CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

NGUYỄN KHÔI "SÁNG NGỜI, NỒNG ẤM, CHÂN THẬT" - BÀI CỦA LÊ NGỌC TRÁC




Ảnh Tác giả Lê Ngọc Trác


NGUYỄN KHÔI "SÁNG NGỜI, NỒNG ẤM, CHÂN THẬT" 

Cuối tháng 5 năm 2017, nhà thơ Nguyễn Khôi trình làng tập thơ "Chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại". Đây là tác phẩm thứ 09 của ông được xuất bản. Trong đó gồm 5 tập thơ và 4 tác phẩm biên khảo, dịch thuật. Năm nay, nhà thơ Nguyễn Khôi đã vượt xa cái tuổi "Nhi trùng tâm sở dục bất du củ", điều này cho những người yêu thơ càng cảm phục bút lực, sự sáng tạo của ông.

Viết chân dung văn học bằng thơ đã từng có nhiều người viết. Mỗi tác giả thể hiện theo phong cách riêng của mình. Không ai giống ai. Và, nhiều người đã thành công. Riêng tác phẩm "Chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại" của Nguyễn Khôi được tác giả viết bằng thể thơ ngũ ngôn tứ tuyệt, với văn phong giản dị, chân thật, mang hơi thở tân văn. Nguyễn Khôi đã thành công trong việc khắc họa 99 chân dung nhà văn Việt Nam mà ông yêu mến. Chỉ với bài thơ 20 câu, ông đã khái quát được chân dung, tiểu sử, cá tính, nét nổi trội về sự nghiệp, tác phẩm và thời đại sống, môi trường sống của từng nhà văn nhà thơ.

Cái đáng quý của Nguyễn Khôi là khi viết chân dung nhà văn, ông không phân biệt Người "lề trái lề phải, phe ta phe địch hay người miền Bắc xã hội chủ nghĩa, miền Nam Sài Gòn cũ". Không phân biệt "cây đa cây đề" ở ngôi đền văn chương hay người mới vào nghề. Nguyễn Khôi chỉ viết chân dung những nhà văn mà ông đã mến và từng đọc tác phẩm của họ:

"Trung thực được như ông
Là "Việt Nam sử lược"
"Hồi kí" thực như tâm
Tin đời còn sự thật.
(Trần Trọng Kim)

"Giảng triết cho lũ dốt
Tù đầy giữa đời thừa
Yêu nước thành phản Quốc
"Trăng trối" đã quá mùa.
(Trần đức Thảo)

Hăng hái "Lên miền Tây"
Đi B không sợ chết
"Bình công" nuốt đắng cay
Làm thơ trong xó bếp.
(Bùi Minh Quốc)

Tù túng thành "phu chữ"
Đẽo / tỉa bay mất hồn
Người chết / thơ còn, hết
"Đường chữ" nẻo cô thôn.
(Lê Đạt)

Chẳng cần tốc váy đỏ
"Quốc sư" vẫn say thơ
Văn em không có sex
Đếch ai thèm tìm mua.
(Vi Thùy Linh)

Đọc "Chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại" của Nguyễn Khôi, chúng ta càng hiểu về cuộc đời, tâm tình và thời đại, lịch sử xã hội mà nhà văn đã từng sống và viết. Người đọc sẽ tự rút ra cho mình một cái nhìn về "nhà văn đương đại". Thật là thú vị.

Thập niên 90 của thế kỷ 20, Nguyễn Khôi đã là một cây bút tên tuổi trên văn đàn. Người yêu thơ còn nhớ đến Nguyễn Khôi với bài "Ao làng":

"Vượt biển, chơi hồ, trở quá giang
Bỗng dưng lại thấy nhớ ao làng
Cái đêm hè ấy ai ra tắm
Để cả bầu trời phải tắt trăng"

Dung dị, đằm thắm, trữ tình là nét đặc trưng nổi bật trong thơ Nguyễn Khôi. Sau nhiều năm đọc thơ ông, chúng tôi nhận ra: Nguyễn Khôi là một người sáng tác rất nhanh, rất nhiều. Ông có tài "xuất khẩu thành chương". Qua những bài thơ giao lưu, vịnh cảnh mang tính ghi chép ký sự của ông, thấm đẫm chất thơ, nhưng không thiếu đi sự chân thật, giúp cho chúng ta rõ được hoàn cảnh lịch sử, bối cảnh thời đại của bài thơ khi ra đời. Ông có nhiều bài thơ trữ tình, lãng mạn:

"Hà Nội ơi!
Thôi mai về Cửu Long Giang cuộn sóng
Nhớ sông Seine... thời khắc chẳng ngừng trôi
Khung cửa hẹp
Ôi thu hừng sắc tím
Tím cả hồn thơ thả mộng lên trời"
("Gởi em Paris mùa thu tím")

Nhà thơ có những lúc thấm đẫm một màu thương nhớ xa xôi:

Ừ có hẹn cũng chưa về Tuyên được
Bếp lửa nhen ai đó sưởi riêng lòng
Đêm Hà Nội đã nhạt mùi hoa sữa
Tưởng tóc ai phảng phất hương rừng"
(Trích: "Gởi Tuyên Quang")

Nguyễn Khôi viết về Bắc Ninh, Tuyên Quang, Hà Nội... những miền quê chở đầy cảm xúc trong ông. Qua những bài thơ Nguyễn Khôi viết về Hà Nội, chúng ta càng suy nghĩ về những biến đổi của một vùng đất trong cuộc sống. Ông đã từng xa và nhớ về Hà Nội thân thương:

"Xa để nhớ đượm đà tình xứ sở
Mặt trời Sông Hồng chói lọi thân thương
Thật hạnh phúc ngày trở về Hà Nội
Thấy lòng mình tĩnh lặng giữa hồ Gươm"
(Trích: "Nhớ Hà Nội" - 2002)

Ấy vậy mà bây giờ, nhà thơ của chúng ta phải buồn rầu thốt lên:

"Ngày nghỉ lễ
Thôi, ta xa Hà Nội
Về nhà quê nghỉ dưỡng thỏa tâm hồn
Xa để "thoát" lấn chen, xô đẩy
Tìm nơi "buồn" yên tĩnh, dịu dàng hơn
...
Ôi Hà Nội
Còn mấy nàng thỏ thẻ
Mở miệng ra là "đ.m" chửi thề...
...
Ôi Hà Nội có điều gì không ổn
Như trên mây
Trên gió "cấp điều hành"
Mong sớm có một Tràng An thanh lịch
Để ta về
Soi bóng xuống Hồ Gươm"
(Trích "Xa Hà Nội")

Nguyễn Khôi như là một "thư ký của thời đại". Qua thơ của ông, chúng ta cảm nhận được bức tranh xã hội. Nguyễn Khôi đã từng viết những câu thơ như là một định hướng, một tâm niệm của người làm thơ khi bước vào ngôi đền văn chương:

"Ai những mong "lầu" là "núi"
Mà trái tim giả dối vô hồn
Đâu là nước mắt tắm cuộc đời xuôi ngược
Thơ sáng ngời nồng ấm máu, mồ hôi"
(Trích: "Thi sĩ")

Riêng chúng tôi, đọc thơ Nguyễn Khôi nhận ra một điều: Thơ ông "sáng ngời, nồng ấm, chân thật". Đây là nét đáng yêu, thu hút nhiều người yêu thơ.

                                                           LÊ NGỌC TRÁC
                                                Phố biển La Gi tháng 6/2017

Nguồn : Lê Ngọc Trác
Bài đã đăng trên nhiều trang văn học mạng.
NM cảm ơn tác giả Lê Ngọc Trác với một bài viết hay.


Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

BA BÀI THƠ GIÁC NGỘ - THƠ KHA TIỆM LY

Tiemly Kha
10:23, Th 5, 15 thg 6
tới tôi










GIÁC NGỘ 1


Thương ta thường lấy khổ làm vui,
Tham, dục, sân, si, hết nửa đời!
Manh áo cần lao cay đắng mắt,
Bát cơm vinh nhục xót xa người!
Vì danh có lúc khôn thành dại,
Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười!
Ngã Phật từ bi luôn cứu độ,
Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.


GIÁC NGỘ 2


Một quyển đèn mờ, một quyển kinh,
Thương ta từng lạc nẽo u minh.
Đã còn lẩn quẩn vòng sanh tử,
Mà lại mơ màng chuyện nhục vinh!
Tiếng kệ phá tan đường tam ác,
Hồi chuông đánh thức giấc quần sinh.
Thường tâm trì niệm Nam Mô Phật,
Đánh nát tâm mê, tiếng mõ kình.


GIÁC NGỘ 3


Theo đấng từ bi rõ chánh tà,
Thành tâm quỳ dưới bệ liên hoa.
Đại Bi Thần Chú xua ba nghiệp,
Bát Nhã Tâm Kinh cứu vạn nhà.
Tiếng kệ phá tan nghìn nghiệp chướng,
Hồi chuông xoá sạch mọi oan gia.
Nam mô Cứu Khổ Tầm Thinh Phật,
Phật ở mười phương, cũng ở ta.



KHA TIỆM LY

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

Tran Van Mau
12 thg 6 (2 ngày trước)

tới tôi
Kính chị
Cảm ơn sự nhiệt tình
Em xin gởi tiếp
Thủy Điền




ĐÊM MƠ

Giữ đêm, mơ thấy ngày hồng
Có bầy chim nhỏ lượn vòng quanh ta
Đùa vui bên gốc phượng già
Hỏi han, líu lót. Sao mà ngồi đây ?
Một mình giữa buổi nắng gay
Gương buồn ẩn lệ chẳng ai thương giùm
Chim đây nước mắt thôi, ngưng
Ta cùng vui nhé; xin đừng làm ngơ

Giật mình toàn gối, chăn tơ
Chim đâu không thấy bơ phờ mặt hoa
Bao nhiêu lời nói ngọc ngà
Bấy câu an ủi bay xa mất rồi
Đêm mơ  để lại đơn côi
Một người con gái thương người bao năm
Đơn phương tình gởi gối nằm
Canh ba hiu hắt. Hỏi chàng có hay?


12-06-2017


TÌNH CỜ- KHƠI LẠI NỖI ĐAU

Tình cờ chung một chuyến tàu
Tình cờ ta lại gặp nhau "Ngỡ ngàng "
Em giờ tay dắt con đàn
Còn tôi cô lẻ, lang thang khắp trời

Tình cờ tôi gặp lại người
Mười năm xa cách mừng ơi là mừng
Buồn vui thuở ấy hiện dưng
Tôi- em bốn mắt giọt lưng, giọt đầy

Tình cờ sao giữa chốn nầy
Tình ơi! Tình hỡi, còn say thắm nồng
Ngày xưa sao vội lấy chồng
Bỏ tôi ở lại giữa dòng cô đơn

Đêm về còn lại tiếng đàn
Tiếng ca, tiếng hát em mang đi rồi
Cuộc đời cứ ngỡ cuốn trôi
Bao nhiêu kỷ niệm mình tôi ôm sầu

Tình cờ ta gặp lại nhau
Đời khơi trở lại nỗi đau ngày nào.


12-06-2017


NGƯỜI BUỒN. THỬ HỎI ? THƠ NÀO CÓ VUI
Kính Tặng NT Tịnh Đàm

Mới quen, nhưng có chút tình
Đọc thơ “ Có lẽ  “ Bạn mình chẳng vui
Luôn mang tâm sự, bùi ngùi
Bao năm dùi dập cuộc đời đắng cay
Nào đời- tình lẫn cả hai
Đuỗi đeo, đeo đuỗi năm dài không buông
Nhìn anh gương mặt nét buồn
Thơ anh như lệ đang tuôn má gầy
Nhớ thời trai trẻ, trẻ trai
Cũng như anh đó, nhớ hoài ngàn năm
Cũng lênh đênh, cũng thăng trầm
Mà thành Thi sỹ giống anh. Không ngờ
Nhờ văn, nhờ bút, nhờ thơ
Nên lòng tỏa bớt nỗi đau năm nào
Nhìn anh, nghĩ trước, suy sau
Người buồn, thử hỏi thơ sao không buồn.


11-06-2017

TẠM BỢ

Khói chiều nghi ngút bay
Đời "Tạm bợ " Qua ngày
Sống rày đây mai đó
Chẳng chút gì tương lai

Đêm cũng giống như ngày
Sáng quăng lưới, kéo chài
Chiều tấp vào bến cạn
Bên bát chè rai rai

Quê hương nào có thấy
Xứ sở ai có hay
Lênh đênh trên sóng nước
Bồng bềnh, gió lung lay

Cuộc đời như thế đấy
Ngày chỉ thấy toàn mây
Đêm về nghe sóng vỗ
Vây phủ tấm thân gầy.


11-06-2017



 VỘI VÃ

Chưa tháng bảy sao em trông lá đỗ
Làm thơ buồn trời đã sắp sang thu
Cây phượng hồng đang nở đứng im ru
Con Ve nhỏ cũng lắc đầu ngưng tiếng réo

Chưa tháng bảy mà sao em đuổi khéo
Mùa hạ nầy! Mi hãy vội qua mau
Để ta quên chuyện cũ thuở năm nào
Thuở, ngày ấy tim ta từng đau nhói
Thuở, biết yêu nhưng lặng câm không nói
Để cánh tình hờ hững vội bay xa

Chưa tháng bảy sao em nôn nao quá
Cứ trông nhìn ra ngõ ngắm thu rơi
Thèm một mình đi dưới lá vàng bay
Bên tiếng gió vuốt ve tình cô độc
Bên giọt mưa sẻ chia từng tiếng khóc

Chưa tháng bảy mà dường như cơn lốc
Đang cuộn vào xao động quả tim non.


10-06-2017

THAN THỞ

Qua sông mới biết sông dài
Có đi mới thấy mòn hài, mỏi chân
Lớn khôn cất bước theo chồng
Làm dâu thiên hạ đụt, trong hai màu
Tháng năm sống cảnh khổ đau
Bên người xa lạ tiếng vào, lời ra
Mới càng thương lũ em nhà
Ngày ngày hai buổi lân la bên thềm
Chỉ nghe những tiếng dịu êm
Toàn nhìn những cảnh êm đềm bên nhau
Ngày xưa em ngã chị đau
Bây giờ chị ngã ai nào xót thương.

THỦY ĐIỀN
09-06-2017


GIÓ QUA VÙNG LỮ THỨ - THƠ GIANG ĐÀ

GIÓ QUA VÙNG LỮ THỨ

Em con gái hồng hồng thêm xuân sắc
Ta đa tình nhìn cá thẹn chim sa
Rồi khắc khoải phơi tình đêm nguyệt lạnh
Trận cuồng phong xao xác lá bay xa
Em gấm lụa tóc bồng bềnh trước phố
Ta phập phù trĩu nặng gót phiêu linh
Mang cô độc giữa miền trăng viễn xứ
Hỏi Đông Sơ! Quên được rượu chung tình
Nét đài cát cuốn phăng hồn cuồng sĩ
Ta nghênh ngông uống rượu nhớ Kinh Kha
Nhớ Dịch Thủy dìm chôn mùi vương giả
Áo cơ hàn phủ ấm cõi lòng ta
Ta cười trắng, đêm dài huyền ảo
Rồi vẽ bia trên trang giấy muộn phiền
Xô định mệnh lùi xa vùng hoang tịch
Chôn nỗi buồn thầm kín triền miên
Mai thức dậy xin em đừng sướt mướt
Vì sương đêm khô cứng lệ rồi
Ngọn gió xuân đi qua vùng lữ thứ
Bạc mái đầu ghét định mệnh phân đôi...@

GIANG ĐÀ

Nguồn : từ Facebook của Lương Bút gửi Suonglam

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

TÌNH BÁN MUA - THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
12 thg 6 (1 ngày trước)

tới tôi

 

Kết quả hình ảnh cho ảnh chia tay




TÌNH BÁN MUA
- Tặng T.T và những cuộc tình -


Người trước tôi em thề non hẹn biển
Người trước nữa em hẹn biển thề non
Với người nào em cũng nguyện sắt son
Như với tôi
Như với dăm người khác
Trái tim yêu đem bán mua đổi chác
Một chuyến đò gạ cập bến nhiều nơi
Chuyến tình nào cũng “bèo dạt mây trôi”
Cũng lả lướt vời vòng tay xiết chặt
Đem hoang dại nơi đầu mày cuối mắt
Em oằn mình đốt cháy những đời trai.


Thương, thương lắm, thương đời trai khờ dại
Đem niềm yêu da diết gửi sai người
Tôi cay đắng neo nhầm nơi bến đợi
Đêm tàn rồi!
Ly biệt nhé,
cuộc tình em!
*.
Hà Nội, 01 tháng 06.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


NM cảm ơn Xuân Xuyến đã thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

Tran Van Mau
7 thg 6 (3 ngày trước)

tới tôi 
Kính NT Nhã My
Chào chị
Em gởi chị chùm thơ em viết trong tuần qua, mong chị đón nhận.
Thủy Điền



HÃY ĐỂ CHO ĐỜI CÓ SỚM MAI

Hãy để cho đời có sớm mai
Đừng đem u tối phủ ngày dài
Đừng gây..., chuốc oán thêm nhiều nữa
Chừng ấy mươi năm đã đủ rồi

Hãy để cho đời thêm sáng tươi
Gặp nhau tay bắt, miệng nở cười
Nâng ly ta cạn bầu rượu nghĩa
Siết tay, ôm chặt lấy tình người

Hãy nhả cho đời thêm chút hơi
Như bong bóng...bổng giữa lừng trời
Cho hoa còn hưởng từng giọt nắng
Cho người mãi mãi được niềm vui.


07-06-2017

BÍ ẨN

Em đang khóc hay đang cười đấy nhỉ
Mà giọt ngà còn đọng mãi trên mi
Chẳng thèm rơi nằm bất động lầm lì
Như tự bảo đoán xem vui hay giận

Chắc có lẽ lòng mang nhiều bí ẩn
Nỗi đau buồn trầm lặng đã từ lâu
Thốt chẳng ra nên gương mãi u sầu
Thả theo dốc, thời gian trôi chầm chậm

Không. Anh hỡi ! Em đang mừng vui lắm
Như đang vừa vào cổng "Cõi thần tiên "
Anh quên sao? Khi hai đứa vẫn kề liền
Ngơ ngẩn quá, em giả đò bảo đoán

Ai mà hiểu, con gái giờ lộn xộn
Khôn, ma ranh gấp bội lũ đàn ông
Khi đã yêu là muốn giật làm chồng
Còn giả bộ giọt tròn choàng giọt méo

Để người yêu theo chân chồm hỏi khéo
Em đang buồn hay giận để anh xin.........!


06-06-2017


CON KHỈ GÌA SÁM HỐI

Thấy cũng tội. Nhìn khỉ già nhớ mẹ
Ngồi một mình vuốt mặt trước miệng hang
Miệng lâm bâm tay lần nải chuối vàng
Như Sư cụ đếm từng khoanh hạt chuỗi

Thấy tội lắm. Con khỉ già đang sám hối
Bỏ mẹ, thay rừng mấy chục năm nay
Bỏ anh em bỏ cả lũ mặt dài
Tìm khoái lạc nơi tận miền xa thẳm

Ngày ra đi còn son, lòng vui lắm
Chẳng nghĩ gì bộ lạc lẫn người thân
Giờ tuổi già, bọn còn, mất, hụt chân
Trong đơn lẻ nhớ thương người mẹ quí

Nhớ gì nữa, nhớ chi kìa già khỉ
Mi đã già, mẹ cũng đã qui tiên
Thiền làm chi, chiều sáng chấp tay thiền
Lòng giả tạo muôn đời là giả tạo

Đêm gõ mõ Nam mô mong thành đạo
Ngày dối lòng thì gõ cũng như không.


05-06-2017


NGÀY ẤY TÔI YÊU

Nhớ thuở ấy, thời còn đi học
Ngày hai buổi đến trường lên lớp 
Thầy, bạn lũ một rừng đông ngộp 
Học, vui say. Ôi ! Rất hồn nhiên 

Mùa hạ về hoa nở vạn, thiên
Đỏ rực khắp sân trường Đại học
Đùa bên bướm hái hoa kẹp tóc
Làm dáng, duyên dưới gốc phượng hồng

Biết bao chàng lẻo đẻo theo hông
Xin trao tặng cành hoa nho nhỏ
Gởi đôi chút tình yêu vào đó
Tôi giả đò làm giá, lặng thinh

Có anh chàng vẫn mãi theo xin
Ôm cành phượng bắt tôi phải nhận
Có anh chàng hiểu sai nên giận
Chẳng thèm nhìn cô gái lần hai

Đẹp vô cùng, ngày ấy thật hay
Tuổi mười chín trăng tròn, đôi lứa
Đi và về có kẻ đón, đưa
Muốn cô lẻ một mình chẳng được

Còn bây giờ cứ ngồi mơ ước
Như ngày nào một chút, nhỏ nhoi
Mà có đâu, khoảng ấy qua rồi
Con đường cũ sáng chiều một bóng.


05-06-2017

  
QUÁN VẮNG

Sáng nhìn khách đi qua
Chiều ngắm khách đi lại
Ngày ngày đều cả hai
Chẳng thấy con ma nào

Ghé lại mua bó rau
Ghé vào đong ký gạo
Giúp giùm chai nước mấm
Bỏ ra một vài hào

Ôi ! ôi, buồn làm sao
Quán càng ngày ế ẩm
Chẳng có người đến thăm
 Họ ăn gì đấy chứ ?

Người thì bảo chẳng dư
Người thì than đủ điều
Người thiếu trước, hụt sau
Lấy gì sang viếng bác

Chỉ trong vòng chốc lát
Đèn hoa tỏa, đêm về
Dân làng ngồi chật ghế
Nhộn nhịp suốt canh thâu

Lương ba cộc- Tiền đâu?
Ban ngày thì chẳng có
Đêm về bỏ tiền to
Chuyện đời. Ôi khó hiểu.


04-06-2017

ANH LÀ NGỌN LỬA TÌNH

Đêm nay ngồi bên anh
Nghe sao lòng hạnh phúc
Anh ru lời ngọt lành
Ấm áp cả tim non

Dù ngoài kia gió lộng
Dù trời đang tuyết đông
Dù canh ba sương đổ
Anh là ngọn lửa lòng

Thắp sáng lúc cô đơn
Sưởi tình em sống lại
Sau khoảng dài oằn oại
Bên chiếc gối héo mòn

Xóa giây phút giận hờn
Khi đời chia, ngăn lối
Tô điểm lại nụ cười
Đã bao ngày nhờ nhạt.



04-06-2017

LÀM GÌ CÓ

Ngỡ thanh bình, em tôi "Đàn bé nhỏ "
Sáng ra vườn cùng đuổi bướm hái hoa
Sống yên vui trong cảnh quốc thái hòa
Ngày hai buổi đậm đà hồn tuổi trẻ

Trở về lại thời năm tôi còn bé
Khi chiến tranh tận xa lắc phương nào
Khi hận thù chưa bộc lộ dâng cao
Khi chưa nghĩ cao siêu về vật chất

Làm gì có, chỉ nghe toàn trách móc
Tiếng kêu la của xã hội hằng ngày
Bé bây giờ biết hưởng những vui say
Đêm đèn đỏ, ngày Cà phê- thuốc lá

Quần Jean bò, đầu vàng, xanh ổ Quạ
Chiếc áo dài hồng, tím bỏ bên tay
Uổng công cô, người nữ khéo, thợ may
Bao công sức đã biến thành công cốc.



03-06-2017


 NHỮNG NỖI BUỒN BẤT ỔN

Quê tôi nhiều phố cũ
Bởi năm tháng chiến tranh
Bơm đạn phá tan tành
Lấy gì ra để chữa ?

Cứ mặc cho nắng, mưa
Lầm lì theo năm tháng
Cứ coi là chỗ tạm 
Cuộc sống rất đơn sơ

Giờ ! Bỗng dưng phố cổ
Người dân được đổi đời
Chuyện cũ thành chuyện mới
Nghèo nàn sang phú quí

Của, tưởng đã vứt đi
Ai ngờ ! Giờ, tiền tỷ
Bao năm ngồi cuối mặt
Nay ngẩn đầu khinh khi

Quê tôi thời cũ kỷ
Ai ai cũng đậm đà
Thân tình làng, phố xá
Từ ngày phong cổ xưa

Người quen thôi hết ưa
Người thân càng xa lánh
Chỉ còn lại xung quanh
Những nỗi buồn bất ổn.


02-05-2017


VỚT BÓNG

Bóng em hiện dưới gương
Lóng lánh ánh da hồng
Khác chi hoa phượng vĩ
Mập mờ dưới đáy sông

Anh sờ vào khoảng trống
Mắt nàng cứ đăm đăm
Giật mình tay rút ngắn
Em bảo: Nầy, sao ngưng

Mặt quê, anh đỏ bừng
Ngỡ chừng như hoa phượng
Định vớt cành yêu thương
Mang về đêm ấp ủ

Dành những đêm mất ngủ
Thỏ thẻ tiếng vui, buồn
May, có cùng chung hướng
Đời cũng thấy thú hơn.

THUỶ ĐIỀN
01-06-2017

NM cảm ơn Thuỷ Điền 

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

VÒNG XOAY Ý THỨC - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ





                    VÒNG XOAY Ý THỨC


Mỗi ngày
N hững con đường trong thành phố
Nặng nề
Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe , người
Những tiếng ồn và khói bụi không vơi
Tháng năm
Những lo toan đối mặt cuộc đời
Đấu tranh , từ chối
Chấp nhận , buồn vui...
Vẫn chở chuyên theo suốt kiếp người..!

*

Sức nén thời gian
Bật lên tâm hồn ý chí
Có chết đâu
Và chẳng mất chi đâu !
Hoang tàn tiêu sơ
Giữa ngàn sỏi đá
Cỏ vẫn cho màu xanh
Hoa vẫn cho mùi hương lạ...
Năng lực tâm hồn vẫn mãi phát sinh
Những cọ xát qua ngàn vòng xoay ý thức
Sự thoát ra...
Là thực tại an bình.

South Dakota, tháng 6 ,2017.
MẶC PHƯƠNG TỬ

Nguồn : từ email của tác giả Mặc Phương Tử gởi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Thầy Mặc Phương Tử thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.