CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2025

GHI VỘI VÀO ĐÊM - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG





GHI VỘI VÀO ĐÊM

Một buổi chiều thật lạ. Ngày như ngắn lại. Trời tốt rất nhanh
Mưa nhỏ. Rất nhỏ. Như lất phất từng hạt bụi
Rất lạnh
Tôi ngồi trước hiên nhà đưa tay hứng gió tạt, trong gió như có mùi hoa nguyệt quế thoang thoảng
Nguyệt quế đã tàn mùa
Rụng trắng dưới chân thềm

Đêm thứ hai đầu tuần lễ giữa tháng báo hiệu của bão rớt
Ngôi nhà tôi đã trở về sau ít hôm đi vắng
Những cánh cửa được mở ra khu vườn
Mặt hồ
Khoảng trời
Đồi cúc hoa vẫn vàng cuối thu
Lũ bàn trống quen thuộc
Màn cừa màu xanh chưa được thay
Nắng mưa hằn vết lem úa. Bụi thời gian bám vào. Ngày tháng trôi đi như chớp mắt

Vẫn tiếng nước sôi trong bình siêu tốc
Vị trà lâu ngày có mùi mốc
Cà phê đã hết chưa kịp mua
Tôi vẫn thức khuya nghe chim đập cánh ngang qua cửa phòng
Bầy chim chở mùa đi
Không báo trước ngày sẽ quay về

Tôi lơ mơ nghe có tiếng sấm động trong bầu trời
Âm thanh này thật buồn, gợi nhớ sự chia xa. Nhắc lại ký ức tuổi thơ
Nỗi cô đơn
Và sợ hãi mơ hồ trong hiện tại
Đêm nay có trăng tàn về sáng. Bóng trăng treo trong màn sương sớm mai thật thấp để lặn vào đường chân trời

Tiếng dế trong khu vườn chợt cất lên
Như nuối tiếc một thời lãng du
Tôi cũng u buồn như tiếng dế khuya
Thành khúc ru trầm trong cỏ
Đành thôi một ngày đã hết. Một đêm nữa đang đi qua bằng bóng tối của chính mình

Tôi với ngôi nhà trống vắng mênh mông
Mưa vẫn lất phất bay ngoài kia
Không bàn tay nào che hết gió lạnh tràn vào từ con đường ngang qua cửa

Con đường đã không còn bước chân em đang chìm vào im vắng.



TỪ KẾ TƯỜNG

 

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Ở ĐÓ - THƠ NGUYỄN AN BÌNH

 


Ở ĐÓ…

Ở đó có đám dây trầu xanh
Quấn quít hàng cau hương vờn quanh
Dìu dặt đêm hè hoa rụng trắng
Rêu nhớ thềm xưa bước chẳng đành.

Ở đó chiếc cầu dừa bắc qua
Mưa mùa nắng quái bụi đường xa
Nuôi bao khát vọng thời thơ dại
Đâu hay lòng mẹ tóc sương pha.

Ở đó trăng sáng lễ kỳ yên
Vàm sông lau lách nước triều lên
Chèo ghe thắp đuốc xem hát bội
Trống đình rộn rã nhớ hay quên?

Ở đó hoa bần rụng tím sông
Rụng bao thương nhớ đến bạc lòng
Đôi khi trời đất buồn vô hạn
Bãi quạnh đời người nước mênh mông.

Ở đó chuông chùa ngân rất xa
Sân thiền tĩnh lặng thoảng hương trà
Kinh cầu sương sớm nghe gần lắm
Dõi bóng trăng tàn trong gió qua.



NGUYỄN AN BÌNH


Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2025

VÔ ƯU - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

 


Ảnh của Tịnh Hồ
 

VÔ  ƯU

 

1. 

 

Tôi về quê Mẹ bình yên

Hương đồng gió nội, muộn phiền buông rơi

Một đời xa xứ, xa xôi

Thân nơi phố thị, hồn nơi quê nhà

Tôi về tìm lại ngày qua

Chuồn Ngô, chuồn Ớt la đà vườn bông

Con thuyền về tới bến sông

“Gió đưa cây cải…” lên ngồng xanh tươi

Ai về bến nước người ơi

Gieo vần sáu tám, vớt lời ái ân

Câu thơ lục bát bâng khuâng

Trôi theo dòng nước, ngại ngần lênh đênh

Sớm mai, khi mặt trời lên

Một ngày mới đến, bồng bềnh gió Tây

Đôi con chim hót mở ngày

Hừng đông trời tỏa hây hây nắng hồng… 

 

2. 

 

Ngẩn ngơ giữa phố mênh mông

Tiếng đời rộn rã, tiếng lòng chông chênh

Người đi bước nhỏ buồn tênh

Về đâu cõi tạm, lênh đênh cõi sầu

Buồn tình rượu đắng nỗi đau

Nghiêng ly rót những giọt sầu say mê

Rượu tình uống cạn tái tê

Chênh chao, khật khưỡng con về cố hương

Mẹ cha mưa nắng gió sương

Ruộng vườn cần mẫn trên đường sớm mai

Bữa nghèo cơm sắn, cháo khoai

Nén lòng nhịn tiếng thở dài khôn nguôi

Giờ con đã lớn nên người

Cầu mong hồn mẹ về nơi Thiên Đường

Theo con hạc trắng mù sương

Mẹ về với cõi vô thường, vô ưu…

 

             

              Nha Trang, tháng  08. 2025

                  LÊ KIM THƯỢNG      

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2025

HƯƠNG NHỚ - HUỲNH TÂM HOÀI




 HƯƠNG NHỚ

Má thường gội đầu bằng nước tro. Má dùng tro nhà bếp, bỏ vào thao nước ngâm một hồi lâu, chắt nước trong vào cái tô to. Má xõa búi tóc, khom lưng cuối gập người về phía trước cho tóc rủ hết xuống, một tay cầm cái tô nước trong màu hơi xẫm đổ từ từ vào đỉnh đầu. Má dùng tay còn lại vò từ đỉnh đầu xuống dòng tóc. Sau khi đổ hết tô nước, má dùng cả hai tay vò chùm tóc rỏ nước. Cuối cùng má vói tay cầm cái cán chiếc gáo múc nước, múc từng gáo xối từ đỉnh đầu để rửa sạch nước tro gội. Sau nhiều lần xoa rửa và vuốt nước, má dùng cái khăn rằn tiếp tục vuốt cho dòng tóc tạm ráo. Sau cùng má đứng thẳng người lên, hất mớ tóc ra phía sau. Nước còn đọng trong tóc làm ướt vã lưng áo. Nắng buổi trưa hâm hấp nóng. Má bước vào mái hiên ngồi trên chiếc ghế đẩu. Má tiếp tục nghiêng đầu hong nắng cho khô tóc và dùng chiếc lược làm bằng sừng trâu chải cho tóc suông. Thường khi như vậy tóc bị tẻ hoặc bị đứt ra dính vào kẽ lược. Má dùng hai ngón tay kẹp vuốt ra mớ tóc rời và quấn lại từng chụm nhỏ. Trong căn nhà vách lá tôi thường thấy vài nơi có vài chụm tóc được má nhét vào kẽ vách. Đôi vì bận rộn má quấn vội mớ tóc, trùm chiếc khăn rằn quấn túm lại và tất bật với công việc nhà. Sau nầy có khi má dùng trái bồ kết nấu trong nồi nước cho sôi, để nguội, gạn nước trong để gội đầu. Suốt một thời tuổi nhỏ gần má, tôi quen mùi với mái tóc má như một cái gì thân thiết lắm. Sau nầy gia đình khá giả và sản phẩm xà bông gội được phổ biến. Má không còn gội đầu với nước tro hoặc trái bồ kết thường như trước đây nhưng đôi lúc má lại gội đầu theo lối cũ. Má nói: “Gội bằng nước tro, hoặc trái bồ kết sạch hơn và không bị ngứa”. Cho dù thế nào, tôi vẫn nhớ mùi hương từ mái tóc má.

HƯƠNG NHỚ

Thưở nhỏ hay nép mình bên má
Mỗi lần ba la mắng con hư
Vòng tay má đón con che chở
Những làn roi nhè nhẹ đánh nư

Hương tóc má thơm mùi bồ kết
Vừa mới gội còn thấm áo vai
Con khẽ liếc nhìn lên tóc má
Một vừng đen thẫm rẽ đường ngôi

Tóc má tháng ngày soi ánh nắng
Cơ cực nuôi con tóc úa màu
Những sợi hoe vàng đầu chót tóc
Từng mấy gian nan má gánh vào

Ba năm từng đứa con nối gót
Chín đứa bòn hơi sức má gầy
Hương tóc một mùi thơm bồ kết
Thấm hồn mỗi đứa một bầu thương

Con lớn vào đời làm lính trận
Xa má dài năm tháng gian nan
Mỗi bận có về thăm làng xóm
Con ghiền hương tóc má gần con

HTH

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2025

THƯƠNG MẢNH TRĂNG XƯA - THƠ HUY VỤ

 



THƯƠNG MẢNH TRĂNG XƯA *

Không riêng gì phố bỏ nhìn trăng
Thôn xóm hầu như chẳng đãi đằng
Chiếu lệ cho qua rằm tháng tám
Hững hờ điểm tới hội hoa đăng
Ngoài đê mấy thứ đèn xanh đỏ
Dưới phố biết bao sự nhập nhằng
Bản sắc ngàn năm đang biến mất
Những điều nghịch lý lại dường tăng.

Lại dường tăng mãi những u mê
Danh lợi triệt tiêu cả lối về
Nhân nghĩa đôi câu đâu kẻ trọng
Bạc tiền mấy chữ hỏi ai chê
Bên kia khói lửa đầy tang tóc
Phía nọ binh đao lắm não nề
Bỗng xót vầng trăng thời dĩ vãng
Những ngày thân ái đẫm tình quê.



HUY VỤ
12/08/2025

*Bây giờ từ thành phố về nông thôn đa số đều có đèn đường, ánh đèn làm cho ánh trăng muôn đời huyền ảo dần bị lãng quên

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

XIN TRẢ TÔI VỀ - TRẦN HỮU NGƯ

 


XIN TRẢ TÔI VỀ
-Tôi nghe tin nhạc sĩ MẶC THẾ NHÂN đã qua đời ngày 8.8.2025 tại Saigon.
-Thành kính phân ưu cùng gia đình và vô cùng thương tiếc anh.
-Thế là thêm một người nhạc sĩ “rừng khóc” đã ra đi!
Trong nhiều nhạc sĩ miền Nam, tôi khoái một ông nhạc sĩ, khoái vì không những nhạc anh, mà khoái thêm vì cái tên của anh:
-MẶC-THẾ-NHÂN.
Vâng, ai làm vương làm tướng gì kệ họ, ai giàu sang vợ đẹp, con ngoan, nhà lầu xe hơi, quyền cao chức trọng cũng… “mặc thế nhân”. Chẳng thèm “cà nanh”.
Tên khai sinh của MẶC THẾ NHÂN là PHAN-CÔNG-THIÊT, sinh 1939 tại Gò Vấp (Saigon).
Anh là một nhạc sĩ, nhưng sáng tác rất ít, nổi tiếng với nhạc phẩm “Cho vừa lòng em” và “Trả tôi về”.
Anh chọn Bút hiệu “Mặc-Thế-Nhân”, có phải vì anh bất cần đời? Và ai làm gì cũng MKN (mặc kệ nó). Tôi bây giờ già rồi, nên cũng “mặc thế nhân”, miễn sao không bịnh tật, không đói là…OK. Nếu tui còn trẻ, tui sẽ xin phép thành lập đảng MKN, tôi tự nguyện ứng cử làm Đảng trưởng!
Và bây giờ, thỉnh thoảng có em “chân dài tới tai” kêu đi uống cà phê là sướng! Bỗng dưng về già tôi muốn làm chú Đạt và chơi thân với cháu Diễm trong tiểu thuyết Yêu của nhà văn, nhà báo Chu-Tử là sướng tê, vì Diễm đã nói rất thành thật với chú Đạt:
-Lớn lên cháu sẽ lấy chú Đạt.
Xin bái phục sư phụ Chu-Tử!
Những ngày “buồn tới nách”, không có gì để vui, tôi đi tìm nhạc cũ, tôi bắt gặp ca khúc TRẢ TÔI VỀ của Mặc-Thế-Nhân qua giọng ca Thiên-Trang (Trong CD “Cơn mê tình ái”).
Thú thật, dù ca sĩ Thiên-Trang chọn “Cơn mê tình ái” của Tuấn-Hải làm chủ đề cho CD này, nhưng tôi chọn “Trả tôi về” để viết cho bài viết ngắn này.
Thiên-Trang sinh năm 1951 tại Saigon. Cô đã từng đóng phim “Loan Mắt Nhung”, “Điệu Ru Nước Mắt”, và cô cũng từng là một ca sĩ quen thuộc của những Phòng trà Saigon từ trước 1975.



Khi bài hát này ra đời, do Diên Hồng Tổng phát hành, vào tháng 8 năm 1968, thì ca sĩ Thiên-Trang cũng thu thanh vào dĩa Việt-Nam do nhạc sĩ Văn-Giảng hòa âm.
“Trả tôi về” Gamme Ré Thứ, Giai điệu Boléro chậm (Slow Boléro), đoạn A có ba lời. Nghe và xem lại lời ca, tôi không biết nhạc sĩ Mặc-Thế-Nhân, đứng ở đâu để viết bài hát này? Bị “bắt cóc”, bắt lính, bắt quân dịch… nên anh viết nhạc và nhờ ca sĩ Thiên-Trang lên Đài Phát thanh “lan tỏa” “xin trả anh về” chăng? Và tại sao cái tựa chỉ có “Trả tôi về” mà trong bài hát lại có chữ “Xin”?
“… Xin trả tôi về ngày xưa thơ mộng đó
Bên mái tranh chiều ngồi ngắm áng mây trôi
Mẹ quê đun bếp nghèo thơm mùi rơm qua khói mờ
Ôi tình quê trìu mến
Xin trả tôi về miền quê hương nhỏ bé
Có lũy tre vàng bờ lúa sát ven đê
Giòng sông trôi lững lờ
Rung vầng trăng soi bóng mờ
Chuỗi ngày đẹp và thơ…
Xin trả tôi về thời xa xưa lộng gió
Bên khóm hoa cà rượt đuổi bướm tung tăng
Diều căng dây mái đình
Thương đầu xanh chưa biết buồn, chưa sầu, chưa hờn oán
Xin trả tôi về ngày xưa trong mùa lúa
Bên ánh lửa hồng mẹ thức nấu ngô khoai
Ngoài sân vang tiếng cười
Tan vần trăng khua tiếng chày
Thắm đượm vẹn tình quê
Xin trả tôi về vùng thơ ngây thuở đó
Chưa biết ưu sầu vì kiếp sống bôn ba
Tìm xa bao thói đời: vinh, nhục, hư trong kiếp người
Mờ lợi danh quyền thế
Xin trả tôi về miền quê hương nghèo khó
Có đám dân lành lòng chất phác vô tư
Ngày chăm lo cấy trồng
Đêm quần vui bên chén trà
Kể chuyện một ngày qua…”
Miền quê ngày ấy - một bức tranh đẹp quá - ngày xưa dù còn nghèo, nhưng “Xin trả tôi về” nơi chôn nhau cắt rún. Nhưng ngày nay người ta bỏ quê ra thành phố để mong “đổi đời” để thoát nghèo. Và có một thời chạy cho được hộ khẩu thành phố, Saigon, hoặc Hanoi. Nghĩ lại thấy mà… kinh, mà… hãi!
Xin cảm ơn nhạc sĩ Mặc-Thế-Nhân đã viết một bài hát “gợi nhớ quê nghèo” và ca sĩ Thiên-Trang đã cho nghe lại giọng hát của một thuở thanh xuân.
Riêng Mặc-Thế-Nhân tôi khoái anh quá, vì cuộc đời này anh là số một, là “dân chơi không sợ mưa rơi”: Mặc Thế Nhân.
Xin lỗi nhạc sĩ Mặc-Thế-Nhân, nếu tôi còn trẻ, tôi sẽ lấy Bút hiệu :
MẶC THẾ ĐỜI!
Thế là một nhạc sĩ “nhạc vàng” của miền Nam đã ra đi!
Cầu chúc hương hồn anh sớm siêu thoát.
Bài viết này, thay lời tiễn đưa anh.



TRẦN HỮU NGƯ
(Saigon, 8.8.2025)

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2025

LẠI VỀ MẢNH ĐẤT SINH TÔI - THƠ TRẦN NGỌC HƯỞNG

 


LẠI VỀ MẢNH ĐẤT SINH TÔI
(Tặng Tân Thới, nơi sanh ra và nuôi lớn tôi)

... Phút xuồng gác lái đuôi tôm
Ghé bờ lòng chợt bồn chồn em ơi
Lại về mảnh đất sinh tôi
Sông Tiền chao mãi vành nôi dập dềnh

Tiếng chim nào vẫn lung liêng
Lời ru dan díu bốn bên rừng dừa
Qua cây cầu khỉ đong đưa
Nối đôi bờ lạch gió lùa men say

Miệt vườn tíu tít ong bay
Chùm chùm hoa nở hương vây lá cành
Cù lao bóng rợp cây xanh
Lắng nghe tiếng đất trở mình thân quen

Gặp từng ánh mắt hồn nhiên
Như màu lá nhuốm xanh thêm lòng mình
Chia xa mãi quắt quay tìm
Chẳng đành nói… chẳng đành im ngập ngừng

Có gì cháy dưới bàn chân
Bao người thân cũ đã nằm xuống đây
Trải qua đạn xới bom cày
Vị phù sa mảnh đất này vẫn tươi

Cho tôi phút hả hê cười
Chân trần bước dưới khoảng trời quê xưa
Cành chen trái chín đầu mùa
Hỡi em đã mát lòng chưa buổi về


 
Tân Thới 1985
TRẦN NGỌC HƯỞNG

*Bài thơ được giải nhứt Hội Văn nghệ Tiền Giang 1987. Nhà thơ Chế Lan Viên chấm. Ông khen bài thơ trong sáng tươi mát đặc biệt là hai câu cuối...