CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

CA SĨ KHÁNH NGỌC QUA CA KHÚC “MẮT BUỒN HANOI” - TRẦN HỮU NGƯ



 Có thể là hình ảnh về văn bản


CA SĨ KHÁNH NGỌC QUA CA KHÚC “MẮT BUỒN HANOI”

Mỗi ngày tôi cố gắng nghe ít nhất một CD do tôi tuyển chọn, để nghe có bài nào mà tôi quên không? Nếu có “bài mới” (mới là… quên nghe!) và biết đâu từ “mới” này mà tôi có một đề tài đề viết; như nghe CD HAI CHUYẾN TÀU ĐÊM và bắt gặp ca khúc MẮT BUỒN HANOI của nhạc sĩ Thanh Trang qua tiếng hát Khánh Ngọc. Từ CD này tôi sẽ có một bài viết mới:
-CA SĨ KHÁNH NGỌC QUA CA KHÚC “MẮT BUỒN HANOI”.
Tôi đã viết về Thanh Trang qua CD HUYỀN, người nhạc sĩ mà tôi lần đầu tiên tôi nghe những bài Tango “rớt nhịp” của anh. (Có dịp tôi trở lại CD HUYỀN)
Chuyện buồn Khánh Ngọc, Phạm Đình Chương và Phạm Duy báo chí đã tốn nhiều giấy mực, nay tôi xin khép lại…chỉ nói về nhạc buồn: MẮT BUỒN HANOI.
Các bạn có bao giờ nghe nhạc của nhạc sĩ Thanh Trang?
Nhạc Thanh Trang, theo tôi, anh không đi vào “công thức” mà là những “Verbs bất quy tắc”… nhờ “bất quy tắt” này mà nhạc anh nghe rất lạ thuở đầu và quen tai thân thiện thuở sau.
Theo tôi, ca sĩ Khánh Ngọc không được nổi tiếng như một số ca sĩ trong ban nhạc Thăng Long, nhưng vì Khánh Ngọc là vợ Phạm Đình Chương, nên được chồng hướng dẫn, về sau hát khá hơn!
Nếu ca sĩ Khánh Ngọc đi theo con đường ca hát thì sẽ thành công, nhưng vì nghe người khác dụ đóng phim, như dễ nổi tiếng, thành minh tinh màn bạc… nên mới ra nông nỗi! (Bây giờ có ai có mê đóng phim mà đánh mất hạnh phúc gia đình không?).
Nhạc viết về Hanoi, nhất là những ca khúc “Tiền chiến” nghe rất hay. Và sau 1975 cũng có một số bài hát viết Hanoi được gọi là khá, nhưng so với nhạc viết về Hanoi thời tiền chiến thì “khó sánh kịp”!
Nước Việt Nam có ba miền Bắc-Trung-Nam, nếu làm một bản tổng kết nhạc của ba miền thì sẽ thấy như sau:
-Nhạc miền Bắc viết về Hanoi thì số lượng nhiều hơn nhạc miền Trung viết về Huế và nhạc miền Nam viết rất ít về Saigon.
Ca khúc MẮT BUỒN HANOI khá dài, tôi xin trích ra, mời các bạn lên mạng mà nghe Khánh Ngọc ca:
“… Tôi mơ về Hà Nội
một ngày bình yên trên lối xưa quen
Chân hoang mòn phiêu lãng
lạc loài hồn rêu xanh tháp cô liêu
Thắp trong tôi nắng son nhạt màu
lộng kinh thành cũ bốn hướng trôi mau
Như liễu buồn nương náu
tóc rũ người yêu lệ thắm hoen sầu
Tôi mơ về ngày nào
nẻo buồn hồ xưa mưa trắng giăng mau
Môi em nồng hơi ấm
sưởi lại tình tôi cho mối duyên sau
Tiếng chim vui khung trời thơ ấu
guốc giòn canh thâu cũng thoáng qua mau
Đêm có buồn vai áo
thấp thoáng cửa đêm sáng hoen màu!
Cho quay về từ đầu
một dòng chiêm bao mối tình xôn xao
Cho tim còn nghẹn ngào
từng hồn mưa lâu, đường ngút đêm thâu…”
Bây giờ tất cả đều đã đi xa:
-Phạm Duy (1921-2013)
-Phạm Đình Chương (1929-2003)
-Khánh Ngọc (1937-2021)
Và tôi viết bài này như một nén nhang thắp lên tưởng nhớ ca sĩ Khánh Ngọc.


TRẦN HỮU NGƯ
(Boléro Xóm Gà Giađinh, 6.4.2026)

Không có nhận xét nào: