MẸ RU CÁNH VÕNG CA DAO | |
Ca dao là tiếng mẹ ru con Đêm trằn trọc giữa cánh đồng thao thức Đèn báo bão chập chờn trong lồng ngực Không thể nào đau hơn nữa mẹ ta
Ca dao là tiếng Cuốc bên nhà Mỗi lần nhớ đất đai về cố thổ Nơi cắt rốn chôn nhau từ muôn thuở Đã thấm sâu trong máu thịt đồng bào
Ca dao là ngọt bùi vôi mặn trầu cau Là suối reo ngựa chòm lên bóng núi Là thảo nguyên những đồi xanh rong ruổi Tiếng đàn bầu dưới ánh trăng giêng
Ca dao đem con sóng vỗ bên triền Khi mùa chướng nhánh bần hường ra trái Bạn xuồng câu họp bè đêm tụ lại Bài vọng cổ xuống xề nhấm trăng sáng đưa cay
Ca dao là chái bếp quê nghèo tần tảo hạt ngô khoai Ngọn lửa ấm theo cánh cò bay lả Là khói quyện hương đồng rơm rạ Túp lều tranh nơi cuối xóm ta chờ
Ca dao là cánh võng tròn nghe vọng tiếng ầu ơ Nôi mẹ ru suốt chiều dài đất nước Biển và non núi rừng soi ánh đuốc Dẫn ta đi về phía trời hồng
Ca dao là câu hò Đồng Tháp mênh mông Điệu lý giao duyên Cửu long chiều man mác Sông Hậu sông Tiền như lời thơ lời ý nhạc Châu thổ hiền từ nhìn cánh vạc biền bưng
Xin được gieo hạt ngà trên đất cằn sỏi đá rưng rưng Để thấy nhỏ nhoi Mà vươn mình đang lớn dậy Để thương những con người từng trải Đêm Hiền Lương nhớ câu ví dậm Quảng Đà
Ca dao ươm mầm hạt ngọc phù sa Vặm vỡ luống cày tháng năm đầy bi tráng Đất nước anh hùng hóa thi nhân hào sảng Đem ca dao truyền lại cho người Bầu tròi xanh chim hót mỗi mùa vui ...
LIÊN PHƯƠNG Nguồn : THƠ VĂN TRẦN YÊN HOÀ | |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét