CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN BLOG NHÃ MY. CHÚC CÁC BẠN THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

NHÀ CHIỀU NAY KHÔNG KHÓI - THƠ HUỲNH TÂM HOÀI



 NHÀ CHIỀU NAY KHÔNG KHÓI


Con về lại lối mòn xưa…

Nắng vàng nghiêng bóng… gió lùa quạnh hiu…

Ngõ chiều lá đổ tiêu điều…

Bước chân chợt chậm… nghe nhiều xót xa…

Nhà xưa cửa khép lối ra…

Mái tranh cúi xuống… chiều tà đơn côi…

Ngước lên mái lá nghiêng trời…

Khói xưa không thấy… lạnh rơi gió lùa…

Mẹ giờ bỏ nắng… bỏ mưa…

Bếp xưa lạnh ngắt… gió lùa tàn tro…

Con về đứng giữa chiều tà…

Nghe lòng héo hắt… chan hòa nỗi đau…

Con nhìn bếp vắng… chiều phai…

Không còn thấy khói… vờn bay mái nhà…

Chỉ còn nỗi nhớ… xót xa…

Nhà còn… mà mẹ đã xa mất rồi…

Bát cơm lạy mẹ… nghẹn lời…

Nhang tàn theo khói… một thời mẹ nung…

Giờ nhìn một khoảng… trời không…

Tiếng con gọi mẹ… lạnh lùng hư không…

Ngày đi mẹ đứng… mẹ trông…

Con buồn cúi mặt… lệ dâng tuôn trào…

Ngoảnh nhìn… bóng mẹ khuất sau…

Khói bay năm ấy… mang sầu theo con…

Mấy năm lưu lạc… mỏi mòn…

Ngày về chỉ thấy… hoàng hôn rụng chiều…

Gió lay loang tỏa… liêu xiêu…

Thổi qua tim lạnh… quạnh hiu nỗi đời…

Một đời mẹ gánh… nổi trôi…

Chịu bao cay đắng… dành đời cho con…

Con về… mẹ đã mỏi mòn…

Mẹ đi… để lại hoàng hôn lạnh chiều…

Chiều nay bếp vắng… đìu hiu…

Không còn khói ấm… những chiều năm xưa…

Chỉ còn nỗi nhớ… đong đưa…

Nhà còn… vách cũ… nắng lùa bóng nghiêng…

 Mẹ ơi……

mẹ đã xa miền……

Mẹ ơi…… con về rồi……

Sao bếp lạnh…… không khói……

Sao mái nhà…… thiếu mẹ……

Bỏ gian bếp lạnh……

nỗi niềm…… con đau……mẹ ơi……


HUỲNH TÂM HOÀI


Không có nhận xét nào: