
LỜI HẸN.
(Chuyện hai người bạn già)
Chúng tôi là hai người bạn gìa,hai người quen nhau từ trước qua văn chương. Ban đầu chỉ là những người bạn chữ nghĩa, đọc bài của nhau, đôi khi trò chuyện và chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Khi bà biết tôi sống một mình, còn bà cũng đã trải qua một cuộc hôn nhân không trọn vẹn và sống một mình như tôi, có lẽ từ sự cô lẻ ấy mà chúng tôi dần gần nhau hơn.
Tôi ngỏ lời. Sau vài lần đắn đo, bà nhận lời.
Chúng tôi sống ở hai tiểu bang xa nhau nên mỗi năm chỉ gặp được vài lần. Những cuộc gặp ở tuổi này chẳng cần những lời yêu đương ồn ào. Chỉ cần được ngồi cạnh nhau, cùng ăn một bữa cơm, uống một tách cà phê, kể nhau nghe đôi chuyện đời thường cũng đã đủ ấm lòng.
Bà hứa với tôi rằng khi về hưu, sau khi thu xếp xong công việc và những bổn phận còn lại, bà sẽ về sống bên tôi đến cuối đời.
Tôi hiểu và không muốn thúc giục. Bởi ở tuổi chúng tôi, ai cũng có một cuộc đời phía sau, có gia đình, trách nhiệm và những điều không thể nói bỏ là bỏ. Tôi chỉ mong một ngày bà về không phải vì thương hại tôi cô độc, cũng không phải vì nghĩ mình có trách nhiệm chăm sóc tôi, mà đơn giản vì bà muốn sống bên tôi.
Như thế mới là tình.
Nếu ngày ấy đến, tôi cũng mong bà hiểu rằng trong căn nhà này vẫn còn những kỷ niệm của tôi . Có những tấm hình tôi vẫn giữ, những món đồ tôi không thể bỏ và đôi khi có những phút tôi ngồi lặng nhớ về một đoạn đời xưa.
Nhưng ký ức không phải là sự phản bội hiện tại.
Chúng tôi già rồi, ai cũng có quá khứ. Nếu một người thương tôi ở tuổi này, tôi mong người ấy thương cả con người tôi hôm nay lẫn những dấu vết của cuộc đời đã làm nên tôi.
Bởi chúng tôi đâu còn là hai tờ giấy trắng gặp nhau.
Chúng tôi giống như hai cuốn sách đã viết gần hết, mỗi cuốn đều có những chương vui buồn và những trang không bao giờ muốn quên. Nếu một ngày được sống chung dưới một mái nhà, có lẽ chỉ là lúc hai cuốn sách ấy cùng viết thêm một chương cuối.
Tôi không mong một tình yêu màu mè,rực rỡ. Tôi chỉ mong một tình yêu bình yên. Buổi sáng có hai tách cà phê trên bàn, bữa cơm có hai người ngồi đối diện. Khi còn khỏe thì cùng nhau đi; một người yếu thì người kia đi chậm lại; nếu cả hai cùng yếu thì nắm tay nhau mà bước.
Ở tuổi này, hạnh phúc đâu còn đo bằng năm tháng.
Nếu trời cho chúng tôi mười năm, tôi quý mười năm. Nếu chỉ còn năm năm, tôi quý năm năm. Và nếu ngắn hơn nữa, tôi vẫn quý đoạn đời ấy.
Tôi vẫn chờ bà.
Không thúc giục, nhưng có mong.
Và đôi khi nhìn tách cà phê một mình trên bàn, tôi lại nghĩ:
Rồi một ngày, tôi sẽ pha hai tách.
Một cho tôi.
Một cho bà.
Một cho tôi.
Một cho bà.
Nếu ngày ấy thật sự đến, có lẽ tôi chỉ cần nói:
“Cảm ơn bà đã về.”
HTH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét