CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

TỰ TÌNH GIÊNG HAI- MẶC PHƯƠNG TỬ









Sau những ngày lễ hội Tết Cổ Truyền của Dân tộc, bao ước mơ của con người như đã xanh theo  ngàn nụ biếc và sắc màu hoa cỏ, hương xuân còn níu lại đâu đó giữa bao lớp sóng bụi thời gian, nhưng dòng thời gian cứ lầm lũi trôi chảy mãi đến muôn bến đời lao xao cát bụi, nắng và gió sương.

“Tháng Giêng có làn mây trắng
Sương đọng giọt giọt miên man
Ráng chiều đợi mùa bằng lăng
Bâng khuâng ngày cũ chưa tàn.”

Có những bước đi vẫn miên man về phía trước, mà bao hoài niệm hôm nào còn vời vợi dấu thời gian như thi sĩ Hồ Dzếnh đã có lần nói lên niềm tâm cảm của mình ;

“Chân đi đếm tiếng chuông chùa
Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về.”

Mưa bụi tháng Giêng-Hai lất phất như sương như bụi lên mùa viễn xứ, mây trắng chốn quê nhà còn đọng trong sắc nắng bến chiều xa, đâu những cánh diều no gió ước mơ xanh, đâu những luống cải trổ ngồng vàng bay bay gởi hương trong ngàn gió chiều cho thơm trời quê mẹ.v.v...

Những bao đợi chờ, những bao hò hẹn, những đăm chiêu đầy hướng vọng xa xôi, những nỗi vui buồn say khướt chìm quên trong chén rượu tàn đông... Để rồi nếu có cố quên đi cho bao cơn mõi mòn lịm dần bên bờ mộng-thực.

“Quên đi toan tính đời thường
Giêng-Hai bãng lãng khói sương tự tình”

Vẫn biết rằng mọi sự việc cứ như thế mà đến, cứ như thế mà đi, và cái còn ở lại chính là những nỗi niềm nhân thế, nó không ngoài một thân phận của con người, vẫn đến đi, loay hoay chừng ấy bao nỗi cơ hồ nơi cuộc sống. hay rồi dong ruỗi trên bước ngược xuôi, con người còn thấy có chút gì đó trong sự sống, sự tồn tại nơi chính mình và ngay bây giờ. ;

“Thuyền chở trăng xưa về bến cũ
Hay mãi rong chơi trăm ngã sông ?
Đêm nay có cánh hồng chợt nở
Lả xuống tim người, vay chút hương !”

Nhưng không đâu, trong đời vẫn còn có một điều ở trong ta, trong mọi người, chỉ khi nào tự ta đánh mất đó thôi ! Điều ấy, chính là niềm tin chân thật, hướng thượng, và kiên trú, niềm tin và năng lực giúp cho chúng ta đến để vượt qua, đến để bỏ lại, đến là để kết thúc cuộc trở về, và đến là để thấy, nhận diện  ngay bây giờ ;

“Em có hay, chiếc lá thức trên cành
Cây chuyển mạch, dòng đời thay sắc áo
Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo
Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh”

Những hạt sương, hạt bụi bên trời, tiếng chim thức trên cành, chiếc lá nõn xanh thắm dần lên sắc màu dâu bể, và muôn trùng màu hoa hương cỏ, phải chăng đây là một diễn trình cho ta thấy biết để cảm nhận đâu là mộng-thực, rồi cứ ở đây, nơi chốn thế gian nầy, mà nhận lấy sự bình an, hạnh phúc, hay đoạ lạc khổ đau, thong thả bình dị, hay bị cột trói hành phạt.v.v...

Những ngày Lễ Hội đầu năm, nay đã và đang lần lượt đi qua, mùa Giêng-Hai cũng đương chuyển mạch theo dòng thời gian, như giục giã, như thông báo sắp đến và sắp qua những trạm ga đời, để rồi tiếp nữa ta phải nghĩ gì, làm gì... !? Cầu An, và chúc tụng đầu năm, cầu nguyện qua lời Kinh tụng, sự sinh hoạt vào lễ hội Rằm Tháng Giêng, lễ hội Quán Thế Âm.v.v... Những hình ảnh ấy mang đậm nét văn hoá tâm linh, phần đông người Việt, người Hoa cũng đều biết đến Chùa, Đình, Đền, các Tôn miếu để cầu nguyện cho những ước mơ, những cảm thọ hạnh phúc an vui, và quên đi những nỗi buồn lo sầu muộn, bỏ lại phía sau bao những tháng ngày của năm cũ.

Tuy nhiên, cũng hoà theo những truyền thống phong tục, tập quán ngàn đời của Dân tộc, thì trong thời gian Giêng-Hai còn có những Lễ Hội mang tính nhân gian, và tuỳ theo mỗi khu vực, miền, mỗi địa phương khác nhau, như; miền Bắc có Lễ hội Đống Đa, lễ hội Chùa Hương, Lễ hội Cổ Loa, Lễ hội Lim, Lễ hội Yên Tử.v.v... Miền Trung có lễ hội Cầu Ngư.v.v... Miền Nam có Lễ hội Chùa Núi Bà Đen.v.v...

Tiếp theo nữa, có Lễ Hội Vía Bồ Tát Quán Thế Âm đến khắp chúng sanh nói chung, và cho những ai có lòng kính tin nơi hạnh nguyện của Ngài nói riêng. Vì nguyện lực hiện hoá đức tánh Từ Bi mầu nhiệm vô biên thân vào nơi thế giới ta bà nầy, cùng với tinh thần vô uý độ tha, luôn lắng nghe, luôn thấy biết : “Từ nhãn thị chúng sanh” (Mắt thương nhìn đời).

Không ngoài nguyện lực của chư Phật tiếp độ chúng sanh, thể hiện tinh thần tích cực triết lý nhân sinh với sự hoạt dụng “Thiên thủ thiên nhãn” (Ngàn mắt ngàn tay), với bao ngàn việc, ngàn thấy biết trong cõi đời qua vô vàn âm thanh như một đại hoà tấu mầu nhiệm của vũ trụ vỗ lên ngay trong muôn vàn cuộc sống và sự sống của chúng sanh, như lời ca ngợi tán dương;

“Quán Âm Bồ Tát diệu nan thù
Thanh tịnh trang nghiêm luỵ kiếp tu
Thiên sứ hữu cầu, thiên sứ ứng
Khổ hải thường tác độ nhơn châu”

(Với công hạnh và thù thắng mầu nhiệm không thể nghĩ bàn, do nhiều đời kiếp chuyên trì công phu tu tập, và như vị thiên sứ, có cầu có ứng hiện hoá tiếp độ, giải trừ những khổ ách, đó là hạnh nguyện của Bồ Tát nơi cõi ta bà uế trược nầy.)

Đồng thời, trong thời gian nầy cũng là mùa tưởng niệm Tổ Sư Minh Đăng Quang vắng bóng, vị Tổ sư khai sáng Đạo Phật Khất Sĩ (Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Việt Nam) từ những năm đầu thập niên 1940 cho đến đầu thập niên 1950. Tổ sư đã vắng bóng vào ngày mùng 01 tháng 02 âm lịch năm Giáp Ngọ (1954) cho đến nay. Sự tiếp thọ ân đức và ân pháp của Tổ sư cũng chính là tinh hoa chất liệu dinh dưỡng lớn mạnh Pháp Thân đối với Giáo lý của chư Phật và chư Tổ hơn bao giờ hết đối với hàng đệ tử xuất gia và tại gia, dù cho ngàn xưa hay đến cả ngàn sau.

Như vậy, mùa Giêng-Hai, qua đó có những Lễ hội, phong tục, tập quán lành mạnh được tôn trọng và duy trì, là mùa của bao hướng vọng, ước mơ, tình tự, của những hẹn hò, chờ đợi, kiếm tìm niềm vui hướng về miền chân lạc, dù chỉ là khoảnh khắc thời gian sau những ngày tháng vật vã với cuộc sống áo cơm, với bao nỗi lo toan và bao trang trải giữa đời thường.

Sự việc ấy, nay đã trở thành những truyền thống tốt đẹp, một nếp nghĩ, một sức sống đạo đức lành mạnh trong xã hội ngàn đời của quê hương Lạc Việt, nhờ có sự tưới tẩm từ ý thức giáo dục đạo đức trong cuộc sống trước đây, và cũng để tồn tại phát triển nét đẹp văn hoá ngàn đời của Dân tộc cho đến tận bây giờ.

Song song với những điều ấy, Đạo Phật đã có mặt, đã hoà nhập trong cộng đồng Tộc Việt, và đã nhanh chóng thổi vào nguồn sinh khí đặc thù tính chất Bi-Trí-Dũng của Đạo Phật, đã góp phần tạo nên một sinh lộ giữa cõi tử sinh, và nơi chốn quê hương ngàn đời đã phải gánh chịu không ít những điều khổ luỵ đau thương từ nhiều nguyên nhân, từ nhiều phía ác kiến tiêu cực của những thế kỷ, thời đại xã hội.

Do đó, con đường siêu hoá của Đạo Phật nhằm giúp cho con người nhận biết để đến mục tiêu giác ngộ, thấy rõ bản chất của mọi sự vật hiện tượng, các pháp nhân duyên qua tiến trình sinh-hoá-tiêu-tàn. Nhận thức điều Thiện ác, Nhân quả mà hướng tâm linh đến miền chân lạc để không còn khổ đau. Được sự gia hộ từ những nguyện lực của Chư Phật, chư Bồ tát, chư Thánh Tổ, các bậc tiền Hiền.v.v... Để có được niềm kính tin và an trú nơi chánh pháp, có được sự học hiểu và tu tập theo giáo lý của bậc giác ngộ, có thực hành nhiều về những thiện pháp, và có nhiều phước thiện , cũng như được tăng trưởng nhiều công đức lành nơi cuộc sống nầy.

Tự Tình Giêng-Hai, không những chỉ dành cho những Lễ hội truyền thống, những phong tục, tập quánqua những ước mơ cầu mong cho lảnh vực đời thường, mà còn cho cả về mặt đạo đức tâm linh, cốt đem lại sự bình an cho người hiện tiền biết đuọc giá trị siêu hoá đạo đức, chuyển hoá thân tâm, từ bỏ ác nghiệp, thành tựu thiện nghiệp, sống an lạc, hạnh phúc cho đời nầy và đời sau. 


                   Chùa KỲ VIÊN,
                                                                             South Dakota, tháng Giêng 2017                                                        MẶC PHƯƠNG TỬ.


Nguồn : từ email của tác giả Mặc Phương Tử gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn thầy Mặc Phương Tử đã chia xẻ bài viết hay.

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN-NGUYỄN THANH LÂM


*Trong hình ảnh có thể có: 1 người



THIẾU NỮ

Ô kìa người ngọc giữa sớm mai
Áo xiêm trễ nải chả chịu cài
Ngực nõn phập phồng ru hồn gió
Bổng đảo in hồng trong mắt ai.
*.
Hà Nội, ngày 05/02/2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

LỜI BÌNH:
Trong không khí mùa xuân Đinh Dậu, mọi người của thế kỷ 21 này đón xuân, đón tết cổ truyền không còn thèm khát ở sự ăn mà ở sự chơi, hưởng thú vui tinh thần, không màng đến “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ”. Nhưng tìm thú vui tinh thần đâu phải dễ dàng, bởi xã hội tình người vô cảm, âu lo và bất an nhiễm vào hồn người như một căn bệnh - căn bệnh của loài người.
May mắn thay tôi đọc được bài thơ “Thiếu nữ” của Đặng Xuân Xuyến. Bài thơ cho tâm hồn thư giãn, quên hết những bất trắc âu lo trong cõi tục trần, bài thơ như bức tranh không phải để ngắm bằng mắt mà ngắm bằng hồn. Ru hồn trong từng câu chữ và từng câu chữ hiện lên bóng hình của người đẹp - người ngọc. Ôi đã là đàn ông không biết thưởng thức vẻ đẹp của “Thiếu nữ” chẳng đáng buồn sao!
Đầu đề bài thơ là “Thiếu nữ” nghĩa là tuổi còn tơ non như hoa đương nụ, như trăng mới nhú, gái ở tuổi dậy thì. Tàng ẩn những điều kỳ diệu cho hồn tha hồ tưởng tượng, sự tưởng tượng đến bến bờ yêu say đắm và dịu ngọt trong hồn không thể cưỡng được. Đến nổi nhà thơ phải thốt lên: “Ô kìa” - “Ô kìa người ngọc giữa sớm mai”. Chữ “Ô kìa” như sự thảng thốt bất ngờ ngoài ý tưởng. Có gì khác thường, khác với thông lệ, khác với nếp nghĩ của nhà thơ. Chắc nhà thơ nghĩ rằng người đẹp sẽ phải đoan trang e lệ, “Dín gió e sương”, nhất là giữa sớm mai càng phải kín đáo hơn. Chữ sớm mai biểu thị thời gian tươi mới nõn nà của thiếu nữ. Thế mà thiếu nữ ấy: “Áo xiêm trễ nải chả chịu cài”. Một bức tranh nude cho người xem tưởng đến trường phái hội họa thời phục hưng rất gợi cảm và gợi dục. Xưa ở Việt Nam nữ sỹ Xuân Hương đã vẽ bức tranh thiếu nữ ngủ ngày rất phồn thực: “Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng/… Đôi gò bồng đảo sương còn ngậm/ Một lạch đào nguyên suối chửa thông/ Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt/ Đi thì cũng dở ở không xong”.
Bức tranh thơ của Đặng Xuân Xuyến chỉ là bức tranh phồn thực mờ, đòi hỏi sức tưởng tượng, nude nhưng mờ ảo. “Chả chịu cài” có nghĩa là có phần kín có phần hở và phải có phẩn hở phần kín mới nên thơ. Gợi giác quan cảm xúc. Chất thi sỹ cũng là ở đây, nếu hở quá lộ quá sẽ không còn thơ nữa, chính vì vậy: “Ngực nõn phập phồng ru hồn gió”. Gió bị ru hồn hay thi nhân bị thôi miên, thiếu chữ “ru hồn gió” sẽ mất thiêng, gió còn bị ru hồn thì người còn bị ru hồn hơn. Nếu nói ngôn ngữ của tuổi trẻ thì còn bị “Phê” hơn.
Nếu đổi lại câu thơ “Phập phồng ngực nõn” thì sẽ bị giảm cái hay cái thực của chủ thể “Ngực nõn”. Chẳng khác gì nói: “Hồng thắm làn môi” mà phải nói “làn môi hồng thắm” mới chính xác. Thế mới biết làm thơ như đánh cờ, như sự sắp đặt cuộc đời vậy. Đánh cờ quân nào đi trước, đứng trước, quân nào đi sau, ván cờ tình yêu - cuộc sống cũng vậy, cũng phải có luật chơi và phải hiểu luật mới chơi được. Chữ “Ru hồn gió” tạo chất say của câu thơ, tài của nhà thơ là biết điều khiển câu chữ cho hợp với đạo thơ. “Bồng đảo in hồng trong mắt ai” hay ở chữ “in hồng”. Trong mắt như có lửa - lửa của đắm say, nhưng chỉ hồng thôi mà không chói, sự đam mê vừa tới, vừa đủ. Chói quá - nhìn kỹ quá sợ làm đau bồng đảo. Cách thưởng thức vẻ đẹp bằng sức cảm của tâm hồn không trần tục thì mới là thơ.
“Trong mắt ai” nhà thơ nhìn thấy mà lại “trong mắt ai”. Lòng thi sỹ cảm giác vẻ đẹp ấy là của trời, không phải của mình, có chút gì đấy như sự “ghen”, ghen với đời, bâng quơ ghen với ai, sự ghen đáng yêu của tuổi 50 tự biết mình, tiếc cho mình!
Ôi. Trong mùa xuân khao khát niềm vui tinh thần hơn vật chất này, được thưởng một bài thơ “Thiếu nữ” - Nude như xem bức tranh bằng hồn thật đáng quý biết bao!
*
NGUYỄN THANH LÂM
Địa chỉ: Số 4, ngõ 179 Minh Khai
quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội
Email: thanhlam.tho@gmail.com
Điện thoại: 0984787426

Nguồn : Từ email của Đặng Xuân Xuyến gửi nhã myngocsuong.
NM cảm ơn 2 tác giả Đặng Xuân Xuyến và Nguyễn Thanh Lâm đã chia xẻ bài viết hay.

HỌP BẠN TẤT NIÊN (2017) Ở LAGI




1- HỘI NGỘ VỚI NHÀ VĂN LÊ NGỌC TRÁC Ở LAGI(14/1/2017)


Nhà văn LÊ NGỌC TRÁC  (áo trắng mang kính) , người chủ trương trang văn học mạng  LÊ NGỌC TRÁC, là người rất tinh thông và am tường về văn chương , học thuật , lại quen biết rất nhiều tác giả trước và sau năm 75.

Cảm ơn anh đã gửi tặng quyển sách ỦA, SAO KỲ LẠ VẬY ..? của tác giả Trần Hữu Ngư và đã dành cho NM một cuộc nói chuyện rất thú vị.

(Ảnh của PhúĐoàn,SángTrương, Kha Tiệm L y gửi)





LÊ NGỌC TRÁC & NHÃ MY


KHA TIỆM LY ,LA THUỴ,SÁNG TRƯƠNG,BÍCH THUẬN


CAO HOÀNG TRẦM KHA TIỆM LY, ĐỖ QUYÊN


NHÃ MY, LƯƠNG MINH VŨ


NHÃ MY, ĐỖ QUYÊN


LA THUỴ ,LƯƠNG MINH VŨ, KHA TIỆM LY


KHA TIỆM LY, LÊ NGỌC TRÁC, NHÃ MY, LƯƠNG MINH VŨ


KHA TIỆM LY, LÊ NGỌC TRÁC, NHÃ MY, CAO HOÀNG TRẦM


KHA TIỆM LY, LÊ NGỌC TRÁC, NHÃ MY, LA THUỴ




BÍCH THUẬN,NHÃ MY,ĐỖ QUYÊN, LƯƠNG MINH VŨ







2- ĐẾN CHÙA ĐÂY (THANH  TRANG LAN
NHÃ) THĂM THẦY THÍCH TẤN TUỆ (NHÀ THƠ ĐINH HỒI TƯỞNG) ngày 15/1/2017.



Phong cảnh hữu tình tại suối ĐÓ , chùa ĐÂY là nguồn cảm xúc cho bài thơ Lời Vọng Chân Mây của La Thụy , Nhã My  nối họa và Trần Nhàn phổ thành ca khúc.
Cảm ơn Thầy Thích Tấn Tuệ đã tặng sách và
   Cảm ơn bạn La Thụy (Phú Đoàn) ,tuy trời mưa nhưng đã nhiệt tình hướng dẫn NhãMy và KhaTiệm Ly đến ngoạn cảnh chùa và thăm Thầy.
(Ảnh của LaThuỵ gửi)


















Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

UỐNG RƯỢU VỚI THẦN TÀI VÀ ÔNG ĐỊA - THƠ KHA TIỆM LY





Hình ảnh có liên quan



UỐNG RƯỢU VỚI THẦN TÀI VÀ ÔNG ĐỊA

Chẳng thịt mỡ dưa hành, chẳng bánh chưng, bánh hấp,
Chỉ rượu với mấy trái cà, mấy trái dưa leo.
Ngày Tết ngày tư hai huynh chớ chấp,
Đừng hỏi ta sao ăn Tết quá bèo!

Đây rượu khí phách, rượu tình tri kỷ,
Rượu nghĩa đệ huynh trong bốn biển năm hồ.
Rượu mót từng đồng của những người liêm sỉ,
Đâu phải có dễ dàng như cái bọn tham ô!

Bọn ta quen uống rượu tình, rượu nghĩa,
Nên dù cạn bầu mà tình nghĩa chẳng vơi.
Người ta nói "uống mát trời ông địa",
Sao hai huynh đài cứ mãi nhắm môi?

Hằng ngày gặp nhau, mà làm như xa lạ.
Hay rượu pha cồn thần thánh chẳng quen hơi?
Nếu hai vị thích ích ô (X.O), ích ...á .
Thì xin mời, đi chỗ khác mà chơi!

Ta cứ ngỡ thánh thần chơi đẹp,
Ai ngờ đâu chẳng khác đám âm binh.
Chỉ vì thấy ta trên răng dưới... dép,
Nên phủi đít đi về mà bản mặt nghinh nghinh!

Nè nè!
Bụng ta lép, nhưng lòng ta không lép,
Trách chi hai huynh - đó là chuyện thường tình.
Vì Phật dạy, khi đến thời mạt pháp,
Thì tại chùa quỷ còn vọc chân kinh!

KHA TIỆM LY

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

TẾT UỐNG RƯỢU VỚI CHỦ NHÀ TRỌ - THƠ KHA TIỆM LY






TẾT UỐNG RƯỢU VỚI CHỦ NHÀ TRỌ

Ta cô độc trên bước đường vô định,
Quán trọ nghèo nàn không một nhành mai.
Vắng ly rượu đệ huynh, vắng lời người tri kỷ,
Càng ước mơ mái ấm, một vòng tay.
Chủ quán biếu ta thịt mỡ, dưa hành,
Ta mời quán uống cùng nhau bầu rượu.
Có bạn, có dưa hành thịt mỡ,
Mà Tết nầy sao lạnh lẽo buồn tanh!
"Uống đi khách! Có chi mà tư lự,
Cuộc đời nầy, ta, khách mấy lần vui?
Ta năm tháng đón, đưa người lữ thứ,
Rồi một ngày, đời cũng tiễn ta thôi!"
"Uống đi quán! Tình quán ta ghi dạ,
Gặp nhau đôi ngày, nhưng cũng gọi là duyên.
Dẫu mới quen, nhưng có đâu xa lạ,
Bởi ngũ hồ, bốn biển cũng anh em!"
Có thịt mỡ, dưa hành mà thiếu câu đối đỏ *
Có rượu tưng tưng, làm sai tét bét chẳng ai cười:
Đối rằng:
"Khi câu chung thủy trở thành trò mụ mị,
Thì lời đá vàng lại hóa thứ đồ chơi!"

KHA TIỆM  LY
* Trộm ý thơ Tú Xương

Nguồn : từ email của tác giả Kha Tiệm Ly gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Kha huynh đã chia xẻ một bài thơ hay

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

KHI CHỦ NỢ VỀ - THƠ KHA TIỆM LY
















KHI CHỦ NỢ VỀ


Ba sáu mươi (360) ngày cũng vậy thôi
Mong cho đừng Tết, thế mà vui
Nợ con nợ mẹ vây ngoài cửa:
Mới biết hôm nay Tết đến rồi!


Bán chữ cả năm mấy triệu đồng
Ai đòi, thì cứ trả cho xong
Để sang năm tới còn vay nữa
Và chẳng đưa thân bị (đánh) hội đồng!


Vỡ mộng mua trái cây bánh mứt
Để ba mươi cúng ông địa, ông bà
Thần thánh tổ tiên nào chấp nhứt
“Năm nầy nó cũng giống năm qua”


Vậy hồng chừng may:
Bởi khỏi mua lầm hàng rợ Hán,
Hay nước có ga gặp phải ruồi!
Liều mạng ăn vào thì chết chắc,
Mà la làng lên thì gỡ lịch như chơi!


Thằng bạn hôm qua ghé cho chai rượu
“Nước mắt quê hương” hay nước mắt của mình?
Mỗ kính một ly cùng thần tài, ông địa,
Con kính một ly cùng hai đấng sinh thành
Còn bao nhiêu, con làm cho đỡ đói
Bởi đã lỡ rồi là đệ từ Lưu Linh


KHA TIỆM LY

Nguồn : từ email của tác giả KTL gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Kha huynh đã thường xuyên chia xẻ nhiều bài thơ hay.

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

LÃO TÚ TÀI (BẢN DỊCH HÁN VĂN BÀI ÔNG ĐỒ GIÀ CỦA VŨ ĐÌNH LIÊN ) - NP VĨNH BA

 



老 秀 才                    LÃO TÚ TÀI

年 年 桃 花 開                 Niên niên đào hoa khai
又 見 老 秀 才                 Hựu kiến lão tú tài
路 邊  墨 紙                 Lộ biên trần mặc chỉ   
迎 群 人 往 來                 Nghinh quần nhân vãng lai


多 客 買 他 字                 Đa khách mãi tha tự
無 邊 嘆 好 哉                 Vô biên thán hảo tai
飛 龍 與 舞 鳳                 Phi long dữ vũ phụng
一 筆 中 上 臺                 Nhất bút trung thượng đài

   年少                  Ái giả mỗi niên thiểu
何 方 自 安 排                 Hà phương tự an bài
紅 紙 減 光 色                 Hồng chỉ giảm quang sắc
寒 墨 研 中 哀                 Hàn mặc nghiễn trung ai
   

老 人 尚 此 地                 Lão nhân thượng thử địa
行 人 不 知 誰                 Hành nhân bất tri thuỳ
落 葉 黃 紅 紙                 Lạc diệp hoàng hồng chỉ 
天 空 輕 雨 飛                 Thiên không khinh vũ phi


今 年 桃 滿 開                 Kim niên đào mãn khai
沒 見 老 秀 才                                   Một kiến lão tú tài
千 古 人 何 在                 Thiên cổ nhân hà tại ?
魂 兮 不 歸 來                 Hồn hề bất quy lai.

乙酉 春                                    Ất Dậu xuân



Nguyên tác:        ÔNG ĐỒ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu giấy đỏ 
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay

Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu 
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu

Ông đồ vẫn ngồi đấy 
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy 
Ngoài đường mưa bụi bay

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ?

                                  VŨ ĐÌNH LIÊN