CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

CÓ AI CHỜ ANH NỮA KHÔNG - TRẦN HỮU NGƯ




CÓ AI CHỜ ANH NỮA KHÔNG?
Một thời thanh xuân đã đi qua…
Một bài viết cũ.
Nay nhớ cây bàng biển, nhớ ca sĩ Ngọc Tân, nhớ quê nhà những ngày tháng cũ…
Nhớ những ngày xưa ai đã từng chờ đợi ai đó?
So với cây dừa ở quê tôi xứ biển, cây bàng cho tôi nhiều kỷ niệm, dù những kỷ niệm ngắn.
Lá bàng ngày còn xanh cho tôi bóng mát, lá bàng vàng rụng xuống trên đất cát biển, rồi được gió thổi bay đi, cho tôi cảm giác bình yên của những chiều trên bãi biển, và trái bàng chín cho hột bàng thơm ngon.
Cây bàng ở biển thường có những chiếc lá vàng to hơn lá bàng ở thành phố? Tôi đã từng lượm lá bàng làm chiếc quạt của những ngày trời nóng.
Cây bàng với những chiếc lá vàng to, tạo bóng mát nhỏ, của một thời tôi dựa cây bàng mà ngủ.
***
Xa cây bàng biển đã lâu.
Bây giờ tôi là dân thành phố.
Có những buổi mai, tôi lang thang vào những con đường vắng, gần nhà, không biết để làm gì, chỉ biết đi là đi! “Đi cho chân cứng đá mềm!” Hờ hững quan sát, coi có cái gì lạ không? Saigon cũng rất lạ, là ở sát vách với nhau cũng không biết nhau? Bao nhiêu năm ra vào con đường này, vậy mà tôi không thấy cây bàng, xanh tươi tỏa bóng mát xuống cái sân nhỏ của một ngôi trường rất nhỏ, cho những em bé cũng rất nhỏ vui đùa.
Cây bàng, một loại cây cho bóng mát thân yêu của làng quê, những năm chưa biết điện là gì, nơi tụ tập của những đứa trẻ, ngay cả người lớn có đôi khi ngồi dựa gốc bàng với đôi mắt liu-diu những trưa hè. Cây bàng còn cho trái chín vàng, gió phe phẩy rụng xuống, lượm đập lấy hột, ăn, bùi, béo… bá cháy!
Đi bộ ở Saigon, vì đã già, nên tôi sợ mình loạng choạng gặp tại nạn bất ngờ , nên mắt cứ như mắt ngựa ngó thẳng, sợ đụng! Thình lình một con chim nhỏ xíu, “ét” một tiếng, rồi soạt bay đi. Tôi không vội, dứng lại, ngước lên, thấy… cây bàng.
Cây bàng, cây bàng… tôi thầm reo…, và biết bao kỷ niệm thời xa vắng hiện về. Bất chợt tôi nhớ bài ca “Cây bàng thời gian” của Lê Vinh. Một bài thơ không biết của Nguyễn Vĩnh Hà, hay Nguyễn Bảo Chân (?) mà nếu xem lại bài thơ và bài hát thì có nhiều đoạn trong bài hát khác với bài thơ “Cây bàng thời gian”. Có thể nhạc sĩ Lê Vinh mượn ý của bài thơ chăng? Nhưng, nếu mượn ý, cũng phải để tên tác giả bài thơ chứ? Và trong CD “Vầng trăng và con đường” (The moon anh the road) do Ngọc Tân ca, được Saigon Audio phát hành từ năm 1996, cũng không thấy để tên tác giả bài thơ, chỉ thấy một mình tên nhạc sĩ Lê Vinh, mà không ai kiện cáo gì? (Tôi nói điều này, cũng có thể tôi nhầm chăng?)
Cây bàng sinh ra không có giá trị về gỗ, trái, lá…, mà chỉ cho ta bóng mát, vậy mà bàng đã đi vào thơ ca. Cây bàng, nơi hẹn hò, chờ đợi, đến và đi, và đến mùa lá vàng, bàng rụng, cho ta chiếc lá to như chiếc quạt mo của Thằng Bờm. Cuộc đời bàng có khi thọ hơn cuộc đời con người, và bàng cho ta kỷ niệm bóng mát cuộc đời.
Ngọc-Tân (1948 – 2004), một ca sĩ tên tuổi không xa lạ với những ai yêu âm nhạc. Cuộc đời anh “ba chìm bảy nổi, chín cái lênh-đênh”. Và trời bắt anh phải xa cuộc đời vì bạo bệnh ở lứa tuổi 56 - một lứa tuổi “ăn nên làm ra”- của đời một ca sĩ. Giá như bây giờ anh còn, anh sẽ hát với những tiếng nấc vô tiền khoáng hậu! Và cũng giá như anh không chết sớm, anh sẽ nấc Boléro khó ai sánh kịp?
Tôi mê tiếng hát Ngọc-Tân, anh đích thực là một tiếng hát “Nam tính”. Anh có tiếng nấc trời cho, mà không ca sĩ nào bắt chước được. Anh nấc trong một âm vực cao thấp khó mà dùng lời để nói hết được. Anh nấc mà không rên, anh nghẹn mà không nuốt lời, giọng ca lưng-chừng giữa sáng và tối, có khi vồn vã, có khi ngập ngừng, có khi đứt nhưng không lìa, nhỏ không đột ngột, rồi rất nhỏ!
Và trong ca khúc “Cây bàng thời gian”, giọng Ngọc Tân nấc cùng tiếng Piano thoáng dịu, sắc sảo, rải nhẹ như những hạt mưa, để nhớ và “thèm lay ướt một vòm cây xanh cũ”. (Chữ “thèm”, dùng đẹp quá)
Nhạc Việt-Nam sau 1975, thỉnh thoảng ta bắt gặp một vài bài hát nhẹ như sương mai, vàng tươi như lá mùa thu, ngân vang như tiếng chuông chiều xa thẳm, và những bài nhạc như chắt mót lại tình yêu của một thời khó quên, những cuộc tình cao bay xa chạy, đau như có muối xát trong lòng. “Cây bàng thời gian” nằm trong số những bài nhạc lãng mạn đó, khó nhạt nhòa:



“Có ai chờ anh
Ai chờ anh dưới mưa
Như ngày xưa em từng chờ đợi
Đôi vai ướt đẫm…
Cây bàng xinh
Lặng lẽ bên đường…
Em ra đi
Đêm mưa thành cổ tích
Kỷ niệm xưa còn lại nhớ thương
Một mình anh chơ vơ hờn trách
Lá bàng ơi
Giờ ở bay nơi đâu
Xa nhau anh nhận lỗi về anh
Chỉ mong sao đừng nhạt phai kỷ niệm
Xa nhau anh mong em đừng lãng quên
Và thời gian như tàn phai lá bàng
Xa nhau anh không quên được nỗi nhớ
Giá như trở lại quá khứ
Có còn em
Uớt lạnh đứng chờ…”
Một bài hát buồn mà không thảm, ướt mà không ác, bi mà không lụy, một thứ văn hóa yêu thương, lãng mạn trên cả tuyệt vời của những người chỉ “có chết mới chia lìa đôi lứa”.
Thành kính thắp một nén nháng thắp cho Ngọc-Tân, người ca sĩ đã bị đời dày vò, bệnh tật hành hạ, anh ra đi để lại tiếng hát của một thời đọa đầy.
Còn tôi, lững thững trong nỗi nhớ, mơ hồ trong niềm quên, dạt dào từ xa thẳm, mà hỏi rằng:
-Có ai chờ tôi nữa không
Như ngày xưa em từng chờ đợi?…

TRẦN HỮU NGƯ


 

CHỜ NHAU - THƠ NGUYỄN AN BÌNH ,NHẠC VŨ THƯ NGUYÊN








CHỜ NHAU
THƠ NGUYỄN AN BÌNH
NHẠC VŨ THƯ NGUYÊN
HOÀ ÂM ĐỖ HẢI
TIẾNG HÁT QUỲNH DAO NGUYỄN




Thứ Hai, 5 tháng 8, 2024

CÓ AI VỀ GIỮA ĐÊM KHUYA - TỪ KẾ TƯỜNG

                              


                                      

CÓ AI VỀ GIỮA MƯA KHUYA

Nửa đêm mưa trút xuống. Đầu tiên là âm thanh của gió lướt qua cửa sổ, tiếng lá vẫy mạnh va chạm cả vào bờ tường, rồi tiếng những giọt mưa gõ nhịp xuống sân thượng nhà bên cạnh. Cơn mưa rất lớn báo hiệu thời tiết giao mùa, cũng là cơn mưa giải nhiệt cho những ngày tháng nóng bức đang lùi lại phía sau trong thành phố thiếu dần những mảng xanh trên những con đường nắng đổ lửa. Khi đầu ngày mở lên qua cửa sổ tôi nhìn thấy một khoảng trời mù đục, mưa vẫn còn lất phất trong không gian, gõ nhịp thật buồn vào lòng sớm mai. Một đêm mưa kéo dài, từ lúc nửa đêm đến mờ sáng hôm sau khiến bầu trời ẩm ướt và buồn như hình ảnh của một cuộc chia tay.
Tôi thức dậy từ lúc nghe mưa đổ xuống, căn phòng vắng lạnh lờ mờ hắt vào ánh đèn cầu thang nhợt nhạt đủ để nhìn thấy những đồ vật quen thuộc và một người đàn ông cô độc suốt những năm tháng dài bỗng trở nên lạ lùng không còn nhận ra mình. Tôi có khác chi nhánh lá bồ đề sống bám trên bức tường ngôi nhà thấp thoáng ngoài cửa sổ bằng những cái rễ cố sức bám chặt vào những vụn cát trộn với xi măng chết để hút bụi đất, những vụn sương và nước mưa níu giữ khoảnh khắc của đời mình. Nhưng rồi sau cơn mưa đêm kéo dài tới sáng nay tôi bất chợt nhìn ra cửa sổ thấy nhánh bồ đề đeo bám trên bờ tường nhà bên cạnh không còn nữa. Người ta đã đốn bỏ nó từ lúc nào, ở chỗ nhánh cây bồ đề, chéo góc cửa sổ phòng tôi nhìn ra chỉ còn một khoảng trống trơ trọi.
Có những cơn mưa khuya rất âm thầm, lặng lẽ, chỉ nghe những giọt nước rơi xuống từ một khoảng không mịt mờ gõ nhịp thật buồn. Nhưng đêm qua, cơn mưa kèm với giông gió, cuồng nộ, bức bối. Những cơn gió len qua khoảng trống nào đó của ngôi nhà, có lẽ từ sân thượng, luồn vào cầu thang trống va đập vào cửa phòng thành những nhịp rung như tiếng gọi cửa. Đêm giữa khuya, mưa gió đầy trời, làm gì có ai đó sẽ trở về. Đó chỉ là ám ảnh của người đàn ông cô độc trong căn phòng vắng lạnh giữa mưa khuya khi nghĩ về một hình bóng đã mờ mịt qua những tháng năm, chỉ để chạnh lòng khi nghe hơi gió va đập vào cánh cửa phòng vào những đêm mưa.
Có ai về giữa mưa khuya
Nhịp cầu thang trống chia lìa đã lâu
Tay mình làm gối ngả đầu
Giả vờ nhắm mắt u sầu chờ ai…
Ở đời thường có những nghịch lý giống như sự thử thách sức chịu đựng của con người. Tôi thường bị ám ảnh bởi những cơn mưa giữa khuya về sáng. Cứ nghe mưa là thức giấc rồi không ngủ lại được. Thời gian này lại thường có mưa khuya, mưa dồn dập lúc giao mùa và người có tâm trạng lại dễ chùng lòng, xao động với sự trống vắng của chính tâm hồn mình chứ không nhất thiết phải do thời tiết. Và chính những lúc thao thức với mưa khuya tôi mới hiểu thế nào là giá trị của hạnh phúc, cho dù chỉ là một cái nắm tay để biết rằng mình không còn cô độc trong lúc giật mình thức giấc nằm nghe tiếng mưa khuya.


TỪ KẾ TƯỜNG

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2024

DẤU BỤI TRẦN GIAN - THƠ NGUYỄN AN BÌNH

 



DẤU BỤI TRẦN GIAN


Bụi từ đâu mà đến

Dọc đường ta hành hương

Lang thang không bờ bến

Rong chơi giữa vô thường.

Trần gian thành quán trọ

Phận người quá mong manh

Dấu chân trôi thầm lặng

Sỏi đá mờ rêu xanh.

Đi qua bao tiền kiếp

Tái sinh trong nỗi buồn

Nhỏ nhoi treo sợi nắng

Cuối bờ vực hoàng hôn.

Ta hóa thân từ bụi

Một ngày thôi lãng du

Ngẫm bao điều được mất

Giữa trần gian mịt mù.

Lãng đãng cùng sương khói

Lỡ làng cuộc tử sinh

Từ tâm trong kinh kệ

Chờ đón khúc bình minh.

Phù sinh cùng nước lửa

Du ca suốt cuộc đời

Tàn tro mang hơi ấm

Buồn vui thuở làm


NGUYỄN AN BÌNH


Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2024

THƠ ĐƯỜNG LUẬT - LÊ KIM THƯỢNG

 


                                            

“THỰC”   Và    “CHÂN”

 

Bụt đặt bàn chân xuống cõi trần

Tam thiên vũ trụ lộng phù vân

Thần thông hóa biến đời phàm tục

Chấp thủ  mê si kiếp thế nhân

Chánh niệm phép mầu tâm tỉnh thức

Trùng trùng duyên khởi chốn tiên thần

Vô thường lạc khổ thân không tịnh

Tuệ giác tìm về với “Thực – Chân”

 

“ NHÂN”   Và   “QỦA” 

 

 

Đi tìm hạnh phúc biết về đâu

Mạng số cuồng quay giữa cõi sầu

Bất định thân tàn thành cát bụi

Vô thường biển cả hóa nương dâu

Nguồn vui an lạc không phiền lụy

Giải thoát “Cái Tôi” hết khổ đau

Quán chiếu si mê cùng chấp thủ

“Quả - Nhân”  ảo mộng chẳng lo âu

 

        Nha Trang, tháng  7. 2024

               LÊ KIM THƯỢNG

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2024

BÊN TRỜI - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG



 

BÊN TRỜI

Anh về, mắc võng hiên trưa,
Gọi hồn quán xá cho vừa yêu nhau.
Làm sao anh ở được lâu,
Lần này, lại có lần sau, cõi tình …

Đợi em rũ áo thị thành,
Trái mơ hồng vấp vào anh nồng nàn.
Mùi hương chín tới giòn tan,
Ru anh thức ngủ bàng hoàng ngực thơm.

Chảy dòng sữa ấm tận hồn,
Hoa vườn nhụy ngọt môi hôn phiêu bồng
Mang mang thiên địa mù không,
Chập chờn khoảnh khắc tình nồng men say.

Chung nhau ấm chén rượu đầy,
Thả hồn vút cánh thơ bay tận trời.
Vẻ ngon ngon đọng vành môi,
Vẳng trong tâm thức muôn lời hoan ca.

Tạm rời nhau giữa chiều tà,
Anh còn thơm đọng hoàng hoa chén mời.
Một lần, lại một lần trôi,
Mãi thương người đứng bên trời liêu xiêu.


TRẦN NGỌC HƯỞNG

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

CÓ LẼ ANH YÊU EM - Nhạc KHÊ KINH KHA


CÓ LẼ ANH YÊU EM
NHẠC KHÊ KINH KHA
TRÌNH BÀY HOÀNG QUÂN





CÓ LẼ  ANH YÊU  EM

có lẽ mây trời mượn tóc em
nên mây lãng đãng rủ sợi mềm
lang thang chiều vắng nhìn mây trắng
mà nhớ nhung nhiều mái tóc đen

có lẽ sao trời mượn mắt em
nên sao sáng tỏ giữa đêm trường
đêm đêm anh ngẩng nhìn sao sáng
để cố đi tìm ánh mắt trong

có lẽ nắng chiều mượn môi em
nên nắng chiều nay quá ửng hồng
miên man nắng đọng trên cành lá
anh hốt nắng vàng ngỡ môi thơm

có lẽ quỳnh lan mượn hương em
nên hoa thơm ngát những hương nồng
bao ngày mơ ước bên hoa nở
để thấy hồn mình đượm phấn hương

có lẽ gió ngàn mượn gót em
gió vui trong gió, gió qua thềm
để anh đón gió vòng tay rộng
ôm gió vào lòng, ủ trong tim

có lẽ trăng vàng mượn áo em
nên trăng trải rộng ánh lụa vàng
giăng tay ôm hết trăng muôn thuở
ấp ủ riêng anh giấc mộng lành

có lẽ kiếp này anh yêu em
nên anh mê mẩn giọt nắng hồng
mê mây, mê gió, trăng, sao sáng
mê cả hương nồng của quỳnh lan

có lẽ kiếp này anh yêu em
có lẽ chúng mình duyên trăm năm
 

xin em chọn bến sông này
cho tôi quên lãng một đời phiêu du
cho tôi trọn kiếp làm người yêu em


KHÊ KINH KHA