CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2021

TẾT & XU ÂN ĐẤT KHÁCH TRÚ , CHUYỆN THƠ & VỢ CHỒNG - THƠ CHU VƯƠNG MIỆN

 






TẾT & XUÂN ĐẤT KHÁCH TRÚ

Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

-

Tết đến xuân về hăm mấy bận

Giang hồ ta vẫn trắng đôi tay ?

“ thơ Tạ Ký “


Đâu đây toe toét tràng pháo chụột

Trơ lại “ ăn tao” với “ ăn mày “ ?

Đầu đông bên bến bờ Chợ Đũi

Chén chú chén anh chén sầu chén tủi

 “Hết tao đàn “ rồi lại “ mày đàn “

Bạn nhậu dông còn mồi còn rượu

Toàn ngũ gia bì &  gạo nếp than

47 năm toàn bể với dâu ?

Chết chờ chết đợi ? dưới cội ngâu

Cố nhân cố chia chừ đã ngỏm

Sao nghe bì bõm chốn giang đầu ?-

-


CHUYỆN THƠ & VỢ CHỒNG

-

Giống nhau

Lấy nhau trước là vì tiền

Sau vì tình 3 đồ yêu

Sinh cái đẻ con 

Nối dõi tông đường

Chả có gì hoành tráng “ khẩn trương “

Thời phong kiến

Nhà giầu nứt đó đổ vách

Nhiều thê nhiều thiếp

Đông con

Để cày để cấy

lo việc ruộng nương

kẻ o vợ o con o có vườn

thì vào chùa tu quách

trứớc là tạm sau là luôn

được ngừời ngày ngày cung dưỡng

chán quá chuồn

thi ca cũng vdậy

có anh làm thơ full time

có anh part time

có anh vài vạn bài thơ 

có anh vài ngàn

và có anh vài trăm

có anh in nhiều thi tập

có anh vài cuốn

có anh o

nói chung chung thì Tăm quá nhiều

Tiếng hoạ hoằn mới có

Chút đỉnh

Có anh may nổi chừng vài bài

Có anh vài câu vài đoạn

Có anh bỏ tiền mướn nhạc sĩ phổ nhạc

Mứơn ca sĩ ca

Mướn ngâm sĩ ngâm

Trên đài

Chỉ tốn tiền

Rác tai ?


CVM & M .LHS


Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2021

MÙA XUÂN COVID - THƠ NGUYỄN KHÔI

 

Khôi Nguyễn

10:43, Th 6, 5 thg 2 (20 giờ trước)

tới NguyenBay, Giang, Giống, Tran, tongocthachhp, Phu, tôi, BAOTHANG_XUANXUYEN, Vy, ly, Saimon, TU







              MÙA XUÂN COVID

       (Tặng : BNN & Lý tiểu muội

           đang ẩn trú tại Hoa Kỳ)

                       ------

Chẳng ai ngờ có Mùa xuân Covid ?

Nhân loại ngồi nhà, Thần Chết nghênh ngang

Hoa nở viếng...Nghĩa trang không đón kịp

Thầy thuốc bó tay, Nguyên Thủ bàng hoàng...

                            *

Từ Vũ Hán bung ra con Cúm lạ

Siêu cường Hoa Kỳ suy sụp đảo điên

Anh, Pháp, Đức...quay cuồng phong tỏa

Ấn Độ, Brazil ...như ngả rạ phận hèn...

                             *

Xuân Covid- ngồi nhà là Yêu Nước

Vất vả Nhà Y, các Chiến sĩ Công An...

Mình bó gối làm thơ ngắm hoa đón Tết

Con nhà nghèo hôm nào có Vaccine ?


 

         Hà Nội 25 Tết -6/2/2021

( Những ngày bùng phát dịch Covid đợt mới )

               NGUYỄN KHÔI

 

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2021

THƯƠNG NHỚ TRẦU CAU - THƠ NGUYỄN AN BÌNH

 



THƯƠNG NHỚ TRẦU CAU 

 

Sóng đôi như cá bạc đầu

Ai têm cánh phượng cau trầu kết đôi

Thắm duyên từ thuở yêu người

Bên núi lỡ - phía sông bồi ai hay.


Bến quê con nước vơi đầy

Bước chân phiêu dạt dấu giầy long đong

Đời người sóng bủa mênh mông

Trầu cay từ buổi lọt lòng mẹ cha.


Khi tình xếp lá ngây thơ

Tiếng ru đã vắng câu hò về đâu

Giàn xưa xanh ngát liếp trầu

Hương cau ngây ngất quyện màu khói sương.


Quê người có lúc chiều buông

Sáo qua sông tiếng kêu buồn lẻ loi

Tôi ơi từ buổi xa người

Trầu cau đã cạn hết lời nhớ thương.


27-01-2021

NGUYỄN AN BÌNH

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2021

CHÙM TỨ TUYỆT THÁNG 2/2021 - THƠ NGUYỄN KHÔI

 

Khôi Nguyễn

12:16, Th 3, 2 thg 2 (2 ngày trước)

tới NguyenBay, BAOTHANG_XUANXUYEN, Phu, Chim, HẠT, TU, Dao, tôi, Saimon, Vy, Tran, tongocthachhp, Giống, da





CHÙM TỨ TUYỆT THÁNG 2/2021

                        ---------

*1- Cuộc chiến Voi /Lừa : Biden đại thắng

Donald Trump lủi thủi đến hầu Tòa

Cuộc chiến Tập/ Trump : Putin đắc lợi

Hoa Kỳ khốn đốn với cúm Corona.

                           

*2- Đại hội Đảng thành công tốt đẹp

Trăm phần trăm nhất trí Tổng bí thư

" Sứ quân"- Vùng miền kỳ này bị dẹp

Hà Nội muôn đời là đất Đế Đô.

                            

*3- Con " Covid-Anh" lẻn vào quậy  phá

Lại vất vả rồi anh Vũ Đức Đam

Toàn quân, toàn dân ra tay chống Dịch

Để xuân này có cái Tết xơi ngon.

                             

*4- Xuân 21 đỉnh cao vươn tới

Đào Sơn La- Lan Trần mộng Sa pa

Bánh Chưng xanh, quất đào từ quê gửi

Vui theo Tàu úy lạo các Đảo xa...

                              

*5- Mừng Đất nước, ta làm thơ ca ngợi

Lui về quê vì ngại phảiTàu xe

Nghiêm chỉnh nhé : đeo Khẩu Trang ra phố

Lên Nhật Tân mua hoa tết đón Xuân về...

 

                         Hà Nội 3-2-2021

                            NGUYỄN KHÔI

 

ĐỌC TẬP THƠ “VẪN LÀ EM” CỦA HƯƠNG LAN – CHÂU THẠCH

 

van tran

Tệp đính kèm

19:17, Th 3, 2 thg 2 (14 giờ trước)

tới


 




ĐỌC TẬP THƠ “VẪN LÀ EM” CỦA HƯƠNG LAN – 


GIẤU MÙA CON GÁI SAU LƯNG - Châu Thạch 


 

     Nhà thơ Hương Lan, quản nhiệm CLB thơ facebook Quảng Trị vừa xuất bản tập thơ “Vẫn Là Em”. Đây là một tập thơ tình dành riêng để trăn trở cho một cuộc tình rất đẹp, rất đẹp trong linh hồn nhà thơ, bởi vì em “Bốn mùa vẫn thương nhớ đến anh”: 


Vẫn là em sinh ra ở Triệu Phong 

Mùi rơm rạ chốn nếp đồng xưa ấy 


…… 


Bốn mùa qua em vẫn nhớ đến anh 

Trái tim nhỏ chẳng đoạn đành thay đổi 

Vẫn là em của hương đồng gió nội 

Không dối gian chẳng nông nổi tình trường 

                       (Vẫn Là Em) 


      Thi nhân là một nàng thôn nữ. sinh ra từ một làng quê huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị, một tỉnh mưa rét hắt hiu và gió Lào oi bức, thế nhưng tâm hồn thì ngược lại, nhà thơ lãng mạn đến độ đem tất cả nỗi nhớ biến thanh thơ, để gởi đến cho anh và dâng hiến cho đời: 


Sông thương ơi sao xẻ chia đôi nhánh 

Để bờ xa canh cánh chẳng yên lòng 

Có phải anh là nỗi nhớ của em 

Khoảng trời ấy làm sao quên nhau được. 

(Có phải anh là nỗi nhớ của em” 


     Hỏi nhưng không đánh dấu hỏi là một lời khẳng định. Nhớ thì ai cũng nhớ khi yêu nhau nhưng biến anh thành trọn vẹn nỗi nhớ của em là một tứ thơ mới lạ mà không mấy nhà thơ biết dùng đến. Hơn nữa, nỗi nhớ ấy biến thành thơ, và thơ biến thành quà cho anh, quà ấy khẳng định tình yêu bất biến mà em dành cho anh “Mặc dòng đời cản ngại mối tình câm” là một món quà vô giá mà trên đời ít ai có được: 


Quà của em chỉ có những vần thơ 

Trước những giờ vào ca ngồi tâm sự 

Thầm nhắc tên…của một Chàng lãng Tử 

Câu chuyện mình như thiên sử ngàn năm 


……. 


Quà của em chẳng đáng là bao nhiêu 

Chỉ một điều em luôn luôn giữ lại 

Là tình anh trong trái tim mãi mãi 

Mặc dòng đời cản ngại mối tình câm 

(Quà của em chỉ có những vần thơ) 


     Ngày xưa tác giả là một cô gái nông thôn, ngày nay tác giả là người ở thế giới văn minh. Thế nhưng cao thượng biết bao, đẹp biết bao khi trái tim ngày xưa không hề thay đổi, vẫn là em vì em tự nguyện cho trái tim ngủ yên từ ngày xa cách: 


Trái tim em đã ngủ yên 


….. 


Nụ hồng còn giữ nguyên xinh 

Có nào đâu dám trao tình cho ai 

Trái tim đã ngủ giấc dài 

Anh đừng thức tỉnh then cài sao yên. 

(Trái tim em đã ngủ yên) 


     Nàng không muốn chàng đánh thức trái tim, bởi thức dậy làm gì khi mà nhà thơ đã tự nguyện giấu mùa con gái sau lưng, và tình yêu khát đắng còn vấn vương mãi trong lòng: 


Đừng hỏi trăng nay bao nhiêu tuổi rồi 

Cho em dấu mùa trôi đời con gái 

Ngọt làn môi chưa một lần nếm trải 

Chín bậc trầm quằn quại xót xa đau 


……… 


Em giấu mùa…con gái hết sau lưng 

Đẹp đẽ lắm mà lạnh lùng buông hẳn 

Kể cả những nụ cười xinh xắn 

Trốn tình yêu khát đắng…vấn vương lòng 

(Em giấu mùa con gái sau lưng) 


     Nhà thơ giấu mùa con gái sau lưng, có nghĩa nhà thơ vẫn còn như đóa hoa phơi phới đương xuân, nhưng tự nguyện giấu mùa xuân của mình sau lưng để tránh đi loài ong bướm gây phiền. Bài thơ thổ lộ một tình yêu rất lớn, chung thủy. tuyệt đối và hy sinh vô biên cho Chàng lãng Tử của mình. 


     Không những chỉ dấu mùa con gái của mình sau lưng cho một mối tình xa cách, có mấy ai như nhà thơ Hương Lan chỉ muốn vì anh mà một mình chịu chén đắng ly bôi, để một mình cùng mưa khóc trong đêm: 


Có khi nào mưa biết khóc trong đêm 

Sao hôm nay mà sụt sùi đến vậy 

Hỏi mưa ơi mưa nhớ ai bên ấy 

Thút thít hoài cứ chảy mãi không nguôi 



Thôi để ẹm chịu chén đắng ly bôi 

Những ngọt bùi đầu môi xin ru mãi 

Trọn giấc say người thương luôn xa ngái 

Ngủ đi anh gác lại chuyện vui buồn 

          (Mưa khóc trong đêm) 


     Mưa không biết khóc bao giờ. Chỉ có người mới biết khóc trong mưa. Nhà thơ đã đồng hóa mình và mưa. Mưa thì sụt sùi còn nhà thơ thì thút thít. Đọc thơ ta nghe cả tiếng mưa và tiếng khóc hòa quyện trong nhau, khiến không gian và tâm hồn nên một trong nỗi sầu xa cách, trong giấc ngủ nàng khuyên chàng “gác lại chuyện vui buồn”, nhưng chính nàng thì lại khóc mãi trong đêm. 



     Tình yêu như thế trong thơ Hương Lan là tình yêu của Hương Lan, tình yêu của thế kỷ đã qua trong thời hiện đại, thời mà thay tình như thay áo. Thế nhưng chính tình yêu đó giữa đời nầy như viên ngọc sáng long lánh nằm trên sỏi đá, nó là phẩm chất nguyên thủy của tình yêu, phù hợp với vẻ đẹp và vẻ sáng trong thơ, trong nhân cách con người mà Chúa dựng lên cho A-Đam và Ê-Va từ thời Sáng Thế Ký. 


    “Vẫn Là Em” của Hương Lan là một tập thơ tình, thứ tình rất lãng mạn nhưng đằm thắm vô cùng. Với 125 bài thơ trong sách, ta có 125 chủ đề về tình yêu thanh khiết. phần nhiều là tâm sự những nỗi niềm ẩn chưa trong sâu kín tâm hồn. Tâm sự đó của nhà thơ Hương Lan, như đúng là mùi hương của hoa Lan, tỏa bay ngan ngát trong vòm trời tình yêu, gợn màu mây, màu trăng và màu tuyết lạnh, theo gió thổi trong bốn mùa yêu đi tám hướng. 


     Thơ Hương Lan là thứ thơ bình âm hưởng, trôi trong thời gian đời con gái, như dòng sông, dầu êm ái hay dầu ba đào thì âm vọng của nó vẫn là tiếng thơ thẩm thấu vào con tim yêu, như tiếng nhạc trong đêm khuya bình tịnh làm say đắm mọi tâm hồn ! 


                    CHÂU THẠCH


 

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2021

CÁI TẾT BẤT THƯỜNG, ĐÓN TẾT TÂN SỬU - THƠ NHẤT HÙNG

 

Nhat Hung

04:21, Th 7, 23 thg 1 (10 ngày trước)

tới bcc: tôi






CÁI TẾT BẤT THƯỜNG


Đón năm Tân Sửu lạ ghê ta

Không thấy vẻ gì để gọi là

Không tất niên chào xuân múa hát

Không liên hoan chúc tết đàn ca

Không lân pháo trống cờ đình đám

Không rượu trà mai cúc chợ hoa

Không thú countdown chờ tống cựu

Căn nguyên cũng tại Corona



ĐÓN TẾT TÂN SỬU


Tân Sửu sắp về, đón tết ta

Năm nay chỉ sắm sửa qua loa

Dăm đòn bánh tét, dăm khay mứt

Một gói trà sen, một chậu hoa

Đu đủ dừa xoài cầu phúc lộc *

Nhang đèn vàng bạc cúng ông bà 

Không đi đâu cũng không sum họp

Vì vẫn còn lo Cồ-Rố-Nà **


NHẤT HÙNG

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2021

GÓC ĐƯỜNG THI : CHÙM THƠ XUÂN 2021 - VƯƠNG AN THẠCH, LƯU TRƯỜNG KHANH, LÝ THẾ DÂN,LÝ BẠCH, ĐỚI THÚC LUÂN,ĐỖ CHIÊU ĐỨC

 


Chieu Duc

Tệp đính kèm

06:58 (48 phút trước)



GÓC ĐƯỜNG THI :

                               CHÙM THƠ XUÂN 2021




1. Bài thơ NGUYÊN NHẬT của Vương An Thạch :

             

         Là Tể Tướng đương triều, Vương An Thạch muốn thi hành tân pháp, cải cách xã hội và cuộc sống nhân sinh, nên thơ văn của ông cũng bình dị dễ hiểu và đi thẳng vào lòng người. Bài thơ Nguyên Nhật dưới đây của ông, chỉ vài nét chấm phá tiêu biểu điển hình cho phong tục ngày Tết, ông đã vẽ nên một bức tranh xuân vui tươi, sống động và đầy vẻ ấm áp của ngày xuân...

    

      元日                       NGUYÊN NHẬT

爆竹聲中一歲除,     Bộc trúc thanh trung nhất tuế trừ,

春風送暖入屠蘇.     Xuân phong tống noãn nhập đồ tô.

千門萬戶曈曈日,     Thiên môn vạn hộ đồng đồng nhật,

總把新桃換舊符.     Tổng bả tân đào hoán cựu phù.

           王安石[宋]                        Vương An Thạch (Tống)


       Inline image


* Chú Thích :

  - Nguyên Nhật 元日 : là Ngày đầu của một năm, là ngày Mồng một tháng Giêng, là ngày Tết Nguyên Đán đó.

  - Bộc Trúc 爆竹 : BỘC là Nổ tung, TRÚC là Tre. BỘC TRÚC là Tre nổ tung, nói cho đúng hơn là : Các mắt tre già được đốt cho nổ chí chát tung lên trong ngày Tết đầu năm để trừ tà ma, để xua đuổi cái xấu cái ác đi chỗ khác. Sau này, khi đã chế tạo được pháo rồi thì từ BỘC TRÚC có nghĩa là Pháo nổ (chớ không phải là Tre nổ nữa!).

  - Đồ Tô 屠蘇 : là tên một loại rượu thuốc được ngâm bằng một loại thảo mộc như lá Tía Tô của ta, dùng để ướp rượu uống trong ngày Tết để trừ dịch bệnh, để được khoẻ mạnh sống lâu.

  - Đồng Đồng 曈曈 : ĐỒNG là mặt trời mới mọc, nên ĐỒNG ĐỒNG lá Ánh nắng chói chan của mặt trời mới mọc trong buổi sáng đầu xuân.

  - Thiên Môn Vạn Hộ 千門萬戶 : là Ngàn cửa muôn nhà, ý nói Tất cả mọi nhà.

  - Đào...Phù : ĐÀO là Cành Đào, PHÙ là Bùa chú; nên ĐÀO PHÙ là Lá bùa nêu được vẽ trên cành đào để trừ tà ma và đón cái may mắn đầu xuân vào nhà. Nên câu : 總把新桃換舊符. Tổng bả TÂN ĐÀO hoán CỰU PHÙ. Có nghĩa : Đều đem CÀNH ĐÀO MỚI để đổi LÁ BÙA CŨ. Ý là : Gở tấm bùa nêu cũ của năm ngoái xuống để dán lá bùa nêu của năm mới lên. 


* Nghĩa Bài Thơ :

                             MỒNG MỘT TẾT

       Trong tiếng pháo nổ, một năm đã đi qua (một tuổi đã được trừ đi). Gió xuân đưa làn hơi ấm áp vào trong cốc rượu Đồ tô. Tất cả mọi nhà đều được đón ánh nắng chan hòa của buổi đầu xuân và (không ai bảo ai) mọi người đều gở tấm bùa nêu cũ của năm ngoái xuống để dán lá bùa nêu của năm mới lên. 

       Chỉ vỏn vẹn bốn câu mà nêu bậc hết những hoạt động phong tục tập quán và không khí chớm xuân của ngày Tết Nguyên Đán một cách bao quát đầy đủ của ngày đầu một năm.


* Diễn Nôm :

                            MỒNG MỘT TẾT


                       Inline image


                Trong tiếng pháo vang năm cũ qua,

                Gió xuân ấm áp rượu chan hòa.

                Nhà nhà đón nắng xuân phơi phới,

                Thay lá bùa nêu cũ đã qua !

    Lục bát :

                Pháo vang một tuổi đi qua,

                Gió xuân ấm áp chan hòa rượu xuân.

                Muôn nhà cùng đón nắng xuân,

                Bùa nêu thay mới không cần bảo nhau !

                                            Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm


2. Bài thơ TÂN NIÊN TÁC của Lưu Trường Khanh :


        LƯU TRƯỜNG KHANH 劉長卿 (726-786) tự là Văn Phòng, người huyện Tuyên Thành (thuộc tỉnh An Huy ngày nay) giỏi về thơ ngũ ngôn và ngũ ngôn luật. Ông làm quan đến chức Giám Sát Ngự Sử, có giao tình rất hậu với Thi tiên Lý Bạch.

        Mùa xuân năm Chí Đức thứ 3 (758), vì chính kiến bất đồng, từ chức Trưởng Châu Úy của Tô Châu, ông bị biếm đến Phan Châu tỉnh Quảng Đông lãnh chức Nam Ba Úy. Tết năm đó ông làm bài thơ dưới đây để bày tỏ nỗi lòng của mình.


   新年作               TÂN NIÊN TÁC

鄉心新歲切,    Hương tâm tân tuế thiết,

天畔獨潸然。    Thiên bạn độc san nhiên.

老至居人下,    Lão chí cư nhân hạ,

春歸在客先。    Xuân quy tại khách tiên.

嶺猿同旦暮,    Lãnh viên đồng đán mộ,

江柳共風煙。    Giang liễu cộng phong yên.

已似長沙傅,    Dĩ tự Trường Sa Phó,

從今又幾年 ?    Tòng kim hựu kỷ niên ?

         劉長卿               Lưu Trường Khanh

 

Inline image


* CHÚ THÍCH :

    - Hương tâm 鄉心 :  là Lòng Quê, là Nỗi lòng tưởng nhớ đến quê hương.

    - Tân Tuế 新歲 : là Tuổi mới, là Năm mới, là Tết đến.

    - Thiên Bạn 天畔 : là Bên trời, ở đây chỉ bị biếm đến nơi xa xôi.

    - San Nhiên 潸然 : chỉ lệ rơi lả chả.

    - Lãnh Viên 嶺猿 : chỉ Vượn trên đĩnh núi.

    - Đán Mộ 旦暮 : ĐÁN là Ngày, là Buổi Sáng. MỘ là Buổi Chiều.

    - Trường Sa Phó 長沙傅 : chỉ GIẢ NGHỊ 賈誼, một nhà tư tưởng, nhà văn học và là một quan Đại Phu nổi tiếng đời Tây Hán, rất được Hán Văn Đế trọng vọng, nhưng bị dèm xiểm đố kỵ, nên có lúc bị đày đến làm Thái Phó của đất Trường Sa, vì thế  mới gọi là Trường Sa Phó. Ở đây Lưu Trường Khanh tự ví mình như là Giả Nghị vì dèm xiểm nên bị đày.


* NGHĨA BÀI THƠ :

                                  Sáng Tác Trong Năm Mới

        Nỗi lòng tưởng nhớ đến quê hương càng tha thiết hơn trong những ngày Tết đến. Một mình một bóng nơi chân trời xa xôi nầy mà âm thầm nhỏ lệ. Cái già đã sồng sộc đến nơi rồi mà thân phận vẫn cứ lè tè nhỏ nhoi ở dưới người khác; Cũng như nàng xuân luôn luôn đến trước với những người khách tha hương. Ở đây, sớm chiều chỉ cùng bầu bạn với các chú vượn trên các đĩnh núi xa xa, và ngắm cảnh mờ sương gió với các dãy liễu rũ ven sông. Ta tự thấy mình đã giống như là Đại phu Giả Nghị lúc bị đày ở Trường Sa; không biết là từ nay còn phải chịu đến mấy năm nữa đây ?!


      Qủa là nỗi lòng của kẻ tha hương thật bi thiết trong những ngày năm hết Tết đến, khi nhìn lại thân phận của mình vẫn còn nhỏ nhoi không thực hiện được hoài bão và mùa xuân vẫn không chờ đợi ai mà vẫn cứ ập đến qua hai câu thơ thật phũ phàng thực tế :


                          老至居人下,    Lão chí cư nhân hạ,

                          春歸在客先。    Xuân quy tại khách tiên.


 ... làm cho ta cũng nhớ đến thân phận của những kẻ lưu vong nơi xứ lạ quê người như chúng ta hiện nay. Chưa làm được gì cho quê hương thì cái già đã sồng sộc ập xuống trên đầu rồi. Câu "Xuân quy tại khách tiên" ngoài nghĩa " Người khách tha hương cảm nhận mùa xuân về trước hơn những người khác" ra, còn có nghĩa là :"Mùa xuân đến trước hơn khi người đất khách được về lại quê hương !" Quê hương còn chưa về được, nhưng mùa xuân thì vẫn cứ đến hằng năm không ai có thể cản được như lời thơ của thi sĩ Tiền Chiến Xuân Diệu :


                          Tôi có chờ đâu có đợi đâu,

                      Mang chi xuân đến gợi thêm sầu !


* DIỄN NÔM :                            

                   


                          TÂN NIÊN TÁC

                   Lòng quê Tết càng bi thiết,

                   Bên trời lả chả lệ rơi.

                   Già đến quan còn bên dưới,

                   Xuân về khách cảm trước người.

                   Sớm chiều cùng nghe tiếng vượn,

                   Sương khói bờ liễu buông lơi.

                   Đã như Trường Sa Giả Nghị,

                   Sức còn biết mấy lăm hơi ?!

    Lục bát :

                   Lòng quê Tết đến ngậm ngùi,

                   Bên trời lả chả bồi hồi riêng ta.

                   Dưới người khi tuổi đã già,

                   Xuân về trước lúc hồi gia khách sầu.

                   Sớm chiều tiếng vượn rầu rầu,

                   Bên bờ liễu rũ nhạt mầu khói sương.

                   Thân như Giả Nghị sầu vương,

                   Từ nay, rồi nữa, miên trường bao năm ?!

                                       Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm  

                                                          

3. Bài thơ XUÂN TỨ của Lý Bạch :


             XUÂN TỨ là tựa của một bài thơ xuân trong phần thơ Nhạc Phủ của Thi Tiên Lý Bạch. Bài thơ diễn tả nỗi lòng nhớ nhung tha thiết của một nàng cô phụ đang mõi mắt chờ đợi bóng phu quân lãng tử lạc phách giang hồ nhớ ngày trở lại, và sự kiên trinh trong mõi mòn chờ đợi của người cô phụ trông chồng. Lời thơ mộc mạc chất phác, ý tình chân thật tự nhiên như một khúc dân ca. 


        春思     李白          XUÂN TỨ    LÝ BẠCH


        燕草如碧絲,       YÝên thảo như bích ty,

        秦桑低綠枝           Tần tang đê lục chi.

        當君懷歸日,       Đương quân hoài quy nhật,

        是妾斷腸時           Thị thiếp đoạn trường thì

        春風不相識,       Xuân phong bất tương thức,

        何事入羅幃?         Hà sự nhập la vi !?



DỊCH NGHĨA :

               Cỏ đất Yên đã xanh mơn mởn như tơ, dâu tầm ăn đất Tần cũng xanh om cả cành lá.( Mùa xuân đã đến rồi đó ! ). Cái ngày mà chàng nhớ đến để quay trở về quê cũ, cũng chính là lúc thiếp đã nhớ nhung chàng mà đứt từng đoạn ruột ra rồi !. Gió xuân kia chẳng hề quen biết, sao lại phe phẩy thổi vào màn thiếp mà chi vậy !? ( Bộ muốn trêu ngươi người cô phụ phòng không hay sao ? Thiếp chặc lòng chặc dạ lắm chớ bộ ! ). 


                       

         Inline image Inline image


DIỄN NÔM :

                           Cỏ Yên như tơ xanh biếc

                           Dâu tằm mơn mởn cành xanh

                           Khi chàng nhớ ngày trở lại

                           Thiếp đà ruột đứt từng canh

                           Gió xuân chẳng hề quen biết

                           Cớ sao hây hẩy trong mành !?

          Lục bát :

                           Cỏ Yên xanh biếc như tơ,

                           Dâu tằm mơn mởn lửng lờ cành xa

                           Ngày chàng mong trở lại nhà

                           Thiếp đà đứt ruột xót xa nhớ chàng

                           Gió xuân chẳng biết ngỡ ngàng


                           Sao còn mơn trớn vào màn thiếp chi ?!

                                     Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm



4. Bài thơ TRỪ DẠ TÚC THẠCH ĐẦU DỊCH của Đới Thúc Luân :


除夜宿石頭驛    TRỪ DẠ TÚC THẠCH ĐẦU DỊCH


旅館誰相問,     Lữ quán thùy tương vấn,

寒燈獨可親。     Hàn đăng độc khả thân.

一年將盡夜,     Nhất niên tương tận dạ,

萬里未歸人。     Vạn lý vị quy nhân.

寥落悲前事,     Liêu lạc bi tiền sự,

支離笑此身。     Chi li tiếu thử thân.

愁顏與衰鬢,     Sầu nhan dữ suy mấn,

明日又逢春。     Minh nhựt hựu phùng xuân !

         戴叔倫                           Đới Thúc Luân


         Inline image


* Chú thích :

  - TRỪ DẠ TÚC THẠCH ĐẦU DỊCH 除夜宿石頭驛 : Đêm Giao thừa trọ ở dịch quán Thạch Đầu.

  - Tương Tận 將盡 : là Sắp hết. Tương Tận Dạ là Cái đêm sắp hết của một năm, là đêm ba mươi Tết.

  - Liêu Lạc 寥落 : là Lèo tèo, rải rác, rời rạc, lạnh lùng... vừa dùng để tả cảnh vật, vừa dùng để chỉ sự việc.

  - Chi Li 支離 : là Chia lìa, phân tán, phiêu bạc , nổi trôi...

  - Sầu Nhan 愁顏 : Dung nhan sầu muộn, là Vẻ mặt buồn bã.

  - Suy Mấn 衰鬢 : Tóc mai nhuốm bạc, muối nhiều hơn tiêu...


* Nghĩa bài thơ :

                  ĐÊM GIAO THỪA TRỌ DỊCH QUÁN THẠCH ĐẦU

       Ở nơi lữ quán nầy đâu có ai hỏi thăm ai đâu, chỉ độc có ngọn đèn đêm lạnh lẽo là thân cận với ta mà thôi. Một năm sẽ sắp hết trong đêm nay mà ta vẫn còn là người ở ngoài xa muôn dặm chưa về được nhà. Nhìn lại những việc bôn ba lận đận đã qua trong cuộc đời không có gì thành đạt mà cảm thấy buồn lòng; rồi cười cho cái thân phiêu bạc nổi trôi cả đời của mình. Nay chỉ còn lại cái vẻ mặt ưu sầu và mớ tóc mai bạc trắng nầy để ngày mai lại phải đón thêm một mùa xuân mới nữa !

     Tâm sự của Đới Thúc Luân cũng giống như những kẻ lưu vong sau 30 tháng 4 năm 1975. Tết nhứt gần kề mà thân vẫn luôn ở xa quê muôn dặm, nhìn lại thời gian qua cũng chẳng làm nên được trò trống gì cả, giờ chỉ còn lại tấm thân tàn già nua cằn cổi, chỉ còn đợi ngày về với ông bà tiên tổ. Xuân về Tết đến chỉ gắng gượng vui với con cháu mà thôi :


                                 Tôi có chờ đâu, có đợi đâu...  

                        Mang chi xuân đến gợi thêm sầu!... 

                                                       ( Xuân Diệu)


* Diễn Nôm :

               ĐÊM GIAO THỪA TRỌ DỊCH QUÁN THẠCH ĐẦU


                    Inline image


                     Lữ quán ai người han hỏi,

                     Chỉ mình đèn lạnh làm thân.

                     Một năm theo đêm tàn hết,

                     Muôn dặm đường về xa xăm.

                     Dang dở lòng buồn chuyện cũ,

                     Nổi trôi cười nhạo bản thân.

                     Âu sầu dung nhan tóc bạc,

                     Mai ngày lại đón chúa xuân.

       Lục bát :

                     Cô đơn lữ quán ai màng,

                     Một mình với ngọn đèn tàn quạnh hiu.

                     Giao thừa năm hết cô liêu,

                     Quê nhà muôn dặm nghe nhiều xót xa.

                     Cuộc đời lận đận bôn ba,

                     Mấy phen chìm nổi tóc đà bạc phơ.

                     Dung nhan sầu muộn bơ phờ,

                     Mai ngày xuân đến bơ vơ một mình.

                                 Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm 


 5. Bài thơ  THỦ TUẾ của Lý Thế Dân :

      

          Lý Thế Dân là Đường Thái Tông 唐太宗 (598-649), ông vua củng cố và mở rộng thêm bờ cỏi của nhà Đường, ông cũng là một ông vua văn võ song toàn . Ta hãy đọc bài thơ Đón Giao Thừa của ông dưới đây sẽ rõ.  


                     Inline image


  守歲                     THỦ TUẾ

暮景斜芳殿,      Mộ cảnh tà phương điện,

年華麗綺宮。      Niên hoa lệ ỷ cung.

寒辭去冬雪,      Hàn từ khứ đông tuyết,

暖帶入春風。      Noãn đới nhập xuân phong.

階馥舒梅素,      Giai phức thư mai tố,

盤花捲燭紅。      Bàn hoa quyển chúc hồng.

共歡新故歲,      Cộng hoan tân cố tuế,

迎送一宵中。      Nghinh tống nhất tiêu trung !

         李世民                          Lý Thế Dân


       Inline image


* Chú thích :

  - Thủ Tuế 守歲 : Chờ để nhận thêm tuổi mới; chờ cho hết năm. Có nghĩa là Đón Giao Thừa.

  - Phương Điện 芳殿 : Điện thơm, là Cung điện thơm tho đẹp đẽ. Cũng như từ Ỷ CUNG 綺宮 là Cung điện đẹp đẽ thơm tho.

  - LỆ 麗 : là Đẹp; Động từ có nghĩa là "Làm cho đẹp"; LỆ Ỷ CUNG 麗綺宮 là Làm cho cái cung điện đẹp càng đẹp hơn lên.

  - Giai Phức 階馥 : là Thềm thơm; THƯ 舒 :là Giãn ra, là Lan tỏa.

  - Bàn Hoa 盤花 : là Cái mâm dựng hoa, là cái Chậu hoa.

  - Quyển 捲 : là Quyện, là Cuốn lấy, quấn quít lấy.


* Nghĩa bài thơ :

                                  ĐÓN GIAO THỪA

       Bóng chiều nghiêng chiếu vào cung điện thơm tho đẹp đẽ, ngày tháng càng làm cho cung điện đã đẹp đẽ càng đẹp đẽ hơn lên. Cái lạnh của tuyết phủ trong mùa đông đã đi qua và gió xuân cũng đã mang cái ấm áp thổi đến. Những bậc thềm thơm phức ngào ngạt bởi hương của hoa mai và những chậu hoa cũng hoà quyện một cách rực rỡ dưới các ngọn đuốc sáng hồng. Cùng vui với cái thời khắc của giữa năm cũ và năm mới và cũng chỉ trong một đêm thôi mà ta phải vừa tiễn đưa lại phải vừa chào đón.

      Lời thơ đẹp đẽ hoa mỹ với các hình dung từ Phương (điện), Ỷ (cung), Giai (phức), Bàn (hoa)... và các động từ và danh động từ như Tà, Lệ, Khứ, Nhập, Thư Quyển... làm cho cảnh trí mùa xuân đón Tết ở trong cung rực rỡ hơn, sống động hơn lên, để cùng vui với cảnh tống cựu nghinh tân diễn ra trong cùng một đêm giao thừa đón chào năm mới.


* Diễn Nôm :

                          ĐÓN GIAO THỪA


                  Inline image


                Ánh chiều nghiêng chiếu điện vàng,

                Tháng năm thêm đẹp cung hoàng đêm nay.

                Hết rồi cái lạnh tuyết bay,

                Gió xuâm ấm áp càng say lòng người.

                Thềm thơm hương tỏa hoa mai,

                Đuốc hồng rực rỡ hoa khai tư bề.

                Cùng vui đưa đón đề huề,

                Một đêm tiễn cũ mới về một đêm.


                                              杜紹德

                                           ĐỖ CHIÊU ĐỨC


Chúc tất cả đồng môn, thân bằng quyến thuộc đều có được một mùa 




                             Xuân Phúc Lộc Thọ