìm trong mây phủ
               Lấp che ánh mắt lạc loài
           
               Dưới kia biển xanh vẫn hát      
               Trùng khơi gõ nhịp chơi vơi
               Nghẹn ngào giấc mơ ngày cũ
               Sương rơi phủ áo ngang đời                            
    
               Biển xanh vẫn nồng vị mặn
               Tóc xanh nay đã bạc rồi
               Một mình nghe cay bờ mắt
               Biển tình xa tít mây trôi     …
       
                         NHÃ MY


NM cảm ơn quý trang bạn đã đăng bài cùng quý độc giả của Blog NM ghé thăm và ghi cảm nhận.
Thân quý.