Quân vẫn thường ngồi bệt ở vỉa hè chơi vài ván cờ tướng với mấy ông anh trong đội Xe ôm Tự quản. Trong đội Quân là người nhỏ tuổi nhất, hiền lành, tốt bụng, non tuổi nghề và chiếc Honda kiếm “tiền học phí” của Quân cũng thuộc vào loại tàn nhất. Mỗi lần tới tài, có khách, Quân đạp máy xe là mọi người xung quanh cười chế dĩu: Cái này là nhà máy xay lúa chứ không phải xe. Quân lúng túng, xấu hỗ như muốn độn thổ, nhưng muốn đổi chiếc xe mới hơn, loại đề chứ không phải đạp, chắc Quân phải dành dụm vài năm nữa. Bởi lẽ, tiền phòng trọ, tiền học phí, ăn uống, sách vở đã chiếm tới hai phần ba thu nhập từ nghề xe ôm của Quân sau một ngày vắt óc ở giảng đường. Quân là sinh viên ở tỉnh lên thành phố trọ học, đang năm thứ ba đại học Y Dược.
“Chiếu”. Quân vừa đặt con ngựa bức tử, buộc con tướng của ông anh trong đội không thể cục cựa để chiếu bí thì chuyến xe buýt 6 giờ chiều vừa tắp vào bến. Quân rời bàn cờ, đứng lên chạy tới cửa trước chiếc búy để đón khác. Trên xe bước xuống là một cô gái trẻ, khỏang 18 tuổi, cao ráo, mặt trái xoan, mắt to đen, tóc dài, nước da trắng đúng nghĩa của gái miệt vườn. Cô gái mặc bộ jeans xanh, áo thun ngắn tay màu đen càng làm tăng thêm nước da trắng hồng. Cô gái bước xuống xe, đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh, chiếc túi xách cầm hờ hững trong tay. Quân mời chào:
- Em về đâu, anh chở cho. Cẩn thận chiếc túi xách, hớ hênh là bị giật đó. Kẻ xấu thường trà trộn trong đám đông khi xe buýt vào bến.
Cô gái thu chiếc giỏ xách, ôm chặt trong tay. Quân đoán chiếc giỏ xách chắc không có tài sản gì quý giá ngoài mấy bộ quần áo và vật dụng cá nhân của cô gái.
- Anh có đi về ngã tư Phú Nhuận không?
- Đi chứ.
- Bao nhiêu?
- 40.000 đồng.
- Sao mắc vậy?
- Không mắc đâu em, biết em ở tỉnh lên nên không nói thách. Đây là đội Xe ôm Tự quản, chỗ khác họ nói ít nhất cũng 60.000 đồng.
Cô gái mím môi, nhìn Quân dò xét. Gương mặt trắng trẻo, hiền lành, bộ đồng phục xe ôm màu xanh trên vai áo cón in 4 chữ cái màu trắng XOTQ có đã tạo cho cô gái sự yên tâm.
- Anh chở em tới địa chỉ này.
Cô gái chìa ra mảnh giấy, ghi nguệch ngoạc mấy dòng chữ to bằng bút bi: Nhà hàng karaoke Đông Châu, đường…Quân trả mảnh giấy, nhìn sững cô gái:
- Em biết chỗ này là chỗ gì không?
- Nhà hàng ăn uống, có hát karaoke. Đang tuyển tiếp viên phục vụ.
- Sao em biết?
- Một chị bạn dưới quê làm quản lý bảo em lên đây để đi làm. Mẹ em xin chị đó, nhờ bà con xa nên em mới được nhận, hôm nay em lên đi làm.
- Em biết đây là nhà hàng bia ôm không?
- Bia ôm là gì?
- Đàn ông vào trong đó uống bia, hát karaoke. Nếu em làm tiếp viên là phải ngồi với khách, tiếp bia và để cho khách…ôm để nhận tiền boa.
Cô gái ngỡ ngàng:
- Sao chị ấy nói là nhà hàng ăn uống bình thường?
- Bình thường…con mắt em đó. Em làm tiếp viên là phải chiều khách, mấy ông uống bia xỉn, hát karaoke…bằng tay. Em biết chứ?
- Hồi nào tới giờ em có làm tiếp viên đâu mà biết. Nhưng thôi, dù sao em cũng tới gặp chị đó, làm được hay không thử mới biết. Không gặp chị đó mẹ em đánh chết, mẹ em bắt em nghỉ học để đi làm kiếm tiền về trả nợ, xây nhà, giống như mấy chị ở xóm. Làm nhà hàng kiếm tiền nhiều lắm.
Quân thờ dài:
- Em không nên thử, có những việc không thể thử được, như nghề làm tiếp viên nhà hàng bia ôm.
- Nhưng em không thể trở về mà không gặp chị ấy. Chị ấy bảo 3-4 giờ là nhà hàng hoạt động, chị ấy chờ em. Do không biết đường em đi lạc tuyến xe buýt nên giờ tới trễ. Anh chở em tới đó giùm, nhanh lên.
- Nhưng…
- Nếu anh không đi em sẽ nhờ mấy chú kia…
Sau khi dừng xe trước cửa nhà hàng Đông Châu cho cô gái xuống, Quân chỉ lấy 30.000 đồng tiền xe, vừa đủ đổ một lít xăng rồi chỉ kịp đưa cái cart nghề nghiệp cho cô gái và dặn:
- Có gì cần giúp đỡ em cứ gọi di động cho anh. Tên và số điện thoại của anh có in trong cart.
***
Khoảng 11 giờ đêm, trong lúc Quân đang học bài thì điện thoại của anh có người gọi tới. Một số máy lạ, Quân bấm nghe, từ đâu dây giọng một cô gái hấp tấp, vẻ cầu cứu:
- Anh xe ôm ơi, anh Quân phải không, tới chỗ hồi chiều chở em ra bến xe miền Tây giùm. Anh đến ngay nghe, đậu xa xa cửa nhà hàng rồi em ra, em tên Lan Anh, cô gái hồi chiều…
Điện thoại cúp không để cho Quân kịp nói câu nào. Quân vội vã dẫn xe ra cửa, đạp máy, phóng nhanh tới nhà hàng Đông Châu. Anh dừng xe ngay góc ngã ba, gần nhà hàng hồi hộp đợi. Khoảng 15 phút sau Lan Anh loáng thoáng hiện ra trong ánh đèn đường và đi tới chỗ Quân. Cô có vẻ đã say, giọng luýnh quýnh:
- May quá, anh đã tới. Em trốn chị quản lý nói là đi tắm cho bớt xỉn rồi theo chị ấy về nhà. Nhưng em trốn cửa sau ra đây. Anh chở em ra bến xe miền Tây để em về quê. Em không thể làm tiếp viên nhà hàng đó đâu.
- Giờ này khuya rồi, biết xe còn chạy không?
- Xe chạy sáng đêm mà anh.
- Nhưng em đang say.
- Không sao đâu anh.
Quân chở Lan Anh ra tới bến xe đã nửa đêm. Bến xe vắng khách. Chuyến sớm nhất cũng xuất bến lúc 3 giờ sáng. Sau khi vào quầy mua cho Lan Anh chiếc vé về Bến Tre, Quân đề nghị hai người đi ăn khuya, uống cà phê lề đường trước cổng bến xe chờ giờ xe chạy.
Lan Anh đã bớt say, giọng bớt luýnh quýnh, nhưng đôi mắt đẹp của cô vần còn long lanh, ửng đỏ. Lan Anh nhìn Quân nói:
- Cám ơn anh đã giúp đỡ em trong lúc tứ cố vô thân. Anh là người tốt. Anh là sinh viên chạy xe ôm để kiếm thêm tiền học à?
- Còn em học lớp mấy rồi sao nghỉ học?
- Em học hết lớp 11, mẹ em bảo con gái không nên học nhiều mà cần đi làm để kiếm tiền giúp cha mẹ, trang trải nợ nần cho gia đình, xây nhà bào hiếu cho cha mẹ giống như mấy chị ở xóm em cũng nghỉ học sớm để lân thành phố đi làm. Em không nghĩ làm tiếp viên lại ghê như vậy?
- Ghê là sao?-Quân cười cười.
- Mấy ông đàn ông uống bia xỉn kéo áo em xuống…
- Anh đã nói mà em không tin.
- Em đúng là dại dột.
- Nếu em bỏ làm tiếp viên về quê sẽ ăn nói sao với mẹ?
- Em nói chỗ đó rất bậy bạ không phải chỗ đàng hoàng. Nếu mẹ em cứ áp lực buộc em phải làm tiếp viên để kiếm tiền thì em bỏ nhà lên thành phố tìm việc làm lương thiện hơn, như công nhân mấy khu công nghiệp chẳng hạn.
- Tốt nhất là em cố gắng học nữa, trường hợp phải đi làm công nhân cũng phải tranh thủ học thêm. Em cố gắng tốt nghiệp lớp 12 nếu vượt qua đại học càng tốt. Áp lực kiếm tiền của gia đình quả nặng nề, nhưng không vì áp lực đó mà sa chân lỡ bước.
- Anh Quân quả là người tốt. Nếu không gặp anh chắc em…cám ơn anh rất nhiều.
- Không cần phải nói cám ơn anh đâu. Em ăn đi rồi uống cà phê cho tỉnh táo đợi giờ lên xe. Về nhà rồi, có gì cần cứ gọi cho anh. Em vẫn giữ tấm cart của anh chứ?
- Em vẫn giữ đây.
Rồi cũng tới giờ chia tay. Lan Anh lên xe. Quân chờ ở cổng để nhìn thấy Lan An vẫy tay tạm biệt anh và cười, nụ cười trong sáng, yên bình của cô gái vừa thoát nạn. Quân cũng thật vui chạy xe trên con đường thưa người để trở về nhà trọ. Một ngày mới lại bắt đầu.
TỪ KẾ TƯỜNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét