CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

DU NGOẠN SINH THÁI SÓC SƠN - THƠ NGUYỄN KHÔI


Khôi Nguyễn
3 thg 1 (3 ngày trước)

tới THU, Thuong, Saimon, Tran, Thư, tongocthachhp, Chau, Thân, Hồ, Trác, Xuân, tôi, levy1938, Тхи, Thủy, da, Văn, Trần, Phu, BAOTHANG_XUANX., Chim, luongkhoavan






DU NGOẠN SINH THÁI SÓC SƠN
                       ------
" Không đi không biết Sóc Sơn
Đi thì mới thấy tuyệt hơn Sóc nhà
Sóc nhà bạc tóc , nhăn da
Sóc Sơn xanh mượt rất là thanh xuân"
              - Ca dao mới
                         *
Không tham nhũng, về hưu làm vườn "sạch"
Bưởi "Diễn" ngon đem chiết nhân lên *
Núi Thánh Gióng giấu máy bay chờ giặc
Mig tung hoành làm trận Điện Biên **
                         *
Vui khởi nghiệp mở khuôn viên, resort
Trồng bờ lau thả gió đón bạn bè
Ngồi lưng núi thưởng chén chè xanh mộc
Vẳng chuông chùa thoát tục khỏi bến mê...
                         *
Dòng Cà Lồ tưới xanh miền hoa quả
Hoa Trạng Nguyên đón tết đỏ tươi hồng
Cần gì phải đi Sing , sang Thái
Lên Sóc Sơn du ngoạn sướng đời không ?!
-----

* Bưởi Diễn ngon nổi tiếng gốc ở làng Phú Diễn/ Bắc Từ Liêm
** Nơi ta giấu máy bay Mig trong trận "Điện Biên Phủ trên không" 12/1972.

    Sóc Sơn, Hà Nội 16-12-2017
      NGUYỄN KHÔI


Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

ĐÔI BỜ 1 - 2 - 3 - THƠ LÊ KIM THƯỢNG

Sinh Lê
Tệp đính kèm1 thg 1 (4 ngày trước)

tới tôi 
                               

                                     

    THƠ  TÌNH    LỤC BÁT  2018   


 



ĐÔI   BỜ   1 - 2 - 3  

1.

Quê xa biết mấy mùa thu
Vọng Phu mòn mỏi... Chinh Phu chưa về
Bao năm xa xứ, xa quê
Mong ngày quay gót, trở về cố hương
Ước gì... giũ áo phong sương
Phơi lên trước ngõ nắng vương ngọt bùi...


2.                     


Gặp quê bao nỗi mừng vui
Bới lên dĩ vãng... chôn vùi nhiêu khê...
Quanh người hương đất mùi quê
Vấn vương trong gió nhẹ về tình ca
Lung linh hạt nắng ngọn cà
Đưa tay hứng giọt sương sa ngọt lành...
Khói lên ấp ủ mái tranh
Làng quê yên ắng... nắng hanh ráng chiều
Nắng tà, bóng nắng xiêu xiêu
Đường quê gánh lúa... dáng kiều, tóc mây
Bóng chùa đổ xuống sông gầy
Nước trôi, trôi mãi... bóng mây soi dòng...
Cửa Sài... trăng xế qua song
Đêm trăng ai tát gầu sòng hò ca
Thềm rêu, trải ánh trăng tà
Tiếng mưa rơi nhẹ... tiếng gà trở canh
Bốn bề lặng lẽ vắng tanh
Chờ ai... chờ ánh trăng thanh đôi bờ
Bên hiên uống rượu, ngâm thơ
Hồn quê lắng đọng lững lờ thiết tha...


3.   


Bây giờ... ta với mình ta
Một mình, một ngựa... bôn ba phiêu bồng
Tím chiều... buồn sắt se lòng
Tối trời, tối đất... bão giông hoang tàn
Giọt mưa rả rích thở than
Thương người xa xứ võ vàng sầu tuôn
Theo mưa... nước lại về nguồn
Để cho biển nhớ, biển buồn... vô ngôn
Mưa điên, nắng quái qua hồn
Sao lòng đọng bóng hoàng hôn quê nhà
Quẩn quanh trong cõi người ta
Ngóng trông Cố Quận... quê xa sóng đùa
Mùa đi, mùa đến, tiếp mùa
Mấy mùa lá rụng, gió lùa bâng khuâng
Mỗi năm... mỗi một mùa xuân
Trước thềm năm mới... gian truân đến chào?
Gặp người quê cũ thuở nào
Cầm tay nhung nhớ, nghẹn ngào tình thâm
Cám ơn tri kỷ, tri âm
Xa quê, lòng vẫn giữ thầm... Hồn Quê...


     Nha Trang, tháng 01. 2018


         LÊ  KIM  THƯỢNG   

    

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

THƠ XUÂN - MẶC PHƯƠNG TỬ



Hình ảnh có liên quan



EM CÓ HAY XU ÂN VỀ !



Em có hay !
Những chiếc lá thức tàn canh
Cây chuyển mạch,
Dòng đời thay sắc áo
Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo
Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Em có hay !
Giấc mộng cũ tàn phai
Đã rụng xuống muôn ngã đời bảo nổi
Những mảnh vỡ hồn đêm như khép vội
Bên sắc màu thế kỷ nối đường bay.

Em có hay !
Từng nhịp đập yêu thương
Lệ đã ráo, mắt nhìn quanh bốn phía
Những vết đau thương khi vá bằng NHÂ N NGHĨA
LIÊM KHIẾT tình người cho toả sáng quê hương.

Em có hay !
Giữa bao lớp bụi thời gian
Vẫn lay động niềm yêu nơi cây cỏ
Khi thắp sáng tình người đây đó
Mùa Xuân về
Đâu đợi cánh mai vàng !

                                        

MÙA XUÂ N NÀO...


Mùa xuân nào thật sự, nầy Em ?
Khi cuộc sống còn nhiều phía trước
Ta cặm cụi những điều mơ ước
Để làm cho hiện thực trái tim.

Thời gian qua nhanh như sức bật
Dõi lòng theo bao cuộc đời thường
Đường nhân thế trăm năm tất bật
Đến nhau cùng trải mộng yêu thương.

Khi vượt qua khoảng trời gió bụi
Cần tìm chi những đoá hoa hồng
Dù lan, huệ, hay cúc, mai, gì nữa...
Đâu đủ làm mùa xuân mênh mông !.

Những hương ấy,
Lòng ta sẵn có
Ước mơ chi những ảo tưởng xa xôi !
Chỉ cần một chút hương hoa cỏ
Chở cả mùa xuân đến với đời.

       MẶC PHƯƠNG TỬ.

Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

ĐỌC THƠ NGUYỄN MIÊN THƯỢNG - THẾ LỘC


Lộc Thế
1 thg 1 (2 ngày trước)

tới tôi


Ảnh TG Thế Lộc


ĐỌC THƠ NGUYỄN MIÊN THƯỢNG

          CHUYỆN NGƯỜI KHIẾM THỊ

Kể từ bửa đôi mắt xa nguồn sáng
Ta không còn nhận diện được người thân
Trái tim yêu vẫn nồng cháy cuộc trần
Nghe thánh thót họa mi êm lồng ngực

Nhờ có em nên đất trời tỉnh thức
Gió đầu mùa thơm phức nụ tầm xuân
Hoa cỏ xôn xao chim chóc reo mừng
Ta cảm nhận bằng trái tim hạnh phúc

Có người nói trần gian là địa ngục
Bởi mắt nhìn đầy phản trắc điêu ngoa
Nhưng cuộc đời mãi đẹp với riêng ta
Bởi còn đó những tấm lòng nhân ái

Cảm ơn đời đã cho ta tự tại
Dù đôi khi cũng chạnh nỗi niềm riêng
Cửa sổ tâm hồn ... vốn cõi thiêng liêng
Ta cam phận trời hành ... khung cửa khép!.

Xuân nở rộ những đóa hồng xinh đẹp
Ta nhận biết từng giọng nói người thân
Bên cạnh em hiền dịu sẵn chia phần
Đời vẫn sáng trong mắt người khiếm thị.

NGUYỄN MIÊN THƯỢNG

Và lần nữa tôi lại ghé về Quán Trọ, một  Quán Trọ đầy ắp tình người của kẻ tài hoa khiếm thị, bằng những xót xa ray rức, bằng những cung bậc nhẹ tênh như cánh Thiên nga giữa trời cao rộng, của người bên này ngóng đợi cái bên kia, sự ngóng đợi dài theo năm tháng của một đời người, chắc chiu từng hơi thở muộn phiền, và ... lung linh từng tia sáng, tia sáng của ký ức, của sự đợi chờ vô vọng ngày qua.
     Ta bàng hoàng thương tiếc không nguôi giữa lúc bình minh, ai đã vô tình đóng chót cài then khung cửa sổ, khi lòng đang ngọt ngào dâng hiến, Nguyễn Miên Thượng xót xa thì thầm trong bóng tối mông lung dày đặc__Ta sẽ chẵng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.
          Kể từ bửa đôi mắt xa nguồn sáng
          Ta không còn nhận diện được người thân
Anh buồn, buồn lắm, buồn đến mềm người trên Quán Trọ trăm năm, Tuyên ơi, Lộc ơi, râu anh đã cạo chưa? tóc anh còn bồng bềnh sương khói hay đã cắt ngắn như ngày chúng mình còn ngồi quán cà phê để " Nghe chiều xuống bên đời cơn bảo loạn " (Chiều ở quán cà phê, trang 5 ). Tim Nguyễn Miên Thượng vẫn đập đều và rung thành những cung bậc, máu vẫn luân lưu nuôi cơ thể nhọc nhằn , lòng Nguyễn Miên Thượng dạt dào yêu thương. Tiếng người vợ hiền âm vang trong tiềm thức như tiếng hót của loài chim họa mi trong khu vườn đầy hoa thơm cỏ lạ, anh buâng khuâng mỉm cười nhận ra
          Trái tim yêu vẫn nồng cháy cuộc trần
           Nghe thánh thót họa mi êm lồng ngực
Rồi sớm mai thức dậy nghe chim hót trên cành. lá reo đưa mùa tới Nguyễn Miên Thượng thì thầm__Tạ ơn em, tạ ơn đất trời, ta còn chỗ dung thân sau ánh hồng khép lại, thương chồng , nuôi con lúc nào cũng tràn đầy như giòng nước Hoài giang ầm ào ra biển lớn, em nguyện nắm tay ta đi dài theo năm tháng, cái tinh túy của mùi thơm chung thủy đã làm ta ngây ngất trong hạnh phúc đời người, sau khi mất đi nguồn ánh sáng thiêng liêng.
           Nhờ em nên đất trời tỉnh thức
           Gió đầu mùa thơm phức nụ tầm xuân
           Hoa cỏ xôn xao chim chóc reo mừng
           Ta cảm nhận bằng trái tim hạnh phúc
Thể nào rồi ta cũng biết, cũng hiểu, trần gian là thế đó, là địa ngục, là thiên đường, là phản trắc và điêu ngoa. Nhưng ta tin ta đang sống trong những ngày hoa mộng nhất, vì quanh ta và trong em không có chỗ cho phản trắc điêu ngoa, bởi tình em chan hòa trong cuộc sống, đã vực dậy trong ta tình người và lòng nhân ái.
           Có người nói trần gian là địa ngục
           Bởi mắt em đầy phản trắc điêu ngoa
           Nhưng cuộc đời vẫn đẹp với riêng ta
           Bởi còn đó những tấm lòng nhân ái
Và thuở ấy, khi mở mắt chào đời cái đầu tiên nhìn thấy là ánh sáng, thứ ánh sáng chói chan nhưng huyền diệu, đã trở thành một phần của cuộc sống, ở đó Nguyễn Miên Thượng nhìn thấy đời qua ánh mắt loài Nai trên thảo nguyên mượt mà ngút ngát. Ánh sáng đã soi rọi từng ngăn tim luống phổi để Nguyễn miên Thượng viết lên những bài tình ca đem tưới mát cuộc đời.
     Nhưng cái nghiệp đeo bám đã lấy đi của Nguyễn Miên Thượng nguồn ánh sáng mà anh vô cùng trân quý, để đẩy đưa anh về nơi tận cùng hố đen sâu thẳm..
     Nhưng vẫn còn đó một tâm hồn cao đẹp qua thơ ca lãng mạn, qua công việc thiện nguyện, giúp người cơ nhỡ, trẻ em nghèo khó không nơi nương tựa. Đôi khi anh cũng chạnh lòng cho bản thân, nhưng anh không tiêu cực,  không than thở và anh cũng không cho rằng mình " Sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu " mà anh phấn đấu vương lên bằng việc làm, bằng trí óc, hơn 20 tác phẩm thơ, truyện dài, truyện ngắn đã xuất bản cùng những giải thưởng Văn  học Nghệ thuật được trao, anh nhận lấy số phận an nhiên yêu đời và sống như loài Sơn Dương trên núi đá cằn khô.
           Cảm ơn đời đã cho ta tự tại
           Dù đôi khi cũng chạnh nỗi niềm riêng
           Cửa sổ tâm hồn ... vốn cõi thiêng liêng
           Ta cam phận trời hành ... khung cửa khép!.
Nhưng dù gì, thế nào thì tạo hóa cũng rất mực công bằng,  đã trả lại anh một trí nhớ siêu nhiên và sự nhạy cảm hơn người, để anh nhận biết được sự việc chung quanh.
     Sự thế đã an bày và Nuyễn Miên Thượng chấp nhận không buâng khuâng, dày vò vì " Bên cạnh em hiền dịu sẵn chia phần " Nguyễn Miên Thượng được tiếp sức bằng tình yêu trọn vẹn như thuở ban đầu của người vợ thủy chung, anh không còn ưu tư dằn vặt vì " Đời vẫn sáng trong mắt người khiếm thị " Nguyễn Miên Thượng an nhiên tự tại sống và viết như mùa " Xuân nở rộ những đóa hồng xinh đẹp" . Để tôi,  một lữ khách yêu thơ rời Quán Trọ trong an binh và thanh thản của buổi chiều có ráng hồng chói lọi phía chân trời của Người Khiếm Thị.
           Xuân nở rộ những đóa hồng xinh đẹp
           Ta nhận biết từng giọng nói người thân
            Bên cạnh em hiền dìu sẵn chia phần
            Đời vẫn sáng trong mắt người khiếm thị.
     Sông Hoài phố Hội đã nuôi dưỡng một tâm hồn thơ đầy sức sống, vượt lên mọi khắc nghiệt đời thường để trưởng thành trong muôn ngàn gian lao thử thách.
     Cảm ơn thi sĩ Nguyễn Miên Thượng đã cho đời những vần thơ yêu thương lãng mạn và êm ái như giòng nước Hoài giang quê nhà.


            Đà Nẵng, 01.07.2015
            THẾ LỘC


Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

MỘT NỬA TIỂU THƯ - THƠ TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Truong Thi Thanh Tam
28/12/2017 (5 ngày trước)

tới tôi 








MỘT  NỬA TIỂU THƯ 

               ***
Một nửa tiểu thư tôi còn sót lại 
Nên chập chờn trong giấc ngủ có anh 
Tình trong mộng, vẫn không là thực 
Đã trở về trong quá khứ ngày xanh 

Thuở có anh, tôi đất trời rộng mở 
Non nước thanh bình, quê mẹ yên vui 
Một nửa tiểu thư tôi đỏng đảnh cười 
Trao cho anh những duyên thầm con gái 

Rồi xóm nhỏ tan tành theo khói lửa 
Tôi theo chồng nỗi khổ cũng cuốn quanh 
Rồi một nửa thiếu phụ tôi chờ anh 
Và tang tóc đã làm tôi goá bụa 

Trời xui khiến nên hồng nhan bạc phận 
Trở lại quê nghèo, anh bước sang sông 
Tôi bến đợi vẫn còn hoài trông ngóng...!
Nửa thiếu phụ nầy...năm tháng tàn phai.

                TRƯƠNG THỊ THANH TÂM 
                             Mytho 

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

ĐOẢN KHÚC TRĂNG - THƠ NHÃ MY




Hình ảnh có liên quan





ĐOẢN KHÚC TRĂNG



1-

em cuốn vàng trăng trong áo mơ
thời gian ướt đọng  dưới sương mờ
đêm say tình sử tràn  hương mộng
lạc bến bờ yêu giấc dại khờ !

2-
 thảm vàng trãi khắp đêm mơ
thương em áo lụa mỏng mờ hương xưa
lời yêu tha thiết bây giờ
nghe trong tiền kiếp bên bờ tái duyên !

3-
đêm vàng trăng lạc mạn thuyền
chèo khua vỡ nước đêm huyền ảo mơ
áo em vàng một đời thơ
dạt trong mộng mị bến bờ liêu trai

4-

đêm hương sắc thêm tràn mong ước
vàng muôn phương đầy ấp mùa yêu
ta với mộng ngỡ hồn xiêu phách lạc
đến bên nhau trăng thực vẫn mơ hồ !

NHÃ MY

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

TÌNH XUÂN - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ

tong minh
Tệp đính kèm27 thg 12 (4 ngày trước)

tới tôi, aocuoitruonghue, lycongtruong






TÌNH XUÂ N





Đâu phải có Mai, có Đào trước ngõ
Hay nến hồng, câu đối, quả dưa
Lòng ta như ngọn gió vờn biéc cỏ
Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.


Từng ý niệm nở tươi trên màu lá
Mảnh tim đời hương quyện khắp trời xa
Chân rám nắng trên lối mòn sỏi đá
Thương giọt mồ hôi cát bỏng ngày qua.


Đâu đợi có hoa Hồng, hay màu Thược Dược
Chữ Phước thếp vàng, xanh dĩa Bánh chưng
Khi ta để mắt nhìn về phía trước
Phía sau ta còn lắm kẻ đau thương.


Dù mặt đất chưa có màu hoa nở
Nhưng ta vẫn đi giữa mùa xuân.
Đàn chim én chưa bay về hăm hở
Thương ai còn đau giọt lệ trầm luân.


Từ thuở Nguyên Xuân trời đất đẹp
Tấm lòng của biển vẫn mênh mông
Bên góc phố, vĩa hè, ngõ đời chật hẹp
Ai mang cho giọt nắng chiều đông ?


THƠ như hạt cơm, hạt muối
XUÂ N như nắng ấm hương hoa
Hạt gạo trắng thơm hương đồng
Hạt muối mặn xanh tình biển
Nắng xanh đời
Xuân gọi bốn mùa hương.


MẶC PHƯƠNG TỬ.