CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021

CHÙM THƠ THÁNG 12 - THƠ CHÂU THẠCH

 


van tran

Tệp đính kèm

05:56, Th 3, 19 thg 1 (3 ngày trước)

tới




                                                               ẢNH TÁC GIẢ CHÂU THẠCH



CHÙM THƠ THÁNG 12 


HẠT THANH CHÂU EM HÁT  


              --00-- 


Trong dãy ghế tôi bình an tỉnh lặng 

Trên bục thờ em hát bản Thánh ca 

Bóng hồng âm bay vút lên cao xa 

Và rơi xuống hạt thanh châu vọng tiếng 



Tôi cảm thấy cõi bờ xa thánh thiện 

Thấy dòng sông có cây trái chửa lành 

Thấy thành vàng mây trắng dợn vòng quanh  

Mỗi cánh cửa là ngọc châu nguyên tảng 


 

Em, có phải tâm hồn tôi lảng mạn 

Không, em ơi đó là chốn ta về 

Hai chúng mình nơi đó chính là quê 

Em sẽ hát ở nơi miền vinh hiển 


 

Nghe tiếng hát trong hồn tôi hiển hiện 

Cõi vĩnh hằng không có mặt trời đâu 

Sự vinh quang sẽ sáng mãi trên đầu 

Ta ở đó với tình yêu tinh tuý 



Tôi bỗng thấy em như hoa tuyệt mỹ 

Tưởng thiên binh rải xuống một làn hương 

Thơm rất thơm thứ nhuỵ ở Thiên Đường 

Linh đầy dẫy và em đầy ân tứ! 


               


ÔI ĐÊM THÁNH! 


      --00-- 


Ai đứng đó giữa màu xanh rừng tuyết 

Chờ nôn nao giờ Thiên Chúa giáng trần 

Cả hồn thơ nghe nhẹ đến lâng lâng 

Ôi Đêm Thánh Vô Cùng, êm ái quá!  


 

Khuya đã đến muôn rừng tia lấp lánh 

Vạn ngàn sao đồng vọng giữa càn khôn 

Bài Thần Ca linh đến mỗi tâm hồn 

Vinh danh Chúa và bình an dưới đất! 


 

Ai đứng đó nghe đất trời đồng nhất 

Tiếng kinh cầu bay theo tiếng chuông ngân 

Lời trên ngôi đã giáng xuống dương trần 

Để từ ấy Tin Lành theo cánh gió. 



Ai đứng đó, chính là tôi đứng đó 

Hồn nhân gian nên Thánh bởi ơn cao 

Thấy trong tâm bông trái quá ngọt ngào 

Tôi đã chết và tôi vừa sống lại! 


          


THƠ KHUYA 


    --00-- 


Đêm ta ngồi thức trắng 

Tại ly cà phê đắng tối nay 

Chàng Lang Trương không mời uống ban ngày 

Đêm mới gọi giữa khi trời rất rét 


 

Ngồi với bạn vong niên thật dễ ghét 

Mở miệng ra nó nạt nộ ào ào 

Nạt kệ mầy tớ vẫn chẳng có sao 

Miễn có bạn bên nhau thì hạnh phúc 


 

Đêm thì trắng nhưng hồn ta thì đục 

Càng về khuya càng thấy đời về khuya 

Trần gian ơi rồi cũng đến chia lìa 

Trời sẽ sáng và đêm dài sẽ hết 



Ta sẽ đến Thiên Đàng không sự chết 

Sẽ nhớ thương mòn mõi cõi trần gian 

Ở trên cao không có lệ hai hàng 

Thì đâu có dòng bi thơ trác tuyệt 


 

Thì đâu có tình yêu em da diết 

Đâu chia ly đâu hờn dỗi thất tình 

Đâu có ngày để ngắm ánh binh minh 

Đêm chẳng có để thơ thành dế gáy 



Lạy Thượng Đế lòng con chưa muốn thấy 

Linh hồn con về nơi chốn Cha ban 

Xin vẫn còn nấn ná ở trần gian 

Để đước nếm vị sầu khuya nay có./. 


                 CHÂU THẠCH 


 


Thứ Năm, 21 tháng 1, 2021

CẢNH ĐÈO SKYLINE VIRGINIA - THƠ NHẤT HÙNG

 

Nhat Hung

07:14, Th 7, 16 thg 1 (2 ngày trước)

tới bcc: tôi






BÀI THƠ MÙA ĐÔNG



Tàn đông gậy trúc dưới chân đèo

Đào nở soi mình tiếng suối reo

Bầy hạc quây quần bên bãi tuyết

Bài thơ ghi lại đá cheo leo


THIỀN SƯ XÓM NÚI




CẢNH ĐÈO

SKYLINE VIRGINIA


Một sáng mùa thu viếng cảnh đèo 

Phong vàng đan kín vách cheo leo

Lửng lơ chân núi mờ mây phủ

Réo rắt bên rừng tiếng gió reo

Lấp ló bầy nai nhìn dáo dác

Êm đềm dòng suối chảy trong veo

Cứ ngờ đang lạc vào tiên giới

Dốc thẳm chồn chân vẫn cố trèo 


NHẤT HÙNG 


Bài Tứ Tuyệt "Bài Thơ Mùa Đông" của Thiền Sư Xóm Núi" 

gợi nhớ một lần leo đèo ngắm cảnh mùa thu Skyline Virginia.

Cám ơn Thiền Sư Xóm Núi.



CHÚC MỪNG XUÂN - THƠ THY LỆ TRANG

 



Thứ Tư, 20 tháng 1, 2021

NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN - ĐỖ CHIÊU ĐỨC

 


Chieu Duc

05:57, Th 2, 18 thg 1 (2 ngày trước)










                

                              NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN


                       

                                Tôi muốn tắt nắng đi,

                                Cho màu đừng nhạt mất,

                                Tôi muốn buộc gió lại,

                                Cho hương đừng bay đi !

                                                     Xuân Diệu


        NGÀY XUÂN ĐỌC THƠ TIỀN CHIẾN là chỉ nói cho "xôm tụ", cho vui thôi, chẳng lẽ đọc Thơ Đường mãi, thay đổi không khí, ta đọc thơ Thời Tiền Chiến nhé. Nhưng nói là đọc thơ Thời Tiền Chiến cho oai thôi, chớ chỉ điểm qua vài bài có vẻ Xuân và hoa Đào hoa Mai của Nguyễn Bính và Jean Leiba mà thôi !


       Nào, bạn đã thấy Xuân về như thế nào chưa ? Nếu chưa, hãy nghe Nguyễn Bính nói đây :


                              Đã thấy xuân về với gió đông,

                              Với trên màu má gái chưa chồng.

                              Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm,

                              Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong !


                           Inline image


       Gợi cảm và làm xao xuyến rạo rực lòng người biết bao với "Gió đông, với màu má gái chưa chồng, và với đôi mắt trong của nàng thiếu nữ !", Mùa xuân như hiển hiện ở màu má màu mắt của cô Xuân nữ tràn đầy nhựa sống của lứa tuổi hoa niên. Mùa xuân mang lại sức sống mới cho tuổi trẻ, mùa xuân cũng mang lại những kỷ niệm khó quên của tuổi xuân thì, khơi lại tình tự mộng mơ của quá khứ làm não nuột lòng người :


                                   Xuân đã đem mong nhớ trở về,

                                   Lòng cô lái ở bến sông kia.

                                   Cô hồi tưởng lại ba xuân trước,

                                   Trên bến cùng ai đã hẹn thề !...


                                  Nhưng rồi ... Người khách tình quân ấy,

                                  Đi biệt chẳng về với nước sông,

                                  Đã mấy lần xuân trôi... trôi mãi ...

                                  Mấy lần cô lái mõi mòn trông !

                                                                 ( Cô Lái Đò )


             Inline image


 

       Não nùng thay, đáng thương thay cho tâm sự của "nàng xuân" trên bến nước ! Thơ Nguyễn Bính thường đi vào lòng ta bằng những hình ảnh thật nhẹ nhàng gợi cảm, tế nhị mà làm xao xuyến lòng người ! Ta hãy nghe ông ví von :


                                       Ai đi chắp lại cánh hoa rơi,

                                       Bắt bóng chim xa tận cuối trời.

                                       Có lẽ ngày mai đò ngược sớm,

                                       Thôi nàng ở lại để ... quên tôi !

                                                               ( Thôi Nàng Ở Lại )


       Rất nhẹ nhàng nhưng cũng có pha chút gì chua xót ! Chua xót như những cánh hoa đào rơi rụng :


                                      Hoa đào từng cánh rơi như tưới,

                                      Xuống mặt sân rêu những giọt buồn.

                                      Như mảnh tim tình tan vỡ ấy,

                                      Nhện già giăng mắc sợi tơ đơn !....


                      Inline image


      Cuối năm, đọc những câu thơ tình của Nguyễn Bính làm cho lòng ta  chùn xuống, xót cho từng cánh hoa đào rơi như những mảnh tim tình tan vỡ, khéo mà ví von làm thương cảm lòng người ! Sau này, khi lưu lạc vào Nam, lúc xuân về Tết đến, Nguyễn Bính vẫn khoắc khoải day dức băn khoăn tự nhủ : 


                                   Xuân này xứ Bắc ra sao nhỉ,

                                   Đào có hây hây ? Cúc có vàng ?

                                   Câu đối có còn ôm đỏ cột, 

                                   Nêu dài tiếng khánh có khua vang ?


  ... và não lòng người làm sao với :


                                  Em ra bến nước trông về Bắc

                                 Chỉ thấy mây trôi chẳng thấy làng !


                            Inline image

                                     Chỉ thấy mây trôi chẳng thấy làng !


        Nguyễn Bính xưng " em " chắc có lẽ thi sĩ đang nhớ đến người chị mà tác giả thường hay nhắc trong thơ :


                         ... Cho đến một hôm em mới nhớ:

                            "Lòng người...." Chị Trúc nhớ hay quên?

                                                                   ( Khăn Hồng )


    ... Chị Trúc là chị TRÚC ĐƯỜNG, một người chị trong thơ, trong mơ, mà Nguyễn Bính không bao giờ với tới, cũng không dám với tới, chỉ nhớ, chỉ mơ rồi ... thơ thẩn, thế thôi ! Mà như thế lại nên thơ hơn, da diết hơn và gợi cảm mơ mộng hơn nhiều ! Và nhờ thế mà ta mới có được những vầng thơ tuyệt diệu của "Lỡ Bước Sang Ngang". Sau này khi lưu lạc giang hồ, trong "Xuân tha hương" và "Xuân vẫn tha hương", Nguyễn Bính đều gửi tâm sự về quê nhà, kể lể nỗi niềm cùng chị Trúc:


                                       Tết này chưa chắc em về được 

                                       Em gửi về đây một tấm lòng 

                                       Ôi chị một em, em một chị

                                      Trời làm xa cách mấy con sông ...

                 và ...

                                      Rượu say nhớ chị hồi con gái 

                                      Thương chị từ khi chị lấy chồng...

           Giờ đây thì ...

                                     Đêm ba mươi Tết quê người cũng 

                                     Tiếng pháo giao thừa dậy tứ phương 

                                       .................................


                                    Đất khách tình dâng nhòa mắt lệ 

                                    Ôi nhà, ôi chị.. ôi quê hương !


        Khá thương thay tâm sự của kẻ tha hương và cũng ngạc nhiên thay, ngạc nhiên đến thú vị !... Ai đời nhớ quê hương, nhớ nhà lại đi kèm với "nhớ Chị", hẵn người Chị nầy phải vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến trở thành ... tự nhiên trong thơ của Nguyễn Bính !



        Hoa Đào là biểu tượng cho hoa xuân ngoài Đất Bắc, còn hoa Mai là biểu tượng của hoa xuân Miền Nam. Ta thường nghe nói Đào Bắc Mai Nam, nhưng hoa mai lại thích ứng cả 2 miền Nam Bắc, ta đã từng biết qua  2 câu thơ của nhà sư Tề Kỷ ở cuối đời Đường đầu đời Tống là :


                            Tiền thôn thâm tuyết lý,    前村深雪裡,

                            Tạc dạ sổ chi khai.            昨夜數枝開。

        Có nghĩa :

                            Đêm trước hôm qua trong tuyết lạnh,

                            Xóm trên lấm tấm mấy cành mai.


                  Inline image


      Bây giờ, thì ta hãy điểm qua bài thơ Mai Rụng của Jean Leiba thời Tiến Chiến nhé :


                              Nụ hồng rải lối, liễu tơ phai, 

                              Vườn cũ rêu lan, cỏ mọc dài, 

                              Bên gốc mai già, xuân vắng vẻ, 

                              Âu sầu thiếu nữ khóc hoa mai...


     " Thiếu nữ khóc hoa mai " như khóc cho thân phận của mình, khóc vì nuối tiếc cho ngày vui đã qua mau, nuối tiếc cho những ngày xuân mà tim hồng rộn rã, khi :


                              Tường đông, xuân ấy gặp tình lang, 

                              Chàng nhủ cùng em nỗi nhớ thương. 

                              Ngơ ngẩn em về, sầu chẳng mối: 

                              Ngây thơ, em mới biết yêu chàng.


       Ôi, đẹp biết bao khi lòng người xuân nữ vừa chớm hương yêu trong lứa tuổi xuân thì !... Nàng  e ngại thẹn thùng bắt đầu làm đẹp, làm dáng và thấy mùa xuân càng đẹp hơn lên khi con tim yêu đang lần đầu tiên rạo rực :


                             Yêu chàng, em cố chuốt hình dong, 

                             Tô cặp môi son, điểm má hồng. 

                             Em thấy xuân nay hoa nở đẹp, 

                             Cảm tình Thanh đế, tạ đông phong !


                     Inline image


      Hạnh phúc biết bao trong mùa xuân..." hoa nở đẹp ". Thực ra thì xuân nào mà hoa chẳng nở đẹp ?! Nhưng khi đang ngây ngất trong men yêu thì đâu có xuân nào đẹp hơn được nữa ! Nàng Cảm ơn Chúa Xuân, cảm ơn gió Xuân ( Cảm tình Thanh đế, tạ đông phong !), cảm ơn hết những gì mà mùa xuân mang đến ... Nhưng rồi, ngày vui qua mau, mùa xuân cũng chóng tàn, khi :


                             Hoa tặng vừa tàn bông thược dược, 

                            Tìm chàng bỗng vắng, bóng chàng xa...


   ... Và từ đó, cuối xuân sang hạ, hết thu lại đông, nàng sống trong âm thầm chờ đợi mõi mòn, mong ngóng bóng ai kia ở cuối nẽo chân trời ...  


                             Xuân tàn, hạ cỗi, cảnh thu sầu, 

                             Mờ mịt hơi đông ám ngọn lau. 

                             Xuân tới cành đào hoa lại nở, 

                             Mong chàng mỏi mắt, thấy chàng đâu ?! 


       Ủ rủ não nề như người cô phụ trông chồng "Thẩn thờ trâm lệch lỏng vòng lưng eo" đến đổi không còn nhận ra mình trong gương nữa ...


                              Sầu đối gương loan, bóng lạ người, 

                              Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai? 

                              Bơ phờ tóc rối, vành khăn lệch, 

                              Ủ rũ hoa gầy, má đỏ phai !  


                            Inline image


      Qủa là thương cảm cho nàng thiếu nữ khi đã vuột khỏi tầm tay, đánh mất một tình yêu nồng thắm của tuổi xuân thì. Xuân chửa đi qua mà tình yêu đà biền biệt, nên mơ hồ nghi ngại là nàng xuân vẫn còn lẫn khuất đâu đây :


                             Xuân hết, đào phai, lý rụng rồi, 

                             Hoa đình tịch mịch vẻ xuân phai. 

                             Tơi bời ong bướm bay qua ngõ, 

                             Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.  

       

       Đọc những câu thơ trên lại làm cho ta nhớ đến 2 câu cuối trong bài XUÂN TÌNH của Vương Giá đời Đường :


                        蜂蝶紛紛過牆去,  Phong điệp phân phân qúa tường khứ,

                        卻疑春色在鄰家。  Khước nghi xuân sắc tại lân gia.

Có nghĩa :

                 Lũ lượt bướm ong bay hết qua tường hàng xóm, nên ...  

                 Ngờ rằng hương sắc của mùa xuân còn ở nhà kế bên !!!


                                 Vượt tường ong bướm xôn xao,

                             Ngờ rằng xuân sắc phía rào bên kia.

 

                        Inline image

                                    Tơi bời ong bướm bay qua ngõ, 

                                       Những tưởng màu xuân ở xóm ngoài.  


       Tình yêu bao giờ cũng là đề tài muôn thuở của nhân sinh, là đề tài không bao giờ cạn kiệt của văn nhân thi sĩ. Tình yêu mang lại sức sống yêu đời, tình yêu nhuộm hồng cuộc sống nhân sinh, mang lại sức sống vui tươi cho mọi lứa tuổi, mọi lứa đôi ... Nhưng tình yêu cũng mang lại sầu thương buồn thảm, đố kỵ ghét ghen, ưu phiền chán nản, làm nhục chí anh hùng, khiến cho bao người không còn thiết tha với cuộc sống, muốn buông xuôi tất cả như Jean Leiba lúc cuối đời, mặc dù ông chỉ mới có 29 tuổi đầu mà thôi :


                                Phù thế đã nhiều duyên nghiệp quá !

                                Lệ lòng mong cạn chốn am không.

                                Cửa thiền một đóng duyên trần dứt,

                                Quên hết người quen chốn bụi hồng !


       Xin được khép lại bài viết về mùa xuân nhưng không được vui như xuân nầy !



                                                    ĐỖ CHIÊU ĐỨC


THÀNH NGỮ TRÂU - XƯỚNG HỌA ĐỖ CHIÊU ĐỨC, LÊ VĂN THANH

 




 THÀNH NGỮ TRÂU

"Mài sừng" theo chủ "cũng thân trâu",

"Ngưu mã tầm ngưu mã" với nhau.

"Chín đụn mười trâu" đâu chẳng thấy,

"Bán trâu trật toán" tự gieo sầu.

"Đầu trâu mặt ngựa" người sai khiến,

"Sẩy nghé tan đàn" kẻ trước sau.

"Đàn gãy tai trâu" khuyên chẳng được,

"Hoa lài tự cắm bãi phân trâu"!

                                   

                              Xuân con Trâu 2021

2-

"Ngưu Lang Chức Nữ" hợp nhờ trâu,

"Tìm cọc tìm trâu" đến với nhau.

"Trâu buộc ghét trâu ăn" vốn dĩ,

"Trâu cày hơn trâu kéo" chi sầu.

"Trâu già thích cỏ non" hàng xóm,

"Nghé ngọ không kiêng cọp" ngỏ sau.

"Qủa trứng con trâu" phường trộm cắp,

"Làm chuồng trâu mất"...mất tiêu trâu !

ĐỖ CHIÊU ĐỨC


BÀI HỌA:


Vui cảm họa:

THÀNH NGỮ NÔNG DÂN

"Hàng đầu cơ nghiệp chính con trâu"

"Chức nữ ngưu lang" cần có nhau

"Rơm đụn lúa tra" gia nghiệp vững

"Trâu tra nằm đất" nông dân sầu

"Trâu cày bò kéo" - đầu công cụ

"Bừa chín cày sâu" - lúa tốt sau...

"Đàn gảy tai trâu" phường lếu láo

Như "hoa lài cắm bãi phân trâu"

(910AM-17-1-2021 

LÊ VĂN THANH

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

HƯƠNG TÌNH TRÀ VINH - NHẠC DÂN CA KHMER ,LỜI HÀ SƠN







HƯƠNG TÌNH TRÀ VINH | Official Audio | Saigon Bolero ■ Nhạc: Dân ca Khmer - Lời: Hà Sơn ■ Trình bày: Phúc Duy ■ Hòa âm: Tùng Châu © Bản quyền trung tâm Thúy Nga ■ Thu âm: HTS Recordings ■ Mix: Đông Nguyễn Studio ■ Sản xuất: HTS PRODUCTIONS Copyright ©2019 HTS Productions. All right reserved. ☞ Click Subscribe để theo dõi những video mới nhất của SAIGON BOLERO ENTERTAINMENT nhé! ✥ Youtube Channel: http://bit.ly/2rRSMm4 ✥ Email: saigonbolero.official@gmail.com ✥ Facebook: https://www.facebook.com/SaigonBolero... ► Lời bài hát | Lyric Ngược về phương Nam anh ghé thăm lại chốn này đất quê. Ruộng vườn mênh mông hoa trái thơm nồng lúa vàng trĩu bông. Quê hương em đó trong nắng sớm lung linh Vang khúc hát Trà Vinh, vùng đất mới đẹp xinh Chào đón ánh bình minh, Boòn ơi Boòn! Mừng mùa dâng bông Phum Sóc tưng bừng mở hội hát ca. Rộn ràng nơi nơi vui múa Lâm Thol khúc nhạc dưới trăng. Xa đưa theo gió vang tiếng trống Sa Dăm Thấp thoáng những hàng cây, rợp bóng Ao Bà Ôm. Chào đón khách đường xa Boòn ơi Boòn! Boòn ơi! Tay nhịp nhàng theo đôi tay, hòa chung câu nhạc tình yêu mê say. Nguyện cầu đêm nay cho ước mơ ngày mai. Đèn giăng nghiêng bóng bên trăng Lấp lánh hoa đăng, gió nhẹ đưa hương tình. Hẹn mùa Xuân sang anh sẽ quay về với miền nhớ thương. Đẹp tình quê hương, duyên thắm cau trầu kết tình lứa đôi. Bên nhau chung lối, in bóng nước trăng soi Năm tháng dẫu dần trôi, tình vẫn thắm ngọt môi. Hạnh phúc mãi tròn đôi Boòn ơi Boòn! 📌 Rất cảm ơn các bạn đã ủng hộ chúng tôi trong suốt thời gian qua. © Bản quyền thuộc Saigon Bolero Official

CHÙM THƠ NGUYÊN LẠC

 


Steven Nguyen

15:30, Th 2, 18 thg 1 (15 giờ trước)

tới tôi


Gởi đến NM thêm vài bài thơ. Happy New Year to you all. Tình thân

NL 1/18/2021

...............................






Ý NGHĨ MÙA ĐÔNG


Đợi. mặt trời không lên

Chờ. chiều vàng không đến

Mù sương se sắt lạnh

Mùa đông ... lại mùa đông!


Tình xa nên sầu gần

Người xa nên nhớ thương

Yêu người yêu quê hương

Quê hương tôi rất buồn!


Quê hương tôi nhớ lắm

Còn đâu màu cúc hoa

Giờ máu tim đỏ thẫm

Đoạn trường người kinh qua?


Mùa đông rồi lại đến!

Mùa lạnh luồn thịt da

Mùa tha hương nhung nhớ

Mùa trắng tuyết phôi pha

.

2.

Sáng chờ nắng... Không lên!

Đêm ngủ yên... Chẳng tới!

Có gì mà chờ đợi?

Đợi chờ cũng vậy thôi!


Đời. một cuôc rong chơi

Ai rồi cũng sẽ rồi...

Ai rồi cũng sẽ tới

Đợi. không đợi vậy thôi


Không cần phải mong đợi

Tới phiên thì ... bỏ chơi

Làm gì mà phải vội?

Vô thường đời Tâm Kinh!



PHIÊU BỒNG


Sáng nay lòng chợt phiêu bồng

Thấy em đứng đó buồn tanh mặt người

Anh đây sao chẳng mỉm cười?

Thôi anh tự diễn "đười ươi" tấu hài


"Yêu đời uống rượu sáng nay

Vừa nâng ly đã chớm say ngà ngà

Chớm chừng đã chợt bỏ ra

Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây" [*]


Rượu đời vừa uống đã say

Rượu tình vừa nhắp thang mây phiêu bồng

Ta mơ... mơ "lá hoa cồn"

Ta mơ "em mọi" hú hồn "đười ươi"


Em còn buồn nữa hay thôi?

Muôn đời ta vẫn cánh bay "chuồn chuồn"

"Chuồn chuồn châu chấu" nhớ luôn

Chăn bò đồi vắng "mơ mòng" chiêm bao [**]


Cuộc đời dài có là bao

Phiêu bồng ta hãy ... sầu đau làm gì?

............

[*] Các câu thơ trong Uống rượu yêu đời - Như sương- Bùi Giáng

[**] Anh lùa bò vào đồi sim trái chín - Bùi Giáng

- Những chữ trong "..." là của Bùi Giáng

.


XUÂN VỀ


1.

Một nhành đào khoe sắc

Xuân về rồi phải không?

Chim líu lo ca hát

Trăm hoa rực ánh hồng

.

Mây trắng trời lam bay

Về phuơng nào ai biết?

Xuân sao lòng thê thiết?

"Đào hoa"... thơ nhói lòng! [*]

.

Cố nhân rổi xa biệt!

"Vó câu vèo qua song"

Lột vỏ từng tờ lịch  

Còn chữ sầu bên trong!

.

2.

Một nhành đào nở sớm

Xuân về người biết không?

Còn đâu thời hoa mộng

Sương tuyết màu thời gian!

.

Một nhành đào khoe sắc

Một nỗi lòng mênh mang

Tha hương đời lận đận

Xuân về lệ lưng tròng!

.

3.

"Chớ bảo rằng vô vọng

Ðêm qua sân … cành mai" [**]

Nhớ thơ sư Mãn Giác

An ủi lòng ai hoài

.

Nhưng được không tôi hỡi?

Sao vẫn tiếng thở dài?!

Xuân về lòng da diết

"Ửng hồng đào hoa ai" [*]

...........

[*] Ý thơ Thôi Hô

[**]  Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/Đình tiền tạc dạ nhất chi mai (Thiền sư Mãn Giác)

.

..

NGUYÊN LẠC