CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2023

THÀNH NGỮ ĐIỂN TÍCH 94 : SẤM, SÂN, SEN, SINH.- ĐỖ CHIÊU ĐỨC


 


THÀNH NGỮ ĐIỂN TÍCH 94 : 

                      SẤM, SÂN, SEN, SINH.

                       

                                     Vận khứ lôi oanh Tấn Phúc Bi

         "Vận khứ lôi oanh Tấn Phúc Bi 運去雷轟薦福碑" trong văn học cổ của tiếng Nôm ta gọi là SẤM ĐẤT TAN BIA. Câu nói nầy có xuất xứ như sau :

          Đại văn Hào đời Tống là Phạm Trọng Yêm 范仲淹 khi làm Quận Thú ở Nhiêu Châu (thuộc Quận Ba Dương tỉnh Giang Tây hiện nay). Một hôm có thư sinh Trương Hạo 張鎬 lưu lạc giang hồ đến xin cứu giúp. Phạm thương vì người tài hoa mà chửa gặp thời, định giúp đỡ, nhưng Phạm là một ông quan thanh liêm, không lấy đâu ra tiền để giúp. Cuối cùng ông bèn đến nhờ trụ trì chùa Tấn Phúc, xin cho thư sinh kia được in một số bản văn ở thạch bia phía sau chùa bán mà độ nhật để về quê. Đây là bản văn khắc trên đá với bút pháp của Âu Dương Tuân 歐陽詢, là một trong Sơ Đường Tứ Đại Thư Pháp Gia 初唐四大書法家, nên rất được mọi người ưa chuộng.   
          Nhà sư Trụ trì vì nể mặt Phạm Trong Yêm mà chấp thuận, còn hướng dẫn cho cách để in ấn. Phạm lại phải giúp thư sinh mua sắm giấy mực, bàn chải... định sáng ngày sẽ khởi công. Nào ngờ đêm hôm đó trời mưa to gió lớn, sấm sét đánh bể tan bia đá kia luôn. Thế là khỏi in ấn gì hết cả !   
         Số của chàng thư sinh nầy đã xui rồi, lại càng thúi củ hủ hơn nữa, cho nên mới nói là :
                 " Vận khứ lôi oanh Tấn Phúc bi " 
         Khi đã hết thời rồi, thì sấm sét cũng đánh bể bia của chùa Tấn Phúc là vì thế ! Trong bài Văn tế Nguyễn Thị Tồn, là hiền thê của mình, cụ Bùi Hữu Nghĩa có viết câu :
               
            Ở theo thời, làm theo thế, qua khỏi tuần SẤM ĐẤT TAN BIA;
            Bay kịp chúng, nhảy kịp thời mới đặng hưởng Gió Thần Đưa Gác.

      "Gió Thần Đưa Gác" là Gió thần đưa đến Gác Đằng Vương, đây cũng là một điển tích và là vế đầu của điển tích Sấm Đất Tam Bia với cặp đôi như sau :

               時 來 風 送 騰 王 閣,  Thời lai phong tống Đằng Vương Các, 
               運 去 雷 轟 薦 福 碑。  Vận khứ lôi oanh Tấn Phúc bi.

      Muốn biết "Thời lai phong tống Đằng Vương Các" như thế nào, mời xem lại Điển Tích Văn Học 22 : GÁC ĐẰNG sẽ rõ.

       SẤM còn là tiếng Sấm vang động, thường được dùng để chỉ :

       1. Nổi cơn thịnh nộ như sấm sét : Như khi Từ Hải nghe Thúy Kiều kể lể lại đầu đuôi cuộc đời chìm nổi của mình đã bị nhiều người gạt gẫm hãm hại thì :

                               Từ Công nghe nói thủy chung,
                          Bất bình nổi trận đùng đùng SẤM VANG.

                           

        2. Tiếng tăm lừng lẫy khi thi đỗ đại khoa : Theo 2 câu thơ cuối trong lá xăm thứ 86 của Quan Âm Linh Xăm 觀音靈簽 là : Nhược đắc Vũ môn tam cấp lãng, Kháp như bình địa nhất thanh lôi 若得禹門三級浪,恰如平地一聲雷。Có nghĩa :

                  Gía như vượt Vũ Môn tam cấp,
                  Thì tựa như bình địa sấm vang !

        Trong Sơ kính Tân Trang của Chiêu Lỳ Phạm Thái có câu :

                    Đất bằng một tiếng SẤM VANG,
               Bảng hùm tỏ Phạm, tháp nhàn diễn Trương.
       
      Trong văn học cổ có rất nhiều SÂN, theo thứ tự ABC... ta có :
    
     - SÂN CHU, TRÌNH : là Sân của Chu Hy 朱熹, còn gọi là Chu Tử và Anh em Trình Hạo 程颢, Trình Di 程颐, còn gọi là Trình Tử. Các ông là những nhà giáo dục chủ trương phát huy đạo Nho, gọi là Tống Nho. Tiêu biểu cho nền học thuật lúc bấy giờ. Trong truyện thơ Nôm lục bát "Phù dung tân truyện 芙 蓉 新 傳" của Cư sĩ Trúc Lâm (chưa rõ tên thật) ở Tứ Kỳ Hải Dương chuyển thể từ tác phẩm Thôi Tuấn Thần xảo hội phù dung bình 崔俊臣巧會芙蓉屏 trong Kim Cổ Kỳ Quan của Trung Hoa có câu :
                        
                         Mở mang sử Mã, kinh Lân,
                Sâu nguồn Thù Tứ, rộng sân CHU, TRÌNH.

     - SÂN ĐÀO : là Sân nhà của Đào Tiềm, tự là Uyên Minh. Một ẩn sĩ nổi tiếng đời nhà Tấn, thích trồng bông cúc ở hàng rào phía đông, nên nổi tiếng với câu thơ "Thái cúc đông ly ha, du nhiên kiến nam sơn 採菊東籬下,悠然見南山。Có nghĩa : Hái cúc dưới rào đông, xa trông thấy núi nam. Trong truyện thơ Nôm khuyết danh Nhị Độ Mai có câu :

                             Mười năm theo việc vương kỳ,
                         SÂN ĐÀO mấy lớp, đông ly bỏ rèm.



      Trong Truyện Kiều, khi Kim Kiều vừa thề thốt hẹn ước xong, thì...

                        Nàng thì vội trở buồng thêu, 
                    Sinh thì dạo gót SÂN ĐÀO bước ra.

    - SÂN ĐÀO, LÝ : Sân trồng cây đào cây lý, là loại cây mùa hè cho bóng mát, mùa thu cho trái chín để ăn, là loại cây hữu dụng; nên dùng để chỉ người tài giỏi. Theo sách Tư Trị Thông Giám 資治通鑑 có ghi tích :
      Tễ Tướng đời Đường dưới thời Võ Tắc Thiên là Địch Nhân Kiệt 狄仁傑, giỏi nhìn người và dùng người đã tiến cử rất nhiều quan viên văn võ giỏi giắn để giúp đỡ cho triều đình. Có người nói với Đich Nhân Kiệt rằng :"Đào lý mãn thiên hạ tận tại công môn 桃李遍天下盡在公門". Có nghĩa : Đào lý của cả thiên hạ nầy đều từ nhà của ông mà ra cả !
      Trong Cung Oán Ngâm Khúc của Ông Như Hầu Nguyễn Gia Thiều có câu :

                      SÂN ĐÀO LÝ mây lồng man mác,
                   Nền đỉnh chung nguyệt gác mơ màng.




    - SÂN HÒE : là Sân có trồng cây HÒE. Theo Tống Sử... 
        Vương Hựu 王祐(923~986)tự là Cảnh Thúc, người đất Tân Huyện tỉnh Sơn Đông, là đại thần đời Bắc Tống. Ông trồng ba cây HÒE trong sân đình và ước nguyện có con làm đến bậc Tam Công. Qủa nhiên, về sau người con thứ của Vương Hựu là Vương Đán làm đến chức Tể Tướng. nên...
      SÂN HÒE là sân của con cái đến chầu chực vấn an cha mẹ. Khi ở lầu xanh, Thúy Kiều đã nhớ đến cha mẹ em út với 2 câu :

                     SÂN HÒE đôi chút thơ ngây,
                  Trân cam ai kẻ đỡ thay việc mình.
Còn...
    - SÂN QUẾ HÒE trong văn học cổ dùng để chỉ con cái thành đạt như tích nêu trên hay dùng để chỉ con cái nhà quyền qúy. Trong Truyện Kiều cụ Nguyễn Du đã kết thúc truyện với gia đình vinh hiễn quyền qúy của Kim Trọng bằng 2 câu :

                      Thừa gia chẳng hết nàng Vân,
                   Một cây cù mộc một SÂN QUẾ HÒE !

   - SÂN LAI : là Sân nhà của Lão Lai Tử, một trong Nhị Thập Tứ Hiếu 二十四孝 là 24 người con có hiếu thời xưa. Theo Hiếu Tử Truyện :
     LÃO LAI TỬ 老莱子 là ẩn sĩ của nước Sở thời Xuân Thu Chiến Quốc, cày ruộng sinh sống ở đất Mông Sơn, là người con chí hiếu; Tuy đã trên 70 tuổi nhưng ông vẫn thường ăn mặc như trẻ con, tay lắc trống bỏi cho cha mẹ được vui lòng. Một hôm, bưng nước vào cho cha mẹ uống, ông bị vấp ngã té trước mặt cha mẹ, sợ cha mẹ buồn ông bèn giả vờ giãy nảy và khóc lên như trẻ nhỏ, khiến cho cha mẹ phải bật cười vui vẻ. Nên SÂN LAI là Sân của người con chí hiếu. Khi ở lầu Ngưng Bích, cụ Nguyễn Du đã cho Thúy Kiều nhớ về cha mẹ bằng câu :

                     SÂN LAI cách mấy nắng mưa,
                    Có khi gốc tử đã vừa người ôm.

             

     - SÂN MÂY : là Sân có vẽ hình rồng mây, là sân đình của nhà vua ngày xưa. Khi Từ Hải đã "Năm năm hùng cứ một phương hải tần" thì cũng đã xưng vương "Thiếu gì cô qủa thiếu gì đế vương", nên khi Thúy Kiều báo ân báo oán thì xử án ở "Triều đình riêng một góc trời" của mình và Từ Hải; Vì thế khi tha cho Hoạn Thư khỏi tội, thì vị tiểu thư này mới :

                     Tạ lòng lạy trước SÂN MÂY,
                 Cửa viên lại thấy một dây dẫn vào.

     - SÂN PHONG : là Sân có trồng nhiều cây Phong 楓 là cây đến mùa thu lá sẽ trở vàng và đỏ rất đẹp. Cung điện nhà Hán thuở xưa có trồng nhiều cây phong, nên SÂN PHONG là sân chầu của nhà vua, như trong truyện thơ Nôm Nhị Độ Mai có câu :

                    Bách quan đóng chặt SÂN PHONG,
                   Tiếng xe chen ngựa vẻ lồng cân đai.

     - SÂN TUYẾT : là Sân phủ đầy tuyết. Theo Chu Tử Ngữ Loại朱子語類, Trình Di 程頤, tự là Y Xuyên 伊川 là một danh nho đời Tống, học trò đến xin học rất đông. Khi Du Tạc 遊酢 và Dương Thời 楊時 tìm đến ra mắt để xin vào học, thấy thầy đang nhắm mắt dưỡng thần, hai người bèn đứng im không dám động đậy. Đến khi Trình Di mở mắt ra nhìn thấy thì tuyết đã đổ xuống phủ chỗ đứng của hai người cao đến hơn một thước (xưa khoảng hơn 2dm).                           
      Vì tích trên mà ta còn có thành ngữ TRÌNH MÔN LẬP TUYẾT 程門立雪 (là Đứng trong tuyết trước cửa nhà thầy Trình) để chỉ : Sự quyết tâm cầu học và lòng kính trọng của học trò đối với thầy. Trong truyện thơ Nơm Bích Câu Kỳ Ngộ có câu :

                    Bâng khuâng một mối viễn hoài,
                Khi trong SÂN TUYẾT, khi ngoài trời tây.

                

      Không gọi là SÂN TUYẾT thì gọi là SÂN TRÌNH cũng thế. Như trong truyện thơ Nôm Luc Vân Tiên của cụ Nguyễn Đình Chiểu nói về chàng Lục Vân Tiên :

                           Theo thầy nấu sử xôi kinh,
                 Tháng ngày bao quản SÂN TRÌNH lao đao.

      Trong truyện thơ Nôm "Bích Câu Kỳ Ngộ" thì gọi là CỬA TRÌNH, khi nói về chàng Tú Uyên cầu học cũng có câu :
  
                        Thông minh sẵn có tư trời,
                  Còn khi đồng ấu mãi vui CỬA TRÌNH.

      SEN VÀNG : do chữ Nho là KIM LIÊN 金蓮 mà ra. Theo Nam Sử : Thời Nam Bắc Triều 南北朝  có Đông Hôn Hầu 東昏侯 của nước Tề dùng vàng đúc thành những đóa hoa sen dán trên mặt đất, rồi cho bà Phan Phi xinh đẹp bước lên những đoá hoa sen đó mà đi để cho ông ta khen rằng : Phan Phi bộ đóa đóa liên hoa 潘妃步朵朵蓮花 ! Có nghĩa : Bước chân của Phan Phi, mỗi bước là một đóa sen vàng. 
      Vì tích trên, trong văn học cổ thường dùng GÓT SEN hay SEN VÀNG để chỉ bước đi của các bà các cô, nhất là các người đẹp. Như khi cả nhà đều đi mừng "sinh nhật ngoại gia" thì Thuý Kiều đã bày tiệc để mời Kim Trọng đến gặp gỡ, nên khi...

                     Thời trân thức thức sẵn bày,
                 GÓT SEN thoăm thoắt dạo ngay mái tường. 
                     Cách hoa sẻ dặng tiếng vàng,
                 Dưới hoa đã thấy có chàng đứng trông.



       Khi "Đến nhà vừa thấy tin nhà, Hai thân còn dở tiệc hoa chưa về" thì Thúy Kiều lại đi tìm Kim Trọng lần nữa :

                     GÓT SEN sẻ động giấc Hòe,
                  Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần...

       Khi tảo mộ về nhà, đêm đó Thúy Kiều mơ thấy Đạm Tiên đến báo mộng :

                     Thoắt đâu thấy một tiểu kiều,
                 Có chiều phong vận, có chiều thanh tân. 
                     Sương in mặt, tuyết pha thân, 
                  SEN VÀNG lãng đãng, như gần như xa...

      Theo Đổng Trọng Thư 董仲舒(179-104 Trước Công Nguyên)là nhà chính trị và tư tưởng đời Tây Hán đưa ra lý luận "Thiên địa nhân, vạn vật chi bổn dã. Thiên sanh chi, địa dưỡng chi, nhân thành chi 天地人,万物之本也。天生之,地养之,人成之". Có nghĩa : Trời Đất Người là 3 cái căn bản của vạn vật, Trời sanh ra vạn vật, Đất nuôi dưỡng vạn vật và Con người gầy dựng nên vạn vật. Nên trong văn học cổ hay ví công ơn cha mẹ từ sinh ra, nuôi nấng đến gầy dựng cho con cái được nên người, gọi là công ơn SINH THÀNH, chữ Nho nói là SINH THÀNH CHI ÂN 生成之恩. 
       Khi gia đình gặp tai biến, Thúy Kiều đã phải cân nhắc giữa tình và hiếu rồi mới đưa ra quyết định :

                         Để lời thệ hải minh sơn,
                 Làm con trước phải đền ơn SINH THÀNH.
                        Quyết tình nàng mới hạ tình,
                  Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha.

         

      Hẹn bài viết tới,
                          Thành ngữ Điển tích : SONG, SÔNG

                                                        杜紹德
                                                  ĐỖ CHIÊU  ĐỨC


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2023

MẸ VÀ CON GÁI TRONG VẤN ĐỀ GIÁO DỤC GIỚI TÍNH - VŨ THỊ HƯƠNG MAI




Hương Mai

20:44 Th 4, 22 thg 2 (4 ngày trước)
đến tôi

MẸ VÀ CON GÁI TRONG VẤN ĐỀ GIÁO DỤC GIỚI TÍNH

-------------

Đối với con gái, người mẹ là người thích hợp nhất để dạy con về giới tính. Đứa con trai vẫn có thể thổ lộ với mẹ những điều thầm kín, nhưng đứa con gái sẽ khó nói với cha về những sự thay đổi khi đến tuổi dậy thì. Sẽ là thiếu sót của người mẹ nếu không giải thích trước cho con, hoặc ít nhất cũng là vào lúc này, để con biết trước hiện tượng thay đổi sinh lý của cơ thể. Nhiều bạn gái lần đầu tiên thấy kinh đã rất hốt hoảng tưởng mình mắc bệnh là do không biết chuyện gì đang xảy đến bên trong cơ thể. Đối với con gái, đến tuổi này thường nhạy cảm và kín đáo hơn. Đến tuổi này, con trai thích được bố mẹ nhìn mình và cư xử với mình như một người đàn ông. Con gái cũng có tâm lý muốn trở thành người lớn, nhưng với mẹ dường như vẫn có cảm giác mình bé bỏng và thích được mẹ vỗ về, nũng nịu. Điều đó sẽ có cơ hội cho mẹ con gần gũi nhau hơn, nhưng nếu người mẹ thờ ơ sẽ là khoảng cách càng xa dần trong tình cảm của cô con gái mới lớn. Ngay từ nhỏ, con gái vẫn thường quấn quýt mẹ hơn, lớn lên vẫn vậy, tuy nhiên chúng đã bắt đầu có khoảng riêng của mình về tình yêu nam nữ. Nhất là các em gái ở tuổi 15 - 18 tuổi, những rung cảm đầu đời rất mãnh liệt, các em thậm chí dám hy sinh vì người con trai mình yêu thích. Tâm trạng khá thất thường, không ổn định, có khi đang nóng nảy, phóng túng rồi lại nhút nhát, ủy mị được ngay. Đặc biệt, ở tuổi này, các em gái rất ưa làm dáng, thích mình đẹp hơn các bạn gái khác trong mắt các chàng trai. Nếu người mẹ tinh tế, có thể nhận ra những sự thay đổi đó ở con gái mình. Nhưng không nên mắng chửi và tách chúng khỏi những người bạn trai. Vấn đề là người mẹ phải hết sức tế nhị trong vấn đề giới tính, tình dục, tình yêu khi giảng giải cho con gái: người mẹ cần phải giúp con gái mình nhận thức đúng đắn về tình yêu. Tình yêu chân chính trước tiên là sự thông cảm, hiểu nhau trong tâm hồn, là sự hòa hợp giữa hai trái tim, là sự gắn kết và sở hữu tinh thần lẫn nhau. Nhưng ở lứa tuổi này, tình yêu của các em chưa thể đạt đến chân lý đó, nó mới chỉ là những cảm nhận đầu tiên chưa sâu sắc, mới chỉ là thích mà chưa phải là yêu. Nếu giữ gìn được tình cảm này cho đến những năm sau, rất có thể sẽ phát triển nó thành tình yêu chân chính thực sự. Đó là điều khó khăn đối với các em, nhưng trách nhiệm đó một phần thuộc về người mẹ. Quan niệm của người mẹ về bố hay về đàn ông nói chung có ảnh hưởng mạnh mẽ tới thái độ của con gái. Chính vì thế, người mẹ có ảnh hưởng rất đến việc định hướng và giáo dục con về vấn đề giới tính. Người mẹ không nên giấu giếm những gì liên quan đến giới tính mà ở lứa tuổi này, các cô gái đã có đủ sự nhận thức để hiểu về nó. Quan trọng là cách giáo dục của người mẹ như thế nào để con gái nhận thấy đâu là đúng, đâu là sai và ở tuổi các em nên và không nên làm những việc gì. Hơn ai hết mẹ là người cần giải thích cho con gái hiểu cái quý giá nhất về phẩm hạnh của người con gái là chữ “trinh”. Người mẹ cần phải chia sẻ với con gái thiên chức làm mẹ, cho con gái hiểu điều đó cao quý và thiêng liêng như thế nào và luôn phải giữ gìn. Hãy cho con gái biết về vấn đề tình dục và hôn nhân gia đình bằng hình ảnh của chính gia đình mình. Có một gia đình hạnh phúc, hòa hợp thì người phụ nữ đóng vai trò quan trọng hơn cả. Còn người cha là người gánh vác trách nhiệm trụ cột gia đình, người cha sẽ phải vất vả hơn ngoài xã hội để lo kinh tế gia đình. Còn người mẹ tuy cũng gánh vác trách nhiệm ngoài xã hội, song chăm sóc gia đình cũng quan trọng không kém. Hạnh phúc cần sự chịu đựng thực sự, cần sự chung thủy, cần tôn trọng tình cảm của bản thân và gia đình.

