CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2019

CHÙM THƠ HUỲNH TÂM HOÀI


Hoang Lam
09:07, Th 6, 29 thg 11 (4 ngày trước)
tới tôi







ĐỔI ĐỜI



1-Tôi ngồi giũ áo phong sương
Rách bươm lưng vải…sứt mòn nút khuy
Tôi ngồi nhớ chuyện thịnh suy
Hát nghêu ngao… Vỡ mộng …Xiêu dốc đời



2-Tôi về dòng cũ sông trôi
Lấy thơ đấp vá chỗ vơi ngọt bùi
Khuấy dầm nước xoáy vịnh voi
Nhớ người châu thổ một thời đầy vun
Bây giờ nhiều khúc cạn cùn
Lơ ngơ cứ tưởng đi lầm nước non




NHỚ


Tháng 11 cơn mưa rớt vội
Sợ mùa đông… mây thấp vòm trời
Chim trên cành co ro ướt cánh
Đôi mắt lim dim…buồn khơi khơi…


Như ta nhìn mưa lòng chanh chạnh
Ngọn sầu nào lãng đãng buâng quơ…
Ngó cơn mưa từ nguồn xiêu đổ
Có gì đâu…mà nhớ …thẫn thờ








VÚ ƠI!
(ngày bà xã giải phẩu ngực...anh viết bài thơ)



Vú ơi! Múp nụ trang đài
Núp trong ngực áo những ngày thơ ngây
Che! Sợ thiên hạ sâm soi
Hở trong tay tựa…những ngày yêu đương
Nở căng vòm sữa nuôi con
Truyền dòng cảm xúc đời non lớn người
Vú ơi! Nguồn sữa héo vơi
Cháu măn vú móm…Bà cười …Ngân nga
Điệu ru bà vẫn thiệt thà
Xứ người…Cháu lớn nhớ ra câu gì?
Một hôm ngực nhói… siêu vi!
Cắt bờ ngực…Tẻ mất đi vòm hồng
Cơn biến động… ảnh hưởng mòn
Héo đời thiếu phụ vuông tròn cháu con
Mình ơi! Chua, ngọt gánh chung
Cơn đau mình chịu…tôi…lòng xót xa
Vú ơi! Tẻ nhánh thịt da
Thương mình héo hắc… Buồn da diết! Buồn!


 HUỲNH TÂM HOÀI






Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

Tran Van Mau
21:46, CN, 1 thg 12 (23 giờ trước)
tới tôi

Chào chị Nhã My
Xin gởi chị ít bài thơ nhé
Chúc vui, khỏe
Thủy Điền









NỖI LO NGÀY VỀ



Ta lặng lẽ dưới hàng cây trụi lá
Giữa mùa đông gió lạnh thổi vô bờ
Con đường chiều hoa tuyết trắng lô nhô
Đang dẫn lối con tim tìm quá khứ


Nơi xa thẳm những ngày ta lữ thứ
Người có còn hay đã vội đi xa
Người đã quên hay còn giữ tình ta
Trong khoảnh khắc, bi quan dường .... vô tận


Tuyết rơi ... rơi, phủ dầy màu bạc trắng
Như nhắc lòng cố nén nỗi đau thương
Dẫu người xưa đã cất bước lên đường
Xa kỷ niệm, quên bao lời hẹn ước


Chiều giá buốt, thân gầy ta nhẹ bước
Chắc có người đứng đợi trước thềm hoa
Những màu tang biến hoá phút ngọc ngà
Ngày hội ngộ bên nhau vui lắm nhĩ


Mang tâm sự vui, buồn hai suy nghĩ
Con đường chiều xa tít trắng màu mây.



30-11-2019





TÌNH MỘNG MỊ



Áo em giờ đã cũ
Giầy anh đế gót mòn
Thời gian, đời, khôn lớn
Tim anh vẫn dại khờ


Vẫn yêu hình bóng nhỏ
Dù chỉ là hoang đường
Dù chỉ là tưởng tượng
Nhưng hạnh phúc vô bờ


Dáng xưa nào còn nhớ
Ngày vai gánh, mặt .. phờ
Đêm rã rời bên gối
Mộng ước chỉ trong mơ.

28-11-2019


DỖ DÀNH TIM ĐAU



Qua lối nhỏ em đếm từng tuyết trắng
Dấu chân sầu còn đọng lại tháng năm
Những bước ... đi là những nỗi thăng trầm
Cứ đeo đuỗi tâm hồn người con gái


Trong những lúc cô đơn, thân oằn oại
Thả lưng dài muốn quên lãng chuyện xưa
Muốn vứt đi những kỷ niệm bằng thừa
Sau cơn bão lại nghe lòng vương vấn


Rồi đứng dậy, sọt tay vào ngăn ấm
Theo lối mòn, theo gót dấu chân ai
Cho con tim thôi thở những giọt dài
Như oán trách một chuyện tình ngang trái.


27-11-2019


MỘT SÁNG MƯA BUỒN



Một sáng mưa buồn, cây ngã nghiêng
Công viên ghế đá đẫm thân mềm
Con chim lạc hướng tìm chốn cũ
Giữa ngày mà ngỡ tợ bóng đêm


Một sáng mưa buồn thiếu bóng em
Giọt rơi tí tách vọng bên  thềm
Gió ru hay trách lời than .... thở
Mà lòng xao động, dạ không yên


Một sáng mưa buồn anh nhớ em
Cà- Phê hương đậm, bổng phai dần
Thuốc thơm, giờ chỉ là khói trắng
Hết rồi ..... yêu vị của trần gian.



THỦY ĐIỀN

19-11-2019


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019

CẢM ƠN - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI


Hoang Lam
08:51, 29 thg 11, 2019 (2 ngày trước)
tới tôi







CẢM ƠN



Cám ơn trời mọc sáng mai
Cám ơn hoa nở vì ai trong vườn
Cám ơn mây bạc đầu nguồn
Chở theo mưa lũ về giồng cát khô
Cho hoa bí nở đúng mùa
Cho ngô khoai bắp dựng cờ hương bay
Cám ơn luống đất người cày
Cho đồng lúa trãi xanh ngày mùa quê
Cám ơn dòng nước vỗ về
Phù sa động thổ bốn bề xanh cây
Cám ơn người dựng đất nầy
Thiên di cuộc sống cơ ngơi đấp bồi
Cám ơn từng giọt mồ hôi
Và xương máu đã bao đời giữ quê
Cám ơn mẹ ,cám ơn cha
Cám ơn em đã xẻ chia tình nồng
Cho anh cứ giữ bên lòng
Tình yêu đất nước …chạnh lòng nhớ quê!


HUỲNH TÂM HOÀI


Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2019

NHỚ MỘT THỜI DĨ VÃNG - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI

Hoang Lam
08:58 (8 phút trước)
tới tôi








NHỚ MỘT THỜI DĨ VÃNG

Một thời muối quẹt, mắm kho
Lửa rơm hơ tiếng ầu ơ dí dầu
Một thời xa mút cần câu
Quẩy đuôi cá lội biết đâu mà dò
Một thời bên mẹ tròn vo
Vòng tay, hương tóc mùi tro phả hồn
Vuột đi…Một cõi thăng trằm
Xa lơ xa lắc vói tầm mẹ mong
Bây giờ ngồi gậm mông lung
Muối tiêu rắc rát trên lưng vở đời
Đôi khi kêu tiếng Mẹ Ơi!
Khỏ đôi đủa dội những lời ca dao
Đói lòng tay quẹt, mắt lau
Mẹ Ơi! Con sắp qua cầu tử sinh
Vẫn còn nhớ mẹ như in
Mắm kho, muối quẹt mà tình…Mẹ Ơi!

 HUỲNH TÂM HOÀI

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2019

CÒN CÓ CỎ HOA TRÊN NGÀN - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ


tong minh
Tệp đính kèm
07:48 (13 giờ trước)
tới tôi, Kim, Dao









CÒN CÓ CỎ HOA TRÊN NGÀN 
Tặng khoá “HỘI NGỘ” mùa đông tại Arizona (USA)

.
Thế nhưng, không - giữa cuộc đời,
Gió đen mặc gió, Hoa thời vẫn  hoa.


Vẫn biết đường đời muôn ngã rẽ 
 Có ai chung bước lại chung lòng ?
Một phen lạc dấu phương trời cũ,
Là cả ngàn xa ngọn gió bồng.

Vẫn biết đời còn dong ruỗi bước
Vẫn lì chiếc áo bể dâu tan.
Vẫn nghe sạm gót phong trần ấy,
Nhưng với niềm tin hướng đỉnh ngàn.

Dù đã bao phen sầu mặc khách
Đêm dầy đâu dễ lịm cơn mơ.
Sá gì một chút mùi chung đỉnh,
Rắp kẻ đan tâm luống đợi chờ.

Ta khoát lên ta chiếc áo đời
Và ta đi mãi khắp muôn nơi.
Mai sau dẫu có tơi từng mảnh,
Son sắc tình ta... vẫn thế thôi !


Dám đâu rao bán lời giao ước
Cho khách mê lầm nguyện ước giao.
Chơn lý phải đâu đen đỏ ấy,
Trăm năm ai biết chuyện ra sao !

Người đến muôn phương mùa viễn xứ 
Ta từ lưu lạc bước về xuôi.
Chiều nay “HỘI NGỘ” phương trời cũ,
Gỏ nhịp thời gian vỡ tiếng cười.

Mai mốt mỗi người phương xứ đến
Cách xa, nào phải mộng chia xa.
Vén vun cho vẹn tình nhân thế,
Còn có trên ngàn hương cỏ hoa.!

                      South Dakota đông 2019.
                            MẶC PHƯƠNG TỬ.


TẠ ƠN - THƠ DƯƠNG THƯỢNG TRÚC


thuy bui <munau11@hotmail.com>
Tệp đính kèm
04:44, Th 5, 28 thg 11




Kết quả hình ảnh cho ãnh thanksgiving



TẠ ƠN
Tạ ơn, hai chữ đong đầy trong tim.




Tạ ơn người, tạ ơn đời
Tạ ơn Phụ Mẫu, đất trời bao la
Tạ ơn hương sắc cành hoa
Tạ ơn nắng ấm chan hòa ngày đông


Tạ ơn những khúc tơ đồng
Tạ ơn chữ nghĩa mênh mông ngọt ngào
Tạ ơn ngàn câu ca dao
Tạ ơn tiếng hát ngày nào Mẹ ru


Tạ ơn nắng lụa mùa thu
Tạ ơn ngọn gió vi vu trưa hè
Tạ ơn bụi cỏ bờ tre
Tạ ơn cơm nắm muối mè nuôi thân


Tạ ơn mấy chục mùa xuân
Tạ ơn thế sự xoay vần đổi thay
Tạ ơn Thượng Đế sắp bầy
Tạ ơn hai chữ đong đầy trong tim.



DƯƠNG THƯỢNG TRÚC

Mùa Tạ Ơn 2019-11-28

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

ĂN TẾT MUỘN - TRUYỆN NGẮN THỦY ĐIỀN


Tran Van Mau
02:13, Th 6, 22 thg 11 (5 ngày trước)
tới tôi

Chào chị Nhã My
Cho em gởi bài truyên ngắn nhé
Cảm ơn chị

Thủy Điền





Kết quả hình ảnh cho ẢNH HOA GIẤY




ĂN TẾT MUỘN


Tôi đang lom khom vô phân chậu hoa Giấy. Bỗng dưng phía sau lưng vỗ vai thật mạnh.
- Anh Tân khỏe hả ?
- Ồ ! Sampi. Anh vẫn khỏe, còn Sampi ?
- Cười cười, dạ em vẫn khỏe, hết tết rồi anh o bế nó làm gì?
- Kệ, hoa người ta chê cũ người ta bỏ, anh thì thấy còn tốt nên mang đem về, hy vọng chăm sóc dăm ba ngày nó sẽ mới lại thôi.
- Anh siêng thật.
- Có làm gì không ? Anh nghỉ tay, vào nhà anh em mình dùng nước nhá.
- Dạ.


      Năm ấy, tết buồn lắm tôi chỉ một mình nơi căn chồi nhỏ, không hoa, không bánh mứt, không dưa hấu đỏ, không thịt kho, dưa gía. Những thứ ấy mặc dầu không có thì cũng không sao, nhưng buồn ở chỗ gia đình nào cũng sum họp, đón rước ông bà vui vẻ bên cành Mai, nhánh Đào. Riêng tôi chẳng có ai về để mà sum họp.


      Sau mười ngày tết, tôi đi lang thang theo con đường quen thuộc, tình cờ tôi thấy người ta vứt rất nhiều hoa tàn trước ngõ. Tôi dừng lại và nhặt được một chậu hoa Giấy còn khá tốt và mang về nhà, định nuôi dưỡng lại và trồng trước sân cho thêm phần ấm áp. Vừa ngồi tháo bỏ lớp phân cũ thay vào lớp phân mới thì thằng Sampi từ phía sau nhè nhẹ tới, vỗ vai làm tôi giật cả mình. Từ chỗ buồn bả, tủi thân, đơn độc. Bỗng nhiên tôi thấy vui lên ngay vì mình cũng còn có người tới thăm, dù người ấy là hạng người gì trong xã hội đi nữa , bao nhiêu đó cũng xóa đi bớt nỗi cô đơn của con người.


      Thằng Sampi nó có hơn gì tôi đâu, nó đi lạc từ bên Cao miên sang đến đất nầy từ thuở nhỏ. Không cha, không mẹ sống lây lất ngoài chợ, ai sai gì làm cái đó miển cho cơm ăn là được. Thế mà nó đã trải qua gần chục năm trời, không bệnh hoạn gì hết, lại càng mập mạp ra thêm, hơn hẳn từ lúc nó mới sang. Nó tên là Sampi, nhưng người ta hay gọi nó là thằng Miên con, chỉ riêng tôi và một ít người ở xứ nầy gọi tên thật của nó là Sampi. Ai nở thấy đời nó khổ rồi còn gán cho nó cái tên nghe không thiện cảm. Nó thích đến chơi với tôi là gì nó biết tôi tôn trọng nó như những người khác.


      Ly nước trà thâm giao, cả hai ngồi nhìn ra trước ngõ. Nó có tâm sự của nó, tôi có tâm sự của tôi. Hai anh em trút cạn nỗi niềm. Nó khóc, nó than vãn không biết bao giờ nó gặp lại được anh em, cha mẹ của nó, từ lúc đi lạc cho đến nay nó chưa lần nào hưởng được cái tết cả, dù cái tết ấy là tết Việt nam. Nó kể, mỗi năm khi tết đến nó chỉ biết chấp tay sau đít đi ngang qua, ngang lại từng mái nhà trong xóm, nhìn người ta ăn mặc áo quần đẹp rồi so lại mình với bộ đồ rách rưới. Bỗng dưng nó tủi phận, ngậm ngùi và tìm đến một gốc cổ thụ nào đó nằm ngủ quèo cho hết ngày, chờ cho ba ngày xuân đi qua nhanh để nó ra chợ phụ giúp người tiếp tục, hầu tìm nguồn vui mới. Nghe nó kể mà lòng tôi đau xót vô biên. Tôi hiểu nó từ lâu và hôm nay tôi thật sự hiểu nó nhiều hơn. Tôi cũng chẳng thua gì nó nhưng ở hoàn cảnh khác. Từ ngày cha mẹ  chia tay, mỗi người mỗi hướng, bỏ tôi ở lại với cái chồi nhỏ. Miếng đất, luống rau là di sản dành cho người bất hạnh. Tôi lăn lóc với cái gia tài khốn khổ nầy gần tám năm trời trong quạnh hiu và lặng lẽ.


      Xuân nầy, tôi có một người bạn, đó là thằng Sampi, tôi thật sự vui lên hẳn và sẽ cùng thằng Sampi nhậu một bửa thật linh đình với đĩa rau, con cá, ly rượu trắng. Tôi biết thằng Sampi nó hay ngại ngùng nên tôi năn nỉ Sampi ở lại với tôi, đừng về và thằng Sampi gật đầu đồng ý, vừa nhậu vừa tâm sự, nó bảo: Anh Tân nầy, hôm nay em ở lại với anh, anh em mình ăn tết, dù tết có muộn màng, nhưng lòng em thấy vui sướng vô cùng, như được gặp lại anh em của Sampi trong những ngày thơ ấu và anh cũng thế như đang ngồi cạnh người thân của mình thật ấm cúng biết bao.



THỦY ĐIỀN