CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2026

XÓM CỦI - NGÀY ẤY TA NGỒI VỚI CÂY ĐÀN - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI



Có thể là hình ảnh về đàn ghi ta


 XÓM CỦI – NGÀY ẤY TA NGỒI VỚI CÂY ĐÀN

(Tặng chị Cúc Mai…
Tưởng nhớ Phan Công Minh và bạn bè đã ra đi)

Ngày ấy còn đời quen nương tựa,
Nhà bạn bè những lúc dừng chân.
Xóm Củi xưa những ngày đi phép,
Ta quay về thành phố một mình.
Từ lúc bỏ trường đi học lính,
Bước vào cuộc chiến bủa vây quanh.
Ta vấp chân những ngày buồn bã,
Như lục bình máng dính tháng năm.
Ghé tấp lại nhà bạn vài bữa,
Rồi về đơn vị lội sình lầy.
Thuở làm lính, giao đời thí mạng,
Giữa lửa binh ai biết rủi may.
Ngày phép ngắn như chiều xuống vội,
Ta về Xóm Củi kiếm bạn quen.
Căn nhà nhỏ nằm trong hẻm vắng,
Một cây đàn còn đó bên rèm.
Ta ngồi xuống ôm đàn khe khẽ,
Gảy vài câu chẳng biết bài gì.
Tiếng dây tơ rơi vào buổi tối,
Nghe lòng mình lại muốn ra đi.
Ta nhớ những con đường lầy nước,
Nhớ sình non bám chặt gót giày.
Nhớ đồng vắng đêm nằm nghe súng,
Ánh hỏa châu treo đỏ trời mây.
Có những lúc tưởng mình như chết,
Lại bình yên trở lại trong ngày.
Bạn nhìn nhau chẳng ai cần hỏi,
Còn thấy nhau là đủ vui ngay.
Đêm Xóm Củi,đêm nghe chó sủa,
Bạn bè ngồi vài đứa uống ly đầy.
Ly rượu nhỏ chuyền tay từng đứa,
Tiếng cười vang che lấp tháng ngày.
Nhưng lần phép sau… vài đứa vắng,
Chiếc ghế xưa bỏ trống bên bàn.
Không ai hỏi mà lòng đều hiểu,
Một thằng vừa khuất bóng đời ngang
Ta nâng chén uống phần thằng bạn,
Rượu đêm nầy sao đắng bờ môi.
Ôm cây đàn ngồi nhìn chỗ tróng,
Ngón tay ta không gảy nên lời.
Rồi lại phải trở về đơn vị,
Áo trận mang, giày trận chân quen.
Ngoái nhìn lại căn nhà Xóm Củi,
Cây đàn nằm lặng lẽ vách nghiêng.
Mưa cứ đổ trên đầu người lính,
Nắng cứ nung cháy sạm vai gầy.
Đêm mắc võng giữa rừng nghe gió,
Nhớ tiếng đàn Xóm Củi đâu đây.
Nhớ mái nhà cho ta tạm trú,
Nhớ bạn bè chung chén rượu cay.
Nhớ cô gái một lần gặp gỡ,
Chưa kịp yêu đã phải chia tay.
Có những chuyện tưởng rồi sẽ mất,
Mà càng già càng nhớ rõ hơn.
Một tiếng hát, một mùi khói thuốc,
Một cái ôm, một thoáng cười dòn
Bao nhiêu năm đời trôi quá vội,
Xóm Củi giờ còn giống ngày xưa?
Bạn bè cũ người còn người mất,
Cây đàn nào còn đợi chiều mưa?
Ta đã bước qua thời binh lửa,
Qua những ngày sống chết lao đao.
Qua những cuộc tình không hẹn trước,
Qua những lần chưa kịp hôn nhau.
Giờ tóc bạc ngồi gom ký ức,
Nghe trong lòng tiếng hát xa xăm.
Như còn thấy mình còn trai trẻ ,
Ngồi ôm đàn Xóm Củi bao năm.
Đời đã cuốn mỗi người một ngả,
Người bên này, kẻ tận phương xa.
Có người ngủ từ thời rất trẻ,
Có người còn tóc bạc như ta.
Nếu trở lại một chiều Xóm Củi,
Ta muốn ngồi bên chiếc đàn xưa.
Gảy một khúc cho người còn mất,
Cho cuộc đời một thuở gió mưa.
Gảy cho bạn không còn về nữa,
Gảy cho người con gái năm nao.
Gảy cho tuổi hai mươi đã khuất,
Gảy cho mình một thuở binh đao.
Rồi đặt xuống cây đàn thật nhẹ,
Ngồi im nghe năm tháng quay về.
Xóm Củi cũ chìm trong ký ức,
Mà lòng ta còn một lời thề.
Nay ngoảnh lại qua đời dâu bể,
Mới thương mình một thuở bể dâu.
Một cây đàn, một căn nhà nhỏ,
Bạn bè đâu…tiếng hát mất lâu.


HUỲNH TÂM HOÀI

Không có nhận xét nào: