CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

UỐNG RƯỢU VỚI LÊ MAI LĨNH : Nỗi Sầu của những con người khí phách * CHÂU THẠCH

       


  

Ảnh tác giả Kha Tiệm Ly và Châu Thạch




UỐNG RƯỢU VỚI LÊ MAI LĨNH

Tôi chưa gặp anh dù - Chỉ một lần,
Mà quý anh ngợp trời khí phách.
Dòng đời quanh co, ai dơ, ai sạch,
Huynh vẫn trong ngần một khối tinh anh.
Núi càng cao, sông càng thác lũ,
Mới biết ai thất phu, ai đấng anh hùng.
Trời càng cao, càng gió to, bão dữ,
Mới biết đâu là chim sẻ, chim hồng!
Tay hào kiệt vươn ngoài vạn lý,
Thì có sá gì một nhúm biển khơi?
Ly cụng ly, rượu tràn tràn sĩ khí,
Thiếu tiếng gươm khua vang bóng một thời!
Huynh nửa miệng cười đời ngạo nghễ
Cổ lai hy còn "Chống gậy tìm tình"!
Tôi đưa cay đắng bằng ly ba-xi-đế,
Vỗ bụng nhìn người, ít trọng, nhiều khinh!
Còn gì đâu, bao năm mưa cuồng, gió tạt?
Dừng bước kỳ hồ, ngoảnh lại cũng bằng không!
Huynh ngao ngán nhìn biển dâu tan tác,
Tôi lan man vót bút luận anh hùng!
Còn gì để trọng, còn gì để khinh?
Còn chăng là hai chữ nhục, vinh.
Dốc cạn bầu, nhiều lắm ta say rượu,
Rồi xót thương ai say khúc Hậu Đình!

KHA TIỆM LY


Tôi biết Kha Tiệm Ly cở trên 5 năm rồi và có dịp được gặp anh vài ba lần. Tôi biết Lê Mai Lĩnh cở 50 năm rồi khi hai tôi còn cắp sách đến trường. Hồi đó tôi có đến nhà anh một hai lần khi anh muốn thành lập một hội thơ học trò nhưng hình như không thành. Rồi thôi anh không nhớ tôi nhưng tôi thì nhớ anh từ đó, bởi vì tôi đã gối đầu giường quyển thơ đầu tay của anh tên là “Nỗi Buồn Nhược Tiểu” mà anh đã bán xe đạp, bán áo quần để kiếm tiền cho nó ra đời. Quyển thơ đó bị cháy trong Mùa Hè Đỏ Lứa Quảng Trị khi tôi bỏ Cổ Thành với quê hương của một thời tuổi trẻ vàng son và tài sản đồ sộ của gia đình tôi.
Có thể nói Kha Tiệm Ly, Lê Mai Lĩnh là thần tượng của tôi. Tôi yêu giọng văn chương của hai người nhưng thú thật, tôi không thuộc bài thơ nào của họ vì chính thơ tôi, tôi cũng chẳng thuộc một dòng.Thời tuổi trẻ, cái đầu tôi chứa đầy thơ Mới.Chứa đến nỗi không còn chổ nhét vào nữa kể cả thơ của chính tôi. Bây giờ về già cái đầu thêm suy thoái nên làm gì còn nhớ được thơ ai.Tuy thế trời lấy cái nầy trời cho cái khác.Bây giờ đọc thơ, tôi thưởng thức được cái hay của bài thơ gần như rốt ráo. Thế mà lạ chưa kìà, bây giờ tôi lại thấy thơ Kha Tiệm Ly, thơ lê Mai Lĩnh nó hay hơn nhiều lần cái thứ thơ mà tôi chứa đầy trong đầu thuở ấy. Nói như thế có ai ném đá tôi không? Chắc không đâu vì phát biểu là quyền của tôi mà. Tuy thế tôi cũng xin giải thích thêm một chút để bạn đọc thông cảm mà tha thứ cho tôi, nếu có điều sai trật.Tất cả các thơ tôi đọc thời trẻ giống như một dòng nước mát chảy vào hồn tôi,mà hồn tôi đã là một dòng suối trong veo. Bây giờ đọc thơ Kha Tiệm Ly, Thơ Lê Mai Lĩnh giống như một dòng nước sôi bỏng chảy vào hồn tôi, mà hồn tôi là ống cống nhiều tháng năm tích tụ chất ô dơ .Ôi thích làm sao, chuột bọ, côn trùng bỏ chạy hết, chất ô dơ tan ra và trôi đi tuồn tuột, linh hồn tôi tuy không được trong veo như trước nhưng khoái lạc ngất ngây.Nhiều năm tôi muốn khóc, nhiều năm tôi muốn chửi, muốn dạy đạo đời, muốn khuyên nhân thế, muốn đạp sập bao bức tường rêu mốc, muốn tẩy sạch chất cặn bả bám vào tôi nhưng tôi làm không được. Đọc Kha Tiệm Ly, đọc Lê Mai Lĩnh tôi thấy hầu như họ đã làm cái mà tôi đã ao ước làm nhưng đã làm không được.Tôi thờ Chúa nên không dám khen họ là Chúa. Thì thôi tôi tôn họ là Vua đi, vua anh minh đã ban cho linh hồn tôi nhiều ân huệ được khóc, được cười, được than van, được chưởi rủa bằng tất cả cái thật của lòng mình, của tình cảm, cúa suy tư của con Người mình thực thụ.Tôi đọc thơ họ sang sảng để cái hùng khí trong tôi thỏa sức vẩy vùng.
Tôi cứ nghĩ Lê Mai Lĩnh và Kha Tiệm Ly không quen nhau vì họ ở hai chân trời xa nhau lăng lắc từ khi còn trẻ cho đến nay về già. Mà thật vậy, họ chưa gặp nhau lần nào nhưng lại ngồi uống với nhau mới lạ. Ôi! Tôi vừa nhớ ra không lạ mấy đâu. Cái anh Kha Hảo Hán nầy có linh hồn ngàn năm. Thơ anh uống rượu với tiền bối Phàn Khoái, Tống Giang sống ngàn năm trước còn được huống chi là với Lê Mai Lĩnh thời nay, chỉ cách một đại dương. Đọc bài thơ “Uống Rượu Với Lê Mai Lĩnh” của Kha Tiệm Ly sáng tác tôi sướng nân. Sướng là vì hai thần tượng của mình là tri kỷ của nhau, họ chén tạc chén thù để ta ngồi ngoài nghe được lời qua tiếng lại của họ, rửa được lổ tai trần tục,tiếp nhận hương hoa của tâm hồn họ, thứ mà mình ghiền nhưng dễ đâu thưởng thức trọn vẹn nếu họ không có cơ hội ngồi lại tâm tình. Bài thơ nầy chỉ có Kha Tiệm Ly nói, không thấy Lê Mai Lĩnh trả lời nên tôi cứ tưởng tượng vì mới uống rượu với nhau làn đầu nên nhà thơ đất Quảng Trị tịnh khẩu cái đã, sợ mở miệng ra chửi vung vít thì đàn em coi thương. Tiếc quá, nếu mà Kha nhà ta để cho Lê chửi vài câu thì ta được biết thêm cái văn hóa chửi của Lê đến hả dạ hả lòng. Bài thơ nhờ đó sẽ hay thêm lăm lắm.
Bây giờ ta hãy đi vào thơ. Mở đầu Kha Tiệm Ly viết:
Tôi chưa gặp anh dù - Chỉ một lần,
Mà quý anh ngợp trời khí phách.
Vậy là Kha mới “kiến kỳ thanh” Lê Mai Lĩnh chớ chưa hề “kiến kỳ hình”nhà thơ nầy. Mới “kiến kỳ thanh” mà khen người ta tới tấp:
Dòng đời quanh co, ai dơ, ai sạch,
Huynh vẫn trong ngần một khối tinh anh.
Núi càng cao, sông càng thác lũ,
Mới biết ai thất phu, ai đấng anh hùng.
Trời càng cao, càng gió to, bão dữ,
Mới biết đâu là chim sẻ, chim hồng!
Tay hào kiệt vươn ngoài vạn lý,
Thì có sá gì một nhúm biển khơi?
Kha Tiệm Ly có biệt danh là Kha Hảo Hán, coi trời bằng vung, cao ngạo giữa đời, tự cho mình uống rượu với Lỗ Trí Thâm, với Phàn Khoái, với hảo Hán, với La hán, với Tống Giang, với Bụi Đời, với Giang Hồ, với Đĩ,nhưng uống với ai thì đều là người có khí phách “Rượu hảo hán rót bung trời hảo hán/Gương anh hung mài bén dạ anh hùng”, vậy mà ca tụng Lê Mai Lĩnh là “Huynh vẫn trong ngần một khối tinh anh” chứng tỏ cái họ Lê nầy “danh bất hư truyền” rồi.Tôi đã gặp Kha, uống rượu với Kha một vài lần, lòng yêu mến và cảm phục khôn lường. Nay hình ảnh Lê Mai Lĩnh đã đẹp trong những bài thơ văn của anh lại càng đẹp thêm qua thơ Kha, hiện lên trong đầu tôi cái hình tượng của một con người “Tay hào kiệt vươn ngoài vạn lý/Thì sá chi một nhúm biển khơi”.
Hai anh chàng nầy đều có danh, nhưng danh bất phùng thời. Đều là bất đắc chí với nhau cả:
Ly cụng ly, rượu tràn tràn sĩ khí,
Thiếu tiếng gươm khua vang bóng một thời!
Huynh nửa miệng cười đời ngạo nghễ
Cổ lai hy còn "Chống gậy tìm tình"!
Tôi đưa cay đắng bằng ly ba-xi-đế,
Vỗ bụng nhìn người, ít trọng, nhiều khinh!
Còn gì đâu, bao năm mưa cuồng, gió tạt?
Dừng bước kỳ hồ, ngoảnh lại cũng bằng không!
Cái sĩ khí tràn ra ly rượu vì nó dồn ứ lâu trong buồng tim. Tiếng gươm khua vang bóng một thời không có nữa nên sĩ khí mới bung ra tràn ly rượu. Ly rượu bây giờ là “chí làm trai dặm ngàn da ngựa. Gieo thái sơn nhẹ tựa hồng mao”, là “kinh luân khởi tâm thượng (việc chính trị đã định sẳn trong lòng). binh giáp tàng hung trung(việc giáp binh đã có sẳn trong bụng)” đã bao năm kìm tỏa, nay nó tràn ra trong ly rượu. Cái sĩ khí ấy đáng lẽ nó bung ra ngoài đời để kinh bang tế thế (trông coi việc nước, cứu giúp người đời) thì nay nằm hết trong ly rượu. Ly rượu hai người phải uống vào. Uống vào là uống cái thất bại của đời mình, là nuốt cái chí lớn của mình, là đau xót khi “dừng bước kỳ hồ, ngoảnh lại cũng bằng không”
Vế thơ có giọng điệu hào hùng nhưng ôm cả mối hận trong lòng đến nỗi ta tưởng tượng cái nụ cười ngạo nghễ kia nó cay đắng làm sao, ta tưởng tượng cai “vỗ bụng nhìn người ít trọng, nhiều khinh” kia nó xót xa nhường nào.
Cuối cùng là những tiếng thở dài. Tiếng thở dài của anh hùng, của hảo hán, của kẻ biết mình có tài mà đành thúc thủ, nó như riếng gầm của sư tử, tiếng hú của sói bị thương, tiếng sóng biển âm thầm ngàn năm vỗ vào ghềnh đá, tiếng gió thổi lạnh lùng qua sa mạc hoang liêu:
Huynh ngao ngán nhìn biển dâu tan tác,
Tôi lan man vót bút luận anh hùng!
Còn gì để trọng, còn gì để khinh?
Còn chăng là hai chữ nhục, vinh.
Dốc cạn bầu, nhiều lắm ta say rượu,
Rồi xót thương ai say khúc Hậu Đình!
“ Còn chăng là hai chữ nhục, vinh!”. Vâng, nhục vinh cũng chưa chắc tồn tại ở đời. Khúc hậu Đình Hoa vang vọng ngàn năm nhưng kẻ vinh thành nhục, kẻ nhục thành vinh trăm năm sau ai biết được là ai. Với tôi, cái còn lại là “Ly cụng ly,rượu tràn tràn sĩ khí”. Cái sĩ khí đó là nhân cách con người, là khí hạo nhiên của trời đất có trong hồn người. Người có khí hạo nhiên, chết đi thì tinh hoa đó đi vào vô vi cùng trời đất, sống muôn đời với gió với trăng. Người không có khi hạo nhiên, dẫu được thiên hạ mà đã mất linh hồn, chết đi chưa chắc thành cây cỏ.
Bài thơ “Uống Rượu với Lê Mai Lĩnh” là một bài thơ sầu. Sầu của những con người khí phách. Vì là nỗi sầu của những con người khí phách cho nên chất lãng mạn của nó vượt trên sự mơ mộng bình thường của thi nhân. Đọc thơ tôi liên tưởng đến đời tôi và thế hệ của tôi, phí đi năm tháng như những vườn hoa tốt tươi bị dập vùi trong cát, nhưng hoa vạn vật không gặp thời thì không nở còn hoa trong hồn người thì có khi gian nan lại nở đẹp thêm lên.Thơ Kha Tiệm Ly và Lê Mai Lĩnh phải chăng là thứ hoa đó, nở đẹp thêm nhờ biến động của cuộc đời ./.

CHÂU THẠCH
(Bài đã đăng trên một số trang văn nghệ mạng)

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

CHUYỆN NGÀY CUỐI NĂM - NHÃ MY

 





CHUYỆN NGÀY CUỐI NĂM

1-Ngày 30 Tết các chợ hoa vẫn còn đầy ấp , cả một rừng hoa đủ các sắc màu. Một chậu mai trước đó một tuần nếu bán được giá trên dưới 10 triệu thì giờ chót chỉ bán vài trăm ngàn ! Mai ,sứ ,lan, bông giấy thì còn có thể chở về chờ năm sau bán còn cúc , vạn thọ , ớt , mồng gà....thì thua !Biết mình không phải khách mua nhưng khi xin vào chụp hình thì các chủ hàng vẫn vui vẻ thấy mà thương !

2- Tới hơn 4 giờ chiều ngày 30 xong việc nhà, em gái mới chở đi mua áo dài. Các cửa hàng gần chợ SG vẫn còn mở cửa măc dù còn ít khách . Áo dài may sẳn đủ kiểu cổ truyền , cách tân , lại có loại tà may 2 lớp vải khác màu mặc với váy đen lòa xòa cũng đẹp. Giá cả đủ hạng từ rẻ tiền tới mắc tiền : hàng lụa vẽ , thêu tay, các loại gấm , voan , ren...màu sắc và họa tiết trang trí bắt mắt...rất là đẹp. Chỉ cần lựa áo mặc thử là ok , không cần phải lựa vải rồi đi may thử nhiều lần như ngày xưa....giản tiện lại hợp thời trang... Mình thích cái áo lụa xanh ngọc vẽ hoa trắng nhưng em gái chọn cho cái màu hồng cánh sen 2 tà vẽ hoa sen , mặc vào thì vừa vặn ngay , mình vốn dễ tính và muốn vui lòng em gái nên ok . Hàng may bán chợ không cần luôn tà , vậy mà cũng đẹp , lụa mỏng mềm không cần ủi. Xong phần áo dài ,em gái chở đi tìm chiếc giỏ xách loại thủ công mỹ nghệ ,đó là chiếc giỏ đan bằng lục bình phơi khô với trang trí thêm bông thêu tay bằng chỉ màu, so với áo dài thì giá giỏ không rẻ lắm .Thế là chỉ trong chớp nhoáng đã có một chiếc áo dài và chiếc giỏ để du xuân!

3- Hơn 7 giờ tối ghé một tiệm làm tóc , móng tay quen ở gần nhà.Mấy cô thợ mặt mày bơ phờ mệt mỏi vì phải làm suốt cả tuần cận Tết phục vụ các chị em làm đẹp. Gần 11 giờ khi tiệm đóng cửa ,1 cô thợ mới ra kêu xe ra bến để về Đồng Tháp ! Từ SG nếu thuận đường về tới Đồng Tháp cũng phải mất 5 giờ xe chạy , thế là em không kịp đón giao thừaở nhà ! Em phải tranh thủ mấy ngày cận Tết để kiếm tiền , vội vã ra xe khi còn đang mặc bộ đồ lúc làm việc ,tay chỉ xách 1 cái túi nhỏ đựng 1 bộ đồ mới ,quần áo bỏ lại gửi lại cho chủ chờ qua Tết lên làm. Cô chủ và thợ bạn nhắc em nhớ mua bánh mì để ăn dọc đường , còn khách trong tiệm thì cho tiền típ.Lao động cực lực , kiếm đồng tiền một cách lương thiện thật là vất vả! Nghĩ mà thương em quá và nhớ lại gần 40 năm trước , mình cũng vất vả như thế , đêm 30 không đón giao thừa , ngồi thêu những món hàng cho những người khách cuối cùng xong, phải thêu tiếp áo cho mấy cháu ngày mai mặc Tết .Sáng mồng 1 thì đóng cửa ngủ lấy sức chẳng biết Tết là gì!

NM

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2017
















NHÂN NGÀY TẾT ÂM LỊCH NĂM ĐINH DẬU 2017
NHÃ MY THÂN KÍNH CHÚC QUÝ ANH CHỊ, QUÝ THÂN HỮU VÀ CÁC EM MỘT NĂM MỚI AN KHANG , THỊNH VƯỢNG , VẠN SỰ NHƯ Ý.


Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

TẾT DỌC ĐƯỜNG UỐNG RƯỢU - THƠ KHA TIỆM LY




Ảnh tác giả KTL và nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa
(Bà Rịa -2017)



TẾT DỌC ĐƯỜNG UỐNG RƯỢU


Bạn hiền dọc đường mời ta uống rượu,
Bạn uống tìm vui, ta uống tìm quên.
Quên hết tháng năm, quên mình thân viễn xứ,
Nhưng rượu sao dằn bao nỗi nhớ không tên!

Nắng chiều úa như ân tình nhợt nhạt,
Đã lỡ rồi sau bao chuyến đò trưa.
Tìm kỷ niệm dọc theo bờ biển cát.
Sóng vô tình xóa hết dấu chân xưa.

Khua nỗi đau đời theo từng nhịp bước,
Trăm lần thương, không một giận, một hờn.
Hình bóng cũ chập chờn theo khói thuốc,
Cà phê phin đen nhánh giọt u buồn!

Lỡ đò lợi danh, nên đò tình cũng lỡ,
Chút bụi phong trần nhuốm tóc bạc lưa thưa.
Khách điềm đìu hiu, lạnh đời cô lữ,
Cạn chén rượu đời, ta đủ đắng cay chưa?

KHA TIỆM  LY


Nguồn : từ email của tác giả Kha Tiệm Ly gửi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Kha Huynh thường xuyên chia sẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

NGÀY EM ĐI - THƠ KHA TIỆM LY, NHẠC TRẦN NHÀN








NGÀY EM ĐI
THƠ KHA TIỆM LY
NHẠC VÀ HOÀ ÂM TRẦN NHÀN
CA SĨ QUỐC DUY
VIDEO CLIP PHÚ ĐOÀN







Khatiemly Haohan 
10 Tháng 1 lúc 14:45 
·
MỜI NGHE NHAC
Cám ơn tâm tình của nhạc sĩ Trần Nhàn, thầy La Thụy, ca sĩ Quốc Duy và quý bạn đã dành cho KTL thực hiện bản nhạc nầy.
Lời:
NGÀY EM ĐI
(Một ngày ghé Phan Rang)
Khi mây chiều rớt xuống chân em,
Cũng đủ tím hoàng hôn tê tái.
Gió đùa tóc em, vờn đôi vai man dại,
Cũng đủ lắm rồi, làm rối cuộc tơ duyên!
Ta lại đếm sầu từng bước lang thang,
Hay uống say mèm cho đêm dài không mộng mị,
Đã vĩnh biệt rồi, hỡi hồng nhan tri kỷ,
Thì mây vờn chi cho núi nhuộm màu tang?
Sóng vỗ về thêm ngậm ngùi lòng bể,
Định mệnh phũ phàng làm tắt lửa hương yêu.
Sương rơi chi cho lá hoa đẫm lệ,
Vắng em rồi, cát nhớ dấu hài thêu
Tháp cổ nghìn năm gục đầu ủ rũ,
Lệ đá ngậm ngùi theo ngày tháng hanh hao.
Em đi, úa cả mùa trăng cũ,
Đâu đợi thu về hoa lá mới xanh xao!
Đã biết dở dang chuyện thế thường,
Mà sao lòng cứ thấy vương vương.
Chợt nghe xôn xốn trên đôi mắt,
Mới biết lòng mang một vết thương!

KTL

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

CHÙM THƠ KHA TIỆM LY










NỢ

Chim quyên nợ trái nhãn lồng,
Còn ta lại nợ phấn hồng má em.
Thương đau dù đã rục mềm,
Mà ta vẫn nợ tơ duyên buổi đầu
Ai xui mình lại gặp nhau,
Để cho ta nợ mối sầu trăm năm.
Em về bên ấy xa xăm,
Ngàn sau còn nợ một lần nầy thôi?
Nợ sương, lệ cỏ sụt sùi,
Nợ em, ta chịu một đời bơ vơ.
Thuyền ta vạn lý xa bờ,
Mà nay lại đắm trong hồ mắt em!

KHA TIỆM LY


SỎI ĐÁ CŨNG BUỒN

Nụ cười vừa ngọt son môi,
Mà sao giọt lệ lại rơi bất ngờ?
Ngỡ rằng tình đẹp như thơ,
Nào hay hốt đã hai bờ cách xa!
Ta cười bao trận phong ba,
Mà nay mình lại xót xa một mình!
Hoa vườn thẹn má em xinh,
Còn ta thẹn chất phiêu linh nửa vời:
Lỡ hôn ngây ngất bờ môi,
Mà nay chịu mãi một đời tình si!
Tình nồng vút cánh bay đi,
Trăm năm ngoảnh lại còn gì đau hơn?
Dù ta không giận, không hờn,
Mà sao sỏi đá cũng buồn đó em!

KHA TIỆM LY



NÀO?

Tóc nào người ướp hương yêu,
Thả bay theo gió cho nhiều nhớ thương.
Tình nào sao mãi vấn vương
Để ta sống với nỗi buồn trăm năm.
Môi nào phơi phới tình xuân,
Mà em tha thiết một lần cho ta.
Má nào làm thẹn muôn hoa, 
Cho ta chuốc lấy phong ba cả đời.
Lời nào ngọt lịm bờ môi,
Lời nào cay đắng vỡ đôi cuộc tình?

KHA TIỆM LY


Nguồn : từ email của tác giả Kha Tiệm Ly gửi lamngoc.
NM cảm ơn Kha huynh đã thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.


Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

UỐNG RƯỢU VỚI PHAN THANH GIẢN - THƠ KHA TIỆM LY , ẢNH CỦA NHÃMY






Tượng thờ Phan Thanh Giản ở Văn Thánh Miếu Vĩnh Long


UỐNG RƯỢU VỚI PHAN THANH GIẢN

Về Vĩnh Long con đến thăm ngài,
Bụng muốn sắm thịt thà, hoa quả, đèn nhang làm một mâm lễ đủ.
Ngặt màng túi viêm kinh niên nên chỉ có tiền mua rượu.
Ngài nhân từ, đâu chấp thằng bận áo vá vai.
Áo vá vai mà lòng con lành trơn, không vá,
Nên mới dám mời ngài, bậc đại khoa thương nước yêu nòi.
Uống cùng ngài, bởi kính ngài vì dân một dạ,
Đâu phải để... chụp hình đem lên mạng khoe chơi!
Ngài giao ba thành đâu phải là hành vi bán nước,
Bởi trong lòng còn bao uất hận, đau thương.
Ngài chết một thân, ngài nào có tiếc
Đổi lại Nam kỳ bá tánh khỏi tai ương!
Khi mất đảo biển con buồn lắm lắm,
Nghĩ lại bi giờ mới thảnh thơi ra.
Bởi ba tỉnh miền Tây đất vuông nghìn dậm,
Thì nhằm nhò gì một nhúm đảo Hoàng Sa!
Nhìn non nước từ từ rơi vào quân cướp,
Ngài là cực phẩm đại thần mà còn chịu bó tay!
Chén thuốc độc, e một mình ngài quá hớp,
Vậy xin ngài cho con được cưa hai!

KHA TIỆM LY





Một số ảnh chụp ở Văn Thánh Miếu Vĩnh Long

Ảnh của NM










Văn Thánh Miếu Vĩnh Long



       

Cặp đối trước cổng chính




Tấm  bia  bằng cẩm thạch trắng Long Hồ Văn Thánh do Phan Thanh Giản biên soạn


Tụy Văn Lầu (Văn Xương Các )




Bên trong Tuỵ Văn Lầu nơi thờ cụ Phan Thanh Giản và các vị tiền hiền .


Bộ bàn ghế nơi quan Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản tiếp khách.


Ảnh và câu đối trong đền thờ

Bài vị thờ Phan Thanh Giản và Võ Trường Toản

Chiếc dọc tẩu cuả ngài hút thuốc


Người dân phụng cúng

GHI CHÚ CỦA NHÃ MY




             Văn Thánh Miếu ở Vĩnh Long được khởi công xây dựng vào ngày 10 tháng 10 năm Giáp Tý năm 1864 và hoàn thành cuối năm Bính Dần năm 1866, đặt tên chính thức là Khổng Thánh Văn Miếu. Miếu Văn Thánh hay Văn Thánh Miếu là các cụm từ thường gọi từ cụm từ "Khổng Thánh Văn Miếu", do người dân địa phương nói trại qua, trại lại từ cụm từ gốc.
              Văn Xương Các tại Vĩnh Long là nhà đài dùng làm nơi thờ các vị Văn Xương và Võ Trường Toản, Phan Thanh Giản trong phạm vi Văn Miếu ở Vĩnh Long, đồng thời làm nơi dạy học, hội họp, đàm luận văn chương, đọc sách. Văn Xương các  và Thánh Miếu là  hai bộ phận kiến trúc chính trong Văn Thánh Miếu.  Ngoài hai bộ phận này còn có nhiều phần phụ kiến trúc khác. Văn Xương các này cũng là một Thơ Lầu.
              Năm 2011 tôi (NM ) có đến viếng Văn Thánh Miếu nhưng hôm đó Tụy Văn Lầu (Văn Xương Các ) không mở cửa và hình ảnh cũ lưu trong máy vi tính của tôi bị virus nên đã bị xóa mất.
Đầu năm 2017 cùng với nhà văn Kha Tiệm Ly , chúng tôi đã trở lại Văn Thánh Miếu Vĩnh Long, sau đó gọi một người bạn ở địa phương là bạn thơ Mai Ngân Khúc Thụy Du ra chơi.
May mắn tôi gặp được ông từ giữ Văn Thánh Miếu và xin ông mở cửa Tụy Văn Lầu để được tham quan bên trong đền thờ.(Bạn tôi Khúc Thuỵ Du cũng rất vui khi nói cô là người địa phương đã đến đây nhiều lần nhưng chưa vào được bên trong điện thờ.!)
                 Chúng tôi ghi lại một số hình ảnh  bên trong điện thờ . Điện thờ nhỏ , nền lót gạch tàu (coi có vẻ mới làm ),phía trước có để một bộ ghế salon gỗ cũ , một bộ bàn dài với mấy ghế đai ,nghe nói là nơi để ngài kinh lược sứ tiếp khách , bên trong là các bàn thờ có để bài vị thờ các vị tiền nhân, quan kinh lược sứ Phan Thanh Giản , ngài Võ Trường Toản , Ông chủ đất và các vị tiền hiền  với nhiều hoành phi và câu đối do các sĩ phu và người dân phụng cúng.Lầu văn là căn gác gỗ có cầu thang bắc lên bằng gỗ , khi tôi yêu cầu được lên lầu thì ông Từ nói trên đó không có gì vì sách vỡ cũ đã bị đem đi hết !.Sau đó chúng tôi được ông Từ hướng dẫn tham quan các di tích trong khuôn viên Văn Thánh Miếu, kể lại lịch sử , và nói về giai đoạn từ sau năm 75 cho tới khi Văn Thánh Miếu được mở cửa trở lại ..(Theo lời ông Từ thì sau năm 75 vì sợ các bài vị thờ cúng trong Văn Xương Các bị lấy đi nên người dân địa phương lén đem về nhà cất giữ , sau khi Văn Thánh Miếu được phép mở cửa trở lại người dân mang vào trả lại và thắp hương thờ cúng .Thế mới biết tấm lòng của dân chúng địa phương rất tôn kính các ngài .)
Ông Từ  ở tuổi trung niên với gương mặt khắc khổ mà hiền lành đã chăm sóc nơi này một cách chu đáo , tận tình .Nhìn qua thì thấy gia đình ông Từ rất nghèo ,nơi trú ngụ chỉ giống như căn trại nhỏ , phía trước là một gian hàng  nhỏ của vợ ông bán ít nước giải khát , bên trong nhà trống trơn không có vách chỉ để hai giường ngủ , một ít vật dụng và nhà bếp !
                  Sau khi nhận được bài thơ của tác giả Kha Tiệm Ly ,tôi xin đăng thêm vài hình ảnh đã ghi lại bên trong đền thờ  như một sự trân kính  và chân thành cảm ơn tấm lòng quý báu của ông Từ .