ÁNH XUÂN VỀ TRÀN DÂNG NẮNG MỚI…
“…Ánh xuân về tràn dâng nắng mới…”
Đó là câu mở đầu trong ca khúc “Mộng Lành” của Hoàng Trọng-Hồ Đình Phương .
Nhạc Xuân ở miền Nam trong thời Chiến tranh, nói chung, và nhạc Xuân miền Nam nói riêng… bài hát nào cũng hay! Và trong những ngày Tết, thường thì nhạc Xuân không thiếu trong mọi gia đình. Riêng nhạc phẩm LY RƯỢU MỪNG của Phạm Đình Chương là đứng đầu danh sách. Đêm Giao thừa, sáng Mùng Một… nhà nhà, người người, đều nghe:
“… Ngày Xuân nâng chén ta chúc nơi nơi…”
Riêng ca khúc MỘNG LÀNH, một bài hát chút phúc mỗi độ Xuân về.
Đây là một bài hát Xuân ra đời từ năm 1956, lúc bấy giờ ở miền Nam cuộc chiến chưa đến hồi ác liệt! Cũng lúc bấy giờ, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ đi học trường làng, quanh năm suốt tháng không có gì vui chơi giải trí, nên hát nhạc cũng là một thú vui. Cho nên, thầy cô chúng tôi lồng vào giờ học, dạy chúng tôi hát những bài hát mà lúc bấy giờ toàn dân đều hát mỗi độ Xuân về:
“… ÁNH XUÂN VỀ TRÀN DÂNG NẮNG MỚI
TƠ TRỜI MỪNG SAY GIÓ TỚI
NGÀN ĐÓA HOA BỪNG CHÀO ĐỜI…”
Đó là câu mở đầu ca khúc MỘNG LÀNH của Hoàng Trọng và Hồ Đình Phương, mang giai điệu Tango, một ca khúc Xuân đã ra đời từ những ngày Chiến tranh - hát để quên Chiến tranh - hát để hy vọng Hòa bình - hát để vui với Tết, nhưng tiếc thay, MỘNG LÀNH đã bị bỏ lại phía sau trong những ngày Hòa bình!
Lại là ông hoàng Tango Hoàng Trọng - người nhạc sĩ Tango chưa ai thay thế được - ca khúc Tango của Hoàng Trọng là những thác nước âm thầm chảy mãi trong lòng người nghe của những năm tháng Chiến tranh, dù nó không đi vào con đường “chính ngạch” như “Con đường âm nhạc” mà chỉ là con đường “tiểu ngạch” trong những năm tháng Hòa bình.
Bây giờ, nhạc Xuân được hát rùm trên TV mỗi khi Tết đến, phần đông nhạc Xuân là của những nhạc sĩ mới, nhưng thành thật mà nói, đó chỉ là những bài hát được gọi là “bài hát” nghĩa là lấy nốt nhạc và nhịp gắn lên những bánh tét, bánh chưng, đào mai, sum vầy, sum họp…, rồi tự sướng, tự hào, lan tỏa, nghĩa là bài nào cũng có chữ VN… chớ không phải những “ca khúc” Xuân. Vì viết được một ca khúc, nhất là ca khúc Xuân đâu có dễ, xét cho cùng thì trong 100 nhạc sĩ miền Nam trước đây thì chỉ có chừng 10 nhạc sĩ viết được nhạc Xuân, nghĩa là 10/100? Thế mới biết sáng tác nhạc Xuân cũng khó như ăn cá Dứa biển, còn cá Dứa nuôi thì đầy.
Hình như nhạc sĩ bây giờ sáng tác bài nào mà có mai, đào, lan, huệ, cúc, bánh chưng, bánh tét, đoàn tụ… là nhạc Xuân? Hiểu như thế thì làm sao mà viết được nhạc Xuân?
Và cũng thành thật xin lỗi mà nói rằng, trong những “bài hát” Xuân mới được trình chiếu trên TV, nếu không có ca khúc Xuân cũ xen vào thì nghe nó không có Xuân chút nào!
Tôi ở nhà “ôm cái TV” trong những ngày Tết để xem và nghe nhạc Xuân. Hình như bây giờ nhạc nào cũng có MÚA kể cả những bài hát không cần phải MÚA? Có những “bầy múa” không ăn nhập với bài hát, vì giả dụ những bài hát này mà không có “bầy múa” thì nghe nó… cô đơn lắm!
Và bây giờ người ta phải nói cho hợp thời 4.0 rằng thì là:
-Chương trình CA MÚA mới đúng, chớ nói CA NHẠC là thiếu mất một vế sau là MÚA thì sẽ không còn là ca nhạc nữa!
Để phân biệt giữa nhạc cũ và nhạc mới thì:
-Hát nhạc mới thì… có múa.
-Hát nhạc cũ là… không có múa.
MỘNG LÀNH, một bài Tango ngắn, nhưng MỘNG LÀNH dài theo năm tháng từ lúc ra đời năm 1956 cho nay là cả một đời người. Và nếu chúng ta không hát lại, MỘNG LÀNH sẽ bị mai một như những ca khúc cũ mà những người được gọi là BTV Âm nhạc đụng tới như… đỉa đụng phải vôi. Người ta thường nói “Bịnh gì mà cử”, nhưng đây có bịnh, “bịnh phân biệt chủng tộc” mới cử? Và nếu “MỘNG LÀNH” được hát lại mà có Múa kèm theo thì sẽ không còn MỘNG LÀNH nữa mà là MỘNG CỨNG. (Hì hì hì…)
Năm mới tôi nghe ca khúc MỘNG LÀNH, chỉ để mong rằng một năm mới có được mộng lành! (Nhưng đừng quên thi sĩ Hổ ĐìnhPhương viết lời MỘNG LÀNH. Người thi sĩ đã viết lời cho hằng trăm ca khúc của hằng chục nhạc sĩ miền Nam, mà ca khúc nào cũng đứng được với thời gian. Anh đã từng tốt nghiệp hạng ưu trường QGHC và cũng đã từng làm Phó Tỉnh trưởng tỉnh Ninh Thuận, và đã chết trên đại dương sau 1975).
Ca khúc MỘNG LÀNH, Nhịp ¾ Tango, Gamme Ré thứ :
“… Ánh xuân về tràn dân nắng mới
Tơ trời mừng say gió tới
Ngàn đóa hoa bừng chào đời
Từng bày én trông đẹp mùa màng
Vờn cánh vui đùa nhịp nhàng
Hòa tiếng chung tình nồng nàn…
Có riêng một mình ta với bóng
Không bạn gần ai ấm cúng
Mà chẳng nghe lòng lạnh lùng
Vì người ấy luôn chờ một lời
Là hiến ta trọn một đời
Thề ước đem tình sánh vai…
Ôi đôi mắt long lanh như ánh trăng thanh
Soi sáng đất lành một đêm thái bình
Ôi muôn thắm mầu hoa năm tháng dần qua
Buông những lời ca như gợi lòng ta…
Ấy tơ đồng cùng ta chấp nối
Nhưng nào hồn ta dám nói
Vì muốn duyên còn đẹp hoài
Vì tình ấm không là tình hòa
Mà ấm khi lòng còn chờ
Thầm ước mơ rồi ước mơ…”
Tuy là ca khúc mang Giai điệu Tango, nhưng MỘNG LÀNH rất dễ ca, dễ thuộc. Vì theo tôi, ca khúc nào có “văn hóa”, có “chiều sâu”, không “hư cấu”, không “nói láo”, không “triết lý ba xu”, không “cường điệu”, không “sáo rỗng”… đó mới là ca khúc khắc khi vào lòng người nghe mà không có dễ gì quên được.
Năm mới, nghe và hát MỘNG LÀNH, tôi thành kính đốt 3 nén nhang:
-Một nén gởi trời
-Một nén gởi đất
-Một nén gởi đến hai anh
Xin kính cẩn nghiêng mình tỏ lòng biết ơn nhạc sĩ Hoàng Trọng và thi sĩ Hồ Đình Phương, vì hai đã để lại cho đời nhiều nhạc phẩm sắc hương khó phai.
TRẦN HỮU NGƯ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét