CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

ĐỌC THƠPHX HOÀI HƯƠNG: THÔI ĐÀNH NHƯLÁ RỤNG -THẾ LỘC


Lộc Thế
Tệp đính kèm25 thg 1(2ngày trước)

tới tôi

Xem hình Ảnh tác giả Hoài Hương Xưa

Chao ôi, thương xót vô bờ, chuyện người thợ săn và con chim sâu nhỏ làm cho ta bồi hồi day dứt suốt trong THÔI ĐÀNH NHƯ LÁ RỤNG và mùa Thu như không còn nữa để thời gian dừng lại trong tháng Bảy mưa Ngâu.





ĐỌC THƠPHX HOÀI HƯƠNG: THÔI ĐÀNH NHƯLÁ RỤNG
ThếLộc


THÔI ĐÀNH NHƯ LÁ RỤNG

Bên song tôi ngồi đếm lá
Như đếm hoài nỗi cô đơn
Ở đây tuyết buồn sương giá
Mỗi ngày, mỗi nhớ, nhớ hơn

Một đời bôn ba tay trắng
Chỉ còn quay quắc trong tim
Ngày xưa ngọt ngào mưa nắng
Nhớ hoài, thêm nhớ, buồn thêm

Tha hương quê người lưu lạc
Hoài đau, chân cứng đá mềm
Tình, tình mỗi ngày xơ xác
Thôi đành lá rụng bên thềm.

Phx HOÀI HƯƠNG XƯA


     Chiếc lá vừa rời cành, chao mình giữa trời chiều nhạt nắng, cơn gió heo may thoáng hiện báo hiệu mùa Thu đã về cùng những chiếc lá vàng run rẩy trên cành cây và những cơn mộng mị của mùa Thu cùng cung trầm của thi ca diễm tuyệt. Ở đó, người thi nhân trầm mặc hơn với hơi thở dập dồn trong lồng ngực nhiểm hương sắc thời gian. 
Phải chăng một hình bóng, một dư hương, một mái tóc bồng bềnh ở cuối chân trời cùng sắc hồng của đất trời giao hoan, gợi cho thi nhân một nỗi buồn nhè nhẹ?   
Phải chăng nỗi cô đơn trống vắng của một nhân thể đang ly hương viễn xứ làm cho ta chạnh lòng bởi tiếng kêu buồn trong sâu thẳm tâm hồn? 
 Hoài Hương đã xếp từng chiếc lá và đếm hoài không hết nỗi cô đơn trong tận cùng nhung nhớ của những ngày làm lưu dân nơi xứ lạ quê người. Nỗi cô đơn trống vắng một vòng tay ôm, một giọng nói, một tiếng dép lẹp xẹp trong buổi chiều thoi thóp hoàng hôn và một dáng người quen thân vào ra mở cửa để khuấy động không gian đặc quánh của nỗi cô đơn dằng dặc.   
Tuyết buồn sương giá cùng cái lạnh của không gian, đâu bằng cái lạnh buồn của một người đàn bà chưa tìm ra chân lý cuộc đời và sự nghiệp, đang vất vả mưu sinh nơi xứ người, và... ta ray rức không nguôi khi nghe Hoài Hương trang trải nỗi lòng:
     Bên song tôi ngồi đếm lá
     Như đếm hoài nỗi cô đơn
     Ở đây tuyết buồn sương giá
     Mỗi ngày, mỗi nhớ, nhớ hơn. 
Và một ngày qua là một ngày mang đầy ưu tư trăn trở trong cuộc sống mưu sinh, Hoài Hương đã nghiêng đôi vai gầy gánh nợ áo cơm có lẽ rất sớm và còn cho đến cuối cuộc phong trần. Bây giờ, khi đã mỏi mệt, Hoài Hương nhìn lại bước đường đã qua, cuộc tình đã qua, chẳng còn gì, chẳng có gì cho sự nghiệp đã xây dựng bao nhiêu năm và Hoài Hương đưa tay phát một cử chỉ như cam chịu với số mệnh. 
     Một đời bôn ba tay trắng
     Chỉ còn quay quắc trong tim. 
Con tim Hoài Hương còn rung động, máu trong tim Hoài Hương còn nóng đang đưa nuôi cơ thể như chị đang cưu mang người thân nơi quê nhà, bởi con tim chị hừng hực nhớ thương người ở lại. 
Nỗi nhớ không nguôi ngoai, làm sao quên được những tháng năm đơn độc lo toan bộn bề đầy khó nhọc nhưng cũng ngọt ngào đến dễ thương, từng giọt mưa tí tách ngoài hiên đêm, từng sợi nắng lung linh trong ngõ hẹp. Chị nhớ da diết, nhớ hoài, nhớ hoài như mật ngọt như gừng cay, nhưng không ủ rủ. Và Hoài Hương đã bước qua nỗi buồn như kẻ nhàn du trên hoang đảo. Dù sao thì cái ngày xưa ấy vẫn còn đọng lại cùng nỗi nhớ mông mênh của kỷ niệm ban đầu, buồn, vui, nhung nhớ. 
     Ngày xưa ngọt ngào mưa nắng
     Nhớ hoài, thêm nhớ, buồn thêm. 
Thân gái dặm trường, một thân lưu lạc dễ mấy ai. Trong tâm hồn đơn lẻ ấy đã đong đầy nghị lực để trụ vững cho đến hôm nay viết nên những dòng tâm tư về tình yêu và cuộc sống nơi đất khách quê người, như tiêng kêu của loài vượn khi xa đàn lạc bạn. Tiếng kêu vang vọng bên kia sườn núi làm cho ta bàng hoàng xót xa:
     Tha hương quê người lưu lạc
     Hoài đau,  chân cứng đá mềm
Có lưu lạc mới nếm mùi trần thế, vậy hãy nâng nhẹ chiếc lá vừa lìa cành trên lòng bàn tay xòe rộng để thấy không gian bao la và cuộc đời hữu hạn và cảm nhận tuổi thơ ta bên quỹ thời gian gần cạn kiệt. Hoài Hương vốn sống hồn nhiên, vô tư và hát khúc tình ca theo nhịp đập con tim, như con vành khuyên đậu trên giò lan buổi sáng hót những khúc tình ca làm bàng hoàng nhân thế. Và để dòng chảy thời gian cứ âm thầm bềnh bồng chở tình người qua đi năm tháng với bao khát khao ấp ủ trong lòng.   
Nhưng... tình người đa đoan đã rạch trong tim Hoài Hương một vết dài sâu thẳm để con chim Họa Mi trong khu vườn thơ ca đầy hoa thơm cỏ lạ không còn vô tư như ngày xưa cũ mà bàng hoàng xa xót: 
     Tình, tình mỗi ngày xơ xác
     Thôi đành lá rụng bên thềm. 
Chao ôi, thương xót vô bờ, chuyện người thợ săn và con chim sâu nhỏ làm cho ta bồi hồi day dứt suốt trong THÔI ĐÀNH NHƯ LÁ RỤNG và mùa Thu như không còn nữa để thời gian dừng lại trong tháng Bảy mưa Ngâu. 
     Cảm ơn người thơ Hoài Hương đã cho người đọc một bài thơ hay.                                     

                                        Đà Nẵng, ngày 31.10.2014
                                                  THẾ LỘC

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Các bạn có thể copy link hình và link video clip của youtube và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.