CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

ĐỌC TẬP THƠ '' CHUYỆN BÊN ĐỜI'' CỦA HOÀNG YÊN LYNH



ĐỌC TẬP THƠ “CHUYỆN BÊN ĐỜI”

        CỦA HOANG YÊN LINH
                                  Châu Thạch

Hoàng Yên Linh: Cái bút hiệu đẹp như rừng hoa dưới nắng nhưng đọc thơ của anh thì giống như ngắm xem rừng hoa dưới sương lạnh lẽo.
“ Chuyện Bên Đời” của Hoàng Yên Linh vừa xuất bản là tập thơ giãi bày tâm trạng không chỉ riêng cho tác giả mà hầu như cho cả lớp người “Tôi lên rừng từ dạo tàn cuộc chiến/ Đêm nằm mơ ruộng lúa với đồng bằng” ( Hoa Cà Phê) và “Có người qua cuộc chiến chinh/ Nửa đời còn lại điêu linh cuối đời” ( Chuyện Chúng Mình). Do đó tập thơ “Chuyện Bên Đời” của Hoàng Yên Linh là sự cô đọng của nỗi buồn, là vết hằng sâu khắc khỏi, là tâm tư u uẩn như bí mật của đại ngàn. Tâm sự ấy được giãi bày qua suốt tập thơ với nhiều chủ đề khác nhau mà người viết bài nầy tạm thời phân ra hai mục chính để dễ dàng hiểu thấu đáo tiếng thơ trong lòng thi sĩ.
  -Nỗi nhớ quê hương:
Quê hương đã trở thành cố hương với tác giả. Cố hương đã ray rức trong lòng Hoàng Yên Linh vì thương nhớ. Cố hương nắng cháy mưa dầm kia đã làm cho tác giả cảm thấy già thêm trong mong đợi quay về:
                  Tôi sẽ về Quảng Trị cố hương ơi
                   Đời xa cách đã già thêm mong đợi
                   Tôi sẽ về bước chân mòn gối mỏi
                   Dẫu đời tôi héo úa tàn phai
                            ( Tôi sẽ về Quảng Trị ơi!)

Mong ước quay về thôi thúc trong lòng tác giả bởi vì đã quá lâu ngày anh biền biệt với quê hương:

                 Một ly nầy ngẫm đời trôi dạt
                 Ba mươi năm lưu lạc xứ người
                 Cố hương ơi chìm trong đáy mắt
                 Đêm ngậm ngùi dĩ vãng mù khơi
                                       (Độc Ẩm)

Suốt tập thơ “Chuyện bên Đời”, những bài thơ như “Tình Quê”, “ Tình người Quảng Trị bên chiều Cao nguyên”, “Gởi người Quảng Trị’…hiển hiện tình yêu nỗi thương nhớ cố hương quặn thắt trong lòng tác giả. Nỗi nhớ đó có niềm đau đặc biệt vì nó không phải của con người thành công nơi xứ khác hay của người đang cư ngụ nơi chốn phồn hoa đô hội mà là của một tâm hồn đầy chất thơ lưu lạc, cô đơn nơi rừng núi hắt hiu. Nỗi nhớ đó biến thành thơ cho nên mỗi bài thơ như một cành hoa hương sắc  nở ra dưới bầu trời lạnh lẽo.
Âm hưởng của thơ hoà nhập tính khắc khổ của  quê hương Quảng Trị cùng với nỗi quạnh hiu xa vắng nơi rừng sâu hẻo lánh của chốn định cư, gia thêm vào đó hương thơm của một tâm hồn đầy lãng mạng làm se lòng người thưởng thức nó. Nỗi nhớ cố hương da diết trong lòng Hoàng Yên Linh có khi được anh diễn tả như mình trở thành một chữ “KHÔNG” trong bức tranh mênh mang của trời đất:

                Biết tình còn nặng tương tư
                Để ai ngóng mãi lá thu reo vàng
                Quán cà phê đời lang thang
               Trông vời cố quận mênh mang khói chiều
               Một đời lặng lẽ cô liêu
                Đã phai mái tóc nỗi niềm ai hay
                Sáng chiều gốc núi loay hoay
                Đồi cao lũng thấp mây bay lạnh lùng
                Trăm năm cũng chỉ bằng KHÔNG.
                                    ( Chỉ là KHÔNG)

-Tình yêu và cuộc sống:
Hoàng Yên Linh yêu vô vọng và sống như một ẩn  cư. Những bài thơ như “Gọi Ta’, “Tình người xa xứ”. “Gởi người biết có mai sau”, “Chuyện chúng mình”, “Một Mình”…cho thấy tác giả sống cô đơn nơi thâm sơn cùng cốc, thiếu bạn bè, xa lìa tình yêu trong thăng trầm cuộc sống.  Ưu tư trong cuộc sống và hoài nhớ trong tình yêu là tiếng thơ chan chứa trong “ Chuyện Bên Đời”. Hai thứ tình cảm đó lồng chung trong con tim nhạy bén của nhà thơ, khiến cho lời thơ xa vắng, ý thơ như tiếng thời gian biền biệt  vọng trong không gian sâu thảm của đất trời, vọng trong hai miền quá khứ và hiện tại mà nhà thơ đã sống, vừa buồn vừa đẹp như nhau.

                Một mình quanh quẩn một mình
                Sáng ra đốt thuốc buồn tênh góc nhà
                 Bạn bè cứ mãi bôn ba
                 Cố nhân cũng đã bỏ ta lâu rồi
                 Thời gian hay chiếc lá rơi?
                 Đã nghe tím cả mây trời quạnh hiu
                                         ( Gọi Ta)

               Hương trầm nhắc lại cố nhân
               Đôi câu lục bát lạc vần nhớ thương
                Quẩn quanh rồi cũng cuối đường
                Từ trong sâu thẳm chương buồn gọi ta…
                                         (Gọi Ta)

                  Bâng khuâng ghép lại vần thơ
                  Người xưa có đợi có chờ tôi đâu
                  Lá trầu xanh quyện hương cau
                  Cố nhân còn đọng đôi câu ca buồn
                  Một mình tôi với hoàng hôn
                  Vàng tay khói thuốc tình buồn nhớ ai
                               ( Gởi người…biết có mai sau)

Tiếng thơ Hoàng Yên Linh là tiếng tâm tình những điều ẩn chứa tự cõi lòng mình của một tâm hồn nhạy bén, biết biến hóa nỗi đau thành cái đẹp,
và cái đẹp ấy không phải là hư cấu nên sự chân thật tự nó truyền đến cho ta nhận biết bằng cảm tính của chính tâm hồn ta vậy:

               Chênh vênh đồi núi chênh vênh
               Cuối trời đất lạ chỉ mình-mình thôi
               Nẻo đi buồn lắm người ơi
               Nẻo về trăng có còn đôi bên trời
               Vầng trăng xưa có nhớ tôi
               “Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
                            ( Gởi người…biết có mai sau)

             Cà phê quán có mình tôi
             Từng giọt thấm đẩm môi cười cố nhân
             Tương tư say đắm bao lần
              Mà thương yêu vẫn cung đàn dở dang
              Cà phê quán buồn mênh mang
              Ngỡ mình Phạm Lãi nhớ nàng Tây Thi
              Hỏi tình mấy nẻo phân ly
              Bước đi là một lần đi lỡ làng
                         ( Chuyện chúng mình…)

         Một ly một xị một mình
          Một hình bóng cũ một mình tơ vương
          Quẩn quanh gốc núi đồi sương
          Một mình đối mặt tha phương một mình
          Rượu say, say cũng một mình
           Hỏi ai, ai nhớ hỏi tình ai quên
           Hỏi mình trăm nẻo chông chênh
           Hỏi người cố quận lênh đênh phương trời
                                    ( Một Mình)

Sở dĩ người viết trích dẫn nhiều thơ của tác gỉả trong bài viết của mình bởi vì mỗi bài thơ Hoàng Yên Linh như một cung đàn trôi chảy và hài hoà.
Từng câu thơ trong mỗi bài thơ liên kết nhau như  một lẳng hoa, khó ngắt bỏ một bông hoa nào ra được.
  Ngoài hai chủ đề chính trên, tập thơ ‘Chuyện bên Đời” của Hoàng yên linh gồm có 74 bài thơ
viết với nhiều chủ đề khác nhau, tất cả mọi cung bậc phản ảnh sự thăng trầm trong cuộc sống, sự chuyền động cúa một nguồn thơ thanh bai chất chứa  trong một tâm hồn lãng mạng./.
                                   CHÂU THẠCH

Nguồn: từ email của Hoàng Yên Lynh gửi lamngoc
( Bài đã đăng trong Văn Nghệ Quảng Trị)
NM cảm ơn hai anh HoàngYên Lynh và ChâuThạch




5 nhận xét:

  1. Em thăm,chúc chị nhiều sức khỏe !

    Trả lờiXóa
  2. Em thăm chị một bài hay. Chúc chị vui ạ.

    Trả lờiXóa
  3. Em qua thưm chị nè, từ nay em vè blog chị thường qua bên em nha. Chúc chị luôn vui HP

    Trả lờiXóa
  4. Thơ đã hay ,lời bình lại càng hay!

    Trả lờiXóa
  5. sang đoc tập thơ CHUYỆN BÊN ĐỜI
    rất hay và ý nghĩa
    chúc bạn luôn vui khỏe

    Trả lờiXóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)
CHÉP CÁC KÝ TỰ LIỀN SAU BIỂU TƯỢNG VUI VÀ DÁN VÀO CÒM BẠN NHÉ!

* Các bạn có thể copy link hình và link video clip của youtube và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.