CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

Tran Van Mau
7 thg 6 (3 ngày trước)

tới tôi 
Kính NT Nhã My
Chào chị
Em gởi chị chùm thơ em viết trong tuần qua, mong chị đón nhận.
Thủy Điền



HÃY ĐỂ CHO ĐỜI CÓ SỚM MAI

Hãy để cho đời có sớm mai
Đừng đem u tối phủ ngày dài
Đừng gây..., chuốc oán thêm nhiều nữa
Chừng ấy mươi năm đã đủ rồi

Hãy để cho đời thêm sáng tươi
Gặp nhau tay bắt, miệng nở cười
Nâng ly ta cạn bầu rượu nghĩa
Siết tay, ôm chặt lấy tình người

Hãy nhả cho đời thêm chút hơi
Như bong bóng...bổng giữa lừng trời
Cho hoa còn hưởng từng giọt nắng
Cho người mãi mãi được niềm vui.


07-06-2017

BÍ ẨN

Em đang khóc hay đang cười đấy nhỉ
Mà giọt ngà còn đọng mãi trên mi
Chẳng thèm rơi nằm bất động lầm lì
Như tự bảo đoán xem vui hay giận

Chắc có lẽ lòng mang nhiều bí ẩn
Nỗi đau buồn trầm lặng đã từ lâu
Thốt chẳng ra nên gương mãi u sầu
Thả theo dốc, thời gian trôi chầm chậm

Không. Anh hỡi ! Em đang mừng vui lắm
Như đang vừa vào cổng "Cõi thần tiên "
Anh quên sao? Khi hai đứa vẫn kề liền
Ngơ ngẩn quá, em giả đò bảo đoán

Ai mà hiểu, con gái giờ lộn xộn
Khôn, ma ranh gấp bội lũ đàn ông
Khi đã yêu là muốn giật làm chồng
Còn giả bộ giọt tròn choàng giọt méo

Để người yêu theo chân chồm hỏi khéo
Em đang buồn hay giận để anh xin.........!


06-06-2017


CON KHỈ GÌA SÁM HỐI

Thấy cũng tội. Nhìn khỉ già nhớ mẹ
Ngồi một mình vuốt mặt trước miệng hang
Miệng lâm bâm tay lần nải chuối vàng
Như Sư cụ đếm từng khoanh hạt chuỗi

Thấy tội lắm. Con khỉ già đang sám hối
Bỏ mẹ, thay rừng mấy chục năm nay
Bỏ anh em bỏ cả lũ mặt dài
Tìm khoái lạc nơi tận miền xa thẳm

Ngày ra đi còn son, lòng vui lắm
Chẳng nghĩ gì bộ lạc lẫn người thân
Giờ tuổi già, bọn còn, mất, hụt chân
Trong đơn lẻ nhớ thương người mẹ quí

Nhớ gì nữa, nhớ chi kìa già khỉ
Mi đã già, mẹ cũng đã qui tiên
Thiền làm chi, chiều sáng chấp tay thiền
Lòng giả tạo muôn đời là giả tạo

Đêm gõ mõ Nam mô mong thành đạo
Ngày dối lòng thì gõ cũng như không.


05-06-2017


NGÀY ẤY TÔI YÊU

Nhớ thuở ấy, thời còn đi học
Ngày hai buổi đến trường lên lớp 
Thầy, bạn lũ một rừng đông ngộp 
Học, vui say. Ôi ! Rất hồn nhiên 

Mùa hạ về hoa nở vạn, thiên
Đỏ rực khắp sân trường Đại học
Đùa bên bướm hái hoa kẹp tóc
Làm dáng, duyên dưới gốc phượng hồng

Biết bao chàng lẻo đẻo theo hông
Xin trao tặng cành hoa nho nhỏ
Gởi đôi chút tình yêu vào đó
Tôi giả đò làm giá, lặng thinh

Có anh chàng vẫn mãi theo xin
Ôm cành phượng bắt tôi phải nhận
Có anh chàng hiểu sai nên giận
Chẳng thèm nhìn cô gái lần hai

Đẹp vô cùng, ngày ấy thật hay
Tuổi mười chín trăng tròn, đôi lứa
Đi và về có kẻ đón, đưa
Muốn cô lẻ một mình chẳng được

Còn bây giờ cứ ngồi mơ ước
Như ngày nào một chút, nhỏ nhoi
Mà có đâu, khoảng ấy qua rồi
Con đường cũ sáng chiều một bóng.


05-06-2017

  
QUÁN VẮNG

Sáng nhìn khách đi qua
Chiều ngắm khách đi lại
Ngày ngày đều cả hai
Chẳng thấy con ma nào

Ghé lại mua bó rau
Ghé vào đong ký gạo
Giúp giùm chai nước mấm
Bỏ ra một vài hào

Ôi ! ôi, buồn làm sao
Quán càng ngày ế ẩm
Chẳng có người đến thăm
 Họ ăn gì đấy chứ ?

Người thì bảo chẳng dư
Người thì than đủ điều
Người thiếu trước, hụt sau
Lấy gì sang viếng bác

Chỉ trong vòng chốc lát
Đèn hoa tỏa, đêm về
Dân làng ngồi chật ghế
Nhộn nhịp suốt canh thâu

Lương ba cộc- Tiền đâu?
Ban ngày thì chẳng có
Đêm về bỏ tiền to
Chuyện đời. Ôi khó hiểu.


04-06-2017

ANH LÀ NGỌN LỬA TÌNH

Đêm nay ngồi bên anh
Nghe sao lòng hạnh phúc
Anh ru lời ngọt lành
Ấm áp cả tim non

Dù ngoài kia gió lộng
Dù trời đang tuyết đông
Dù canh ba sương đổ
Anh là ngọn lửa lòng

Thắp sáng lúc cô đơn
Sưởi tình em sống lại
Sau khoảng dài oằn oại
Bên chiếc gối héo mòn

Xóa giây phút giận hờn
Khi đời chia, ngăn lối
Tô điểm lại nụ cười
Đã bao ngày nhờ nhạt.



04-06-2017

LÀM GÌ CÓ

Ngỡ thanh bình, em tôi "Đàn bé nhỏ "
Sáng ra vườn cùng đuổi bướm hái hoa
Sống yên vui trong cảnh quốc thái hòa
Ngày hai buổi đậm đà hồn tuổi trẻ

Trở về lại thời năm tôi còn bé
Khi chiến tranh tận xa lắc phương nào
Khi hận thù chưa bộc lộ dâng cao
Khi chưa nghĩ cao siêu về vật chất

Làm gì có, chỉ nghe toàn trách móc
Tiếng kêu la của xã hội hằng ngày
Bé bây giờ biết hưởng những vui say
Đêm đèn đỏ, ngày Cà phê- thuốc lá

Quần Jean bò, đầu vàng, xanh ổ Quạ
Chiếc áo dài hồng, tím bỏ bên tay
Uổng công cô, người nữ khéo, thợ may
Bao công sức đã biến thành công cốc.



03-06-2017


 NHỮNG NỖI BUỒN BẤT ỔN

Quê tôi nhiều phố cũ
Bởi năm tháng chiến tranh
Bơm đạn phá tan tành
Lấy gì ra để chữa ?

Cứ mặc cho nắng, mưa
Lầm lì theo năm tháng
Cứ coi là chỗ tạm 
Cuộc sống rất đơn sơ

Giờ ! Bỗng dưng phố cổ
Người dân được đổi đời
Chuyện cũ thành chuyện mới
Nghèo nàn sang phú quí

Của, tưởng đã vứt đi
Ai ngờ ! Giờ, tiền tỷ
Bao năm ngồi cuối mặt
Nay ngẩn đầu khinh khi

Quê tôi thời cũ kỷ
Ai ai cũng đậm đà
Thân tình làng, phố xá
Từ ngày phong cổ xưa

Người quen thôi hết ưa
Người thân càng xa lánh
Chỉ còn lại xung quanh
Những nỗi buồn bất ổn.


02-05-2017


VỚT BÓNG

Bóng em hiện dưới gương
Lóng lánh ánh da hồng
Khác chi hoa phượng vĩ
Mập mờ dưới đáy sông

Anh sờ vào khoảng trống
Mắt nàng cứ đăm đăm
Giật mình tay rút ngắn
Em bảo: Nầy, sao ngưng

Mặt quê, anh đỏ bừng
Ngỡ chừng như hoa phượng
Định vớt cành yêu thương
Mang về đêm ấp ủ

Dành những đêm mất ngủ
Thỏ thẻ tiếng vui, buồn
May, có cùng chung hướng
Đời cũng thấy thú hơn.

THUỶ ĐIỀN
01-06-2017

NM cảm ơn Thuỷ Điền 

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

VÒNG XOAY Ý THỨC - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ





                    VÒNG XOAY Ý THỨC


Mỗi ngày
N hững con đường trong thành phố
Nặng nề
Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe , người
Những tiếng ồn và khói bụi không vơi
Tháng năm
Những lo toan đối mặt cuộc đời
Đấu tranh , từ chối
Chấp nhận , buồn vui...
Vẫn chở chuyên theo suốt kiếp người..!

*

Sức nén thời gian
Bật lên tâm hồn ý chí
Có chết đâu
Và chẳng mất chi đâu !
Hoang tàn tiêu sơ
Giữa ngàn sỏi đá
Cỏ vẫn cho màu xanh
Hoa vẫn cho mùi hương lạ...
Năng lực tâm hồn vẫn mãi phát sinh
Những cọ xát qua ngàn vòng xoay ý thức
Sự thoát ra...
Là thực tại an bình.

South Dakota, tháng 6 ,2017.
MẶC PHƯƠNG TỬ

Nguồn : từ email của tác giả Mặc Phương Tử gởi nhamyngocsuong.
NM cảm ơn Thầy Mặc Phương Tử thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

BUỒN - THƠ NHÃ MY








BUỒN



buồn, ngơ ngác thả theo chùm mây lạc

phố lên đèn những đóm đỏ , đóm vàng

tay run rẩy chạm từng vùng ký ức

thơ vụng về theo con chữ lang thang



mây thì trắng và hồn đau cũng trắng

gió trùng phương có ngừng lại nơi này ?

em huyền dịu ẩn chìm bờ mộng mị

ta vói tìm đau đáu mấy màu trăng



buồn, lặng lẽ dối mình như chẳng biết

em vô tình như con nước êm trôi

chiều tản mạn bến  bờ xưa heo hút

nước  vẫn  trôi biền biệt  nhánh sông đời



ta cứ  hỏi biết em về phương ấy

lối mù xa còn đọng chút ân tình ?

hay cứ để dư âm lời thương nhớ

vọng tiếng buồn  ta nghiêng ngả  hư hao !




NHÃ MY



Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

ĐƯỜNG DÀI - Câu chuyện tình được kể rất thật - Bài của BUÌ ĐỒNG


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
5 thg 6 (1 ngày trước)

tới tôi



ĐƯỜNG DÀI -
Câu chuyện tình được kể rất thật





*
ĐƯỜNG DÀI
- Yêu mến tặng Huyền Thương -
.
- Đừng mà.
Ở lại đi em
Ngoài kia
Trời đã buông rèm từ lâu.
.
- Chúng mình đến chẳng được đâu
Anh còn khuấy sóng bể dâu làm gì
Thôi thì cứ để em đi
Mười lăm năm nữa còn gì nét xuân
Anh dù vì nghĩa, chả cần
ngó ngơ chi lũ dở đần dở khôn
Trái tim
sợ lắm bước dồn
Thôi.
Em về.
Kẻo lời đồn
khổ anh
Nhà nghèo
duyên phận mỏng manh
Em neo chữ nghĩa chữ tình với son
Anh dù chẳng vợ còn con
Cố chen em chỉ nước non phận hèn
Dằn lòng rồi cũng phải quen
Thôi.
Em về
kẻo
mờ đèn
phố xa
.
- Ờ ...
Thì...
Em trở lại nhà
Khăn đây
em quấn
Ngõ xa
đường dài.
*.
Hà Nội, đêm 13 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

BÌNH LUẬN:
Lâu rồi mới được đọc bài thơ thật đến vậy. Cách gieo vần thoáng khoát, lối ngắt câu hợp lý với tâm trạng phiêu phiêu, bảng lảng, trăn trở, níu kéo, giằng xé đã chạm vào nỗi riêng tư của từng người đọc. 
Vừa xem vừa lo hết và lại mong xem kết cục thế nào. 
Ta cũng hổn hển, gấp gáp, luống cuống theo tác giả từ mạch thơ. Hình như tác giả viết một hơi, sợ không ghi kịp ý đang dồn dập tuôn trào trong tâm thức.
Đừng mà ở lại đi em
Ngoài kia trời đã buông rèm từ lâu.
Bắt đầu từ lời cáo từ giã biệt. Tác giả cuống quýt lo cho cái buổi vui ngắn chẳng đầy gang trôi mất! Chàng vội năn nỉ, níu kéo chỉ sợ Em đi mất nên nêu một lý do chẳng thuyết phục tý nào. 
Ngược lại, trong tình yêu thì người nữ luôn tỉnh táo, thực tế hơn: 
Chúng mình đến chẳng được đâu
Anh còn khuấy sóng bể dâu làm gì
Thôi thì cứ để em đi
Mười lăm năm nữa còn gì nét xuân 
Cô gái cũng nói vậy thôi để giải phóng tình thế dùng dằng khó dứt nhưng cũng đầy ắp tiếc nuối và muốn ở bên nhau mãi mãi. 
Con người vốn hay mâu thuẫn, tự tạo phức tạp cho mình, cho hoàn cảnh để rồi đi cũng dở, ở không xong.
Với cách gieo vần khoáng thoát, cách nhả câu hợp lý cùng tâm trạng rất tâm trạng làm cho người đọc bị cuốn theo lúc nào không biết.
Càng lúc lời cô gái càng tha thiết, phân tích có tình có lý: 
Anh dù vì nghĩa chả cần
Ngó ngơ chi lũ dở đần dở khôn
Trái tim sợ lắm bước dồn
Thôi em về, kẻo lời đồn khổ anh.
Khen anh đấy, vì em mà chẳng thèm để ý đến cái lũ người chả giống ai cả. Chính em cũng giống anh, vẫn thấy khó quyết định đi hay ở lại. Do đó đến lượt em nêu ra lý do cũng kém thuyết phục: sợ lời đồn! Ai đồn? Sao lại khổ anh khi anh đang vui những phút như bất tận thế này.
Và EM ở đây là ai nhỉ? Càng cố tìm hiểu càng thấy bảng lảng, liêu trai! Mình cứ thấy EM phảng phất, bồng bềnh, mờ nhân ảnh. Dù vậy, nhưng khối tình lại rất thật, thật như dao cau cật nứa, sắc lẻm, ngọt ngào làm người đọc thấy như tứa máu......
Cuộc gặp gỡ nghe ra đượm sắc liêu trai, mộng mị nhưng rất nặng tình người. Người đọc bất giác thèm được như vậy. Thương lắm, yêu lắm, gần lắm mà cũng xa lắm. Thì ra dặm trường là vậy! Từ cõi thực đến cõi hư vô có một khoảng cách cảnh giới! 
Đọc đến đây bỗng thấy thương tác giả, thương cô gái và... thương mình. 
Thế giới ta đang sống là thế giới lẫn lộn đồng cư của hư thực, yêu ghét, tốt xấu, hạnh phúc và bất hạnh. Thôi thì hãy gạn đục khơi trong, hãy tử tế, nhìn ra quy luật để mà hoàn thiện. 
Cô gái còn nói nữa, đã chào em về mà mãi chưa dứt nổi: 
Nhà nghèo duyên phận mỏng manh
Em neo chữ nghĩa chữ tình với son
Anh dù chẳng vợ còn con
Cố chen em chỉ nước non phận hèn
Dằn lòng rồi cũng phải quen 
Thôi em về kẻo mờ đèn phố xa ...
Cảm xúc vỡ oà. Rõ ràng âm dương cách biệt nhưng tình người chan chứa, thật đáng trân trọng. Thà gần hình bóng còn hơn vạn lần xa mặt cách lòng. 
Bất giác không còn khoảng cách âm dương nữa. Một cách sống, một nghĩa tình đã neo nhau lại bởi nghĩa, tình son sắt.
Ờ thì em trở lại nhà 
Khăn đây em quấn ngõ xa đường dài .....
Đến đây tác giả mới nói. Câu nói như nghẹn ngang cổ họng, lo lắng cho khoảng cách em đi ..
Bài thơ khép lại rồi mà tôi vẫn thổn thức, buồn vui lẫn lộn nhưng rõ ràng thấy mến tác giả vì sự thật lòng qua tiểu phẩm hay và nặng. 
*.
Thành Nam, 16 tháng 05.2017
BÙI ĐỒNG
Địa chỉ: 3/176 Phan Đình Phùng, t/p Nam Định.
Email: hatbuinhangian.db@gmail.com
Điện thoại: 090.219.18.04

NM cảm ơn hai tác giả Đ ặng Xuân Xuyến và Bùi Đồng .

.

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

KHÚC LÝ U MINH - THƠ HOÀNG YÊN LYNH

Hoang My Linh
4 thg 6 (1 ngày trước)
tới tôi




         KHÚC LÝ U MINH
                                    

Ngược xuôi cũng đã cuối đời
Bềnh bồng câu lý nhớ người U Minh...

Về lại U Minh
Lắng nghe vọng tiếng ai hò
Sông nước mênh mông
Ngày xưa ai hát lý sang sông
Bên dòng kênh chao ánh nắng chiều
Trên chiếc xuồng ba lá êm trôi...
Chiều tím hoàng hôn
Con chim chiều lẻ bạn cô đơn...

Về lại U Minh
Người xưa nay đã qua cầu
Mang theo câu lý yêu thương
Sao chạnh lòng xao xuyến tơ vương
Mà người đi...đi mãi
Đành lòng quên điệu lý thương nhau
Để đám lục bình lênh đênh mãi nơi đâu...

Miền Tây ơi miền Tây
Khúc ca nào da diết chiều nay
Chồng chềnh...
Đong đưa trên triền sông Cái Lớn
Nay trở về còn lại mình ên
Chẳng còn ai gọi người xưa qua đò
Sông nước vô tình ray rứt lý chim quyên...

Chiều U Minh
Hoa súng bồng bềnh
Nhớ tóc ai bay
Đong đưa theo con nước lớn ròng
Nhớ mắt ai cười
Ngọt ngào theo sông nước mênh mông...

Chiều U Minh
Hương lúa hương tình
Tôi một mình
Hát lại lý tương tư
Bìm bịp kêu chiều
Gọi bạn tình ơi...



       HOÀNG YÊN LYNH

NM cảm ơn nhà thơ Hoàng Yên Lynh thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

CÀ- PHÊ - TRUYỆN NGẮN CỦA THỦY ĐIỀN


Tran Van Mau
09:56 (9 giờ trước)

tới tôi 
Kính gởi chị
Cảm ơn chị đã đăng bài
Thủy Điền


Kết quả hình ảnh cho ẢNH NƯỚC PHÁP


CÀ- PHÊ

     Vừa dừng xe ngay cổng biên giới Pháp- Bỉ. Ngài Cảnh sát bảo: Xin anh và các người đồng hành trong xe cho chúng tôi xem Hộ chiếu. Hắn vui vẻ móc ví ra và xoay lưng ra phía sau, tất vả hãy trình giấy cho nhân viên Cảnh sát thì mới qua biên giới được. Mọi người ngoan ngoãn đưa giấy tờ tùy thân cần thiết cho hắn và hắn trao tiếp cho ông ta, rồi cùng nhau chờ đợi. Ngỡ kiểm tra xong ông sẽ trả lại và được đi tiếp tục. Ai ngờ ! Khoảng hai mươi phút sau ông mới lù lù ra, chẳng trả lại giấy tờ mà đứng im ru như không có vấn đề gì. Hắn hỏi?
-Thưa ông, giấy tờ chúng tôi ông kiểm tra xong chưa ạ?
Ông trả lời vắn tắt.
-Cà Phê.

     Hắn chẳng hiểu ông ta muốn cái gì, mình hỏi một đường, còn ông thì trả lời một nẻo, bực bội. Hắn hỏi tiếp? Nếu hợp lệ thì xin ông cho chúng tôi đi, còn không thì chúng tôi trở lại. Lằng nhằng như thế mất thời gian vô cùng hơn nữa bây giờ trời cũng đã khuya rồi. Ngài Cảnh sát gằn giọng.
-Cà Phê.
-Cà phê gì? Thưa ông.
-Anh chậm tiêu quá ông bạn à.

     Phía sau có một người lanh trí hô to. Ổng muốn hố lộ đó, chi cho ổng một trăm France là xong chứ gì. Hắn nghe lời ngưới phía sau và đút gọn vào tay ông một trăm Fance. Ông mở miệng: Đây giấy tờ các anh hợp lệ cả và có thể đi tiếp tục, chúc mọi người bình an, vui vẻ.

     Mùa hè, trời nắng đẹp, ấm, cuối tuần hắn chẳng biết làm gì với số thời gian rảnh rổi . Thôi, rủ mấy người bạn láng giềng đi Paris chơi vài ngày hãy về. Nơi đó mình ghé qua quận mười ba, khu China Town ăn hàng một trận cho đả miệng. Thiên hạ đồng ý và cùng nhau bỏ tiền ra mướn chiếc xe rồi nhờ hắn lái đi Paris.

     Chiều mười lăm giờ từ Đức khởi hành, dự định là đúng sáu hoặc bảy giờ sáng là sẽ có mặt tại Paris, còn sớm, dễ tìm chỗ đậu xe và ghé ăn hủ tiếu hoặc phở điểm tâm rồi tha hồ đi vòng quanh Paris thăm điện Élysée- Khải hoàn Môn- Tháp Aiffel v...v...một thể.

     Khi đi ai cũng ngỡ giấy tờ mình hợp lệ, đến biên giới Pháp họ chỉ kiểm tra sơ và cho đi, chứ chưa ai nghĩ trong đầu sẽ có những chuyện gì khác xãy ra.

     Nhưng than ôi, khi đến biên giới thì mới vỡ lẽ ra cái xứ tây nầy cũng chẳng thua kém gì với cái xứ Việt nam ta. Xứ ta nghèo, nhân viên nhà nước lương không đủ sống nên người ta sanh ra tánh xấu, làm mọi cách để kiếm tiền thêm. Biết, chuyện ấy là chuyện không hay, nhưng thỉnh thoảng cũng còn thông cảm và châm chế được. Đàng nầy xứ Âu châu và là nước Pháp giàu nhất, nhì, ba thế giới mà vẫn còn có những vụ việc Cà phê- Thuốc lá vụn vặt nghĩ cũng nực cười. Dù biết nực cười, nhưng họ vẫn làm gì một đêm có năm, bảy xe ngoại quốc đi ngang qua là họ kiếm được cử ăn sáng mà không cần đụng đến số tiền lương cố định và người đi qua đường được dễ dàng hơn mà chẳng mất bao nhiêu tiền.

     Trong đời hắn từ lúc ở Việt Nam rồi sang định cư tại Đức hắn chưa bao giờ biết hố lộ hay lo lót cho ai. Thế mà hôm nay hắn bị lọt vào vòng tay ông tây bằng hai chữ " Cà phê " Mà hắn phải nhớ suốt đời và mỗi lần khi đi du lịch sang Pháp hắn đều để một trăm France vào lòng Hộ chiếu.

THUỶ ĐIỀN
04-06-2017

Cảm ơn Thủy Điền kể chuyện bên Tây !

Phụ chú từ email trao đổi với NM của tác giả Thủy Điền.

Ngọc Sương <nhamyngocsuong@gmail.com>
4 thg 6 (1 ngày trước)

tới Tran 
thiệt vậy hả TĐ ? hii

Vào 09:56 4 tháng 6, 2017, Tran Van Mau <tran.vanmau@yahoo.de> đã viết:


Tran Van Mau
4 thg 6 (1 ngày trước)

tới tôi 
Đôi dòng tâm sự

Kính NT nhã My
Chào chị
Thưa chị, đây là câu chuyện vui, nhưng có thật, lâu rồi, hồi những năm còn biên giới kia, bây giờ thì hết rồi. Ngồi nhớ viết lại cho bà con đọc chơi để thiên hạ cứ nghĩ chỉ người Việt nam mình xấu thôi, Nhân vật hắn là em và những người đồng hành cùng em dạo ấy tuy bây giờ già, nhưng họ vẫn còn sống và ở cạnh nhà em bên Đức dây.
Chị lớn hơn em chị chăc rõ điều nầy. Tại sao mấy năm nay người ta cứ làm thơ, viết văn đã kích về việc tham nhũng ở VN? Nguyên nhân nầy cũng là do lỗi nhưng thằng thực dân Pháp đã đến xâm lược nước ta hai lần và chúng đã dạy cho dân ta đó và ảnh hưởng dài dài cho đến hôm nay..
Em tuy không phải là nhà văn, nhà thơ như chị, nhưng em biết.
-Thơ thì còn ảo tưởng, mơ mộng, bịa đặt được (Nói chung là xạo được):
-Còn viết văn cũng như viết báo là phải có thật thì câu chuyện mới truông chảy, mới hay và một khi người ta chất vấn thì có bằng chứng để trả lời. Nếu không là vu khống kẻ khác và ta là người hoàn toàn chịu trách nhiệm trước những gì mình đã viết,
-Câu chuyện hôm ấy em phải trả nhiều hơn thì mới qua được, nhưng em ghi chỉ 100ff thôi. Ngày xưa 300 Pháp= 100 Đức= 50 Mỹ (Giá trị lắm) Còn bây giờ làm kiếm 1000 Euro thì khó, nhưng tiêu chẳng được gì và rất nhanh (Na ná như xứ mình vậy đó):
-Thú thật đời em đến hôm nay đã viết 196 bài truyện ngắn và ba quyển sách là hoàn toàn không bịa đạt (Chị đọc phần Tác giả/ Tác phẩm thì chị rõ. Còn thơ thì như em nói thật có, mộng mơ có, ảo tưởng có.
-Làm thơ, viết văn theo em là để cho tâm hồn mình trẻ mãi, sống lại với từng thời gian mà ta đã đi qua đồng thời biết thương yêu và thông cảm người khác, đón nhận được rất nhiều bạn tốt. Và, em đã thấy điều nầy hiện hữu ở trong em rồi đó chị.

Thôi, tâm sự nhiều quá rồi, chúc chị luôn vui, khỏe, trẻ trung và ngủ ngon nhé. Nhưng không quên cảm ơn chị đã đăng bài hi hi.
Em chị
Thủy Điền

Khi nào có sang Châu âu du lịch Mail cho em. Em mời chị đến nhà em chơi. Uống rượu ta ngâm thơ ok.

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

VÀI CẢM XÚC VỚI BÀI THƠ “MEN ĐẮNG” - NGUYỄN THÀNH


BAOTHANG_XUANXUYEN DANG
04:23 (3 giờ trước)

tới tôi

VÀI CẢM XÚC VỚI
BÀI THƠ “MEN ĐẮNG”
*







MEN ĐẮNG
.
Đây men rượu hơn 15 năm trước
Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn
Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run
Thon thót sợ vô tình gặp lại.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại
Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa
Cạn ly này có quên được chuyện xưa?
Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo
Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ
Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ
Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ
Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ
Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ
Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

Ừ ly nữa
Ừ thêm ly nữa
Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa
Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa
Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.
*.
Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


LỜI BÌNH:

Vô tình đọc được bài thơ “Men đắng” của tác giả Đặng Xuân Xuyến, tôi phải đọc đi, đọc lại vài lần cho chất men ủ 15 năm nó thấu tâm can, luồn vào những ngõ ngách của quá khứ với những trắng đen của nhân tình thế thái để tận đáy lòng bật ra những rung cảm cùng một chút xót xa, một chút nuối tiếc, một chút ngậm ngùi… để những cảm xúc đó trộn lại và thấu hiểu nỗi đau của tác giả đã trải vào thơ.
Bản chất cố hữu của người đàn ông, hầu như chẳng thể nào quên được những dĩ vãng dù nó cay đắng như thế nào đi nữa, trong lòng họ luôn mang theo trong suốt cuộc đăng trình của cuộc đời cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay. 15 năm mới chỉ là một quãng đường để nhìn lại, một lúc nào đó ta cảm thấy trống vắng cô đơn nơi một góc nhỏ, bất chợt trong góc khuất của tâm hồn bị tác động bởi một cơn mưa, bởi một buổi chiều nắng ráng hiu hắt những tia nắng mỏng manh cuối chiều lùa trên những ngọn cỏ úa vàng hay một cơn gíó xào xạc cuốn những chiếc lá vàng rơi chao trong chiều thu hoang tịch lạnh lẽo… đánh động ký ức trỗi dậy như cuốn phim chiếu chậm mà cứ ngỡ sự việc mới xảy ra ngày hôm qua. Đôi khi chỉ ta với chiếc bóng quạnh hiu bên chén rượu cay nồng, chất men đắng đậm thêm bới chất men của dòng đời 15 năm thấm vào huyết mạch đánh thức bộ nhớ để cho ta bất ngờ thấy hụt hẫng với vòng tay trống lạnh như tác giả đã khởi đầu:
Đây men rượu hơn 15 năm trước
Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn
Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run
Thon thót sợ vô tình gặp lại.
Muốn quên nhưng không thể quên được vì những ngày xưa đã trở thành một vết hằn trong tâm thức. Ta tung hoành ngang dọc, phỉ chí tang bồng, đội đá vá trời lấp biển chẳng có gì có thể cản bước nhưng lại mềm nhũn dưới cái bóng của người đàn bà, cứ ngỡ đôi bàn tay mềm mại sẽ xoa dịu những vết chai sần trong trái tim bởi khắc nghiệt của sóng gió bể dâu, cứ ngỡ là nơi bình yên sau những phong ba để ta đi về tìm những phút giây yên bình… nhưng ngờ đâu:
Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại
Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa
Cạn ly này có quên được chuyện xưa?
Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?
Vết thương có thể lành, nhưng vết sẹo thì theo ta mãi và nó cứ khơi lại những vết đau lòng âm ỷ, có khi nó quật ngã cả một cuộc đời nếu như ta buông thả bất cần đến ngày mai và những gì hiện hữu chung quanh mình:
Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo
Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ
Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ
Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.
Khi ta chấp nhận hy sinh và bỏ lại sau lưng những tráo trở của lòng người với chấp ngã sân si, để đằng sau sự im lặng là tiếng đời gán cho ta những đốn mạt đớn hèn… Chấp nhận để buông bỏ và ta cảm thấy mình ở một tầm cao khác nhưng ta vẫn cảm thấy hụt hẫng vì những điều không thể ngờ tới
Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ
Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ
Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ
Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.
Rồi ta đau, vì kẻ đã cùng ta một thời nồng ấm, ta đau vì một thời đã chẳng tiếc sự hao mòn thể lực và trí tuệ để vun vén một tổ ấm, cứ ngỡ trăm năm tuế nguyệt viên mãn đi đến tận chân trời hạnh phúc nào ngờ chết lặng giữa đường đời không lời phân tỏ… Nhưng với tác giả tôi tin rằng anh đã và sẽ tiếp tục tiến lên phía trước với tấm lòng bao dung quảng đại. Như tôi đã nói, tâm trạng tác giả chỉ là một lúc bộc phát bởi ngoại cảnh chi phối, anh có thể say mềm trong đêm nay để quá khứ vật vã, nhưng rồi mai anh sẽ lại đứng lên tiếp tục cuộc hành trình của mình…
Ừ ly nữa
Ừ thêm ly nữa
Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa
Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa
Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.
Bài thơ hay không phải vì cách dùng từ ngữ bay bướm hay kỹ thuật điêu luyện tung hứng con chữ. Bài thơ chỉ dùng từ ngữ đơn giản nhưng bắt nguồn từ những cảm xúc thật trải đều lên con chữ theo nhịp điệu thổn thức từ những nỗi đau, sự trăn trở từ một con tim chân thành và như một lời tự sự đầy day dứt… khiến ai đọc cũng nao lòng. Tôi không phải là người chuyên bình thơ, tôi chỉ là bạn thơ của tác giả nên cảm nhận không đủ sức đào sâu thêm vào những ngõ ngách sâu thẳm khác, với riêng tôi bài thơ đã đạt được cái nhân sinh hiện hữu để có một giá trị nhất định trên con đường sáng tác của Đặng Xuân Xuyến…
*.
Sài Gòn, 16 tháng 05.2015
NGUYỄN THÀNH
Địa chỉ: 158/15S Hòa Hưng, phường 13,
quận 10, TP.Hồ Chí Minh
Email: rose61186nt@gmail.com
Điện thoại: 0903385141

NM cảm ơn 2 tác giả Đặng Xuân Xuyến , Nguyễn Thành .