XA MẸ
(Thuận-Nghịch độc, Thủ vĩ ngâm)
Xa mẹ nỗi buồn luống quặn đau
Lệ tuôn đêm tủi gối khăn nhàu
Nhòa phai bóng cũ thềm vương nắng
Úa nhạt thu gầy dậu rụng cau
Tha thiết giọng Kiều câu lại vẳng
Ngẩn ngơ hồn Cúc chuyện thêm sầu (*)
Nhà đơn cảnh vắng niềm côi cút
Xa mẹ nỗi buồn luống quặn đau.
Đọc ngược:
Đau quặn luống buồn nỗi mẹ xa
Cút côi niềm vắng cảnh đơn nhà
Sầu thêm chuyện Cúc hồn ngơ ngẩn
Vẳng lại câu Kiều giọng thiết tha
Cau rụng dậu gầy thu nhạt úa
Nắng vương thềm cũ bóng phai nhòa
Nhàu khăn gối tủi đêm tuôn lệ
Đau quặn luống buồn nỗi mẹ xa.
NGUYỄN GIA KHANH
(*)Sự tích hoa Cúc trắng:
Có hai mẹ con sống đơn côi trong túp lều. Người mẹ làm việc vất vả nên lâm bệnh nặng.
Cô bé buồn khóc vì nhà nghèo không có tiền mua thuốc. Một cụ già tóc bạc xuất hiện và chỉ cho cô hái bông hoa cúc trắng bốn cánh ở gốc cây cổ thụ đầu rừng làm thuốc cứu mẹ.
Cụ dặn hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ sống được bấy nhiêu ngày. Thấy hoa chỉ có bốn cánh, cô bé liền xé nhỏ từng cánh ra thành vô số sợi mảnh để mẹ được sống lâu hơn nữa.
Lòng hiếu thảo của cô đã tạo nên phép màu.
Câu chuyện này cũng để giải thích nguồn gốc của loài hoa Cúc vì sao lại có nhiều cánh.
*
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét