CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

XA XĂM - THƠ THỦY ĐIỀN

Tran Van Mau
Tệp đính kèm15 thg 3 (3 ngày trước)

tới tôi 
Kính chị Nhã My
Chào chị
Chị cho em gởi bài nhé
Chúc vui
Cảm ơn
Thủy Điền


Kết quả hình ảnh cho ảnh người và chó


X A XĂM
(Nhớ Hara con chó nhà đã qua đời ngày 20 tháng 3 năm 2017)


Hai tuần nay buồn lắm
Mầy theo tao mười năm
Tao bên mầy trăm tháng
Thế giờ lại xa xăm

Tao còn chốn dương trần
Còn nhìn đời cay đắng
Còn thấy cảnh thê lương
Còn khổ đau vạn thứ

Mầy về nơi âm phủ
Nằm yên ngon giấc ngủ
Có lẽ sướng hơn tao
Phải không? Nầy bạn cũ

Thương mầy tao ủ rũ
Tiếc tình bạn bao năm
Nhớ mầy tao khổ lắm
Đêm về khóc dưới trăng.


THỦY ĐIỀN
15-03-2017

NM cảm ơn tác giả Thủy Điền thường xuyên chia xẻ những bài viết hay.


Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

MƯA HỌC TRÒ - THƠ TRÚC THANH TÂM

Kính gởi: Chị Ngọc Sương ( Mưa Học Trò - thơ Trúc Thanh Tâm ) 

TrucThanhTam Truc
17 thg 3 (1 ngày trước)

tới tôi 
thơ Trúc Thanh Tâm
    




 MƯA HỌC TRÒ

 Rất khẽ mùa xưa lên tiếng gọi
 Rớt xuống quanh đời hạt nắng trong
 Dễ thương nào biết yêu có dễ
 Một trời áo trắng nhớ mênh mông

Em thả tóc bay tình tứ quá
Mấy ngõ hồn ta lên tiếng reo 
Những đáng yêu nào ta bắt gặp
Mơn trớn lòng ta một nét yêu

 Phượng trên cành nói gì với gió   
 Một thời để nhớ một thời xa
 Mưa học trò ngang qua cửa lớp
 Mắt em buồn có phải vì ta !


TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )

NM cảm ơn nhà thơ Trúc Thanh Tâm thường xuyên chia xẻ những bài hay.

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

THƠ VUI TẶNG BẠN THƠ - CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN KHÔI




 


 BA BÀI THƠ VUI TẶNG HAI BẠN THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VÀ LẠI QUẢNG NAM 


  1- XUÂN HÀ NỘI
     "Khách xa gặp lúc mùa xuân chín "  
                              Thơ Hàn Mạc Tử

      Mưa phùn ướt đẫm áo em
      Môi thì nhợt nhạt, tóc mềm rủ thương
      Mịt mờ sương phủ hồ Gươm
      Chừng xa nghe vọng tiếng chuông Tây Hồ
      Nhớ xuân xưa đón Giao thừa
      Ta đi "hái lộc" bên bờ Thiền Quang
      Xuân mưa thả cái dịu dàng
      Bên nhau hơi ấm từ nàng tỏa ra
      Mưa phùn quấn quít hai ta...
                  

     2- PHÊ BÌNH CÁI ĐÈO NGANG
        "Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà"
              Thơ Bà Huyện Thanh Quan

     Một cái Đèo Ngang bao tranh cãi
     Cứ hoài hoài Quốc Quốc với Gia Gia
     Tới đây "đứng" lại hay "ngoảnh" lại ?
     Đâu "chợ" bên sông,"rợ" mấy nhà ?
     Chỉ thấy
     Núi trơ trụi, bãi sim mua cằn cỗi
     Bặt cánh chim, ầm ĩ biển vỗ bờ...
     Anh hay cãi
     Anh ăn sóng / nói gió
     Nổ "phê bình"... phải/ trái gió bay
     Ai yêu nước / ai Việt gian bán nước ?
     Hay gì cuộc Nội Chiến dằng dai ? !
     Ôi,
     đường Nam Tiến gánh gồng đi chiều dọc
     mà "phê bình" lại quay ngoắt
    Đèo Ngang !?!

                  
     3- CẢM THƠ LÊN ĐỈNH ĐÈO NGANG
           "Lòng một tấc son còn nhớ nước
            Tóc hai phần bạc vẫn thương thu"
                                    Thơ Hương Sơn

     Thực chẳng  may sinh ra là Người Việt
     ở Miền Trung nắng gió Trời đày
     Qua sông Gianh lại đến duềnh Bến Hải
     máu Việt tuôn thù hận ngút trời mây...
     Ta ở đây mơ sang Úc / Mỹ
     "Thế giới Tự do" được quyền làm Người
     được làm việc dưới Mặt trời chói lọi
     Lao động hết mình và được xả hơi...
     Ta ở đây dẫm chân tại chỗ
     lên Cao Tầng lại ngó xuống chân
     Ôi con "lộ" như đóng băng: xe cộ đứng
     lên đỉnh Đèo Ngang
     ca khúc "4000 năm
     Ta lại là Ta"
     chợt nghe tiếng Gia Gia / Quốc Quốc
     vạch Trời lên
     GÀO
     một tiếng
    Thầm !  (1)

     Hà Nội 15/3/2017
     NGUYỄN KHÔI


Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc.
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

ẨM TRỜI - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN, XUÂN ẨM ƯỚT - THƠ NGUYỄN KHÔI





Kết quả hình ảnh cho tranh của pino daeni


ẨM  TRỜI


Em gạ một đêm chồng vợ
Cho mùi da thịt khỏi ươn
Mấy ngày hôm nay mưa tợn
Ẩm trời, khó ở, đến ghê.
.
Ừ thì, một đêm thôi nhé
Mai đừng, nữa gạ một đêm
Mùa này ẩm trời dài lắm
Da đây thịt đấy đến mòn.
*.
Hà Nội, 13 tháng 03.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


*****

XUÂN ẨM ƯỚT
(Tặng Đặng Xuân Xuyến)
                     
"Bóng ai trăng dãi thướt tha
Tiếng ai gió thổi gần xa đôi hồi"
   (Đông Hồ: Nhớ rằm tháng hai)
                       
Xuân ẩm ướt. Mưa phùn. Hoa tươi nở
Rằm tháng hai trăng đẫm tóc cô nàng
Hoa Anh Đào trưng vườn Lý Thái Tổ
Chút xuân hồng mang đến tự Phù Tang.
                      
Bao cô nàng hân hoan chụp ảnh cưới
Mơ đi Tây, sang Nhật "đổi đời" ?
-Là kỷ niệm thời yêu đương sôi nổi
Để mai ngày nhớ tiếc tuổi hai mươi .
                       
Xuân nay đẹp thêm Anh Đào trang điểm
Nắng trưa hừng cầu Thê Húc sắc son
Làn môi ấm cái hôn bừng má thắm
Người chen người như hội ở hồ Gươm.

                              Hà Nội 12/3/2017

                              NGUYỄN KHÔI


Nguồn : từ email của hai tác giả Nguyễn Khôi và Đặng Xuân Xuyến gửi nhamygocsuong.
NM cảm ơn hai nhà thơ với hai bài thơ hay.

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

''THẰNG CHÁU '' TRONG MƠ - TRUYỆN NGẮN CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN








                “THẰNG CHÁU” TRONG MƠ 

Trưa (23 tháng 02 năm 2014), ngủ, lại mơ lên 344 Đường Láng. Thấy bà Mùi và bà Tý cãi nhau hăng lắm. Bà Mùi xông vào quán, ôm đồ đạc của bà Tý vất đầy ra ngõ, rồi chỉ mặt, chì chiết, chửi bà Tý là con mụ béo, con nhà quê. Bà Tý hăng tiết, chửi lại bà Mùi là con nặc nô, con “a đầu” rẻ rách, rồi cầm cán chổi tới tấp đập vào đầu bà Mùi. Đau quá, bà Mùi lăn đùng ra ăn vạ. Bà giãy hăng lắm. Vừa lăn vừa gào nhưng mắt vẫn canh chừng cán chổi của bà Tý: - “Ới làng ới xóm mau cứu tôi với. Con Tý nhà quê nó đang định giết tôi đây này…”
Định ra can 2 bà nhưng ngại lại sảy ra hiểu lầm rồi mang vạ vào thân như năm nào nên tôi lẳng lặng vào nhà tránh mặt. 
Rõ ràng là đi lên tầng 2 nhà ở 344 Đường Láng, vậy mà khi bà Tý mang nước lên lại là cảnh tôi đang ngồi trên con đường đất mới mở, ở quê, không phải ở Hưng Yên, quen nhưng mà lạ lắm. 
Một cậu bé quãng 10, 11 tuổi, nước da trắng trẻo, khuôn mặt sáng đẹp đến chào tôi, đưa chiếc ghế nhựa, lễ phép mời tôi ngồi, rồi vạch “chim” định đái vào tường nhà. Tôi quát: - “Cháu không được tè bậy như thế. Chú cho no đòn đấy!”. Thằng bé khúc khích cười, đi vòng ra sau, ôm cổ tôi, tình cảm hệt như với người thân vậy, rồi lừa lúc tôi sơ ý, tè luôn vào tường ngôi nhà kế sau. 
Bực, định phát vào mông thằng bé thì bà Tý hề hề cười, bảo: - “Ô, thế bố Xuyến không nhớ thằng bé này là con ai à mà lại định đánh nó? Phải hỏi thân thế của nó xem sao đã chứ? Nhỡ may đánh nhầm phải người thân thì thế nào?”
Tôi sững người, chưa kịp trả lời thì thằng bé khúc khích cười, liến thoắng: - “Chú ấy già rồi, lẩm cẩm lắm nên không nhớ được gì đâu bà ạ! Đấy! Vẫn hấp tấp như mười mấy năm trước. Chả thay đổi gì cả! Chán!.” 
Nói xong, chạy mất hút vào ngõ.
Tôi quay sang hỏi bà Tý thằng bé ấy tên gì? Con nhà ai? Sao trông quen thế? Thì bà cụ tròn mắt hỏi lại: - “Ơ thế anh cũng không biết nó à? Cô tưởng anh với nó là chỗ thân tình? Thấy nó bảo là người “quen cũ” của anh, để nó mang nước lên cho anh nhưng cô sợ nó lóng ngóng, đánh vỡ ấm chén nên cô bê lên.”
Tôi đứng dậy, móc túi để trả tiền nước thì thằng bé lại xuất hiện. 
Nhìn tôi, nó buồn buồn hỏi:
- Thế chú không nhớ cháu thật à?
Tôi bảo:
- Ừ! Chú xin lỗi! Thật sự chú không nhớ cháu là ai? con nhà nào?
Nó ngước mắt nhìn tôi, rưng rưng lệ, ai oán trách:
- Người đâu mà vô tâm thế! Mới xa nhau có hơn mười năm, giờ gặp lại mà đã quên cả anh cả em rồi.... 
Tôi phì cười, mắng:
- Uầy. Hư nào cháu! Chú với cháu sao có thể là anh em được. Hư quá!.... 
Không đợi tôi hết câu, nó gào lên: - “Thằng anh mất dậy, bạc nghĩa bạc tình này! Kiếp trước, ngồi uống rượu với nhau bao lần mà quên em nhanh thế? Nhìn kỹ đi, rồi cố mà nhớ xem ngôi nhà này đã gặp ở đâu?”. Rồi lao vào đấm đá tôi túi bụi. 
Giật mình, tỉnh giấc.
Thấy giấc mơ lạ, chép lại để ngẫm xem sao.
*.
Hà Nội, 23 tháng 02 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Nguồn : từ email của tác giả Đặng Xuân Xuyến gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Xuân Xuyến thường xuyên chia xẻ những bài hay.

.

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

THƯƠNG NHỮNG KIẾP HOA - THƠ NGUYỄN KHÔI







THƯƠNG NHỮNG KIẾP HOA

         (Tặng Hà Thị Trực)
                     
"Đau đớn thay, phận Đàn Bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung"
                                           (Kiều)

Chẳng biết Trời có thương ?
nhưng Người thì ghét
những Dilma, Yingluck, Park Geun-hya (1)
những kiếp tài hoa
vừa bị phế truất
Thương ơi thương, chẳng ai đỡ "em" mà !
                       
Là thế giới con người tàn bạo
Bao âm mưu "đảo chính cung đình"
Các "em" yếu bởi không nhiều thủ đoạn
Thua "Bà đầm thép", kém Merkel...(2)
                        
Thôi, về vườn là yên thân hơn cả
về đi trồng Nấm, chăm sóc chồng con
"Ghế quyền lực" nhường những thằng xảo trá
Những "kẻ sát nhân" dám bán cả linh hồn...
...
Hảo a !
                                   Hà Nội 10/3/2017
                                   NGUYỄN KHÔI
1) Các nữ Tổng thống Brazil, Thủ tướng Thái Lan, Tổng thống Hàn Quốc...
(2) Thủ tướng Anh, Đức

     
Nguồn : từ email của tác giả Nguyễn Khôi gửi lamngoc.
NM cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ bài với blog của NM.



Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

CANH VỊT TIỀM - TRUYỆN NGẮN CỦA THỦY ĐIỀN





Tran Van Mau
11 thg 3 (1 ngày trước)

tới tôi 
Kính chị Nhã My
Chào chị
Chị cho em gởi bài nhé
Chúc vui
Thủy Điền





CANH VỊT TIỀM


Bà sáu đứng ngoài lan can căn chung cư lầu bốn vọng xuống:
-         Hùng ơi Hùng, ngưng đá bóng đi cháu, mau lên nhà tắm rữa, ăn cơm, đi ngủ,  mai còn đi học . Trời tối rồi cháu. Bà đã dọn cơm sẵn. Mau lên! Mẹ cháu sắp về rồi đó.
-         Dạ, con lên ngay.
-         Ừ.

     Từ ngày ba mẹ nó mở cái quán ăn ngoài đầu phố, nó dường như thấy và sống gần bà ngoại nó nhiều hơn. Tối nó ngủ xong thì ba mẹ nó mới lò mò về, sáng nó dậy đi học thì ba mẹ nó còn ngái ngủ. Mọi việc ăn sáng, đưa đón đi học, cho ăn trưa, ăn chiều đều một tay bà ngoại làm hết. Bà già đâu có biết tiếng tây, nên mỗi khi nói chuyện với nó đều bằng tiếng việt, ngày nầy qua tháng nọ nó hiểu và nói tiếng mẹ đẻ rất rành. Những đứa trẻ cở nó sống bên tây nầy đều thua nó cả. Nó nói giọng người việt một trăm phần trăm. Đặc biệt nó chỉ biết ăn đồ việt nam còn những món đồ tây là nó không thích lắm. Mới tám tuổi mà ăn bún riêu thiếu rau muống hay mấm tôm là nó chê ngay hay ăn vịt tiềm thuốc bắc mà thiếu kim châm, núm mèo, núm Tonko, bún tàu là nó biết liền.

     Bà ngoại nó thấy nó có một mình, thiếu tình cảm cha mẹ nên bà rất thương và chìu chuộng nó đủ thứ. Hàng ngày nó hay nói với bà khi ăn cơm là nó thích ăn món vịt tiềm thuốc bắc bà nấu nhất. Nên cách một vài ngày là bà nấu cho nó ăn. Mỗi khi bà nấu xong là nó ôm hôn bà lia lịa. Bởi bà làm đúng ý nó.

     Một hôm đang ngồi ăn, nó thỏ thẻ với bà:
-         Ngoại ơi, cháu thì thích ăn món nầy, mà chưa bao giờ cháu thấy bà mút cho cháu miếng thịt vịt nào, toàn là bà mút nhằm xương cho cháu không? Ngoại nó cười.
-         Bà cũng không biết sao nữa, bà mút đại, chắc cháu xui đó, ngày mai bà để ý hơn, bà mút thịt cho cháu nha. Thôi bà mút lỡ rồi cháu ăn đi, bỏ thừa mang tội lắm.
-         Dạ, mai ngoại mút thịt cho cháu nha.
-         Ừ. Hùng của bà ngoan lắm.

     Thật tình thì trong nồi vịt tiềm thuốc bắc của bà làm gì có thịt mà mút. Bởi hàng ngày mẹ nó mua nguyên con vịt ở chợ về, rồi lóc thịt ra để dành bán cho khách, còn lại những bộ xương, ngoại nó tiếc nên mang về để trong đông lạnh và nầu từ từ hai bà cháu ăn. Bà nghĩ bỏ uổng, hơn nữa bộ xương nấu nước tiềm rất ngọt, hai bà cháu ăn qua ngày cũng được rồi. Ai ngờ ! Nó vô tình phát hiện và nói lên, khiến bà cũng thấy ái ngại vô cùng.

     Bà đêm ấy ngồi thức chờ ba mẹ nó về, lúc nó đang say ngủ, bà học lại tất cả câu chuyện. Rằng, thằng Hùng hôm nay nó nói, lâu rồi, nó chỉ toàn ăn xương mà không thấy thịt. Tao mắc cở với nó rối đành nói khéo và hứa với nó ngày mai cháu sẽ được ăn thịt vịt, vậy mai bây mang về cho tao nguyên một con để tao nấu cho nó ăn, chớ tao thấy bấy lâu nay mình có lỗi với nó lắm rồi.

     Dạ, được mai con làm theo ý mẹ. Nghĩ cũng xấu hổ cứ lo cấm cúi cái tiệm, kiếm ba đồng bạc mà quên chú ý đến con. Thật tệ . Con xin lỗi mẹ và thằng Hùng, từ đây về sau con sẽ quan tâm mẹ và thằng Hùng nhiều hơn.
-Thôi tối rồi mình đi ngủ đi mẹ.
-Ừ.


THỦY ĐIỀN
11-03-2017

NM cảm ơn Thủy Điền thường xuyên chia xẻ nhiề truyện ngắn hay.