CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2023

PHÙNG HIỆU ''SỬA THƠ'' CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - VŨ THỊ HƯƠNG MAI

 


Hương Mai

13:35 (7 giờ trước)
đến tôi

PHÙNG HIỆU “SỬA THƠ” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN


----------

"Lỡ Xuân" là bài Tứ tuyệt độc vận về mùa Xuân với vần "uân" rất hay:


LỠ XUÂN

- với NTT -

Lại tiếng em cười rộn nắng xuân

Lại ngẩn ngơ xuân mấy mươi tuần...

Ờ, ngày năm ấy, xuân chớm nhuận

Ta nỡ vụng về để lỡ xuân.

*.

Hà Nội, 19 tháng 02-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Bốn câu, câu nào cũng có từ xuân nhưng mỗi câu là mỗi tâm trạng, mỗi hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau nhưng hợp lại cả 4 câu lại tạo thành một tổng thể hoàn chỉnh của một sự hối hận tiếc nuối của chàng trai đã vô tình bỏ lỡ mất một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ. Điệp từ "Lại" làm tăng thêm sự tiếc nuối khi thi nhân gặp lại "tiếng cười rộn nắng xuân" của người thiếu nữ: Một hình ảnh ấm áp, tươi trẻ, rất đẹp nhờ chữ "rộn" đặt đúng vị trí trong câu thơ, và hình ảnh ấy, tiếng cười ấy khiến thi nhân phải lặp lại cảm giác "ngẩn ngơ xuân mấy mươi tuần", mà thêm lần nữa tiếc nuối, tự trách sự vụng về của mình trong quá khứ đã để "lỡ xuân", lỡ mối duyên tình vừa "chớm nhuận".

Thơ của Đặng Xuân Xuyến đọc cảm như có gì anh viết nấy nhưng ngẫm kỹ thì những câu chữ tưởng thấy sao viết vậy lại là sự bố trí tính toán hợp lý và rất đắc dụng.

Thật tiếc khi đăng lên trang web Văn Chương Phương Nam ngày 20 tháng 01 năm 2023, bài thơ LỠ XUÂN đã bị "biến dạng" bởi “dao kéo” của bàn tay chủ biên: nhà thơ Phùng Hiệu khi ông tự ý "sửa" 2 câu thơ:

- "Lại ngẩn ngơ xuân mấy mươi tuần"

thành: "Ngẩn ngơ xuân đã mấy mươi tuần…"

- "Ờ, ngày năm ấy, xuân chớm nhuận"

thành: "Ờ, ngày năm ấy, xuân năm ấy"

Từ 2 câu thơ nhiều cảm xúc của Đặng Xuân Xuyến đã bị ông Phùng Hiệu thay thế bằng 2 câu văn nói ngô nghê.

Không chỉ vậy, ông Phùng Hiệu còn sửa câu thơ “Ngón thon lùa nắng e thẹn ngại” trong bài thơ “Tháng Giêng” rất hay, hình ảnh người thiếu nữ đẹp dịu dàng e lệ hòa quyện giữa nắng xuân thành câu vè thật tối nghĩa: "Thon thon ngón nắng còn e ngại". Và câu cuối “Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi?!” của bài thơ “Đợi Xuân” rất hay, rất nét riêng của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến như nhà thơ Trịnh Thị Nhâm đã viết trong bài “Bài thơ ĐỢI XUÂN của Đặng Xuân Xuyến”:

“Tôi rất thích hai câu thơ này:

Nâng lên ly rượu tự mời

Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi?!”

Chỉ hai dòng ngắn ngủi mà đúc kết nên hai điều rất quý giá của con người: mùa xuân - tuổi trẻ, tình người - tình yêu! Không còn xuân, không có xuân, không có tình yêu chỉ còn lại đơn côi - ta với ta. "Nâng lên ly rượu tự mời", ta tự mời mình: nào uống đi, "Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi", có chút gì đó tự giễu cợt, hơi chua chát, khinh bạc cho con người, cho cuộc đời đen bạc. Uống rượu một mình, độc ẩm, độc thoại với lòng mình đâu còn là của riêng người trong thơ, mà là tâm trạng đã từng xảy ra trong cuộc đời của nhiều người. Cảm ơn tác giả đã nói hộ nỗi lòng của họ.

Bài thơ lục bát ngắn chuẩn chỉnh. Tác giả dùng từ "chửa" rất dân dã giàu sức biểu cảm chạm vào tâm can người đọc. Nếu anh dùng từ khác ví như từ “chẳng” thì câu thơ "Đợi xuân xuân chửa chịu về" thành "Đợi xuân xuân chẳng chịu về" sẽ thiếu hẳn sức gợi cảm. Hay từ "nhếch môi" trong câu "Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi" làm nên câu kết bài thơ rất tuyệt liền mạch, liền ý, khiến bài thơ có sự khắng khít chặt chẽ!”

thành câu vè vớ vẩn: “Uống đi cho cạn nụ cười mép xuân?!”.

Được biết ông chủ biên trang Văn Chương Phương Nam là hội viên hội Nhà văn Việt Nam, từng đạt giải thưởng thi thơ của hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Mặc dù tác giả bài thơ "Lỡ Xuân" nhiều lần đề nghị ông Phùng Hiệu gỡ chùm thơ Xuân của Đặng Xuân Xuyến khỏi trang Văn Chương Phương Nam nhưng đến sáng ngày hôm nay (06/02/2023) chùm thơ Xuân đó vẫn hiện diện trên trang Văn Chương Phương Nam như lời thách thức của ông Phùng Hiệu!

Thật buồn khi trong thế giới văn chương lại có trang web với người chủ biên có lối hành xử khác thường như trang Văn Chương Phương Nam!

*.

Hà Nội, ngày 6 tháng 2 năm 2023

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319 quận Long Biên, thành phố Hà Nội.

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn


Thứ Hai, 6 tháng 2, 2023

VẾT THƯƠNG MÙA CŨ - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG

 



TRANH ĐINH TRƯỜNG CHINH


VẾT THƯƠNG MÙA CŨ

Cũng đành để gió cuốn trôi,
Chỉ còn phảng phất chút mùi hoàng lan.
Ngỏ rêu xưa lá rụng vàng,
Ta ngồi đợi giữa mênh mang biển tình.

Cũng đành để gió cuốn nhanh,
Khép đôi tà lụa mỏng manh buổi nào
Bên vườn đứng đợi chiêm bao,
Trái tương tư đã héo rũ màu từ ly.

Cũng đành để gió cuốn đi,
Mười năm tình mộng còn gì nữa đâu!
Bến xưa tre trúc bạc đầu,
Chia cùng ai chút biển dâu lòng người.

Cũng đành để gió cuốn thôi,
Tình là sợi khói giữa trời đục trong.
Còn đâu một thoáng hương nồng,
Lòng dưng không bỗng mênh mông như là…

Cũng đành để gió cuốn xa,
Tình ơi một thuở đậm đà còn đâu.
Vuốt sao phẳng được nếp nhàu,
Vết thương mùa cũ còn lâu mới lành

TRẦN NGỌC HƯỞNG


Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2023

CHÙM TỨ TUYỆT 3-2023 - THƠ NGUYỄN KHÔI






CHÙM TỨ TUYỆT 3-2023
———
-1, Hiếm khi được thấy “ Vua thoái vị”
Đệ nhất phu nhân “ mất “ vì Tiền
Bác Tổng ung dung coi trận địa
Cung đình náo loạn … Nước bình yên .

-2, Ngán mãi phải xem trận U cà ( Ukraina)
NATO dốc sức quyết chặn Nga
Được thời Bác Tập “ quan Hổ đấu “
Xe điện Bắc Kinh thỏa tung ra…

-3, Lại được xổ lồng Lễ Hội xuân 
Bầy đàn chen chúc… tiếng chuông ngân
Quan chức chống lưng thu “ Công Đức”
Chùa lớn kinh doanh lãi bội phần .

-4, Vui thấy “ mưa Xuân phơi phới bay “
“ hoa Xoan tháng tám “ hát lộng Đài
Mới hay Nghệ sĩ  “tài “ chơi ảo
Phồng mồm Quảng Cáo hơn hát hay…

-5, Mừng đón Xuân nay hoa thắm tươi
Hội Thơ được dịp thả lên Trời
Những quân Tham Nhũng thôi đừng đến
Văn Miếu không là chốn bay chơi .


NGUYỄN KHÔI
Hà Nội 3/2/2023- 

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2023

LY RƯỢU ĐẮNG - THƠ NHẤT HÙNG & THI HỮU

 



LY RƯỢU ĐẮNG


Cũng trà bánh mứt cũng mai vàng,

Cũng pháo đì đùng lẫn khói nhang.

Bầy cháu nghịch đùa lòng háo hức,

Riêng mình thơ thẩn trí mơ màng.

Xuân về bạn cũ còn hoan lạc?

Tết đến quê xưa vẫn rộn ràng?

Rượu đón giao thừa lại độc ẩm,

Vị sao đắng quá đành ngưng ngang.


NHẤT HÙNG


HỌA: TẾT BUỒN


Mứt nhạt mai trơ sắc úa vàng,

Đì đùng pháo xẹt tấp hơi nhang.

Lì xì trẻ ngóng đưa tay đón,

Lụ khụ già thơ thẩn núp màng.

Nhớ nước nhâm nhi ly rượu đắng,

Thương quê lui tới gió hiu ràng.

Âm thầm vội kéo câu thơ kết,

Vận trẹo âm cuồng tréo ngổn ngang.


HỒ NGUYỄN (29-01-2023)



MÙI CỦA TẾT


Mứt, trái,...hoa mai phủ cánh vàng,

Đầu xuân bàn Phật toả hương nhang.

Ngoài sân trẻ nhỏ đùa không ngớt,

Trong mái đơn sơ tưởng chẳng màng.

Nhấp chút rượu nho mùi ngọt chát,

Ngắm xa ống khói cảnh mơ ràng.

Hàn đông ngồi ngắm trời hiu quạnh,

Đành chỉ hoạ thơ...tả dọc ngang.


SONG LINH
29-01-2023


Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023

ÁO TRẮNG TRỜI MƯA - THƠ THANH TRÍ, NHẠC VĨNH ĐIỆN







ÁO TRẮNG TRỜI MƯA
THƠ THANH TRÍ
NHẠC VĨNH ĐIỆN
CA SĨ DIỆU HIỀN
CLIP XÂY DỰNG TRÊN TRANH VẼ CỦA NỮ HOẠ SĨ THANH TRÍ


Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

MỪNG XUÂN QUÝ MÃO 2023 - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG

 



Mừng xuân Quý Mão 2023.
THƠ BỐN CÂU

1 - Phật nào ngự chốn cao sang,
Hỡi ai nạm ngọc dát vàng mà chi!
Mở lòng rộng đức từ bi,
Thương người bé mọn màng chi ngọc vàng.

2 - Ta yêu chùa rách phật vàng,
Sư thầy soi sáng ngàn trang lời thiền.
Mở ra đây chốn bình yên,
Một vùng an lạc một miền thảo thơm.

3 - Ta yêu kính Phật Pháp Tăng,
Nâng niu nét đẹp vĩnh hằng mùa xuân.
Lòng riêng trong sáng tươi nhuần,
Chùa quê thấm đẫm những ân sủng đời.

4 - Ta yêu mãi mái chùa cong,
Giữ hồn dân tộc trong lòng cố hương.
Khách tình quê lỡ dặm trường
Chợt đâu đây tiếng mỏ chuông chạnh lòng.

5 - Ngày xuân lạy Phật vãn chùa,
Chốn an lạc đủ đuổi xua muộn phiền.
Mang về một chút hương thiền,
Góp gom đủ để an nhiên với đời.

TRẦN NGỌC HƯỞNG

TAY NGƯỜI - THƠ CHU VƯƠNG MIỆN

 



TRANH ĐINH TRƯỜNG CHINH


TAY NGƯỜI


-

đưa tay mà ngắt ngọn ngò

thương em đứt ruột giả đò ngó ngơ

[ ca dao ]


thì ra lại đón cơn mơ

tỉnh ra em đã qua bờ qua sông

đành thôi em phải lấy chồng

thì thôi khăn áo sà rông muộn rồi


nhìn lên trăng xế non đoài

chòm sao bánh lái chia 2 ngả mình

thì thôi chim đậu đất lành

trầu cau xin khất để dành duyên sau


mơi này trời trở mưa ngâu

mơi này vẫn chuyện sông cầu rượu say

thì thôi chốn đó chốn này

không mưa mà ướt lòng tay lòng người


em về bên nớ nay mai

thuận buồm mát mái chèo xuôi thuận dòng

cải dưa giờ đã lên ngồng

gái ngoan đi cạnh tấm chồng đáng yêu


chiều nay trời đổ cơn chiều

đồi hoa vàng nở tiêu điều cánh bay

thì thôi rượu đẫm bàn tay

thì thôi mây đã vội bay bay rồi ?


CHU VƯƠNG MIỆN