Nhận thức và trải nghiệm về giới trong thời kỳ này có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống gia đình sau này của con. Người mẹ cần trang bị cho con gái những kiến thức cơ bản cần thiết về vấn đề giới tính, tình dục. Cho con một sự nhận thức đúng đắn về giới tính là lường trước mọi sự nguy hiểm đối với con. Con gái sẽ ý thức được trách nhiệm với bản thân, biết tự bảo vệ mình. Cũng như với con trai, người mẹ cần ý thức giáo dục giới tính cho con gái ngay từ khi còn nhỏ. Giáo dục sớm về giới tính có thể tạo ra cảm giác tự nhiên giữa mẹ và con gái khi đề cập đến vấn đề giới sâu sắc ở tuổi dậy thì. Có thể, ở tuổi này, người mẹ nên giáo dục giới tính, tình dục cho con gái bắt đầu từ hiện tượng kinh nguyệt. Để con gái thấy rằng đó không phải là cái gì dơ bẩn, mà rất quan trọng đối với người phụ nữ. Việc làm vợ, sinh con cũng sẽ bắt đầu từ đó. Dạy con gái biết cách giữ gìn vệ sinh trong những ngày kinh nguyệt. Hãy nói với con gái cảm giác của mẹ thời ở tuổi con cũng vậy, chia sẻ bí mật với con gái, lắng nghe tâm sự của con gái, để con gái thấy rằng thời kỳ dậy thì là mở đầu niềm vui khi mình bắt đầu làm người lớn. Cũng cần phải giải thích cho con hiểu, nếu có quan hệ trước hôn nhân và khi còn đi học thì các em sẽ tự chuốc lấy đau khổ suốt đời và đánh mất tương lai tốt đẹp của mình. Ngoài ra, quan hệ tình dục trước hôn nhân còn có nguy cơ mắc các bệnh về đường sinh dục và sự nguy hại của bệnh AIDS.

Quan niệm về giới tính mà các em gái hình thành khi ở thời kỳ này sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới hạnh phúc và hành vi của chúng. Thông qua sự hướng dẫn, dạy dỗ thân tình của người mẹ sẽ giúp con gái hiểu rằng, thân thể của chúng chỉ thuộc về chúng, chúng phải chịu trác nhiệm về nó. Biết trân trọng thân thể của mình, biết yêu lấy chính mình, hiểu được tình cảm của mình các em gái sẽ biết cách ứng phó với mọi tình huống, có cách nhìn nhận nghiêm túc về vấn đề tình yêu, quan hệ tình dục thật nghiêm túc.

Giáo dục giới tính cho con gái một cách thẳng thắn, chân thực và nghiêm túc chính là bước chuẩn bị an toàn cho hạnh phúc gia đình sau này của con gái mình.

*

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319Long Biên - Hà Nội.

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn



Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2023

HOÀNG HẠC LÂU - THƠ THÔI HIỆU , CHUYỂN NGỮ ÁI CẦM,NHẠC KHÚC LAN






HOÀNG HẠC LÂU 
 THƠ THÔI HIỆU 
 CHUYỂN NGỮ ÁI CẦM
NHẠC KHÚC LAN
TRÌNH BÀY NGỌC QUY


VÀI SUY NGHĨ KHI. ĐỌC 'ĂN MÀY DĨ VÃNG '' - VŨ THỊ HƯƠNG MAI

 



Hương Mai

08:36, Th 4, 22 thg 2 (21 giờ trước)
đến tôi
Vài suy nghĩ khi đọc “Ăn Mày Dĩ Vãng”

 

Đến bây giờ, Việt Nam vẫn là dân tộc sống trong thời chiến tranh nhiều hơn thời bình, chiến tranh kéo dài hơn 30 năm đã gây ra không ít đau thương và hậu quả của nó vẫn tồn tại đến nay. Nhiều nhà văn đã khai thác đề tài chiến tranh và nhà văn Chu Lai cũng là một trong số đó. Tiểu thuyết "Ăn mày dĩ vãng" của ông viết về chiến tranh, nhưng không chỉ là một cuộc chiến tranh súng đạn tàn khốc đã từng xảy ra ở Việt Nam mà còn là cuộc chiến tranh giữa những con người trở về từ sau bom đạn - cuộc chiến tranh ấy còn khốc liệt hơn nhiều.

Hai Hùng - đội trưởng đội đặc nhiệm nổi tiếng với bản lĩnh gan dạ và dũng cảm - 16 năm sau chiến tranh lại thất thểu khoác ba lô trở lại "chiến trường xưa" để tìm việc. Anh gặp lại đồng đội cũ và bất ngờ hơn cả là gặp lại Ba Sương - người con gái một thời gắn bó với anh và cũng là đồng đội, đồng chí của anh. Thật trớ trêu cho Hai Hùng khi anh gặp lại người con gái này và thật bất hạnh cho anh khi anh bị từ chối, bị coi là kẻ có vấn đề về thần kinh. Và Hai Hùng đã lục lại quá khứ để tìm lại niềm tin của mình, cho mình và cho cả những người đồng đội. Dòng mạch của cuốn tiểu thuyết cứ thế trôi chảy từ quá khứ đến hiện tại, rồi lại từ hiện tại quay về quá khứ. Nhà văn Chu Lai đã dựng liên tiếp các bối cảnh, ông dẫn người đọc dần bị cuốn vào theo những chi tiết, những "đoạn quanh khúc rẽ" trong cuốn tiểu thuyết của mình để đến những dòng chữ cuối cùng, khi gấp trang sách lại bạn đọc không khỏi ngỡ ngàng trước những điều vừa mới nhận ra đơn giản thôi nhưng đôi khi ta cũng vô tình lãng quên - và rồi chúng ta suy nghĩ, chúng ta xúc động...

Cái kẻ được gọi là kẻ "Ăn mày dĩ vãng" ấy đã có thời dám quên đi mạng sống của mình vì đồng đội, vì một lý tưởng cao đẹp cho tổ quốc vậy mà bây giờ lại trở thành một người tàn tạ và gần như "dư thừa". Anh bộ đội khi ra khỏi chiến tranh lại mang một hình hài thảm hại như vậy sao? Chu Lai đã mạnh dạn dám đưa ngòi bút của mình vào những nơi "sâu tối" nhất, những ngóc ngách nhất của cuộc sống và vì vậy thực tế hiện lên thật phũ phàng. Đó quả thực là những điều có thể xảy ra trong thực tế mà đôi khi chúng ta cố lẩn tránh đi, cố bỏ quên nó để đắm chìm trong những vòng hào quang lung linh của chiến thắng. Có thể ta cũng bắt gặp phần nào đó của mình trong con người Ba Sương xưa kia, của Tư Lan bây giờ, cứ ngủ quên mãi với những tôn vinh, với những vỏ bọc hào nhoáng mà cố tình quên đi con người thật của mình điều đó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nhưng nhà văn đã để cho Ba Sương cuối cùng cũng thú nhận tất cả dám nhìn thẳng vào dĩ vãng để thấy một điều rằng không phải những người như Hai Hùng, mà lại chính là mình và những kẻ đồng lỏa với mình như thằng Địch mới chính là những kẻ "Ăn mày dĩ vãng" nhờ dĩ vãng để có thể tồn tại trong hiện tại, mà cũng có được đâu? Một kẻ lao mình vào bóng tối, một người vĩnh viễn ra đi, và câu chữ của Chu Lai như cũng buông tiếng thở dài.

Đọc "Ăn mày dĩ vãng" của Chu Lai, chúng ta gặp lại chân lý của cuộc sống, phải sống cho thực, cho đúng là mình. Và hơn thế, ở đó, ta cũng gặp một sự nâng niu, tôn trọng đối với cuộc sống mà tạo hóa đã ban cho. Con người có thể đã lẫm lỡ khi gây ra chiến tranh để tàn sát lẫn nhau hay đó chỉ là một bước trong vòng quay của sự sinh tồn? Nhà văn không khai thác sâu vào vấn đề đó mà ông muốn người đọc nhận ra những tấm lòng cao thượng, những trái tim trong sạch biết đập những nhịp đập của "con người". "Không bao giờ là muộn cả nếu trong lồng ngực mình vẫn còn đập một trái tim trong sạch". Hùng của 16 năm sau chiến tranh, dù thân thể đã tiều tụy vẫn giữ được một trái tim, một tấm lòng của "con người dĩ vãng". "Tôi muốn nói với em một lời: cuộc chiến tranh vừa qua có thể là trò đùa nhưng sự mất mát lại là có thật. Cuộc đời hôm nay có thể chỉ là tấn tuồng nhưng nỗi buồn không bao giờ là một màn kịch cả". Kết thúc câu chuyện như thế, "Ăn mày dĩ vãng" đã để lại dư âm nhiều hơn trong lòng bạn đọc.

Tuy nhiên cũng còn một điều cần nói trong cuốn tiểu thuyết này là đôi khi ngòi bút của nhà văn Chu Lai thật quá, mạnh quá: câu chữ có khi đã mang hết cả cái khía cạnh gai góc, sần sùi của nó vào lời văn làm cho bạn đọc không khỏi nhăn mặt. Nhưng sự thật tồi tệ đó chắc chắn là có tồn tại nhưng nên chăng khi nó bước vào văn học thì cũng nên "sạch sẽ" hơn 1 chút?

Mặc dù còn những điều đáng phải bàn luận như thế nhưng nhìn một cách tổng thể thì "Ăn mày dĩ vãng" vẫn đáng được coi là một cuốn tiểu thuyết thành công của nhà văn Chu Lai nói riêng của nền văn học đương đại nói chúng. Và nếu còn nhiều những cuốn tiểu thuyết như "Ăn mày dĩ vãng" thì con người ta sẽ còn nhiều điều phải trăn trở, phải suy nghĩ để làm tốt hơn nữa cái chức năng làm người của mình. Và sau những công việc như thế, con người sẽ lại trong sạch hơn, tinh khiết hơn để rồi "người" hơn.

*.

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319

Long Biên - Hà Nội.

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn



Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2023

CHÙM THƠ VỀ EM - THƠ CHÂU THẠCH



 

 

EM CÓ PHẢI BÊN TÔI?

 

 
Những bài thơ tôi viết cho em
Những ngày còn rất trẻ
Sao em lại xé
Để bây giờ tôi nhớ mãi khôn thôi!
 
Em vẫn ở bên tôi từ buổi ấy
Nhưng thơ tình ngày xưa không còn thấy
Đã chôn vào dĩ vảng xa xôi
Nên tình xưa hình như đã đi rồi!
Thơ tôi viết bây giờ như xếp chữ.
 
Ôi kỷ niệm đã đi vào quá khứ
Đêm nằm mơ thấy thất lạc người yêu
Mở mắt ra em cũng vẫn yêu kiều
Nhưng cô bé ngày xưa chừ đâu nhỉ?
 
Tôi như kẻ thất tình ủy mị
Tôi như tên đánh mất động hoa vàng
Một đêm nào nằm mơ thấy em ngoan
Sao nước mắt lại đầm đìa trên gối
 
Mở mắt nghi ngờ
Em có phải bên tôi?

 

                 

ĐÔM ĐỐM QUA TRUÔNG

 

      
Tôi sẽ đi trong âm thầm
Lặng lẻ như dòng sống chảy
Dưới đáy sông tình yêu con nước xoáy
Tiếng vọng ngầm reo trong mạch con tim.
 
Tôi sẽ âm thầm như trong sơn động
Tiếng của rừng chìm trong vực sâu
Giun dế ngày đêm khóc điệu u sầu
Tình mây trắng trên mái đầu bạc tóc
 
Và em vẫn là đôi mắt ngọc
Với nụ cười làm sáng những vì sao
Hãy cứ yêu đời và hãy cứ thanh tao
Vòng tay mở đón bao điều ấm áp
 
Tôi sẽ đi và tôi sẽ sống
Như con thiêu thân lao vào lửa u buồn
Thơ sẽ lập lòe đôm đốm qua truông
Rồi sẽ chết trên một cành hoa dại.

 

                           
                                  CHÂU THẠCH