CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

CHUYỆN CHÚNG MÌNH- HOÀNG YÊN LYNH






CHUYỆN CHÚNG MÌNH
*Gởi H

Có những nhớ thương nhỏ bé cứ tưởng thời gian sẽ làm phai mờ đi tất cả . Nhưng không bất chợt trở về trong một buổi chiều bên một góc quán nhỏ nào đó ngồi nhìn mưa rơi nhẹ mặt đường , nhìn những chiếc lá vàng bay tản mạn trong gió ... Nó trở lại thật nhẹ nhàng không ồn ào , không ray rứt nhưng cũng đủ để khuấy động cả một trời dĩ vãng .

Không ai có thể làm được gì cho quá khứ ,chỉ còn hoài niệm , nuối tiếc. Trong tình yêu thủy chung không biết cứ phải là như nhất nhưng có một điều chẳng mấy ai cân nhắc tình đầu tình cuối , tất cả đều thương đều nhớ chỉ có chăng số lượng ân tình , trọng lượng nhớ thương có thể khác nhau . Nhưng dù sao những bóng dáng tình nhân đã đi qua đời tôi đều đã để lại trong tôi những dấu ấn,những ân tình say đắm.

Những khuôn mặt người tình dẫu chung cuộc có thế nào chăng nữa vẫn là những giấc mơ tuyệt vời , những kỷ niệm ngọt ngào của một thời tin yêu và mơ mộng .Khi cố nhìn về quá khứ tôi đã như một thanh mã tấu rỉ cùn , như một con ngựa già buồn bã gục đầu bên máng cỏ ... Cuối cùng tôi chỉ là kẻ cô đơn cố tìm về những ân tình năm cũ bỗng thấy mình như một kẻ chiến bại lạc loài giữa rừng chiến khu kỷ niệm ... Người ta chỉ có một thời để yêu và một thời để chết .

Tôi đã thấm thía nỗi buồn đau tủi hận , đã biết thế nào là thế thái nhân tình như cảnh trời sáng nắng chiều mưa ... Vì vậy với tình yêu dẫu chung cuộc có thế nào chăng nữa tôi vẫn đều nhớ,đều yêu và mỗi khuôn mặt người tình đều đã ngự trị trong tim tôi , đều mang đến cho tôi những giấc mơ nồng ấm tuyệt vời .

Cuộc đời riêng đã cho tôi hiểu thế nào là phú qúy giật lùi , công danh lộn ngược . Cho đến những năm tháng cuối đời tôi vẫn mãi là kẻ tha hương bất đắc dĩ , vẫn ôm nỗi hoài vọng tưởng tiếc về quê xưa đất cũ . Năm tháng cứ đi qua, tuổi đời đang chấm những dấu chấm cuối cùng tôi mới hiểu được chỉ có tình yêu mới thật sự trọn vẹn trong tôi từ tuổi vào đời cho đến khi tóc phai chân mỏi .

Nếu phải nói một điều gì với cố nhân , tôi xin được bày tỏ vối tất cả chân tình của lòng mình . Cám ơn tình yêu , cám ơn những cố nhân dẫu được yêu hay tình phụ ... Với tôi là giấc mơ ngọt ngào là hạnh phúc của cả một đời .

Và nếu có một kiếp người sau nữa tôi xin được yêu , được chân thành với tất cả bóng dáng tình nhân với tất cả đam mê lẫn ngậm ngùi cay đắng.Tình yêu tự nó là một ca khúc tuyệt vời chỉ có chúng ta vụng về làm cho tình yêu trở nên buồn thảm ...

Trời xanh và mắt ai xanh
Mặt hồ xanh áo ai xanh phố chiều
Tôi đi tìm mãi hương yêu
Bờ xa bến vắng quạnh hiu nẻo về
Áo đời mòn gót sơn khê
Tìm ai như thuở đam mê với người
Một màu xanh,xanh mây trời
Mà tôi bạc tóc cuối đời tìm... yêu


HOÀNG YÊN LYNH


Nguồn: từ email của TG HYL gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ HYL.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

CẢM NHẬN BÀI THƠ MƯỜI NẮM - HUỲNH XUÂN SƠN





ẢNH TG HUỲNH XUÂN SƠN



Huỳnh Xuân Sơn Với Cảm Nhận Bài Thơ Mười Năm Của Tác giả Sương Lam Nhã My





Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ
Mây bay bao năm tưởng mình đã quên
Như mây bay đi một trời thương nhớ..
Nhưng em yêu ơi một vùng ký ức
Vẫn còn trong ta cả một trời yêu…(Trần Quảng Nam).


Những ca từ trong ca khúc Mười Năm Yêu Em của nhạc sĩ Trần Quảng Nam trên đây, chính là điều mà tôi nghĩ tới khi đọc bài thơ Mười Năm của tác giả Sương Lam Nhã My. Duy chỉ có điều ca khúc của Nhạc sĩ Trần Quảng Nam là nỗi lòng của một trang nam tử, còn tác giả của chúng ta lại viết về tâm tư của một yểu điệu thục nữ…Nhưng điểm chung của họ là viết về một mối tình ngang trái sau mười năm họ nhìn lại cuộc tình này…


Và đây là tác phẩm Mười Năm của Thiếu phụ Sương Lam Nhã My


MUỜI NĂM


(tặng TT)


 Ta về như bóng mây qua ải
Lặng lẽ trời buồn vắng trăng sao
Về đâu muôn dặm đời hoang hoải
Lá chết ngập ngừng mấy nỗi đau
 Vĩnh biệt đâu là người đã mất
Mà đời không được bước cùng nhau
Mười năm lặng lẽ em giờ đã
 Tình chết ngậm ngùi bóng vó câu
 Ta về sợi tóc màu sương điểm
Nghe nặng thời gian nước qua cầu
Bóng ai thăm thẳm ngoài cõi vắng
Trong chốn hoang đường trắng nẻo xa
 Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nhưng đủ buộc đời ta nhớ ta 
Người đi hoa bưởi hoa xuân rụng
 Sỏi đá buồn theo bước ngập ngừng
 Em đã chết lòng theo xác pháo
 Áo hoa thờ thẩn nắng cài song
 Mười năm đâu kể là dâu bể
Một giấc mộng thôi quá não lòng
Cho dẫu tình đôi ta vẫn đợi
 Chắc gì đã được tỏ mà mong 
 Mười năm chẳng thể dài hơn nữa
Mà ngắn bao nhiêu ước mộng đầu
Ta gói thời gian trong lớp bụi


 Đã màu rêu úa lạnh đời nhau…(Nhã My)


Bài thơ với một chủ đề không mới (tình dang dở). Nhưng với sự gắn kết câu từ có chọn lọc trau chuốt, theo một nhịp thơ như trầm buồn như khắc khoải theo tiếng lòng người thiếu phụ sau khi “chết lòng theo xác pháo” hay bùi ngùi mười năm sau  ngày  “áo hoa thờ thẫn..” sang sông ấy trở về chốn cũ. Cảnh cũ người xưa ngày gặp lại diễn biến bài thơ được tác giả khéo léo sắp đặt theo thể thơ tự do, nhằm gửi gắm một tình thơ thật giàu cảm xúc. Nội tâm cũng như chuyển biến tâm lý của người thiếu phụ ngày trở về được tác giả khắc hoạ rõ nét qua từng khổ thơ…


Ngay hai câu mở đầu diễn tả sự trở về của người thiếu phụ đã mở ra những giai điệu mang âm hưởng buồn qua hình tượng:


Ta về như bóng mây qua ải
Lặng lẽ trời buồn vắng trăng sao


Lặng lẽ ta về thì ai chẳng vậy? không lý lại đi nói với “người xưa” ngày hôm nay em về ư? điều đó là không thể …Nhưng hình ảnh “như bóng mây qua ải” lại là thông điệp khác. Chứ không chỉ là về thăm cố hương hay thăm người cũ…Aỉ nào ở đây? để cho bóng mây lướt qua trong khi “trời buồn vắng trăng sao”. Một áng mây bay lặng lẽ qua một “ải” nào đó, trong trời đêm đen mù mịt được tác giả lấy làm cột mốc cho sự trở về sau Mười Năm của người thiếu phụ…Thật ám ảnh với một hồn thơ trĩu nặng để cùng tác giả đi tiếp:


 Về đâu muôn dặm đời hoang hoải?
Lá chết ngập ngừng mấy nỗi đau?
 Vĩnh biệt đâu là người đã mất
Mà đời không được bước cùng nhau


Một nỗi đau có lẽ đã vò xé bóp nát trái tim người thiếu phụ qua khổ thơ này. Hai từ “vĩnh biệt” làm cho cả khổ thơ như chùng xuống. Vẫn biết ngay sau hai từ ấy là sự khẳng định chắc chắn “đâu là người đã mất”. Chỉ là “đời không được bước cùng nhau”. Có phải căn nguyên của “lá chết ngập ngừng mấy nỗi đau” và  câu hỏi khiến người nghe không thể trả lời “về đâu muôn dặm đời hoang hoải?”. Được bắt nguồn từ khi “đời không được bước cùng nhau”,khi ấy cả hai đã coi như “vĩnh biệt” mặc dù mỗi người vẫn đang đi theo một ngả rẽ của riêng mình… Hôm nay “bóng mây qua ải” lặng lẽ trở về. Nhưng tự hỏi lòng biết về đâu? giữa chập chùng lối rẽ mà tác giả gọi nó là “ muôn dặm đời hoang hoải”…Vẫn chưa thấy “ngôi thứ hai” xuất hiện vẫn chỉ là những tâm tình của người thiếu phụ:


Mười năm lặng lẽ em giờ đã
 Tình chết ngậm ngùi bóng vó câu
 Ta về sợi tóc màu sương điểm
Nghe nặng thời gian nước qua cầu


“Mười năm lặng lẽ bây giờ đã”…một câu nói bỏ lửng  dẫn đến “Ta về sợi tóc màu sương điểm”. Mười năm, thời gian không phải quá dài nhưng đã đủ làm cho “nghe nặng thời gian bước qua cầu”. Có lẽ thời gian vẫn nhẹ nhàng trôi như qui luật của nó thôi, chỉ có lòng người nặng trĩu níu kéo thời gian lại . Bởi tự đáy lòng, tự trong trái tim đã biết mười năm ấy “tình chết ngậm ngùi bóng vó câu” rồi mà! Phải chăng ở câu thơ này còn ẩn chứa một uẩn khúc gì cho cuộc tình dở dang này thì phải? bởi không  khi mà tác giả mượn ý của câu thành ngữ “bóng Câu qua cửa sổ..” Tình chết ngậm ngùi và nhanh như “bóng  Câu qua cửa sổ” ư? Căn nguyên nào dẫn đến cái chết cho cuộc tình này lại nhanh đến vậy? ta cùng tác giả đi tiếp vào bài thơ


Bóng ai thăm thẳm ngoài cõi vắng
Trong chốn hoang đường trắng nẻo xa
 Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nhưng đủ buộc đời ta nhớ ta
Người đi hoa bưởi hoa xuân rụng
 Sỏi đá buồn theo bước ngập ngừng
 Em đã chết lòng theo xác pháo
 Áo hoa thờ thẩn nắng cài song


Mười năm trước “bóng ai thăm thẳm ngoài cõi vắng” để lại “lời thề” cho một người dõi mắt ngóng trông. Người ở lại nâng niu gìn giữ lời thề ấy dẫu đã biết chỉ là “chốn hoang đường” hay còn có chút vấn vương bởi “trắng nẻo xa” phía trước…Nhưng dù sao thì “lời thề buổi ấy” với người trở về hôm nay mãi mãi “đủ buộc đời ta nhớ ta”. Chỉ là nhớ thôi chứ chẳng phải là buộc đời ta với nhau phải không tác giả?..
(** cho dù còn giữ lấy lời thề năm cũ nhưng đối tượng tình yêu đã không còn thuộc về mình  nữa thì chỉ chua xót để nhận ra là  tự '' buộc đời ta nhớ ta'' mà thôi !Ai kêu '' ta'' cứ chung thủy làm gì  để rồi '' chết lòng theo xác pháo ''- chú thích của  NM )


Rồi ngã rẽ  không hề mong muốn cũng đến bởi “người đi hoa bưởi hoa xuân rụng”. Hoa bưởi rụng còn chờ ngày hái quả! Hoa xuân rụng ta đợi trái gì đây? Trong khi ấy “sỏi đá buồn theo ..” Em cũng đành phải “bước ngập ngừng” những bước đi vào ngã rẽ ấy mà mỗi bước là thêm chết một bước sâu vào đáy lòng “theo xác pháo”. Về bến ấy, cuối lối rẽ ấy có một cánh áo hoa có lẽ còn vương xác pháo “thờ thẫn ..” bên song. Nắng cài song? Hay nỗi lòng day dứt nhớ thương chết theo từng vệt nắng tắt dần ngoài song cửa  vào cái buổi chiều pháo nổ ấy!  Tất cả trôi đi… cuốn theo để dìm chết cuộc tình một cách nhanh nhất, bắt đầu từ cột mốc này thì phải…để rồi:


Mười năm đâu kể là dâu bể
Một giấc mộng thôi quá não lòng
Cho dẫu tình đôi ta vẫn đợi
 Chắc gì đã được tỏ mà mong


Một lời thề, một cuộc tình, một sự ra đi, một sự trở về…Một bước ngoặt  qua một cửa ải thật không dễ dàng với “mười năm đâu kể là dâu bể”…Không kể nhưng những ai đã từng yêu, từng phải xa, từng trở lại hẳn không chỉ là dâu bể mà là mênh mông biển rộng hun hút vực sâu ngăn lối…chẳng dễ vượt qua nổi. Nhạc sĩ Vũ Thành An khi cuộc tình đổ vỡ ông đã trách móc người yêu ..nhưng phải đợi nhiều năm sau ông mới sửa lời ca khúc Bài Không Tên Cuối Cùng trong đó có câu rất hợp với tâm trạng người thiếu phụ của tác giả Sương Lam Nhã My hôm nay:


“Nếu chúng mình có thành đôi lứa
Chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau”.


Người thiếu phụ sau mười năm ‘lặng lẽ như bóng mây..” để ‘qua ải” và trở về… Có lẽ  phải mất rất nhiều thời gian cùng với những dằn vặt khổ đau vì đã mang nặng lời thề để mà buộc nỗi nhớ vào mình, rồi sau khi cân đong đo đếm cuối  cùng  đã  nhận  ra“cho dẫu tình đôi ta vẫn đợi./ Chắc gì được tỏ mà mong..”…


Mười năm chẳng thể dài hơn nữa
Mà ngắn bao nhiêu ước mộng đầu
Ta gói thời gian trong lớp bụi
 Đã màu rêu úa lạnh đời nhau…


Khổ thơ kết đã đóng sập cánh cửa cho nỗi buồn day dứt suốt mười năm qua không có cơ hội nhân thêm mãi…Hai  câu thơ như hai vế đối làm điểm nhấn cho người trong cuộc. Để  người ngoài cuộc tự so sánh “ mười năm chẳng thể dài…” nhưng đã đủ để cho người thiếu phụ nhận ra “ngắn bao nhiêu ước mộng đầu”…Khi đã nhận ra, đã rũ bỏ được nỗi buồn thì đương nhiên không cứ người thiếu phụ ấy mà có lẽ tác giả, tôi, và sẽ có nhiều bạn đọc khác nữa sẽ “gói thời gian trong lớp bụi./”Bởi chính nó  suốt mười năm qua đã  làm  “  úa lạnh đời nhau”.


Nỗi niềm sau mười năm của người thiếu phụ phần nào đã được nguôi ngoai sau lần trở về này. Còn người ấy thì sao? Có lẽ ta có quyền chờ đợi ở tác giả Sương Lam Nhã My một tác phẩm khác viết về Trang nam tử mười năm sau.. Tác giả đề tặng TT, TTcó phải là người thiếu phụ? TT có phải là Trang Nam Tử ? Dù TT là ai thì đây cũng là một bài thơ tràn đầy cảm xúc và rất nhân văn rất tình người, và rất chân thật của tác giả Sương Lam Nhã My…


Nhạc sĩ Trần Quảng Nam khi kết thúc Mười Năm Yêu Em ông đã viết:


Ôi ! ta xa nhau tưởng chừng như đã..
Ôi ta yêu nhau để lòng cứ ngỡ
Tình bất phân ly- tinh vẫn như mơ
Đành nhủ lòng thôi giã từ kỷ niệm. (Trần Quảng Nam)


Còn nhạc sĩ Vũ Thành An khi kết cho ca khúc Bài Không Tên Cuối Cùng ông sửa lời lại thành:


…Này em hỡi con đường em đi đó, con đường em theo đó.


Đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa
Chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau
Nếu không còn gặp nữa
Giữ cho trọn ân tÌnh xưa
Xin gửi em một lời nguyện
Được bình yên, được bình yên suốt đời…(Vũ Thành An)


Và tôi mong rằng đó cũng là suy nghĩ là tâm tư, là nỗi niềm sâu kín, mà Trang nam tử của người thiếu phụ trở về hôm nay dành để nói với cố nhân của mình.


Sài Gòn 7/7/2014


HUỲNH  XUẬN SƠN
NGUỒN : http://tho.com.vn/xuan-son/post

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

VIẾNG NHÀ VĂN TÔ HOÀI- NGUYỄN KHÔI








Nhà văn Tô Hoài, tác giả của tác phẩm nổi tiếng Dế Mèn phiêu lưu ký đã qua đời vào sáng 6-7-2014, hưởng thọ 94 tuổi.
Nhà văn Tô Hoài sinh năm 1920, tên khai sinh là Nguyễn Sen, quê nội ở huyện Thanh Oai, Hà Nội. Tuy nhiên ông lớn lên ở quê ngoại là làng Nghĩa Đô, huyện Từ Liêm, Hà Đông (nay thuộc quận Cầu Giấy, Hà Nội).
Ông đến với văn chương ở tuổi thanh niên, lấy bút danh là Tô Hoài, gắn với hai địa danh là sông Tô Lịch và phủ Hoài Đức.
Năm 1941, Tô Hoài sáng tác Dế Mèn phiêu lưu ký, trở thành tác phẩm văn học gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam từ đó đến nay.
Bên cạnh đó, ông còn cống hiến cho nền văn học trong nước hàng trăm tác phẩm đáng quý, thuộc nhiều thể loại khác nhau: truyện ngắn, truyện dài kỳ, hồi ký, kịch bản phim, tiểu luận và kinh nghiệm sáng tác, nổi bật như Xóm giếng, Nhà nghèo, O chuột, Dế Mèn phiêu lưu ký, Núi Cứu quốc, Truyện Tây Bắc, Mười năm, Xuống làng, Vỡ tỉnh, Tào lường, Họ Giàng ở Phìn Sa, Miền Tây, Vợ chồng A Phủ, Tuổi trẻ Hoàng Văn Thụ...
Nhà văn Tô Hoài được trao giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật tại đợt đầu tiên vào năm 1996. Tác phẩm gần nhất của ông là Ba người khác, phát hành vào năm 2006.






VIẾNG NHÀ VĂN TÔ HOÀI

Nhà Văn chết rồi còn để đời Tác phẩm "Dế Mèn" về trời ...
Nhân loại nhớ mãi cuộc "phiêu lưu"...

"Dế Mèn"... Cụ đã về trời
94 xuân...một kiếp Người Việt Nam
"Quê Người" mở đời Văn việt dã
"O Chuột" kia vật vã "Giăng thề"
Lại về "Xóm giếng ngày xưa"
Nhâm nhi "Cỏ dại" tơ mơ "Dế Mèn"...
Rồi sấm sét cả miền có giặc
"Cụ" dạt lên Tây Bắc "Xuống Làng"
Đi theo "Đại đội Thắng Bình"
"Vợ chồng A Phủ" đượm tình Xoong Pe
Trời yên ả lại về Kẻ Chợ
"Khác trước" rồi "Người (ở) ven thành"
"Vỡ tỉnh", "chuyện cũ" loanh quanh
"Những gương mặt" vụt sang "Thành Lê Nin"
"Thăm Căm Pốt" mắt nhìn bốn mặt
"Lăng Bác Hồ" mấy bậc "Vùng cao"
"Hồng vàng song cửa" thanh cao
"Mèo lười", "Chim gáy" xôn xao "Lạc rừng"
Thật khí thế "Kim Đồng" tuổi trẻ
Thoắt bay ra vùng bể "Đảo hoang"
"Mười năm" nhớ bạn nhớ làng
"Miền Tây", "Tự truyện", "Phố phường" nguôi ngoai
"Quê nhà" lấm "chân ai cát bụi" ?
Kể gì "Ba người khác" trớ trêu
Một đời lãng tử phiêu diêu
Nhởn nhơ thân "Dế" mặc điều thị phi
Cứ nhẩn nha bốn bề cương tỏa
Trải báo phen sinh tử chẳng sao
Trường văn trận bút rào rào
Trông đi ngó loại được bao lăm người ?
Cứ như "Dế" yêu đời hết dạ
Ngòi bút "duyên" cứ thả đều đều
Xem ra tầm cỡ loại "Siêu"
Tinh tường, sắc nhậy... thêm yêu tiếng mình
Sống một đời trọn tình vẹn nghĩa
"Dé Mèn" ơi bốn bể nhớ Người
"Hòa Bình" ước vọng thơm tươi
Văn Tô Hoài đẹp tình đời Việt Nam.

Hà Nội, tối 6-7-2014
NGUYỄN KHÔI kính viếng...

Nguồn: từ email của TG NK gửi La Thụy và lamngoc
http://phudoanlagi.blogspot.com/2014/07/vieng-nha-van-to-hoai-nguyen-khoi_7.html

NM THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC KHI HAY TIN NHÀ VĂN TÔ HOÀI ,TÁC GIẢ DẾ MÈN PHIÊU LƯU KÝ ĐÃ LÀM SAY MÊ BIẾT BAO ĐỘC GIẢ ĐÃ VĨNH VIỄN RA ĐI .
CẦU NGUYỆN CHO ÔNG ĐƯỢC AN NGHĨ NƠI MIỀN CỰC LẠC

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

VỀ ĐÔNG HÀ GẶP NGƯỜI XƯA


THƠ HOÀNG YÊN LYNH






VỀ ĐÔNG HÀ GẶP NGƯỜI XƯA
.
* Gởi Nh
42 năm ngày gặp lại.


Rốt cuộc rồi mình cũng gặp lại nhau
Hình ảnh xưa ngọt ngào trong nỗi nhớ
Trời Đông Hà gió Nam Lào lộng gió
Em ngậm ngùi và tôi bỗng ngu ngơ .

Gặp lại nhau chạnh lòng đau quá khứ
Đường chiến chinh tôi phiêu bạt sông hồ
Trên quê xưa có chút gì níu giữ
Hương ân tình mình còn gọi cố nhân .

Chỉ nhìn nhau thay bao điều muốn nói
Như thuở nào tình vội vã trao thư
Thôi một đời cũng có lần gặp lại
Con phố này nhớ mãi áo ai bay .

Nếu cả đời không bao giờ tương ngộ
Em có giận hờn , tôi có tiếc thương
Trong giấc mơ cứ mong ngóng đợi chờ
Và như thế hai ta cùng mộng tưởng .

Mình chẳng thể hẹn nhau thêm lần nữa
Bóng thơi gian đã héo úa bên thềm
Thế cũng trọn như thuở nào ước hẹn
Nắng Đông Hà ấm lại chút hương yêu .


HOANG YEN LYNH.
Đông Hà 26.6.2014


NGUỒN:Từ email của TG HYL gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ Hoàng Yên Lynh thường xuyện gửi tặng những bài thơ hay.
 

    Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

    HÁT BÊN BỜ SUỐI - THƠ LƯƠNG MINH VŨ, NHẠC NGUYỄN XUÂN MAI







    HÁT BÊN BỜ SUỐI

    THƠ:LƯƠNG MINH VŨ
    NHẠC: NGUYỄN XUÂN MAI
    CA SĨ: HUỲNH LỢI
    VIDEO CLIP: PHÚ ĐOÀN


    VỌNG KHÚC CHIỀU
    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Rừng đổ chiều cây lá ngủ mang mang
    Ngày buông cánh chim về non bạt gió
    Bài ca buồn từng phiên khúc gian nan

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Ngày sẽ qua ,ngày sẽ đến...bao giờ?
    Nhớ cố quận nước bỏ nguồn đi mãi
    Trôi lời ca theo sầu khúc bơ vơ

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Dáng ai về , cơn quặn thắt từ bi
    Áo xưa mộng nhuộm rừng chiều đỏ nhớ
    Cho lời ca thành tình khúc sinh ly

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Lời thương rừng mãi khóc lá,trơ cây
    Người thương người một đời đau phí phạm
    Xui bài ca bao điệp khúc hao gầy

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Lời vỗ về theo nước mỏi mòn trôi
    Lời đong đưa trao mây về phương tận
    Ôi! Lời ca những vọng khúc quy hồi

    LƯƠNG MINH VŨ

    Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

    BỐN MÀU-THƠ NHÃ MY









    TÍM

    Hoa buồn tím cả giấc mơ  
    Tím hoàng hôn tím tình thơ ban đầu
    Người còn khóc cuộc tình đau ?
    Mây trôi viễn xứ tím sao tím lòng…








    TRẮNG


    Áo bay trắng cả muôn ngày

    Ngọc ngà năm cũ trang đài còn chăng

    Bây giờ tóc trắng băn khoăn

    Nhìn theo mây trắng lặng câm nỗi niềm…









    XANH


    Lá vẫn còn xanh như thuở mới yêu

    Màu xanh hi vọng của ngày nào

    Xin cho muôn thuở tình xanh mãi

    Như lá rừng cây vẫn đậm màu…












     




    ĐEN

    (Tặng HUỲNH muội)


    Đêm đen đối diện riêng mình

    Vô thường gõ nhịp tử sinh kiếp người

    Đen trời , đen đất, đen tôi

    "Ngồi bên ngưỡng cửa thị phi ''riêng mình

    Đêm đen rồi cũng bình minh

    Sao nghe tiếng khóc vô thinh xót đời...



    NHÃ MY

     

    NGÂY THƠ NGÀY CŨ- THƠ NHÃ MY- NHẠC THANH CHƯƠNG








    NGÂY THƠ NGÀY CŨ
    THƠ : NHÃ MY
    NHẠC: THANH CHƯƠNG
    HÒA ÂM; THÁI THÀNH
    CA SĨ: SAO MAI
    VDEOCLIP: HẢI ĐĂNG