CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2025

LỤN VỤN VỚI HUẾ ĐÔI CÂU - THƠ PHAN NI TẤN



Có thể là hình ảnh về Thiên Đàn và văn bản



 LỤN VỤN VỚI HUẾ ĐÔI CÂU


Buồn tình cõng Huế đi chơi
Cõng lên núi Ngự vói trời chênh vênh
Về ngang Đập Đá gọi lền
Câu thơ Vỹ Dạ buồn rền rĩ bay

Con mắt O Huế thơ ngây
Con mắt không cánh mà bay mướt trời
Tưởng tay bắt được bóng đời
Ngờ đâu mắt Huế biết cười lại bay

Giọng O mật rót vào tai
Thương câu mái đẩy trôi ngoài xa xăm
Coi như buổi ấy trăng rằm
Đôi môi Thừa Phủ nuốt nhằm hồn anh

Lượm được một miếng hồng nhan
Về ngang Đồng Khánh gõ đàn hát chơi
Gió lay nguyệt đọng trăng cười
Soi cho diễm lệ mặt người Thừa Thiên

Huế không hát Huế ngồi yên
Tội O trầy trụa mối duyên bơ phờ
Đôi khi nghe giữa tứ thơ
Tiếng Chầu Văn rót ướt bờ sông Hương

Cái đôi con mắt buồn buồn
Cái câu ca Huế in tuồng lồng trong
Cái môi ngậm tiếng mặn nồng
Thương hoài cái giọng ngọt dòng không buông

Uống cạn chén rượu Làng Chuồn
Hiên ngang qua Phá luồn truông nhà Hồ
Cưỡi lưng con ngứa ngựa ô
Tìm O Đồng Khánh đi mô chưa về

Bỏ câu duyên nợ bên lề
Trời mưa ướt chợ Sịa hề chi ai
Mặc anh thở vắn than dài
Dứt dây ba nguyệt em hoài bước xa

Một đoạn thôi cũng được mà
Hát cho nghe giọng Huế nhà ru nôi
Anh xa xứ đã lâu rồi
Đêm nằm co dưới hiên đồi đó O

Chim chiều ngoài biển bay vô
Mang theo tiếng sóng lô xô vào hồn
Đứng coi trời đổ hoàng hôn
Thấy em lẻ bạn trên cồn Hến phai

Từ khi con sáo xa bầy
Gạo de An Cựu độ rầy phơi đâu
Để cho dòng nước Ô Lâu
Bỏ quên lăng tẫm đằng sau miếu đường

Đưa em về lại phố phường
Nửa khuya trăng đẻ giữa đường Thần Kinh
Em cười dậy ngực rung rinh
Thức luôn cả núi Ngự Bình ngã nghiêng

Lên chùa Diệu Đế lặng yên
Phụ tôi Gia Hội hè khiêng chiều về
Cuốn theo chút nắng trôi quê
Em cười dòng tóc xõa thề trôi lưng

Màu con mắt Huế rưng rưng
Ngồi buồn nhớ bạn ngó chừng đò ngang
Nhớ xưa ở ngã ba đàng
Em xuôi anh ngược mấy ngàn năm xa

Bữa ngồi trước chợ Đông Ba
Nhớ ai mà bậu thiết tha than trời
Bấy chừ nhơn ngãi xa đôi
Buồn rầu buồn rĩ khúc nôi đoạn trường

Cảnh tình ai chộ không thương
Bậu đà vô bợt biết phương mô tìm
Dẫu mà cách trở mấy miền
Anh đây vẫn giữ lời nguyền xin thăm

So dây một khúc ca cầm
Chênh vênh bóng nguyệt khó lầm nợ duyên
Dẫu môi không nặng lời nguyền
Làm thơ để lại lụy phiền Kim Long

Đêm hôm trăng vướng nhành cong
Soi không tới nỗi lối đồng về xuôi
Quê O ở mãi mô Truồi
Đò ngang có ngãi anh ngồi chèo vô

Xóa đi cảnh khói mơ hồ
Đàn Nam Giao nhuộm mấy tờ mây bay
Héo hon duyên nợ ai bày
Nước sông Hương cạn làm trầy bãi Dâu

Một mai một sẽ xa nhau
Cho em rực rỡ mối sầu xanh rêu
Cuộn trong thoáng gió bay chiều
Bờ môi vướng lại ứ nhiều Huế thương.



PHAN NI TẤN


Thứ Tư, 12 tháng 2, 2025

TÌNH CỜ - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG

 




TÌNH CỜ

Dẫu cho mai mốt thế nào
Tình cờ gặp lại nghẹn ngào nhớ,quên
Đừng quay mặt-bước vai nghiêng
Em về cuối phố.Ta riêng góc trời

Ta đi gần hết một đời
Con đường trước mặt là nơi trở về
Thương em cắt vạt tóc thề
Giấu trong khăn lúc môi kề môi nhau

Vẫn là một mối tình đầu
Như trang cổ tích vùi sâu tháng ngày
Lật ra từng chữ đắm say
Hãy cùng nắm chặt bàn tay hao gầy

Mỗi mùa ong bướm đua bay
Ta còn mưa nắng vơi đầy yêu thương
Hiên nhà mỗi sớm mai sương
Mùi hoa nguyệt quế dư hương thơm nồng

Dẫu bờ bãi có mênh mông
Ta về bên lở con sông ngút ngàn
Đêm treo một bóng trăng tàn
Vẫn còn mảnh khuyết ngỡ ngàng nhìn nhau



TỪ KẾ TƯỜNG
(Bến Lặng 7-2-2025)


Thứ Ba, 11 tháng 2, 2025

LÚA MÙA DUYÊN THẮM - TRẦN HỮU NGƯ




LÚA MÙA  DUYÊN THẮM

   

   Nhạc viết về cây lúa, phần đông nhạc sĩ miền Nam thường dùng Giai điệu Boléro (trừ nhạc sĩ Phạm-Duy, trong thời kháng-chiến anh không dùng giai điệu này). Và nhạc Boléro miền Nam sau 1954, hình thành từ những bài hát ca ngợi về cây lúa (Lam-Phương, Trịnh-Hưng, Hoài-An và một số nhạc sĩ khác…). 

   Người Việt-Nam bất cứ thời nào cũng được nuôi sống bằng cây lúa. Trước 1975, 80% dân số miền Nam sống bằng nông nghiệp, nên nhạc viết về cây lúa, ca ngợi nông dân là điều dễ hiểu trong một xã hội “Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rong, nhất nông nhì sĩ”. 

   Bây giờ khác rồi, thực phẩm “ăn liền, nếu không ăn vội nó hư”, những món ngon vật lạ tràn ngập thị trường, trong đó chủ yếu là hàng ngoại nhập, hoặc bắt chước mẫu mã hàng ngoại, có đôi khi trẻ con nhà giàu quên không biết… cơm, và cũng quên… sữa mẹ! (Cho con bú sợ xệ vú).

   Tôi xin điểm qua ca khúc “Lúa mùa duyên thắm” của nhạc sĩ Trịnh-Hưng.

   Nhạc sĩ Trịnh-Hưng:

   -Sinh năm 1930 tại Hanoi

   -Mất năm 2008 tại Pháp

   -Sáng tác chừng 30 bài hát

   -Những nhạc phẩm tiêu biểu: 

   -Lối về xóm nhỏ

   - Lúa mùa duyên thắm, 

   -Tôi yêu (phổ thơ Hồ-Đình-Phương). 

   Trịnh-Hưng là một nhạc sĩ gắn bó với cây lúa, chỉ cần hai nhạc phẩm “Lối về xóm nhỏ” và “Lúa mùa duyên thắm” cũng đủ để nông dân miền Nam tôn vinh và dựng tượng ông trong lòng! 

   Điểm qua một chút “Lối về xóm nhỏ”.

   Nông thôn miền Nam Việt-Nam thời Chiến-tranh thường là những “xóm nhỏ” để dễ bề sơ tán nếu có giặc đến, đây là “chiến thuật” chia nhỏ, mặc dù không có nhà “chiến lược” nào chỉ bảo. Dù nhỏ và xa cách nhau, nhưng nếu có chuyện “tối lửa ta đèn” hú một tiếng là hàng xóm bên sông, bên ruộng, xom dưới, xóm trên… chạy đến.

   Tôi mê “Lối về xóm nhỏ” từ những ngày theo trâu, nắng cháy khét da, mót lúa: 

   “… Về thôn xưa ta hát khúc hoan ca  

   Ngọt hương lúa tình quê thêm đậm đà

  Dào dạt bao niềm thương trong mái lá

  Bờ dâu xanh cô gái hát êm êm

   Tầm mai chín gửi anh dâng mẹ hiền

   Lòng già thêm hơi ấm khi chiều lên… 

   Có những chiều hôm trời nghiêng nắng xế đầu non

   Nắng xuống làng thôn làm cho đôi má em thêm dòn…”

   Và nhạc phẩm “Lúa mùa duyên thắm” là nỗi mừng vui khi lúa được mùa, một tình yêu của những cô gái nông thôn nói chung và những cô gái miền sông nước Cửu-Long nói riêng.

   Đây là nhạc phẩm có nhiều cặp song ca “thời vụ” ca, để thay đổi không khí ta thử nghe ca sĩ Sơn-Ca và Bùi-Thiện trong điệu Boléro hòa cùng lúa thắm, duyên  cũng thắm, giữa một rừng nhạc mới, giai điệu lạ, nhưng vẫn “Lúa mùa duyên thắm” thấy nó không lạc lõng. 




   Trước khi vào “Lúa mùa duyên thắm”, xin nói một chút về ca sĩ Sơn-Ca. 

   -Tên thật là Nguyễn-Thị-Tuyết-Nga, sinh năm 1953 tại Saigon trong một gia đình Di-cư vào Nam từ năm 1954. Cô đã từng theo học Luật, nhưng vì lý do kinh tế nên bỏ học theo nghề hát và cô đã được nhạc sĩ Hoàng-Thi-Thơ giúp đỡ và cô đã thành danh. Năm 1976, cô vượt biên và định cư ở Hoa-Kỳ. Sơn-Ca đã phát hành được 8 CD trong đó có CD “Sơn-Ca đặc biệt” do Trung tâm Thanh Lan phát hành ở hải ngoại. (Tôi chỉ có một CD với ca khúc “Lúa mùa duyên thắm”).

   Trong CD này, cặp song Sơn-Ca và Bùi-Thiện, dù không “đuổi bắt nhau” nhưng đã để lại ấn tượng cho người nghe vì bài hát quá hay. 

   Ngày đó, mỗi khi chiều xuống, người nông dân vác cuốc trở về ngồi bên hiên nhà vấn thuốc rê, phành ngực nhả khói. Người nông dân có hạnh-phúc riêng của họ, có đôi khi một chút lãng-mạn như ngồi xuống bên bờ ruộng, nhìn chiều xuống, trăng lên, nhíu mày khi nghe con cá đồng quẫy đuôi.

   Chiều ở đồng quê, sao cho ta một bình yên đến kỳ lạ, dù là Chiến-tranh, nhưng nghe nó Thanh-bình tưởng chỉ có trong tranh vẽ :

  “… Chiều dần rơi sau mái đồi ánh trăng buông lả lơi

   Nhịp chày rơi như tiếng ca thiết tha xây cuộc đời

   Làng thôn tôi mừng hát vui mùa lúa lên màu tươi

   Hạt lúa thơm vì thắm bao mồ hôi 

   Và sớm hôm ra sức ta cày xới

   Mừng đêm nay bông lúa vàng thắm tươi vui miền Nam

   Nhịp hòa khoan cô gái ngoan hát vang lên dịu dàng

   Hò hò khoan rằng chúng em là gái sông Cửu Long

   Cày cấy mong lúa tốt cho nhiều bông

   Gạo trắng trong mà duyên thêm mặn nồng…

   Kìa trăng soi bông lúa vàng thắm tươi vui miền Nam

   Đồng mênh mang cô gái ngoan hát vang lên dịu dàng

   Này ai ơi miền nước tôi ruộng lúa ôm bờ đê

   Người sống vui tình thắm vương hồn quê

   Gạo trắng trong mà duyên nên mặn mồng…”

   Có thể nói, “Lúa mùa duyên thắm” là một bài hát như một “áng văn bất hủ”, dù nó không “cân chia đong đếm tấn này, tạ khác” nhưng lúa đầy ngoài đồng, đầy niềm vui một nắng hai sương trên vai người nông dân là hạnh-phúc rồi !

   Tôi xa ruộng từ lâu, nên mỗi lần thấy ruộng lúa, thấy gié lúa chín vàng chiếu trên TV, là tôi nhớ mẹ tôi,  những ngày mẹ còng lưng trên ruộng lúa. Còn tôi đi sau những bà mẹ, bà chị gặt lúa, để mót lúa. Lúa gặt xong bó lại, có khi chưa kịp chở về nhà, không ai trông coi, nhưng chúng tôi chưa bao giờ ăn cắp, dù một gié lúa! 

   Ngày nay, đã cơ giới hóa nông nghiệp, người nông dân  không còn khổ trên cánh đồng một sương hai nắng. Điều này, đã được nhạc sĩ Phạm-Duy “tiên đoán trước thời cuộc” trong nhạc phẩm “Bình ca”: 

  “Trâu đừng buồn vì máy cày nghe!...”



    TRANHUUNGU


Thứ Hai, 10 tháng 2, 2025

ĐÊM NẰM NGHE TIẾNG CẮC KÈ - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI, NHẠC NGUYỄN HỮU TÂN







Music Video: ĐÊM NẰM NGHE TIẾNG CẮC KÈ
► Thơ: Huỳnh Tâm Hoài - Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
► Trình bày: PHÚC DUY
► Hòa âm: Lê Hùng
► Đạo diễn: Hải Đăng
► Thu Âm: HTS Recordings 
► Mix & Master: Đông Nguyễn Studio 
► Make up & Hair: Hiếu Lê
► Dựng phim | Graphic Design: Team Phúc Duy
► Sản xuất: PHÚC DUY ENTERTAINMENT




Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

TRĂM MIỀN XUÂN Ý - THƠ MẶC PHƯƠNG TỬ


 


TRĂM MIỀN XUÂN Ý

Tuyết không còn tuyết, Đông tàn đông
Chim hót rừng xa, nắng rựng hồng
Đã hết sương cài bờ ảo vọng
Mới hay trăng ngự đỉnh cô phong.
Cỏ hoa mùa đến trời hương toả
Mây nước ngày lên ngọn gió bồng.
Cựa mạch thời gian nghe lá thức,
Trăm miền xuân ý rạng tầng không.


South Dakota, 8.2.2017.
MẶC PHƯƠNG TỬ.

ĐI ĐẾN TÌNH NGƯỜI - THƠ KHÊ KINH KHA

                

                 

                      


ĐI ĐẾN TÌNH NGƯỜI

 


đã bao lần tôi về trong phố vắng
lòng buồn tênh như nắng tắt hoàng hôn
đeo tâm sự trên từng bước chân đơn
lắng hồn nghe đời đi du lãng
và tình tôi vẫn như lá úa
rụng âm thầm từng kỷ niệm mờ xa
và tôi vẫn thấy mình thật xa lạ
giữa đời này, bao mất mát, bao đổi thay
giữa đời này, bao hạnh phúc, bao lệ rơi
sống từng ngày là ơn sủng cuộc đời
dù trong tôi mưa gió vẫn lạnh đầy
dù trong tôi chân đời không còn mấy
tôi vẫn hồn nhiên nở nụ cười thơ dại
dành tặng em, tặng hết mọi người
và cuộc đời hôm nay
vì lòng tôi vẫn yêu quí con người
vì hồn tôi vẫn bao la tình đời

từng ngày tôi còn soi bóng mặt trời
dù có mong manh dù có ngậm ngùi
cũng xin gói lại những tủi hờn trong cuộc sống
và vất đi những oán hận trong tim
để lòng tôi thảnh thơi và trong sáng
tôi sẽ mang tình tôi gieo hết mọi nơi
tôi sẽ mang tình tôi đến tận tình người
xin được nở trong ai một nụ hồng thơm ngát
giữa lòng người xin xóa dịu từng vết thương
giữa lòng người xin nối lại tình anh em




KHÊ KINH KHA


Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2025

MÙA XUÂN ƯỚC LẠI VỀ VỚI MẸ - THƠ TỪ KẾ TƯỜNG

 



Có thể là hình ảnh về thủy vực


MÙA XUÂN ƯỚC LẠI VỀ VỚI MẸ

Hơn chín mươi, mẹ vẫn chờ bên cửa
Mùa xuân về vàng nắng rộn cầu ao
Góc sân nhà cây mai già rộ nở
Một trời hoa rực rỡ bướm bay vào

Cái nheo mắt thu dặm dài gần lại
Đường ta đi mây trắng ngút ngàn bay
Hạt bụi nhỏ vướng chân người đơn độc
Mong ngày về còn được mẹ nắm tay

Phủi vai áo, gạt buồn vui đếm bước
Những đường dài, ga trạm đã mòn chân
Ta có lúc tự làm người lạ mặt
Để quên mình đóng thế bạn tri âm

Thân ở trọ phố phường chen chẳng lọt
Nhà nối nhà, hẻm hóc nối quanh co
Giữa tiệc vui bỗng nhiên rơi nước mắt
Khi nhận ra ta đâu khác giang hồ?

Hơn nửa đời nếm trải mùi tân khổ
Đủ trên tay ngày tháng thủa yêu em
Nay ngoảnh lại đã qua thời tuổi trẻ
Còn chông chênh lạc bước một trái tim

Nên mùa xuân một mình về bên mẹ
Như một thời lầm lỗi bỏ đi xa
Qua hết cánh đồng thơm mùi rơm rạ
Là chéo khăn bay trắng tóc mẹ già

Ta thơ nhỏ - Ngày xưa không lớn nữa
Tiếng mẹ cười qua nắng bỗng trong veo
Quần áo mới theo mẹ ta đi chợ
Sáng ngày mai, đường cỏ mượt quê nghèo.



TỪ KẾ TƯỜNG