CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

NHẠC CỎ - TRẦN HỮU NGƯ


 Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'LAM PHƯƠNG COUA Co UA'Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'hồng'

NHẠC… CỎ
Tìm đâu xa… Cỏ cũng viết được bài hát!
-Cỏ.
Nhà nông đã từng khổ vì nhổ cỏ ruộng.
Tôi đã từng khổ vì dãy cỏ ở rẫy. Cỏ sống rất dai, dãy chỗ này nó mọc chỗ khác.
Người ta nói “sống dai như đỉa”, nhưng theo tôi cỏ cũng sống dai, sống dai như cỏ!
Nếu con người mà ăn cỏ để sống, thì thành phố sẽ không còn ai ở. Và thế giới này sẽ không còn người chết đói?
Có bài thơ nào viết về cỏ không? Nhưng truyện thì có “Ngọn cỏ gió đùa” của Hồ Biểu Chánh.
Trong âm nhạc cỏ lại được nói đến như ca khúc “Cỏ hồng” của Phạm Duy và “Cỏ úa” của Lam Phương.
Đời cỏ sinh ra cho đến khi cỏ hồng rồi cỏ úa.
Hai tư tưởng lớn đã gặp nhau: Nhưng Phạm Duy thì hồng, còn Lam Phương thì úa!
-CỎ HỒNG của PHẠM DUY (viết ở Dalat năm 1970):
“… Rước em lên đồi cỏ hoang ngập lối
Rước em lên đồi hẹn với bình minh
Đôi chân xinh xinh như tình thôi khép nép
Hãy vứt chiếc dép bước đi ôm cỏ mềm
Đồi êm êm cỏ im im ngủ yên yên mộng rất hiền
Giọt sương đêm còn trinh nguyên
Nằm mê man chờ nắng sớm lên
Rước em lên đồi tiên
Đồi nghiêng nghiêng cỏ lóng lánh
Rồi rung rinh bừng thoát giấc lành
Trời mênh mông đồi thênh thang
Cỏ chênh vênh chờ đôi nhân tình
Rước em lên đồi xanh
Rước em lên đồi trinh…
Em ơi đây con đồi dài như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu thương
Núi em trên đồi cỏ thơm mùi sữa
Níu em yêu ngồi trên bãi cỏ non
Giương đôi tay ôm thân tròn ơn mưa móc
Hãy vuốt mái tóc rũ trên vai anh mòn…
Em ngoan như tình nồng
Em bao la mịt mùng
Em thơm như cỏ hồng em ơi!...”
-CỎ ÚA của LAM PHƯƠNG (viết sau 1975 ở hải ngoại khi cuộc sống rơi vào cảnh cơ cực, cô đơn):
“… Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng
Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm
Có phải còn yêu vì đôi lần thấm nhớ?
Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ?
Từ lúc anh đi trong rượu cay men nồng
Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn
Bão tố triền miên ngày em về nhà đó
Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô đơn
Một chiều trên đồi anh làm thơ
Cỏ biếc tương tư vàng úa
Mộng dệt theo đàn bên người mơ
Mới biết mình mơ bao giờ
Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa rồi
Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi
Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ
Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang…”
Cỏ: Hai câu chuyện trình trái ngược nhau:
1-Cỏ Hồng của Phạm Duy là hạnh phúc của tác giả trên một ngọn đồi đầy cỏ hồng lãng mạn.
2-Cỏ Úa của Lam Phương là sự bất hạnh của chính tác giả trong tình yêu dẫn đến cỏ bạt lòng héo úa!
Cỏ, dù hồng hay úa, cũng làm nên hai tuyệt phẩm của hai nhạc sĩ đã gắn trọn đời cho âm nhạc.
-“Chỉ có chết mới chia lìa âm nhạc”.



TRẦN HỮU NGƯ
(Saigon-Gidinh, 5.9.2024)

Không có nhận xét nào: