CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

VÔ ĐỀ - THƠ NHÃ MY




                                                                         


                                                                          VÔ ĐỀ
         
Vầng mây bay

nhẹ khối hồng

Bèo trôi theo nước

 phiêu bồng phù sinh

Trăng tàn khuất nẻo

bình minh

Cánh chim ước hẹn đăng trình ngàn xa

Biển dâu một kiếp ta bà

Vẫn nương tục lụy

  lơ là chân như

Giấc khuya nghiêng lắng trầm tư

Quay lưng

trể bước nhiệm từ vô biên…


.                                                          NHÃ MY




Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

TÌNH BUỒN- THƠ NHÃ MY

      







            TÌNH BUỒN

          Hoàng hôn buông chậm xuống
          Mây viễn xứ mù trôi
         Cỏ hoa buồn lặng lẽ
          Gió thủ thỉ vọng lời
 
          Tình qua như mây bay
          Thổn thức lòng nhung nhớ
          U trầm  lời cổ thi
          Đàn chạm cung lở dở

          Ngày nao em về qua
          Hoa tầm xuân giậu cũ
          Đường xưa thương dáng nhỏ
          Lất phất bụi chiều tà

          Tình  vời vợi phương  xa
          Chiều tan vào bóng tối
          Âm vang khúc sầu ca 
          Nẻo xưa mù mịt lối

           Màn đêm không chờ đợi
           Nhìn trời nhòa sương bay
           Vầng trăng xưa chìm vắng
            Hỏi lời thề ai hay…?

.
                     NHÃ MY



Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

GỌI MÙA - THƠ NHÃ MY







GỌI MÙA

Ánh dương chào mừng buổi sáng
Em xòe tay hứng tơ  vàng
Lảng du vỗ về ngọn gió
Lược xuân chảy tóc em ngoan



Giọt nắng rớt trên môi ướt

Bướm hoa vui  chuyển mùa  sang
Thả hồn nghe em ca hát
Ru êm một giấc mơ màng

Ta ngồi lật trang cổ tích
Khúc Xuân nồng ấm rộn ràng
Ngọt ngào nụ hôn tình tứ
Bên đời hạnh phúc mênh mang

Cho ta giấc mơ thiên sứ
Cùng em dệt mộng  hồng hoang
Đất trời chỉ riêng đôi lứa
Tình yêu cứ mãi nồng nàn…

NHÃ MY


Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

BAO NĂM- THƠ HOÀNG YÊN LYNH

 




 BAO  NĂM
* Gởi Cali

Bao năm ai còn nhớ
Bao năm đời chông chênh
Ngóng từng cơn mưa đổ
Ngóng một đời lênh  đênh.

Bao năm hề ! Xa ngái
Tình thôi cũng mùa sa
Thuyền xa bờ đi mãi
Bến đợi chỉ mình ta .

Bao năm hề ! Ta nhớ
Giông bão hề chia phôi
Tình hề ! Sao quá vội
Người hề ! Sao bỏ nhau .

Bao năm hề ! Tình cũ
Dòng đời dẫu êm trôi
Này ai đời viễn xứ .
Có ngóng chiều mưa rơi ...


HOÀNG YÊN LYNH

Nguồn: từ email của TG Hoàng Yên Lynh gửi lamngoc
NM cảm ơn nhà thơ HYL thường xuyên chia xẻ những bài thơ hay.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

TÌNH SỬ AO THU & CHIM BÓI CÁ- THƠ NGUYỄN KHÔI VÀ CÁC THI HỮU








              TÌNH SỬ AO THU & CHIM BÓI CÁ
                                 ----------
  Chuyện Xưa : có một chàng Sở Khanh (công tử Hà thành) trong một chuyến ngao du xuống vùng Sơn Nam hạ, ghé chơi một "chiếu Chèo" (chiếu Thơ), chàng "bắt mắt" vào một Nàng Thơ : cô Thôn nữ thơ mộng như "Ao thu lặng lẽ"...
  rồi như một "tình yêu sét đánh" đến với Chàng - Nàng, rồi ái ân ta có...rồi chàng bỏ của chạy lấy người... bỏ mặc Nàng thành "cô Thị Mầu lên chùa" bị làng "ngả vạ"...
  Nhà thơ Đỗ Văn Tri (Thi sĩ Hà thành) cũng nhân một chuyến tỏa "Hương ngoại ô" xuống giao lưu  với các Bạn thơ Thái Bình, nghe kể lại "thiên tình sử" trên, đã xúc động (như hóa thân vào chim Bói Cá) xuất thần 4 câu thơ "khắc họa" bằng một hình tượng thơ độc đáo , sống động với ngôn ngữ thơ tinh luyện, có thể nói là "tuyệt tác" được các Bạn thơ truyền tụng :

         AO THU & CHIM BÓI CÁ
   Em như AO THU lặng lẽ
Có trong lòng mây trắng, trời xanh
Mà anh đến, anh đi như chim BÓI CÁ
Vỡ cả trời xanh, mây trắng tan tành....
                     5-1990- Đỗ Văn Tri
(Trang 39, tập thơ VẠN NIÊN THANH, nxb Hội Nhà văn 2007)
  Có nhiều Thi nhân đồng cảm đã "họa" bài thơ trên, NK thấy có bài họa của Nhà thơ bên Vương Thọ (Bắc Ninh) là đáng đọc :

              AO THU
 Ao Thu như giọt ngọc
                     đọng trời xanh
                                   long lanh.
Bao nắng vàng, mây trắng
                     nghiêng bên ao tự tình.
Một con chim Bói Cá
                     tung mình
lao xuống
Vỡ tan mặt nước
                      vỡ tan bầu trời !...
                    *
Bói Cá bay đi rồi
Ao Thu còn nức nở mãi không thôi !
                     *
Không gian trong veo
                      Vẫn vô tình xanh ngát
Không biết khoảng trời xanh
                                        vỡ nát   
Ao Thu thành giọt lệ của trời xanh.
                       Bắc Ninh 29/9/2014
                              Vương Thọ
 NK tôi sau khi nghe anh bạn đồng hương Vương Thọ kể cho nghe thiên tình sử "Ao Thu & chim Bói Cá" cũng thấy cay khóe mắt, hạ bút đôi dòng :

             CHIM BÓI CÁ
  Ao Thu  !
"Mi" khoắng xong rồi
bay vù
để vỡ một trời
tàn đêm .
No rồi, "Mi" sướng, "mi quên
Mặc Ao
        vẩn đục
lỡ duyên
              lặng tờ !
         Hà Nội 29-11-2014
               Nguyễn Khôi

Chao ôi, cái chuyện Sở Khanh xưa nay đâu có hiếm...vào Thơ rất có tình ?
NK xin "kết" bằng 2 câu thơ của Nhà thơ Du Tử Lê nổi tiếng rất hiện sinh :
     "Một con chim Bói Cá
     lặn tìm vuông đời mình."

NGUYỄN KHÔI


Nguồn: từ email của nhà thơ Nguyễn Khôi gửi lamngoc
NM cảm ơn anh Nguyễn Khôi thường xuyên chia xẻ những bài hay

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

BẦN NÔNG PHÚ- LÊ ĐĂNG MÀNH




Ảnh : Lê Đăng Mành



BẦN NÔNG PHÚ !



Giữa trời lồng lộng - Ung dung với ruộng rẫy non sông

Trên đất mênh mang -Thanh thản cùng thu đông xuân hạ.

Lý lịch-Trơn tru chơn chất kiếp nông bần

Thế gia - Mà mượt tự hào đời dân dã.



Đẹp thay cuộc sống!



Nhờ mưa thuận- Sáng tinh mơ dưới đê bao đã nghe giọng tắc rì *

Cậy gió hòa – Chiều chạng vạng bên bàn rượu vội bật cười ha hả

Dẫu tết- Chiều hôm còn lúi húi khơi con nước cạnh bờ mương

Dù xuân- Sáng sớm vẫn lui cui bơm thuốc sâu trên ruộng mạ

Xởi lởi- Bên xóm giềng đùm bọc bấy thân phận bớt rách bươm

Vui cười - Giữa làng mạc chia sẻ bao mảnh đời thôi tơi tả.

Hạt muối - Cắn đôi là tánh rộng lượng ở thôn quê

Đồng xu - Chắt bóp ấy chất hẹp hòi nơi phố xá



Vậy mà!

Tổ quốc gọi- Cầm đao vùng dậy mà lừng lẫy với sông hồ

Giang sơn cần- Xách gậy đứng lên cứ hùng hồn nên Tướng tá

Chất phác - Nuôi trang anh hùng chỉ nứt ở miền quê

Hiên ngang - Dưỡng bậc hào kiệt đâu thành nơi thị xã

Mạng mạch- Đây nơi gìn giữ bản sắc cảo thơm

Cội nguồn - Chính chốn bảo lưu giống nòi gia phả.

Mỗi khóm chuối- Hằng đêm trăng rưới khắp ánh tươi mươi

Từng bờ tre -Mọi sáng nắng chan cùng màu trang nhã



Hun đúc- Ở phong tư nên sanh lắm bậc anh hào

Nâng niu- Nơi khí tiết mà dậy nhiều trang thức giả

Ruộng vườn bát ngát- Nam thanh đượm nhuần nụ từ bi

Sông nước thênh thang- Nữ tú  lai láng mầm bát nhã.



Dẫu rằng!

Thời tiết -Có thất thường bão giông luôn hoành hành con người nơi đây vẫn vui

tươi

Vụ mùa - Dẫu bấp bênh lũ lụt mãi chầu chực hoa cỏ chốn nầy còn cao nhã

Kẻ ruộng  - Lòng chăm trau dồi hạnh vị tha

Bần nông - Dạ nhớ thúc liễm đời vô ngã.



Đình đám- Cần bão lưu nét văn hóa đẹp xóm thôn

Hội hè- Quyết gìn giữ nếp gia phong thơm làng xã

Cửa Thiền Tự- Vọng tiếng chuông ngân- người cố quận đặng yên lòng

Gác Giáo Đường- Vang lòi kinh nguyện-kẻ tha hương thêm hả dạ



Muôn kiếp - Khó khăn nên gần gũi cùng tôm tép ruộng đìa

Một đời- Lận đận phải cận thân với trâu bò rơm rạ

Còn nhiều kẻ- Vương vào chỗ  khốn quẫn túng bần

Có lắm người- Thoát ra nơi thong dong khá giả.



Mong thay!

Chân lấm- Tương lai con cháu ngày một bay xa

Tay bùn- Hiện tại quê hương muôn đời lan tỏa.

Luôn cảm động - Nguồn mạch mở làng - đọng trí tuệ muôn thuở của tổ tiên

Mãi ngậm ngùi- Cội đất an táng - gói cốt xương nghìn thu đây mồ mả.

Hậu duệ- Muôn nơi mãi khắc ghi đẹp dạ chị em

Tiền nhân- Chín suối luôn phò hộ tươi đời eng ả**.



Đau đáu - Cảnh nông bần nên mạo muội đôi vần lỗi phú văn

Đành hanh - Đời dân dã mà thày lay vài câu sai chính tả.

Xin Ba hạng- Bao dung cảm mến để thứ tha

Gửi Quan viên- Độ lượng thương yêu mà đại xá…!



                             Lê Đăng Mành cẩn bút



*Tiếng điều khiển trâu cày bừa

**Anh em

Nguồn: từ email của TG Lê Đăng Mành gửi lamngoc
NM cảm ơn Lê huynh với một bài phú rất hay


Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

ĐỌC TẬP THƠ '' CHUYỆN BÊN ĐỜI'' CỦA HOÀNG YÊN LYNH









ĐỌC TẬP THƠ “CHUYỆN BÊN ĐỜI”

        CỦA HOANG YÊN LINH
                                  Châu Thạch

Hoàng Yên Linh: Cái bút hiệu đẹp như rừng hoa dưới nắng nhưng đọc thơ của anh thì giống như ngắm xem rừng hoa dưới sương lạnh lẽo.
“ Chuyện Bên Đời” của Hoàng Yên Linh vừa xuất bản là tập thơ giãi bày tâm trạng không chỉ riêng cho tác giả mà hầu như cho cả lớp người “Tôi lên rừng từ dạo tàn cuộc chiến/ Đêm nằm mơ ruộng lúa với đồng bằng” ( Hoa Cà Phê) và “Có người qua cuộc chiến chinh/ Nửa đời còn lại điêu linh cuối đời” ( Chuyện Chúng Mình). Do đó tập thơ “Chuyện Bên Đời” của Hoàng Yên Linh là sự cô đọng của nỗi buồn, là vết hằng sâu khắc khỏi, là tâm tư u uẩn như bí mật của đại ngàn. Tâm sự ấy được giãi bày qua suốt tập thơ với nhiều chủ đề khác nhau mà người viết bài nầy tạm thời phân ra hai mục chính để dễ dàng hiểu thấu đáo tiếng thơ trong lòng thi sĩ.
  -Nỗi nhớ quê hương:
Quê hương đã trở thành cố hương với tác giả. Cố hương đã ray rức trong lòng Hoàng Yên Linh vì thương nhớ. Cố hương nắng cháy mưa dầm kia đã làm cho tác giả cảm thấy già thêm trong mong đợi quay về:
                  Tôi sẽ về Quảng Trị cố hương ơi
                   Đời xa cách đã già thêm mong đợi
                   Tôi sẽ về bước chân mòn gối mỏi
                   Dẫu đời tôi héo úa tàn phai
                            ( Tôi sẽ về Quảng Trị ơi!)

Mong ước quay về thôi thúc trong lòng tác giả bởi vì đã quá lâu ngày anh biền biệt với quê hương:

                 Một ly nầy ngẫm đời trôi dạt
                 Ba mươi năm lưu lạc xứ người
                 Cố hương ơi chìm trong đáy mắt
                 Đêm ngậm ngùi dĩ vãng mù khơi
                                       (Độc Ẩm)

Suốt tập thơ “Chuyện bên Đời”, những bài thơ như “Tình Quê”, “ Tình người Quảng Trị bên chiều Cao nguyên”, “Gởi người Quảng Trị’…hiển hiện tình yêu nỗi thương nhớ cố hương quặn thắt trong lòng tác giả. Nỗi nhớ đó có niềm đau đặc biệt vì nó không phải của con người thành công nơi xứ khác hay của người đang cư ngụ nơi chốn phồn hoa đô hội mà là của một tâm hồn đầy chất thơ lưu lạc, cô đơn nơi rừng núi hắt hiu. Nỗi nhớ đó biến thành thơ cho nên mỗi bài thơ như một cành hoa hương sắc  nở ra dưới bầu trời lạnh lẽo.
Âm hưởng của thơ hoà nhập tính khắc khổ của  quê hương Quảng Trị cùng với nỗi quạnh hiu xa vắng nơi rừng sâu hẻo lánh của chốn định cư, gia thêm vào đó hương thơm của một tâm hồn đầy lãng mạng làm se lòng người thưởng thức nó. Nỗi nhớ cố hương da diết trong lòng Hoàng Yên Linh có khi được anh diễn tả như mình trở thành một chữ “KHÔNG” trong bức tranh mênh mang của trời đất:

                Biết tình còn nặng tương tư
                Để ai ngóng mãi lá thu reo vàng
                Quán cà phê đời lang thang
               Trông vời cố quận mênh mang khói chiều
               Một đời lặng lẽ cô liêu
                Đã phai mái tóc nỗi niềm ai hay
                Sáng chiều gốc núi loay hoay
                Đồi cao lũng thấp mây bay lạnh lùng
                Trăm năm cũng chỉ bằng KHÔNG.
                                    ( Chỉ là KHÔNG)

-Tình yêu và cuộc sống:
Hoàng Yên Linh yêu vô vọng và sống như một ẩn  cư. Những bài thơ như “Gọi Ta’, “Tình người xa xứ”. “Gởi người biết có mai sau”, “Chuyện chúng mình”, “Một Mình”…cho thấy tác giả sống cô đơn nơi thâm sơn cùng cốc, thiếu bạn bè, xa lìa tình yêu trong thăng trầm cuộc sống.  Ưu tư trong cuộc sống và hoài nhớ trong tình yêu là tiếng thơ chan chứa trong “ Chuyện Bên Đời”. Hai thứ tình cảm đó lồng chung trong con tim nhạy bén của nhà thơ, khiến cho lời thơ xa vắng, ý thơ như tiếng thời gian biền biệt  vọng trong không gian sâu thảm của đất trời, vọng trong hai miền quá khứ và hiện tại mà nhà thơ đã sống, vừa buồn vừa đẹp như nhau.

                Một mình quanh quẩn một mình
                Sáng ra đốt thuốc buồn tênh góc nhà
                 Bạn bè cứ mãi bôn ba
                 Cố nhân cũng đã bỏ ta lâu rồi
                 Thời gian hay chiếc lá rơi?
                 Đã nghe tím cả mây trời quạnh hiu
                                         ( Gọi Ta)

               Hương trầm nhắc lại cố nhân
               Đôi câu lục bát lạc vần nhớ thương
                Quẩn quanh rồi cũng cuối đường
                Từ trong sâu thẳm chương buồn gọi ta…
                                         (Gọi Ta)

                  Bâng khuâng ghép lại vần thơ
                  Người xưa có đợi có chờ tôi đâu
                  Lá trầu xanh quyện hương cau
                  Cố nhân còn đọng đôi câu ca buồn
                  Một mình tôi với hoàng hôn
                  Vàng tay khói thuốc tình buồn nhớ ai
                               ( Gởi người…biết có mai sau)

Tiếng thơ Hoàng Yên Linh là tiếng tâm tình những điều ẩn chứa tự cõi lòng mình của một tâm hồn nhạy bén, biết biến hóa nỗi đau thành cái đẹp,
và cái đẹp ấy không phải là hư cấu nên sự chân thật tự nó truyền đến cho ta nhận biết bằng cảm tính của chính tâm hồn ta vậy:

               Chênh vênh đồi núi chênh vênh
               Cuối trời đất lạ chỉ mình-mình thôi
               Nẻo đi buồn lắm người ơi
               Nẻo về trăng có còn đôi bên trời
               Vầng trăng xưa có nhớ tôi
               “Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
                            ( Gởi người…biết có mai sau)

             Cà phê quán có mình tôi
             Từng giọt thấm đẩm môi cười cố nhân
             Tương tư say đắm bao lần
              Mà thương yêu vẫn cung đàn dở dang
              Cà phê quán buồn mênh mang
              Ngỡ mình Phạm Lãi nhớ nàng Tây Thi
              Hỏi tình mấy nẻo phân ly
              Bước đi là một lần đi lỡ làng
                         ( Chuyện chúng mình…)

         Một ly một xị một mình
          Một hình bóng cũ một mình tơ vương
          Quẩn quanh gốc núi đồi sương
          Một mình đối mặt tha phương một mình
          Rượu say, say cũng một mình
           Hỏi ai, ai nhớ hỏi tình ai quên
           Hỏi mình trăm nẻo chông chênh
           Hỏi người cố quận lênh đênh phương trời
                                    ( Một Mình)

Sở dĩ người viết trích dẫn nhiều thơ của tác gỉả trong bài viết của mình bởi vì mỗi bài thơ Hoàng Yên Linh như một cung đàn trôi chảy và hài hoà.
Từng câu thơ trong mỗi bài thơ liên kết nhau như  một lẳng hoa, khó ngắt bỏ một bông hoa nào ra được.
  Ngoài hai chủ đề chính trên, tập thơ ‘Chuyện bên Đời” của Hoàng yên linh gồm có 74 bài thơ
viết với nhiều chủ đề khác nhau, tất cả mọi cung bậc phản ảnh sự thăng trầm trong cuộc sống, sự chuyền động cúa một nguồn thơ thanh bai chất chứa  trong một tâm hồn lãng mạng./.
                                   CHÂU THẠCH

Nguồn: từ email của Hoàng Yên Lynh gửi lamngoc
( Bài đã đăng trong Văn Nghệ Quảng Trị)
NM cảm ơn hai anh HoàngYên Lynh và ChâuThạch