CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2025

THƠ XUÂN CỦA TRẦN QUANG KHẢI - ĐỖ CHIÊU ĐỨC DIỄN NÔM



  Có thể là hình ảnh về đài kỷ niệm, đền thờ và văn bản


Góc Việt Thi : 
        Thơ XUÂN của  Trần Quang Khải


      Trần Quang Khải 陳光凱 (24/8/1241 - 26/7/1294) tự là Chiêu Minh 昭明, sinh vào mùa đông năm Tân Sửu (1241), mất ngày 3 tháng 7 năm Giáp Ngọ (26-7-1294), là con trai thứ ba Trần Thái Tông.
      Trần Quang Khải học rộng biết nhiều, chẳng những là một tướng cầm quân giỏi mà còn là một nhà ngoại giao có tài, một nhà thơ với những vần thơ “sâu xa lý thú”. Ông là một trong những tác gia tiêu biểu của văn học thời thịnh Trần. Trong thơ văn ông có thể tìm thấy một tinh thần yêu nước kiên cường, một tấm lòng gắn bó với con người và tạo vật, một khí phách anh hùng tiêu biểu cho dân tộc. Khi ông đi chiến trận, Trần Thánh Tông đã tặng lá cờ với hai câu thơ:

              一代功名天下有,     Nhất đại công danh thiên hạ hữu,
              兩朝忠孝世間無。     Lưỡng triều trung hiếu thế gian vô.
    Có nghĩa :
               Một đời công danh thiên hạ có,
             Hai triều trung hiếu thế gian không !

       (Công danh trọn một đời, thiên hạ còn có người như ông,
       Tấm lòng trung hiếu đối với hai triều vua thì thế gian không ai có.)

                 Có thể là hình ảnh về 1 người

      Tác phẩm có tập thơ Lạc Đạo 樂道, nhưng đã mất, hiện chỉ còn lại 11 bài. Sau đây là hai bài thơ xuân của ông.
   
        春日有感 一.           XUÂN NHẬT HỮU CẢM 1.

    雨白肥梅細若絲,     Vũ bạch phì mai tế nhược ty,
    閉門兀兀坐書癡。    Bế môn ngột ngột tọa thư si.
    二分春色閒蹉過,     Nhị phân xuân sắc nhàn sai quá,
    五十衰翁已自知。    Ngũ thập suy ông dĩ tự tri.
    故國心還飛鳥倦,    Cố quốc tâm hoàn phi điểu quyện,
    恩波海濶縱鱗遲。    Ân ba hải khoát túng lân trì.
    生平膽氣輪囷在,     Sinh bình đãm khí luân khuân tại,
    醉倒東風賦一詩。    Túy đảo đông phong phú nhất thi.
             陳光凱                         Trần Quang Khải
          

Không có mô tả ảnh.

* Nghĩa bài thơ :
                             CẢM XÚC NGÀY XUÂN  1.

     Mưa xuân trắng xóa phơi phới như tơ làm tươi tốt mấy cành mai, một thư sinh mọt sách đóng cửa ngồi trơ mà nhìn ra ngoài. Hai phần ba xuân sắc đã trôi qua một cách vô ích, Lão già năm mươi già yếu tự biết sức mình. Tấm lòng đối với cố quốc thì như cánh chim bay đà mõi, Còn ơn Vua thì rộng như biển nên chưa kịp vươn vẫy để cố bơi. Cái đãm khí của bình sinh vẫn còn sừng sửng đó, nên say khước dưới gió xuân vẫn làm nốt một bài thơ !     

* Diễn Nôm :
                  XUÂN NHẬT HỮU CẢM 1.
   
              Mai đẹp mưa xuân gội trắng ngần,
              Thư sinh trong cửa dạ lần khân.
              Hai phần xuân đã qua hơn nửa,
              Năm chục già đà tự biết thân.
              Cố quốc chút lòng chim cánh mõi,
              Ơn Vua tợ biển cá đuôi sần.
              Bình sinh đởm lượt còn hun đúc,
              Say khướt gió xuân vẫn họa vần ! 

                                  Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
 

     春日有感 二.              XUÂN NHẬT HỮU CẢM 2

    月色微微夜向闌,    Nguyệt sắc vi vi dạ hướng lan,
    東風特地起春寒。    Đông phong đặc địa khởi xuân hàn.
    翻空柳絮黏高閣,    Phiên không liễu nhự niêm cao các,
    攪夢湘筠撲畫欄。    Giác mộng tương quân phốc hoạ lan.
    被物潤從天外雨,    Bị vật nhuận tòng thiên ngoại vũ,
    驚心紅褪昔時顏。    Kinh tâm hồng thối tích thời nhan,
    袪愁賴有三杯酒,    Khử sầu lại hữu tam bôi tửu,
    撫劍悠悠憶故山。    Phủ kiếm du du ức cố san.
                  陳光啓                       Trần Quang Khải. 

Có thể là hình vẽ ngẫu hứng về 1 người

* Nghĩa bài thơ :

                    CẢM XÚC NGÀY XUÂN  2.
    
       Bóng trăng mờ ảo nhạt dần vì trời sắp sáng, gió xuân có Ý mang cái lạnh của sáng mùa xuân đến, những cành liễu bay lộn trên không phất vào gác cao, những cành trúc đập vào lan can làm tỉnh giấc mộng xuân. Muôn vật được tưới gội nhờ mưa từ trời đổ xuống, giật mình vì dung nhan ngày cũ đã phai tàn. Đành chỉ mượn ba chung rượu để tiêu sầu, và chỉ còn biết vuốt ve kiếm báu mà nhớ đến sông núi xưa vằng vặc đã qua rồi !

* Diễn Nôm :

                 XUÂN NHẬT HỮU CẢM 2             
   
             Ánh trăng mờ chiếu báo đêm tàn,
             Se lạnh hơi xuân gió sớm sang.
             Phe phẩy liễu cành vương gác tía,
             Phất phơ trúc nhánh vướng lan can.
             Tốt tươi vạn vật nhờ mưa móc,
             Già cỗi một lòng nhớ sắc nhan.
             Đành mượn tiêu sầu ba chén rượu,
             Vuốt thanh kiếm báu nhớ giang san !

                                    Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm.  
      

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025

MÙA XUÂN PHẬT HIỆN - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ

 


Không có mô tả ảnh.


MÙA XUÂN PHẬT HIỆN

Phật vẫn thường hằng khắp thế gian
Từ Bi vô lượng, Đức vô vàn
Là Xuân, đây với mùa Xuân Phật,
Khắp cả muôn loài toả Phật quang.

Phật hiện mùa xuân khắp mọi nơi
Không riêng kiều diễm cánh hoa tươi.
Lệ sầu ai đã hoen đôi mắt,
Và chốn lầm than có Phật rồi !

Có kẻ chưa từng mặc áo xuân
Tháng năm lầm lũi bước phong trần.
Trên vai gánh nặng màu sương gió,
Nơi cõi đất bùn kiếp thế nhân.

Trên mái đầu xanh, trong mắt xanh
Mảnh hồn chưa vẹn nét tinh anh.
Vẫm cam tím cả bờ môi thắm,
Đi giữa đường mơ dệt mộng lành.

Những dáng thân gầy trông xác xơ
Tuổi thêm chồng chất xoá đời mơ.
Chỉ nghe ngày tháng âm thầm gọi,
Trên chiếc lưng còng tóc bạc phơ.

Có những con tim mang vết thương
Tháng ngày tê tái giọt sầu tuôn.
Đâu hay rộn tiếng mùa xuân tới,
Và chỉ âm thầm trong gió sương.

Nơi ấy, mùa Xuân Phật hiện vào
Giữa lòng cát bụi, giữa sầu đau !
Nụ cười tỉnh thức tươi lòng đất,
Cho gió xuân về góp đỉnh cao.

Như thế là trong nghĩa cuộc đời
Phật hằng sưởi ấm vạn niềm côi.
Áo ai còn lấm bao hồng bụi,
Đâu cũng là xuân có Phật rồi !.


MẶC PHƯƠNG TỬ.

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2025

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2025

MỘNG CHIỀU XUÂN - THƠ PHẠM QUANG TRUNG

 


              

                                Cred. Dạ N

MỘNG CHIỀU XUÂN

chiều ơi thơm ngát hương chiều
nguồn ánh sáng bóng thiên triều nhạt phai
lên đồi hoa hái mơ gầy
bỏ lưng gùi cho mãi đầy sắc son
mùa xuân chưa sao ai còn
lang thang phố núi leo cồn ẩn cư

chiều ơi dụi mắt thật hư
tiếng chim xa rụng vẳng dư âm về
xuống nương nhặt quả thanh trà
ướp vào chén rượu à ha say mềm
mùa xuân gõ cửa nửa đêm
giật mình thấp thoáng như em vô hình

chiều ơi sao thế làm thinh
chân ai vội đuổi bắt tình qua hiên
ơi sóng lụa chuỗi vàng lên
mùi hương dạ nguyệt lẻn bên gối nằm
mùa xuân thắp ngọn nhan trầm
lắng nghe cây cỏ thì thầm yêu thôi

chiều ơi đừng vội chia phôi
án thư mài mực dăm đôi câu đề
làn xuân mới nhẹ đê mê
sao không dưng lòng vui hề gió trăng
ơi giao mùa cựu nghinh tân
này em còn nhớ có lần yêu em


PHẠM QUANG TRUNG

 

BÁNH TÉT HƯƠNG CẦN - PHAN NI TẤN

 





BÁNH TÉT HƯƠNG CẦN

Lúc lột vỏ chuối cắt bánh, người Huế gọi là "tét bánh" sau gọi trại là Bánh Tét.
Trong màn đêm lành lạnh ướt sương của thôn Phe Kiền, huyện Hương Cần Huế, tuổi thơ tôi trùm mền nằm co ro trên nền đất bên cạnh nồi bánh tét đang sôi lục ục. Không có gì thích thú cho bằng nấu bánh tét ở ngoài trời từ lúc chạng vạng tối cho đến rạng sáng ngày hôm sau.
Những ngày cuối năm đêm xuống rất nhanh. Đêm càng sâu không gian càng tịch mịch, gió hiu hiu càng thêm gai lạnh. Trong ánh lửa bập bùng từ nồi bánh tét sau hè và sự yên tĩnh của trời đất làm cho tâm hồn trong veo của tôi có cảm tưởng như thôn Phe Kiền của ngoại đang gối đầu lên thế giới bình an vô sự.
Năm mô cũng rứa, những ngày cuối năm sắp Tết, ngoại và mạ tôi vẫn thường gói bánh tét cúng Phật đầu năm, cầu cho thế giới hòa bình, cho muôn loài yên ổn, cho gia đạo bằng an, cho con cái nên người... (ngoại tôi hay khấn rứa nờ).
Ngoài bánh tét, đôi tay khéo léo của hai bà còn ra công ngào mứt dừa, mứt bí, mứt khoai, mứt me nguyên trái, mứt gừng nguyên củ... nhằm tăng thêm vẻ đẹp văn hóa và làm giàu thêm món ăn dân gian cạnh mâm ngũ quả trong ba ngày Tết cổ truyền. Nhớ hồi nhỏ tôi rất thích ăn bánh tét ngoại chiên với dưa món củ kiệu mạ mần. Ăn ngon miệng nên tôi nhõng nhẽo đòi hoài rứa thê.
Lớn lên học sử tôi mới biết đời Hùng Vương thứ 18 nước ta có bánh dầy hình tròn tượng trưng cho trời, bánh chưng hình vuông tượng trưng cho đất; còn bánh tét thì tương truyền ngày xưa cứ tết đến người ta gói một loại bánh gọi là "bánh tết", lâu dần đọc trại thành "bánh tét". Còn người Huế lúc lột vỏ chuối cắt bánh, họ gọi là "tét bánh" sau gọi trại là Bánh Tét.
Cũng tương truyền bánh tét do vua Quang Trung lấy mẫu từ bánh dày bánh chưng làm thành bánh tét, tiện lợi trong việc di chuyển tạo nên một vai trò quan trọng trong trận chiến thắng mùa xuân năm Kỷ Dậu của vua Quang Trung. Cũng cần nói thêm khi vua Quang Trung thiết kế xong đòn bánh tét giao cho một vị quan ở làng Chuồn, Thừa Thiên Huế thực hiện làm mẫu.
Nguyên liệu gói bánh tét mặn gồm: gạo nếp ngon, đậu xanh không vỏ, bó lạt tre, thịt heo ba chỉ, lá chuối tươi (hoặc lá dong), muối, tiêu xay, hạt nêm. Bánh tét chuối thì chỉ có nhưn chuối; bánh tét chay thì chỉ nhưn đậu xanh.
Ngoài ra, bánh tét hay bánh đòn là một loại bánh của người Kinh lẫn của một số dân tộc thiểu số. (Nhớ hồi tôi ở lính đóng quân cạnh làng A Rưm thuộc huyện A Lưới, vào dịp Tết trung úy A Mia và tôi nhăm nhi lít rượu cần với đòn bánh tét vợ con ông gói rất ngon).
Nói tới Tết, ta đều nhớ câu ca dao:
Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
Cây nêu, tràng phào, bánh chưng xanh.
Chỉ hai câu song thất với sáu biểu tượng dân dã đã khéo léo gói gọn vẻ đẹp đón Tết cổ truyền của người Việt ta.
Cũng cái không khí Tết nơi thôn dã ồn ào, náo nhiệt, có ai tả Tết tài tình như cụ Cao Xương (Tú đổi thành Cao nên sự thế):
Đì đẹt ngoài sân tràng pháo chuột
Om sòm trên vách bức tranh gà.
Năm tháng trôi đi như nước chảy qua cầu. Ở cái tuổi về chiều, trời xui đất khiến tôi lại dính vào cái công việc bếp núc lọ lem, lui cui giúp nội tướng tôi nấu bánh tét y hệt như cái thuở ấu thời. Chỉ khác một điều là ngày xưa nấu bánh bằng một tâm hồn trong veo, nay thì đầu óc có quá nhiều tạp niệm nên mỗi lần đụng phải vấn đề chi đơn giản hay phức tạp tôi đều băn khoăn, như đụng phải bánh tét chẳng hạn, tôi cứ nhởn nhơ trước một câu hỏi riết rồi kẹt luôn giữa hai động từ "tét" và "cắt".
Làm sao để "tét" hay "cắt" một đòn bánh tét?
Dùng dao thì chỉ "cắt" ngang đòn bánh thành từng khoanh chớ không thể "tét" theo chiều dọc từ trên xuống như chẻ tre.
Còn dùng dây lạc cột bánh hoặc sợi chỉ quấn quanh đòn bánh để cắt hay tét thành từng lát nên gọi là "bánh tét"
Có điều dù "tét" hay "cắt" thì cái tên "bánh tét" cũng đã thành tên từ cái thời xửa thời xưa. Cái tên dân dã như bánh ít, bánh ú nghe sao mà hiền lành, mộc mạc, dễ thương, nó gần gũi, thân quen như cái tên thằng cu, thằng tí, thằng tèo.
Tuổi thơ tôi lớn lên theo đòn bánh tét đơn sơ, nẫu nẹt, quê mùa.
Tôi cuộn tuổi thơ tôi trên đòn bánh tét
Để nghe nó reo ngoài ngõ xuân về
Nó gánh xuân đi cong đòn kẽo kẹt
Lặc lè lặc lẹo làm trẹo cả hồn quê
Tôi dắt tuổi thơ đi dung dăng dung dẻ
Về nghe tháng giêng mừng tuổi vang trời
Tay bưng tài lộc tay bồng phúc đức
Ông thọ sún răng méo cả miệng cười
Tôi cõng tuổi thơ lội đồng xuân lấp lánh
Đất nứt chui lên những cọng hoa hiền
Mùi quê đi qua cầu tre lắt lẻo
Dựng lại câu hò câu hát ngả nghiêng
Đi qua tuổi thơ gặp cơn mơ luống cuống
Thả cái cò bay trong tiếng à ơi
Câu hát ngày xưa cũng lắn quắn líu quíu
Níu đóa thanh tân về nở giữa hồn tôi.



PHAN NI TẤN


Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2025

THƠ XUÂN - MẶC PHƯƠNG TỬ

 



THƠ XUÂN

1. Có khác gì đâu
Trên những cánh hoa
Khi giữa ngày thường
Hoa vẫn nở!
Đâu đợi mùa Xuân
Trời hoa hội ngộ.
Mỗi ngày đến cùng hoa
Vụt thoáng con ong
Vẻ ngàn hương lộ
Báo tin Xuân
Về mọi phía trời xa.
2. Có những cánh chìm
Bay hoài không mỏi
Trược mãi thời gian
Qua bao ngàn gió bụi
Đất nhú mầm xanh
Hoa vẫn nở giữa đời thường!
3. Vẫn y nguyên
Ta với người
Mùa Xuân
Còn níu nụ cưới hôm qua.
Vẫn y nguyên
Người với ta
Long đong hạt bụi
Vẫn là mùa Xuân.
4. Thời gian
Phủ bạc lên vai áo
Lớp sương đời
Và những lớp bụi đường xa
Ta đâu đợi mùa Xuân
Để buồn cho chiếc lá
Khi đến tiết rồi
Cỏ cũng cho hoa.!


Thứ Năm, 23 tháng 1, 2025

CÀNH MAI THA HƯƠNG - THƠ KHÊ KINH KHA


 



CÀNH MAI THA HƯƠNG



một mùa Xuân nữa

lại về đâu đây
lòng sao hiu quạnh
lạnh theo tuyết bay

bao năm rồi nhỉ
bao mùa Xuân qua
đắng cay như rượu
ai còn nhớ ta

quê nhà xa ta
hay ta xa nhà
bao năm lạc bước
bao niềm xót xa

mẹ già đâu nữa
bạn hiền còn ai
nụ mai nào nở
rượu nào cuồng say

có tiếng pháo nào
trong ai không nhỉ
có giọt rượu nào
say lòng người đi

có giọt lệ nào
ướt bờ môi thơm
có an ủi nào
thoa dịu đau thương

còn đây năm tháng
qua nhanh, qua nhanh
như dòng sông cuốn
mang nỗi sầu riêng

tạ ơn tạ ơn
còn đây vợ hiền
tựa vai cùng bước
giữa đời buồn tênh

Xuân đi Xuân đến
phận người bơ vơ
cuối đời ngồi nhớ
khoảng trời xa xưa

một mai xuân nữa
có còn ta không
xin cắm trên mộ
cành mai tha hương




KHÊ KINH KHA
(Virginia, Jan 22, 2022)